1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Ngôn Tình] Cắn anh không hề sai - Ôn Tâm

Thảo luận trong 'Ngôn Tình - Xuyên Không - Đô Thị' bắt đầu bởi Nguyễn Hạ Linh, 9/1/18.

Lượt xem: 39

  1. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Cắn Anh Không Hề Sai
    Tác giả: Ôn Tâm
    Convert: ngocquynh520
    Edit: bellavu221
    Thể loại: Ngôn tình
    Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn
    Tình trạng: truyện full
    Ảnh bìa:
    [​IMG]
    Giới thiệu:​
     
  2. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 1.
    Mời đọc
    Giang Phong Duệ cực ghét đêm tối.

    Đối với đêm tối anh có một kí ức vô cùng thê thảm cho nên điều anh hận nhất chính là không thể nào làm cho nó vĩnh viễn biến mất.

    Kể từ cái đêm định mệnh đó anh không còn cách nào để có tự tin mà đi giữa ban ngày bởi vì trên mặt anh bỗng xuất hiện một loại ấn ký.

    Ấn ký của ma quỷ.

    Giang Phong Duệ nhìn mình trong gương. Đó là khuôn mặt của loài người, một nửa bên mặt anh tuấn đẹp tựa thiên thần còn nửa bên kia thì xung quanh vùng mắt xuất hiện một ấn ký hình sao năm cánh màu hồng đậm,đó không phải bớt cũng không phải do bẩm sinh mà là khi anh mười sáu tuổi trong đêm tối đó, một người đàn ông thần bí đã lưu lại ấn ký này trên mặt anh.

    Nghe nói đây là ấn ký phong ấn của ma quỷ giáo hội gọi là “ hoa văn ác ma”, thế kỉ mười chín ở Luân Đôn Anh Quốc từng xuất hiện một tay giết người hàng loạt tên Jack trong hồ sơ lưu lại có nói dấu máu phát hiện ở hiện trường đều có hình thù như vậy.

    Không ai có cách xoá đi ấn ký này bao gồm cả cha anh thân là một bác sĩ nổi tiếng của khoa ngoại chỉnh hình cùng mẹ anh là quản lý của công ty khoa học kĩ thuật sinh vật.

    Hai người dù sao cũng chỉ là công dã tràng sau khi họ ngoài ý muốn qua đời, anh thừa kế lại công ty khoa học kĩ thuật của mẹ sau đó đầu tư một lượng kinh phí cùng nguồn nhân lực lớn trải qua nhiều năm nghiên cứu vẫn không tìm ra phương pháp nào xoá đi cái ấn ký quái quỷ này.

    Anh nghĩ có lẽ đây là số mệnh của anh, dấu vết ma quỷ này nhất định sẽ theo anh cả đời và mọi người cũng sẽ vĩnh viễn dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn anh.... ...... ...


    “ Ghê tởm!” Giang Phong Duệ rủa thầm một tiếng nắm tay hung hăng đánh một quyền vào tấm gương khiến nó nứt một vết dài đồng thời máu cũng theo kẽ tay anh rỉ ra.

    Anh không cảm thấy đau chỉ cảm thấy vô cùng tức giận. Anh hận bản thân mình, hận khuôn mặt đáng nguyền rủa này của anh, hận ánh mắt của mọi người xung quanh khi trước mặt anh thì làm bộ cung kính nhưng trong lòng lại âm thầm khinh bỉ anh.

    Anh biết trong lòng bọn họ nghĩ thế nào--------anh chính là con của ma quỷ tốt nhất là nên tránh xa anh một chút ngàn vạn lần không nên đắc tội với anh nếu không, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

    Bọn họ tuân theo từng mệnh lênh của anh nhưng hoàn toàn không phải xuất phát từ sự tôn trọng mà là sợ hãi.

    Bọn họ đều sợ anh tất cả mọi người đều sợ anh.

    Vấn đề là tính khi của anh thì hơi nóng nảy thật lại có chút tài phú quyền thế hơn người bình thường nhưng anh một chút cũng không đáng sợ, anh không giết người cho tới bây giờ cũng chưa từng có hành động nào quá khích khiến mọi người phải dè chừng, không những vậy anh còn cố định quyên góp tiền cho các tổ chức từ thiện, tài trợ nhiều hoạt động cồng động nhưng mọi người vẫn đối xử với anh như đối với một ác ma.

    Đây là số phận sao?

    Không , anh không tin số phận lại như vậy anh không phục.

    “ Bất kể như thế nào mình nhất định phải nghĩ cách……….” Anh lẩm bẩm tự nói, cầm áo khoác tây trang đang vắt trên ghế dựa đi ra ngoài.

    “ Chủ tịch đã đến giờ mở hội nghị.” Thư kí tới gõ cửa phòng anh.

    “ Biết rồi.” Anh gật đầu, chuẩn bị xong mới bảo thư kí mở thiết bị chat webcam để họp.
    Bởi vì ấn ký trên mặt nên anh rất ít khi xuất hiện, bình thường đều thông qua điện thoại hoặc giấy tờ để điều hành nghiệp vụ của công ty.

    Hôm nay mở cuộc họp này, chủ yếu là để kiểm tra tình hình vận chuyển buôn bán của công ty trong sáu tháng đầu năm, đồng thời cũng lập kế hoạch tiêu thụ trong nửa năm còn lại thuận tiện nghe bộ phận phát triển báo cáo tiến độ nghiên cứu loại thuốc mới.

    Cuộc họp rất nhàm chán thế nhưng anh lại rất nghiêm túc vì trong suy nghĩ của anh không còn chuyện gì thú vị hơn là quản lý công ty khiến công ty không ngừng lớn mạnh, kiếm thật nhiều tiền dường như đã trở thành thú vui duy nhất của anh.

    Dĩ nhiên là còn có Du, nếu như cô ấy không ở ngoài liêu lõng cùng lũ bạn xấu mà tình nguyện về nhà ăn với anh một bữa cơm thì anh sẽ rất vui vẻ thậm chí còn có thể cảm nhận được một tia hạnh phúc.

    Trừ Du ra trên đời này không ai có khả năng khiến anh vui vẻ. Chỉ tiếc, Du đối với việc làm cho anh vui dường như không mấy hứng thú nên rất ít khi sử dụng.

    Giang Phong Duệ nghiến răng, không có tiền đồ thở dài một hơi, Du trẻ tuổi lại xinh đẹp như vậy tất nhiên sẽ chọn việc vui vẻ với thế giới bên ngoài còn nếu chọn cùng một chỗ với người “ anh trai” không mấy thú vị này cũng thật uất ức cho cô.

    “……….. Xin hỏi, chủ tịch có chỉ thị gì không?”. Đến cuối buổi hợp quản lý bộ phận R&D* nơm nớp lo sợ hỏi.(*: bộ phận nghiên cứu và phát triển)

    Anh nhìn ra được anh ta đang lo lắng về tiến độ nghiên cứu phương pháp bỏ đi ấn ký trên mặt anh đồng thời anh cũng biết kế hoạch vẫn không có tiến triển gì.

    Không cần hỏi, hỏi chỉ càng thêm tức giận.

    “ Tan họp.” Anh tuyên bố, tắt màn hình chat webcam.

    Thư kí đứng dậy, liếc nhìn vẻ mặt u ám của anh cẩn thận mở miệng: “Chủ tịch, vậy bây giờ tôi sẽ mang biên bản cuộc họp ra ngoài sửa sang lại.”

    “ Không cần, bây giờ cũng muộn rồi anh tan làm đi ngày mai sửa lại cũng được.”

    “ Vâng, vậy tôi đi trước.”

    Đưa mắt nhìn thư kí rời đi, Giang Phong Duệ liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay mới hơn tám giờ.

    Du nói sẽ tham gia tiệc ngủ của bạn tốt nên tối nay sẽ không về vậy là chỉ còn mình anh với đêm dài đằng đẵng.

    Bình thường anh sẽ đọc sách hoặc xử lý công việc nhưng không biết tại sao tối nay tâm trạng anh đặc biệt không tốt thế nào cũng không tập trung được, thật vất vả chịu đựng đến quá nửa đêm anh quyết định ra ngoài đi dạo.

    Mấy năm gần đây, anh đã tạo thành thói quen ban ngày tận lực ít đi ra ngoài cuối cùng khi bóng tối ẩn hiện anh sẽ đội mũ kéo xuống thật thấp mượn bóng tối che giấu đi nửa khuôn mặt xấu xí của mình.

    Như vậy, sẽ không sợ người đi đường nhìn anh với ánh mặt kinh sợ.

    Vừa nghĩ tới đây, Giang Phong Duệ nhếch môi tự giễu.

    Rõ ràng là người ghét nhất đêm tối nhưng lại chỉ có thể đi lại trong đêm tối nói ra thật là trào phúng, cho dù anh luôn ngạo mạn, quật cường nhưng không thể không thừa nhận bộ dạng của mình thật đáng sợ.

    Đem đã khuya, một mình anh lẻ loi đi trên đường mọi âm thanh đều tĩnh lặng chỉ có ánh trăng soi sáng cả một vùng, tối nay ánh trăng rất quỷ dị ánh sáng bàng bạc mơ hồ bị nhuộm một màu đỏ ảm đạm.

    Ánh trăng như vậy rất thích hợp để yêu ma quỷ quái ra oai tác quái.

    Anh buồn cười mà nghĩ, ý niệm vừa thoáng qua trong đầu khoé mắt vô tình lướt qua nóc toà nhà đối diện hai bóng người nhanh chóng bay vút qua.
     
    Hạ Tuyết and Sói Quỷ like this.
  3. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 2.
    Mời đọc
    Không thể nào?

    Anh ngạc nhiên nhìn hai bóng người đang truy đuổi gắt gao, một vọt lên cao một bay xuống thấp bất ngờ một trong hai bóng đen bỗng rút ra một khẩu súng lục liên tiếp nã đạn, bắp đùi người kia lập tức bị thương sau đó ngã quỵ xuống đất.

    Bóng đen phía trước hình như đã phát hiện ra Giang Phong Duệ nhưng không bỏ đi ngay mà ngược lại còn nhanh chóng tiến về phía anh, thấy sắp va người anh bóng đen ấy mới khẩn cấp phanh lại.

    Đó là một người đàn ông toàn thân mặc đồ đen, đeo mặt nạ phía sau mặt nạ lộ ra một đôi mắt sắc bén, giảo hoạt.

    Cặp mắt kia, dường như là……..màu đỏ.

    Cổ họng Giang Phong Duệ đột nhiên khô khốc, tim đập rộn lên.

    Trong trí nhớ, anh cũng từng gặp một người đàn ông có đôi mắt màu đỏ như vậy lúc ấy anh mười sáu tuổi.

    Người đàn ông nhìn anh có chút kinh ngạc như muốn xác minh điều gì hắn đưa tay lấy chiếc mũ của anh xuống cẩn thận đánh giá, sau khi nhìn rõ mặt anh ánh mắt trở nên hứng thú, sắc đỏ trong mắt loé sáng.

    “Thật tốt quá, rốt cục ta cũng tìm được ngươi.”

    Câu nói vừa dứt khiến Giang Phong Duệ có chút chấn động, anh bất giác rùng mình không thể tin được mở to mắt.

    Người này sẽ không phải là người đàn ông năm đó chứ?

    “ Chỗ này…….còn đau không?” Người đàn ông đeo mặt nạ phảng phất như nhìn thấu suy nghĩ của anh, vừa đưa tay vuốt ve ấn ký trên mặt anh vừa hỏi khẩu thập phần nguy hiểm.

    Giang Phong Duệ cảnh giác lui về phía sau.

    Người đàn ông đeo mặt nạ cười nhạt: “ Nói thật, ta cũng rất muốn tìm cơ hội ôn lại chuyện cũ nhưng bây giờ có chút không tiện.” Vừa nói, hắn vừa cởi áo choàng xuống sau đó trùm lên người Giang Phong Duệ, ghé vào tai anh nói nhỏ: “ Làm phiền ngươi tạm thời đóng giả ta một chút tiếp nhận tử vong chi hôn của cô ta.”

    Tử vong chi hôn? Đó là cái gì? Trực giác Giang Phong Duệ mách bảo không ổn, định đuổi theo hỏi nhưng người đàn ông mang mặt nạ kia đã nhanh chóng rời khỏi dần dần mất hút.

    Anh kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang bay lượn phía cuối chân trời, là anh nhìn lầm sao? Phía sau lưng người đàn ông kia đang sải ra một đôi cánh màu đen thật dài?

    Anh không phải đang nằm mơ chứ?

    Qua vài giây sau, Giang Phong Duệ vẫn mờ mịt đứng nguyên tại chỗ suy nghĩ về tình cảnh không thể tưởng tượng nổi này cho tới khi một sợi xích kim loại bắn tới mạnh mẽ quấn lấy cổ anh.

    Trong nháy mắt anh cảm thấy tắc thở, đau đến mức không cách nào hô hấp được.

    “ Ngươi trốn không thoát đâu.” Đó là một giọng nữ, nói tiếng anh, từng chữ từng chữ lạnh tựa như băng.

    Anh cau mày, nhịn xuống đau đớn ở cổ cứng ngắc quay một nửa khuôn mặt anh tuấn nhìn sang.

    Một bóng dáng mảnh khảnh xinh đẹp đứng trên mái hiên cao gần ba tầng đang đưa lưng về phía ánh trăng, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía anh.

    Anh không nhìn thấy rõ mặt cô, chỉ thấy tay áo bồng bềnh duyên dáng yêu kiều, vẻ đẹp khuynh thành tới mức không từ gì có thể miêu tả được.

    Lát sau, cô nhẹ nhàng bay xuống vững vàng đứng trước mặt anh.

    Nhịp tim, thoáng chốc dừng lại.

    Anh kinh ngạc nhìn cô, không thể tưởng tượng nổi trên đời lại có dung nhan tuyệt sắc như thế, đôi môi đỏ mọng, da thịt trắng như búp bê,mái tóc dài mềm mại như tấm lụa đen trong bóng đêm nhẹ nhàng tung bay.

    Vẻ đẹp của cô không giống người bình thường, toàn thân cao thấp tản ra một loại khí chất ưu nhã nhưng cũng đầy lạnh lùng, cường thế làm anh không thể nào rời mắt khỏi cô.

    Cho tới nay, đây là người phụ nữ đẹp nhất và cũng là người phụ nữ đáng sợ nhất mà anh từng gặp qua.

    Bởi vì đôi mắt đầy ma mị của cô cũng mang sắc đỏ giống người đàn ông kia.

    “ Cô là ai?” Anh dùng tiếng anh hỏi.

    Cô nghe thấy vậy, đôi lông mày nhíu lại, dường như cảm thấy câu hỏi của anh rất kì quái: “ Giả ngu sao?”

    Giả ngu cái gì? Anh thật sự không biết cô, người phụ nữ đẹp như vậy nếu gặp qua một lần anh nhất định sẽ có ấn tượng.

    “ Nghe này, có lẽ cô nhận lầm ....”

    Cô không cho anh có cơ hội nói hết câu, tay ngọc thu lại xích sắt càng thêm cuốn chặt cổ anh, anh bị siết đến nỗi không thể thở được.

    “ Này, cô...”

    Nếu anh không lầm, không phải cô vừa bị tên mang mặt nạ kia đả thương sao? Sao hơi sức còn lớn như vậy?

    Giang Phong Duệ nỗ lực dời tầm mắt xuống, nhìn qua hai bên đùi của cô nơi đó quả nhiên dính máu, còn có một vết thương sâu tròn, trong lúc anh chăm chú quan sát nó đang chậm rãi khép lại.

    Không thể nào? Anh chớp mắt mấy cái. Điều này thật quỷ dị! Không phải anh đang nằm mơ chứ?

    Nhưng cảm giác đau mãnh liệt ở cổ nhắc nhở anh đây không phải là giấc mơ, anh thật sự đã để một mỹ nữ tuyệt sắc bắt được mà cô đang từng bước tiến đến gần anh, đôi môi mập mờ dao động trên gáy anh.

    Anh cứng đờ, theo bản năng cảm nhận được hương thơm toát ra từ cô.

    Cô muốn làm gì?

    Giang Phong Duệ hoang mang nhìn cô, không biết bởi vì thiếu dưỡng khí hay bởi sức quyến rũ kinh người của cô mà anh cảm thấy bắt đầu choáng váng .

    “ Chịu chết đi!” Cô quỷ mị nói nhỏ, đôi môi đang dán trên gáy anh khẽ cắn một cái, không khoan dung mút vào.

    Đây là đang làm gì? Cô gái này………hút máu của anh?!

    Giang Phong Duệ kinh hãi, đầu óc trống rỗng, lý trí mách bảo anh nên phản kháng, nhưng không hiểu sao, anh chỉ cảm thấy lạ thường máu chảy trong người đang sôi trào, vui mừng nhảy múa như đang khao khát đòi hỏi đối phương xâm phạm.

    Thì ra đây chính là tử vong chi hôn.

    Giờ phút này, anh cảm nhân được sự vui sướng cực độ, phiêu phiêu dục tiên, chỉ muốn hoàn toàn thần phục.

    Quá tệ……

    Anh đang mơ màng hôn mê, thử tìm chút lý trí còn sót lại, anh không thể ngốc nghếch để cho cô gái này cướp đi mạng sống, nhưng cho dù chết thì có sao? Dù sao anh có sống cũng chẳng tìm thấy niềm vui thích nào, chết cũng không tồi.

    Anh mơ hồ nghĩ, có nên phó mặc cái mạng nhỏ này cho số phận đang lúc anh nghĩ có lẽ mình sẽ hít thở không thông mà chết thì cô gái kia đột nhiên buông anh ra.

    “ Anh, anh………” Cô thu hồi xích sắt, hoảng hốt chỉ vào anh: “ Anh không phải là Robert?”

    Anh nhìn khoé môi cô còn dính chút máu, thần trí nhất thời thanh tỉnh, phòng bị lui về phía sau hai bước, lấy tay che vết thương ở cổ: “ Tôi đã nói cô nhận lầm người.”

    Cô sợ hãi mở to mắt, lúc này mới thấy rõ khuôn mặt bị che bởi mũ áo choàng, khuôn mặt kia mang ấn ký sao năm cánh.

    Trên mặt Robert không có kí hiệu như vậy.

    “ Anh, anh là…………..” Cô đột nhiên ôm ngực ngã quỵ xuống, sắc môi tím bầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng giống như đang chịu thống khổ cực hạn.

     
  4. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 3.
    Mời đọc
    “ Này, cô làm sao vậy?” Anh tức giận nhìn cô, người bị hút máu là anh nhưng sao cô lại bày ra vẻ mặt giống như người bị cắn là mình thế chứ?

    “ Anh là………con người.” Lời của cô như là đang lên án anh.

    Anh không phải là người chẳng lẽ là quỷ? Anh hừ một tiếng. “Đúng thì sao?”

    “ Tôi không thể……..cùng con người…..” Lời còn chưa nói hết thì toàn thân cô bỗng co rút lại cả người đau đớn không chịu nổi.

    Mặc dù cách đây không lâu cô còn muốn lấy mạng của anh nhưng anh đối với cô gái khác thường này vẫn nổi lên lòng thương hại: “ Này, tôi đưa cô tới bệnh viện.”

    “ Không được, không được đi……..” Cô thở gấp, giãy giụa muốn đứng dậy bỏ đi nhưng lại lảo đảo ngã ngược vào ngực anh.

    Anh nhanh tay đỡ cô. “ Tình trạng của cô nhìn có vẻ không ổn hay là đến bệnh viện kiểm tra thử đi.”

    “ Không được…….” Cô đưa tay níu lấy vạt áo anh đôi mắt dần chuyển sang màu đen, mặc dù lúc này hơi thở có chút vô lực nhưng vẻ đẹp của cô vẫn không hề bị che lấp . “Tìm một chỗ……cho tôi trốn là được rồi.”

    Ý là muốn anh giúp cô? Giúp người muốn hút máu anh?

    Giang Phong Duệ mím môi, anh không phải loại người thấy sắc mà dễ dàng bỏ qua hết mọi chuyện. “ Cô nghĩ tôi là loại người ngu ngốc hay sao ?”

    “ Anh……” Cô đau đớn nhìn anh biết anh thật sự không muốn giúp chỉ đành trao đổi điều kiện với anh vậy.
    “ Anh có muốn biết.....vì sao trên mặt anh.....lại có ấn ký này hay không?"

    Anh chấn động, lông mày thoáng chốc nhíu chặt. “ Vậy cô biết tại sao trên mặt tôi có nó sao?”

    Cô gật đầu.

    Anh âm thầm nhìn cô do dự, bỗng nhiên ở phía xa truyền đến âm thanh ong ong, anh không nghe nhưng cô thì lại rất rõ ràng.

    “ Cầu xin anh……hắn đã trở lại.” Cô khàn khàn khẩn cầu. “ Tôi không thể để hắn tìm được tôi.”

    Giang Phong Duệ biết “hắn” trong miệng cô là chỉ Robert. Nếu bây giờ để hắn phát hiện ra cô khẳng định là cô chạy không thoát.

    Rốt cuộc anh cũng mềm lòng, giang cánh tay đem thân thể nhỏ bé mềm mại của cô bế lên.

    “ Cô yên tâm, chỗ này tôi rất quen thuộc nên sẽ không để cho hắn tìm được cô đâu.”

    Anh nói được là làm được, ôm cô hối hả chạy ngược chạy xuôi, băng qua từng ngõ tối nhỏ hẹp cuối cùng cũng đưa cô về nhà một cách an toàn không chỉ vậy còn đặc biệt bố trí cho cô một phòng ngủ rộng rãi sau đó đem cô an ổn đặt lên giường.

    Anh cứu cô một mạng tuy rằng cô rất cảm kích nhưng vẫn phải đề cao cảnh giác với anh dù sao hai người đều là người xa lạ.

    Bất kể lúc nào anh cũng có thể trở mặt làm nguy hiểm đến tính mạng của cô, cô phải cẩn thận mới được.

    Quan Ny Vi nằm trên giường một mặt nghỉ ngơi một mặt lẳng lặng suy tư. Cô bây giờ vẫn còn suy yếu vì vậy không nên lộn xộn nhưng gửi thông tin về tổng bộ thì hẳn là làm được.

    Cô tháo đồng hồ đeo trên tay xuống nhập tin tức báo cho tổng bộ biết nhiệm vụ săn giết của mình đã thất bại sau đó truyền tin đi.

    Cô biết tổng bộ rất nhanh sẽ nhận được, lúc đó điện truyền thông tin sẽ chốt lại vị trí hiện tại của cô cho nên bọn họ rất nhanh sẽ đến cứu cô vì vậy Quan Ny Vi không cần phải lo lắng nếu có lỡ chết ở nơi xứ người cũng sẽ không ai nhặt xác.

    “ Cô vẫn ổn chứ?” Một giọng nam bỗng nhiên vang lên.

    Quan Ny Vi giật mình, nhanh chóng xoay người lại nhìn bóng người đang đi vào phòng. Anh tự xưng là Giang Phong Duệ là ân nhân cứu mạng của cô nhưng đồng thời cũng là tên đầu xỏ hại cô trở nên yếu đuối thế này.

    “ Tôi rất khoẻ.” Cô nhổm người ngồi dạy, sống lưng thẳng tắp. “Cám ơn anh đã cứu tôi.”

    “ Không cần khách sáo.” Anh nói giọng điệu mỉa mai. “ Cô nên rõ ràng tôi không phải xuất phát từ ý tốt mới mang cô về đây.”

    Anh chỉ là muốn làm sáng tỏ ấn ký hình sao năm cánh trên mặt mình.

    Quan Ny Vi ngắm nhìn người đàn ông trước mặt, ngũ quan của anh cùng đối tượng mà cô nhận mệnh săn giết cơ hồ giống nhau như đúc nếu không phải còn có ấn ký bên sườn mặt để phân biệt thì thoạt nhìn bọn họ như một cặp song sinh.

    Có lẽ chính vì như thế Robert mới khó chịu tới mức lưu lại ấn ký trên mặt anh.

    “ Bề ngoài của anh rất giống Robert.” Cô lẩm bẩm. “ Cho nên tôi mới nhận lầm người.”

    Giang Phong Duệ kinh ngạc nhíu mày. “Cô nói tôi và người đàn ông mang mặt nạ kia rất giống nhau?”

    “Ừ, cơ hồ giống nhau như đúc.”

    Giống nhau như đúc?

    Giang Phong Duệ hừ lạnh, anh cũng không vui khi nghe thấy trên đời có người giống mình như đúc lại còn là người lưu lại ấn ký phiền phức trên mặt anh.

    “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Người đàn ông kia là ai? Cô là ai? Tại sao hắn ta muốn lưu lại cái ấn ký chết tiệt này trên mặt tôi? Tại sao nó không thể xoá được?” Anh liên tiếp hỏi tới.

    Cô chẳng qua là mặt không đổi nhìn anh. “ Tên tôi là Quan Ny Vi ( Guinevere).”

    “ Tôi biết rồi cô vừa mới giới thiệu qua.” Anh hiển nhiên cho rằng tên tuổi cô không có chút ý nghĩa nào. “ Cái tôi muốn biết chính là thân phận của cô.”

    Vấn đề là cô có nên mạo hiểm nói cho anh biết hay không. Quan Ny Vi nhíu mày.

    “Đừng nói với tôi là cơ thể cô quá yếu, không thể nói chuyện.” Anh không vui trừng cô.

    Cô không lên tiếng.

    “Được rồi, cô không cần phải nói.” Anh châm chọc nhìn cô. “ Có lẽ trước hết cô nên ăn chút gì để bổ sung thể lực mà cô muốn ăn gì? Nhưng tôi nói trước cô đừng quá kén chọn chỗ tôi chỉ có thức ăn nhanh mà thôi.”

    Hiện tại thức ăn nhanh đối với cô không giúp ích được gì, cái cô cần là máu nhưng đặc biệt không thể là máu người…………

    Quan Ny Vi lén thở dài một tiếng. “ Cám ơn anh nhưng tôi không đói.”

    “ Thật không đói?” Anh cười như không nhìn cô, mắt lóe lên một tia sáng dị thường. “ Cái cô cần không phải là thức ăn mà là máu?”

    Cô giật mình.

    “ Không cần phải giật mình như thế.” Anh nhìn ra nỗi khiếp sợ của cô biết là mình đã đoán đúng, mỉm cười nói: “ Tôi không phải kẻ ngốc, ánh mắt của cô có chút đen chút đỏ, hàm răng sắc bén tới mức có thể cắn nát cổ tôi còn có người đàn ông kia nếu tôi không nhìn lầm hắn ta là bay đi? Đừng nói với tôi người bình thường sau lưng lại có cánh, các người hẳn là... không phải người?”

    “ ……..”

    “ Mặc dù khó tin, nhưng hai người rất giống ……Vampire trong truyền thuyết.”

    Cô không nói lời nào, buồn bực cắn môi giống như đang suy tư xem có nên thừa nhận sự thật với anh hay không, hồi lâu mới từ từ mở miệng: “ Chúng tối không gọi mình như thế.”

    Quả nhiên cô chính là Vampire.

    Giang Phong Duệ trừng mắt, cái này quả thật quá khoa trương rồi, vượt xa trình độ anh có thể hiểu được, ở nơi đây vào đêm trăng tròn anh chứa chấp một ………..nữ Vampire?

    Nếu là mấy tiếng trước đánh chết anh cũng không tin là trên thế giới này có một chủng tộc không phải con người tồn tại nhưng vừa trải qua những chuyện kì lạ kia làm anh không thể không tin.

    Anh thực sự đối mặt với một Vampire, hơn nữa không lâu trước đây còn cắn cổ anh ý đồ muốn hút sạch máu của anh.

    Vừa nghĩ tới đây toàn thân anh bất giác lạnh run, đề phòng nhìn cô gái trước mặt.

    Cô rất đẹp, nhưng cũng tuyệt đối nguy hiểm nhưng kể cũng kì lạ anh bị cô hút máu trừ việc trên cổ có một vết thương nhỏ còn lại không hề hấn gì ngược lại cô thiếu chút nữa đã mất mạng?

    Sẽ không phải là máu của anh có độc chứ?

    Giang Phong Duệ hừ lạnh, không nghĩ tới không chỉ khuôn mặt của mình bị nguyền rủa mà ngay cả máu cũng bị nguyền rủa.

    Anh thu hồi suy nghĩ. “ Cô vừa mới nói các người không gọi mình là “ Vampire” sao?”

    Cô gật đầu.

    “ Vậy thì gọi là gì chứ?”

    “ Trường Sinh loại.”

    Trường Sinh loại? Giang Phong Duệ kinh ngạc nhưng liền nhanh chóng hiểu ra, nghe nói tuổi thọ của Vampire so với loài người cao hơn rất nhiều ít nhất có thể tồn tại tới mấy trăm năm cho nên bọn họ mới tự gọi mình như vậy?

    “ Tôi rất ngạc nhiên, vậy các người gọi loài người chúng tôi là gì?”

    “Đoản Mệnh loại.”

    Thật đơn giản xúc tích, vừa nghe liền hiểu ngay.

    Giang Phong Duệ giễu cợt nghĩ, Vampire là trường sinh còn loài người là đoản mệnh cao thấp đã phân.

    Cho nên cô gái này thoạt nhìn rất trẻ nhưng không biết trừng cũng đã mấy trăm tuổi rồi nếu là con người thì đã sớm không còn xương cốt từ lâu.

    “ Cô bao nhiêu tuổi?” Anh thử hỏi.

    “25.”

    “ Mới 25?” Anh không tin. “ Còn trẻ như vậy.” Không đúng, nếu lấy vẻ bề ngoài trường sinh bất lão của Vampire ra so sánh thì 25 tuổi đã lớn thế này thì nên gọi là “ già” mới phải?

    “ Tôi là ngoại lệ.” Cô như nhìn thấu suy nghĩ của anh, miết môi tự giễu. “ Trên thực tế, tôi không thể được coi là “ Trường Sinh loại”.”

    “ Cô nói cô không phải là Vampire?” Anh thế nào càng nghe càng thấy hồ đồ.

    “ Tôi là... con lai.”

    “ Con lai.” Giang Phong Duệ như phát hiện ra từ ngữ mới. “Ý cô là?”

    Cô nhìn thẳng vào mắt anh, tròng mắt trong suốt như bảo thạch: “ Tôi là con lai giữa trường sinh loại với con người.”









     
  5. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 4.
    Mời đọc
    Cô là hỗn huyết loại.

    Mặc dù có khả năng tự phục hồi nhanh chóng giống như trường sinh loại, nhưng tuổi thọ lại chỉ tương đương với con người, ước chừng lâu nhất cũng chỉ có thể sống hơn trăm năm.

    Cô là khác loài trong tộc hút máu, mặc dù cũng cần tới hút máu để kéo dài sinh mạng, nhưng sinh trưởng lại khác với những người trong tộc, cô có thể hút bất cứ loại máu nào, chỉ trừ máu người, nếu hút máu của trường sinh loại, có khả năng sẽ làm cho bọn họ phải bỏ mạng.

    Không phải tất cả hỗn huyết loại đều có năng lực như vậy, theo nghiên cứu cơ cấu do các nhà khoa học báo cáo, bọn họ là do bị đột biến gen nên mới có dị năng này.

    Huỷ diệt giả (Terminator).

    Đây là danh từ mà trường sinh loại dùng để gọi những kẻ hỗn huyết loại biến dị như bọn họ. Bọn họ vốn không được hoan nghênh, cho đến nay, huỷ diệt giả chỉ có thể núp ở những chỗ u ám, không ai dám đến gần bọn họ, trừ một số ít người cùng cảnh ngộ, họ không có bất cứ người bạn nào.

    Vì nhu cầu sinh tồn trong hoàn cảnh đối địch, lãnh tụ của bọn họ quyết định cùng chính phủ cao cấp của xã hội loài người hợp tác, chung tay diệt trừ trường sinh loại đang hoành hành ở khắp nơi trên thế giới, bọn họ trở thành những huỷ diệt giả chân chính, làm cho trường sinh loại nghe mà biến sắc.

    “ …Thế nào mà tôi lại cảm giác như mình đang xem phim vậy?” Nghe cô giải thích xong, Giang Phong Duệ thong thả kết luận.

    Quan Ny Vi nhíu mày, cảm thấy những lời này nghe giống như là đang châm chọc, người đàn ông này dường như có thói quen dùng loại khẩu khí này để nói chuyện.

    “ Anh cho rằng tôi gạt anh sao?”

    “ Không, tôi không nghĩ là cô cần phải gạt tôi.” Giang Phong Duệ phủ nhận phỏng đoán của cô, “ Tôi chỉ cảm thấy hơi kì lạ, hình như cô không nhất thiết phải nói rõ tất cả mọi chuyện với tôi, không phải sao?”

    Anh sắc bén nhìn chằm chằm cô, dường như muốn thông qua ánh mắt để đọc được suy nghĩ của cô. Cô là vampire, là ngoại tộc, sao có thể đem toàn bộ chân tướng sự việc nói cho anh biết?

    Có phải cô muốn suy tính gì không?

    Nét mặt cô cũng rất thản nhiên. “ Anh đã phát hiện ra tôi không phải loài người, có giấu diếm cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.”

    Được rồi, anh tạm thời tin tưởng lời của cô.

    Giang Phong Duệ ý vị thâm trường gật đầu, tiếp tục hỏi thăm: “ Cô nói cô là hỗn huyết loại, vậy ba hoặc mẹ cô, một trong hai người là loài người?”

    “Ừ, mẹ tôi là con người, nhưng tôi đã rời khỏi bà từ khi tôi năm tuổi.”

    “ Tại sao?”

    “ Bởi vì bà không thích tôi.” Cô giải thích: “ Nghe nói khi tôi năm tuổi đã xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, bị một chiếc xe hơi đụng phải, bị thương rất nặng, kết quả ngày hôm sau đã hoàn toàn phục hồi như cũ, mẹ tôi bị doạ sợ, bà cho rằng tôi là quái vật, không muốn cùng tôi ở chung một chỗ, muốn ba dẫn tôi đi.”

    “ Mẹ cô và ba cô không ở cùng nhau sao?”

    “Ừ.” Cô gật đầu.

    Nói cách khác, ba mẹ cô sau một đêm kích tình mà sinh ra cô, nhưng không có dự định cùng nhau sống đến đầu bạc răng long? Anh cau mày suy nghĩ.

    “ Mẹ tôi không muốn sống cùng loài hút máu.” Cô nhàn nhạt giải thích thắc mắc của anh.

    “ Vậy cô là do ba nuôi lớn?”

    “ Không, cũng không phải.” Cô lắc đầu, anh chú ý đến đôi tay đang níu chặt chăn của cô. “ Ba tôi dẫn tôi rời đi không bao lâu, liền phát hiện ra tôi là huỷ diệt giả, chỉ cần hút một ngụm máu của trường sinh loại, sẽ làm cho bọn họ mất mạng, cho nên ba cũng không dám để tôi đi theo ông.”

    Ba mẹ đều không muốn cô, vậy cô làm thế nào mà lớn lên?

    “ Tôi có người nhà.” Cô phảng phất nhìn thấu suy nghĩ của anh, thản nhiên cười: “ Những huỷ diệt giả khác cũng giống như người nhà, ở chung một chỗ.”

    Vậy cũng được coi là người nhà hả? Chẳng phải chỉ là một đám ngoại tộc bị xã hội vứt bỏ, tụ tập một chỗ cùng nhau liếm láp vết thương sao?

    Giang Phong Duệ giễu cợt mà nghĩ, nhưng không đem ý nghĩ này nói ra miệng, tuy rằng anh hận đời, nhưng cũng không có ác ý đi đả kích một cô nhi bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ.

    Nhưng cô dường như không quan tâm tới ý tốt của anh, với lấy nước cà chua anh vừa mang đến, tự mình uống -_____ Anh phỏng đoán cô coi nó thành vật thay thế cho máu____Anh nhìn ánh mắt bình tĩnh, trong suốt của cô, không hề có bất cứ một tia ưu thương nào.

    “ Cô không oán giận gì sao?” Anh không nhịn được tò mò.

    “ Oán giận cái gì?” Cô không hiểu hỏi lại.

    Giang Phong Duệ á khẩu không trả lời được.

    Bình thường, nếu một người gặp phải tình cảnh như cô, sẽ không có biểu tình thờ ơ như vậy, ít nhất khi nhắc tới những đau thương đã từng trải qua kia, sẽ cảm thấy ai oán khó chịu, thậm chí có chút căm giận bất bình.

    Nhưng dường như cảm xúc của cô hoàn toàn không giống như vậy.

    “ Chẳng lẽ vampire… không có tình cảm sao?” Anh lẩm bẩm tự hỏi.

    “ Anh vừa nói gì?” Cô nghe không rõ.

    “ Không có gì.” Anh hừ nhẹ, không cảm thấy việc chất vấn một vampire máu lạnh vô tình là một hành động thông minh.

    Cô chớp mắt nhìn anh vài giây, sau đó đưa cho anh chiếc cốc trống không: “ Có thể cho tôi thêm một cốc nữa không?”

    “ Cái gì?” Anh sửng sốt.

    “ Cái này uống rất ngon.” Cô mỉm cười. “ Tôi muốn thêm một cốc nữa.”

    Cô muốn uống thêm một cốc nước cà chua?

    Anh sững sờ nhìn cô, cho cô thêm một cốc nữa không thành vấn đề, nhưng rốt cuộc cô không hiểu bây giờ là tình huống gì sao? Chẳng lẽ đây là lúc để cô phóng túng mình thưởng thức đồ ăn ngon chắc?
     
  6. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 5
    Mời đọc
    “ Cô không cảm thấy tốt hơn là bây giờ chúng ta nên nhanh chóng phân tích tình hình hay sao?” Anh chất vấn: “Ít nhất cũng nên nghĩ xem, ngộ nhỡ bây giờ cái tên vampire Robert kia quay lại tìm cô, cô sẽ ứng phó với hắn thế nào?”

    “ Anh sợ sao?” Cô nhìn anh.

    Không sợ mới là lạ.

    Anh cười lạnh. “ Tôi không muốn bên má trái cũng có thêm một kí hiệu không giải thích được.”

    “Đó.”

    “Cái gì đó?” Anh tức giận trừng cô. “ Cô không nghĩ bây giờ chính là lúc nên nói cho tôi biết tại sao trên mặt tôi lại có loại đồ chơi của quỷ này sao?”

    “Ừ, đây là do Robert lưu lại.”

    “ Vô cùng cám ơn đã nói cho tôi biết.” Anh cười lạnh: “Mặc dù tôi bị hắn lưu lại kí hiệu này vào buổi tối, không nhìn rõ khuôn mặt hắn, chẳng qua tôi nghĩ, người hôm đó và người tôi vừa gặp tối nay chính là một... Cái tôi muốn biết là vì sao hắn lại muốn lưu lại kí hiệu này trên mặt tôi?”

    “ Tôi đoán là bởi vì hắn tức giận.”

    “ Tức giận? Với tôi sao?”

    “Đúng vậy.” Cô nhìn thẳng anh. “ Bởi vì ngoại hình của anh và hắn thật sự quá giống nhau, Robert là người vô cùng tự luyến (Tự yêu bản thân), hơn nữa hắn rất tự hào về thân phận trường sinh loại của mình, e rằng hắn không chấp nhận được việc một con người có ngoại hình giống hắn.”

    “ Bởi vì bộ dáng này, nên hắn mới huỷ dung của tôi sao?” Giang Phong Duệ tức giận thít chặt cằm dưới, không nghĩ tới anh thống khổ nhiều năm như vậy, nguyên lai là do bản tính tự luyến của một vampire, anh nên vì cuối cùng mình cũng hiểu rõ nguyên nhân mà cao hứng, hay nên lấy sự thật đủ nhàm chán này làm lý do để cảm thấy bi ai?

    “ Anh đang tức giận sao?” Cô muốn biết tâm tình của anh.

    “ Dĩ nhiên!” Anh gầm nhẹ. “ Chẳng lẽ cô cho rằng tôi sau khi bị người ta huỷ dung, còn có thể cười hì hì mà chống đỡ sao?”

    “ Thế này mà tính là huỷ dung sao?” Cô khốn hoặc.

    “ Chẳng lẽ không coi là vậy?” Anh trước khi mười sáu tuổi, cũng là một thiếu niên anh tuấn sáng sủa, kể từ sau đêm đó, vì phải chịu sự nguyền rủa ma quỷ, ngay cả em gái mà anh yêu quý nhất, cũng không dám nhìn thẳng vào mặt anh... vừa nghĩ tới đây, trán Giang Phong Duệ bỗng chốc nhăn lại. “ Tên kia hại tôi biến thành xấu xí, không ai dám đến gần.”

    “ Như vậy mà xấu xí sao?” Cô chớp mắt mấy cái, nghiêng đầu quan sát anh.

    Anh không vui trừng lại ánh mắt tò mò của cô. “ Cô đừng nói với tôi là cô cảm trên mặt có vết sẹo này nhìn rất đẹp.”

    “ Tôi không muốn có.” Cô theo bản năng sờ sờ mặt mình, dường như đang tượng tượng nếu trên mặt mình cũng có vết sẹo như vậy thì sẽ có bộ dáng gì, mấy giây sau, cô lắc đầu một cái, hiển nhiên là không nghĩ ra được.

    Dĩ nhiên là không muốn rồi, Giang Phong Duệ giễu cợt nghĩ. Nghe nói mỗi một vampire đều là tuấn nam mĩ nữ, cho dù trên mặt thỉnh thoảng bị thương, cũng có thể nhanh chóng lành lại, trong thế giới của họ, căn bản là không có khái niệm xấu xí.

    “ Nhưng tôi cảm thấy anh cũng không đến nỗi xấu xí mà.” Cô đưa mắt nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “ Tôi thấy anh và những người khác mà tôi từng nhìn qua cũng không khác nhau là mấy.”

    Đây là ý gì?

    Giang Phong Duệ ngạc nhiên trong chốc lát, khi đã lĩnh hội được hàm ý trong lời nói của cô, khoé mắt giật giật.

    Anh nhớ khi còn bé, đã được nghe mẹ kể một câu chuyện xưa về một cung đình ở châu âu. Một ngày kia, có một công tước đối với pháp hoàng oán trách, nói người tình mới của hoàng đế xuất thân thấp hèn, chỉ là một nữ đầu bếp, không xứng để ra vào cung đình, hoàng đế chỉ nhàn nhạt liếc công tước một cái, nói ông không hiểu vì sao phải phân biệt giữa đầu bếp và công tước, bởi vì bọn họ căn bản đều phải phục tùng dưới ngôi vị hoàng đế của ông.

    “ …Dù sao bất kể loài người chúng tôi đẹp hay xấu, so ra đều kém xa các người, phải không?” Anh thấp giọng lẩm bẩm.

    “ Anh vừa nói gì?” Cô không nghe rõ.

    “ Không có gì.” Anh hừ nhẹ, đột nhiên cười, nụ cười nồng đậm tư vị tự giễu.

    Quan Ny Vi không hiểu vì sao anh lại cười như vậy, có thể nhìn ra tâm tình anh thực sự không tốt. Người đàn ông này dường như phảng phất một nét u sầu. Cô im lặng nhìn bóng tối bao phủ lên khuôn mặt anh, không biết tại sao, bỗng nhiên rất muốn biết có phải trên mặt anh cũng từng có nụ cười sảng khoái.

    “ Nói thật, anh không cần phải để ý kí hiệu trên mặt này, nó có thể xoá được."

    “ Cái gì?” Giang Phong Duệ kinh ngạc, hai tay bỗng chốc nắm thành hai quả đấm, cố gắng khắc chế sự vui sướng đang cuộn trào như song. “ Cô nói cái này có thể xoá được sao?”

    “Ừ.”

    “ Làm thế nào?” Anh vội vã hỏi.

    Cô chậm rãi lắc đầu. “ Hiện tại, tôi không thể nói cho anh biết.”

    Anh trừng cô. “ Cô nói bây giờ cô…”

    “ Không thể nói cho anh biết.”

    “ Tại sao không thể?” Anh gào lên, tròng mắt dấy lên sự phẫn nộ, kích động tới nỗi muốn giết người.

    “ Chờ thể lực của tôi khôi phục, tôi sẽ nói.” Cô cò kè mặc cả với anh.

    Anh đã hiểu, đây là cô đang tự vệ, chỉ cần một ngày cô không nói cho anh biết bí mật này, thì anh không thể mạo hiểm để cô gặp nguy được, bất luận thế nào anh cũng phải nghĩ cách bảo vệ cô.

    Thì ra tâm cơ của vampire cũng không đơn thuần chút nào, lúc cần thiết, cũng rất biết tính toán.

    Giang Phong Duệ không vui, cười lạnh một tiếng: “ Tôi thật không hiểu cô đang sợ cái gì, chẳng lẽ cô cho rằng tôi sẽ làm chuyện gì bất lợi với cô? Cho dù tôi có cầm dao chém cô, vết thương của cô cũng ngay lập tức hồi phục như cũ, ngược lại tôi phải sợ cô mới đúng. Nếu cô chợt khác nước, lại phát tác đứng lên hút máu của tôi_____”

    “ Tôi nói rồi, tôi không thể hút máu của loài người.” Cô đánh gãy lời nói của anh.

    “ Coi như cô không thể hút máu người, chờ đến khi thể lực của cô hồi phục rồi, cô cũng có tám trăm phương pháp khác nhau để ứng phó với tôi.” Anh nhắc đi nhắc lại.

    “ Tôi sẽ không làm anh bị thương.” Cô bảo đảm.

    “ Tôi sẽ không ngu ngốc tới mức đi tin tưởng lời hứa của một vampire.”

    “ Anh có thể tin tưởng tôi, tôi nói lời giữ lời.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô trong suốt, thẳng thắn vô tư, chân thành tới mức làm anh xấu hổ.

    Đáng chết!

    Anh làm sao phải xấu hổ? Làm sao phải vì thế mà dao động, anh không sai, vốn dĩ không dễ dàng gì để tin tưởng tộc “ quái vật” ____ không, không phải “ quái vật”, trong lòng Giang Phong Duệ âm thầm sửa lại cách dùng từ, không biết tại sao, anh không muốn giống như mẹ cô, dung loại từ ngữ này để phê phán cô.

    “Được, tôi tin cô một lần!” Anh gần như tức giận thanh minh. “ Cô tốt nhất là đừng hù doạ tôi.”

    “ Tôi sẽ không lừa anh.” Cô lần nữa bảo đảm, dừng lại một chút. “ Nhưng hình như tính tình của anh có vẻ không tốt.”

    Đúng vậy, tính tình của anh tệ thế đấy, vậy thì làm sao? Anh nheo mắt lại, trừng cô, dường như uy hiếp.

    Cô liếm môi: “ Cho tôi một cốc nước cà chua nữa.”

    Anh nghe vậy, không khỏi cười ngất, thật thua cô.

    Rất rõ ràng, cô yêu nước cà chua mất rồi.
     
  7. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 6.
    Mời đọc
    Buổi sáng hôm sau, cô ngồi trên bệ cửa sổ, mặc áo sơ mi trắng của anh đưa cho, lộ ra đôi chân thon dài mê người, môi anh đào ngậm lấy vành cốc, uống từng ngụm, từng ngụm nước cà chua.

    Cô sẽ không thật sự coi cái đó là máu để uống đấy chứ?

    Giang Phong Duệ cau mày, đứng trong phòng bếp, một mặt chuẩn bị bữa sáng, một mặt nhìn trộm cô.

    Nhìn cô uống đến vô cùng cao hứng, thỉnh thoảng còn chép miệng, giống như một đứa trẻ.

    Thật là một cô gái kì lạ, hiện tại nhìn bộ dáng ngây thơ của cô, anh thật khó có thể đem cô cùng với hình ảnh một vampire với đôi mắt đỏ lãnh khốc đêm qua liên tưởng chung một chỗ, hơn nữa cô vẫn đang ngồi trên bệ cửa sổ, cả gan tắm nắng.

    “ Cô không sợ sao?” Anh không nhịn được cất giọng hỏi.

    “ Cái gì?” Cô quay đầu lại, không hiểu nhìn anh.

    “ Tôi nói mặt trời.” Anh chỉ chỉ ngoài cửa sổ, tuy nói hiện tại ánh mặt trời không mạnh, nhưng vẫn là ban ngày. “ Tôi nghe nói vampire rất sợ ánh nắng, không phải sao?”

    “Ừ, trường sinh loại không thích ánh mặt trời.” Cô tự nhiên giải thích. “ Cho nên bọn họ chưa bao giờ hành động vào ban ngày.”

    “ Vậy còn cô?”

    Cô nhún nhún vai. “Ánh mặt trời chỉ làm chúng tôi thấy chói mắt một chút mà thôi."

    “ Xem ra có chứa gen hỗn huyết với loài người cũng không tệ lắm.” Anh theo thói quen châm chọc.

    “ Anh lại nói như vậy rồi.” Cô than thở, nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, nhẹ nhàng đi về phía anh, nghiêng mặt đánh giá anh. “ Anh thật sự rất hận đời.”

    Đúng vậy, anh chính là hận đời, bây giờ cô mới nhìn ra sao?

    Cằm dưới Giang Phong Duệ thoáng trở nên cứng ngắc, liếc mắt nhìn cốc nước cà chua trong tay cô, không có ý tốt ở miệng: “ Từ hôm qua đến hôm này, toàn uống cái này, chẳng lẽ cô không sợ tôi lén pha máu của mình vào đó sao?”

    “ A?” Cô giật mình, cốc thuỷ tinh từ trong tay rơi xuống.

    Giang Phong Duệ bước lên phía trước, nhanh tay lẹ mắt bắt được cái cốc. “ Ngu ngốc! Tôi còn chưa biết làm cách nào để tẩy được kí hiệu kia trên mặt tôi, cô cho rằng tôi sẽ ngu ngốc đến nỗi đi hại chết cô sao?”
    Anh tức giận trừng cô.

    Kì quái, cô đem sức lực lúc tưởng anh là Robert mà đuổi giết biến đi đâu rồi? Cô bây giờ thoạt nhìn, hoàn toàn là một đại tiểu thư người xúc đều không hại.

    “ Thật may.” Cô thở nhẹ ra một hơi, tươi sang cười một tiếng: “ Tôi biết ngay mà, tạm thời không nói cho anh là đúng.”

    “Đúng vậy, coi như cô có chút thông minh.” Anh lấy lại chiếc cốc, bỏ vào bồn rửa.

    Cô tò mò nhìn chung quanh, chỉ chỉ vào trứng tráng thịt hun khói anh vừa làm để trên bàn hỏi: “Cái đó, tôi có thể ăn không?”

    “ Cô muốn ăn?” Anh hơi ngẩn người. “ Cô không phải chỉ uống máu thôi sao?”

    Cô trợn mắt. “Uống máu chỉ là để chữa trị tế bào miễn dịch của chúng tôi, nếu như không cần thiết, chúng tôi tương đối thích thức ăn chân chính hơn.”

    Anh chau mày, thật không rõ cô tột cùng là người hay là vampire nữa.

    Được anh cho phép, cô bưng cái đĩa lên,vừa vui vẻ ăn trứng tráng thịt hun khói, vừa khen không dứt miệng. “ Tay nghề của anh cũng không tệ. So với nhân viên ở nhà ăn của chúng tôi còn tốt hơn nhiều.”

    “ Nhân viên nhà ăn?”

    “Ừ, chúng tôi ở luôn tại cơ quan nghiên cứu, ở cơ quan có nhà ăn.”

    “Cô mở miệng ngậm miệng đều là cơ quan nghiên cứu, rốt cuộc cái cơ quan nghiên cứu vĩ đại đó là dạng tổ chức gì?”

    “Đó là một phần của cơ quan quân đội Mỹ, là nơi huấn luyện của chúng tôi, cũng là chỗ thu nhận chúng tôi, chúng tôi từ nhỏ đều lớn lên ở đó, bọn họ biết cách phát triển tiềm năng của chúng tôi, dạy cho chúng tôi biết làm cách nào mới có thể săn giết trường sinh loại một cách hiệu quả nhất.”

    Săn giết.

    Nghe thấy cô sung giọng điệu hời hợt để nói ra những từ ngữ như vậy, Giang Phong Duệ không xác định được là mình nên cảm thấy sợ hãi tới nỗi dựng tóc gáy, hay là lạnh nhạt ứng đối.

    Nghe có vẻ như cơ quan nghiên cứu đó và tổ chức bồi dưỡng sát thủ chuyên nghiệp cũng không khác nhau là mấy, chẳng lã bọn họ, những huỷ diệt giả đó không cảm thấy mình bị lợi dụng sao?

    “ Bởi vì chúng tôi không có chỗ nào để đi.” Nhìn ra được nghi vấn của anh, cô thờ ơ nhún vai. “ Tôi không phải đã nói cho anh biết rồi sao? Trường sinh loại không thích chúng tôi, những tộc khác hi vọng hỗn huyết loại chúng tôi cách càng xa càng tốt, chỉ có loài người là sẵn lòng hợp tác với chúng tôi.”

    Cho nên bọn họ liền ngây ngốc trở thành công cụ tiêu diệt vampire cho con người sao? Giang Phong Duệ cau mày.

    “ Lãnh tụ của chúng tôi từng nói, có lẽ trời cao đã sắp đặt để chúng ta trở thành những huỷ diệt giả, chính là muốn chúng ta trở thành binh khí, chúng ta chỉ cần phụ tách diệt trì trường sinh loại làm xằng làm bậy là được rồi, như vậy loài người và tộc hút máu của chúng ta mới có thể chung sống hoà bình.”

    Trời cao sắp đặt cho bọn họ, là vì muốn thúc đẩy loài người và dị tộc chung sống hoà bình với nhau sao?

    Thật là một sứ mạng nặng nề, những vampire ngu ngốc này, có phải đã quá cho là mình đúng rồi không? Cần gì phải làm cho cuộc sống của mình trở nên bi ai như vậy?

    Vấn đề là, có vẻ như bọn họ không cảm thấy bi ai, hình như còn rất thản nhiên, thậm chí có thể nói là… Lạc quan.

    Bởi vì vampire không có tình cảm, cho nên cũng không hiểu thế nào là oán trời trách đất sao?

    Giang Phong Duệ phiền muộn suy nghĩ, anh thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của bọn họ, mà lúc nhìn Quan Ny Vi thưởng thức nước cà chua mà vẫn hiện lên vẻ thích thú, anh càng càng cảm thấy hình như mình thật rất hận đời.

    “Ăn xong rồi.” Cô nhanh chóng quét sạch một đĩa trứng tráng thịt hun khói, đem đĩa không đưa cho anh. “Còn thứ gì ngon hơn món này không?”

    Cô coi anh là đầu bếp trong nhà ăn rồi chắc?

    Giang Phong Duệ cau mày, nhìn ánh mắt trông mong của cô nhìn mình, một ánh mắt van xin đáng yêu như vậy, làm anh không khỏi liên tưởng tới chú chó mình nuôi khi còn bé, nó cũng có một ánh mắt như thế, anh bật cười... chết tiệt! Anh không thể tuỳ tiện cười loạn như vậy, như vậy là vượt xa nguyên tắc đối đãi với người khác của anh lúc bình thường.
     
  8. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 7.
    Mời đọc
    Anh cố sức nghiêm mặt, nhận lấy chiếc đĩa không: “ Cô chờ một chút, tôi nướng bánh mì cho cô ăn.”

    “ Bánh mì nướng? Có thể phết bơ không?” Cô lại lộ ra vẻ mặt của cún con.

    Anh ho khan hai tiếng. “ Tự mình đến tủ lạnh lấy.”

    Nhược Du tiểu thư? Đây là ai?

    Quan Ny Vi mỉm cười, dùng tiếng trung lưu loát đối đáp: “ Xin chào, tôi là Quan Ny Vi.”

    “ Quan Ny Vi?” Thư kí ngây ngốc chớp mắt.

    Nhìn thần thái khiếp sợ của thư kí, sẽ không phải cô ta nghĩ cô gái này bị bắt về làm người phụ nữ của mình đấy chứ?

    Giang Phong Duệ cảm giác việc mình phải giải thích là vô cùng cần thiết: “ Lâm thư kí, vị này là… bà con xa của tôi.”

    Bà con xa? Lâm thư kí chớp mắt mấy cái, ánh mắt quét từ dung nhan tuyệt mỹ của Quan Ny Vi đến tư thái uyển chuyển của cô, cùng với áo sơ mi trắng, thân thể như ẩn như hiện.

    Cô hoàn toàn không cho rằng vị mĩ nữ này là thân thích của ông chủ, hai người này nhất định có gian tình… Chẳng qua cô không nghĩ tới ông chủ, người gặp người sợ , không gần gũi phụ nữ này lại có thể có tình nhân.

    Đối với việc Giang Phong Duệ giới thiệu mình là bà con xa của anh, Quan Ny Vi rất kinh ngạc, ném cho anh một ánh mắt nghi vấn, đổi lại là cái trừng mắt của anh.

    Được rồi, thân thích thì thân thích.

    “ Tôi vẫn ở Mĩ, lần này về Đài Loan nghỉ phép.” Cô chủ động giới thiệu lai lịch để tăng thêm tính thuyết phục.

    “À.” Lâm thư kí không tin lắm, nhưng vì giữ mặt mũi cho ông chủ, nên rất phối hợp mà gật đầu.

    “ Vậy thì chúc Quan Ny Vi tiểu thư ở đây chơi vui vẻ.”

    “ Khụ khụ!” Giang Phong Duệ ở một bên ho khan. “ Cô thay tôi đem toàn bộ lịch trình ngày hôm nay huỷ bỏ đi!”

    Người cuồng công việc này cư nhiên lại chủ động nói muốn huỷ bỏ lịch trình?

    Lâm thư kí kinh ngạc, cô đã đi theo Giang Phong Duệ hai năm rồi, luôn là thấy anh ngày đêm vùi đầu vào công việc, đây là lần đầu tiên thấy anh vứt bỏ trách nhiệm không để ý.

    Xem ra tiểu thư Quan Ny Vi này quả thực có sức quyến rũ siêu quần…

    “Đúng rồi, còn có một việc nhờ cô giúp.” Giang Phong Duệ tiếp tục phân phó. “ Bởi vì… Ách, hành lý của Quan Ny Vi bị mất ở sân bay rồi, hiện tại cô ấy không có trang phục để ra ngoài, làm phiền cô giúp cô ấy đi mua một ít quần áo và đồ dùng của phái nữ…”

    Coi như hành lý mất rồi, ít nhất là quần áo trên người cũng không phải là ném đi rồi chứ?

    Thì ra là như vậy, tất cả bọn họ coi như là đồng hương?

    Giang Phong Duệ suy nghĩ, càng lúc càng không rõ làm thế nào để định nghĩa “sinh vật phái nữ” trước mắt này rồi.

    “ Này, anh có cảm thấy vị thư kí kia rất kì quái không?” Quan Ny Vi đột nhiên hỏi.

    “ Chỗ nào kì quái?”

    “ Cô ấy từ lúc bước vào đến giờ, vân không dám nhìn anh, bình thường anh rất hung dữ với cô ấy sao?”

    Anh rùng mình, ánh mắt trầm xuống. “ Cô ấy không dám nhìn tôi là bởi vì gương mặt này.”

    “ Hả?” Cô sửng sốt. “ Mặt anh không kì quái nha.”

    “ Tôi hiểu rõ.” Anh giễu cợt mím môi. “Đối với cô mà nói, gương mặt của tôi tuyệt đối không kì quái, cùng với người khác cũng không khác biệt gì lắm, dù bất kể thế nào, loài người chúng tôi vẫn kém xa vampire tuyệt thế xinh đẹp các người.”

    Anh ta sao lại dùng loại giọng điệu này để nói chuyện?

    Quan Ny Vi nặng nề thở dài. “ Này, anh đang giận dỗi sao?”

    Cái gì? Anh giật mình. Cô nói anh... giận dỗi?

    Cô rất phối hợp tiếp tục nói. “ Loài người thật kì lạ, tại sao cứ muốn để ý đến diện mạo của mình như vậy? Đây nhất định là gen di truyền, cũng không phải cái mình có thể định đoạt được.”

    “ Vấn đề là kí hiệu trên mặt tôi không phải do gen di truyền.” Cho nên mới nói, anh tuyệt đối không phải là giận dỗi, cô hiểu sai rồi.

    Giang Phong Duệ thận trọng dùng ánh mắt để cảnh cáo cô.

    Cô không biết có hiểu hay không, gật đầu một cái. “ Anh nói cũng đúng á.” Cô dừng một chút, để kem xuống, đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh. “ Có đau không?”

    Cả người anh chấn động, cô đang làm gì?

    “ Loại sẹo này, cũng không kém vết thương bao nhiêu đâu.” Cô từng chút từng chút cẩn thận vuốt ve sao năm cánh trên mặt anh, giống như xác nhận gì đó. “ Có phải rất đau không?”

    Toàn thân anh cứng ngắc. “ Lúc cô bị thương, có đau không?”

    “ Cũng đau, chỉ là vết thương của tôi sẽ lập tức tốt lên.” Cô trả lới, nhìn vào mắt anh, sâu hút trong suốt. “ Nhưng anh bị thương nhiều năm như vậy, mỗi ngày có đau không? Rất khó chịu sao?”

    Chưa từng có người nào hỏi anh vấn đề như vậy.

    Chưa bao giờ có người hỏi anh có đau hay không, ngay cả cha mẹ anh, những người trăm phương ngàn kế nghĩ cách giúp anh xoá bỏ vết sẹo này, cũng chưa từng hỏi qua.

    Giang Phong Duệ mím môi thật chặt, dường như nơi nào đó của trái tim nguội lạnh đang từng chút một nứt ra…

    “ Còn đau không?” Cô cố chấp hỏi.

    “ Sẽ không.” Anh khàn khàn nói. Chỉ có thỉnh thoảng, khi thời tiết thay đổi sẽ mơ hồ nhói đau, nhưng anh không cho là nó đáng để nhắc tới. “ Dù sao cũng là chuyện của nhiều năm trước rồi.”

    “ Rồi cũng sẽ tốt thôi.” Cô dịu dàng nói nhỏ, dùng bàn tay lạnh như băng kia mang lại ấm áp an ủi vết thương của anh. “ Chờ thể lực của tôi khôi phục, tôi sẽ giúp anh xoá đi vết sẹo này, giao cho tôi.”

    “ Cô… vì sao muốn giúp tôi?” Anh thấp giọng hỏi.

    “ Bởi vì anh đã cứu tôi.” Cô mỉm cười. “ Cho nên tôi nên báo đáp anh.”

    “ Nhưng không phải cô cũng bởi vì hút máu của tôi, nên mới trở nên suy yếu như vậy sao?”

    “ Là tôi cắn nhầm đối tượng, tôi đáng đời lắm.” Cô không chút nào trách anh.

    Thế nhưng anh lại luôn oán trời trách đất,

    Anh ngắm nhìn đôi mắt sáng ngời xinh đẹp của cô, nhất thời mất hồn. “ Cô đã từng cắn bao nhiêu “người”... ách, trường sinh loại? Tôi là nói, cô thường xuyên dùng cái loại... “tử vong chi hôn” đó sao?”

    Cô nhướng mày, không ngờ tới anh đột nhiên lại hỏi như thế, một hồi lâu, mới gật đầu một cái. “ Lúc cần thiết, tôi sẽ làm, đây là nhiệm vụ của tôi.”

    Nhiệm vụ? Cô lúc đó là làm nhiệm vụ sao?

    Giang Phong Duệ nhìn chằm chằm vào cô, nhớ lại một khắc đêm đó, lúc bị cô hút máu, máu trong cơ thể qua một hồi kì dị chảy tán loạn, anh nỗ lực từ cổ họng khô khốc nặn ra giọng nói. “ Loại cảm giác đó rất kì quái.”

    “ Chỗ nào kì quái?” Cô không hiểu.

    Giống như một dạng ân ái, vui thích cực hạn, vô cùng sung sướng, làm người ta hư thoát vô lực, chỉ muốn hoàn toàn đầu hàng.

    Thời điểm cô cắn anh, cũng có cảm giác đó sao? Hay chỉ đối tượng bị cắn mới có loại cảm giác đó?

    Giang Phong Duệ rất muốn hỏi, nhưng lại không hỏi được, anh không hiểu vì sao mình phải để ý chuyện này, cô và anh có cảm giác giống nhau hay không, liên quan quái gì đến anh.

    “ Sao lại không nói gì? Rốt cuộc chỗ nào kì quái?” Cô hỏi tới.

    “ Thôi.” Anh không muốn nói.

    “ Tại sao lại thôi? Anh nói rõ ràng đi!” Cô rất không thức thời.

    “ Tôi nói thôi coi như xong!” Anh bỗng dưng gầm nhẹ. Anh không muốn hỏi cái vấn đề ngu xuẩn này nữa, cảm thấy mình giống như thanh thiếu niên không có tí kinh nghiệm tình dục nào vậy. “ Uống nước cà chua của cô đi!”

    Anh căm giận thay cô rót một cốc nước cà chua, ý đồ muốn chặn miệng cô lại.

    Cô không phát hiện ra dụng ý của anh, rất vui vẻ nhận lấy, cô phát hiện ra đây mới là thức uống tuyệt diệu, uống một ngụm lớn.

    “ Nhìn cô hưng phấn thành ra như vậy.”Anh? Cô. “ Cô trước kia chưa từng uống nước cà chua sao?”

    “ Không có, thức uống bình thường của chúng tôi là máu____” Cô nhìn sắc mặt anh biến đổi, vội vàng thanh minh. “ Không phải máu người đâu…, là cơ quan nghiên cứu nghiên cứu phát triển ra loại máu nhân tạo, tôi nói rồi, chủ yếu là để chữa trị thân thể.”

    Anh cau mày. “ Vậy bây giờ cô không uống máu có sao không? Thể lực có thể khôi phục không?”

    “ Tôi nghĩ hẳn sẽ có người đưa tới đây cho tôi.”

    Có người? Người nào?

    Giang Phong Duệ đang muốn lên tiếng hỏi, trong phòng khách đột nhiên cuốn vào một trận gió mãnh liệt, một bóng ma quỷ mị nhanh chóng tiến đến chỗ hai người.

    Sẽ không phải là tên Robert đó đuổi tới đây rồi chứ?

    Hỏng bét! Cô bây giờ sợ rằng không thể ứng phó nổi…

    Thần trí anh rét lạnh, theo trực giác nhào tới phía trước, đem Quan Ny Vi đè trên mặt đất, dùng thân thể của mình bảo vệ cho cô_____
     
  9. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 8.
    Mời đọc
    Chyện gì xảy ra vậy?

    Cảm giác được lưng mình bị thân thể một người đàn ông đè lên, nhưng Quan Ny Vi tuyệt không cảm thấy nặng nề hay ghét bỏ, chỉ cảm thấy kinh ngạc cực độ.

    Hắn đang làm gì vậy? Vì sao phải ôm lấy cô như vậy, còn đưa bàn tay to ra bảo vệ đầu cô?

    Hắn đây là… đang bảo vệ mình sao?

    “ Cô không sao chứ?”

    Giọng nói khàn khàn, lướt qua bên tai cô, mang đến cảm giác ấm áp kì diệu, trái tim cô khẽ nảy lên một nhịp. “ Tôi không sao.”

    “ Hình như có người tiến vào.” Anh nói nhỏ, vẫn duy trì trạng thái đề phòng như cũ.

    “ Tôi biết.”

    Hai người đồng thời quay đầu lại, nhìn về phía bên kia, không biết từ khi nào một bóng đen đã xông vào phòng. Một người đàn ông mặc bộ quần áo đen, tuấn tú cao ngất, so với Giang Phong Duệ còn cao hơn vài centimet, tròng mắt loé ra hồng quang sắc bén, dáng đứng ngạo mạn.

    Hắn không phải là Robert.

    Giang Phong Duệ cau mày, cảnh giác quan sát người đàn ông xa lạ. Theo như lời Quan Ny Vi, diện mạo của Robert giống anh như đúc, nhưng ngũ quan người đàn ông này lại hoàn toàn khác anh.

    “ Jarvis? Thì ra là anh?” Quan Ny Vi nhận ra người đàn ông, cong môi cười một tiếng.

    Jarvis thấy ánh mắt bình tĩnh của cô, các nét trên khuôn mặt cũng dịu xuống. “ Em không sao chứ? Người này là ai?”

    “ Là ân nhân cứu mạng của em, ngày hôm qua lúc săn Robert, thì gặp chút phiền toái, là anh ta giúp em.” Cô nhẹ nhàng đáp lại, ý bảo Giang Phong Duệ đỡ cô đứng lên. “ Jarvis, sao anh lại tới đây?”

    “ Vừa lúc anh đang làm nhiệm vụ ở gần đây, tổng bộ muốn anh tới trợ giúp em.”

    Trợ giúp? Nói như vậy, bọn họ không phải là kẻ thù, mà là bạn bè.

    Giang Phong Duệ thoáng buông thần kinh đang căng thẳng, tầm mắt cùng với Jarvis giao nhau, kinh ngạc phát hiện ra con ngươi vốn phải sắc đỏ, lúc này trầm tĩnh lại, chỉ còn lại màu đen sâu không thấy đáy.

    Tóc đen, tròng mắt đen, da thịt màu đồng, thì ra Vampire cũng có bề ngoài khoẻ mạnh như vậy, anh còn tưởng rằng màu da của bọn họ đều là tái nhợt dị thường.

    Nhưng ngũ quan nổi bật như vậy, cũng rất hợp với hình tượng tuấn mĩ vốn có của vampire.

    “ Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Jarvis không để ý tới anh ta, nhìn thẳng vào Quan Ny Vi. “ Nhìn tình trạng đứng lên của em không tốt lắm, Robert làm em bị thương sao?”

    “ Không phải, phải…” Quan Ny Vi có chút quẫn bách. “ Là em phán đoán sai, cắn lầm người.”

    “ Cắn lầm người?” Jarvis suy nghĩ, bỗng dưng kinh ngạc nhíu mày. “ Em nói là em hút máu của đoản mệnh loại này?”

    “Ừ.”

    “Sao em có thể phạm loại sai lầm này?” Hắn trách cứ. “ Thật không giống em.”

    “ Em thừa nhận là em sơ ý, nhưng tướng mạo anh ta thực sự rất giống Robert.”

    “ Cái gì?” Jarvis kinh ngạc, liếc nhìn Giang Phong Duệ, lúc này mới thực sự nhìn rõ tướng mạo của anh.

    Giang Phong Duệ tự giễu nhếch môi. Đối với mấy vampire vô địch xinh đẹp này mà nói, những “đoản mệnh loại tầm thường như bọn họ sợ rằng đều là một loại cả chứ?

    “ Thì ra là như vậy.” Jarvis cẩn thận quan sát anh, ánh mắt như hiểu ra điều gì đó, chợt loé lên. “ Nói như vậy, kí hiệu trên mặt anh ta là do Robert làm?”

    “ Em nghĩ thế.” Quan Ny Vi đồng ý với phỏng đoán của hắn. “ Loại kí hiệu này, nếu chỉ bằng khoa học kĩ thuật của loại người thì không có cách nào trừ đi, cho nên em đã đáp ứng giúp anh ta.”

    “Có ý gì?” Jarvis ngạc nhiên quay đầu lại. “ Em nói là…”

    “ Em muốn giúp anh ta xoá bỏ kí hiệu này.”

    “ Em phát thần kinh gì thế? Làm chi tự dưng đi tìm phiền toái?”

    “ Không phiền toái đâu.”

    “ Em không biết là nếu giúp anh ta thì sẽ gặp nguy hiểm hơn sao?”

    “Đây là việc em phải làm, dù sao anh ta cũng cứu em.”

    “ Cái kia cũng có thể coi là cứu em sao? Nếu không phải em cắn phải hắn, thì cũng không cần hắn giúp.”

    “ Vậy tóm lại là vẫn giúp mà.”

    “ Em______” Jarvis nghe cô lý luận, lông mày nhăn lại thật sâu.

    Một nam một nữ, mải mê giằng co.

    “ Tôi có thể chen vào một chút không?” Giang Phong Duệ thong thả tham gia vào. “ Tôi nghĩ các người đang thảo luận về chuyện của tôi? Có thể mời nói rõ cho đương sự một chút, tại sao giúp tôi xoá bỏ kí hiệu lại gặp nguy hiểm?”

    Không ai trả lời, hai huỷ diệt giả đưa mắt nhìn nhau, anh hoàn toàn bị coi thường.

    Thật tốt quá, xem ra anh trong mắt bọn họ cũng không khác đồ bỏ đi là mấy.

    Tay Giang Phong Duệ nắm thành quyền, nghiêm túc suy nghĩ xem, làm thế nào để biểu đạt chính xác sự tức giận của mình đối với vampire.
     
  10. 112
    248
    43
    Nguyễn Hạ Linh

    Nguyễn Hạ Linh Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/8/17
    Chương 9.
    Mời đọc
    “Với tình trạng hiện giờ của em, không thể tiếp tục làm nhiệm vụ rồi.” Trải qua một phen giằng co, Jarvis hiểu không cách nào thay đổi được suy nghĩ của bạn mình, bèn đổi đề tài. “Đưa tư liệu về Robert cho anh, anh giúp em giải quyết hắn.”

    “Không cần, hắn là nhiệm vụ của em.” Quan Ny Vi nhã nhặn từ chối ý tốt của hắn. “ Hơn nữa, em tin tưởng, chỉ cần em ở lại bên cạnh loài người, thì rất nhanh có thể gặp lại hắn.”

    “Tại sao?”

    “Những năm gần đây, Robert vẫn luôn ở trong nhà giam, lần này vượt ngục thành công, không đi bất cứ đâu, cố tình trốn đến Đài Loan, em nghĩ hắn chính là muốn trở lại tìm anh ta.”

    “ Nói như vậy, là em muốn đem người này làm mồi nhử?” Jarvis trầm ngâm, như có điều suy nghĩ nhìn về phía Giang Phong Duệ, ánh mắt lạnh lùng, không có bất cứ tia tình cảm nào. “ Chỉ là em có nghĩ tới, ngộ nhỡ Robert xuất hiện ngay lúc thể lực em còn chưa khôi phục, em làm thế nào để đối phó với hắn?”

    “Trước tiên, em sẽ tránh đi.” Quan Ny Vi hiển nhiên đã có kế hoạch. “ Hơn nữa em nghĩ, anh đến là để mang máu nhân tạo đến cho em, đúng không?”

    Jarvis nghe vậy, khoé miệng cười như không cười nhếch lên, tay phải giơ lên, không biết từ đâu lấy ra một chiếc hộp lạnh, bên trong lấy ra bốn mươi bịch huyết dịch.

    “Từng đây đủ cho em dùng một trận.” Hắn đem chiếc hộp lạnh giao cho Quan Ny Vi. “ Em phải nhớ, lần này mặc dù anh ở Hồng Kông làm nhiệm vụ, nhưng nếu em gặp bất cứ nguy hiểm nào, anh cũng không thể tới kịp để cứu em, cho nên em chỉ có thể dựa vào chính mình, hiểu không?”

    “Em dĩ nhiên hiểu a.” Cũng không phải trẻ con, làm sao có thể không hiểu? Quan Ny Vi nhận lấy huyết dịch cứu mạng, cong môi lên, cười ngọt ngào.

    Jarvis cũng không cười đáp lại, trên thực tế, mặc dù trong ánh mắt thoáng qua chút lo lắng, nhưng trên khuôn mặt vẫn duy trì vẻ lãnh khốc vô tình như cũ. “Đoản mệnh loại, cậu nghe đây!” Hắn chuyển sang nhìn Giang Phong Duệ, trọng mắt đen lộ ra tia cảnh cáo. “ Thời gian này cậu phải ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị của Quan Ny Vi, nếu để tôi biết cậu chỉ làm vướng chân cô ấy, tôi đảm bảo cáo mạng nhỏ này của cậu cũng không thể giữ lâu được đâu!”

    Lời nói tỏ ý uy hiếp rõ ràng.

    Giang Phong Duệ cười lạnh, ngay cả khi đối mặt với vẻ mặt đằng đằng sát khí của Jarvis, anh cũng không cho phép mình lùi bước một chút nào.

    Jarvis kinh ngạc, đáy mắt thoáng qua một tia tán thưởng, trước khi rời đi, hắn thoáng nhìn qua Quan Ny Vi, ý vị sâu xa. “ Hảo hảo bảo trọng, đừng có vũ nhục danh hiệu “ nữ thần thắng lợi” của em.”

    Lời còn chưa dứt, bóng dáng của hắn đã cuốn đi như một cơn lốc, phút chốc biến mất, chỉ để lại trong phòng một lớp bụi mờ ảo, chứng minh hắn đã từng đến.

    Giang Phong Duệ cùng Quan Ny Vi đứng nguyên tại chỗ, mỗi người có một suy nghĩ riêng của mình, qua một hồi lâu, mới quay lại nhìn đối phương.

    “ Tôi là mồi nhử?” Giang Phong Duệ rít qua kẽ răng từng chữ từng chữ lành lạnh.

    Cô nghe ra anh không vui. “Ai, anh đừng tức giận nha, tôi bảo đảm sẽ không để tính mạng anh gặp nguy hiểm.”

    “Cô chăm sóc tốt cho mình đi, đừng để tên kia lại nói tôi kéo chân cô, là tôi rất cảm kích rồi.” Giọng điệu của anh mang theo mười phần châm chọc, dừng lại một chút, anh nói: “ Anh ta rốt cuộc là ai?”

    “Jarvis a, có thể coi như là học trưởng của tôi !” Cô cười cười giải thích: “ Trong thời gian huấn luyện, anh ấy thường được phân cùng tổ với tôi, phụ trách chỉ đạo tôi, kỹ năng của tôi phần lớn là do anh ấy dạy.”

    Nói như vậy, quan hệ của bọn họ cũng coi như là thân thiết, không trách được mới vừa rồi tên kia lại cảnh cáo anh như vậy.

    Giang Phong Duệ không vui mím môi.

    Quan Ny Vi liếc anh một cá, đột nhiên cười “ xuỳ” một tiếng.

    “Cười cái gì?” Anh híp mắt hỏi.

    “Cám ơn anh.” Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sáng hữu thần của anh. “ Lúc nãy anh ôm tôi ngã xuống đất, sẽ không phải là nghĩ giúp tôi đấy chứ?”

    “Cái gì?” Anh ngạc nhiên, gò má trong nháy mắt nóng bừng lên. “ Ai nói là tôi đang bảo vệ cô? Tôi… cái đó…đúng…” Là thế nào? Anh nhất thời không tìm được lý do.

    Cô nhàn nhạt mỉm cười: “ Chưa từng có người nào làm như vậy với tôi.”

    “Tại sao?” Anh khàn khàn hỏi: “ Chẳng lẽ tình cảm giữa bạn bè huỷ diệt giả các cô không tốt sao?”

    “ Không phải như vậy.” Quan Ny Vi lắc đầu, rũ mắt xuống. Chỉ là bọn họ có thói quen độc lập tác chiến mà thôi, hơn nữa do thể chất vốn nhanh chóng có thể hồi phục lại như cũ, coi như bị thương cũng không gấp, cho nên không cần ai phải bảo vệ ai, vừa rồi Jarvis chẳng phải cũng cảnh cáo cô tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình sao?

    Từ nhỏ, bọn họ chính là lấy thân phận của “ Huỷ Diệt giả” để được giáo dục mà lớn lên, Huỷ Diệt giả phải mạnh mẽ, có lực, làm cho người ta nghe đến thôi đã sợ mất mật, ai cũng không thể lệ thuộc vào ai.

    Nhưng đêm qua, cô lại để người đàn ông này mang cô thoát khỏi hiện trường, vừa nãy cũng là anh ta lấy chính thân mình để bảo vệ cho cô…
     

Chia sẻ trang này