1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

Khi cảm thấy ngốc.

Thảo luận trong 'Góc Trái Tim' bắt đầu bởi Yui, 2/10/17.

Lượt xem: 333

  1. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #
    Bạn cảm thấy ngu ngốc nhất khi nào?
    Hiện tại. Tớ cảm thấy mình rất ngu ngốc. Ở đâu chứ?
    Ở đây này...
    HUHUHUHU... Xóa kí ức của con đi. Chuyện gì cũng rất ngốc.
    Rất điên. Xóa hết đi :"<<<<<<<
     
  2. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #1.
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc à?
    Là khi bạn viết rất nhiều, rất nhiều. Những thứ được gọi là tâm tư. Nhưng cuối cùng lại cảm thấy thật xàm xí. Vì cuối cùng, đó chỉ là như đang tỏ ra. Còn bạn? Ngoài việc làm tổn thương người khác và tìm cách chạy trốn và rồi đem nỗi lòng ngu ngốc đó hóa thành mấy dòng tâm sự nhảm.
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc?
    Là khi cảm thấy cả thế giới quay lưng lại
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc?
    Là khi bạn dối lòng, dối cả thế giới.
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc?
    Là làm tổn thương người mình yêu thương nhất
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc?
    Là khi bạn nói "Bạn ko cần ai"
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc?
    Chờ đợi một ai đó
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc?
    Khi không cảm nhận được tình cảm của người khác và...
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc?
    Cái tôi quá cao đến nỗi làm mình ngu thật ngu. Rõ ràng là ko muốn, mà ko dám nói ra. Vì sợ, vì ngại. Vì cái tôi quá cao. Ko thích cúi đầu, ko thích van xin, ko thích níu kéo...
    Đấy gọi là ngu ngốc.
    Khi bạn cảm thấy ngu ngốc?
    Tất cả những việc tôi làm. Đều rất ngu ngốc. Đều làm tổn thương người khác?
    Tôi có xứng đáng đứng trên tất cả những thứ ngu ngốc mình làm ra mà hưởng thụ hay không?
    Không đâu.
    Ít ra. Sẽ ko còn ngu ngốc nữa
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/10/17
  3. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #2.
    Cho đến bây giờ, tất cả những điều cậu làm đều ngốc.
    Cậu chỉ toàn làm người khác tổn thương.
    Chỉ toàn làm người khác thấy đau đớn.
    Rốt cuộc... Cậu oán hận người khác đến bao nhiêu?
    Mà lại đối xử với người khác như vậy?
    Cậu có thể cười trên tất cả? Cho rằng mình đúng và đi tiếp sao?
    Cậu sai rồi!
    Sai thật rồi!
    Cậu đang tự bảo vệ mình. Nhưng... Cậu vẫn luôn cô đơn.
    LÀ VÌ THẾ.
    Tình ngộ đi!
    Cậu ko thể là phù thủy mãi. Ko thể từ bỏ.
    Cậu ko thể yêu? Sai rồi... Lời nói của mọi người, với cậu quan trọng vậy sao?
    Cậu muốn gì?
    Cậu đang làm gì?
    TỈNH NGỘ ĐI!
    Cơn ác mộng!
    Trái tim của cậu đang đập mạnh, đập mạnh. Nó là tim của cậu.
    Trái tim tuần hoàn. Nó đang sống. Và cậu cũng vậy.
    Sống trong quá khứ... Vui lắm sao?
    Bản thân cậu là ác mộng. Vậy thì hãy là Baku, cố gắng thúc ép mình. Ăn nó.
    Dù chỉ là 1 giây phút thôi. Vẫn muốn sống.
    Dù là rác rưởi.
     
  4. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #3.
    Nơi này chất chứa rất nhiều sự buồn của Yui. Nhưng, môt con người bơ vơ, ko có ai trò chuyện. Lại còn thêm nỗi đau của việc bị bỏ rơi. Rất cần nơi này. Ko phải để người khác đọc. Mà chính là để giải tỏa mà thôi.
    Một lần cuối cho người duy nhất đối với tôi tốt như vậy
    Đây là một câu chuyện về Hằng và BF những năm tháng cấp 2 của nó.
    Chin Su à...
    T và m quen nhau đã 11 năm rồi nhỉ?
    Ừm. Với t, quãng thời gian đó lâu thật.
    Những năm tháng đau buồn nhất của t. Cấp 1 và cấp 2 đều có hình dáng của m.
    Chỉ tiếc chúng ta gặp nhau không đúng lúc.
    Vì khi chơi với m, t đã có quá nhiều BF trước đó. Và tất cả đều bỏ rơi t. Như cách gia đình bỏ rơi t.
    Cho dù t có gào thét, có khóc lóc và van xin đến đâu. Họ cũng ko quay trở lại. Điều đó khiến trái tim t bị chai lì trước khi bị bỏ rơi.
    Và lúc đó, t trở thành "Bạn" của m. Một cách tình cờ và ngẫu nhiên.
    M và t. Từ hai đứa ko bạn bè lại trở thành bạn của nhau.
    Nhưng mà... Thật ra... Lúc đó, t đang bị bỏ rơi, một cách kinh khủng khiếp.
    Và t... Cần bạn mới.
    Để chữa cho cái trái tim từ lâu đã điêu tàn này.
    Đồ ngốc.
    Đồ ngốc.
    Đồ ngốc.
    M là người đầu tiên, đầu tiên đó... Đầu tiên mỉm cười với t một cách chân thành nhất, người đầu tiên t yêu quý.
    Ừ. Ngốc.
    Sao m lại đối xử tốt với một con người như t?
    Một con người bị người khác ghét bỏ từ nhỏ?
    Một con cừu đen?
    Tại sao m lại ngốc vậy?
    M ko hiểu nỗi đau của t hay sao? M ko biết t sẽ làm gì khi chán chê rồi sao?
    M ko biết... T ghét m đến thế nào sao?
    M ko biết t hận m đến thế nào ư?
    Tại sao? Sau tất cả... M vẫn tha thứ cho t...
    Vẫn đặt niềm tin vào t một cách chân thành như thế?
    Ừ đúng... T là Song Tử (Dù đếch muốn tý nào), dù ko được hoạt ngôn như các Song Tử khác nhưng t vẫn là Song Tử - 2 mặt. T đã phản bội m từ rất lâu rồi, nhưng vẫn giả bộ thanh cao.
    M vẫn là ko biết.
    Ngốc.
    T là thứ còn kinh tởm hơn rác thải.
    Không phải vì hoàn cảnh của t. Mà chính bơi tâm hồn của t.
    Một con người bì ổi, giả tạo, đâm sau lưng, thích diễn kịch và thậm chí còn luôn cảm thấy mình tốt đẹp và tốt bụng giúp đỡ người khác. Trong khi đó là ngược lại.
    Thứ rác thải đáng ghê rợn. Bản thân sinh ra chính là sai lầm. Phù thủy đáng tởm. Nhơ nhuốc biết bao.
    Bản thân chính là con quái vật.
    T biết. Nhưng t ko thể thay đổi. Vì t sợ. T sợ... T sẽ không cười được nữa, ko được tiếp tục được nhìn bầu trời trong xanh này nữa.
    T quá yếu đuối. Và đó là bức tường thành duy nhất của t.
    ...
    M cứu t. Suốt những năm tháng cấp 2. Khi t bị người khác nhìn với ánh mắt đáng ghét và giải tạo. Thì chính m... Đã cứu t. M nhìn t, chân thành là thế, thuần khiết là thế, cứu rỗi t khỏi nỗi sợ hãi và khiến t có thể cười... Một cách thật lòng.
    Ừ... M biết ko? Đó là lần đầu tiên t hạnh phúc. Hạnh phúc nhất thế gian. T cười... Thật lòng...
    Chỉ là... Người làm t hạnh phúc nhất. Lại chính là m - người t đã phản bội từ lâu.
    T đau đớn, t khóc lóc, t cầu xin ông trời hãy quay ngược quá khứ lại đi vì như vậy t mới có thể tiếp tục làm bạn m.
    Bằng không... Đến tư cách làm bạn bình thường cũng ko có.
    ...
    Phải.
    M trong mắt t. Là một kẻ ích kỉ, chỉ biết cho bản thân mình, coi t như một con Dog, vớ vẩn đến nỗi t đã để tin nhắn của m những 2 ngày mới thèm tl.
    Vì... M ghét con người thứ 2 của t, nên t cũng ghét m. Oán hận m.
    Vì m đã chán ghét con người 2 mặt này. M cần thứ mới.
    Đó
    Thấy chưa
    T là thế mà.
    Ngoài thì nói ngọt nhẹ, nhưng trong lòng thì t thật sự ko có nghĩ tốt về người khác đâu.
    T GHÉT M. GHÉT KINH KHỦNG.
    NÊN T KO BAO GIỜ TẶNG M QUÀ SINH NHẬT.
    ...
    Phải rồi.
    Phải rồi.
    T ghét m, ghét m đến thế.
    Vậy tại sao mỗi lần nhìn thấy m, t đều không thể đối diện?
    Vậy tại sao t đều nhớ lại, đều khắc ghi những kỉ niệm của t và m. Dù những thứ đó t ko hề để tâm?
    Vậy tại sao ngày hôm đó t lại nói "M hãy tìm một người bạn mới. Tốt hơn t"?. T đang... Giúp m tránh xa t ra sao?
    Vậy tại sao... T lại ngồi xem trang cá nhân thằng m thích thậm chí còn nhớ mặt nó làm gì? T đâu để tâm?
    Vậy tại sao t vẫn luôn nhắc m mỗi khi thấy nhóm nhạc m yêu thích trên báo? Dù t cũng ko để tâm?
    ...
    T đã làm vậy với ai bao giờ chưa?
    Chưa.
    MÀ này nhé. Rõ ràng... T ghét m nhất mà...
    Có lẽ chính vì bản thân t. Thực ra đã ngộ ra rất nhiều thứ. Nhưng vứt nó đi, đên khi t mất m rồi. Mới cảm thấy đau đớn, mới cảm thấy xót xa đến vậy.
    Nhưng t đâu còn cách nào khác...
    Ko thể đem lại tiếng cười và hạnh phúc cho chai Chin Su của t. Không thể đưa m đi chơi, không thể cùng m tán gẫu. Không thể làm bạn thân đích thực của m...
    T quen rồi. Bao nhiêu năm rồi. T thật sự đã quen việc bỏ rơi người khác và bị bỏ rơi.
    Nên kết thúc đi...
    T và m... Đến đó thôi.
    Tạm biệt nhé!
    Tại sao? Tại sao? Lại tức ngực thế này?
    ***
    "Nhà t cũng mưa này"...
    "Vậy sao? Ừm, cắt điện nữa hehe ><"
    Không biết sao. T và m lại có thể nói chuyện lâu đến thế. Hôm nào cũng nói.
    Qua chiếc điện thoại cục gạch thôi nhé.
    Tháng nào cũng phải nạp thẻ. Tốn thí mồ. Thế mà t vẫn nhắn.
    Từ ngày này qua ngày khác.
    Khi không có m nhắn. T lại cô đơn.
    M là người bạn duy nhất nhắn tin với t.
    Duy nhất mà thôi.
    Hồi đó vui thật. Chẳng bù cho bây giờ. Nạp 50k vào máy. 5 tháng chưa dùng hết.
    ...
    "M lại ko có tiền à? Được, t bao m"
    Lần đầu tiên t được đối xử tốt như thế.
    M đãi t, và t biết, trong đó ko cần sự trả lại.
    Hình như lúc đó m thật sự coi trọng t.
    Ánh mắt ko chút tà ý. Không chút vẩn đục. To và trong sáng, long lanh như nước.
    M cười...
    Đến bây giờ. T vẫn ko trả lại những chỗ đó.
    ...
    "Này nhé..."
    M nói thật nhiều với t về bí mật của m, chuyện nhà chuyện ta...
    Mà không kiêng dè gì t.
    Sao? Lại tốt đến thế?
    T ngồi lim dim và lặng lẽ lắng nghe, bên tai phải là tai nghe m dúi vào cho t.
    Ừm. T nhớ hết đấy. Dù tai đeo tai nghe nhé.
    Lần đầu... T có cảm giác được coi trọng.
    ...
    M chính là thích nhất cái thiệp t tặng. Dù nó xấu òm.
    Và tặng lại cho t thứ có giá trị gấp 3,4 lần cái thiệp đó.
    Cười và bảo "Quà giáng sinh. Huề nhé?"
    Huề?
    Thích nó đến vậy sao?
    ...
    "T chính là tin tưởng m nhất"
    Lại nữa rồi.
    ...
    "Đừng buồn"
    ...
    ...
    Chi n Su à. T ko muốn mất cả đêm chỉ để ôn lại đâu.
    Nên t chí viết những thứ t nhớ nhất. Những thứ trong tim t là sâu đậm nhất mà thôi.
    Ừ phải...
    Quan trọng nhất cuộc đời t.
    Người con gái mà t yêu thương và muốn người đó hạnh phúc nhất thế gian.
    Ê này. M không bảo t les đấy chứ? Sẽ ko vì chuyện này mà nhìn t kì dị đấy chứ?
    Hứ... T có chị Bâu rồi. Ko thèm m đâu*Ple*
    Mà thật ra lý do t bị les là vì 2 người. 1 là m, hai là người t đếch thèm quan tâm =)).
    Nhưng m ko cần quan tâm quá nhiều. Les thì sao?
    Giờ này giới tính bình đẳng rồi nhé.
    Với lại. T sẽ ko nói cho m biết đâu (Cười nhạt).
    Vì tình yêu t dành cho m chính là thứ cứng như đá cũng rất mềm dẻo. Chỉ cần m đả động t. T sẽ bất chấp mà đau đớn. Nhưng t từ bỏ rồi.
    T không muốn yêu.
    Vì vậy t ném m vô sọt rác rồi. T mà yêu m thì trời đất ơi O O... Nghĩ mà nổi da gà.
    Nhưng mà ấy...
    T hận m lắm. Hận vì m làm tim t chán ghét mình, tim t trở nên đáng ghét.
    M xấu lắm, ko đáng yêu như Bâu Bâu... Nhưng t là muốn m cười. Nhưng đừng cười với t, t sẽ vui cả ngày mất. Bất giác mà cười à?
    T đâu có yêu m? Không có... M thế nào kệ mịa m chứ. Hừ
    Nhưng mà ấy
    Con người vô cảm đây mà cũng cười vì 1 người nhiều như thế. Cũng vì m mà cười thật lòng.
    T sợ m sẽ ghét t lắm. T ko muốn. Thật sự ko muốn.
    Nhưng t sợ m sẽ dựa vào t. T sợ, rất sợ. Vì t chẳng ra gì.
    T sợ lắm... Rất sợ... M biết ko?
    Vì lúc đó, t sẽ ko thể bỏ m ở lại.
    Vì lúc đó... t sẽ khóc mất.
    T sẽ nói với m câu mà t sợ nhất "T rất kinh tởm"
    Và rồi lại ngồi kể nể với m.
    T sợ... M sẽ phải phiền lòng vì t lắm.
    Sẽ dùng ánh mắt đáng thương nhìn t.
    Không đâu...
    T vẫn muốn là một Hằng luôn tươi cười cơ. Vẫn muốn là 1 con người mạnh mẽ trước mắt m.
    Chứ ko phải một Yui yếu đuối. Luôn than phiền, đau khổ.
    Là t đã ko nói gì với m. Vậy mà lại trách m. Xin lỗi.
    XIN LỖI.
    Là t ko tốt.
    Là t sai.
    Nhưung t ko cần m tha thứ.
    Vì t bỏ m rồi. T ko cần m nữa.
    Vậy nên... M phải hạnh phúc. Khi ko có t.
    T sẽ... Luôn cạnh m.
    Dù là quái vật.
    Dù ko được ai đón nhận.
    Nhưng t vẫn sẽ cười, và giúp m. Như chưa từng xảy ra.
    T tàn nhẫn, t đáng ghét.
    Cứ kệ đi.
    Vì là muốn người khác hạnh phúc thôi.
    Là vì muốn m ko phải ở gần con quái vật như t.
    Vì m là...
    Người duy nhất tin tưởng t.
    Và là người duy nhất t tin sẽ ko bao giờ lừa dối t.
    Nếu như t là con trai. T sẽ toàn tâm toàn ý yêu m. Nhưng chỉ tiếc, t là gái *Bật cười*. Dù ko có kì thị nhưng mà biết ko? T muốn duy trì nòi giống nhà m *Cười*. Ko muốn m mất giống. Nên tận hưởng đi.
    T ấy à... Là yêu m nhất trần đời.
    Ước gì, t là con trai nhỉ? À ko. Ước gì t được gặp m sớm hơn. Trước khi t bị bỏ rơi rất nhiều (Kèm theo đó là mấy lời yêu nhảm xít. Nói thật nhé, đối với t điều tàn nhẫn nhất là nói yêu t mà sau đó bỏ rơi t đấy. Thật may vì m chưa nói, ko t ko bỏ nổi).
    Chắc chắn. T sẽ là người bạn tốt nhất của m.
    Chắc chắn thế
    Dù m ko muốn.
    T sẽ ko ngốc nghếch mà làm tổn thương m đâu.
    T sẽ cùng m chém gió chuyện trân trời dưới đất.
    Sẽ ko ngần ngại mà kể hết
    Mà xa vời thật.
    Vì quá khứ ko thể quay lại mà dù quay lại. M và t có thể gạt bỏ tất cả chứ?
    Vì t... Vì t quá bất công với t. Quá điên rồ mà giờ t sống như điên, như dại.
    T làm tổn thương người khác, tổn thương bạn bè, tổn thương người đó ( mà chả biết có thật ko), tổn thương m nữa.
    Nên t nghĩ... T ko xứng. Thật đấy.
    Kiếp này t là con người ko có tình yêu. Cũng từ bỏ tất cả những người thật sự yêu quý mình.
    T thối nát. T ko cảm thấy t bị thế này là bất công mà cảm thấy là nên như vậy.
    T sẽ ko níu kéo người t đã làm tổn thương đâu.
    Nếu như thật sự có kiếp sau. T sẽ... Làm tất cả...
    Kiếp này. Dù t cố gắng bao nhiêu. Cũng ko thể xóa bỏ sự vô cảm cx như vô tâm của mình.
    Chỉ là sợ người khác tổn thương.
    Nhất.
    Rồi ai đó như m thì sao?
    T ko thể tưởng tượng
    ...
    M à... Tạm biệt.
    Một cách câm nín.
    Tạm biệt
    Chin Su.
    Mãi mãi ko đọc được những dòng này...
    Từ bé tới lớn. Chính là t chưa đc đối tốt thế bao giờ, chưa từng ngồi với một người nghe chuyện mà nơm nớp lo âu sợ nói phật lòng hay bị ghét, chính là suy nghĩ ko sợ người khác thấy phiền... Chính là an toàn nhất.
    Mất rồi. Mất rồi.
    Nhưng quái vật thì xứng đáng có HE sao?
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/10/17
  5. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #4.
    Là yếu đuối.
    Vì không bảo vệ được người mà cậu muốn bảo vệ.
    Là yếu đuối.
    Vì cậu chỉ đơn giản là muốn giải thoát khỏi cảm giác tội lỗi mà thôi.
    Là yếu đuối.
    Vì cậu ko đủ dũng cảm để bên cạnh người ta.
    Là yếu đuối.
    Vì thật ra cậu chỉ đang tự dối lòng mà thôi.
    Cậu không có can đảm đối diện, mà còn nói là muốn tốt cho người ta?
    Hại người thì có
    #4.1
    Khi cậu cười. Hay khi cậu nói. Khi cậu vẫn là của tôi mà thôi.
    Thì tôi thích nó.
    Nhưng khi cậu ko còn cười với tôi nữa. Thì tôi ghét nó
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/10/17
    Hạ Tuyết and Tư Đồ Cùi like this.
  6. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Bomai_ngayhomnay_xui_vcl_đếch_muốn_hiểu_vì_sao_lại_muốn_phá_hoại_kiềmchế_nhưng_đếchđược =_=.


     
    Chỉnh sửa cuối: 19/10/17
    Hạ Tuyết and Tư Đồ Cùi like this.
  7. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #5.
    Chong chóng xoay còn chậm hơn cậu
     
    Hạ Tuyết and Tư Đồ Cùi like this.
  8. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #6
    Mời đọc
    Một # mà đã phải xóa đi ko biết bao nhiêu lần.
    Và cuối cùng.
    Cũng có thể tìm ra điều mà mình muốn viết cho số 6 định mệnh.
    Điều cậu cảm thấy ngốc nhất là gì?
    Chính là khi cậu dối lòng. Luôn phải tươi cười như ko có chuyện gì xảy ra. Mặc dù...Tim cậu sắp vỡ ra vì đau đớn, buồn tủi.
    Cậu cười mà như đang khóc?
    Cậu từng nói cậu là kẻ mạnh mẽ nhất. Chuyện gì cậu cũng sẽ vượt qua.
    Nhưng mà cậu à...
    Yêu chính là bản năng, từ bỏ lại là bản lĩnh.
    Một sự dũng cảm, mạnh mẽ và dứt khoát.
    Cậu có ko?
    Có làm được ko?
    Có...
    Đáng ko?
    Cần ko?
    Vĩnh viễn cho một tảng băng không tan.
     
  9. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #7.
    Vẫn ở lại. Không buồn trả lời tin nhắn của người khác.
    Vì chẳng có tâm trạng.
    Ở lại và ko tl tin nhắn...
    Chẳng vì lý do gì cả.
    Đôi khi lại cảm thấy mặt mình đúng là dày. Dày còn hơn cả cái thớt.
    Với cái con lòng tự trọng là trên hết (Trừ với gia đình) thì đây đúng là điều nực cười.
    Với vẻ ngoài trong sáng, chẳng khó gì để cho người khác cảm thấy mình thật lễ phép, dịu dàng và một người không thể gây ra điều gì xấu xa. Tương đồng với vẻ ngoài của mình, tôi cũng là 1 con người không muốn gây chuyện, thích an phận thủ thường. Chỉ là tính cách hơi có phần kiêu ngạo (Kiểu như: Bạn đối với tôi chả là cái thá gì, tại sao tôi phải ngưỡng mộ bạn. Tôi còn chưa ngưỡng mộ mình hết kia mà. Bạn giỏi? Ok, tôi sẽ giởi hơn bạn gấp vạn lần. Vì tôi là người và bạn là cún. Cúi cái mõm và đầu của mình xuống đê, hạ quá cao rồi kẻ sau cùng của tôi :v) ngầm mà thôi.
    Có thể có phần hơi ngốc nữa.
    Nhưng việc tôi chịu cúi đầu trước một ai đó, chịu hạ mình là 1 điều không tưởng.
    Có thể tôi nhường nhịn, có thể tôi ko tranh giành với ai bất kì cái gì, có thể tôi không buồn làm gì quá quắt...Đó là vì tôi méo care đến thứ đó hoặc do cái bản tín không bao giờ hạ mình cầu xin ai. Với tôi, đó là một nỗi nhục.
    Thà rằng bị chửi còn sướng hơn.
    Thế mà giờ đây lại như một đứa dở. Ngồi đây tâm tình?!
    Tôi không biết? Sau khi làm ra bao nhiêu chuyện đáng xấu hổ đến cả bản thân cũng không thể tha thứ mà còn ngồi đây?
    Bản thân không can tâm hay sao?
    Là bị ngu sao?
    Thật sự rất ghét việc phải nói hết tâm tư của mình cho người khác biết. Vì khi nói ra, bản thân lại ko ngừng căm hận. Và cũng là sẽ có phần hơi ích kỉ, chỉ biết nói về mình, ko quan tâm người khác.
    Mình là kẻ lắng nghe mà thôi. Người khác đều không hứng thú nghe mình kể.
    Với lại... Cần nhất chính là ánh mắt bình thản hoặc ngưỡng mộ. Méo cần thương xót + đồng cảm.
    Nó làm người như này, thánh nhân giả tạo cảm thấy buồn :"<
    Có lẽ cảm thấy hơi kì lạ, nhưng thật sự. Rất không thích.
    Thế mà bây giờ. Đến cả lòng tự trọng cũng méo có. Mặt dày vãi cả ra. Ngồi chửi người khác cho hả hê rồi thì bắt đầu ngồi tâm sự, bắt người khác nghe?
    Hãm vl.
    Ngồi đấy. Ôi tạm biệt nhé. Xong cuối cùng 1 ngày sau vác cái mặt về... Oimei...
    Ôi... Đúng là 1 con người. Lòng tự trọng giờ có ăn được gì không? Có mài ra được hạnh phúc không?
    Cuộc đời này, càng có tự trọng bấy nhiên thì càng cảm thấy đáng khinh bấy nhiêu.
    Vì vốn dĩ, con người chưa từng có cái thứ gọi là tự trọng kia.
    Đó đơn thuần là tự tôn bộc phát nhất thời mà thôi.
    Ài, đến một đứa ngu Văn như mình mà cũng có thể nghĩ rằng. Hai cái định nghĩa đó khác nhau đấy :v.
    Cố gắng tỏ ra có lòng tự trọng? Thật ra cũng chỉ là để cho người khác thấy mình hơn người khác, và người khác thì thật đáng khinh...mà thôi.
    Vì bản thân bạn. Đáng khinh lắm.
    Ôi thánh nhân, người lễ độ...
    ...
    Thánh nhân giả tạo. Cậu đang cố gắng vì cái gì?
    Ôi, cậu đừng tỏ vẻ như không biết vì muốn giữ lòng tự trọng đáng xấu hổ kia.
    Cậu biết, tại sao không nói?
    Cậu sợ sao?
    Sợ rằng người khác sẽ đau lòng?
    Hay sợ rằng sẽ ko còn nhận được ánh mắt... ấy nữa?
    Ôi, cậu đừng đùa. Cậu đã mất hết lòng tự trọng đáng khinh kia rồi.
    Cậu đọc tâm tư giỏi lắm mà. Sao giờ lại ngu thộn đến thế?
    Cậu nói không hiểu?
    Chẳng qua vì cậu đặt lòng tin vào đó. Ôi, đáng thương.
    Cậu như kẻ ngốc. Cậu coi trọng, nhưng lại cảm thấy đáng thương.
    Tỉnh lại đi.
     
    Thu Vàng, Bloody and Hạ Tuyết like this.
  10. 2,482
    8,308
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    #8.
    Sưu tầm về Chí Phèo
    Truyện ngắn Chí Phèo của Nam Cao ra đời đã gây một tiếng vang lớn trên văn đàn Việt Nam thời bấy giờ. Nó là một dẫn chứng hùng hồn chứng minh cho thắng lợi của quan điểm nghệ thuật vị nhân sinh của các nhà văn tiến bộ. Truyện ngắn xuất sắc này đã đưa Nam Cao lên vị trí hàng đầu trong đội ngũ các nhà văn hiện thực phê phán giai đoạn 1930 – 1945.

    Qua nhiều truyện ngắn của mình, Nam Cao đã tố cáo trước dư luận tình trạng thống khổ của nông dân dưới ách thống trị của thực dân, phong kiến. Họ là nạn nhân của bọn cường hào áp bức và tham nhũng. Bạo lực đen tối, sưu cao thuế nặng cùng nhiều hủ tục khác ở nông thôn đã dồn đẩy họ vào bước đường cùng, thậm chí tước đoạt quyền sống, quyền làm người của họ. Hình tượng có giá trị tố cáo xã hội sâu sắc là nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên – một nông dân lương thiện bị bần cùng hoá, lưu manh hóa. Chính vì có ý nghĩa hiện thực to lớn và giá trị nghệ thuật xuất sắc nên truyện ngắn này được đánh giá là một kiệt tác trong nền văn xuôi Việt Nam hiện đại.

    Mở đầu tác phẩm, tác giả đã khắc hoạ thật sinh động và tài tình chân dung có một không hai của gã Chí Phèo say rượu: Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu hắn chửi trời. Có hề gì ? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao: đời là tất cả nhưng chẳng là ai. Tức mình, hắn chửi ngay tất cả làng Vũ Đại. Nhưng cả làng Vũ Đại ai cũng nhủ: “Chắc nó trừ mình ra !”. Không ai lên tiếng cả. Tức thật! Ờ! Thế này thì tức thật! Tức chết đi được mất! Đã thế, hắn phải chửi cha đứa nào không chửi nhau với hắn. Nhưng cũng không ai ra điều. Mẹ kiếp! Thế có phí rượu không? Thế thì có khổ hắn không? Không biết đứa chết mẹ nào lại đẻ ra thân hắn cho hắn khổ đến nông nỗi này ? A ha! Phải đấy, hắn cứ thế mà chửi, hắn cứ chửi đứa chết mẹ nào đẻ ra thân hắn, đẻ ra cái thằng Chí Phèo! Hắn nghiến răng vào mà chửi cái đứa đã đẻ ra Chí Phèo. Nhưng mà biết đứa nào đã đẻ ra Chí Phèo? Có mà trời biết! Hắn không biết, cả làng Vũ Đại cũng không ai biết.

    Quả là một nguồn gốc xuất thân đầy bí ẩn. Ấy thế nhưng nhân thân Chí Phèo thì mọi người đều rõ. Hắn chính là đứa bé bị bỏ rơi từ lúc lọt lòng, trong chiếc lò gạch bỏ hoang giữa đồng không mông quạnh. Một anh đi thả ống lươn lúc sáng sớm đã mang hắn về làng. Tuổi thơ hắn bơ vơ, hết đi ở cho nhà này lại đi ở cho nhà nọ. Không thân thích, không tấc đất cắm dùi, hắn lớn lên như thú hoang, như cỏ dại, chẳng được ai ban cho chút tình thương. Đó là cuộc đời khốn khổ của kẻ cùng hơn cả dân cùng ở nông thôn ngày trước.

    Chí Phèo phải chịu đựng mọi nỗi bất hạnh như bao nông dân nghèo cực khác, nhưng điều bất hạnh lớn nhất của hắn là không được sống bình thường ngay trong cuộc đời nghèo khổ mà lương thiện của mình. Anh thanh niên có cái tên hiền lành, dễ thương là Chí đã bị xã hội vạn ác cướp đi cả bộ mặt người cùng tính người, bị biến thành gã lưu manh hung tợn Chí Phèo nên đã bị dân làng gạt ra khỏi cộng đồng một cách không thương tiếc.

    Chí vốn là anh trai cày cục mịch, chất phác, làm tá điền cho nhà lí Kiến. Chỉ vì cơn ghen bóng ghen gió của tên cường hào nham hiểm này mà Chí bị bắt đi tù. Bảy, tám năm trong tù, sống chung với tầng lớp cặn bã của xã hội tâm hồn Chí đã bị nhuộm đen. Cái phần người trong Chí Phèo đã bị thui chột đi. Từ mặt mũi đến tính cách của hắn đã trở nên quái dị, đáng sợ.

    Bọn thống trị trong làng mà tiêu biểu là bá Kiến – kẻ đã gây ra bi kịch của cuộc đời Chí Phèo – giờ đây lại dùng thủ đoạn nham hiểm và sức mạnh của đồng tiền để mua chuộc, sai khiến, sử dụng Chí Phèo như con dao trong tay đồ tể, gây hoạ cho bao người.

    Chí Phèo phản ứng gay gắt, quyết liệt với xã hội bằng thái độ ngang ngược, liều lĩnh. Lúc nào hắn cũng say, cũng giận dữ, sẵn sàng dùng mảnh chai rạch mặt ăn vạ, kêu làng… Quá trình biến đổi dữ dội trong tính cách của Chí Phèo tố cáo sự huỷ hoại ghê gớm của xã hội thối nát đối với phẩm chất, nhân cách của người lao động.

    Chí Phèo là hiện thân của nỗi đau khổ tột cùng: sinh ra là người mà không được làm người. Để quên đi nỗi bất hạnh ấy, Chí Phèo dùng rượu để giải khuây: Những cơn say của hắn tràn cơn này sang cơn khác, thành một cơn dài, mênh mông, hắn ăn trong lúc say, ngủ trong lúc say, thức dậy hãy còn say, đập đầu, rạch mặt, chửi bới, doạ nạt trong lúc say, uống rượu trong lúc say, để rồi say nữa, say vô tận. Chưa bao giờ hắn tỉnh, và có lẽ hắn chưa bao giờ tỉnh táo, để nhớ rằng có hắn ở đời. Có lẽ hắn cũng không biết rằng hắn là con quỷ dữ của làng Vũ Đại, để tác quái cho bao nhiêu dân làng. Hắn biết đâu hắn đã phá bao nhiêu cơ nghiệp, đập nát bao nhiêu cảnh yên vui, đạp đổ bao nhiêu hạnh phúc, làm chảy máu và nước mắt của bao nhiêu người lương thiện. Hắn biết đâu vì hắn làm tất cả những việc ấy trong khi hắn say; hắn say thì hắn làm bất cứ cái gì người ta sai hắn làm. Tất cả dân làng đều sợ hắn và tránh mặt hắn mỗi lần hắn qua.

    Bởi say rượu triền miên nên hầu như Chí Phèo bị tê liệt về ý thức, sống mù tối trong kiếp sống thú vật. Trong một cơn say, vô tình Chí Phèo gặp Thị Nở, một người đàn bà xấu ma chê quỷ hờn, ngẩn ngơ, nghèo đói, quá lứa lỡ thì và dòng giống có mả hủi. Chút tình thương yêu mộc mạc của Thị Nở đã khơi bùng lên ngọn lửa lương tri còn leo lét trong tâm thức âm u của Chí Phèo, thức tỉnh bản chất lương thiện vốn có trong hắn. Đoạn văn miêu tả tâm trạng Chí Phèo sau đêm gặp Thị Nở chứng tỏ Nam Cao xứng đáng là bậc thầy về phân tích tâm lí nhân vật: Khi Chí Phèo mở mắt thì trời sáng đã lâu. Mặt trời chắc đã lên cao, và nắng bên ngoài chắc là rực rỡ. Cứ nghe chim ríu rít bên ngoài đủ biết. Nhưng trong cái lều ẩm thấp vẫn mới chỉ hơi lờ mờ. Ở đây người ta thấy chiều lúc xế trưa và gặp đêm khi bên ngoài vẫn sáng. Chưa bao giờ Chí Phèo nhận thấy thế bởi chưa bao giờ hết say.

    Nhưng bây giờ thì hắn tỉnh. Hắn bâng khuâng như tỉnh dậy sau một cơn say rất dài. Cũng như những người say tỉnh dậy, hắn thấy miệng đắng, lòng mơ hồ buồn. Người thì bủn rủn, chân tay không buồn nhấc. Hay là đói rượu ? Nghĩ đến rượu, hắn hơi rùng mình. Ruột gan lại nôn nao lên một tí. Hắn sợ rượu cũng như những người ốm thường sợ cơm. Tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ quá! Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá. Những tiếng quen thuộc ấy hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy… Chao ôi là buồn!

    Những âm thanh quen thuộc ấy vọng đến tai Chí Phèo bỗng trở thành tiếng gọi của sự sống và lay động sâu xa tâm hồn hắn: Hình như có một thời hắn đã ao ước có một gia đình nho nhỏ. Chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải. Chúng lại bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm… Tỉnh dậy hắn thấy hắn già mà vẫn còn cô độc. Buồn thay cho đời! Có lí nào như thế được? Hắn đã già rồi hay sao? Ngoài bốn mươi tuổi đầu… Dẫu sao, đó không phải tuổi mà người ta mới bắt đầu sửa soạn. Hắn đã tới cái dốc bên kia của đời. Ở những người như hắn, chịu đựng biết bao nhiêu là chất độc, đày đoạ cực nhọc, mà chưa bao giờ ốm, một trận ốm có thể gọi là dấu hiệu báo rằng cơ thể đã hư hỏng nhiều. Nó là một cơn mưa gió cuối thu cho biết trời gió rét, nay mùa đông đã đến. Chí Phèo hình như đã trông trước thấy tuổi già của hắn, đói rét và ốm đau, và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn đói rét và ốm đau.

    Trái tim tưởng như chai đá của Chí Phèo dần dần sống dậy. Cái phần người trong hắn cũng hồi sinh. Hắn khao khát được sống cuộc sống bình thường, được làm hoà với mọi người. Thị Nở sẽ là cây cầu nối giữa hắn với dân làng Vũ Đại. Chí Phèo háo hức nghĩ tới một tương lai tốt đẹp.

    Nhưng chút tình yêu thương của Thị Nở không đủ mạnh để cứu Chí Phèo. Con đường trở lại làm người của hắn đã bị một trở lực ghê gớm ngăn cản. Định kiến xã hội biểu hiện qua sự cấm đoán gay gắt của bà cô Thị Nở không cho phép Chí Phèo đặt chân lên nhịp cầu hi vọng. Một lần nữa Chí Phèo bị ruồng rẫy, hắt hủi phũ phàng. Từ đỉnh cao hi vọng, hắn rơi vào vực thẳm tuyệt vọng. Hắn ôm mặt khóc rưng rức vì cảm nhận sâu sắc số phận bất hạnh và bi kịch không lối thoát của mình để rồi lại tìm đến rượu.

    Đau đớn thay tiếng kêu tuyệt vọng của Chí Phèo khi vác dao đến nhà bá Kiến để hỏi tội lão: Tao muốn làm người lương thiện! Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này? Tao không thể là người lương thiện nữa! Biết không! Chỉ có một cách… biết không! Căm thù cao độ và không còn lối thoát, Chí Phèo đã giết chết bá Kiến rồi tự sát, lấy sự hủy diệt thân mình để giải quyết bi kịch của số phận. Hành động quyết liệt ấy cho thấy một khi phần người đã sống dậy thì Chí Phèo không chấp nhận trở lại kiếp thú hoang.

    Nỗi thống khổ của Chí Phèo là bị tước đoạt quyền làm người, không được nếm trải đủ những buồn vui, sướng khổ của kiếp người. Chí Phèo chết trong nỗi đau đớn tột cùng bởi khao khát mãnh liệt được làm người lương thiện đã bị định kiến xã hội dập tắt một cách tàn nhẫn. Câu hỏi cuối cùng trong những giây phút tỉnh táo cuối cùng của cuộc đời Chí Phèo chất chứa khao khát, đớn đau, phẫn uất và tuyệt vọng. Nó có giá trị tố cáo rất lớn cái xã hội thực dân phong kiến vô nhân đạo và có sức thức tỉnh, lay động mạnh mẽ, làm cho tâm hồn người đọc day dứt khôn nguôi. Đó chính là giá trị nhân văn cao cả của tác phẩm.


    Qua hình tượng nhân vật bất hủ Chí Phèo, Nam Cao muốn đề cập tới một vấn đề quan trọng là: Làm thế nào để con người được sống đúng nghĩa là người trong cái xã hội phi nhân tính đương thời? Tác phẩm mang ý nghĩa triết lí sâu sắc được thể hiện dưới hình thức nghệ thuật vô cùng độc đáo đã khẳng định Nam Cao là cây bút bậc thầy về truyện ngắn và tôn vinh tác giả lên vị trí hàng đầu trong nền văn xuôi Việt Nam hiện đại.


    Thái: Thái Bảo
    (Tài liệu Văn)
     
    Bloody and Hạ Tuyết like this.

Chia sẻ trang này