[Đô Thị] Ác Linh Quốc Gia _ Trong nháy mắt cười cười

Thảo luận trong 'Truyện Hoàn Thành' bắt đầu bởi Hàn Gia Băng, 9/6/16.

Lượt xem: 144,091

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 18: Vô Tức Chi Quỷ
    Chương 73: Trường học bị phong ấn
    Dịch: Hàn Phong Vũ | Anh Túc team​
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    Trạng thái quỷ anh, ác linh thể chất, đồng thời còn sử dụng cả hai không có chút bất dồng nào, phải biết Hạ Thiên Kỳ vẫn chưa dung hợp quỷ vương tàn chi, bằng không nếu ác linh thể chất tiến hóa tới quỷ vương thể chất, có thể có được năng lực dung hợp với tất cả quỷ vật, vậy thì rất khó nói thực lực của hắn sẽ tăng vọt lên tới mức nào.


    Có lẽ sẽ trực tiếp phá tan cực hạn của lệ quỷ, thật sự bước vào cấp ác quỷ, thậm chí còn cao hơn.


    Mộc Tử Hi đây là rất tự tin bản thân sớm muộn gì cũng có thể tấn chức quản lý cấp cao, sở dĩ hắn kết thân với mấy người Hạ Thiên Kỳ, suy nghĩ ban đầu đều là gửi hy vọng vào có thể giành được không gian sinh tồn lớn hơn ở đệ nhị vực.


    Ngô Địch có quỷ vương thể chất, thực lực càng đã tiến vào cấp ác quỷ, thế nhưng sau khi vào đệ nhị vực lại bị thương nặng trở về, suýt nữa đã bị giết chết.


    Rốt cuộc Ngô Địch gặp cái quái gì ở đệ nhị vực, mấy thứ này Ngô Địch cũng chưa từng nói cho Mộc Tử Hi biết, chỉ nhắc nhở hắn nói, đệ nhị vực là một nơi mà đến quản lý cấp cao cũng khó mà sinh tồn.


    Lúc đó hắn nghe xong, trong lòng vô cùng kinh hoàng, vì phàm là người có thể trở thành quản lý cấp cao, tối thiểu cũng có thực lực cấp ác quỷ, nhưng dù vậy cũng rất khó sinh tồn được, đây chẳng phải nói không cần tới đệ tam vực không rõ kia, chỉ ở đệ nhị vực thôi cũng gặp được quỷ vương.


    Hoặc là một số thứ gì đó còn mạnh hơn so với ác quỷ.


    Chỉ là ngẫm lại một chút, hắn đã cảm giác rợn cả tóc gáy, cảm giác vô lực tràn đầy tuyệt vọng.


    "Mộc Tử Hi, ông còn ở đó YY cái gì đấy? Nhanh ôm theo nữ sinh kia của ông, chúng ta rút."


    Lúc này Hạ Thiên Kỳ đã khôi phục trạng thái bình thường, nhìn về phía Mộc Tử Hi đang nhíu chặt hai đầu chân mày hô một tiếng.


    "Biết rồi, vừa nãy không phải chúng tôi cũng chờ cậu sao, lần này cậu còn cấp bách cái gì."


    Mộc Tử Hi liếc Hạ Thiên Kỳ một cái trắng mắt, đi qua ôm nữ sinh kia vào lòng, sau đó ba người lần lượt ra khỏi trường học.


    Mà sau khi bọn họ ra khỏi trường học không lâu, trường cao trung khép kín toàn bộ lớn nhất thành phố Quản này dần biến mất trong một mảnh ánh sáng vàng.


    Như những gì Lương Nhược Vân nói với bọn họ trước đó, nơi này đã hoàn toàn bị phong ấn.


    Nếu không thì trong trường học nhiều oan hồn như vậy, mặc dù sau này có xí nghiệp lần nữa giành được nơi này, cũng khó tránh khỏi nổi khổ bị quỷ vật gặm nhấm.


    Vứt bỏ hết đồ đạc trong balo trên người, điều này cũng khiến Hạ Thiên Kỳ cảm thấy về sau này nếu có bỏ đồ vào túi, thì tuyệt đối không cất vào balo, may mà hắn chưa bao giờ có thói quen cất đồ tương đối quan trọng vào balo, nếu không chuyến này hắn có thể thật sự thua thiệt.


    Một cho điểm cấp hoàn mỹ, có thể đổi ba cho điểm cấp ưu tú, nói cách khác lần này quay về, hắn có thể hoàn đổi tổng cộng chín chai nước thuốc.


    So với cho điểm cấp hoàn mỹ, phần thưởng 10 điểm vinh dự lại có vẻ có chút đáng thương, dù sao gia tăng số quỷ khí kia, nghiêm chỉnh mà nói thì, sau khi nuốt nhiều quỷ vật như vậy, hắn đã có chút chướng mắt chút điểm tặng thêm này.


    Thế nhưng hữu sinh vu vô, hắn còn không biết nếu hắn cường hóa (Lệ quỷ cường hóa) lên tới cấp 10 sẽ xảy ra cái gì.


    Đi một đoạn đường rất dài, bọn họ mới bắt một chiếc xe taxi, điều này cũng khiến bọn họ có chút nghi ngờ, có phải Lương Nhược Vân cũng như bọn họ hay không.


    Mấy người chen trong xe, quay lại chỗ ở của bọn họ trong trung tâm thành phố Quản lúc tới nơi.


    Bao gồm cả Lãnh Nguyệt, quần áo tất cả mọi người đều rách rưới, nên bọn họ cũng không gấp rút tìm khách sạn nghỉ ngơi, mà là tìm một cửa hàng tổng hợp mua một bộ quần áo mới, sau đó lại ăn chút thức ăn, lúc này mới tìm một khách sạn vào nghỉ.


    Trong ba người, ngoài Mộc Tử Hi, Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt đều thuê một phòng riêng, chỉ có Mộc Tử Hi là ở chung với nữ sinh kia, điều này cũng khiến Hạ Thiên Kỳ nghi ngờ, có phải Mộc Tử Hi sẽ thật sự xuống tay với nữ sinh kia hay không.


    Có điều nghĩ tới Mộc Tử Hi cũng không phải một tên hái hoa đại tặc*, hắn cũng không hỏi nhiều cái gì, trái lại là Lãnh Nguyệt, sau khi nhận thẻ mở cửa phòng, mặt anh ta đen lại nhìn Mộc Tử Hi cảnh cáo:


    *Hái hoa đại tặc: nôm na là người thích chọc gái.


    "Cô ấy vẫn chỉ là học sinh."


    Lãnh Nguyệt vừa nói ra câu này, Hạ Thiên Kỳ và Mộc Tử Hi đều ngây ngẩn cả người, sau đó lại người đều không nhịn được bật cười:


    "Lãnh thần, không nhìn ra mà, anh còn là một tay lão luyện, chuyện ở phương diện này cũng hiểu sao?"


    "Còn phải hỏi sao, vừa nhìn cậu ta là đã thấy không thiếu lời hẹn rồi."


    Lãnh Nguyệt bị Hạ Thiên Kỳ và Mộc Tử Hi lần lượt trêu chọc một phen, bị tức giận đến mức đen mặt bước nhanh đi vào trong thang máy.


    Thấy vậy, Hạ Thiên Kỳ cười cười, rồi cũng cùng Mộc Tử Hi đi tới trước cửa thang máy, chờ thang máy vừa đi lên xuống lại.


    "Nữ sinh này anh định làm sao đây?"


    "Cái gì mà làn sao? Lấy tư cách anh cả của cô bé, ân nhân cứu mạng của cô bé, đương nhiên là xử lý ổn thỏa, tắm rửa cho cô bé trước, thay lại một bộ quần áo sạch, sau đó liên lạc cho người nhà cô bé."


    "Anh có dám bỉ ổi thêm một chút nữa không, người ta tắm rửa phải dùng tới anh? Tôi thấy anh đâu chính là muốn lợi dụng."


    "Thế giới của Mộc thiếu há là loại người phàm phu tục tử có thể hiểu? Đừng có nghĩ tôi xấu xa như cậu."


    Hai người đấu khẩu một hồi, thang máy cũng đi từ trên xuống, cả hai đi vào trong thang máy chọn tầng, một người lên lầu năm, một người lên lầu sáu.


    Dùng thẻ mở cửa phòng đập lên cửa phòng khách sạn, đợi sau khi đóng cửa lại, Hạ Thiên Kỳ lại nhảy thẳng lên giường, thậm chí giày cũng không cởi.


    Lần này thật sự khiến hắn mệt muốn chết, hai ngày gần như không chợp mắt, đồng thời không chỉ một lần gặp nguy cơ bỏ mạng.


    Có điều nếu tách nguy cơ ra xem xét, thì trong nguy cơ có thời cơ, mỗi thứ chiếm một nửa. Nếu không phải sự kiện đoàn thể lần này, bọn họ không mất đi năng lực, hắn còn không biết năng lực quỷ anh trong thân thể cuối cùng lại mạnh mẽ như vậy, đồng thời hoàn toàn không có loại ý niệm chia cắt hai loại trạng thái.


    Mà đám quỷ vật sinh ra trong lời nguyền kia cũng khiến hắn lấy được một bộ quỷ giáp phòng thân mạnh mẽ, mặc dù cũng không hoàn hảo, nhưng lại cho hắn thấy được một phương hướng.


    Đồng thời quan trọng nhất là, trải qua sự kiện lần này, thực lực của hắn được nâng cao rất nhiều, trước kia thực lực của hắn chỉ ở mặt bằng chung của cấp lệ quỷ, nhưng bây giờ, nói không khoa trương chút nào, hắn đã đứng trên mặt bằng hàng đầu.


    Mặc dù không biết tới năm tháng nào mới có thể đột phá cấp ác quỷ, thế nhưng qua việc trải qua sự kiện lần này, không thể nghi ngờ là đã bước ra một bước dài.


    Những gì còn lại cứ giao cho thời gian, đồng thời hắn có thể cảm giác được đại khái, thời gian này chắc chắn sẽ không quá dài.


    Mặc kệ thế nào, trước khi sát hạch quản lý cấp cao, hắn nhất định phải nghĩ biện pháp khiến thực lực của mình bước vào cấp ác quỷ, mặc dù không đạt tới được, cũng phải vô cùng gần mới được, chỉ có như vậy mới có thể nâng xác suất thông qua sát hạch quản lý cấp cao của hắn cao hơn một chút.


    Thời điểm sát hạch quản lý cấp cao càng ngày càng gần, vấn đề trận pháp trong gia đình hắn cũng là việc vô cùng cấp bách, cũng là chuyện cấp bách mà hắn phải nghĩ biện pháp xử lý.


    Đoạn thời gian gần nhất hắn không quay về, cũng không gọi điện thoại cho cha hắn, trong lòng hắn vẫn luôn lo lắng chuyện này, định sau khi ngủ một giấc dài tỉnh lại, sẽ gọi điện thoại cho cha hắn hỏi thăm tình hình một chút.


    Ông nội hắn nói sắp tới hắn không cần quay về, thế nhưng nếu trong nhà thật sự xảy ra chuyện, sao hắn có thể không quay về, dù sao nơi đó là nhà của hắn, cha mẹ hắn đều ở nơi này.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑

    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  2. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 18: Vô Tức Chi Quỷ
    Chương 74: Hai cái tên quen thuộc
    Dịch: Hàn Phong Vũ | Anh Túc team
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Vừa cảm giác tỉnh dậy, Hạ Thiên Kỳ mơ mơ màng màng nhìn thoáng qua thời gian trên đồng hồ vinh dự, phát hiện hắn vậy mà ngủ đủ 12 giờ.


    Ngủ quá nhiều cũng không phải chuyện tốt, vì không cẩn thận sẽ khiến đầu bị đau nhức, trong người càng như bị người hung hăng đánh một trận, ngay cả đưa tay qua khỏi đầu cũng đau gần chết.


    Lảo đảo lắc lư đi vào phòng vệ sinh ngồi lên bồn cầu, sau đó Hạ Thiên Kỳ cởi quần áo xuống, trực tiếp mở nước lạnh tắm.


    Lần này vừa tắm xong, Hạ Thiên Kỳ tức khắc khôi phục tinh thần, quấn một cái khăn lông run lập cập ngồi xuống giường.


    Không đi tìm Lãnh Nguyệt và Mộc Tử Hi, Hạ Thiên Kỳ lấy điện thoại thử gọi cho cha hắn.


    Chờ tiếng "tút tút" vang lên một lúc lâu, bên kia cha hắn mới nghe điện thoại, giọng nói ít nhiều chứa chút mệt mỏi.


    "Nghĩ sao lại gọi điện thoại cho cha?"


    Mặc dù cha hắn đang cố gắng ngụy trang, thế nhưng Hạ Thiên Kỳ vẫn nghe ra tình trạng lúc này của cha hắn, trái tim hung hăng co giật một cái, hắn lo lắng nói:


    "Có phải gần đây trong nhà lại xảy ra chuyện không?"


    Thấy Hạ Thiên Kỳ đã nhận ra, cha hắn biết không giấu nổi nữa, vì vậy thành thật nói:


    "Là xảy ra chút vấn đề nhỏ, nhưng vấn đề cũng không quá tệ, nếu không cha cũng không nhận điện thoại của con."


    "Cha, cha vẫn nên tạm thời dọn ra ngoài đi, trước kia con đã nhờ bạn con xem xét rồi, trận pháp ông nội bố trí kia sẽ nhanh chóng sụp đổ, cha còn ở lại nơi đó thật sự là quá nguy hiểm."


    "Yên tâm đi con trai, cha sẽ chiếu cố tốt bản thân, chuyện cũng không gay go như con nói đâu."


    "Sao cha cứ cố chấp như vậy, hiện tại ông nội không có ở đây, hiện tại con lại không có bản lĩnh thay đổi hết thảy, cha cho con một ít thời gian, con nhất định nghĩ biện pháp."


    Hạ Thiên Kỳ nói tới đây, giông nói đã trở nên khản đặc.


    Trên thực tế, để có thể trở nên mạnh mẽ để làm hết sức, có thể có biện pháp giải quyết hết phiền toái của gia đình hắn, gần đây hắn vẫn luôn liều mạng luyện tập, liều mạng nâng cao sức mạnh bản thân.


    Chính là không muốn để người nhà của hắn bị cuốn vào, mà chính hắn lại cái gì cũng không làm được.


    "Chuyện này con không cần khuyên cha nữa, ông nội con không cho con quay về là đúng, nếu bên này cha thật sự không đối phó được, thì sẽ gọi điện thoại cho con.



    Nhưng mà bây giờ còn chưa được, mẹ con cần cha ở đây, cha vẫn không thể đi."


    "Ngày mai con sẽ quay về, chúng ta gặp mặt rồi lại nói."


    "Nghe cha, ở bên ngoài chăm sóc thật tốt bản thân, chuyện trong nhà tự cha có thể gánh vác!"


    Nghe Hạ Thiên Kỳ nói muốn quay về, giọng của cha hắn tức khắc trở nên cương quyết:


    "Cha đồng ý với con, nếu thật sự bản thân không đối phó được, tuyệt đối sẽ gọi điện thoại cho con. Hơn nữa, tình huống gì trong nhà con đều rõ ràng, coi như bây giờ con quay về thì có thể làm gì?



    Ngoài lo lắng ra, thì cái gì cũng không làm được."



    "Con biết rồi, ở bên này con sẽ cố gắng."


    Hạ Thiên Kỳ đã không biết nên làm thế nào trả lời thêm, chỉ có thể nghe lời đồng ý.


    Cúp điện thoại của cha hắn, Hạ Thiên Kỳ đau khổ nằm lì trên giường, trái tim như bị dao nhọn cắm vào, run run đau nhói.


    Hai chữ "sức mạnh" này, trong lý giải khi hắn còn nhỏ, là những người có tiền có thế kia.


    Có sức mạnh, không ai để ý anh cũng có thể vô cùng phấn khích, không có sức mạnh, rõ ràng là anh đúng, anh vẫn thua kém hơn.


    Hắn nhớ rõ lúc lên đại học, hắn và Tào Kim Hải từng xảy ra một trận ẩu đả với mấy người ở những ký túc xá khác, một lần kia người bên đối phương tới rất đông, ít nhiều gì bọn họ cũng ăn chút thua thiệt.


    Nguyên nhân là Lý Xương Dã bị đối phương đánh trước, bọn họ chỉ là đi qua hỗ trợ, kết quả lại bị thua thiệt không nhỏ, thế nhưng người của đối phương có người ở đồn cảnh sát, nên lúc cảnh sát tới, người của đối phương trái lại thành người bị hại, bọn họ bị hung hăng phê bình một trận, còn đền mấy nghìn đồng tiền.


    Tiền này đương nhiên cũng có thể không đền, nhưng kết quả không đền, chỉ có thể ngồi chồm hổm trong trại tạm giam.


    Lúc đó chuyện này cho hắn cảm xúc rất lớn, cho hắn biết một người đàn ông nếu không có sức mạnh, ngay cả người nhà và bạn bè cũng không bảo bệ được, anh cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn quả đắng đưa tới trước mắt mình, sau đó nén nước mắt nuốt xuống.


    Bây giờ, mặc dù sau khi đi vào Minh Phủ rồi hắn không cần lo lắng chuyện tiền bạc, không cần lo lắng quyền thế nữa, thế nhưng thực lực bản thân lại thành nơi chí mạng nhất.


    Thực lực thiếu, không chỉ không cách nào bảo vệ người nhà và bạn bè của anh, ngay cả vận mệnh của anh cũng không cách nào nắm trong tay.


    Vấn đề của gia đình hắn vô cùng rõ ràng, chính là trận pháp xảy ra vấn đề, nếu hắn cũng có thực lực như ông nội hắn, vậy thì chuyện này còn tính là gì?


    Đơn giản chính là chuyện nhỏ động tay là có thể giải quyết, hắn còn bị sự lo lắng an nguy của cha hắn, và lo lắng quỷ hồn của mẹ hắn sẽ mất đi thần trí sao?


    Nhưng đáng tiếc hắn không phải ông nội hắn, mặc dù hắn biết vấn đề ở chỗ nào, hắn cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn, trơ mắt nhìn vấn đề trở nên càng lúc càng lớn, tình hình trở nên càng ngày càng hỏng bét.


    Sau đó bản thân như một tên nhu nhược, chỉ có thể khóc lóc không cam lòng, không cam lòng mắng mình vô dụng.


    Đây là cái gì? Đây là sự thật.


    Một vấn đề anh hoàn toàn có thể chứng kiến, nhưng lại vô lực thay đổi thế giới.


    May mà hắn còn có chút thời gian, hắn còn có một cơ hội vật lộn, nếu hắn có thể thông qua sát hạch quản lý cấp cao, có thể trở thành quản lý cấp cao, vậy thì có lẽ có thể đề nghị mấy người Lương Nhược Vân giúp đỡ, hoặc cũng có thể dựa vào bản thân đi ngăn cản một chút chuyện.


    Nên trước khi chuyện vẫn không thay đổi thành không thể xoay chuyển, hắn tuyệt không thể buông tay, cũng tuyệt sẽ không từ bỏ, có thể năng lực của hắn không làm được chuyện gì, thế nhưng hắn nhất định sẽ dùng hết toàn lực.


    Lau khô người, sấy khô tóc, Hạ Thiên Kỳ thay bộ quần áo sạch mua ở trung tâm thương mại kia, đã không định ở lại thành phố Quản này lâu hơn nữa.


    Muốn phải quay về thành phố Phước Bình, nhanh chóng đi vào trạng thái luyện tập.


    Dù sao trạng thái quỷ anh cũng là hắn vừa mới tìm tòi được, trên mức độ thuần thục còn kém rất nhiều, hắn cần phải nắm giữ năng lực của quỷ anh nhanh một chút.


    Có điều lúc Hạ Thiên Kỳ đang muốn đi ra ngoài tìm mấy người Lãnh Nguyệt, trên đồng hồ vinh dự lại đột nhiên vang lên một tiếng nhắc nhở tin tức. Hắn theo bản năng mơ tin tức này ra, người gửi thư là Lương Nhược Vân, chủ yếu nói về vấn đề giao nhận nhân viên dưới quyền bọn họ sau khi quản lý là Từ Thiên Hoa bị giết.


    Một nhóm người cho Mộc Tử Hi, một nhóm người cho Lãnh Nguyệt, đương nhiên còn có một nhóm người phân đến bên hắn.


    Xem qua danh sách được phân đến bên hắn, Hạ Thiên Kỳ không khỏi có chút ngoài ý muốn thấy hai cái tên của người quen.


    Một người là Triệu An Quốc, mà người còn lại là Vương Tang Du.


    Hắn nhớ Triệu An Quốc là lệ quỷ thể chất, lúc bọn họ cùng nhau tham gia sự kiện, vì hắn có thể quỷ hóa, nên lúc đó Triệu An Quốc xem hắn như thần tượng, không ngừng gọi đàn anh.


    Còn như Vương Tang Du, là một Thao khống sư, trong sự kiện ở khu nhà trọ lần đó, may mắn được hắn cứu khỏi khu nhà trọ bị phong bế.


    "Hai người kia lại được phân tới chỗ mình."


    Có thể thấy hai người kia còn sống, ít nhiều gì điều này cũng khiến Hạ Thiên Kỳ có chút an ủi, không biết hiện tại hai người kia trưởng thành tới mức nào.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  3. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 19: Hương Vị
    Dịch: Tề Mặc, Hạ Tuyết
    Biên: Yan Yan, Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Design: HwangThien


    [​IMG]
    + Truyện được đăng tải và edit tại diễn đàn truyencuatoi.com. Mọi hình thức sao chép sang các trang khác phải giữ nguyên bản gốc không được chỉnh sửa, đồng thời ghi rõ NGUỒN và DỊCH GIẢ. Thân.
    + Diễn đàn sẽ dịch song song 2 phần để theo kịp tiến độ của tác giả, mời mọi người theo dõi phần 2 tại đây: [Linh dị] Ác Linh Quốc Gia II _ Trong nháy mắt cười cười

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  4. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 19: Hương Vị
    Chương 1: Người đàn ông đeo mặt nạ
    Dịch: Tề Mặc | Beta: Yan Yan
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Mộc Tử Hi đứng ở cửa. Một cô gái trẻ vẻ mặt tươi cười ấm áp, mặc một bộ quần áo rộng thùng thình rúc vào ngực hắn, hai tay ôm chặt lấy eo hắn.

    "Lúc trước tôi đã nói rồi, các cậu còn không tin, bây giờ thì thấy chưa? Không phải là tôi không muốn đi, mà căn bản là không còn cách nào khác, hai người nhìn bộ dạng này của cô ấy đi, làm sao tôi có thể nhẫn tâm rời đi. Vì vậy hai người đi trước hưởng quang vinh, gian khổ phía sau thì giao cho tôi. Tôi đành chịu ủy khuất một chút vậy, ai bảo chúng ta là bạn bè."

    Mộc Tử Hi ti tiện nói, còn cố ý chọc giận Hạ Thiên Kỳ, nói với nữ sinh trong lòng:

    "Đến yêu một cái nào, để cho hai con chó độc thân này cút đi."

    "Đệtttt, Mộc Tử Hi. Bộ ông không có chút xấu hổ nào hay sao? Thật đúng là ông mất mẹ não rồi, cô bé này chưa trưởng thành, ông còn muốn xxx với người ta, cẩn thận cảnh sát bắt ông!"

    "Hai người có cần xem chứng minh thư của cô ấy không? Sao lại nói nhảm nhiều như vậy, tôi thấy các người chưa được ăn nho nên mới nói nho chua, không nói với hai người nữa, tôi phải đi ngủ đây. Em yêu à, vào trong tâm sự nào."

    Nói xong, Mộc Tử Hi ôm nữ sinh trong ngực, không khách khí đóng cửa phòng.

    Nhìn Mộc Tử Hi vào trong, Hạ Thiên Kỳ tỏ vẻ không sao cả, nhìn Lãnh Nguyệt nói:

    "Đi thôi, Mộc Tử Hi có gái rồi, chúng ta còn phải làm chính sự."

    Lãnh Nguyệt từ chối cho ý kiến, chỉ nhẹ gật đầu, chẳng qua trước khi đi có do dự một chút, sau đó lấy di động ra gọi điện:

    "Alo, 110 hả, khách sạn Phú Lâm... Đúng... Nghi ngờ có thiếu nữ vị thành niên bị xâm hại."

    Nghe Lãnh Nguyệt gọi điện báo, Hạ Thiên Kỳ lập tức phát mộng, không biết có phải trong lòng Lãnh Nguyệt cảm thấy không thoải mái với Mộc Tử Hi hay không?

    "Lãnh thần, cách này của anh thật sự quá tuyệt!"

    Hạ Thiên Kỳ nghĩ, lát nữa cảnh sát phá cửa vào, cái mặt chó của Mộc Tử Hi sẽ buồn cười đến cỡ nào.

    Ngồi xe đến sân bay, Hạ Thiên Kỳ nhận được cuộc gọi của Mộc Tử Hi:

    "Hạ Thiên Kỳ, tên khốn khiếp này. Dám báo cảnh sát chơi tôi, mẹ kiếp!"

    "Nói nhảm gì vậy, có phải điên rồi không?" Hạ Thiên Kỳ giả bộ như không biết.

    "Con mẹ nó, đừng có giả ngây với tôi, chuyện nham hiểm như vậy chỉ có cậu mới làm được, nếu người của khách sạn báo thì cũng báo đêm qua, không phải đến tận bây giờ. Chuyện tốt của lão tử đều bị cậu phá hỏng cả rồi!"

    "Ít ngậm máu phun người đi, tôi đã nói không phải tôi làm, ai rảnh rỗi mà quản cái chuyện hư hỏng của anh? Bộ tôi ăn no rỗi việc không có gì làm à? Anh thử nghĩ xem ai làm chuyện đó với anh đi."

    Hạ Thiên Kỳ cố ý lớn tiếng, Lãnh Nguyệt nghe được những lời này thi thoảng xoay đầu lại, lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm.

    "Tôi nói với cậu, Hạ Thiên Kỳ, việc này tôi không để yên đâu, chờ đến lúc tôi gặp cậu, tôi sẽ tính sổ với cậu."

    "Được rồi, được rồi, muốn liều mạng thì tìm Lãnh thần đi, chính cậu ta đã gọi điện báo đấy, không liên quan đến tôi."

    "Quả nhiên là tên khốn khiếp nhà cậu!"

    "Là Lãnh thần làm, liên quan đếu gì tới tôi?"

    "Thừa nhận đi, thừa nhận là cậu đi, tôi nói cho cậu biết, Hạ Thiên Kỳ, việc này tôi không để yên đâu, chờ tôi quay về thành phố Phước Bình đi."

    "Đệt, ông có bị điếc hay không? Tôi nói lại lần nữa không phải tôi, là Lãnh thần làm."

    "Dám làm dám chịu, Lãnh Nguyệt làm sao có thể làm chuyện xấu xa như vậy, lại còn đổ tội cho người khác, đúng là đồ ti tiện."

    "Con mẹ nó, ông cứ nhất quyết cho là tôi phải không!?!"

    "Chính là cậu!"

    "Là tôi làm đấy! Con mẹ nó chứ, chơi chết cậu đi!"

    Hạ Thiên Kỳ buồn bực cúp điện thoại, ánh mắt vô tình liếc về phía Lãnh Nguyệt, thấy hắn cố nén cười quay đầu ra chỗ khác.

    Thấy mình chịu tội thay Lãnh Nguyệt, còn Lãnh Nguyệt thì cười trộm mừng thầm, điều này làm cho Hạ Thiên Kỳ rất khó chịu:

    “Cười? Còn không biết xấu hổ mà cười, cậu học xấu rồi Lãnh Thần, cậu làm chuyện xấu, kết quả là tôi đây chịu tội. Mộc Tử Hi kia không tin là cậu chơi đểu hắn, nhất quyết cho là tôi."

    "Không biết." Lãnh Nguyệt lắc đầu.

    "Không biết cái gì?"

    "Không biết anh đang nói cái gì."

    “…”

    ----

    Trong phòng khách sạn của Mộc Tử Hi, có ba cảnh sát đang nằm gục trên sàn, Mộc Tử Hi mặc một cái quần đùi vân báo, đứng ở bên giường.

    Trên giường, nữ sinh xinh đẹp đang dùng chăn quấn quanh thân thể có chút run sợ, ánh mắt nhìn chăm chú vào Mộc Tử Hi.

    "Đừng sợ, những cảnh sát này sẽ ngủ ở đây một lát, chúng ta ra ngoài đi dạo, tìm một nơi tốt hơn."

    Vốn Mộc Tử Hi đang rất hào hứng, ai ngờ vừa cởi quần, mấy tay này lại tìm đến tận cửa. Thậm chí giải thích cũng không kịp giải thích đã đè hắn lại, vì thế hắn đành phải tiên hạ thủ vi cường.

    Việc này không cần nghĩ cũng đoán được, nhất định là do Hạ Thiên Kỳ làm, thấy hắn cùng tiểu nữ sinh ở chỗ này triền miên, ghen ghét trong lòng, vì thế gọi điện báo cảnh sát đùa giỡn hắn.

    Tên khốn nạn Hạ Thiên Kỳ này, thiếu chút nữa còn muốn giao cho hắn bí quyết tán gái độc nhất vô nhị, mẹ kiếp!

    Trong lòng Mộc Tử Hi thầm mắng Hạ Thiên Kỳ một trận, mặc xong quần áo, lại rửa mặt, sau khi đi từ nhà vệ sinh ra, hắn vẫn thấy nữ sinh ở trên giường mà không xuống.

    "Anh đã nói với em là không có chuyện gì, nhanh nhanh thay đồ rồi xuống đi, chúng ta ra ngoài."

    "Có người..." Nữ sinh sợ hãi chỉ tay về phía cửa.

    "Ai cơ?" Mộc Tử Hi vô thức nhìn về cửa, nhưng không thấy gì.

    Chẳng qua khi hắn quay đầu lại, thân thể lập tức lùi lại hai bước, bởi vì lúc này ở cạnh giường đã có thêm một người.

    Người này đeo một cái mặt nạ màu đen, tóc tai lộn xộn, chỉ lộ ra vẻn vẹn một đôi mắt sâu thẳm.

    "Làm sao mà ông..."

    Đối với sự xuất hiện của người này, Mộc Tử Hi cảm thấy rất là ngoài ý muốn, ngay lúc này, người đàn ông đeo mặt nạ vỗ tay một cái, nữ sinh đang co rút trên giường lập tức ngất đi.

    "Chuyện lúc trước kêu anh điều tra thế nào?"

    "Tra được đại khái, nhưng không có chứng cứ xác thực."

    Mộc Tử Hi dường như rất kiêng kị với người ở đối diện này, thậm chí nói chuyện cũng không dám nói to.

    "Nói một chút đi."

    Người đàn ông đeo mặt nạ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm dần dần híp lại thành một đường nhỏ.

    "Hạ Thiên Kỳ sinh ra ở thành phố Bắc An, cha mẹ không biết, thân thể hiện giờ có hai loại thể chất, một là ác linh, một là quỷ anh, nghi rằng có một ông nội rất mạnh, nhưng chưa bao giờ lộ diện."

    "Chỉ có nhiêu đây? Với quan hệ của hai người bây giờ, không chỉ có những cái này mới đúng, anh đang gạt tôi?"

    Người đàn ông đeo mặt nạ nói xong, chỉ ngoắc ngón tay một cái, Mộc Tử Hi liền hét lên một tiếng đau đớn, liên tục lắc đầu giải thích:

    "Tôi không có lừa ông, gần đây tôi mới tìm được cơ hội tiếp cận hắn."

    Có lẽ đã tin tưởng lời nói của Mộc Tử Hi, ánh mắt của người đàn ông đeo mặt nạ lại mở ra một ít, trầm giọng nói:

    "Tốt nhất là không nên chơi trò dối trá với tôi, nếu không anh tuyệt đối sẽ chết rất thảm, còn có người thân mà anh cho là đã trốn vô cùng an toàn nữa."

    Người đàn ông đeo mặt nạ nói xong, lập tức ném cho Mộc Tử Hi một cái bình nhỏ, trong bình có một viên thuốc gần như trong suốt, sau khi Mộc Tử Hi nhận lấy cái bình, không hề nghĩ ngợi, lập tức lấy viên thuốc trong bình ra nuốt xuống.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  5. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 19: Hương Vị
    Chương 2:
    Số vinh dự trói chặt sinh mệnh​
    Dịch: Tề Mặc | Beta: Yan Yan
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    Sau khi uống viên thuốc kia xong, Mộc Tử Hi nhìn người đàn ông đeo mặt nạ đầy phiền muộn, cắn răng hỏi:

    “Rốt cuộc ông muốn khống chế tôi đến khi nào?”

    “Ngược lại không phải ai cũng được tôi khống chế đâu, ta chỉ muốn một ít tin tức mà ta thấy hứng thú thôi, cũng không phải là cưỡng ép...”

    “Không cưỡng ép? Chẳng lẽ cho tôi uống phệ tâm cổ độc lại không phải là cưỡng ép sao? Bắt tôi điều tra Ngô Địch, bắt tôi điều tra Hạ Thiên Kỳ, điều tra Lãnh Nguyệt, Mặt Sẹo... Những người này một khi phát hiện ra, chỉ sợ tôi lập tức chết không có chỗ chôn. Bây giờ tôi đã chọc phải người của Đệ nhất Minh Phủ, rất khó có thể xâm nhập vào, ông có thể giơ cao đánh khẽ buông tha tôi được không? Ông là quản lý cấp cao, có rất nhiều chuyện điều tra nhanh hơn tôi, lại chính xác hơn tôi, muốn hỏi Hạ Thiên Kỳ điều gì, chỉ cần bắt về tự mình hỏi là được, cần gì phải lòng vòng. Muốn điều tra Ngô Địch, hai người ngồi xuống nói chuyện không được hay sao? Hà tất phải làm những việc lòng vòng không có nhiều tác dụng như vậy?”

    “Tôi sẽ không ra mặt, về phần lý do thì tôi đã nói với anh từ đầu, chúng ta có mục đích giống nhau, vì thế sau này tôi sẽ giải phệ tâm cổ độc cho anh, điều kiện tiên quyết là anh phải lấy được tin tưởng của tôi.”

    Người đàn ông đeo mặt nạ nói đến đây, Mộc Tử Hi không nhịn được mà ngắt lời nói:

    “Tôi có thể làm tai mắt trong Minh Phủ cho ông, nhưng với điều kiện là ông không can thiệp vào cuộc sống của tôi, càng không thể vi phạm nguyên tắc của tôi, nếu không tôi thà chết cũng không thỏa hiệp.”

    “Anh không có quyền cò kè mặc cả, nếu anh chết, tôi có thể tìm người khác.”

    Người đàn ông đeo mặt nạ nói xong, quay về phía Mộc Tử Hi lắc đầu cười:

    “Vì vậy hy vọng anh có thể thấy rõ vị trí của mình, hiểu chứ?”

    Lời nói lần này của y chứa ý vị cảnh cáo vô cùng mãnh liệt, sau đó liền biến mất trước mắt của Mộc Tử Hi.

    Mộc Tử Hi siết chặt nắm đấm, vẻ mặt tràn đầy hận ý, hận không thể có một ngày ăn tươi nuốt sống y.

    Ngoài Lương Nhược Vân và Ngô Địch, người đàn ông đeo mặt nạ kia là quản lý cấp cao thứ ba của Đệ tam Minh Phủ.

    Người này ở Đệ tam Minh Phủ vô cùng thần bí, ngoài Lương Nhược Vân cùng một ít người ra, thậm chí không ai biết tên hắn. Về phần dáng vẻ và thực lực, không một ai trong Minh Phủ biết.

    Y không tham dự bất cứ chuyện gì của đệ tam Minh Phủ, dưới tay cũng không có bất kỳ nhân viên nào, tuy là một phần của đệ tam Minh Phủ, nhưng có cảm giác y giống như thành phần tự do ngoài Minh Phủ, căn bản là không làm việc theo điều lệ của Minh Phủ.

    Môc Tử Hi chỉ thấy duy nhất trên người y là việc y rất hiếu kỳ với những việc liên quan đến Minh Phủ mà hắn không biết.

    Y khát vọng làm rõ hết tất cả, giống như một nhà khoa học điên muốn hoàn thành thí nghiệm mà không tiếc nổ chết người nhà.

    Về điểm này, người đàn ông đeo mặt nạ biểu hiện rất rõ ràng.

    “Sớm muộn gì tôi cũng sẽ giết ông.”

    Ánh mắt Mộc Tử Hi lạnh như băng nhìn qua cửa sổ, trái tim vì phẫn nộ mà co quắp dữ dội.


    ----


    Thành phố Phước Bình, sân bay Diêu Tường.

    Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt mới đi ra từ phi trường, đã thấy Sở Mộng Kỳ đang vui vẻ vẫy tay với bọn hắn, chính xác mà nói thì Sở Mộng Kỳ đang vẫy tay với Lãnh Nguyệt, hoàn toàn không liên quan đến Hạ Thiên Kỳ.

    “Sư huynh, rốt cuộc anh đã trở về, anh không biết mấy ngày nay tôi nhớ anh cỡ nào đâu.”

    Thấy Lãnh Nguyệt đi tới, Sở Mộng Kỳ chạy tới ôm lấy Lãnh Nguyệt, Lãnh Nguyệt có chút lúng túng bước lùi lại phía sau một bước, những vẫn bị Sở Mộng Kỳ chiếm được tiện nghi.

    “Cô xong chưa, đừng giả mù sa mưa nữa, ánh mắt cô sớm tố cáo cô rồi.”

    “Liên quan gì đến anh, đồ vô lại thối tha!”

    Sở Mộng Kỳ trợn mắt nhìn Hạ Thiên Kỳ, đành buông lỏng Lãnh Nguyệt ra.

    “Thật sự là đáng tiếc, Tĩnh Tĩnh đi tham dự sự kiện nên không có phần của tên khốn nhà anh rồi.”

    Sở Mộng Kỳ thấy Hạ Thiên Kỳ buồn bực, lập tức có chút hả hê.

    “Cút sang một bên, tâm tình của tôi vốn rất tốt, sao nhìn thấy anh lại phiền như vậy.”

    Hạ Thiên Kỳ chẳng muốn đáp lại Sở Mộng Kỳ, liền châm điếu thuốc rồi một mình đi trước.

    “Sự kiện đoàn đội lần này thuận lợi chứ?”

    Sở Mộng Kỳ tò mò hỏi Lãnh Nguyệt.

    “Ừ.”

    “Thuận lợi là tốt rồi, hai người vừa đi thì Tĩnh Tĩnh cũng đi tham dự sự kiện, than ở nhà quá nhàm chán.”

    “Ừ.”

    “Tôi còn tưởng chỉ có anh trở về, còn tên thối tha vô lại kia chết ở trong đấy rồi, nhìn thấy hắn tôi lại tức giận.”

    “Ừ.”

    “Anh đừng có ừ ừ mãi được không, tôi sắp phát điên rồi.”

    Sở Mộng Kỳ cảm thấy cô không thể nói chuyện với Lãnh Nguyệt được, không cần biết cô nói gì, tìm chủ đề gì, Lãnh Nguyệt cũng chỉ gật đầu qua loa, còn càng không nói đến việc có ý tranh cãi với cô như Hạ Thiên Kỳ.

    “Sư huynh à, anh cũng trưởng thành rồi, cũng không thể để bản thân sống cô độc quãng đời còn lại, vì vậy cái tật xấu này của anh phải sửa đi, nhất là ở thời điểm đang ở cùng một cô gái trẻ xinh đẹp, chẳng những phải nói, mà còn phải hài hước, thời điểm thích hợp thì phải ti tiện một chút... Làm sao tôi càng nói càng giống tên thối tha vô lại kia rồi? Á... Ti tiện một chút coi như bỏ qua, nhưng dù sao cũng phải nói nhiều, tôi còn muốn có một chị dâu đấy!”

    “Ừ.”

    “…”

    Gọi xe trở lại chỗ ở tại thành phố Phước Bình, vừa mở cửa bước vào, Hạ Thiên Kỳ liền liếc nhìn về phía gian phòng của Lưu Ngôn Mẫn, không khỏi nghĩ tới điều gì đó:

    “Đúng rồi Lãnh thần, ba người Từ Thiên Hoa bọn họ quản lý nhân viên, có phải phân công một số cho cậu không?”

    “Cậu muốn hỏi cái gì?”

    Lãnh Nguyệt từ chối cho ý kiến, chỉ nhẹ gật đầu.

    “Đương nhiên là Mẫn Mẫn, Mẫn Mẫn cũng là Đệ tam Minh Phủ đấy, nhưng hắn không có ở chỗ tôi, cũng không ở chỗ cậu, bên Mộc Tử Hi cũng không, bây giờ cũng không thấy phân hắn cho chúng ta, vậy hắn đi đâu?”

    “Anh nghĩ hắn chết rồi?”

    Sở Mộng Kỳ nói ra điều mà Hạ Thiên Kỳ lo lắng.

    “Ngậm cái mỏ quạ đen của cô lại.”

    “Tôi chỉ nói ra suy nghĩ của anh thôi, anh dám thề là trong lòng không nghĩ như vậy không?”

    Sở Mộng Kỳ được nước làm tới.

    Hạ Thiên Kỳ trừng mắt nhìn Sở Mộng Kỳ, sau đó dùng máy truyền tin gọi cho Lưu Ngôn Mẫn, nhưng Lưu Ngôn Mẫn không bắt máy.

    “Gọi hả?”

    Sở Mộng Kỳ nói móc Hạ Thiên Kỳ một câu.

    “Ừ, chẳng qua không ai nghe máy.”

    Hạ Thiên Kỳ cảm thấy Sở Mộng Kỳ toàn là nói nhảm.

    “Máy truyền tin chỉ có thể gọi ra ngoài, như vậy chứng minh người vẫn còn sống. Bởi vì mã số máy truyền tin liên kết với sinh mệnh, người chết rồi thì dãy số cũng bị gạch. Anh là bạn vẫn có thể gọi lại chứng tỏ là hắn vẫn còn sống tốt, sở dĩ không nghe có thể là đang làm nhiệm vụ, hoặc không muốn liên lạc với anh. Thế nào tên thối tha vô lại, tôi nói đủ rồi chứ?”

    Nghe Sở Mộng Kỳ nói như vậy, Hạ Thiên Kỳ lập tức thấy yên lòng, chẳng qua cũng không đổi giọng với Sở Mông Kỳ nói lời cần nói, rồi vừa đi vừa ngâm nga về phía phòng của hắn, hoàn toàn không thèm để ý Sở Mộng Kỳ đang phỉ nhổ sau lưng.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑

    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  6. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 19: Hương Vị
    Chương 3:
    Quỷ khí hình thành xoắn ốc
    Dịch: Hạ Tuyết | Biên: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com

    Mời đọc
    “Lẽ ra tôi không nên giải thích cho hắn, xem hắn có thể lo lắng tới khi nào!”

    Thấy Hạ Thiên Kỳ ngay cả một câu cám ơn cũng không nói, đã đi thẳng về phòng. Sở Mộng Kỳ lúc này giống như đứa bé con giận dỗi dậm chân, quay đầu nhìn về phía Lãnh Nguyệt cũng đang dự định trở về phòng mà hậm hực lên tiếng.

    Lãnh Nguyệt dừng lại, thoáng suy nghĩ, sau đó không quá chắc chắn hỏi Sở Mộng Kỳ:

    ”Nếu Mẫn Mẫn đã không có việc gì, vậy tại sao trong danh sách nhân viên Lương Nhược Vân đã điều đến cho chúng tôi lại không thấy?”

    “Là bị người ta cố tình giấu đi rồi! Chuyện này chỉ là một ý niệm của Lương Nhược Vân, có gì khó hiểu. Mọi chuyện đều phải nghĩ theo hướng lạc quan, nếu số vinh dự của hắn vẫn tồn tại, các người cần gì nghĩ mọi chuyện theo hướng xấu nhất chứ?”

    “Ừ, tôi biết rồi.”

    Lãnh Nguyệt gật đầu tán thành, không còn cảm thấy lo lắng cho an nguy của Lưu Ngôn Mẫn nữa. Cũng không tiếp tục nói thêm gì với Sở Mộng Kỳ, xoay người trở về phòng.

    “Sư huynh, anh như thế nào cũng cư xử như vậy? Hai người đều bỏ về, chẳng phải chỉ còn lại một mình tôi hay sao?”

    “Về nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

    Lãnh Nguyệt lên tiếng nói một câu với Sở Mộng Kỳ cho qua chuyện, sau đó lại theo thói quen đóng cửa phòng lại.

    “Hai người kia một tên là đồ xấu xa bại hoại, một tên là kẻ nhàm chán cực độ, tôi lúc đó bị choáng váng hay nóng não sao mà lại lựa chọn ở cùng bọn họ vậy hả trời?”

    Sở Mộng Kỳ cực kỳ khó chịu, khẽ lầm bầm trong miệng. Lãnh Nguyệt và Hạ Thiên Kỳ đều không quan tâm gì đến cô, cô cũng chỉ có thể đường hoàng trở về phòng của mình ở sát vách.

    Bởi lúc ở thành phố Quản, Hạ Thiên Kỳ đã ngủ đủ, cho nên hiện tại nằm trên giường một hồi, hắn cũng không có chút cảm giác buồn ngủ nào.

    Nghĩ đến điểm vinh dự được thưởng trong nhiệm vụ lần này còn chưa có sử dụng. Ngay lập tức hắn từ trên giường ngồi bật dậy, sau đó ý thức đi vào cột cường hóa của đồng hồ vinh dự.

    Nhiệm vụ lần này thu được 10 điểm vinh dự, cộng thêm lần trước còn dư 3 điểm vinh dự. Nên lúc này trong tay Hạ Thiên Kỳ có tổng cộng có đến 13 điểm vinh dự chưa dùng đến.

    Trước mắt cột【Cường Hóa Lệ Quỷ 】đã được hắn tăng lên tới cấp 8, cho nên lúc này Hạ Thiên Kỳ cũng không chờ đợi được nữa, hắn rất muốn thử nếu như hắn đem cột cường hóa này thăng lên đến cấp max, thì chuyện gì sẽ xảy ra.

    Bỏ ra 12 điểm vinh dự, tăng cột【 Cường Hóa Lệ Quỷ】đến cấp 10, đồng thời cảm giác được quỷ khí đầy tràn sinh ra trong thân thể, trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một cảm giác khác thường.

    Cái cảm giác này khiến hắn không nói nên lời. Tựa như có một thứ tiềm năng nào đó tồn tại trong cơ thể trong nháy mắt được kích hoạt.


    Giờ khắc này không còn là thay đổi về lượng trước kia, mà là thuộc về tăng vọt của chất.


    Hạ Thiên Kỳ không kịp thử xem bên trong cơ thể hắn đến cùng đã xảy ra thay đổi gì, vì cột【Cường Hóa Lệ Quỷ】đã biến thành【Cường Hóa Ác Quỷ】khiến hắn ít nhiều gì có chút kích động.

    Điều này nói rõ, nếu tương lai hắn tiếp tục cường hóa, không bao lâu sẽ có thể đến gần cấp bậc Ác Quỷ.

    Nghĩ đến khi cột【Cường Hóa Ác Quỷ】tăng lên đến cấp 10, cũng là lúc Thể Chất Ác Linh của hắn bước vào thời điểm toàn vẹn.

    Tuy nhiên so với số điểm dùng để cường hóa cấp bậc Lệ Quỷ thì điểm số dùng để cường hóa cấp bậc Ác Quỷ lại càng cao hơn. Mỗi lần cường hóa đều phải tiêu tốn tới 10 điểm vinh dự, nói cách khác, hắn cần có ít nhất 100 điểm vinh dự mới có thể tấn thăng bản thân, đạt tới cấp bậc Ác Quỷ.

    Mà loại cường hóa dựa vào điểm vinh dự để đạt tới cấp bậc Ác Quỷ này, nói trắng ra chỉ là một sự hợp lệ của trữ lượng quỷ khí. Trữ lượng quỷ khí đạt tới mức bình quân của Ác Quỷ, thế nhưng trên thực lúc có mạnh như Ác Quỷ, hoặc là nói có thể vượt quá Ác Quỷ hay không, cái này thì phải dựa vào chính hắn đi đặt bản lĩnh, không phải chỉ dựa cào cường hóa là được.

    100 điểm vinh dự mặc dù nhiều, nhưng Hạ Thiên Kỳ lúc này một chút xíu lo lắng cũng không có. Vì sau khi khám phá tiềm chất của Quỷ Anh trong thân thể, chỉ cần số lượng quỷ vật đủ, hắn cho dù không dựa vào điểm vinh dự để thăng cấp, chỉ việc dựa vào năng lực nuốt chửng này, có lẽ một ngày nào đó hắn cũng có thể đạt tới cấp bậc Ác Quỷ.

    Thực tế mà nói, so với Thể Chất Ác Linh của hắn bây giờ thì trạng thái Quỷ Anh chỉ cách cấp bậc Ác Quỷ gần hơn vài bước. Nói không chừng, Thể Chất Ác Linh của hắn còn chưa đạt đến toàn vẹn, trạng thái Quỷ Anh đã đột phá lên cực hạn của cấp bậc Lệ Quỷ trước một bước.

    Lúc này Hạ Thiên Kỳ chỉ còn lại 1 điểm vinh dự, hắn cũng không có giữ lại, mà dùng 1 điểm này tăng cột【Áp Chế Thể Chất Ác Linh】từ cấp 5 lên cấp 6.

    Theo suy đoán của Hạ Thiên Kỳ, Thể Chất Ác Linh ngày càng tới gần toàn vẹn, hắn cũng không thể không bắt đầu áp chế nó, dù sao nếu cường hòa đã tồn tại cái này thì chắc chắn có tính hợp lý của nó.

    Dù sao mỗi lần cường hóa chỉ tốn 1 điểm vinh dự, coi như nếu nó thật sự không hữu ích, cũng sẽ không có tạo ra tổn thất lớn lao gì.

    Hoàn tất việc cường hóa, Hạ Thiên Kỳ nhịn không được lập tức đưa ý thức lui ra khỏi đồng hồ vinh dự, bắt đầu cẩn thận xem xét thay đổi trong thân thể mình.

    Kết quả sau khi xem xét khiến hắn không khỏi giật mình, bởi lượng quỷ khí tích tụ bên trong cơ thể của hắn so với lúc trước gần như đã tăng lên gấp đôi.

    Dòng quỷ khí không phải là kiểu như luồng gió đen nghịt trong thân thể, mà là tạo thành một cây, như một trụ khí không ngừng xoay tròn.

    Mỗi một lần cường hóa, chẳng những có thể gia tăng lượng quỷ khí dự trữ bên trong thân thể, càng có thể nâng cao trữ lượng quỷ khí trong thân thể tăng lên mức cực hạn.

    Mặc dù hiện tại hắn có cà Thể Chất Ác Linh và trạng thái Quỷ Anh, nhưng nói trắng ra, bất kể là Thể Chất Ác Linh hay trạng thái Quỷ Anh, kỳ thực đều là thân thể này của hắn.

    Cho nên nếu cơ thể hắn không cách nào dung nạp quá nhiều quỷ khí, như vậy một khi hắn tiến vào trạng thái Quỷ Anh, nuốt chửng quá nhiều quỷ vật, thì rất có thể sẽ bị quỷ khí cuồng bạo của đám quỷ vật bị nuốt chửng sản sinh ra trong người kéo căng mà chết.

    Ví dụ như lúc trong trường cao trung khép kín toàn bộ ở thành phố Quản kia, cũng vì điểm này mà suýt chút nữa đã mất mạng.

    Nhưng nếu bây giờ cho hắn trở về trong sự kiện đó, vậy thì hắn tuyệt đối sẽ không mới nuốt chửng một lần đã tới cực hạn, ít nhất còn có thể nuốt cái thứ hai, cái thứ ba.

    Cảm thụ được quỷ khí đang xoay chuyển cực nhanh trong thân thể, Hạ Thiên Kỳ không khỏi nghĩ đến quỷ giáp hắn vẫn chưa hoàn thiện của hắn, không biết nếu hắn nén toàn bộ quỷ khí có trong thân thể lúc này, phải chăng có thể thêm vào hoàn thiện quỷ giáp của hắn hay không.

    Dù sao hiện tại chỉ cần hắn tiến vào trạng thái Quỷ Anh, lập tức có thể thực hiện Lệ Quỷ hóa, mà không như lúc dựa vào Thể Chất Ác Linh trước đó, quỷ khí trong thân thể nhất dịnh phải có đủ lượng mói có thể Lệ Quỷ hóa, cho nên ít nhiều của quỷ khí trong thân thể, với hắn lúc này mà nói không mấy quan trọng.

    Đồng thời nếu bây giờ xử lý sạch quỷ khí trong thân thể, sau này còn có không gian lớn hơn dùng để tồn trữ quỷ khí mà hắn lấy được sau khi nuốt chửng quỷ vật, có thể nói là một công đôi việc.

    Nghĩ đến đây, Hạ Thiên Kỳ cũng không tiếp tục do dự nữa, nén quỷ khí trong thân thể hắn thành chất lỏng màu đen.

    Mà lúc Hạ Thiên Kỳ bắt đầu thử hoàn thiện quỷ giáp, Lãnh Nguyệt cũng đã thay lại một bộ đồ tập luyện, lưng mang túi hành lý rời đi lặng yên không tiếng động.


    Không thể nghi ngờ, sự kiện đoàn thể lần trước đã kích thích Lãnh Nguyệt rất mạnh, vì sự bất lực lúc nhớ lại khi đối mặt với Ác Quỷ, đối mặt với lời nguyền.

    Từ lúc sư phụ anh ta bị quỷ vương giết chết, anh ta đã thề, sẽ không bao giờ phải trải qua cái cảm giác tuyệt vọng vô lực kia nữa.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  7. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 19: Hương Vị
    Chương 4: Bản dạo đầu kinh khủng
    Dịch: Hạ Tuyết | Biên: Hàn Phong Vũ​
    Nguồn: truyencuatoi.com​


    Mời đọc
    Bất kể là đối phó với quỷ chú, đối phó với Giang Chấn, hay hoặc là lần này đang đối mặt lời nguyền, anh ta đều không chỉ một lần cảm thấy tuyệt vọng và bất lực.

    Nên Lãnh Nguyệt tuyệt đối sẽ không buông tay chờ chết, anh ta cảm thấy bản thân phải trở nên mạnh mẽ hơn, muốn nâng thực lực của mình lên một mức độ nữa mới được.

    Nếu lúc trước Lãnh Nguyệt chỉ bỏ ra mười lần cố gắng, thì từ giờ trở đi, anh ta sẽ bỏ ra một trăm lần cố gắng, thậm chí là nhiều hơn nữa.

    ——————————

    Thành phố Bắc An, trong nhà của Hạ Thiên Kỳ.

    Màn đêm buông xuống, bao phủ trên tiểu khu sừng sững.

    Tiếng rít dữ tợn của một người phụ nữ không ngừng vang vọng trong hành lang tĩnh mịch.

    Trong phòng khách rèm cửa được kéo kín mít, ánh đèn mờ tối dọa người. Lúc này, cha của Hạ Thiên Kỳ sắc mặt trắng bệch ngồi trên ghế salon, mà trong một góc gần phòng ngủ của Hạ thiên Kỳ, một người phụ nữ vẻ mặt vặn vẹo, đang hung ác bò ra khỏi phòng ngủ.

    “Tôi là ai? Các người là ai? Đây là đâu? Vì sao lại có nhiều người ở đây như vậy?”

    “Bọn chúng là ai! Bọn chúng rốt cuộc là ai!”

    Người phụ nữ gào thét điên cuồng, khuôn mặt cũng bắt đầu trở nên dữ tợn. Còn cha của Hạ Thiên Kỳ từ đầu đến cuối vẫn ngồi trên ghế salon, không nói một lời.

    Bên trong căn phòng bắt đầu rung chuyển dữ dội, đồng thời càng ngày càng trở nên kịch liệt hơn. Cảm giác như tòa chung cư chỗ ở của bọn họ này, lúc nào cũng có thể sụp đổ.

    “Máu… Rất nhiều máu…”

    Người phụ nữ ngã xuống đất, hai cánh tay duỗi ra không ngừng cầm nắm lung tung phía trên.

    Cha của Hạ Thiên Kỳ vẫn không nói một câu, chỉ là đôi mắt của ông lúc này đã trở nên đỏ hoe, nước mắt dâng lên trong hốc mắt.

    Hắn không biết tình trạng này còn tiếp tục kéo dài bao lâu, hay nói cách khác, hắn biết rõ việc này càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

    ——————————

    Tại tầng cao nhất của văn phòng Hoàng Kim, trong một phòng họp có vẻ trống trải, Lương Nhược Vân nhíu chặt mày, ngồi đối diện Ngô Địch:

    “Nhiệm vụ đoàn thể lần này toàn bộ trách nhiệm đều tại tôi, là tôi đã hại bọn họ!”

    Lương Nhược Vân vẫn còn đang tự trách, vì không thể tận hết khả năng giúp bọn họ trở về an toàn trong nhiệm vụ đoàn đội lần này.

    Chết mất ba người quản lý, với đệ nhất Minh Phủ và đệ nhị Minh Phủ mà nói không có gì đáng kể, nhưng với Đệ Tam Minh Phủ mà nói chính là một đòn đả kích không nhỏ.

    Vì số người có thể thăng lên làm quản lý thật sự quá ít, mặc dù có một phần số lượng quản lý dự bị, nhưng có tới chín mươi phần trăm chỉ là nhìn vào lợi ích của quản lý, nên chỉ vừa tích góp được 10 điểm vinh dự đã vội vàng xin thăng chức.

    Những người này cô đương nhiên sẽ không cân nhắc, cho nên chỉ có thể chờ một số người mới có thực lực đạt gần cấp ác quỷ xuất hiện.

    Ngô Địch thấy Lương Nhược Vân tự trách như vậy, gã đành mở miệng lên tiếng khuyên vài câu:

    “Chuyện này căn bản cũng không trách cô được, dù sao quỷ vực có thể thông đến đệ nhị vực, nếu trong quá trình có mấy thứ khó chơi nhảy ra, đây là chuyện không thể tránh khỏi.

    Bọn người Từ Thiên Hoa, Hoàng Thắng Khôn bị chết cũng không có gì đáng tiếc. Chiến lược dùng binh của chúng ta là ở tinh không phải nhiều. Ba người Hạ Thiên Kỳ, Mộc Tử Hi, Lãnh Nguyệt mới là đối tượng mà sau này chúng ta cần đánh cược, thực lực của bọn họ rất có khả năng sẽ thăng đến tầng thứ của chúng ta.”

    Lương Nhược Vân không nói gì thêm, không hiểu cô thật sự đã bình tĩnh lại, hay đơn thuần là phụ họa Ngô Địch, chỉ là mặt không đổi sắc mà gật đầu một cái.

    Ngô Địch bị Lương Nhược Vân coi nhẹ cũng không phải một hay hai lần, có thể nói gã đã sớm quen với việc này. Ngô Địch khẽ nhếch miệng cười, cũng không thèm để ý, suy nghĩ một lúc mới tiếp tục lên tiếng hỏi:

    “Khi nào cô tham gia kỳ sát hạch giám đốc? Lấy thực lực của cô cũng đủ rồi đi.”

    “Ừm, đúng là đã đến lúc tôi tham dự sát hạch, bất quá tôi vẫn muốn đợi đến khi quản lý cấp cao kế tiếp lên chức rồi mới bắt đầu.”

    “Vậy thì thật là quá tốt rồi, kỳ thật tôi cũng là nghĩ như vậy.”

    Nghe Lương Nhược Vân nói không định sớm tham gia sát hạch giám đốc, khuôn mặt Ngô Địch lập tức lộ vẻ vui mừng, liên tục gật đầu phụ họa.

    Quái dị nhìn qua Ngô Địch như đang động kinh, Lương Nhược Vân có chút nghi ngờ lên tiếng hỏi:

    “Anh đang nghĩ gì vậy?”

    “Tôi không nghĩ gì hết, ý của tôi là nói, tôi cũng cảm thấy đợi đến khi quản lý cấp cao kế tiếp tấn chức, cô đi tham dự sát hạch giám đốc mới là ổn nhất.

    Dù sao bọn người Mặt Sẹo và Phương Thủ Tín đều không biểu lộ ý tứ muốn tham dự sát hạch giám đốc.”

    Nghe Ngô Địch nói xong, Lương Nhược Vân thoáng ngẩn người mấy giây, sau đó mới lên tiếng:

    “Bọn họ cũng sớm tới lúc tham dự sát hạch giám đốc, đoán chừng không bao lâu nữa bọn hắn cũng sẽ tham dự kỳ sát hạch này thôi. Dù sao quyền lựa chọn không nằm trên tay bọn hắn, bọn họ hoàn toàn không có tư cách làm chủ chuyện này.”

    “Giám đốc ở đệ nhị vực có rất nhiều sao?”

    Vì Ngô Địch chỉ đi qua Đệ Nhị Vực hai lần, nên với tình hình nơi đó, gã cũng không rõ ràng như Lương Nhược Vân.

    “Minh Phủ thành lập từ khi nào không ai biết, mỗi quản lý cấp cao rốt cuộc đều phải đi tới nơi đó, nên số lượng tuyệt đối không thể thiếu.

    Chỉ là số giám đốc mà tôi được gặp thôi cũng đã không dưới hai mươi người, chớ nói chi là những người tôi chưa từng gặp kia.

    Bất quá so với người ở Minh Phủ, thật ra tôi lại để ý một phần đoàn thể hoạt động độc lập ở đệ nhị vực hơn. Những nhóm người này không thuộc quyền quản lí của Minh Phủ, nhưng thế lực của bọn họ cũng không thể khinh thường.

    Chẳng ai biết bọn họ làm sao xuất hiện.”

    “Sao có thể? Chẳng lẽ còn có người nằm ngoài Minh Phủ?”

    “Đương nhiên là có! Nếu không thì anh cảm thấy những người dân, và những thành trấn ở đệ nhị vực kia rốt cuộc là do ai tạo thành?

    Bất quá đến giờ vẫn có một số chuyện mà đến giờ tôi vẫn không nghĩ ra, có thể chỉ có những cấp cao hoạt động ở đệ tam vực kia, mới có thể biết những việc chúng ta làm này rốt cuộc là vì cái gì đi.”

    Những tình hình Lương Nhược Vân biết cũng rất có hạn, đồng thời phần lớn cũng là do chị của cô nói cho cô biết, tuy nhiên lúc này cách thời gian mà Lương Nhược Vân gặp chị mình cũng đã gần một năm rồi.

    Sở dĩ những quản lý cấp cao của đệ nhất Minh Phủ như Phương Thủ Tín, Mặt Sẹo có chút kiêng kị Lương Nhược Vân, nói trắng ta cũng không phải sợ cô, mà là sợ chị của cô.

    Phải biết chị của cô chính là giám đốc cấp cao gần với tổng thanh tra nhất, mặc dù nơi này loan truyền tin đệ tam vực xảy ra biên cố cực lớn, các cấp cao đã không cách nào trở về, nhưng không người nào dám mạo hiểm đụng tới Lương Nhược Vân.

    Nên mới không ai lựa chọn đi đuổi tận giết tuyệt đệ tam Minh Phủ, nhưng nếu Lương Nhược Vân hoàn toàn ở lại đệ nhị vực, thì mọi thứ khó mà nói được.

    “Rốt cuộc Minh Phủ muốn làm gì tôi chả có chút hứng thú, cũng mặc kệ con mẹ nó có âm mưu gì, dù sao tôi cũng chỉ có một thứ theo đuổi, đó là có thể thấy nụ cười của cô là được rồi.”

    Ngô Địch nói xong thay đổi ý vị, giơ tay lên vuốt quả đầu máy bay của gã, đảo ánh mắt đầy tình ý nhìn Lương Nhược Vân chăm chăm.

    “Có tin tôi móc mắt anh ra không?”

    Lương Nhược Vân trừng mắt nhìn Ngô Địch, còn cố ý giơ hai ngón tay lên, như thể nhất định sẽ làm nếu gã dám nói không.

    “Ahaha! Đừng nên kích động, tôi chỉ nói giỡn thôi.”

    Ngô Địch cũng không dám đùa giỡn Lương Nhược Vân quá mức, có điều xưa nay gã không bỏ qua đến một chút cơ hội có thể trêu chọc nữ thần. Sở dĩ lúc ấy gã liều mạng tham gia kỳ sát hạch quản lý cấp cao, nói cái gì mà muốn tăng cường thực lực, nắm vận mạng trong tay đều là giả, mục đích thực sự của gã chính là vì có thể thường xuyên thấy Lương Nhược Vân.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  8. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 19: Hương Vị
    Chương 5: Giật ra

    Dịch: Hạ Tuyết | Biên: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Trước đó khi Ngô Địch uống quá nhiều rồi nói nguyên nhân này cho Mộc Tử Hi nghe, bị Mộc Tử Hi hung hăng khinh bỉ một hồi. Bất quá trong lòng gã rất rõ ràng, Mộc Tử Hi chỉ là ăn không được nho nên nói nho chua mà thôi.

    Thấy Lương Nhược Vân vẫn không cười, Ngô Địch lúc này giống như vừa nhớ ra chuyện gì đó, vội vàng chuyển đề tài:

    “Đúng rồi, nhiệm vụ đoàn đội của cô tiến hành thế nào rồi? Đã chọn được người chưa?”

    “Ừm, đã bắt đầu thành lập rồi!” - Lương Nhược Vân từ chối cho ý kiến, chỉ khẽ gật đầu.

    “Những đội viên kia thật có phúc, nếu trở thành đội viên của cô, vậy thì đơn giản chỉ cần nằm cũng thắng.

    Ai, thật sự là người so với người càng tức chết người!”

    Ngô Địch nằm mơ cũng muốn gia nhập đội ngũ của Lương Nhược Vân, nhưng Lương Nhược Vân hoản toàn không muốn để gã gia nhập. Thực tế những người được Lương Nhược Vân chọn đều có chút tiềm năng, nhưng trước mắt thực lực chỉ có thể so với người bình thường, những người này sẽ nhận được quan tâm của Lương Nhược Vân. Có điều để bọn họ có thể làm hết sức để nâng cao thực lực, có lẽ là không thể thiếu đặc huấn tử vong, người có thể kiên trì, đoán chừng đã ít lại càng ít.

    Ngô Địch không quá hiểu nổi vì sao Lương Nhược Vân làm như vậy, vì khi tấn thăng đến loại cấp bậc quản lý cấp cao này, mục đích thành lập đoàn đội, hoàn toàn là để sinh tồn tốt hơn trong tương lai.

    Dù sao theo thực lực bản thân đã tăng lên, quỷ vật phải đối mặt cũng càng mạnh hơn, chờ đến khi tiến nhập đệ nhị vực càng là một thế giới khó sinh tồn hơn, nên bồi dưỡng người tâm phúc của mình, rèn ra một đoàn thể phù hợp ăn ý cũng rất cần thiết.

    Thế nhưng nghe ý tứ của Lương Nhược Vân, tiêu chuẩn chọn người của cô cũng không giống vì giúp mình, mà là làm hết sức để đào tạo một nhóm nhân tài mới.

    Lương Nhược Vân chắc chắn có tính toán của bản thân cô, có điều Ngô Địch từng nghĩ, thay vì lãng phí thời gian, lãng phí tinh lực để đào tạo nhân tài, chẳng bằng tìm người có thực lực tương đương mình họp thành đội, mọi vấn đề xem như đã có thể giải quyết.

    Bất quá chỉ nói thôi đương nhiên là dễ dàng, dù sao trong tình hình trước mắt, là hoàn toàn không tìm được bao nhiêu người có thực lực tương đương mình. Gã cũng không thể chạy tới đệ nhất minh phủ, liên thủ cùng đám quản lý cấp cao kia được.

    Phải biết ở đệ nhị vực cũng có loại quái vật Minh Phủ này, khả năng kết hợp cũng rất nhỏ, gã cũng hoàn toàn không tin trong đệ nhất Minh Phủ sẽ có thứ tốt gì.

    ----

    “Ha ha, cuối cùng cũng thành công!”

    Hạ Thiên Kỳ hưng phấn cười lớn một tiếng, một cỗ khí tức khủng bố tràn ra khỏi phòng hắn, nháy mắt lập tức bao phủ toàn bộ tòa chung cư chỗ ở của hắn.

    Đêm nay, mỗi người đều cảm thấy nhiệt độ trong nhà đột nhiên giảm mạnh, trong lòng tràn đầy lo lắng như ma quỷ tới nhà vậy.

    Sở Mộng Kỳ mới vừa tắm xong, vừa thay một bộ áo ngủ, lại cảm nhận được cái khí tức đáng sợ này, cái này cũng khiến cô nàng bị dọa đến mức nhanh chóng khoác thêm một chiếc áo khoác sau đó chạy ra ngoài, đến trước cửa phòng Hạ Thiên Kỳ gõ dồn dập.

    Hạ Thiên Kỳ thuấn di một cái đi tới cạnh cửa, tiếp theo xấu bụng muốn đùa giỡn cô nàng một phen, từ từ mở cửa phòng.

    Ngay lúc cửa nhà mở vừa mở ra, Sở Mộng Kỳ ở bên ngoài lập tức trợn tròn hai mắt, cô nàng chỉ thấy Hạ Thiên Kỳ được khô lâu hắc giáp bao phủ quanh người, bao vây trong từng đám huyết khí.

    Sở Mộng Kỳ đương nhiên không nhận ra Hạ Thiên Kỳ, còn tưởng gặp quỷ, không khỏi hét to một tiếng, thân thể lui về phía sau cực nhanh.

    Trong lúc lui nhanh về phía sau, chiếc áo khoác trên người cô bị rơi xuống mặt đất, lộ ra phần lớn da thịt.

    “Ai nha, không nghĩ tới còn có thu hoạch ngoài ý muốn!”

    Lời trêu ghẹo của Hạ Thiên Kỳ vọng vào tai Sở Mộng Kỳ, cô có chút không khẳng định nhìn Hạ Thiên Kỳ, lại thấy bộ quỷ giáp như của tử thân kia trên người Hạ Thiên Kỳ thối lui, tiếp theo bộ mặt hơi híp híp mắt của hắn lộ ra.

    “Thì ra là cái đồ bại hoại nhà anh! Lẽ nào anh chán sống rồi sao!”

    Sở Mộng Kỳ hoàn toàn không nghĩ tới, kẻ như ma thần xuất hiện ở cửa ra vào vậy mà lại là Hạ Thiên Kỳ, phải biết cái khí tức khủng bố cô vừa cảm nhận được kia, thậm chí khiến bản thân sinh ra một cảm giác vô lực.

    Hạ Thiên Kỳ làm sao có thể trở nên mạnh như vậy?

    Sở Mộng Kỳ rất khó tin tưởng, bởi lúc còn ở khu không người kia, Hạ Thiên Kỳ còn không phải là đối thủ của cô. Vậy mà trong khoảng thời gian ngắn, hắn lại có thể trở nên đáng sợ như vậy.

    Thấy giọng Sở Mộng Kỳ ít nhiều có chút run rẩy, tuy mở miệng mắng chửi mình, nhưng lại không có chút khí lực nào. Hạ Thiên Kỳ nhịn không được cười hắc hắc, nhướng mày nói:

    “Sở đại tiểu thư không phải là cô đang sợ hãi đó chứ? Vì sao giọng mắng người lại trở nên dịu dàng như vậy?”

    “Tôi sợ anh? Nói cho đồ vô lại nhà anh biết, nếu muốn, một mình tôi đánh hai anh còn được, anh tin không?!”

    Thấy Hạ Thiên Kỳ xem thường mình, Sở Mộng Kỳ không cam lòng yếu thế mà trả lời.

    “Tôi tin, cô có thể đánh lại ba tôi. Có điều là một cô gái, có thể kiếm điểm lại về mặt sinh hoạt một chút hay không, mặc áo ngủ chạy ra ngoài? Không biết đèn trong hành lang rất mạnh, cả người cô có thể bị nhìn xuyên sao?

    Ai, thật là không muốn nhìn cũng phải ép người ta phải nhìn, cô có tin tôi tố cáo cô tội danh cố ý quấy rối người khác, lập tức gọi cảnh sát tới bắt cô không?”

    “Anh...”

    Sở Mộng Kỳ bị Hạ Thiên Kỳ chọc tức kêu to, sau đó cô vội vàng che nữa người trên, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo Hạ Thiên Kỳ:

    “Thối vô lại, anh nhớ kỹ cho tôi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ cho anh biết tay! Anh cứ chờ đó đi!”

    “Ai, tôi sẽ tắm rửa sạch sẽ chờ, nếu cô cảm thấy buổi tối quá yên tĩnh, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tôi!”

    “Anh đi chết đi!”

    Sở Mộng Kỳ giống như phát điên, đột ngột thuấn di đến trước người Hạ Thiên Kỳ, tiếp theo vung một quyền đánh tới Hạ Thiên Kỳ, nhưng tiếc là Hạ Thiên Kỳ đã sớm có dự liệu, cho nên trực tiếp khép cửa phòng lại, một quyền này của Sở Mộng Kỳ đánh cửa phòng lõm vào một mảng lớn.

    “Hạ Thiên Kỳ!”

    Sở Mộng Kỳ tức giận hét lớn, vang vọng bên ngoài cửa rất lâu.

    “Thật sự là hả dạ quá đi, để xem cô còn dám đắc ý hay không, cho cô tức chết luôn!”

    Hạ Thiên Kỳ rất hài lòng với cách làm vừa rồi của mình, hắn đã sớm muốn dạy cho Sở Mộng Kỳ một bài học. Làm sao hắn có thể bỏ qua cơ hội quá tốt như vậy, hôm nay xem như hoàn toàn có thể xả được cơn giận bấy lâu nay rồi.

    Có điều vừa rồi hắn và Sở Mộng Kỳ gây ra động tĩnh lớn như vậy mà không thấy Lãnh Nguyệt ra ngoài, hắn nghi ngờ rất có thể Lãnh Nguyệt không có trong phòng, lúc này hắn gõ cửa một cái, kết quả vừa đẩy cửa ra nhìn, Lãnh Nguyệt thực sự không có trong phòng ngủ.

    “Xem ra lần này Lãnh Thần thật sự đã bị kích thích, vừa mới trở về lại lập tức đi ra ngoài.”

    Hạ Thiên Kỳ có thể đoán được Lãnh Nguyệt không có trong phòng, nhất định là lại chạy ra ngoài luyện tập rồi. Dù sao với loại người không có niềm vui như Lãnh Nguyệt này mà nói, cuộc sống của cậu ta không phải đi ngủ thì là luyện tập, có thể nói đây toàn bộ cuộc sống của anh ta.

    Mặc dù hắn cũng không có bao nhiêu thú vui, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với Lãnh Nguyệt. Chiếc BMW X5 của hắn vẫn còn để ở trong biệt thự kia, nhưng hắn cũng không muốn phí sức trở về để lấy, dự định vào ngày mai dạo một vòng quanh các cửa hàng ở khu 4S, tiện thể mua một chiếc xe thể thao về đi.

    Đóng cửa phòng Lãnh Nguyệt lại, Hạ Thiên Kỳ lại không việc gì làm mà quay về phòng mình.

    ———————

    Hơn 11 giờ tối, thành phố Đồng Lưu đang gặp một cơn mưa lớn nhất từ trước đến nay.

    Tiếng sét nổ vang bên tai không dứt, trên đường phố không một bóng người bi6 hơi nước mịt mù bao trùm, chân trời không ngừng lóe lên ánh sét.

    “Cơn mưa bên ngoài này thật lớn đến dọa người!”

    Diêu Trí đóng cửa sổ lại, sau đó vừa dùng khăn lau nước mưa trên bệ cửa sổ, vừa lên tiếng nói với bạn gái của gã đang ngồi sấy tóc trong phòng.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  9. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 19: Hương Vị
    Chương 6: Mùi
    Dịch: Hạ Tuyết | Biên: Hàn Phong Vũ​
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    (Mới đó đã hết một tháng, hy vọng mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ Nhất Tiếu, duy trì quốc gia, bầu nguyệt phiếu cho quốc gia, quốc gia sẽ càng ngày càng hay hơn.)

    Bạn gái của Diêu Trí tên là Tưởng Tiểu Ba, từ khi còn học cao trung hai người đã lén ở chung, năm nay là tròn tám năm bọn họ sống chung.

    Hiện tại cả hai đều có việc làm tương đối ổn định, mặc dù lương không cao, nhưng cũng không thấp, ở thành phố thuộc về tam tuyến thành thị* như thành phố Đồng Lưu này, vẫn đảm bảo chi tiêu cơ bản hằng ngày tuyệt đối đầy đủ.


    *Tam tuyến thành thị: Các thành phố thuộc cấp huyện.

    Vì âm thanh máy sấy tóc rất lớn, nên Tưởng Tiểu Ba không nghe Diêu Trí đang nói gì. Lúc này tóc đã tương đối khô, cô tắt máy sấy, tiện tay đặt ở một bên tủ đầu giường.

    Thấy Tưởng Tiểu Ba không có ý tứ cất máy sấy, mà nằm bò ra giường. Diêu Trí không khỏi cau mày nói:

    “Em dùng máy sấy xong, sao lại không cất đi? Lần nào cũng tùy tiện vứt lung tung!”

    Ở nhà, bất kể việc lớn việc nhỏ gì đều do một mình Diêu Trí làm, bình thường ngay cả quét dọn, Tưởng Tiểu Ba cũng không quét, được Diêu Trí hầu hạ cung phụng như tổ tông.


    “Ngày nào cũng nói em, người ta lỡ đi lên rồi, anh ở dưới thì giúp em cất máy sấy đi!”

    Tưởng Tiểu Ba ra vẻ đáng thương nhìn Diêu Trí, thấy Tưởng Tiểu Ba lại dở trò cũ với mình, gã cũng quyết không nhượng bộ nói:

    “Em đừng bày trò nữa, mỗi lần anh nhờ em làm việc gì đó thì em lại giả bộ đáng thương. Mau dậy cất máy sấy đi.”

    Chiêu giả vờ đáng thương này của Tưởng Tiểu Ba, có thể nói là lần nào cũng thành công, vì Diêu Trí là người mềm lòng, vừa thấy cô giả bộ tội nghiệp gã sẽ lập tức thỏa hiệp, chỉ là lần này cô không được như ý.

    “Cất thì cất, thật là... dạo này anh đối xử với em càng ngay càng không tốt!”

    Tưởng Tiểu Ba liếc Diêu Trí đang đứng trước cửa sổ một cái, vừa leo xuống giường vừa lầm bầm vài tiếng trong miệng, cầm cái máy sấy trước đó cô đã tiện tay vứt lên tủ đầu giường bỏ vào một cái ngăn kéo bên tường.

    “Như vậy còn tạm được.”

    Thấy Tưởng Tiểu Ba làm theo ý mình, lúc này Diêu Trí mới hài lòng gật đầu, nhưng Tưởng Tiểu Ba lại không thèm để ý đến gã, lần nữa léo lên giường.

    Tuy bên ngoài đang mưa rất lớn, nhưng bên trong phòng ngủ lúc này lại vô cùng oi bức, thẳng đến khi Tưởng Tiểu Ba mở máy điều hoà, nhiệt độ mới dịu đi một chút.

    Bật đèn ngủ lên, lúc này Diêu Trí cũng cởi giày lên giường, chỉ là gã vừa mới leo lên, Tưởng Tiểu Ba đã đạp gã một cước ngã xuống lại:

    “Mau đi rửa chân đi, chân anh thối quá!”

    “Chân em mới thối, trước đó anh vừa mới tắm xong!”

    Diêu Trí nghĩ là Tưởng Tiểu Ba đang cố tình kiếm chuyện với gã, nên cũng không quan tâm, gã sửa lại cái gối đầu cho ngay ngắn, sau đó hài lòng nằm xuống.

    Chiếc giường bị chia làm hai, mạnh ai nấy ngủ, chẳng ai quan tâm đến ai.

    Tính tình Tưởng Tiểu Ba chính là như vậy, là điển hình của tính cách trẻ con, ngay cả chỉ chút chuyện lông gà vỏ tỏi mà chọc trúng cô, cô cũng hờn dỗi một quãng thời gian.

    Hai người sống cùng nhau lâu như vậy, Diêu Trí đương nhiên là vô cùng hiểu rõ tính tình của Tưởng Tiểu Ba, cũng biết cô bạn gái này của gã đang đợi mình chủ động qua dỗ cô.

    “Một mình vợ ngủ được không, để chồng ôm vợ ngủ cho thoải mái.”

    Diêu Trí cười tít mắt, nhích tới gần Tưởng Tiểu Ba. Cô bực bội hất tay Diêu Trí ra, nhưng cuối cùng vẫn bị Diêu Trí ôm chặt.

    “Anh bây giờ đối với em không tốt chút nào hết, động một chút là lại mắng em.”

    Thấy Diêu Trí đã chịu thỏa hiệp, lúc này Tưởng Tiểu Ba lại được dịp phàn nàn.

    “Em nghĩ xem, mỗi ngày ở trong nhà việc gì anh cũng làm hết, một chút anh cũng không để em bị vất vả, anh nói em vài câu không được sao? Hơn nữa, có lần nào nói xong không dỗ em?

    Cho dù em tìm tới người khác thì họ cũng chỉ muốn qua đường thôi, hầu hạ em như tổ tông thế này, nếu để mẹ anh thấy dáng vẻ này của anh, chắc chắn một tay bóp chết anh.”

    “Tránh sang một bên, anh đối với em không tốt, không cần ở đó giảo biện!”

    Mặc dù ngoài miệng Tưởng Tiểu Ba vẫn nói như thế, nhưng hiển nhiên cô đã không còn so đo với Diêu Trí, vì Diêu Trí đối xử với cô thế nào, trong lòng cô rất rõ ràng, biết Diêu Trí là người đàn ông phục tùng, vô cùng yêu thương cô.


    “Anh nhận sai là được chứ gì? Thôi ngủ nhanh đi, đã gần 12 giờ đêm rồi, ngày mai anh còn phải đi làm sớm.”

    “Không ngủ, dù sao ngày mai em đi làm cũng không có chuyện gì, mặc kệ anh!”

    "Bà cô của anh, coi như anh xin em giơ cao đánh khẽ bỏ qua cho tiểu nhân đi. Ngày mai em không sao, với anh là ngày mai còn có một bản kế hoạch phải viết, nghe lời, nhanh ngủ đi.”

    “Xin lỗi em đi rồi em sẽ để anh đi ngủ!”

    “Xin lỗi, anh sai rồi, được chưa?”

    “Như vậy còn tạm được. Ôm em đi, nếu không ngày mai thức dậy em lại lăn xuống đất mất.”

    Diêu Trí năn nỉ muốn hết hơi mới có thể dỗ Tưởng Tiểu Ba an ổn lại, ngoan ngoãn đi ngủ.

    Hai người không nói thêm gì nữa, lát sau Tưởng Tiểu Ba đã hít thở đều đều, ngủ thiếp đi, thân thể hơi co lại, run run mấy lần.

    “Ngủ nhanh thật!”

    Diêu Trí thở dài trong lòng, quen một bạn gái như trẻ con thế này, mặc dù trên mặt sinh hoạt hơi mệt mỏi một chút, nhưng hai người chưa bao giờ thiếu niềm vui.

    Diêu Trí dán mặt vào gáy Tưởng Tiểu Ba, chỉ là khi vừa mới kề sát, gã lại ngửi thấy một mùi hôi thối như có như không.

    Cái mùi kia vô cùng khó ngửi, Diêu Trí vô ý thức quay đầu đi, cảm thấy có thể là mùi tản ra từ máy điều hòa, gã lại với tay qua một bên lần mò điều khiển điều hòa, sau đó tắt điều hòa đi.

    Sau khi máy điều hoà bị tắt, nhiệt độ trong phòng cũng tăng dần lên, nhưng mùi hôi thối kia vẫn tồn tại như có như không.

    May là mùi hôi thới kia cũng không quá nồng, gã cũng không nghĩ nhiều, lát sau cũng ngủ thiếp đi.

    Sáng sớm hôm sau, Diêu Trí bị chuông báo thức làm tỉnh giấc rất sớm.

    Gã dụi mắt, thân thể cứng ngắc ngồi dậy trên giường, cảm giác như thể sau lưng có vô số cánh tay đang kéo mình, khiến gã rời giường vô cùng khó khăn.

    Diêu Trí không sợ tăng ca, gã sợ là phải dậy thật sớm đi làm, từ khi nhận chức đến nay, hầu như mỗi tháng đều bị phạt tiền vì đến trễ, rồi sau đó vẫn không cách nào sửa được.

    Dùng sức dụi mắt, chà mặt một lúc, Diêu Trí mới cảm giác mình tỉnh táo hơn một chút, lại cúi đầu nhìn Tưởng Tiểu Ba đang ngủ say, Diêu Trí lại cúi đầu hôn một cái lên trán Tưởng Tiểu Ba.

    Nhưng sau đó Diêu Trí không khỏi nhíu màyvì gã lại lần nữa ngửi được mùi hôi thới rất khó hình dung trên người Tưởng Tiểu Ba.

    Mùi hôi thối kia như thức ăn, không, nói chính xác hơn thì mùi hôi thối kia như của một cái xác chết thối rữa, khiến gã rất buồn nôn.


    “Quái lạ, sao trên người cô ấy lại tản ra cái mùi này?”

    Diêu Trí không biết vì sao trên người Tưởng Tiểu Ba lại bốc ra cái mùi hôi thối kia, trên thực tế Tưởng Tiểu Ba có thói quen vệ sinh rất tốt, hầu như mỗi ngày đều tắm rửa kỹ càng, nên không có khả năng có mùi hôi thối trên người mới đúng.

    “Là mùi của máy điều hòa sao?”

    Diêu Trí lại nâng cánh tay mình lên ngửi ngửi, bất quá gã cũng không ngửi được bất cứ mùi hôi gì trên người mình. Suy nghĩ một hồi cũng ra nguyên nhân, mắt thấy sắp trễ giờ tới nơi nên gã cũng không dám nghĩ tiếp nữa, gã vội vàng leo xuống giường, chạy vào phòng vệ sinh rửa mặt.

    Chờ Diêu Trí rửa mặt thay quần áo xong chuẩn bị ra khỏi cửa, Tưởng Tiểu Ba uể oải tỉnh dậy, nhắc nhở Diêu Trí đã đẩy cửa ra:

    “Đừng quên mang đồ ăn trưa!”
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
  10. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 19: Hương Vị
    Chương 7: Thi thể phân hủy
    Dịch: Hạ Tuyết | Biên: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Dịch: Hạ Tuyết | Biên: Hàn Phong Vũ


    “Biết rồi, em cũng thế, đúng rồi, trước khi đi đừng quên tắm rửa.”

    “Tắm rửa? Mới sáng sớm, tắm cái gì mà tắm?”

    Vừa nghe Diêu Trí vậy mà nhắc cô đi tắm, việc này khiến Tưởng Tiểu Ba cảm thấy rất kỳ quái, bất quá lúc này Diêu Trí đã đóng sập cửa lại, trong hành lang vang lên tiếng bước chân gấp rút chạy xuống lầu của gã.

    Tưởng Tiểu Ba cũng không quá để ý đến lời nói của Diêu Trí, mắt nhắm mắt mở đi vào phòng vệ sinh bắt đầu rửa mặt.

    Sau khi chạy đến trạm xe buýt, Diêu Trí thừa dịp xe bus vẫn còn chưa đến, gã nhanh chóng chạy đi mua một ly sữa đậu nành không dễ uống chút nào, uống hai ngụm lớn liên tục, lại thấy xe bus chật kín người chậm rãi ngừng lại.

    Đối với Diêu Trí mà nói, chuyện đau khổ nhất mỗi ngày, không gì ngoải chen xe bus sáng sớm, dậy sớm vốn đã đủ đau khổ, kết quả còn phải chen lấn trên chuyến xe buýt nóng bức này. Gã chuyển tới bên này gần hai năm, số lần được ngồi ngay ngắn trên ghế có thể đếm được trên đầu ngón tay, đa phần đều là gã phải đứng đến tận lúc xuống xe.

    Theo dòng người trước mặt chen một đường tới vị trí chính giữa xe bus, rốt cuộc Diêu Trí mới tìm được một chỗ đứng tương đối thoải mái.


    Ngồi ở ghế đối diện chỗ gã đứng là mấy cô ả mặc áo ba lỗ trễ ngực, việc này cũng khiến Diêu Trí tìm được niềm vui làm khách đứng.

    Trọn một quãng đường, hầu như lúc nào gã cũng luếc trộm mấy cô ả này, còn một số người chen bên cạnh gã, ánh mắt bọn hắn lúc như vô tình cố ý lướt qua trên người mấy cô ả kia.

    Đều nói trên xe bus mùa hạ đều tụ tập sắc ma đủ loại cấp bậc, Diêu Trí cảm thấy đám đàn ông ở trên chiếc xe này vẫn còn tương đối có tố chất, ít nhất bọn hắn còn chưa đến mức nhịn không được mà động tay động chân.

    Đứng đủ bốn mươi phút, Diêu Trí mới đường hoàng xuống xe, áo sơ mi bị mồ hôi thấm ướt hoàn toàn dán vào lưng. Quay đầu nhìn chiếc xe buýt đang đi xa dần, Diêu Trí bất đắc dĩ thở dài.

    Chạy một mạch đến công ty, cuối cùng vẫn đuổi kịp một phút cuối cùng trước thời gian làm việc.

    Công ty của Diêu Trí là một đơn vị công ty mang tính hỗ trợ network, tổng cộng có hơn 300 nhân viên, ở Đồng Lưu Thị cũng đã có thể coi như xí nghiệp tương đối lớn.

    Diêu Trí làm việc ở bộ phận kế hoạch, trừ hắn làm kế hoạch ra, còn có một người làm dự thảo, hai người làm thiết kế.

    “Anh chạy bộ tới công ty sao? Sao lại mệt thành thế này?”

    Thấy Diêu Trí thở gấp bước vào phòng làm việc, mấy người đồng nghiệp đều lo lắng hỏi gã một câu.

    “Thì tôi dậy trễ, nên chỉ có thể chạy một mạch tới đây!”

    Diêu Trí khổ sở khẽ thở dài, theo thói quen mở máy tính lên, sau đó ngồi xuống ghế.

    Sau thời gian vào làm việc, lãnh đạo bộ phận vòng quanh cho có lệ, sau đó mấy người bọn họ đều bận rộn làm việc.

    Trước buổi trưa hôm nay, Diêu Trí phải làm cho xong một phần kế hoạch hoạt động online, làm cho ra thì không khó, nhưng vì lãnh đạo yêu cầu phải làm ba phương án khác nhay, cho nên thời gian tương đối eo hẹp.

    Đeo tai nghe lên, cố gắng ngăn cách với âm thanh bên ngoài, Diêu Trí lúc này bắt đầu chuyên tâm làm việc.

    Chăm chú làm việc trong thời gian khoảng chừng một tiếng đồng hồ, đột nhiên hai tay đang gõ bàn phím không ngừng của Diêu Trí dừng hẳn lại, vì gã lại đột nhiên ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc.

    Cái mùi này, rất giống mùi gã ngửi được trên người người yêu của hắn vào tối qua và sáng hôm nay.

    Mùi này, rất giống mùi xác chết phân hủy.

    Diêu Trí quay đầu lại, đã thấy người bạn đồng nghiệp làm thiết kế kia của gã, đang cười híp mắt đứng bên cạnh gã, cái này cũng khiến gã sợ hết hồn, vội vàng kéo tai nghe xuống:

    “Má, sao cậu không có chút tiếng động nào vậy, thiếu chút nữa hù chết tôi rồi!”

    “Là do anh mang tai nghe mới không nghe thôi, còn nữa, anh cũng không phải lén xem phim ở công ty, cần gì phải sợ.”

    Đồng nghiệp làm thiết kế này của Diêu Trí cười nói xong, lại vỗ bả vai gã, chỉ ra bên ngoài nói:

    “Đi, có chuyện tìm anh.”

    “Chuyện gì?”

    “Ra ngoài rồi biết.”

    Diêu Trí mơ mơ hồ hồ đi theo người đồng nghiệp làm thiết kế kia ra ngoài, mãi đến tới khu hút thuốc ở đầu cầu thang, gã mới hiểu, hóa ra tên đồng nghiệp làm thiết kế này gọi gã ra đây chỉ đơn thuần hút thuốc.

    Đốt một điếu thuốc thơm, Diêu Trí hút một hơi thật sâu, sau đó phun ra một làn khói trắng thật dài, quay lại nói với người bạn đồng nghiệp kia:

    “Tôi còn tưởng cậu thật sự có chuyện gì tìm tôi, dọa tôi thiếu chút nữa bất tỉnh!”

    “Anh đi chết đi, anh nghĩ tôi tìm anh để vay tiền hay gì?”

    Hai người nói chuyện tào lao vài ba phút, một điếu thuốc hút xong rất nhanh, lúc này Diêu Trí đột nhiên nhớ ra cái gì đó, vội vàng gọi người bạn đồng nghiệp đã quay về khu văn phòng nói:

    “Trương Bân.”

    “Gì vậy?”

    Thấy người bạn đồng nghiệp thiết kế kia của gã dừng lại, Diêu Trí vội vàng chạy tới, tiếp theo đưa mũi lại gần hắn ngửi một cái.

    “Mẹ nó, anh có thể biến thái hơn nữa không?!”

    Trương Bân thấy Diêu Trí vậy mà ngửi ngửi trên cổ trên người hắn, nhất thời khiến hắn cảm nhận được một trận buồn nôn, vội vàng đẩy Diêu Trí ra, nghi ngờ hỏi:

    “Anh bị trúng tà à?”

    “Trên người cậu có mùi gì đó rất lạ.”

    Sau khi ngửi một cái, Diêu Trí đã có thể xác nhận, cái mùi hôi trên người Trương Bân này và mùi thi thể phân hủy trên người bạn gái Tưởng Tiểu Ba của gã là giống nhau.

    “Mùi gì?”

    Nghe xong, Trương Bân theo bản năng ngửi một cái, sau đó lại lắc đầu nói:

    “Mùi gì?”

    “Mùi thối... Mà thôi, không có gì đâu, cậu trở về làm việc đi!”

    Diêu Trí vốn nghĩ nói ra được, nhưng lại nghĩ tới nói ra lời như vậy sẽ khiến Trương Bạn rất khó chịu, thế nên do dự một lúc rồi cũng không nói ra.

    “Anh đừng giả thần giả quỷ, mau nói xem, rốt cuộc là mùi gì?”

    “Trêu cậu một chút thôi mà, trên người cậu đầy mồ hôi thối, còn có thể có mùi gì khác?”

    Diêu Trí cười hắc hắc vài tiếng, sau đó không nói thêm gì nữa, bước nhanh trở về phòng làm việc của mình.

    Sau khi quay lại bàn làm việc, trong lòng Diêu Trí không tránh khỏi có chút nghi ngờ, vì sao trên người bạn gái gã, lại có mùi như trên người Trương Bân?

    Chẳng lẽ cái mùi kia thật sự là mùi từ máy điều hòa hay sao? Nhưng vì sao trên người gã lại không có?

    Suy nghĩ một lúc lâu Diêu Trí lại cầm điện thoại di động, gọi cho bạn gái gã.

    “Em đang làm gì đó?”

    “Còn có thể làm gì chứ, em đang đi làm. Có gì sao, có phải tối nay lại không về ăn cơm?”

    “Không phải, anh chỉ là muốn hỏi em, buổi sáng trước lúc đi làm em có tắm không?”

    “Mới sáng sớm mà tắm rửa cái gì? Đúng rồi, em còn chưa hỏi anh, lời anh nói với em lúc sàng là có ý gì?”

    “Anh nói với em chuyện gì?”

    “Thì là anh bảo em nên đi tắm trước khi ra ngoài ấy.”

    “À... Là vì anh ngửi được trên người em có mùi thối.”

    “Cút, trên người anh mới có mùi thối ấy!”

    “Thật, lẽ nào em không ngửi thấy trên người mình sao?”

    “Được rồi, em còn có làm việc phải làm, lười nói với anh, cúp máy đi!”

    Không đợi Diêu Trí nói xong, Tưởng Tiểu Ba ở đầu dây bên kia đã cúp điện thoại.

    Diêu Trí cười khổ một tiếng, cảm thấy mình dường như lại chọc vào Tưởng Tiểu Ba, có điều gã cũng không nói sai cái gì, hắn thật sự ngửi được mùi như mùi thi thể phân hủy trên người Tưởng Tiểu Ba.

    Phía Tưởng Tiểu Ba bên kia, mặc dù có chút tức giận cúp điện thoại, nhưng trong lòng cô vẫn tương đối để ý lời của Diêu Trí, cũng không nhịn được cẩn thận ngửi quần áo của mình, có điều ngoài mùi nước hoa nhàn nhạt ra, cũng không có mùi gì khó ngửi khác.

    “Thật là, tên Diêu Trí này thật là thiếu trừng phạt đây mà!”

    Tưởng Tiểu Ba nhìn thoáng qua điện thoại di động, trong lòng bực bội nói.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
    Ân Tĩnh and Hàn Gia Băng like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này