[Đô Thị] Ác Linh Quốc Gia _ Trong nháy mắt cười cười

Thảo luận trong 'Truyện Hoàn Thành' bắt đầu bởi Hàn Gia Băng, 9/6/16.

Lượt xem: 144,091

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 16
    Chương 36: Lẻn Vào
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com

    Mời đọc
    Quay lại phòng ngủ, Đổng Phượng Thái đưa tay lau nước mắt, bất an nhìn Khúc Ưu Ưu nói:


    "Ưu Ưu, mình rất sợ, chị cả bọn họ đều chết hết rồi, chúng ta... Chúng ta có thể sống sót hay không..."


    "Đừng mở miệng quạ đen vậy chứ, mấy người chị cả chết là vì bọn họ vốn không tin lời mình, nhưng chúng ta sẽ không sao, vì đã có người ở đây bảo vệ chúng ta rồi.


    Cậu phải có lòng tin với bản thân, nếu ngay cả chính cậu cũng cảm thấy mình sống không nổi hay chết chắc rồi, thì lúc đó cho dù thần tiên có hạ phàm cũng không cứu được cậu, cậu thử suy nghĩ lại thật kỹ lời nói vừa rồi của Hạ tiên sinh đi, mặc kệ lời anh ta nói ra có xuôi tai hay không, cũng là để chúng ta có thể tiếp tục sống, không nên quá để bụng, càng không nên ghi hận."


    "Mình biết rồi Ưu Ưu, kỳ thật mình cảm thấy con người của Hạ tiên sinh rất tốt, chỉ là có chút hung ác..."


    Mặc dù Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái đã vào phòng ngủ, nhưng vì cửa phòng ngủ vẫn mở, lại thêm thính lực của Hạ Thiên Kỳ không tồi, nên mặc kệ bọn họ có nói gì đi nữa thì hắn cũng nghe không sót chữ nào.


    Hạ Thiên Kỳ cười cười, lại nói tiếp thì hắn đã sớm không còn là gã thanh niên hay trêu chọc mới chân ướt chân ráo bước vào công ty nữa, từ lúc mới bắt đầu đã bắt chước hình tượng cao lãnh của Lãnh Nguyệt, cho đến giờ trải qua nhiều nhiệm vụ hơn, với sinh mạng của người khác cũng bắt đầu sinh ra cái khinh thường, rất lâu hắn đã không còn chút cảm giác gì rồi.


    Vì sẽ luôn có một loại người, anh chết cứ chết, dù sao cũng không liên quan gì tôi.


    Thế nhưng nếu như quay lại thời điểm trước khi hắn vẫn chưa gia nhập công ty, chỉ sợ khi thấy có người muốn nhảy sông tự vẫn, hắn có thể nhảy theo xuống nước để bơi ra cứu người, cho dù không nhảy xuống cứu người đi, thế nhưng ít nhiều gì trong lòng cũng sẽ có chút đáng tiếc, vì sao đang yên đang lành lại đi nghĩ quẩn.


    Nhưng nghĩ đến tận bây giờ, chắc chắn ngay cả cái mí mắt hắn cũng không nháy đến một cái, nếu tâm tình tốt thì có thể sẽ đến nơi ngăn cản lại một chút, nếu như tâm tình không tốt thì sẽ không để ý đến.


    Hắn vẫn luôn cảm thấy loại thay đổi băng lãnh trong lòng này của mình rất đáng ghét, vì nếu mọi người đều như hắn, chỉ quan tâm đến những người bên cạnh mình, vậy thì thế giới này cũng hoàn toàn xong đời.


    Đây thật ra là việc rất thực tế, mỗi người đều cảm thấy hẳn là nên đối đãi với bản thân mình tốt hơn, đối đãi với người bên cạnh mình tốt hơn, người ngoài hay gì gì đó đều chỉ là người ngoài mà thôi, thế nhưng nếu như dùng lý tính để suy xét lại một chút, thì mỗi người đều ích kỷ như nhau, như vậy trên đời này cũng không có tín nhiệm.


    Con người vĩnh viễn là loại động vật mù quáng, nói trắng ra chính là thiểu số phục tùng đa số, đa số quyết định chân lý.


    Một khi mà phần lớn con người cảm thấy ích kỷ là đúng, không có cảm tính, thì cho dù người khác cho là đúng, như vậy thì tất cả mọi người có thể bắt chước theo, vì anh lương thiện một chút thì cũng sẽ bị xem như ngoại tộc.


    Đây cũng là lý do vì sao mà thời điểm hắn mới quen biết Lãnh Nguyệt, sẽ cảm thấy cái cách thức ai cũng phải cứu của Lãnh Nguyệt rất não tàn, sẽ mắng anh ta là thánh mẫu, mắng anh ta không có đến một chút năng lực phán đoán nào.


    Nhưng trên thực tế thì Lãnh Nguyệt không sai, người sai thật ra lại chính là hắn, sai là cái hiện thực của xã hội này, cho nên sai sẽ thành đúng, đồng thời đứng ở vị trí cao cao tại thượng, lấy sai lầm của mình đi công kích đúng đắn.


    Dĩ nhiên, mặc dù bây giờ hắn hiểu đạo lý này, nhưng hắn vẫn sẽ không giống Lãnh Nguyệt, vẫn sẽ dựa vào cách phán đoán với thiện ác trước kia, để phán đoán người này có nên tin tưởng hay không, lại có đáng giá cho bản thân mình ra tay giúp đỡ hay không.


    Mà Với con người như Khúc Ưu Ưu này thì anh giúp cô ta, cô ta có thể niệm tình anh là người tốt, nói rõ ra chính là con người biết cảm ân cũng rất đáng để giúp, lấy mạng sống để bảo đảm, ít nhất nói ra vài câu tán dương với anh xuất phát từ tận đáy lòng, trong lòng cũng rất thoải mái.


    Hạ Thiên Kỳ không muốn tiếp tục trở nên lãnh đạm thêm nữa, vì bây giờ hắn không thể ăn thức ăn bình thường được nữa, bản thân lại là quỷ vật thể chất, nếu nói khó nghe một chút thì từ đầu đến chân đã không giống nhân loại rồi, nếu ngay cả tâm tính cũng thay đổi trở nên cực đoan lãnh đạm, như vậy thì hắn có gì khác quỷ vật đâu chứ?


    Nên hắn tuyệt đối sẽ không thể nhẫn nhịn chịu để bản thân đánh mất nhân tính, không phải nói hắn không muốn để bản thân trở nên đồi bại, mà là hắn không muố bản thân biến thành quỷ.


    Lấy một quả cà chua ướp lạnh trong tủ lạnh nhà Khúc Ưu Ưu, Hạ Thiên Kỳ vừa ăn mà trong miệng lại không có chút mùi vị gì, số cà chua này không phải có sẵn trong nhà Khúc Ưu Ưu, mà là sau khi Khúc Ưu Ưu biết hắn vốn thích ăn cà chua thì cố ý gọi cho chỗ bán mang đến cho hắn, có chừng ba mươi cân cà chua, trái lại cũng đủ cho hắn ăn đến mấy ngày.


    Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái nhìn thấy hắn ăn cà chua mỗi ngày đều rất không hiểu, thế nhưng trong mắt bọn họ hắn vốn là người kỳ quái, nên mặc dù rất không rõ ràng, nhưng cho dù là ai cũng không mở miệng hỏi hắn.


    Có điều cứ xem như là Khúc Ưu Ưu có hỏi hắn thì hắn cũng sẽ không nói cái gì, dù sao biết quá nhiều về chuyện của quỷ vật, với các cô mà nói cũng không phải là chuyện tốt lành gì.


    --


    Lúc Hạ Thiên Kỳ đang ma quyền sát chưởng* chờ đợi đến lúc con quỷ vật kia xuất hiện, thì trước cửa nhà hắn nằm ở thành phố Bắc An, có ba người đang lén lén lút lút trước cửa nhà hắn.


    *Ma quyền sát chưởng: chà tay chà chân chuẩn bị đánh nhau hay bắt tay vào làm việc.


    "Cảm giác được không? Chính là chỗ này."


    Một gã đàn ông trung niên hưng phấn chỉ chỉ vào cánh cửa, trên tay cầm một cái trận bàn.


    "Đúng là nơi này không sai, nếu không phải do trận pháp này sắp sụp đổ, tôi cũng không biết nơi này còn tồn tại một nơi đại hung như vậy."


    Hai người khác dù rất hưng phấn, thế nhưng đều có chỗ kiêng dè.


    "Người bố trí trận pháp này cũng là kẻ chúng ta không chọc vào nổi, hắn hoàn toàn cách ly tòa lầu này với hiện thực, chỉ để lại một con đường ra vào thực tế bên ngoài..."


    "Đến cũng đã đến rồi, ông còn cái gì mà cái này cái kia nữa, ông nuôi quỷ cần phải để tiểu quỷ của ông trưởng thành trong oán khí, chúng ta cần có quỷ khí tu bổ và chế tạo pháp khí của chúng ta, một lần hành động, cho dù có làm mích lòng một người cao lớn thì có thể làm gì được chứ.


    Hơn nữa, nhìn tình hình trận pháp này tan vỡ, vừa nhìn đã biết không ai cai quản khí trận, nên chúng ta cứ yên tâm phá hoại."


    Người đàn ông trung niên càng nói càng hưng phấn, vừa muốn phá cửa xông vào, nhưng lại bị một người đàn ông già nua râu tóc bạc trắng đứng sau lưng ngăn cản lại:


    "Trong đại hung trận này chắc chắn có phong khốn con quỷ vật kinh khủng nào đó, anh chắc chắn chúng ta có thể đối phó sao?"


    "Bây giờ tôi thật sự có chút hối hận vì đã gọi các người đến đây rồi, tôi cũng không phải là đồ ngốc, đương nhiên sẽ không trực tiếp phá hỏng trận pháp, chỉ lấy mắt trận ra thôi, vì toàn bộ pháp trận này đều vây quanh mắt trận, lấy được mắt trận chính là lấy được vật chúng ta muốn.


    Chúng ta đến đây không phải để ra tay phá hoại, chúng ta đến để trộm đồ, quỷ vật bị phong trấn trong nó làm sao có thể đối phó được chúng ta? Chờ chúng ta trộm được mắt trận chạy đi, cho dù là nó có thể thoát ra, nhưng mà bên ngoài còn có một kết giới vây quanh nó, chờ nó phá hỏng kết giới chạy ra, thì chúng ta đã sớm không còn ở nơi này nữa, đến lúc đó nó muốn giết ai thì cứ giết, muốn giết bao nhiêu thì cứ giết bấy nhiêu, sẽ luôn có người đi đối phó với nó.


    Cho nên bây giờ các người còn lo lắng nữa sao? Có thể không nhiều lời nữa hay không?"


    "Được, theo anh đánh cuộc lần này vậy."


    Hai người cắn răng gật đầu một cái, người đàn ông trung niên dẫn đầu lấy một tấm chú phù trong lồng ngực, sau khi thấy hắn dán lên trên cửa, lại hô lên:


    "Mở!"


    Sau đó, hắn lại đưa một tay cầm cửa phòng giật mạnh ra, ba người nối tiếp nhau đi vào.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
  2. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 16
    Chương 37: Ác Ma
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Cả ba người vừa mới bước chân trước vào phòng, chân sau vẫn còn đứng sát cửa phòng lại nghe "sầm" một tiếng đóng lại, cái này cũng khiến cho trong lòng ba người vốn không nguyên nhân lại càng hoảng sợ hơn, nhất là người đàn ông tương đối già hơn so với hai người đàn ông trung niên đi theo kia.


    "Chuyện không hay rồi, vì sao cửa lại tự đóng!"


    Một người trong số đó theo bản năng lại móc mấy tấm chú phù trong ngực mình, còn trên tay tên còn lại thì đột nhiên xuất hiện một cái hồ lô màu đỏ tía, tất cả đều tràn đầy cảnh giác đứng yên một chỗ, nhìn chăm chăm vào cánh cửa vừa mới đóng lại kia như nhìn đại địch trước mắt.


    "Đây là trận pháp phong thủy, xuất hiện chút chuyện quái lạ chẳng phải rất bình thường hay sao, không nên cứ hở chút là giật mình hoảng hốt như người bình thường như vậy chứ."


    Với lần này thì người đàn ông trung niên lại không có cảm giác gì quá lớn, dù sao cứ xem như là nơi này thật sự có quỷ vật lợi hại gì đi chăng nữa, chắc chắn cũng sẽ bị trận pháp vây khốn chặt chẽ, nhiều nhất cũng chỉ giống vừa rồi, làm ra chút tiếng động để dọa bọn họ mà thôi.


    Bị người đàn ông trung niên nói một câu, hai người khác trái lại cũng không bắt bẻ gì nữa, thế nhưng vẫn giữ dáng vẻ hoàn toàn cảnh giác kia.


    Trong phòng khách tối đen như mực, rèm cửa bị kéo lại vô cùng kín đáo, ánh mắt người đàn ông trung niên quét một vòng khắp gian phòng khách, ngoài miệng không khỏi thì thào nói:


    "Sao tình trạng nơi này giống như có người ở vậy?"


    "Nói không chừng nơi này có người ở, không nên chậm trễ thời gian nữa, khẩn trương tìm mắt trận rồi chúng ta sẽ rời đi ngay."


    Hai người sau lưng kia nói trắng ra chính là bảo vệ do người đàn ông trung niên kia thuê, với những chuyện liên quan đến trận pháp thế này thì bọn họ hoàn toàn không phải người trong nghề.


    "Cứ giao cho tôi."


    Người đàn ông trung niên gật đầu, sau đó hắn lại bước nhanh đi đến phía trước cửa sổ, đưa một tay cầm rèm cửa kéo ra.


    Thế nhưng ngay lúc này, hắn lại nghe một tiếng hét thảm đột nhiên vang lên sau lưng, hắn vô ý thức quay người lại nhìn, lại thấy một cái đầu bay về phía mình, bay tới cùng lúc còn có vài giọt máu còn chút ấm nóng.


    Cái đầu rơi xuống đất, sau đó lại lăn về một bên, mà cái thân thể mất đi cái đầu kia thì ngay lúc này cũng do mất đi thăng bằng mà ngã xuống trên mặt sàn.


    Ba người, trong nháy mắt đã chết một người.


    "A!"


    Không những người đàn ông trung niên không biết người kia chết như thế nào, ngay cả lão già đứng ở ngay bên cạnh người chết, vốn cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.


    Lão già kêu lên một tiếng sợ hãi, lại theo bản năng bỏ chạy về cạnh cửa, người đàn ông trung niên há miệng ra muốn gọi ông ra lại. Thế nhưng không đợi đến khi phát ra âm thanh, một bóng huyết ảnh đột nhiên vọt ra từ cạnh cửa phòng bếp.


    Trong lòng lão già có cảm giác bèn quay đầu lại, nhưng không đợi đến khi ông ta thấy rõ ràng huyết ảnh kia là vật gì, đầu ông ta đã bay ra rất xa.


    Cố ý tìm người đến bảo vệ cho mình, chỉ trong nháy mắt đã biến thành hai thi thể, người đàn ông trung niên nhất thời bị dọa đến mức hồn vía lên mây, vô ý thức lại bỏ chạy về gian phòng cách hắn gần nhất.


    Thế nhưng hắn vừa mới bước lên một bước, lại nhìn thấy một người phụ nữ đột nhiên xuất hiện trước cửa gian phòng kia.


    Quanh thân người phụ nữ này tản ra tản ra làn khí tức màu máu đỏ, trong mắt lóe ra ánh sáng đỏ tía, nghiễm nhiên chính là một con ác quỷ!


    Người đàn ông trung niên tự biết mình vốn dĩ không phải đối thủ của ác quỷ, nhưng mà vì mạng sống, hắn chỉ có thể liều mạng.


    Thế nhưng người phụ nữ kia vốn dĩ không cho hắn có đến một chút cơ hội ra tay nào, chỉ thấy nó nhẹ nhàng nâng một cánh tay lên, sau đó dừng lại trong không trung, đầu người đàn ông trung niên giống như bị một sức mạnh nào đó khống chế, dùng máu tươi vẽ ra một đường parabol trên không trung văng tung tóe khắp nơi, sau đó nặng nề rơi xuống trên mặt đất.


    Không biết đã trôi qua bao lâu, cửa phòng đột nhiên lại bị người mở ra, cha của Hạ Thiên Kỳ mang túi hồ sơ trên lưng đi vào, thế nhưng trong phòng khách đã không còn một chút vết tích gì trước đó.


    Trong phòng bếp, mẹ của Hạ Thiên Kỳ nhô đầu ra vui vẻ hỏi:


    "Về rồi?"


    "Ừ, hôm nay anh có chút chuyện, nên mới tăng ca thêm một chút."


    "..."


    --


    Trong nhà Khúc Ưu Ưu.


    Thời gian đã gần đến hừng đông, mặc dù Hạ Thiên Kỳ nói Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái cứ nghỉ ngơi như bình thường là được, nhưng vì trước đó đã nghe tin Võ Đình Đình và Đại Vĩ bị giết chết, các cô cũng không có dũng khí, nên có buồn ngủ cũng không thể ngủ được.


    Thậm chí ngay khi Hạ Thiên Kỳ vừa rời đi, đến cái can đảm đợi ở trong phòng ngủ cũng không có, cho nên hai người cũng ngồi trên ghế salon như có điều suy nghĩ.


    Ai cũng không buồn tìm đề tài nói chuyện phiếm, Hạ Thiên Kỳ nhắm mắt lại vẫn luôn suy nghĩ, quỷ vật sẽ lấy cách thức nào để xuất hiện.


    Thời gian cứ như vậy trôi qua chậm chạp từng chút một, trong lúc vô tình đã đến hơn 4 giờ sáng.


    Chờ đợi trong không gian không chút tiếng động, Đổng Phượng Thái và Khúc Ưu Ưu đều không chịu đựng được cơn buồn ngủ mà thiếp đi, trái lại Hạ Thiên Kỳ thì lại đảo ánh mắt dò xét toàn bộ gian phòng, hắn có một trực giác mãnh liệt, có thể con quỷ vật kia đã đến nơi.


    Trong lúc ngủ mơ, Đổng Phượng Thái và Khúc Ưu Ưu bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc.


    Sau khi tỉnh lại bọn họ phát hiện mình vẫn là ngồi trên ghế salon, nhưng mà khiến cho bọn họ cảm thấy vô cùng sợ hãi chính là Hạ Thiên Kỳ vốn ngồi bên cạnh các cô đã không thấy đâu nữa, thay vào đó là... con ác ma kia!


    Quai hàm như cái mũi dùi của con ác ma kia hơi nhúc nhích, trong tay nó cầm một cây búa lớn, số tóc thưa thớt không có cách nào che được cái lỗ máu sau đầu nó, thậm chí Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái có thể ngửi được mùi hôi thối.


    Thần trí của hai cô lúc này cũng cực kỳ rõ ràng, thế nhưng các cô không thể nhúc nhích, ngay cả há miệng ra cũng không cách nào làm được, giống như bị khống chế, bây giờ chỉ có thể nhìn nó vô cùng hoảng sợ không làm gì được.


    Khúc Ưu Ưu không biết bây giờ cô rốt cuộc đang nằm mơ hay nói đây chính là sự thật, trong nội tâm của cô giùng giằng không cam lòng, thế nhưng thân thể lại hoàn toàn mất đi khả năng tự chủ.


    Con ác ma kia chậm rãi quay đầu, khuôn mặt phủ đầy một nụ cười gằn hoàn toàn nhắm vào cô, sau đó nhích đến gần từng chút một.


    "Ta có thể không giết ngươi, nhưng ngươi phải giúp ta một chuyện..."


    Khúc Ưu Ưu mở choàng mắt, thân thể ngồi thẳng dậy trên ghế salon như Đổng Phượng Thái lúc này.


    Hạ Thiên Kỳ vẫn luôn chú ý đến Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái, sau khi hai người tỉnh dậy, Đổng Phượng Thái vẫn chưa hoàn hồn la hoảng lên, còn Khúc Ưu Ưu thì biểu hiện tương đối tỉnh táo.


    "Cô đã thức dậy rồi, không cần kêu lên không xong nữa, bình tĩnh lại chút đi!"


    Hạ Thiên Kỳ quay về Đổng Phượng Thái lạnh lùng nói một câu, sau đó hắn lại nhìn qua Khúc Ưu Ưu như đang có điều suy nghĩ hỏi:


    "Vừa rồi hai người mơ thấy cái gì?"


    "Tôi nhìn thấy một người đàn ông có quai hàm vừa dài vừa nhọn, trên đầu người đàn ông kia có một cái lỗ máu rất lớn, nó ngồi ở chỗ này, tôi muốn khẽ động một cái cũng không nhúc nhích được, khi đó tôi còn tưởng là sự thật, thật sự cho là không thấy anh đâu."


    Đổng Phượng Thái thuật lại với giọng nói run rẩy.


    Hạ Thiên Kỳ nghe xong thì gật đầu một cái mang tính chất tượng trưng, rồi nhìn qua Khúc Ưu Ưu hỏi:


    "Cô và cô ta cũng mơ thấy giống như nhau sao?"


    Khúc Ưu Ưu nhìn Hạ Thiên Kỳ, sau khi do dự một lát thì lắc đầu nói:


    "Phần trước thì giống như vậy, thế nhưng phần sau thì không giống."


    "A? Cô nằm mơ thấy cái gì?"


    "Con ác ma kia muốn tôi làm giúp nó một chuyện, nó hứa với tôi rằng, chỉ cần tôi giúp nó làm chuyện này, thì nó sẽ không giết chết tôi."


    Khúc Ưu Ưu nói đến chỗ này, trên mặt của Đổng Phượng Thái và Hạ Thiên Kỳ đều lộ ra vẻ kỳ dị.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  3. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 16
    Chương 38: Cứng Đối Cứng
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    "Nó muốn cô giúp nó làm chuyện gì?" Hạ Thiên Kỳ cau mày hỏi.


    Lúc này Khúc Ưu Ưu nhìn thoáng qua Hạ Thiên Kỳ, vừa liếc nhìn Đổng Phượng Thái, sau đó đột nhiên chỉ vào Đổng Phượng Thái hô lên:


    "Nó nói muốn tôi giúp nó che giấu chuyện Đổng Phượng Thái đã bị nó thay thế!


    Người này vốn không phải Phượng Thái, nó là con ác ma kia!"


    Nghe câu xác nhận của Khúc Ưu Ưu, Hạ Thiên Kỳ cũng không chịu được mà thất kinh, dịch thể màu đen ngưng thật thành một thanh đoản kiếm lặng yên không một tiếng động được hắn cầm trong tay, chỉ là thân thể của hắn cũng không có bất kỳ động tác gì.


    Nghe Khúc Ưu Ưu chỉ ra và xác nhận mình là con ác ma kia ngụy trang, Đổng Phượng Thái đã khó có thể tin được lại càng cảm thấy mờ mịt, nhìn qua Khúc Ưu Ưu có chút không hiểu hỏi:


    "Ưu Ưu... sao cậu có thể nói mình như vậy chứ, sao mình có thể là con ác ma kia được!"


    "Ngươi không cần phải giả vờ nữa, Phượng Thái thật sự thì đã chết từ đêm hôm đó rồi, từ ngày đó trở đi ngươi vẫn luôn ngụy trang thành cô ấy trà trộn ngay trong bọn ta, đừng cho ta không biết tính cách thật sự của Phượng Thái thế nào!"


    "Ưu Ưu, cậu làm sao vậy? Mình chính là Phượng Thái đây, cái gì mà bị ác ma ngụy trang... mình hoàn toàn không biết cậu đang nói cái gì…"


    "Ngươi còn muốn giả vờ tiếp nữa sao? Hạ tiên sinh, con ác ma kia đã nói cho tôi biết toàn bộ rồi, mặc dù nó không nói vì sao lại muốn làm một đợt giao dịch với tôi, nhưng tôi có thể đoán được chắc chắn là nó đặc biệt sợ hãi sự tồn tại của anh, cho nên mới định ngụy trang thành Phượng Thái, sau đó nhân cơ hội giết chết anh!"


    Hạ Thiên Kỳ nghe xong rồi vẻ mặt vẫn không chút biến sắc, chẳng qua chỉ chậm rãi đứng lên khỏi ghế salon, sau đó cười lạnh một tiếng nói:


    "Nếu nó muốn ngụy trang thành Đổng Phượng Thái thừa cơ hội giết tôi, thì cái gì cũng không nói cho cô biết chẳng phải là tốt hơn sao, như vậy thì khả năng bị cô vạch trần cũng ít hơn."


    Khúc Ưu Ưu nghe xong có lẽ cũng nhận ra điểm đáng ngờ trong đó, lại cúi đầu không nói gì.


    Còn Hạ Thiên Kỳ thì lại tiếp tục nói:


    "Chỉ có điều lời của cô không phải không có lý, nếu nó cam kết một mạng đổi một mạng, có thể thật sự cô sẽ đồng ý ngay."


    Vốn ban đầu là cần phải bảo vệ cả hai người, trong khoảnh khắc đều trở nên có thể nghi ngờ, Hạ Thiên Kỳ không nghi ngờ con quỷ vật kia vốn có năng lực phụ thân, có điều hắn tương đối nghi ngờ, là con quỷ vật kia muốn chơi quỷ kế gây xích mích với hắn.


    Dù sao thì với cái loại tình huống trước mắt như vậy, bất kể là Khúc Ưu Ưu hay Đổng Phượng Thái đều có khả năng bị đánh tráo, mà lấy tư cách là sự tồn tại mạnh nhất giữa bọn họ, bản thân mình lại không hề có chút giao tình nào, để tự bảo vệ mình thì rất có thể sẽ giết chết hết cả hai người kia.


    Nhưng một khi hắn giết chết cả hai người này, vậy thì nếu như quỷ vật không hề có trong đó, thì trong nhiệm vụ lần này hắn cũng hoàn toàn thất bại.


    Hạ Thiên Kỳ vốn tưởng quỷ vật sẽ bày ra trò hề gì đó để chơi với hắn, kết quả cuối cùng lại nghĩ ra một thủ đoạn như thế này.


    Nhưng mặc kệ người nào là thật, người nào là giả, quỷ vật lại đang chụp mũ chơi với hắn trò gì, từ đó cũng không quá khó nhìn ra con quỷ vật thật sự rất kiêng dè sự hiện hữu của hắn.


    Nếu như không phải kiêng kỵ, thì cứ trực tiếp xuất hiện giết người rồi dùng cứng chọi cứng đối đầu với hắn, cần gì phải chụp mũ chơi đùa kiểu này.


    Xác định rõ ràng ưu thế của mình là ở chỗ nào, Hạ Thiên Kỳ lựa chọn cách thức án binh bất động, dù sao đi nữa hắn biết quỷ vật muốn giết Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái, mà hắn lại muốn bảo vệ hai người bọn họ được an toàn không có việc gì, chỉ cần có xung đột ở trong chỗ này, hắn vẫn luôn không ra tay làm gì, con quỷ vật kia sớm muộn gì cũng sẽ không kiềm chế được.


    Dù sao hắn đã ở trong nhiệm vụ này nhiều ngày như vậy, cũng không quan tâm đến việc phải ở thêm vài ngày nữa.


    Hạ quyết tâm rồi, Hạ Thiên Kỳ lại nhìn qua Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái trấn an nói:


    "Có thể các cô đều bị con quỷ vật kia lừa gạt, nó muốn xúi giục các cô, cho nên không cần phải suy nghĩ quá nhiều, có tôi ở đây rồi thì sẽ không để nó được hành động thuận lợi."


    Mặc dù Hạ Thiên Kỳ nói rất rõ ràng, thế nhưng Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái trải qua cái sự không vui vừa nãy, trong lòng hai người ít nhiều cũng sinh ra chút ngăn cách, hai người cho dù ai cũng không nói gì với ai nữa, đều tự mình ngồi ở một góc ghế salon.


    Thời gian trong bầu không khí bí bách lại trôi qua thêm nửa giờ nữa, lúc này Đổng Phượng Thái đột nhiên đứng lên, sau đó đi thẳng đến phòng vệ sinh, xem dáng vẻ là muốn đi vệ sinh.


    Hạ Thiên Kỳ vốn không cảm thấy đi vệ sinh có gì không tốt, thế nhưng trong lòng lại âm thầm sinh ra cảm giác không ổn, vì vậy mới mở miệng gọi cô lại:


    "Cô muốn làm gì?"


    "Đi... vệ sinh."


    Đổng Phượng Thái có chút ngượng ngùng trả lời.


    Người ta muốn đi vệ sinh, tự nhiên Hạ Thiên Kỳ sẽ không để người ta phải nhịn, hoặc là để cho người ta phải tiểu trong quần, vì vậy chỉ có thể gật đầu một cái.


    Chỉ có điều nhìn Đổng Phượng Thái đi vào trong phòng vệ sinh, Hạ Thiên Kỳ vốn muốn thu hồi lại ánh mắt, nhưng vốn mắt nhìn thấy Đổng Phượng Thái cởi hết quần ngồi xuống trên bồn cầu, chắc chắn lúc này Đổng Phượng Thái đã phát hiện ra ánh mắt của Hạ Thiên Kỳ không lảng đi nơi khác, theo bản năng lại kéo quần lên rồi đứng lên khỏi bệ cầu.


    Nhưng vừa lúc đó, Hạ Thiên Kỳ lại đột nhiên đứng dậy khỏi ghế salon, sau đó nắm chặt thanh đoản kiếm trong tay lao thẳng vào phòng vệ sinh có chút chật hẹp.


    Gần như cùng lúc đó, đột nhiên một cái bóng từ trên trời giáng thẳng xuống, một cây búa lớn tản ra màu kim loại sáng bóng lành lạnh hiện ra giáng thẳng xuống Đổng Phượng Thái đang ngỡ ngàng không biết gì.


    "Con mẹ mày! Biết ngay là mày giở trò chơi tao!"


    Hạ Thiên Kỳ vung thanh đoản kiếm lên, hạ xuống cùng lúc với cái đầu búa trên không trung khiến hai bên va chạm mạnh với nhau sinh ra tiếng vang "leng keng", uy lực của thanh đoản kiếm hiện ra rõ ràng, bởi vì cây búa kia nhìn như rất nặng nề, lúc này đã trực tiếp bị thanh đoản kiếm cắt đứt một khối.


    "A!"


    Đổng Phượng Thái bị dọa đến mức ngồi bệt trên bồn cầu đến một cái cử động cũng không dám, thế nhưng lại không ngừng hét lên kinh hãi.


    Cứng đối cứng với Hạ Thiên Kỳ bị thua thiệt, con quỷ vật cũng không gắng gượng tấn công thêm nữa, lại đột ngột biến mất.


    "Chết tiệt!"


    Không ra tay giết chết được con quỷ vật, điều này cũng khiến Hạ Thiên Kỳ rất không cam tâm, nhưng thông qua lần giao đấu lúc này đây, hắn không thừa nhận cũng không được, năng lực của con quỷ vật này quả thật quỷ dị.


    Cái loại biến mất này của nó sợ cũng không phải các loại năng lực thuấn di, mà là trốn vào trong hư ảo.


    "Nó nhất định vẫn còn ở nơi này!"


    Hạ Thiên Kỳ đặc biệt tin chắc một điểm này.


    "Đã tiểu xong chưa?! Tiểu xong rồi thì mau kéo quần lên đi ra ngoài!"


    Trên thực thế thì Đổng Phượng Thái sớm đã bị dọa đến mức tiểu cả ra, lúc này cũng không đoái hoài đi đến cái ý tứ gì tốt hay ngượng ngùng nữa, trực tiếp kéo quần lên rồi chạy ra ngoài.


    Sau khi đi ra khỏi phòng vệ sinh, Hạ Thiên Kỳ mặt không biến sắc nhìn thoáng qua Khúc Ưu Ưu, phát hiện Khúc Ưu Ưu đang ngồi ở đằng kia với sắc mặt khó coi, đợi đến sau khi Đổng Phượng Thái chạy đến nơi, có quan tâm hỏi đôi câu, nhưng Đổng Phượng Thái lại không để ý đến cô.


    "Vừa rồi cô muốn đi vệ sinh, rốt cuộc là nguyên nhân sinh lý hay là nguyên nhân trong lòng?"


    "Tôi cũng không biết, vốn là tôi cảm thấy căng thẳng nên muốn vào phòng vệ sinh một chút."


    Đổng Phượng Thái vẫn chưa lấy lại tinh thần sau sự kiện vừa mới xảy ra kia, trả lời lại có chút nghẹn ngào.


    Hạ Thiên Kỳ nghe xong cũng không nói gì thêm, lại lần nữa nhắm mắt lại nhìn như đang nghỉ ngơi, thật ra là đang hồi tưởng chuyện vừa mới xảy ra.


    Con quỷ vật kia nói biến mất là biến mất, nếu không phải thuấn di, nếu chỉ đơn thuần trốn vào hư ảo, như vậy thì rất khó nói có phải nó trốn vào trong ý thức của Khúc Ưu Ưu hay Đổng Phượng Thái không.


    Bởi vì quỷ vật trong nhiệm vụ lần này hoàn toàn có thể xâm lấn vào trong ý thức của bọn họ, đương nhiên, cũng không thể loại trừ hết những khả năng khác được.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  4. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 16
    Chương 39: Biến Mất
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Bất tri bất giác, thời gian đã nhanh chóng trôi đến hơn 5 giờ sáng, Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái đều giống như vừa đánh một bát tiết gà, cả hai người đều mở to mắt, hoàn toàn không có một chút ý tứ muốn đi ngủ, dù sao vừa rồi cũng mới trải qua sự việc như vậy, đến lúc này cho dù dây thần kinh của các cô có lớn hơn nữa cũng không dám ngủ.


    Hạ Thiên Kỳ cũng không đi chú ý nhìn chăm chăm vào các cô, lúc này vẫn đang chợp mắt suy tính biện pháp giết con quỷ vật kia.


    Suy nghĩ được một hồi lâu sau, Hạ thiên Kỳ đột nhiên phát hiện hơi thở Khúc Ưu Ưu trở nên dồn dập, hắn lập tức mở mắt nhìn chăm chăm Khúc Ưu Ưu ngồi ở một góc ghế salon, phát hiện ra Khúc Ưu Ưu vậy mà nhắm mắt ngủ thiếp đi.


    Hạ Thiên Kỳ không lay Khúc Ưu Ưu tỉnh lại, mà là liếc mắt qua nhìn Đổng Phượng Thái đang ngồi ở một góc ghế salon khác một cái, có lẽ cảm thấy mình đang nhìn cô, lúc này Đổng Phượng Thái cũng tràn ngập bất an nhìn lại.


    "Hạ... Hạ tiên sinh, tôi rất sợ..."


    Đổng Phượng Thái nói bằng giọng run rẩy.


    "Không sao đâu, cố gắng giữ mình tỉnh táo và cảnh giác cao là được."


    Hạ Thiên Kỳ nghe xong cũng không nói gì, những lời an ủi này vẫn tương đối cần thiết, ít nhất trong hiện tại, dù sao hắn cũng không biết con quỷ vật kia sẽ lấy cách thức gì đối phó với bọn họ.


    Quan sát Khúc Ưu Ưu trong thời gian có chừng 5 phút, lại thấy thân thể Khúc Ưu Ưu bắt đầu run rẩy kịch liệt, hai cánh tay của cô cũng vươn lên hướng về phía không trung cầm nắm, dường như trong mơ cô đang nắm chặt lấy thứ gì đó giãy giụa.


    Mãi đến khi thêm 6 phút nữa trôi qua, lúc này Khúc Ưu Ưu mới mở to mắt thở hổn hển, trên mặt tràn đầy cơn sợ hãi và mệt mỏi như vừa gặp phải một cơn ác mộng, quay đầu qua nhìn Hạ Thiên Kỳ với một dáng vẻ xin giúp đỡ:


    "Tôi vừa mới gặp một cơn ác mộng! Thế nhưng vốn dĩ tôi không biết mình đã ngủ thế nào, tôi nhớ rõ ràng là tôi vẫn đang nỗ lực mở to mắt ra, thế nhưng không biết vì sao vẫn ngủ thiếp đi."


    "Nói tôi biết tất cả những gì cô đã thấy trong mơ."


    Hạ Thiên Kỳ không muốn nghe Khúc Ưu Ưu nói quá nhiều, bây giờ hắn chỉ quan tâm nội dung trong mơ.


    Thấy sắc mặt của Hạ Thiên Kỳ có chút lạnh lẽo, Khúc Ưu Ưu liên tục nuốt xuống vài ngụm nước bọt, rồi sau đó mới mấp máy đôi môi khô khốc nói:


    "Trong mơ vẫn là ở nơi này, thế nhưng lại không thấy hai người đâu cả, sau đó con ác ma kia đột nhiên lao ra từ phòng vệ sinh, xoay nhanh cây búa trong tay nó rồi đập về phía tôi, tôi kêu lớn lên định bỏ chạy về phía cạnh cửa, sau đó chạy trốn xuống lầu thật nhanh.


    Con ác ma kia không ngừng theo sát sau lưng tôi, mặc dù tôi rất nỗ lực chạy trốn, thế nhưng sau khi trốn cách ra một khoảng rồi vẫn bị nó đuổi theo, sau đó cây búa lớn trong tay nó nhắm về phía tôi hung hăng đập tới, đúng lúc đó thì tôi thức dậy."


    Run giọng nói đến chỗ này rồi, Khúc Ưu Ưu lại cảm thấy kỳ quái bổ sung một câu nói:


    "Ngày xưa mỗi một lần tôi nằm mơ thấy nó, hầu như nó đều lên tiếng cảnh cáo tôi, hoặc là độc ác gầm gừ, nhưng lần này lại là đuổi giết tôi."


    "Cô muốn nói cái gì?" Giọng của Hạ Thiên Kỳ đột nhiên tăng thêm vài phần.


    "Tôi chính là cảm thấy rất kỳ quái, có một loại kỳ quái không thể giải thích được."


    Khúc Ưu Ưu lắc đầu đặc biệt hoang mang, há miệng ra rồi rốt cuộc cũng không thể nào nói ra được một nguyên nhân để giải thích.


    Hạ Thiên Kỳ nghe xong rồi lại lần nữa rơi vào trong suy tính, nếu như Khúc Ưu Ưu chưa từng lừa gạt hắn, vậy thì không nghi ngờ chút nào, con quỷ vật này có thể xuyên qua lại như con thoi chạy tự do giữa hiện thực hay thậm chí là trong giấc mơ của con người, thế nhưng mục đích là để giết chết Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái, mà lại đi truy đuổi trong mơ là muốn làm gì đây chứ?


    Nếu như nó có thể giết người trong giấc mơ, vậy thì mấy người bị giết trước đó kia cũng sẽ không xuất hiện tình huống phần đầu bị đập thủng, Hạ Thiên Kỳ có chút đoán không ra mục đích của con quỷ vật kia, nhưng mơ hồ, hắn có một cảm giác giống như đã chạm đến điểm mấu chốt nào đó.


    Chỉ là trong thời điểm hắn đang muốn xác nhận lại loại cảm giác này là cái gì, thì nhất thời hắn lại mất đi cơ hội nắm lấy điều then chốt quan trọng này.


    Sau khi nghe Khúc Ưu Ưu thuật lại những chuyện mình đã trải qua trong giấc mơ, Đổng Phượng Thái cũng không dám ngồi ngay thẳng một mình trên ghế salon nữa, lúc này lại nhấc mông lên nhích đến ngồi ở bên cạnh Hạ Thiên Kỳ, thậm chí còn bắt lấy một cánh tay của Hạ Thiên Kỳ.


    Thanh đoản kiếm kia thì bất cứ lúc nào Hạ Thiên Kỳ cũng có thể rút ra lần nữa, cho nên trái lại cũng không sợ Đổng Phượng Thái có đột nhiên đánh lén hắn, mặt khác thì Đổng Phượng Thái cũng tương đối thức thời, có lẽ là đã ý thức được hành vi thiếu sót của mình, lúc này cũng vội vàng nắm cánh tay của Hạ Thiên Kỳ như thể sống chết gì cũng không buông ra.


    Trong gian phòng lại lẩn nữa khôi phục lại không khí im lặng như tờ trước đó, trong lòng Hạ Thiên Kỳ nửa vừa nắm chắc, một nửa lại không nắm chắc.


    Nắm chắc chính là con quỷ vật lần này trên thực lực yếu hơn hắn, không dám giao đấu trực diện lấy cứng đối cứng với hắn, mà nắm không chắc lại là bởi vì con quỷ vật này thậm chí còn gian xảo hơn nhiều so với quỷ mị, đồng thời trên khả năng cũng khiến cho hắn khó có thể nắm bắt.


    Mặc dù bên có lợi có thể phóng đại vô tận, nhưng đồng thời một mặt có hại còn lại cũng rất có khả năng bị phóng đại vô hạn.


    Hạ Thiên Kỳ vừa mới nghĩ đến cái điểm mấu chốt là gì mà hắn vừa chạm đến kia, một bên lại cảnh giác cùng chờ đợi hành động tiếp theo của con quỷ vật kia.


    Nhưng mà cái chờ đợi này cũng không duy trì được lâu dài, vốn là trong gian nhà đèn đuốc sáng trưng trong lúc bất chợt lại tối xuống.


    Trong nháy mắt tối lại, Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái liên tục hét lên một tiếng chói tai, trong lúc giật mình Hạ Thiên Kỳ nhìn thấy một cái bóng đen đột nhiên xông tới từ phòng vệ sinh, hiển nhiên cái bóng đen này chính là con quỷ vật chạy trốn trước đó kia.


    Hạ Thiên Kỳ rút thanh đoản kiếm ra, cũng từng bước một đi xuống đón đầu, nhưng còn chưa chờ đến khi thanh đoản kiếm của hắn chạm đến con quỷ vật kia, lại nhìn thấy con quỷ vật vốn đang nằm trong tầm mắt của hắn lúc này lại đột nhiên biến mất khỏi không gian.


    Cùng lúc đó, vốn là gian nhà đang tối tăm lại đột nhiên khôi phục lại ánh sáng một lần nữa.


    "Cái thứ đáng chết này!"


    Hạ Thiên Kỳ mắng một câu với vẻ mặt ảo não, dù sao con quỷ vật kia giống như là u linh vậy, nói biến mất thì biến mất, nói hiện ra thì hiện ra, một điểm này thôi khiến hắn cảm thấy vô cùng đau đầu.


    "Các người không sao chứ?"


    Hạ Thiên Kỳ hung hăng mắng một câu rồi sau đó lại theo bản năng xoay người lại nhìn Đổng Phượng Thái và Khúc Ưu Ưu vốn đang ngồi trên ghế salon, thế nhưng lần này vừa nhìn không khỏi làm sắc mặt hắn đại biến, bởi vì hắn phát hiện Đổng Phượng Thái vẫn còn ngồi trên ghế salon, thế nhưng Khúc Ưu Ưu đã không thấy đâu nữa!


    "Khúc Ưu Ưu đâu?"


    Hạ Thiên Kỳ bất an nhìn qua Đổng Phượng Thái hỏi một câu.


    Đổng Phượng Thái bị dọa đến mức môi trắng bệch, cũng mãi cho đến khi nghe được câu hỏi của Hạ Thiên Kỳ, lúc này cô mới phát hiện Khúc Ưu Ưu đã không thấy đâu nữa, nhất thời lại bị dọa đến mức sụp đổ khóc lên.


    Tâm tư của Hạ Thiên Kỳ lúc này đã chìm đến mức thấp nhất, bởi vì biến mất cũng đại biểu cho xác xuất tử vong của Khúc Ưu Ưu tăng thật lớn, chỉ cần không còn nằm trong phạm vi bảo vệ của hắn nữa, một con quỷ vật cấp lệ quỷ muốn giết chết một người bình thường, so với chém dưa thái rau củ thật sự còn đơn giản hơn nhiều.


    Nhưng mà Khúc Ưu Ưu đã biến mất như thế nào?


    Cô ta biến mất đến nơi nào?


    Cửa phòng vẫn đóng chặt, chỉ trong một khoảnh khắc trống trải như vậy, thì vốn dĩ Khúc Ưu Ưu không có khả năng mở rộng cửa ra chạy đi, ngoài ra, cô ta tuyệt đối sẽ không lựa chọn một thân một mình chạy trốn, bởi vì đây không thể nghi ngờ là một loại hành vi tương đối não tàn.


    Mà nếu như kết quả không phải do Khúc Ưu Ưu tự thân mình chạy trốn, như vậy thì nhất định là con quỷ vật kia đã bắt cô ta chạy thoát, thế nhưng vừa rồi con quỷ vật kia đang đối mặt với hắn, lại làm như thế nào để có thể bắt Khúc Ưu Ưu rồi bỏ chạy ngay chứ?


    Nhân vật then chốt trong nhiệm vụ phát sinh ra ở đây trước mắt cũng chỉ còn lại Đổng Phượng Thái và Khúc Ưu Ưu, một khi hai người này chết đi, hắn cũng không có biện pháp nào hoàn thành nhiệm vụ lần này.


    Không thể nghi ngờ, tình hình đang trở nên càng lúc càng nguy hơn.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  5. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 16
    Chương 40: Giải Quyết
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Ánh mắt lần nữa đặt trên người Đổng Phượng Thái vẫn đang bị vây trong cơn khủng hoảng lên đến cực điểm, vốn Hạ Thiên Kỳ muốn hỏi cô ta chút gì đó, nhưng nhìn bộ dạng này của cô ta hiển nhiên có hỏi cũng vô ích, đã định trước một lý do vì sao hỏi không ra.


    "Nếu năng lực của con quỷ vật này thật sự có thể khiến bọn họ biến mất hẳn trước mắt mình, hoặc kéo bọn họ đến nơi khác, vậy thì cứ làm sớm ngay từ ban đầu đi, vốn không thể im lặng chờ đến bây giờ được."


    Nghĩ đến chuyện Khúc Ưu Ưu biến mất này, Hạ Thiên Kỳ bừng tỉnh nghĩ đến một khả năng, hắn nhớ rất rõ trong quá trình khi mới bắt đầu điều tra nhiệm vụ lần này đã từng nghe cảnh sát trong đồn cảnh sát nói về một chuyện, đó chính là trước khi người bị sát hại đầu tiên là Mã Lương Siêu xuất hiện, thì một người bạn thân của cô ta tên Lina đã khăng khăng cho rằng đêm hôm đó cô ta và Mã Lương Siêu ngủ chung với nhau, quần áo, điện thoại di động hay đồ đạc linh tinh của Mã Lương Siêu đều ở nhà cô ta, nhưng người thì không thấy đâu, cuối cùng thi thể của Mã Lương Siêu được tìm thấy trong nhà riêng của mình.


    Khi đó hắn nghe xong cũng không suy nghĩ quá nhiều về những chuyện này, thế nhưng nếu liên kết với chuyện của Khúc Ưu Ưu xảy ra lúc này để suy nghĩ, có thể tồn tại một khả năng như vậy hay không.


    Con quỷ vật hoàn toàn không có khả năng bắt một người từ nơi nhất định đưa đến nơi khác, thế nhưng nó có thể sử dụng khả năng nào đó, khiến người bị hại tự hành động khiến mình biến mất.


    Cũng như Mã Lương Siêu, trước đó nếu Mã Lương Siêu gặp phải chuyện bị đuổi giết trong mơ tương tự, sau đó bị con quỷ vật truy đuổi đến tận nhà, như vậy thì có thể trong hiện thực cô ta cũng sẽ làm ra cái hành vi tương tự như vậy, từ đó khiến loại năng lực nào đó của con quỷ vật kia hoạt động, khiến cô ta giống như đang thực hiện thuấn di vậy, dùng phương thức đặc thù đưa cô ta từ nhà của Lina dẫn về trong nhà riêng của chính cô ta, từ đó mà chịu bị giết chết thê thảm.


    Mặc dù loại khả năng này tồn tại quá nhiều tính chất không xác định, thế nhưng Hạ Thiên Kỳ lại không nghĩ sẽ chấp nhận sự thật Khúc Ưu Ưu đang dưới mi mắt hắn bị quỷ vật bắt đi giết chết.


    Đồng thời điều quan trọng chính là ở chỗ, nếu Khúc Ưu Ưu cũng bị giết, vậy thì cũng chỉ còn lại một người Đổng Phượng Thái, vậy thì tình cảnh của hắn chắc chắn sẽ trở nên càng thêm nguy hiểm, xem như hoàn toàn mất hết đường lui.


    Cho nên hễ là có một chút cơ hội có thể cứu được Khúc Ưu Ưu về, hắn cũng phải ra tay đánh cược một trận.


    Hồi tưởng lại cơn ác mộng mà Khúc Ưu Ưu miêu tả cho hắn nghe kia, cùng với việc con quỷ vật kia đột nhiên lao ra từ trong phòng vệ sinh, Hạ Thiên Kỳ càng cảm thấy cái phỏng đoán này của hắn đã đúng đến tám chín phần.


    Lúc này lại nghe Hạ Thiên Kỳ nhìn qua Đổng Phượng Thái nhắc nhở nói:


    "Cô ở lại chỗ này đợi tôi, tôi đi tìm Khúc Ưu Ưu."


    Nói xong Hạ Thiên Kỳ lại lập tức muốn rời đi, nhưng khi thay đổi lại suy nghĩ một chút, hắn lại vừa e sợ cho con quỷ vật gian xảo kia sẽ dùng kế sách điệu hổ ly sơn với hắn, cho nên buộc lòng phải làm như mang theo một con gà con vậy, một tay vác Đổng Phượng Thái bên người, sau đó lần nữa liều mạng đi xuống lầu.


    --


    Khúc Ưu Ưu hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, cô có cảm giác như mình lại vừa gặp một cơn ác mộng.


    Vì ngay thời điểm cô mở mắt lại lần nữa, thì đã không thấy Hạ Thiên Kỳ và Đổng Phượng Thái đâu, sau đó cô lại nhìn thấy con ác ma kia vung cái búa lớn trong tay vọt ra từ phòng vệ sinh.


    Cô thậm chí còn không kịp suy nghĩ đây rốt cuộc là giấc mơ hay là sự thật, lại vô thức muốn chạy trốn ra khỏi nhà.


    Mãi đến khi cô chạy ra khỏi hành lang, đồng thời còn đang bỏ trốn được một khoảng, cô mới đưa tình cảnh mà bản thân mình gặp phải lúc này liên kết hoàn chỉnh với cảnh trong giấc mộng trước đó kia.


    Thế nhưng mặc dù đã ý thức được đây là một cảnh tượng trong mơ, thế nhưng bước chân của cô vẫn không dám dừng lại dù chỉ một chút, vẫn theo bản năng chạy thẳng về phía trước.


    Còn con ác ma kia thì không ngừng đuổi kịp bước chân của cô, tốc độ theo thời gian trôi qua càng lúc càng nhanh hơn, lúc đầu nó còn cách cô khoảng mấy chục thước, nhưng khi cô vừa quay đầu lại nhìn, khoảng cách của con ác ma kia chỉ bằng một gang tấc.


    Cảm giác nguy cơ mãnh liệt không ngừng đánh thẳng vào trái tim vốn đã có chút yếu ớt của cô, đôi chân cũng bị cảm giác nguy hiểm lúc này đập thẳng vào trở nên càng ngày càng mềm nhũn, dưới chân đột nhiên bị một vật cứng làm vướng chân một cái, Khúc Ưu Ưu kinh hoảng hô lên một tiếng rồi nặng nề nằm trên mặt đất.


    Khúc Ưu Ưu bị đau nhức kêu lên một tiếng, mà chuỗi tiếng bước chân dồn dập phía sau kia cũng cách cô càng ngày càng gần, cô không để ý đến đầu gối mình bị trầy sước, cắn răng bò dậy khỏi mặt đất, thế nhưng không chạy được bao nhiêu bước, thân thể của cô giống như chạm phải điện mà đứng sững lại.


    Bởi vì trước mặt cô đã không có đường nữa, hoàn toàn là một ngõ cụt, đương nhiên cô đã trốn vào trong ngõ cụt không có bất kỳ hy vọng nào nữa.


    Xoay người lại, lưng dán chặt vào vách tường lạnh như băng, Khúc Ưu Ưu nhìn bóng con ác ma kia đang lao thẳng về phía cô, hét lên một tiếng chói tai tràn ngập không cam lòng và hoảng sợ.


    Chỉ là tiếng thét chói tai của cô với tử thần trước mắt đã không còn chút ảnh hưởng nào nữa, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn cái đầu búa tản ra khí tức tử vong nện thẳng xuống đầu mình.


    Khúc Ưu Ưu cảm thấy tính mạng của mình đang trôi qua, giờ này phút này đại não cô cũng hoàn toàn trống rỗng.


    Cả thế giới lúc này đều bị một thứ màu xám trắng nuốt chửng, trong đó ngay cả tiếng động của thế giới bên ngoài cũng đồng thời biến mất.


    Nhưng ngay trong thời điểm Khúc Ưu Ưu cảm giác mình chết chắc rồi, lại nhìn thấy cây búa lớn vốn là đang đập thẳng xuống đầu cô lúc này đột nhiên lại hơi nghiêng về hướng khác, tiếp đó lại nhìn thấy một bóng người xông ra trong bóng tối, vung tay lên trực tiếp chém đứt cánh tay nắm cây búa của con quỷ vật.


    Cánh tay của con quỷ vật rơi xuống trên mặt đất, Khúc Ưu Ưu mở to hai mắt khó có thể tin được, lại nhìn thấy Hạ Thiên Kỳ đã lao đến giao đấu với con quỷ vật kia.


    Thế giới lần nữa phục hồi lại màu sắc, cảnh vật tràn ngập bóng tối trước đó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sắc trời tản sáng, Khúc Ưu Ưu phát hiện mình đang đứng trong một đường hẻm đi tắt cũ kỹ, mà ở lối ra của con hẻm, Đổng Phượng Thái đang co người ngồi dưới đất, nhìn cô bằng cặp mắt vô thần.


    Không thể nghi ngờ, suy đoán của Hạ Thiên Kỳ về năng lực của con quỷ vật là hoàn toàn chính xác, con quỷ vật thật sự có sẵn khả năng có thể khiến nạn nhân đột nhiên biến mất, thế nhưng năng lực này lại đòi hỏi chính bản thân người bị hại khởi động.


    Cơn ác mộng mà Khúc Ưu Ưu gặp phải kia chính là bằng chứng tốt nhất, quỷ vật sẽ sáng tạo ra một con đường trong giấc mơ cho Khúc Ưu Ưu, sau đó nó sẽ dẫn đường cho Khúc Ưu Ưu chạy dọc theo con đường nó định sẵn kia, giống như thuấn di vậy, cũng là đang đi trên đường, nhưng với thuấn di mà nói, thời gian trong một phút kia chậm hơn.


    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy năng lực của con quỷ vật này mặc dù không phải là thuấn di, thế nhưng cũng thuộc về một loại năng lực không gian, có điều mặc kệ thế nào đi nữa, hắn cũng đã đoán đúng phương hướng, cho nên mới có thể kịp thời chạy đến ngăn cản nó.


    Mất đi cây búa kia, năng lực tấn công của con quỷ vật hần như có thể nói là không đáng kể, Hạ Thiên Kỳ đã bị nó cho ăn một trận lỗ vốn lần trước rồi chạy thoát, lúc này vừa lao lên đến nơi thì đã khởi động toàn bộ hỏa lực, sau khi chặt đứt một cánh tay của con quỷ vật, tiếp theo lại lập tức vung thanh đoản kiếm cầm trong tay lên, hung hăng cắm vào cái lỗ máu trên đầu con quỷ vật.


    Không biết cái lỗ máu trên đầu kia có phải là nhược điểm của con quỷ vật này hay không, khi Hạ Thiên Kỳ cầm thanh đoản kiếm cắm thẳng vào đó, con quỷ vật lại giống như một sợi mì, lập tức ngã xuống mặt đất.


    Chỉ có điều vì lý do an toàn, đồng thời cũng để phát tiết cơn tức giận trong lòng, Hạ Thiên Kỳ trực tiếp vung đoản kiếm trong tay lên cắt con quỷ vật đang nằm trên mặt đất thành mấy chục khối.


    Sau đó lại nhìn thấy con quỷ vật bị hắn cắt nát kia hóa thành thể khí màu đen nhè nhẹ, trực tiếp chui vào trong thân thể hắn.


    Trên đồng hồ vinh dự vang lên một âm thanh nhắc nhở êm tai, biểu thị nhiệm vụ lần này đã kết thúc.


    Sau khi giải quyết xong con quỷ vật, Hạ Thiên Kỳ thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài trong lòng, còn như Khúc Ưu Ưu thì vẫn còn duy trì dáng vẻ trước đó, vẫn ở nguyên tại chỗ nhìn hắn khó có thể tin được, giống như là không thể tin toàn bộ những gì vừa diễn ra trước mắt cô đều là sự thật.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  6. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 16
    Chương 41: Báo Một Giai Đoạn
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Nếu trên đồng hồ vinh dự đã xuất hiện nhắc nhở nhiệm vụ đã được giải quyết, 10 điểm vinh dự đã vào sổ sách, vậy thì Hạ Thiên Kỳ sẽ không tiếp tục lo lắng Khúc Ưu Ưu hay Đổng Phượng Thái thế nào.


    "Ác mộng đã kết thúc, trời đã sáng."


    Có chút cảm khái nói xong, Hạ Thiên Kỳ lại dự định sẽ rời khỏi con hẻm nhỏ khiến hắn cảm thấy có chút đè nén này, nhưng ngay vào lúc ấy, ánh mắt của hắn lại đột nhiên nhìn thoáng qua cái gì đó.


    "A?"


    Trong miệng Hạ Thiên Kỳ phát sinh ra một tiếng a thật khẽ, sau đó lại lui về phía sau hai bước, nhặt cây búa tản ra ánh sáng kim loại sáng bóng của con quỷ vật bị rơi trên mặt đất.


    Trong khoảnh khắc khi vừa mới nắm lấy cây búa thép này trong tay, Hạ Thiên Kỳ lại có thể cảm giác được cây búa này không bình thường, vì cảm giác này rất giống thanh đoản kiếm hắn dùng quỷ khí ngưng thật kia.


    Có điều vẫn có chút khác biệt, vì khi cây búa thép này giao đấu với thanh đoản kiếm của hắn trước đó hoàn toàn bị vây vào tình trạng bị một bên điên cuồng hành hạ.


    Mặc dù đều là do quỷ khí ngưng thật mà thành, thế nhưng có lẽ mật độ quỷ khí của cây búa này hẳn là thua kém hơn thanh đoản kiếm kia của hắn. Mặc dù trên uy lực so với quỷ binh mà mình ngưng thật kém hơn một chút, thế nhưng ít nất cũng là một bảo bối đi, dù sao thì vẫn có một số thời điểm hắn vẫn phải tiến hành lệ quỷ hóa, cho nên nắm được trong tay một thứ như vậy, trái lại cũng có nhiều chỗ tốt hơn.


    Hạ Thiên Kỳ gật đầu tương đối hài lòng, nhặt đồ người khác đánh rơi nhất định không so được với mình, nên hắn cũng không ôm cái kỳ vọng gì quá lớn với cây búa này, chỉ cần có thể cho hắn có cái để dùng làm vũ khí trong thời điểm hắn cần phải lệ quỷ hóa là được.


    Thế nhưng cây búa lớn như vậy, hắn không thể bỏ vào trong balo đeo sau lưng được, dù sao thì trong balo của hắn còn phải đựng táo hay vài thứ linh tinh khác nữa.


    Nghĩ đến vấn đề này, Hạ Thiên Kỳ lại muốn điều khiển giống như thanh đoản kiếm kia của hắn, thử xem có thể bỏ nó vào trong cơ thể mình hay không.


    Kết quả cây búa lớn này vậy mà thật sự có thể đủ giống như thanh đoản kiếm ngắn của hắn, hóa thành dịch thể nhè nhẹ tan ra chui vào trong thân thể của hắn.


    Nhìn thấy một cây búa lớn như vậy mà lại bị Hạ Thiên Kỳ nhét thẳng vào trong thân thể, Khúc Ưu Ưu vừa mới hồi phục lại được một chút tức khắc lại bị dọa đến mức hét rầm lên.


    Cái này cũng khiến Hạ Thiên Kỳ đang đắm chìm trong vui sướng càng hoảng sợ hết hồn, còn tưởng lại xuất hiện ra thứ quỷ gì nữa chứ.


    "Cô còn kêu cái gì?"


    "Anh..."


    Khúc Ưu Ưu vô cùng hoảng sợ chỉ vào Hạ Thiên Kỳ, mất thời gian thật lâu sau mới nói ra được một câu:


    "Rốt cuộc anh là người hay quỷ?"


    "Nếu tôi là quỷ thì cô vẫn còn cái mạng đển sống tiếp hay sao? Nhanh chóng làm những gì cần phải làm gì, quay về tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc thật ngon, hôm sau tỉnh dậy rồi thì cái gì cũng không xảy ra hết!"


    Hạ Thiên Kỳ nói xong rồi lại rất ung dung tự tại, lại đút hai tay vào trong túi quần, cố làm ra vẻ tiêu sái rời khỏi con hẻm nhỏ.


    Đổng Phượng Thái nhìn Hạ Thiên Kỳ rời đi mà đến nhìn cũng không thèm nhìn cô một cái, vốn cô muốn gọi Hạ Thiên Kỳ lại, nhưng cuối cùng vẫn không dám mở miệng ra.


    Ngày đã hoàn toàn sáng tỏ, dòng người và xe cộ cũng bắt đầu trở nên ồn ào náo động, Đổng Phượng Thái chầm chậm tiến đến đỡ Khúc Ưu Ưu đứng dậy khỏi mặt đất, sau đó hai người lại ôm nhau khóc thành một đoàn.


    Mặc dù trong sự kiện xảy ra ở nơi này, các cô vì đủ các loại nguyên nhân mà trong lòng sinh ra không ít ngăn cách, thế nhưng sau khi vượt qua rồi, tình nghĩa chị em của các cô chắc chắn sẽ tiến thêm một bước.


    Vì trong số mấy người ngày hôm đó, đến hôm nay cũng chỉ còn lại các cô.


    --


    Sau khi trải qua chuyện này, Khúc Ưu Ưu và Đổng Phượng Thái đã từng nỗ lực tìm kiếm tung tích của Hạ Thiên Kỳ, nhưng Hạ Thiên Kỳ lại giả vờ như mình là cao nhân xuất thế, trực tiếp đưa số điện thoại di động của các cô vào danh sách đen.


    Bên bờ hồ nhân tạo trong công viên, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù vai sóng vai đi dạo, ánh nắng chiều chiếu xuống trên mặt nước, dường như đang thiêu đốt khắp mặt hồ.


    "Thật… Rõ ràng cùng đi làm việc với tôi, tôi còn tưởng rằng chỉ cần là tham gia điều tra trước mắt thôi là có thể nhận được phần thưởng điểm vinh dự nữa chứ!"


    Khi nghe Triệu Tĩnh Thù nói cô không hề nhận được bất kỳ phần thưởng điểm vinh dự nào, Hạ Thiên Kỳ nhất thời buồn bực suy nghĩ đến mức muốn thổ huyết, hận không thể lao thẳng xuống hồ nhân tạo rồi chìm luôn xuống đáy.


    Nhìn thấy cái dáng vẻ lúng túng tự trách mình này của Hạ Thiên Kỳ, Triệu Tĩnh Thù cười một tiếng không thèm chú ý đến:


    "Tôi chỉ tham gia điều tra, lại không đi theo từ đầu đến đuôi, có thể thu được điểm vinh dự mới là lạ.


    Ngoài ra anh cũng đừng cảm thấy đây là đang bẫy tôi, tôi đồng ý đi đến nơi này với anh, cũng không phải là tham lam mấy cái điểm vinh dự kia, tôi chính là sợ anh thấy vô vị, chỉ nghĩ muốn phối hợp làm bạn với anh."


    "Nói trắng ra là cô không thèm muốn tiền tài, thứ cô thèm muốn chính là sắc đẹp của tôi."


    Hạ Thiên Kỳ đột nhiên nghiêm trang nói.


    "Anh đi chết đi, nói chuyện như thật vậy!"


    Triệu Tĩnh Thù liếc Hạ Thiên Kỳ một cái trắng mắt, Hạ Thiên Kỳ cũng giả vờ nhịn không được mà bật cười, thở dài nói:


    "Cô và Mẫn Mẫn, tôi nhất định phải nghĩ biện pháp dẫn hai người đi theo để trang trí, dẫn hai người đi bay, bất quá tôi và Lãnh thần đi ăn hương uống cay thôi."


    "Anh có thể khiêm tốn lại một chút được không, lại còn ăn hương uống cay nữa, mỗi ngày đối mặt với lệ quỷ, nghĩ lại một chút thì tôi cũng đến hoảng sợ."


    Đương nhiên Triệu Tĩnh Thù cũng muốn đuổi kịp theo bước chân của mấy người Hạ Thiên Kỳ, thế nhưng chuyện này đối với cô bây giờ mà nói thì vẫn còn rất khó khăn.


    "Thật ra loại đồ vật như chút điểm vinh dự thế này cũng chỉ là một nền móng của cường hóa thôi, trên một điểm này tôi tràn đầy lĩnh hội, còn phải dựa vào chính mình đi khám phá ưu thế và sở trường của tự thân mình.


    Cô thuộc về Phụ ma sư của thuật pháp, chỉ cần có một người là Thuật pháp sư như Lãnh Nguyệt này làm đồng đội, tuyệt đối là người gia tăng thêm sức mạnh của một người thành gấp đôi."


    Nói đến chỗ này, Hạ Thiên Kỳ đột nhiên nắm lấy bả vai của Triệu Tĩnh Thù, đặc biệt trịnh trọng nói:


    "Cho nên Tĩnh Thù, nếu có thể thì cô nhất định không được chết, chờ tôi thăng cấp thành quản lý cấp cao, tôi nhất định sẽ làm cho tất cả mọi người ở chung với nhau."


    Nhìn cái dáng vẻ nghiêm trang này của Hạ Thiên Kỳ, ánh mắt của Triệu Tĩnh Thù không khỏi có chút dao động nhẹ nhàng, trái tim cũng đập từng tiếng thình thịch không ngừng, cô gật đầu một cái có chút ý tứ không được tốt lắm, nhưng chỉ nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.


    Thấy vậy, Hạ Thiên Kỳ vội vàng thu tay về, lúng túng gãi đầu một cái, rồi nói sang chuyện khác:


    "Đồ trong nhiệm vụ linh dị này vượt xa so với trong tưởng tượng của tôi rất nhiều, hôm nay tôi lấy được một thanh quỷ binh từ tay quỷ vật, xem ra một vài thứ của quỷ vật, chúng ta cũng có thể cầm về làm của riêng để sử dụng.


    Cho nên thời điểm bình thường khi cô tham gia nhiệm vụ, cũng nên để ý nhiều một chút, nói không chừng sẽ bất ngờ thu hoạch được thứ gì đó."


    Tìm một đề tài như thế này cuối cùng là hóa giải cái lúng túng mới vừa rồi, Triệu Tĩnh Thù nghe xong cũng không nói lời nào, nhưng trái lại thì nói đến tình hình của cha cô:


    "Cha tôi đã về hưu rồi, ông ấy đã tìm mua một căn biệt thự ở gần chỗ thác Nam Sơn, sau này sẽ ở lại nơi đó định cư dưỡng lão."


    "Xem ra cha cô thật sự suy nghĩ thông suốt, đây là chuyện tốt."


    "Ừ, thật ra thì tôi muốn nói là, ngày hôm qua khi gọi điện thoại cho ông ấy có nói đến chuyện chúng ta đang đi cùng nhau, ông ấy luôn la hét muốn tôi dẫn anh đến đó thăm ông một chút."


    "Cái này không thành vấn đề, dù sao thì tôi và cha cô cũng xem như là lần đầu gặp đã quen thân, chúng tôi như là hai ông bạn già..."


    "Chiếm món hời của tôi, anh xuống hồ bơi ngay cho tôi!"


    Triệu Tĩnh Thù oán hận nói xong, lại vung một tay đẩy Hạ Thiên Kỳ rơi thẳng xuống hồ nhân tạo.


    Người tản bộ bốn phía đều bị hành động này của Triệu Tĩnh Thù dọa cho sợ ngây người, thậm chí còn có mấy thanh niên dám làm việc nghĩa lập tức nhảy vào trong hồ không chút nghĩ ngợi.


    Nhìn cái dáng vẻ rõ ràng là biết bơi nhưng lại ngụp lặn trong nước kêu to giả vờ đáng thương của Hạ Thiên Kỳ, Triệu Tĩnh Thù thật sự là vừa tức vừa buồn cười, cảm giác mình thật sự đến một chút phương pháp xử lý Hạ Thiên Kỳ cũng không có.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  7. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 17: Du Lịch
    Dịch: Tiểu Bạch | Anh Túc team
    Biên: Hàn Phong Vũ
    Design: Jasper aka Lilian
    Nguồn: truyencuatoi.com

    ***
    [​IMG]
    ***

    + Truyện được đăng tải và edit tại diễn đàn truyencuatoi.com. Mọi hình thức sao chép sang các trang khác phải giữ nguyên bản gốc không được chỉnh sửa, đồng thời ghi rõ NGUỒN và DỊCH GIẢ. Thân.
    + Diễn đàn sẽ dịch song song 2 phần để theo kịp tiến độ của tác giả, mời mọi người theo dõi phần 2 tại đây: [ Linh dị ] - Ác Linh Quốc Gia II _ Trong nháy mắt cười cười


    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  8. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 17: Du Lịch
    Chương 1: Bãi Trường Sa*
    Dịch: Tiểu Bạch | Anh Túc team
    Biên: Hàn Phong Vũ
    Design: teook aka Hàn Tử
    Nguồn: truyencuatoi.com
    ***
    [​IMG]
    ***
    Mời đọc

    *Raw cho bạn nào cần xác nhận: 南沙滩


    Bãi Trường Sa là một hòn đảo nhỏ gần Nam Hải, bốn mùa như xuân, người dân sống ven biển ăn biển, từ sớm đã ra biển đánh cả kiếm sống, nhưng theo sự phát triển của mấy thập niên gần đây, nơi này đã sớm trở thành chỗ lý tưởng cho du khách ngắm cảnh.


    Có rất nhiền người dân bản địa đã bỏ truyền thống của thế hệ trước, bắt đầu phát triển sự nghiệp du lịch, từ ngư dân trở thành mở quán câu cá, mở tiệm cơm, làm hướng dẫn viên du lịch, chuyên phục vụ cho các khách du lịch nước ngoài kia, để bọn họ có thể cảm nhận chính xác phong cảnh tươi đẹp của bãi Nam Hải, và nhân văn, văn hóa riêng biệt của nơi này.


    Ngay cả những ngư dân truyền thống còn phát hiện ra cơ hội kinh doanh mới, thì càng không cần nói đến những thương nghiệp kia, họ tìm đến những địa điểm cao cạnh biển, xây lên từng căn biệt thự ven biển có thể ngắm biển.


    Vì địa thế nơi này khá cao, hiển nhiên không cần phải lo lắng việc lên xuống của thủy triều, vì không còn mối nguy này, nên giá phòng ven biển ở nơi này, loại tiện nghi nhất cũng phải 100 ngàn.


    Đứng trước cửa sổ sát sàn, nhìn một mảnh màu xanh lam mênh mông cách đó không xa, ngửi mùi đến từ đại dương lùa vào phòng, Hạ Thiên Kỳ chỉnh chỉnh lại cái quần đùi của hắn, có chút cảm khái nói:


    " Ở đây người tốt, điều kiện tốt, phong cảnh cũng đẹp.”


    "Phong cảnh nơi đây đẹp tôi có thể hiểu được, nhưng cậu nói người tốt này là có ý gì?"


    Triệu Hối Phong ngồi trước bàn ăn, rất có kiên nhẫn trở hải sản trên bếp nướng, cảm thấy vừa chín tới rồi, lại gắp lên một đũa nguyên liệu nướng đã được trộn xong gia vị nướng trước đó lên.


    Mùi thơm hải sản bay lên, Hạ Thiên Kỳ cũng không tiếp tục giả vờ ngắm cảnh nữa, vội vàng tung tăng tung tẩy chạy tới, đặt mông ngồi xuống trên ghế ăn.


    "Chả trách lúc nào người ta cũng đặt bãi cát và mỹ nữ chung một chỗ, mỹ nữ trên bãi cát bên ngoài thật đúng là không ít, chú nói thật với con đi, đây có phải lý do chú chọn chỗ này để định cư hay không?"


    Hạ Thiên Kỳ có chút xấu xa nói xong, Triệu Hối Phong đưa tay vỗ một cái lên đầu Hạ Thiên Kỳ:


    "Nói nhảm, nếu nơi này đến cộng lông cũng không có, chẳng bằng ở lại thành phố Tuyên."


    Thấy Triệu Hối Phong làm ra bộ mặt háo sắc, Hạ Thiên Kỳ tức khắc hiểu ngay, thừa dịp Triệu Tĩnh Thù ở dưới lầu tắm rửa chưa lên, Hạ Thiên Kỳ lại cười xấu xa hỏi:


    "Mọi người điều nói làm ông chủ, ngủ với phụ nữ đơn giản như hít thở không khí vậy. Chú độc thân nhiều năm như vậy, đừng có nói với con là chú luôn thủ thân như ngọc. Những lúc cô quạnh chú điều dân hiến hết cho hai tay của chú đi."


    "Câu nói như thế này là vai dưới có thể hỏi à?"


    Triệu Hối Phong nghe Hạ Thiên Kỳ nói xong, bộ mặt già nua nháy mắt biến sắc, vội vàng quay đầu nhìn về phía cầu thang


    Thấy Triệu Tĩnh Thù vẫn chưa lên tới, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm nói:


    "Có thể không tìm sao, chú cũng không phải có chỗ thiếu sót về phương diện kia. Nhưng mà khi ấy Tĩnh Thù còn quá nhỏ, chú sợ nó biết rồi thì không cách nào tiếp nhận, thế nên chú luôn kín đáo thực hiện."


    "Hắc hắc. Con biết ngay là vậy mà!"


    Hạ Thiên Kỳ nghe xong nhất thời cười tới phun ra ngoài, nhưng rất nhanh hắn lại cố nhịn vui vẻ. Bày ra một bộ dạng tôi đây vô cùng hiểu nói:


    "Đàn ông mà, đặt biệt lại là một người đàn ông độc thân thành đạt, chuyện tán gái là rất bình thường."


    "Tôi là người bình thường, nếu nhóc con nhà cậu dám tán gái sau lưng tôi, để tôi biết được, tôi sẽ liều cái mạng già này với cậu."


    "Ách..." Hạ Thiên Kỳ nghe xong nhất thời lúng túng không biết phải nói cái gì cho tốt.


    Triệu Hối Phong nói xong cũng có chút hối hận. Nhanh chóng đổi giọng nói:


    "Đương nhiên, tôi nói nếu như sau này cậu nói tốt với con gái tôi.


    Bất quá chúng ta đã nói trước, cậu tốt xấu gì cũng không thể nói chuyện của tôi cho con gái tôi biết, nếu không tôi cho cậu đẹp mặt!"


    Triệu Hối Phong nói vô cùng tàn nhẫn, Hạ Thiên Kỳ nghe xong gật gật đầu liên tục biểu thị tôi đây không dám, sau đó cũng không nói gì nữa, mang bao tay vào, gắp hải sản nướng đến sắp cháy trên mâm nướng xuống.


    Mùi hải sản nướng không làm hắn cảm thấy buồn nôn, nhưng khi Hạ Thiên Kỳ ăn thử một miếng cá nướng nhỏ, hắn chỉ thiếu chút nữa là phun ra ngoài, vì Triệu Hối Phong ngồi ở đây, vì vậy hắn chỉ có thể làm bộ như không có việc gì xảy ra mà cố gắng nuốt xuống.


    "Con vào toilet rửa tay."


    Chạy vào phòng vệ sinh, Hạ Thiên Kỳ gục mặt xuống bồn cầu nôn khan một hồi, vì chỉ ăn một miếng nhỏ nên cũng không phun ra được cái gì, thế nhưng trong dạ dày của hắn đang đảo lộn cả lên rất khó chịu.


    Mở vòi sen ra hứng ít nước súc miệng, lúc này Hạ Thiên Kỳ mới quay lại phòng khách, vừa đúng lúc Triệu Tĩnh Thù cũng lên đến nơi.


    Thấy Hạ Thiên Kỳ đi ra khỏi phòng vệ sinh, Triệu Tĩnh Thù lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, sau khi Hạ Thiên Kỳ ngồi xuống, đột nhiên Triệu Tĩnh Thù lấy hai quả táo, đưa đến trước mặt Hạ Thiên Kỳ.


    Triệu Hối Phong thấy Triệu Tĩnh Thù đưa hai quả táo cho Hạ Thiên Kỳ, ông không khỏi nghi ngờ hỏi:


    "Ở đây có một bàn mỹ vị hải sản, đưa táo cho Thiên Kỳ làm gì?"


    " Cái kia... gần đây con đang giảm béo, thèm ăn thứ khác cũng không hay lắm."


    Thấy bộ dạng ấp a ấp úng của Hạ Thiên Kỳ, mặc dù trong lòng Triệu Hối Phong cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không hỏi nữa, chỉ lầm bầm ngoài miệng một câu:


    "Người trẻ tuổi các người bây giờ, thực là không hiểu nổi."


    Một bữa tiệc hải sản phong phú, nhưng Hạ Thiên Kỳ chỉ ăn hai quả táo, Triệu Hối Phong cũng đã ăn tương đối rồi nên cũng không ăn thêm, trái lại Triệu Tĩnh Thù ăn khá nhiều sò biển và tôm lớn.


    Ăn cơm xong, Triệu Hối Phong lại đuổi Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù đi ra ngoài một chút, tất nhiên mục đích là muốn tạo cơ hội cho hai người họ, Hạ Thiên Kỳ biết rõ như vậy, nhưng trong lòng một chút cũng không ghét, dù sao ở cùng Triệu Tĩnh Thù vốn là chuyện rất thoải mái.


    Đi dọc theo bãi cát dẫn đến bãi biển, trên đường bọn họ thấy không ít tình nhân tay trong tay, vừa nói vừa cười, hoặc đi trước bọn họ, hoặc là đang thân mật trên đường bị bọn họ vượt qua.


    Nắng chiều chiếu lên bãi cát, gió biển thổi nhè nhẹ, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy từ lúc hắn gia nhập công ty đến nay, hôm nay là ngày hắn cảm thấy thoải mái nhất.


    "Chờ sau này có cơ hội, hẳn nên rủ Mẫn Mẫn và Lãnh thần đến đây chơi."


    "Bọn họ trở về chưa?"


    "Vẫn chưa, có điều cũng nhanh thôi."


    Trước kia Hạ Thiên Kỳ từng liên lạc với Lãnh Nguyệt và Lưu Ngôn Mẫn, thế nhưng di động của hai người đều không kết nối được, gửi tin tức cho bọn họ qua điện đàm cũng không nhận được hồi âm.


    Ngay khi Hạ Thiên Kỳ cùng Triệu Tĩnh Thù đang hưởng thụ sự thoải mái hiếm thấy này, lúc bọn họ vai sóng vai đi chậm trên bờ cát vàng, trên một quốc lộ ven biển cách bọn họ không quá xa, một chiếc xe bus cỡ trung chậm rãi ngừng lại.


    "Đến nơi rồi, các người theo con đường này đi thêm chút nữa là đến biệt thự ven biển."


    Lúc này tài xế đứng dậy, quay lại nhìn du khách phía sau chỉ chỉ một dãy biệt thự cách đó không xa nói.


    "Rốt cục đến nơi rồi, tôi ngồi đến mức thắt lưng cũng muốn gãy ra."


    "Mọi người đừng ngủ nữa, đến trạm rồi."


    Trên xe tổng cộng có 9 người, nam có nữ có, lớn nhất cũng không quá 30 tuổi, đại đa số đều là dáng vẻ hai mươi mấy tuổi.


    Trương Xuân Tuyết đeo túi xách, uể oải bước xuống xe, chân vừa mới rơi xuống đất, lại nghĩ đến chuyện gì mà rụt trở lại, quay đầu nhìn tài xế hỏi:


    "Đến khi trở về, ông lại đến đón chúng tôi đúng không?"


    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  9. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 17: Du Lịch
    Chương 2: Du Lịch Công Ty
    Dịch: Tiểu Bạch | Anh Túc team
    Biên: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    "Cái này phụ thuộc vào các người, cái người đeo kính đằng kia có số điện thoại di động của tôi, lúc nào các người chơi xong thì gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ đến đây đón các người, sau đó đưa các người đến sân bay."


    "Bên công ty hẳn đã thanh toán cho ông rồi đúng không?"


    "Đã thanh toán hết rồi, yên tâm đi."


    Nghe câu trả lời chắc chắn của tài xế, Trương Xuân Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm xuống xe, đưa mắt nhìn xe buýt chậm rãi rời đi.


    "Bãi Trường Sa, ta đến đây!"


    Cảm nhận gió biển nhẹ nhàng khoan khoái, nhìn một vệt màu xanh lam cách đó không xa, Trương Xuân Tuyết bỏ qua sự choáng váng lúc nãy, cả người đều hưng phấn.


    "La to cũng không ngại mất mặt, nhìn tôi bình tĩnh biết bao nhiêu."


    "Ai cần ông lo, trước giờ tôi chưa từng đi xa nhà, cũng chưa từng thấy biển."


    Trương Xuân Tuyết vừa nói vừa trừng mắt nhìn đồng nghiệp nam vừa nói cô, tên con trai rẽ ngôi giữa này cô đặc biệt chướng mắt, bình thường lúc làm việc thì như một con vịt vậy, soi mói cái này, bới móc cái kia.


    "Cô xem cô, nói chuyện cái là đâm thọc, không phải tôi vẫn chưa nói gì sao."


    Tên con trai rẽ ngôi giữa này tên Hồ Hiểu Quang, cùng Trương Xuân Tuyết đều là sinh viên đại học vừa tốt nghiệp năm ngoái, công tác ở phòng kế toán trong công ty.


    Trương Xuân Tuyết không tiếp tục để ý đến Hồ Hiểu Quang, mà chạy nhanh mấy bước đuổi theo người đàn ông hơi hói đi ở phía trước, người đàn ông này là tuổi trung niên lớn nhất trong số bọn họ, đồng thời cũng là người có chức vị cao nhất, là một quản lý của công ty, tên là Vương Tân.


    "Quản lý Vương, quản lý Vương."


    Nghe Trương Xuân Tuyết đang gọi mình, Vương Tân không khỏi dừng lại, quay đầu lại hỏi:


    "Sao vậy?"


    "Không có gì, em muốn hỏi anh một chút, buổi tối chúng ta có chổ ở không? Có phải tự bỏ tiền túi ra để tìm phòng trọ không?"


    Trương Xuân Tuyết nói xong, nhất thời sắc mặt của mấy người đi cùng đều trở nên quái dị, hiển nhiên là cảm thấy câu hỏi Trương Xuân Tuyết quá thừa thải, dù sao đây cũng là hoạt động do công ty bọn họ tổ chức, làm sao có thể để nhân viên tự mình móc tiền túi.


    "Công ty đã mướn xong nhà cho chúng ta, là một căn biệt thự ven biển, năm ngày du lịch ở bãi Trường Sa này, chúng ta đều sẽ ở đó. Ăn ở đã có công ty. Các cô cậu không cần lo lắng quá nhiều."


    Vương Tân giải thích sơ lược cho Trương Xuân Tuyết xong, lại gọi với mấy người phía sau:


    "Chúng ta tăng tốc nhanh một chút, tìm được chỗ ở trước, sau đó lại bàn bạc chuyện cơm nước."


    Trình Hân và Đồng Khánh Địch không nhanh không chậm theo phía sau. Hai người đều là người cũ công tác ở công ty đã ba năm. Nói đến các loại hoạt động du lịch do công ty tổ chức thế này, trước kia đều từng tham gia, nhưng để bọn họ rút ra kết luận, chỉ có ba chữ: Vô vị.


    Nếu chải chuốt cho ba chữ này thêm một chút, đó chính là hoàn toàn không chút thú vị.


    Nguồn gốc phát sinh của cái loại vô vị này chủ yếu ở hai phương diện. Một là do công ty rất keo kiệt, căn bản sẽ không lấy ra quá nhiều tiền để anh ăn hoặc là chơi.



    Mặt khác, là mấy người đến đây lần này, kể cả Vương Tân trong số đó đều không phải người cùng ngành với bọn họ, có người của phòng tài vụ, có khi là bộ phận tiêu thụ, còn có cả bộ phận sau tiêu thụ như bọn họ.


    Trong công ty, vốn là các bộ phận rất ít khi liên hệ với nhau, cứ xem như là có liên hệ thì tất cả đều là lãnh đạo phía trên liên hệ, cho nên ai với ai vốn cũng không quen biết gì nhau.


    Trên xe, mấy người bọn họ cũng gần như không hề giao lưu, ngủ cứ ngủ, chơi điện thoại di động cứ chơi, hoặc ngẩn người ra, nói đến chuyến du lịch năm ngày ở bãi Trường Sa này đều không có chút mong đợi gì.


    "Công ty tổ chức mấy chuyến du lịch tập thể này làm gì, chẳng bằng quy đổi ra chút tiền thưởng phát đi."


    Nghĩ đến mấy năm liên tục công ty keo kiệt, cuối năm phát thưởng cũng không có, Trình Hân càng thêm khó chịu.


    "Tiền thưởng phát đến tay chúng ta là của chúng ta, cũng không thể tạo thành cái gì cho công ty, thế nhưng tổ chức cái loại hoạt động vô tích sự như cho nhân viên xuất sắc ra ngoài du lịch này, vừa có thể làm cho một số người khác trong công ty xem, vừa có thể xem như xây dựng xí nghiệp văn hóa, chụp mấy tấm hình, viết mấy dòng chữ, sau đó phát lên cho khách hàng xem.


    Nói trắng ra, chính là làm màu."


    Đồng Khánh Địch nói xong thì rút một điếu thuốc trong bao thuốc lá ngậm lên miệng, sau đó lại rút một điếu khác đưa cho Trình Hân:


    "Làm một điếu không?"


    "Không, đợi đến nơi ở rồi nói sau, để bọn họ thấy tôi hút thuốc thì không tốt."


    Trình Hân lắc lắc đầu, cũng không muốn để quá nhiều người biết chuyện cô hút thuốc lá.


    "Cô nói thế giới này chính là không công bằng, đàn ông hút thuốc thì không ai cảm thấy kỳ quái, thế nhưng phụ nữ hút thuốc, họ lại không tiếp nhận được. Hiện tại đây là cái xã hội gì, tôi không thể hiểu rõ được, tại sao tư tưởng còn lạc hậu như vậy."


    Đồng Khánh Địch cũng tỏ ra hơi bất bình giùm Trình Hân.


    "Ai bảo ngàn năm trước, phụ nữ chính là một tập thể yếu thế đây, mấy thứ này đã thâm căn cố đế quá lâu, cho nên tự nhiên rất khó thay đổi."


    "Cũng đúng, có điều làm đàn ông mà nói, tôi vẫn cảm thấy phụ nữ nên có dáng vẻ phụ nữ."


    "Anh đúng là, mới vừa rồi còn nghĩa chính ngôn từ với tôi, nói nửa ngày thì ra tôi đang nằm mộng!"


    Trình Hân liếc Đồng Khánh Địch một cái trắng mắt, trên mặt không khỏi để lộ một tia nũng nịu, nhìn bộ dạng nũng nịu của Trình Hân, trong lòng Đồng Khánh Địch đột nhiên đầy chờ mong với chuyến du lịch lần này.


    Vì cái gọi là vọng sơn bào tử mã*, nhìn thì thấy khu biệt thự ven biển kia rất gần, nhưng mà bọn họ lại đi ước chừng gần nửa tiếng.


    Mà dọc theo con đường này, bọn họ nói nhiều nhất chính là mắng lão tài xế chết tiệt kia.


    Trương Xuân Tuyết đi một đường, tay cũng cầm điện thoại di động chụp một đường, đồng thời trong quá trình này, cô còn quen biết được một đồng nghiệp chơi khá thân, là một cô gái nhỏ của bộ phận sau tiêu thụ, tên là Lưu Xương Mỹ.


    Nói là tương đối chơi thân, nhưng trên thực tế chỉ là giữa hai người mang lại cho nhau thiện cảm tốt nhất, hay bên kia giúp bên này chụp mấy tấm hình, vì đi đến nơi nào là chụp đến nơi đó, sau đó các loại ưa thích cái đẹp trong vòng bạn bè, thế là hai người họ đi cùng nhau.


    "Lúc này trời cũng tối rồi, muốn chụp cảnh biện sợ là không có cơ hội, chỉ có thể đợi đến ngày mai thôi."


    Lưu Xương Mỹ nhìn về phía chân trời đã chuyển màu u tối, trong lòng ít nhiều cũng có chút không cam lòng.


    "So với ngày hôm nay làm gì, bây giờ tôi sợ ngày mai sẽ có bão, tôi vừa xem dự báo thời tiết, phía trên báo ngày mai sẽ có mưa rào kèm sấm chớp."


    "Không thể nào?"


    Nghe Trương Xuân Tuyết nói xong, Lưu Xương Mỹ còn không thể nào tin được thế nhưng khi cô cũng xem qua dự báo thời tiết, vẻ mặt cô tức khắc như đưa đám kêu lên:


    "Ngày mai thật sự có mưa rào kèm sấm chớp, vận may của chúng ta cũng quá kém đi!"


    "Bãi Trường Sa này không phải chỉ có bãi biển mới có thể chơi, khi đến nơi tôi đã tìm kiếm qua rồi, chỗ có thể chơi ở nơi này có rất nhiều, vừa có công viên nước, vừa có trò bắt cua, câu cá, một ít quán nghỉ ngơi vớt sò biển.


    Chỉ là không biết giá cả thế nào thôi, tôi cảm thấy hẳn là không rẻ."


    "Dù sao cũng là công ty trả, chỉ cần không làm lỡ việc chơi là được, nếu không thì đi một chuyến đến đây mà phải ở lỳ trong phòng, vậy thì quá mức vô vị rồi."


    Khi Trương Xuân Tuyết và Lưu Xương Mỹ đang nói chuyện, Vương Tân đi phía trước đã dừng lại, xem địa chỉ đã lưu trên điện thoại di động, đối chiếu với biển số đường trước mắt, lúc này Vương Tân quay lại nói với mấy người phía sau:


    "Chính là căn biệt thự này, chúng ta đến rồi."

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh thích bài này.
  10. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜÁc Linh Quốc Gia~*«—๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 17: Du Lịch
    Chương 3: Chụp ảnh
    Dịch: Tiểu Bạch | Anh Túc team
    Biên: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com


    Mời đọc
    Gọi mọi người một tiếng, Vương Tân lại lấy một cái chìa khóa trong túi áo, sau đó mở cửa biệt thự.


    Sở dĩ Vương Tân có chìa khóa của biệt thự này là do trước khi hắn đi, lão tổng của công ty bọn họ đã đưa cho hắn. Trên thực tế biệt thự này là nhà của lão tổng của bọn họ, bình thường nơi này dùng làm nơi nghỉ ngơi thư giãn của mấy người lão tổng, đôi khi sẽ dùng để tiếp đãi một số khách hàng, mà lần này thì dùng làm chỗ ở cho bọn họ trong chuyến du lịch này.


    Biệt thự bài trí rất rộng rãi, vừa bước vào là một phòng khách rất lớn, làm cho người ta có một loại cảm giác tráng lệ.


    "Phòng này lớn thật."


    Một thanh niên mang mũ lưỡi trai sau khi đi vào không nhịn được kinh ngạc thốt lên một tiếng.


    "Nếu tôi cũng có một ngôi nhà thế này thì đời này cũng xem như sống không uổng."


    Một tên béo đi theo sau thanh niên cũng rất xúc động.


    Chín người trước sau đi vào, đối với bài trí và diện tích của biệt thự này đều không kìm lòng được mà cảm thán vài câu.


    Trương Xuân Tuyết và Lưu Xương Mỹ sau một phen cảm thán lại bắt đầu chụp ảnh, dùng nó để khoe khoang với các đồng nghiệp của bọn họ.


    Đóng cửa lại, Vương Tân không đi lên mà đặt mông ngồi trên ghế salon, đoạn đường đến đây làm hắn thật sự mệt chết.


    Nhìn mọi người đang hiếu kỳ đi tới đi lui trong biệt thự, đông nhìn tây sờ, Vương Tân suy nghĩ một chút vẫn mở miệng nhắc nhở một câu:


    "Cố gắng đừng đụng lung tung mấy thứ kia, dù sao chúng ta chỉ tá túc ở đây, nên phải bảo đảm đi vào như thế nào thì sau khi ra về cũng như thế, nếu làm hỏng đồ, chúng ta không có cách nào ăn nói."


    Những người này mặc dù không quá quen thuộc với Vương Tân, nhưng họ đều biết Vương Tân là giám đốc điều hành của công ty. Đều nói trong công ty là lãnh đạo, ra ngoài là bạn, nhưng trên thực tế thì bất kể là công ty hay bên ngoài, trong lòng nhân viên bình thường thì lãnh đạo vẫn là lãnh đạo, rất khó mở lòng trở thành bạn.


    Trái lại Vương Tân cũng không để ý những người này có đồng ý làm bạn với hắn hay không, dù sao thì lần này hắn ra ngoài nói trắng ra chính là một lần đi công tác, giám sát những người này chụp hình, xem chừng họ để không xảy ra những chuyện ngoài ý muốn, nhiệm vụ của hắn xem như hoàn thành.


    Đến đây chơi có vui hay không, lão tổng cũng không quản nhiều như vậy.


    Lời nhắc nhở của Vương Tân ít nhiều vẫn có chút tác dụng. Ít nhất không có ai đụng đông đụng tây.


    Ngồi trên ghế salon nghỉ ngơi một chút. Vương Tân đứng dậy đi lên lầu.


    Trên lầu có một phòng đón nắng, còn có một phòng khách nhỏ. Bên cạnh còn sót lại đều là phòng ngủ. Trên lầu có ba gian, dưới lầu có hai gian, tổng cộng có năm phòng có thể ngủ.


    Bọn họ có chín thành niên, bốn nữ năm nam. Hai người nữ một gian, hai người nam một gian, còn lại một gian thì để hắn ở.


    "Mọi người xem chọn phòng để ở đi, hai người một phòng, mọi người tự quyết định đi. Tôi sẽ không chia giúp các người."


    Vương Tân không muốn bận tâm vào những chuyện như vậy, trên thực tế cũng không có ai chấp nhận sự phân chia của hắn. Lúc này lại nghe Đồng Khánh Địch nói:


    "Nam nữ cùng phòng được không?"


    Nghe Đồng Khánh Địch hỏi, Ngoài trừ Vương Tân ra thì hầu như mấy người còn lại đều bật cười, đồng thời có người còn đùa giỡn hỏi hắn muốn cùng ai ở chung một phòng.


    Đồng Khánh Địch tự nhiên không thể nói rõ chuyện hắn muốn tìm Trình Hân, vì thế hắn chỉ cười cười, ra vẻ như hắn chỉ là đùa một chút.


    "Nếu như có cô gái nào đồng ý ở cùng phòng với cậu, tôi cũng không ngại, có điều trong công ty không cho phép nói chuyện yêu đương, cho nên hẳn không có tình nhân chứ?"


    Vương Tân cảm thấy Đông Khánh Địch có chút chế nhạo lời nói của hắn, vì vậy cũng không quản Đồng Khánh Địch đùa giỡn hay tự muốn vậy, cố ý dựa vào câu nói này đưa ra ý tứ cảnh cáo một chút.


    "Đúng đấy, công ty cấm nhân viên nói chuyện yêu đương, tôi chỉ đùa một chút thôi, giám đốc Vương đừng để ý."


    Đồng Khánh Địch trong lòng thầm mắng Vương Tân giả tạo, nhưng ngoài miệng lại tỏ vẻ lấy lòng để hóa giả xấu hổ.


    Cuối cùng bọn họ tự thương lượng với nhau, Trương Xuân Tuyết và Lưu Xương Mỹ một phòng, Trình Hân và Triệu Hiểu Sảng một phòng, Đồng Khánh Địch và Lữ Dương một phòng, Lý Tuấn Phong và Trịnh Cửu Long một phòng, Vương Tân một mình một phòng.


    Năm phòng đã được chia xong, mợi người đều bắt dầu ồn ào kêu đói bụng muốn xỉu rồi, nói đi đến quan ăn ngon nhất ở bãi Trường Sa ăn chút hải sản.


    Vương Tân nhìn ra mấy người này đang tạo áp lực với hắn, thế nhưng ông chủ đưa kinh phí có hạn, hắn cũng không dám tiêu vượt mức, vì thế chỉ đành thành thật nói:


    "Lão tổng cấp kinh phí không nhiều, vì thế tôi khó lòng đáp ứng mọi người muốn ăn gì thì ăn đó được."


    "Không thể nào, chẳng lẽ tiền ăn một bữa cơm chúng ta cũng không có?"


    Lữ Dương để tóc rẽ ngôi giữa nghe xong có vẻ rất thất vọng.


    "Tiền ăn cơm đương nhiên không thể thiếu, nhưng nếu như ăn hải sản các loại thì sợ là không đủ."


    Vương Tân nói xong, trầm tư trong chốc lát đột nhiên có một ý kiến hay:


    "Như vậy đi, công ty cấp cho tôi bao nhiêu kinh phí, tôi chia kinh phí này căn cứ theo số người của chúng ta, như vậy mọi người đều biết số tiền này là công ty cung cấp, tiêu vượt quá thì tự mình bù vào, đương nhiên các người chắc chắn sẽ không tiêu thiếu. Thế nào?"


    "Cái này quyết định vậy đi." Tất cả mọi người đều thấy ý kiến của Vương Tân có thể chấp nhận được.


    Sau đó Vương Tân tính ra số tiền mỗi người có thể tiêu xài, dự toán cho lần du lịch này có 3 vạn tệ, trừ tiền vé máy bay, thuê xe buýt, cuối cùng số tiền còn lại trong tay mỗi người không tới 500 đồng.


    Ở đảo du lịch nhỏ như bãi Trường Sa này, 500 đồng hiển nhiên chống đỡ không tới năm ngày. Nhưng chống đỡ không được cũng không có biện pháp, nói trắng ra là bọn họ có thể trông chờ vào công ty chi cho bọn họ bao nhiêu tiền, cung cấp lộ phí và nhà ở là tốt lắm rồi.


    Sau khi dùng phương thức chuyển khoản chuyển cho mỗi người 500 đồng tiền, thì không còn ai đá đểu Vương Tân nữa, mọi người đều sốt ruột muốn ra ngoài đi dạo, bỏ lại một mình Vương Tân trong biệt thự.


    Nhìn tất cả mọi người đi khỏi biệt thự, Vương Tân mới nhớ đến lời nhắc nhở của lão tổng, lập tức chạy theo kêu bọn họ quay trở lại


    "Các người chờ một chút, trong này ai là người chụp ảnh công ty?"


    "Là tôi."


    Trịnh Cửu Long đứng dậy, lấy mũ lưỡi trai trên đầu hắn xuống.


    "Giám đốc các người hẳn đã nói qua với cậu rồi, phải chụp một số ảnh nhân viên chúng ta du lịch."


    "Nói vậy, bây giờ sẽ chụp sao?"


    "Chụp trước một tấm đi, đến lúc đó gửi cho nhóm bạn bè, cũng để bọn họ biết chúng ta đến nơi rồi."


    Nghe lời nói của Vương Tân, Trịnh Cửu Long cũng không từ chối, dù sao chụp ảnh vốn chính là sở thích và nhiệm vụ của hắn, hoặc là hắn cũng muốn đến bờ biển chụp cảnh đêm.


    Cầm một số thiết bị chuẩn bị xong, Trịnh Cửu Long cầm máy ảnh bắc lên một vị trí thật tốt, đợi sau khi chụp một tấm cảm thấy có thể, hắn lại nhắc nhở nói.


    "Mọi người chuẩn bị một chút, chừa lại cho tôi một khoảng trống, phải bắt đầu chụp rồi."


    Nói xong Trịnh Cửu Long lại nhấn trì hoãn chụp ảnh, sau đó hắn nhanh chóng chạy về trong đám người, đèn flash của máy ảnh lóe lên khiến tất cả mọi người không khỏi híp mắt lại.


    Quay lại xem ảnh chụp, Trịnh Cửu Long cảm thấy còn có thể chụp nữa, thì làm một động tác tay ok với mọi người, sau đó nhìn Vương Tân hỏi:


    "Ảnh trong máy ảnh cần dùng máy tính chép ra, hay dùng điện thoại di động chụp lại một tấm?"
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [ Ác Linh Quốc Gia ]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này