[Đô Thị] Ác Linh Quốc Gia _ Trong nháy mắt cười cười

Thảo luận trong 'Truyện Hoàn Thành' bắt đầu bởi Hàn Gia Băng, 9/6/16.

Lượt xem: 144,091

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 34: Nhắc nhở thiện ý
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Lương Nhược Vân cũng không nhận nói tiếp đề tài này, mà là nhắc tới một vấn đề khiến Hạ Thiên Kỳ có chút mờ mịt:


    "Quyền hạn quản lý của anh đến giờ vẫn không dùng tới, anh là muôn vứt bỏ sao?"


    "Sao có thể vứt bỏ, tôi vẫn luôn không nỡ dùng, muốn dùng ở thời điểm nên dùng."


    Hạ Thiên Kỳ thấy Lương Nhược Vân có ý tứ nhờ cậy, vội vàng giải thích nói:


    "Sự kiện bình thường, trên độ khó tôi có thể miễn cưỡng đối phó, sự kiện ngẫu nhiên cô lại không cách nào xuất hiện, cho nên tôi mới vẫn luôn giữ lại, muốn dùng vào lúc sát hạch quản lý cấp cao."


    "Sự kiện sát hạch quản lý cấp cao, làm quản lý cấp cao thì tôi không cách nào tham dự, nên tôi không giúp được anh."


    "Không thể nào, vậy quyền hạn lần này có thể dùng đến sau này không? Ý của tôi là nói, dùng đến lúc tôi trở thành quản lý cấp cao."


    "Không thể. Nếu bây giờ anh không cần, cũng chỉ có thể chọn vứt bỏ, hoặc là chuyển cơ hội lần này cho những người khác."


    "Tôi có thể nói một câu, loại quy định này rất lừa đảo không? Vì sao lúc đó không nói với tôi?"


    Lương Nhược Vân không nói gì, trên mặt cũng không nhìn ra để ý tới câu nói này của Hạ Thiên Kỳ, chỉ nhàn nhạt trả lời một câu:


    "Cơ hội này vốn là có cũng được không co cũng được, nếu anh đã không cần, vậy thì cần gì phải chiếm lợi nhỏ như vậy, nhất định phải cho bản thân dùng hết sao?"


    "Đây cũng không phải lợi nhỏ, đây trong mắt tôi vốn là một cái mạng, nói ra không sợ cô chê cười, lúc đó sở dĩ tôi xin quản lý, cũng là vì nhìn trúng cơ hội được cô cứu này đây.


    Có rất nhiều lần tôi đều muốn dùng, nhưng không chịu dùng, sớm biết như vậy trước kia tôi đã không giữ lại, còn tưởng rằng chờ sau khi tham gia sát hạch quản lý cấp cao lại tìm cô hỗ trợ nữa."


    Hạ Thiên Kỳ vốn là người thích chiếm lợi nhỏ, lúc đó hắn còn tự cho là mình rất thông minh, cố tình đặt cơ hội lên sát hạch quản lý cấp cao, để Lương Nhược Vân giúp mình một ân lớn, kết quả không nghĩ tới cuối cùng bị Lương Nhược Vân tính kế ngược lại.


    "Cho anh chút thời gian cân nhắc, anh là chuyển giao cho người khác, hay là vứt bỏ."


    "Cô để cho tôi thở một chút trước, tôi đây không phải vẫn còn một tháng mới có thể tham dự sát hạch sao?"


    "Một khi tiến đi vào một tháng trước sát hạch, anh sẽ không nhận được chỉ thị tham gia sự kiện, nên anh không thể dùng tới."


    Lương Nhược Vân lần nữa trả lời Hạ Thiên Kỳ vô cùng rõ ràng.


    "Được rồi, vậy thì để tôi suy nghĩ một chút."


    Trong đầu Hạ Thiên Kỳ lóe lên mấy người, cuối cùng quyết định nói:


    "Muốn tôi buông bỏ là tuyệt đối không thể nào, cô chuyển cơ hội lần này cho Triệu Tĩnh Thù đi, có điều cô cũng không thể làm bừa, phải cho tôi xác định mới được."


    "Tôi sẽ không lừa anh."


    Lương Nhược Vân cảm thấy lời của Hạ Thiên Kỳ có chút buồn cười, cũng không để ý đến hắn nữa, mà chạm nhẹ lên đồng hồ vinh dự của mình mấy cái.


    "Cô rõ ràng đã lừa."


    Hạ Thiên Kỳ nghi ngờ lẩm bẩm một câu trong lòng, mặc dù tính toán của bản thân rơi vào khoảng không, có điều cơ hội lần này cho Triệu Tĩnh Thù, trái lại ít nhiều gì cũng khiến hắn ổn hơn một chút, dù sao so với hắn mà nói, kỳ thực lúc này Triệu Tĩnh Thù càng cần cơ hội này hơn.


    "Được rồi, nếu anh không tin, có thể gọi điện cho người kia để cô ấy xem lại quyền hạn của mình."


    "Cái này tôi sẽ xác nhận sau khi đi về."


    Hạ Thiên Kỳ bĩu môi, không nói thêm gì nữa.


    "Vấn đề của anh đã giải quyết rồi, bây giờ chúng ta tiếp tục trò chuyện trước đó."


    Lương Nhược Vân vẫn nói như không có chuyện gì xảy ra, Hạ Thiên Kỳ cũng không muốn phân cao thấp với Lương Nhược Vân, dù sao Lương Nhược Vân với hắn thật có thể nói đã đạt đến mức độ bạn tâm giao, chỉ là bao che cho hắn và Lãnh Nguyệt thôi đã không dưới hai lần.


    Nếu không có Lương Nhược Vân gánh, chỉ sợ hắn và Lãnh Nguyệt sớm đã bị đám người đệ nhất Minh Phủ và đệ nhị Minh Phủ kia giết chết.


    Mặc dù hắn rất tầm thường không giả, thế nhưng theo lề lối mà nói, ít nhiều gì vẫn có một ít.


    "Sau khi trở thành quản lý cấp cao, sẽ có cơ hội tổ chức đoàn thể cho mình, anh có thể tìm bất kỳ người nào, chỉ cần hắn có thể đồng ý anh.


    Trên số người cũng không hạn chế, có thể tìm người cùng cấp bậc với mình, hoặc là nhiều hơn so với cấp bậc của mình, một khi bọn họ xác định về chỗ, trên cấp bậc của bọn họ sẽ không có bất kỳ nâng cao nào nữa.


    Cũng không nhận được bất kỳ phần thưởng nào của Minh Phủ giành cho, cách nhận được phần thưởng duy nhất, chính là lấy được từ chỗ anh.


    Nên liên quan tới chuyện này, anh cũng phải suy nghĩ cho kỹ, thế nhưng tôi cần phải nhắc nhở anh chính là, nếu anh không tìm người nào, giai đoạn trước ở đệ nhị vực có thể sẽ không có cảm giác gì, nhưng giai đoạn sau anh tuyệt đối sẽ trở nên rất khó khăn.


    Có điều nguyên nhân chuyện này vì người mà thôi, nếu anh không cách nào đào tạo người trong đội cỉa anh đến mức có thể giúp đỡ anh, vậy thì kết quả vẫn còn lại một mình.


    Dĩ nhiên, hết thảy đều phải chờ anh có thể thông qua sát hạch rồi lại nói."


    Bây giờ tâm tình của Hạ Thiên Kỳ cũng không quá tốt, vì hôm nay Lương Nhược Vân gặp hắn nói những lời này, có vẻ như không có một tin tốt nào.


    Hắn vốn còn cho là sau khi mình trở thành quản lý cấp cao, thì có thể kéo Triệu Tĩnh Thù vào được, như vậy hai bên tin tưởng, cũng có thể quan tâm lẫn nhau. Kết quả Lương Nhược Vân vậy mà nói cho hắn biết, sau đó trên cấp bậc bọn họ sẽ không có bất luận nâng cao nào, đồng thời ngay cả phần thưởng của Minh Phủ cũng bị mất, chỉ có thể dựa vào hắn phát ra.


    Nếu đổi lại một lối suy nghĩ khác, cái này hầu như không có gì khác với một mình đơn độc gầy dựng sự nghiệm mở công ty.


    Lăn lộn tốt thì tạm được, nếu lăn lộn không được, như vậy tất cả mọi người đi theo anh đều phải chịu tội.


    "Cái này cũng không cần ra quyết định bây giờ đi?"


    "Đương nhiên, anh còn rất nhiều thời gian có thể tự suy tính, lúc nào anh muốn lập đội cũng được."


    "Ừm, tôi biết rồi."


    Lương Nhược Vân nói tới đây, hàng lông mi thật dài nhấp nháy mất cái, suy nghĩ một chút lại nói:


    "Phiển phức bên kia tôi đã giúp các anh giải quyết rồi, nếu anh muốn dọn đi khỏi chỗ Ngô Địch cũng có thể, nhưng dù vậy, sau này anh nhất định cũng phải cẩn thận, vì có không ít người đã chú ý tới các anh.


    Tôi ở chỗ này thì không sao, bọn họ sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, thế nhưng qua không được bao lâu, tôi cũng sẽ hoàn toàn rời khỏi nơi này, ngày quay lại chưa định được, đến lức đó những người kia sẽ làm gì với các anh thì khó mà nói.


    Anh có thể xem như lời của tôi là nhắc nhở anh, cảnh cáo, hay hoặc là lời khuyên cũng được."


    "Tôi hiểu rõ, người không phạm tôi tôi cũng không phạm người, nếu đám người kia không tìm tôi gây phiền toái, tôi tuyệt đối sẽ không tìm bọn họ gây sự."


    Ý tứ của Lương Nhược Vân thực ra là muốn Hạ Thiên Kỳ kiếm chế tính khí một chút, có thể nhịn được thì nhịn, nhưng Hạ Thiên Kỳ thì hoàn toàn không nghĩ như vậy, vẫn là một bộ dạng anh không chọc tôi tôi cũng không đi kiếm chuyện, nhưng một khi anh chọc tôi, chờ tôi nắm được cơ hội thì phải giết chết anh.


    Một điểm này dưới góc nhìn của cô, hoàn toàn là một bản sao của Ngô Địch, cũng không trách được Ngô Địch lại chủ động nói phải bảo vệ Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt thật chặt, tránh cho bị người của Minh Phủ khác đánh lén.


    Chỉ có thể nói, hai người kia là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, không thì lấy tính cách của Ngô Địch, chính là có khuyên thế nào đi nữa, người gã chướng mắt thì cũng tuyệt đối không quan tâm.


    "Những gì tôi muốn nói đều nói xong rồi, anh còn có gì muốn hỏi không?"


    "Cô có thể cho tôi chút đề xuất liên quan tới sát hạch không? Thật ra bây giờ tôi cũng không quá rõ ràng, sát hạch quản lý cấp cao rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì.


    Quản lý Ngô nói, sát hạch quản lý cấp cao của anh ta là sống qua mấy ngày dưới sự đuổi giết của quỷ vương, lẽ nào sát hạch của tôi cũng là thế này phải không?"
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  2. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 35: Chuyển dời quyền hạn
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    "Sát hạch của mỗi người đều không giống nhau, cho nên trên phương diện này tôi cũng không cách nào giúp anh cái gì.


    Có điều anh có thể tham khảo là, sự kiện sát hạch đơn giản chia thành hai loại, một loại là chạy trốn, một loại là diệt trừ quỷ vật.


    Quỷ vật phải đối mặt trong cái trước sẽ là quỷ vương, sẽ như sự kiện ngẫu nhiên, được truyền tống tới một vị trí ở đệ nhị vực.


    Còn cái thứ hai, thông thường sẽ đối mặt với ác quỷ, như sự kiện xảy ra ở thế giới hiện thực.


    Nên muốn xác định sự kiện sát hạch của mình thuộc về loại nào, chỉ cần lúc sự kiện mở ra nhìn xem bản thân đang ở đâu sẽ rõ ràng.


    Nếu không ở hiện thực, vậy thì chỉ cần cố gắng chạy trốn là được, ngược lại, anh nhất định phải diệt trừ quỷ vật."


    Mặc dù Lương Nhược Vân không thể giúp được gì cho Hạ Thiên Kỳ trong sát hạch, nhưng trên thực tế những lời cô nói này, với Hạ Thiên Kỳ đã là giúp đỡ rất lớn.


    Ít nhất khiến hắn hiểu được đại khái loại hình sự kiện sát hạch, không còn là không hiểu ra sao.


    "Biết được những điều này là đủ rồi, còn lại nói trắng ra là tự xem mệnh tôi thế nào."


    Lương Nhược Vân nhìn Hạ Thiên Kỳ một cái, vẫn hỏi rất chính thức:


    "Còn vấn đề gì không?"


    "Tạm thời đã không còn."


    Hạ Thiên Kỳ suy nghĩ một chút, cuối cùng thở dài lắc đầu.


    "Ừm, nếu còn vấn đề gì có thể dùng điện đàm báo tin cho tôi biết, đoạn thời gian sắp tới đây tôi cũng không ở lại nơi này.


    Được rồi, anh có thể đi về."


    Lương Nhược Vân nói xong lập tức hạ lệnh đuổi khách với Hạ Thiên Kỳ, Hạ Thiên Kỳ gật đầu tuân mệnh, cũng không có tâm tình ở lại lâu, xoay người đi ra khỏi phòng hội nghị, tiếp theo đi xuống lầu.


    Đi ra khỏi văn phòng Hoàng Kim, chuyện đầu tiên Hạ Thiên Kỳ làm chính là gọi điện thoại cho Triệu Tĩnh Thù:


    "Này Tĩnh Thù, bây giờ cô nhìn quyền hạn viên chức của cô xem, có phải có thêm một cái không."


    "A, tôi xem một chút."


    Nghe tiếng Hạ Thiên Kỳ có chút nóng nảy, Triệu Tĩnh Thù cũng không hỏi nhiều, lát sau lại có chút kinh ngạc hỏi:


    "Trong quyền hạn của tôi có thêm một cơ hội có thể được quản lý cấp cao cứu viện, đây là chuyện gì xảy ra?"


    "Tôi trao lại quyền hạn này cho cô, còn một tháng nữa tôi phải tham dự sát hạch quản lý cấp cao, mà trong một tháng này Minh Phủ sẽ không phát ra bất cứ sự kiện gì cho tôi, nên quyền hạn này ở chỗ tôi coi như trở thành phế thải, cảm thấy quá đáng tiếc, cho nên để Lương Nhược Vân chuyển cho cô."


    "Thiên Kỳ anh có phải đồ ngốc không, trước kia anh đã làm gì, vì sao không cần tới chứ."


    Sau kinh ngạc ngắn ngủi, Triệu Tĩnh Thù lại nói tới Hạ Thiên Kỳ.


    "Trước kia tôi vốn định giữ tới sự kiện sát hạch quản lý cấp cao lại dùng, kết quả Lương Nhược Vân nói cho tôi biết không dùng được, cho nên giao lại cho cô."


    Hạ Thiên Kỳ có thể nói là một chút màu mè cũng không thêm vào, vì hắn và Triệu Tĩnh Thù ở cùng nhau, cũng thật sự không cần để cho Triệu Tĩnh Thù biết ơn mình cái gì, vẫn luôn là có sao nói vậy.


    "Được rồi, có điều nếu anh đổi lại một cách nói khác, có lẽ tôi sẽ vui vẻ hơn."


    Triệu Tĩnh Thù trêu chọc Hạ Thiên Kỳ một câu, Hạ Thiên Kỳ cũng cười hắc hắc mấy tiếng trong điện thoại:


    "Không tán gẫu vô dụng với cô nữa, nếu không lấy hiểu biết của cô với tôi, tôi cũng không lừa được cô, trái lại còn có thể tổn hại hình tượng vô cùng cao lớn của tôi trong lòng cô."


    "Anh ngừng đi, nói tới lại chém gió.



    Nói tiếp, anh trở về từ đệ nhị vực khi nào, tôi còn tưởng anh còn ở đó chứ."


    Lúc nói đến đây, ngữ khí Triệu Tĩnh Thù rõ ràng có chứa trách cứ, có lẽ hai ngày này lo lắng không ít cho bọn họ.


    "Tôi là ngủ tới xế chiều mới tỉnh, sau đó bị Ngô Địch báo lại Lương Nhược Vân tìm tôi, cho nên tôi còn chưa kịp nói cho cô biết, đã lo lắng không yên tới văn phòng Hoàng kim, bây giờ đã ra khỏi đó rồi."


    "Anh đã nói như vậy, tôi cũng không truy cứu, vậy Lãnh Nguyệt đâu?"


    "Hắn còn có thể có chuyện gì, vẫn khỏe. Vậy được, trước hết tôi không nói với cô nữa, vì lý do an toàn, tôi lái xe quay về trước.


    Ngày mai nếu cô không có việc gì, thì có thể tới bên này thăm chúng tôi một chút."


    "Được, vừa vặn hai ngày này Mộng Kỳ đi tham gia sự kiện, trong nhà cũng chỉ có một mình tôi, chờ cũng quá nhàm chán."


    Cúp điện thoại của Triệu Tĩnh Thù, sau đó Hạ Thiên Kỳ cũng không đi dạo loanh quanh nữa, mà lái xe quay lại nơi ở của Ngô Địch.


    Chờ lúc hắn quay lại trời đã tối, vậy mà Ngô Địch vẫn còn nằm trên ghế bập bênh trong sân nhỏ, chỉ là so với lúc hắn đi, trên người đắp thêm một tấm chăn màu xám tro.


    "Mặt trời xuống núi cả rồi, sao anh còn nằm đây?"


    "Anh đây hứng ánh trăng còn không được sao, chú xem cái bộ mặt bực bội kia của chú, có phải nghe được tin tức không hay không?"


    Ngô Địch liếc Hạ Thiên Kỳ một cái, không nhịn được nở nụ cười đê tiện.


    "Ngô lão đại quả nhiên thần cơ diệu toán, một tin tốt cũng không có, duy nhất coi là tin tốt, chỉ sợ là lãnh đạo đã giải quyết xong phiền phức ở đệ nhị vực rồi, bây giờ tôi có thể rời khỏi chỗ anh."


    "Nhóc con chú mày nói ra lời này không có lương tâm, uổng cho anh còn thu nhận chú, lúc đầu nên ném con sói mắt trắng* chú mày ra ngoài, để bị mấy tên khiến kiếp Thẩm Hoành Viêm kia biến thành cương thi."


    *Sói mắt trắng (Hán - Việt: bạch nhãn lang): ý chỉ những người lạnh lùng vô ơn vô nghĩa (internet).


    Ngô Địch có chút không vui ngồi dậy trên ghế bập bênh, đôi mắt không lớn liên tục đảo qua trên người Hạ Thiên Kỳ.


    "Tôi nói đùa thôi, thật ra trong lòng tôi rất rõ ràng, anh đã làm rất nhiều cho tôi và Lãnh thần, trong lòng chúng tôi đều biết, cũng rất biết ơn anh."


    Hạ Thiên Kỳ thu lại vẻ cười cợt trên mặt, ánh mắt chân thành nhìn Ngô Địch, những lời này thật ra hắn đã sớm muốn nói với Ngô Địch.


    "Đừng có nhìn anh như vậy, anh thấy thật ghê tởm, Ngô Địch anh đây làm việc chưa bao giờ thẹn với lương tâm, cũng không cần các chú báo đáp cảm kích, chỉ cần một tâm tình.


    Gặp các cậu nhìn thuận mắt, cho nên giúp các cậu một tay, chỉ vậy thôi, các cậu cũng không cần nghĩ nhiều trong lòng như vậy, bản thân sống ngay thẳng là được."


    Ngô Địch nói xong mấy câu cùng mình không được tự nhiên kia, lại vội vàng tìm đề tài nói:


    "Đúng rồi, tên đầu gỗ trong kia đã dời vào trong núi, trong mấy ngày tới, cậu ta sẽ đi tới chỗ lãnh đạo, lãnh đạo và cậu ta đều là khí thuật sư gì gì kia trong người có thuật pháp, hướng dẫn đầu gỗ kia một thời gian, hẳn là mạnh hơn nhiều so với cậu ta ngày ngày tự ngược mình."


    "Lãnh đạo muốn chỉ bảo Lãnh thần sao? Cái này thật quá tốt!"


    Nghe Lãnh Nguyệt được Lương Nhược Vân chỉ bảo, Hạ Thiên Kỳ tức khắc cười vui vẻ, đây coi như là tin tức tốt nhất hắn nghe được trong ngày hôm nay.


    "Là cậu ta tới chỗ lãnh đạo, không phải cậu đi, tên nhóc cậu kích động cái đ*o."


    "Anh ta là bạn của tôi mà, anh ta có thể có cơ hội này, tôi đương nhiên vui vẻ thay anh ta, kỳ thực Lãnh thần rất không dễ dàng, về mặt tập luyện chịu khó hơn nhiều so với tôi.


    Cho nên tôi có thể đi vào bước nhanh như vậy, một mặt nguyên nhân là có anh ở bên cạnh chỉ bảo, thế nhưng Lãnh thần vẫn dựa vào chính anh ta."


    "Chỉ cần người chịu nỗ lực, giành được cơ hội cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Nếu không phải xem chú là vốn quý, anh cũng lười chỉ bảo chú, chú và đầu gỗ kia hai người cùng nhau hợp tác, với các cậu mà nói cũng là chuyện tốt, hỗ trợ nhau trưởng thành, như vậy trong tương lai bên cạnh cũng có thể có một trợ lực mạnh mẽ."
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  3. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 36: Biến hình
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Hạ Thiên Kỳ còn chưa từng thấy Ngô Địch có thời điểm nghiêm túc như vậy, cái này không khỏi khiến hình tượng của Ngô Địch trong lòng hắn cao lớn thêm vài phần.


    "Ngô lão đại, tôi đột nhiên cảm thấy hôm nay anh đặc biệt đẹp trai."


    Hạ Thiên Kỳ tận dụng mọi cơ hội, vội vàng nịnh bợ một câu.


    "Anh đây có ngày nào không đẹp trai? Người đời cười ta quá điên khùng, ta cười các ngươi nhìn không thấu, đây là một loại cảnh giới của cuộc sống, chú mày biết cái gì?"


    Được Hạ Thiên Kỳ khen một câu, Ngô Địch lại khôi phục bộ dạng vô lại lưu manh trước kia, Hạ Thiên Kỳ cười ha hả trong lòng, thừa dịp hiện tại Ngô Địch còn có tâm tình, vội vã hỏi chính sự:


    "Lúc ở đệ nhị vực, tôi thấy trên sông máu có một thứ gì đó như đồng hồ vinh dự, đó là phần thưởng sao?"


    "Là phần thưởng, trước kia anh chưa nói với chú sao, sau khi đi vào đệ nhị vực sẽ không có phần thưởng của Minh Phủ, vì toàn bộ phần thưởng trong đệ nhị vực sẽ có trong sự kiện linh dị.


    Loại phần thưởng có hình dáng đồng hồ vinh dự, chính là phần thưởng chấm điểm, mỗi một cái ít nhất đều là cấp ưu tú, nếu là hai đồng hồ vinh dự ở cùng một chỗ, đó chính là chấm điểm cấp hoàn mỹ.


    Nếu trên đồng hồ vinh dự còn có con số, đó chính là phần thưởng điểm vinh dự, trong đệ nhị vực thấp nhất đều là 15 điểm vinh dự.


    Nếu vận may của chú đủ tốt, thậm chí mỗi lần sự kiện đều có thể giành được phần thưởng 50 điểm vinh dự trở lên, những thứ này toàn dựa vào thời cơ cá nhân.


    Có điều phần lớn, phần thưởng điểm vinh dự lớn một chút đều ở khu vực phổ biến của đệ nhị vực, chú thấy được người khác cũng thấy được, nên muốn có được chỉ có thể dựa vào cướp.


    Kỳ thực nhắc tới thì nơi nào cũng như nhau, trong hiện thực nhỏ của chúng ta đây, ba nhà Minh Phủ vì chút tài nguyên mà đánh nhau mẻ đầu cướp đoạt, chớ nói chi trong đệ nhị vực, phần thưởng nằm ở nơi đó, càng là đoạt tới đầu rơi máu chảy.


    Lần này chú vào trong dạo một vòng, mới có thể hiểu đệ nhị vực là nơi thế nào, gọi địa ngục là còn nhẹ."


    "Ừm, ở đó thật không phải là nơi người có thể ở. Có điều người chết vì tiền, chim chết vì cái ăn, vì lợi ích tự giết hại lẫn nhau cũng thuộc về nhân chi thường tình, dù sao trong Minh Phủ cũng không có ai hiền lành."


    Lúc Hạ Thiên Kỳ nói những lời này, theo bản năng gạt Lãnh Nguyệt ra ngoài, mặc dù trong thời gian hơn một năm gần đây, Lãnh Nguyệt có thay đổi tương đối lớn, nhưng nếu nói giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, người ta chính là có sửa đổi thế nào đi nữa vẫn là chính nhân quân tử, làm thế nào cũng không thay đổi được chính là loại tiểu nhân thế tục này như hắn.


    "Lời này coi như chú nói đúng, nhất là người có thể đi vào đệ nhị vực, ai cũng không phải giẫm đạp thi thể mà sống sót.


    Minh Phủ mặc dù đối kháng quỷ vật, quỷ vật cũng là kẻ địch chung của mỗi người, lẽ ra mỗi người nên liên thủ cùng nhau tiêu diệt quỷ vật, quy luật là quy luật như vậy, trong lòng mỗi người đều rõ ràng, thế nhưng có mấy người sẽ dựa theo quy luật này làm việc?


    Người chỉ có lúc thua thiệt mới có thể giảng đạo lý."


    "Quả thực là như vậy, thế nhưng các cấp cao của Minh Phủ có vẻ như cũng không phản đối tranh đấu giữa các Minh Phủ,:


    "Chú chỉ nói đúng phân nửa, không phải không phản đối, mà là không ủng hộ cũng không phản đối.


    Loại chuyện này có gì có thể phản đối? Có cạnh tranh tàn khốc, có tàn khốc áp bức mới có trưởng thành nhanh nhất. Nếu tất cả mọi người đều là anh không cướp, tôi không tranh, vậy thì tổng thế sức mạnh của Minh Phủ cũng cứ như vậy, rất khó có tính đột phá.


    Chỉ cần không phải là tranh đấu "quá kịch liệt", người phía trên cũng sẽ không ngăn cản. Huống chi có kẻ thù quỷ vật này, tranh đấu giữa Minh Phủ cũng sẽ không quá mức gay gắt.


    Cho dù bây giờ những cấp cao thật sự kia đều ở trong đệ tam vực, cũng không ai đi quản cái cục diện rối rắm phía dưới.


    Ngoại trừ một "Boss" có thể tồn tại cũng có thể không tồn tại kia ra, mỗi một người trong Minh Phủ đều là người làm công, cầm tiền của mình, làm chuyện của mình là được rồi, nhân viên phía dưới có thế nào, ai mà ăn no rửng mỡ đi lo lắng."


    Nói tới đây, có lẽ nghĩ tới Lương Nhược Vân, Ngô Địch không khỏi bổ sung một câu:


    "Dĩ nhiên, chắc chắn không thiếu loại người một lòng vì nhân viên phía dưới, người tốt biết suy tính vì đại cục như lãnh đạo, chỉ là do với toàn bộ hoàn cảnh lớn mà nói, như phượng mao lân giác* vậy.


    *Phượng mao lân giác: Lông phượng sừng lân, ý nói như bảo vật quý hiếm.


    Tự cô ấy cũng biết một điểm này, chỉ bằng vào một mình cô ấy thì không cách nào xoay chuyển, thậm chí là thay đổi tình trạng hiện nay.


    Cho nên cô ấy vẫn luôn làm xong việc của mình mà thôi."


    Ngô Địch càng nói về Lương Nhược Vân, cái loại sùng bái càng thêm sâu nặng, Hạ Thiên Kỳ nghe mà có chút nổi da gà, có điều cũng không trách Ngô Địch lại như vậy, dù sao bất kể tướng mạo hay khí chất, hay trên đối đãi làm việc, Lương Nhược Vân đều rất khó có thể để người chọn mắc lỗi.


    Cảnh giới của hắn sợ là rất khó đạt tới độ cao như Lương Nhược Vân, có điều loại thái độ chỉ làm tốt phần mình này của Lương Nhược Vân, cũng là vô cùng đáng cho hắn học tập, kỳ thực Lãnh Nguyệt cũng không khác người như vậy là bao, rất nhiều chuyện mặc dù biết rõ gần như khó mà hoàn thành, nhưng anh ta vẫn đi cố gắng làm.


    Người như vậy anh nói hắn ngốc đi, thế nhưng kỳ tích thông thường đều do loại người này sáng tạo, anh nói hắn không ngốc đi, nhưng làm nhiều chuyện hầu như tất cả mọi người đều cảm thấy rất ngốc.


    Hạ Thiên Kỳ rút hai điếu thuốc trong bao thuốc lá, đưa cho Ngô Địch một điếu, chính hắn cũng ngậm lên môi. Nghĩ tới buổi trưa hắn muốn xin thuốc từ Ngô Địch, Ngô Địch không cho hắn, Hạ Thiên Kỳ lại cố tình nói với Ngô Địch:


    "Ngô lão đại, anh biết cái gì gọi là cảnh giới không? Đó chính là anh không cho tôi, mà tôi vẫn lấy ra cho anh, cái này gọi là làm cảnh giới."


    "Phải không? Vậy mà chú lại có cảnh giới thế này, đây cũng là không cần anh giúp chú cái gì, vốn là anh còn muốn chỉ dẫn cho anh về quỷ vực, hiện tại xem ra không cần thiết."


    "Đừng mà, tôi thừa nhận vừa rồi là tôi đang giả vờ, Ngô lão đại là một người có cảnh giới như vậy, tự nhiên sẽ không so đo với người hay giả vờ."


    "Chú thật đúng là nói sai rồi, anh cũng thích giả vờ tính toán."


    "..."


    Hạ Thiên Kỳ tốn hết một trận nịnh nọt, mới để cho Ngô Địch quay lại trên trong điểm nói chuyện trời đất của bọn họ.


    Búng đầu lọc thuốc lá ra rất xa, Ngô địch kéo tấm thảm đắp trên người mình xuống, sau đó nói với Hạ Thiên Kỳ:


    "Ngay tại đây, thả quỷ vực của chú mày ra."


    "Ở chỗ này có được không?"


    "Nói nhảm nhiều vậy! Quỷ vực là vô hình, cũng không phá hủy nhà cửa."


    Hạ Thiên Kỳ gật đầu đáp ứng, sau đó lấy mình làm nguyên điểm, thả ra một quỷ vực hình tròn có bán kính 10 thước.


    "Thử thay đổi hình dáng quỷ vực anh xem một chút."


    "Tôi không, làm sao thay đổi?"


    "Xem bốn phía quanh quỷ vực của chú là vô số điểm, sau đó khẽ động một điểm trong số đó, khiến quỷ vực biến hình."


    Ngô Địch ở bên không nhịn được hướng dẫn Hạ Thiên Kỳ, Hạ Thiên Kỳ dựa theo lời của Ngô Địch thử lặp đi lặp lại mấy lần, lúc này mới chậm rãi đưa quỷ vực vốn là hình tròn, biến thành hình quả trứng.


    Có chút cật lực làm xong những chuyện này, Hạ Thiên Kỳ lại nhớ ra cái gì đó, hỏi:


    "Vì sao tôi chỉ có thả quỷ vực ra nhiều nhất hai lần, đồng thời một lần so với một lần phạm vi còn nhỏ hơn?"


    "Mỗi người đều như vậy cả. Có điều có thể thả quỷ vực mấy lần cũng không quan trọng, làm sao khiến quỷ vực của mình trở nên kiên cố mới là quan trọng.


    Nếu không thì quỷ vực của chú làm như da mặt, va chạm mấy cái đã nát bấy, chú chính là có thể thả ra một vạn lần cũng không dùng được, kết quả vẫn là bị phá ra thôi."
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  4. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 37: Phố mỹ thực
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    Nghe Ngô Địch nói, Hạ Thiên Kỳ hoàn toàn không tức giận, hắn lúng túng cười cười, hỏi:


    "Vậy làm sao mới có thể làm cho quỷ vực của mình trở nên kiên cố? Với cả, nếu quỷ vực của tôi có thể bị công phá, vậy thì có phải quỷ vực của ác quỷ cũng có khả năng bị công phá hay không?"


    "Muốn khiến quỷ vực trở nên kiên cố, quan trọng nhất là phải làm cho quỷ vực của chú tiếp nối thật hoàn mỹ với không gian hiện thực.


    Tốt nhất là nên làm được tiếp nối không kẽ hở, vì như vậy lúc quỷ vực của chú gặp phải tấn công, không gian hiện thực cũng có thể chống đỡ cho chú một phần.


    Có điều cái này với chú mà nói còn phải chờ tới khi thật sự bước vào cấp ác quỷ, cảm ứng với không gian trở nên bén nhạy, còn hiện tại, trước hết chú cứ làm cho tốt chuyện làm sao thay đổi hình dáng của quỷ vực đi.


    Phạm vi bao phủ của quỷ vực càng lớn, hàng rào không gian của quỷ vực càng mỏng, càng dễ bị công phá.


    Đối phó với quỷ vật mạnh mẽ hơn chú, chính là phải nghĩ cách tăng cường sức phòng ngự của mình, sau đó tìm cơ hội chạy trốn. Đối đầu với quỷ vật có thực lực không kém mình bao nhiêu, chính là làm tất cả mọi cách để nâng cao sức tấn công của mình.


    Đây là hai chiến thuật đối địch đơn giản nhất, trong đầu của chú nhất định có ý thức này.


    Bí quyết đã giao cho chú rồi, còn lại chính là tự chú mày luyện tập nhiều hơn, quỷ thuật thì anh không nói nữa, vì quỷ thuật của chú đã rất mạnh rồi, cho dù hiện nay vẫn không giết được ác quỷ, thế nhưng đã có thể tạo thành tổn thương nhất định cho ác quỷ.


    Chờ chú đi vào cấp ác quỷ, uy lực một chiêu này của chú sẽ mạnh hơn.


    Được rồi, nói nhiều như vậy, anh mệt rồi, phải về đi ngủ."


    Ngô Địch nói xong, lại ngáp mấy cái liên tục, khoát tay một cái với Hạ Thiên Kỳ, sau đó quay về phòng gã.


    "Ngô lão đại, cám ơn anh. Khi nào anh có hứng thú tôi mời anh ra ngoài uống một chầu!"


    "Chờ chú mày sống sót thông qua sát hạch đi."


    Ngô Địch lười biếng trả lại Hạ Thiên Kỳ một câu, sau đó "sầm" một tiếng đóng cửa phòng lại.


    Hạ Thiên Kỳ tự nói với mình trong lòng, bất kể sau này có thể nào, phần chỉ bảo và bảo vệ bọn họ đây của Ngô Địch đều không thể quên. Ngô Địch có thể không thèm để ý, cảm giác mình chỉ nói một cái trong lúc hứng thú như vậy, thế nhưng hắn không phải Ngô Địch, hắn hiểu rõ mấy thứ này với hắn mà nói quan trọng tới mức nào.


    Mấy người Lãnh Nguyệt, Triệu Tĩnh Thù đừng nói, Lương Nhược Vân, Ngô Địch, ông chủ tên Tuyệt Đại của khu giải trí kia, thậm chí là Mộc Tử Hi, những ngưởi này hắn đều sẽ âm thầm đặt trong lòng, chờ sau này mình mạnh mẽ rồi, hoặc là lúc bọn họ có việc cần, hắn nhất định sẽ dùng hết toàn lực giúp đỡ.


    Luyện tập về quỷ vực rất khô khan, nhưng Hạ Thiên Kỳ lại có vẻ làm rất không biết chán, vẫn ở trong sân luyện tới nửa đêm mới mang theo một người mồ hôi thối về nghỉ.


    Ngày hôm sau hắn lại dậy thật sớm, luyện tập mãi tới giữa trưa ngày hôm sau, Triệu Tĩnh Thù đến nơi, hắn mới có thu hoạch tạm thời ngừng lại.


    Thấy Hạ Thiên Kỳ đang tay trần đứng trong sân, Triệu Tĩnh Thù không khỏi cười trêu chọc nói:


    "Đường nét cơ thể không tệ lắm, sao tôi cảm thấy anh lại cao hơn vậy chứ."


    "Đáng ghét, người ta đều bị cô nhìn sạch sẽ, để cho công bằng, tôi cũng phải nhìn sạch cô."


    Hạ Thiên Kỳ đê tiện nói một câu, Triệu Tĩnh Thù nghe xong nổi da gà cùng mình, liếc hắn một cái, nói:


    "Nghiêm túc chút đi, có điều muốn anh nghiêm túc chút gần như là không thể nào."


    "Thật ra tôi vẫn rất nghiêm chỉnh." Hạ Thiên Kỳ vừa nói vừa chỉnh quần, cầm cái khăn lông mà Ngô địch treo trên ghế bập bênh trước đó lên lau mồ hôi nóng trên mặt.


    "Lãnh Nguyệt đâu, sao tôi không thấy anh ta?"


    "Không cần tìm, chuyển lên núi rồi."


    "Sao lại phải chuyển lên núi vậy, có phải anh lại ức hiếp Lãnh Nguyệt không?"


    "Tôi mà ức hiếp hắn, tôi dám sao, hắn không ức hiếp tôi là được rồi. Đoán chừng anh ta ở đệ nhị vực bị kích thích, lên núi khổ tu, hắn thế nào cô còn không biết sao."


    "Không trở lại sao?" Chuyện Lãnh Nguyệt chạy lên núi khổ tu, Triệu Tĩnh Thù cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, vì thế này rất hợp tính cách Lãnh Nguyệt.


    "Cũng không quay lại, có điều cô có thể gọi điện thoại cho anh ta hỏi một chút, nói không chừng anh ta sẽ xuống núi nhìn mặt cô.


    Thế nhưng tôi kiến nghị cô chưa nên gọi, nếu anh ta đã lựa chọn chuyển lên núi, hẳn đã nghĩ sắp tới sẽ tập trung luyện tập, không muốn bị người khác quấy rầy."


    "Thực ra tôi cũng nghĩ như vậy."


    "Không sao, Lãnh thần không có ở đây tôi có thể ở cùng cô, Lương Nhược Vân đã giải trừ nguy cơ cho tôi, bây giờ tôi cần cẩn thận một chút, chắc là có thể dạo chơi ở thành phố Phước Bình.


    Cô có muốn tới nơi nào không? Tôi có thể đi bộ cùng cô một chút."


    "Bây giờ anh đã có thể rời khỏi nơi này sao? Vậy thật là quá tốt, có điều so với bên ngoài, anh ở lại nơi này vẫn an toàn hơn một chút."


    Mặc dù Triệu Tĩnh Thù rất muốn Hạ Thiên Kỳ quay về, thế nhưng nghĩ tới kẻ địch của hắn trong Minh Phủ, lại tức khắc bỏ đi cái suy nghĩ này.


    "Tạm thời tôi không cân nhắc quay về, chủ yếu là sợ ngộ nhỡ, không muốn làm liên lụy tới cô và cô nàng Sở Mộng Kỳ kia, có điều hôm nay tôi ra ngoài đi loanh quanh vẫn không có chuyện gì.


    Cô chờ ở đây đi, tôi đi hỏi Ngô Địch một chút, xem gã có đi hay không."


    Hạ Thiên Kỳ lấm la lấm lét chạy vào phòng Ngô Địch, trong chốc lát, đã bị Ngô Địch lớn tiếng mắng.


    "Cút ra ngoài, ai cho chú mày vào!"


    "Ha ha... Ngô lão đại, tôi thật không phải cố ý, anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói ra chuyện anh có sở thích cởi trần ngủ."


    "..."


    Thay lại một bộ quần áo đẹp trai, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù lái xe, một trước một sau chạy vào trong thành phố.


    Thời gian gần đây, nếu hắn không phải luyện tập, thì chính là tham dự sự kiện, tinh thần cả người đều tương đối mệt mỏi, nên thả lỏng thoải mái là không thể thiếu.


    Triệu Tĩnh Thù mới mua một chiếc ferrari màu trắng, tiếng nổ động cơ rất gây sự chú ý của người khác, khác với loại gia nhập vào Minh Phủ mới có chút tiền như hắn, ngay từ trước Triệu Tĩnh Thù đã là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, nếu không phải bản thân cô không có hứng thú, lại gia nhập Minh Phủ, xí nghiệp của cha cô đã sớm thành của cô.


    Triệu Tĩnh Thù lái xe chạy phía trước, Hạ Thiên Kỳ theo sát ở phía sau, sau khi hai người vào thành phố, lại đi qua hai quảng trường, cuối cùng dừng ở trước một con phố mỹ thực đông đúc náo nhiệt.


    Cũng không sợ xe của mình bị dán giấy phạt, hai người tùy ý đậu ven đường, Hạ Thiên Kỳ châm một điếu thuốc hút một hơi, có chút cười khổ nói với Triệu Tĩnh Thù:


    "Tĩnh Thù đại mỹ nữ thân ái nhất của tôi, cô cảm thấy dẫn một tinh linh rau quả tới phố mỹ thực tràn ngập hơi thở khí tục thích hợp sao? Cô đây là muốn tôi thèm đến chết từ từ."


    "Ha ha, xin tha thứ cho người hay ăn hàng, có điều tôi không ngừng luôn, mua chút đồ rồi đi ngay.


    Lần trước tôi và Mộng Kỳ tới đây, phát hiện một quán thịt viên ngon siêu cấp, thật sự, anh bây giờ chính là chịu không nổi thứ này, nếu không thì anh cũng sẽ thích nó."


    "Không sao, chờ sau này tôi có thể ăn, lại tới ăn cùng cô.


    Vậy đi nhanh đi, tôi cũng muốn xem một chút là thịt viên gì, có thể khiến cho Tĩnh Thù cô đã nếm hết mỹ vị nhân gian cũng tôn sùng thế này.


    Đi thêm kiến thức cũng được."


    Phố mỹ thực ở thành phố Phước Bình rất dài, đồng thời cả con đường đều trang trí nhiều vật mang màu sắc cổ phong, sau khi đi vào cũng thật có loại cảm giác đi dạo chợ phiên cổ đại.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  5. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 38: Hắc điếm*
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    *Hắc điếm: chỉ quán trọ, khách sạn kẻ xấu lập ra nhằm cướp của, giết người khi có dịp.

    ___________


    Trong phố mỹ thực đặc biệt đông người, gần như là dán trước ngực dán sau lưng, nếu ngực lớn một chút sợ là có thể chỉa vào người trước mặt đi.


    Nên cân nhắc tới một điểm này, Hạ Thiên Kỳ chọn nghiêm chỉnh đi trước Triệu Tĩnh Thù, coi như kỵ sĩ mở đường cho cô, sau đó cảm nhận mềm mại phía sau.


    "Thiên Kỳ, cười một cái."


    Triệu Tĩnh Thù lấy điện thoại di động ra, Hạ Thiên Kỳ làm mặt quỷ, không ngừng chụp chung mấy tấm với Triệu Tĩnh Thù.


    "Anh rõ ràng có thể dựa vào đẹp trai đi kiếm cơm, sao còn làm ra vẻ xấu xí."


    "Vì tôi muốn cho nhiều người có thể ăn cơm hơn."


    Hạ Thiên Kỳ nói xong, lại lập tức rất thẳng người, ỷ vào mình thân cao mắt nhìn xuống dòng người phía trước.


    Chen lấn thật lâu trong đám người, Hạ Thiên Kỳ rốt cuộc theo Triệu Tĩnh Thù đạt tới mục đích của chuyến đi này của cô, đó là một quán không quá lớn, diện tích hơn 30 met vuông, bên trong đầy ắp người.


    Không những như vậy, bên ngoài càng bị một hàng dài bất thường vây tới nước chảy không lọt.


    "Má, đây cũng quá hưng thịnh rồi đi, một miếng thịt viên có thể ăn ngon tới đâu?"


    "Ngon siêu cấp vô địch."


    "So với Ngô Địch còn ăn ngon hơn?"


    "Đi qua một bên, bên này nhiều người, anh có thể đi bộ một chút, chắc là tôi phải đứng xếp hàng một hồi nữa."


    "Còn phải xếp hàng một hồi? Cô có tin tôi cho cô ăn trong vài phút không?"


    "Anh không phải đi cướp đi?" Triệu Tĩnh Thù rất sợ Hạ Thiên Kỳ làm loạn, vội vàng khuyên nhủ:


    "Anh cũng đừng làm như vậy, không thì lần sau tôi không cách nào tới đây nữa."


    "Dựa vào cướp để làm gì, cô ở đây chờ, cho cô xem thực lực của tôi một chút."


    Để lại mấy lời này, Hạ Thiên Kỳ đi thẳng tới trước cửa quán nhỏ, không bao lâu hắn đã ép một phụ nữ có hơi mập ra ngoài, trên tay cầm hai hộp thịt viên bốc hơi nóng.


    "Này người đẹp, thương lượng chút không?"


    "Muốn ăn thì tự mình xếp hàng, tôi không bán."


    "1000 đồng, mua hai hộp thịt viên kia."


    "Bao nhiêu tiền?"


    "1000, hẳn không phụ công xếp hàng của cô đi."


    "Được rồi, thật là loại người gì cũng có."


    Cô béo lẩm bẩm ngoài miệng một tiếng, mãi đến khi thấy Hạ Thiên Kỳ lấy 1000 đồng đưa cho cô ta, cô ta mới đưa hai hộp thịt viên trong tay ra.


    Có điều vừa ngửi mùi của thịt viên này ở khoảng cách gần, trên mặt Hạ Thiên Kỳ lại không có bất kỳ vui sướng nào, trái lại là hai đầu chân mày nhíu chặt đi tới bên cạnh Triệu Tĩnh Thù.


    "Đã xong."


    Thấy Hạ Thiên Kỳ cầm hai hộp thịt viên đang bốc mùi kia, Triệu Tĩnh Thù tràn đầy cảm khái nói:


    "Thật đúng là có tiền có thể sai khiến quỷ mà, không nghĩ tới còn có chiêu này."


    "Cô nói không hoàn toàn đúng, hẳn còn có một câu, đó chính là tiền của Minh Phủ chứ không phải của mình, không sạch sẽ không tiêu. Có điều cô cảm thấy thịt viên này, mùi không đúng lắm."


    "Có ý gì?" Nghe Hạ Thiên Kỳ nói mùi không đúng, Triệu Tĩnh Thù mới phát hiện vẻ mặt của Hạ Thiên Kỳ quả thực có chút kỳ quái.


    "Tôi nói thịt viên này không bình thường, có một mùi hương rất thơm."


    "Mùi thơm? Làm tôi sợ giật mình, có mùi thơm không phải bình thường sao, nếu nó không thơm tôi sẽ không mua nó... Chờ chút, anh nói anh có thể ngửi được mùi thơm của thịt viên này?"


    Triệu Tĩnh Thù nói nói mới chợt phản ứng kịp, tiếp theo có chút buồn nôn nói:


    "Anh ngửi được mùi thơm của thức ăn sẽ buồn nôn, làm sao có thể cảm thấy mùi thơm chứ, trừ phi..."


    "Trừ phi, thịt viên này là làm từ thịt người."


    Hạ Thiên Kỳ nói ra đáp án Triệu Tĩnh Thù không hy vọng nghe được nhất, hai người nhìn nhau, trong lúc nhất thời tiếng người ồn ào xung quanh yên lặng khác thường.


    "Cái này..."


    Triệu Tĩnh Thù không ngừng nôn khan, có thể thấy cô và Sở Mộng Kỳ đã ăn thịt viên ở quán này không chỉ một lần.


    "Thật ra cũng không có gì ngoài ý muốn, vì lần trước không biết Mẫn Mẫn đi ăn ở nhà hàng món tây nào trong thành phố Phước Bình, mua về cho tôi một miếng thịt bò bằng thịt cương thi.


    Ngay cả thịt cương thi cũng có, xuất hiện thịt người chết cũng không phải chuyện lạ lùng gì."


    "Tôi gọi điện thoại báo cảnh sát ngay bây giờ, để cho cảnh sát điều tra hắc điếm này cho rõ ràng, ông chủ quán kia tôi không chỉnh cho một trận thật tốt không được."


    "Tạm thời không nên đánh cỏ động rắn trước, một quán nhỏ nếu không có quan hệ gì với Minh Phủ, làm sao cũng không thể nào dám mua bán xác người trắng trợn, trong này chắc chắn có thế lực Minh Phủ lẫn lộn trong đó.


    Cũng không biết có phải như thịt cương thi hay không, đều là thủ đoạn ngầm đến từ đệ nhị Minh Phủ."


    Hạ Thiên Kỳ nhỏ giọng nói với Triệu Tĩnh Thù xong, Triệu Tĩnh Thù lại rất oán giận nói:


    "Tôi thật không hiểu những người đó, làm thịt cương thi bán còn có thể hiểu được, để làm cho vài thứ quỷ xuất hiện, thế nhưng bán thịt người, ngoài có thể thu lợi, có thể khiến người biết buồn nôn, còn có thể có tác dụng gì nữa?"


    "Không biết, có tác dụng gì cũng chỉ có ông chủ của hắc điếm này biết. Dù sao chúng ta cũng đã biết, lần sau không cần tới đây mua nữa, có điều cô có thể để cho Sở Mộng Kỳ đến, cũng cho cô ta buồn nôn luôn thể."


    Mặc dù Hạ Thiên Kỳ không nói rõ, thế nhưng ý tứ lại biểu đạt rất rõ ràng, là chuyện này hắn không muốn để ý tới, ít nhất lúc này mà nói là như vậy.


    Dù sao chuyện không liên quan tới mình, ăn thứ thịt viên buồn nôn kia cũng không phải hắn.


    "Chúng ta đi nhanh đi, còn ngửi mùi kia cửa tôi sẽ khó mà kiềm chế."


    "Cái kia... Thiên Kỳ..."


    Triệu Tĩnh Thù đột nhiên có chút khó mở miệng kêu hắn một tiếng.


    "Cô không muốn để cho tiệm này tiếp tục bẫy người đúng không?"


    "Ừm." Triệu Tĩnh Thù khẳng định gật đầu.


    "Vậy thế này đi, hôm nay chúng ta thủ tại nơi này, chờ ông chủ kia vừa ra tới, chúng ta bắt ông ta lại, sau đó đánh một trận trước rồi nói chuyện tiếp, cô thấy thế nào?"


    Mặc dù Hạ Thiên Kỳ không muốn xen vào việc của người khác, thế nhưng Triệu Tĩnh Thù đã mở miệng nói, vậy chuyện này không còn là việc không liên quan tới mình nữa.


    "Được, vậy chúng ta rời khỏi nơi này trước đi, thời gian trễ chút rồi quay lại."


    Hai người hạ quyết tâm, sau đó rời khỏi phố mỹ thực, không biết có phải bị khẩu vị thịt viên người của cửa tiệm kia đánh gục hay không, dọc theo đường đi tâm tình của Triệu Tĩnh Thù đều không tốt lắm, vẻ mặt có vẻ có chút tối tăm, hiển nhiên là bị cách làm của hắc điếm chọc giận.


    Triệu Tĩnh Thù không có tâm tình đi dạo, Hạ Thiên Kỳ tự nhiên sẽ không thu xếp, đầu tiên là hai người đi tới Ngu Nhạc Thành chơi game một hồi, sau đó quay lại khu bên cạnh phố mỹ thực, tìm một quán cà phê, mỗi người gọi một ly cà phê, rồi mãi tới rất khuya mới rời đi.


    Bán thịt người, ăn vào không chết, cũng không biến dị, Hạ Thiên Kỳ cảm thấy mặc dù có liên quan với người của Minh Phủ, cũng chưa chắc là những quản lý, hay hoặc là quản lý cấp cao kia làm ra.


    Mà đám tiểu lâu la kia, với hắn hiện tại mà nói, vốn là lũ con kiến vỗ tay một cái là có thể đập chết, nên cũng không có tính nguy hiểm gì.


    Cũng chính là lo lắng tới điểm này, hắn mới chịu đồng ý giúp Triệu Tĩnh Thù hiểu rõ, bằng không hắn có thể cản lại trước, đợi đến khi hắn hoàn thành sát hạch mới quay lại ứng phó với chuyện này.


    Đến 10 giờ đêm phố mỹ thực mới ngừng kinh doanh, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù ngồi trong quán cà phê tới 10 giờ rưỡi, mới ra ngoài theo bảo an cùng chạy vào trong phố mỹ thực.


    Rất nhiều quán ăn đều chuẩn bị đóng cửa, Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù trốn trong hẻm nhỏ nằm ở góc xéo đối diện hắc điếm kia, nhìn ông chủ tiệm bên trong cùng mấy người phụ việc giúp dọn dẹp hàng quán.


    Ông chủ để đầu đinh, dáng người hơi mập, đôi mắt gian xảo, vừa nhìn đã biết đầu óc rất nhiều, chưa chắc là thứ tốt gì.


    Vì cái gọi là tâm sinh tướng, một người thế nào, ánh nhìn đầu tiên là có thể nhìn ra đại khái.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  6. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 39: Trừng phạt
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    "Ông chủ của cái quán này nhìn bộ dạng rất gợi đòn, vừa vặn gần đây tôi đang ngứa ngáy tay chân, một hồi nữa sẽ làm thịt ông ta nhiệt tình."


    "Quả thực gợi đòn."


    Triệu Tĩnh Thù tán thành gật đầu, hai người lại đợi một hồi, trong quá trình Hạ Thiên Kỳ đốt một điếu thuốc thơm hút không tới nửa điếu, lúc này mới thấy ông chủ hắc điếm kia đóng cửa lại, mấy thanh niên phụ giúp làm việc vặt đi về hướng ra khỏi phố mỷ thực.


    Lão chủ tiệm đi cuối cùng, trước khi đi còn cẩn thận kiểm tra một chút, sợ mình không khóa kỹ sẽ bị người phát hiện chuyện bên trong.


    Một trước một sau, Hạ Thiên Kỳ hút xong nửa điếu thuốc còn lại kia, ông chủ tiệm kia mới sửa áo khoác của mình, kẹp theo một cái ví tiền bằng da, làm ra dáng vẻ dư tiền dư bạc rời đi.


    "Nếu tên này thích giả vờ, cứ để lão giả vờ cho tròn."


    Nhìn lão chủ tiệm kia ngông nghênh đi ra khỏi phố mỹ thực, Hạ Thiên Kỳ càng siết nắm đấm càng cảm thấy tay ngứa ngáy, cũng không khẩn trương hơn Triệu Tĩnh Thù, vẫn luôn giữ lão chủ tiệm kia trong tầm mắt bọn họ.


    Xe của lão chủ tiệm dừng trên chỗ đậu xe cách phố mỹ thực mấy chục thước, xe rất tốt, là một chiếc porsche cayenne màu đen.


    "Người có tiền."


    Nhìn lão chủ tiệm kia mở cửa xe ngồi lên xe, trên mặt Hạ Thiên Kỳ vẻ ra nụ cười xấu xa, ôm Triệu Tĩnh Thù thuấn di thẳng tới trước cửa xe.


    Lão chủ tiệm vừa định đóng cửa xe, đã bị Hạ Thiên Kỳ đột nhiên vươn cánh tay ra chặn ở cửa, khiến lão sợ hết hồn.


    "Má, thằng nào!"


    Lão chủ kia bị dọa đến mức mắng một câu, theo bản năng nhìn về phía người ngăn cản lão đóng cửa xe kia, lúc này mới phát hiện, không biết từ lúc nào bên ngoài đã có thêm một nam một nữ.


    Tên con trai mặt mũi bỉ ổi, vừa nhìn đã biết không phải loại hiền lành gì.


    "Được đấy con trai, đây là đang lăn lộn bên ngoài rất tốt, có tiền đồ, ngay cả cha mày cũng không nhận ra, tới đây, gọi ba ba Hạ."


    Hạ Thiên Kỳ vừa làm trò với lão chủ tiệm trong xe, vừa chậm rãi cúi nửa người vào trong xe.


    Mặc dù lời nói của Hạ Thiên Kỳ rất khó nghe, nhưng thấy Hạ Thiên Kỳ vóc dáng cao to, và vẻ lạnh nhạt treo trên mặt, lão cũng không dám nói gì, trái lại cười xòa hỏi:


    "Người anh em, tôi nghĩ có phải cậu nhầm rồi không, trước kia tôi chưa từng gặp anh mà?"


    "Không sao, bây giờ gặp cũng không muộn, nếu tôi đã tới tìm ông, nhất định là có chuyện, không có chuyện tôi cũng không thể tìm ông, ông nói có lý không?"


    "Cái này... Tôi thật sự không có ấn tượng về cậu, nếu không thì cậu nhắc lại cho tôi được không?"


    "Ông thật không có ấn tượng?" Hạ Thiên Kỳ cố tình giả vờ làm ra bộ dạng rất giật mình.


    "Người anh em, tôi thật sự không có ấn tượng." Lão chủ tiệm bị Hạ Thiên Kỳ làm cho khóc không ra nước mắt, có điều ông ta tự nhận tuyệt đối chưa từng đắc tội người trước mặt này, chắc là một sự hiểu lầm.


    "Vậy được rồi, tôi đây sẽ nhắc nhở ông một chút.


    Đó là một buổi tối gió đêm thổi cao, mẹ của ông khóc hỏi tôi, đứa bé này tên gì mới hay, tôi hỏi bà ta có ý tưởng gì hay hay không, bà ta nói tên là Sa Bỉ*, tôi nói bà không thể sỉ nhục trẻ con, Sa Bỉ thật khó nghe, đồng thời còn không có độ sâu.


    *Sa Bỉ (hay SB): phiên âm tiếng Trung của từ stupid b**ch.


    Bà ta hỏi tôi tên gì thì hợp, tôi nói súc sinh, vì vừa ấn tượng vừa chuẩn xác, mẹ ông nghe xong rất vui vẻ, sau đó cùng ba ba ông cho tôi một hồng bao 200 đồng."


    "Phụt..."


    Nghe Hạ Thiên Kỳ nghiêm chỉnh nói bậy, Triệu Tĩnh Thù rốt cuộc nhịn không được phì cười, trái lại sắc mặt lão chủ tiệm kia càng lúc càng âm u.


    "Người anh em, tôi nói cậu không phải có chút quá phận rồi sao? Gọi cậu một tiếng anh em là cho cậu mặt mũi rồi, đừng có mẹ nó không biết xấu hổ, cậu biết tôi là ai không?"


    "Ai u con mẹ nó! Đe dọa tôi, làm tôi sợ, uy hiếp tôi, muốn cho giang hồ tới xử tôi?"


    Hạ Thiên Kỳ vẻ mặt hoảng sợ nói xong, lại quay đầu khoa trương nói với Triệu Tĩnh Thù sau lưng:


    "Nhanh hô cứu mạng nhanh một chút, súc sinh trong này muốn tìm giang hồ đánh tôi."


    Triệu Tĩnh Thù cũng biết Hạ Thiên Kỳ đang cố ý chọc giận lão chủ tiệm lòng dạ hiểm độc trong xe kia, cho nên chỉ cười lắc đầu không nói gì.


    Sau khi nói mấy câu khoa trương, vẻ cười đùa vốn còn treo trên mặt Hạ Thiên Kỳ lại hoàn toàn biến mất không thấy, thay vào đó là khuôn mặt ác nghiệt.


    "Tĩnh Thù, lên xe."


    Hạ Thiên Kỳ mở rộng cửa xe, cho Triệu Tĩnh Thù ngồi vào trong xe.


    "Các người muốn làm gì?"


    Lão chủ tiệm thấy Triệu Tĩnh Thù lên xe, tức khắc trở nên cảnh giác.


    "Làm gì? Một hồi nữa ông sẽ biết, cút qua bên kia đi."


    Hạ Thiên Kỳ nói xong, thấy lão chủ tiệm kia muốn mở miệng độp lại hắn, hắn tát mạnh một cái, đánh lão chủ tiệm kia kêu thảm một tiếng, cả người nằm trên ghế phụ lái.


    "Chỉ là người bình thường."


    Thấy mình tát một cái đã đánh lão chủ tiệm kia ngất xỉu, Hạ Thiên Kỳ lắc lắc đầu có chút vô vị, quay đầu lại nói với Triệu Tĩnh Thù:


    "Đem ông ta theo không?"


    "Đi tới phía sau phố mỹ thực đi, chỗ đó không có ai ở."


    Triệu Tĩnh Thù chỉ rõ phương hướng, Hạ Thiên Kỳ lại khởi động xe của lão chủ tiệm, chạy một vòng dừng trong một đường nhỏ phía sau phố mỹ thực.


    "Tới rồi, tỉnh tỉnh, tới nhà rồi, mẹ ông kêu ông đi ăn cơm."


    Hạ Thiên Kỳ kéo kéo cái đầu đầy gel vuốt tóc của lão chủ tiệm, khống chế sức tay đụng đụng vào cửa kính xe mấy cái.


    Lão chủ tiệm tỉnh dậy khỏi hôn mê, bộ mặt sưng tấy như đầu heo, có thể thấy rõ dấu bàn tay đỏ hồng Hạ Thiên Kỳ để lại kia.


    "Cứu mạng! Cứu mạng!"


    Lão chủ tiệm vừa tỉnh lại đã muốn chạy trốn, hoảng sợ kêu to lên.


    Hạ Thiên Kỳ trực tiếp thả quỷ vực của mình ra, ngăn cách nơi này và thế giới bên ngoài, tránh gặp phải phiền toái không cần thiết, sau đó châm một điếu thuốc, nói với lão chủ tiệm như không có chuyện gì xảy ra:


    "Hét lớn tiếng một chút, càng lớn càng tốt, có cần tôi giúp ông hét không?"


    Lão chủ tiệm không đếm xỉa lời của Hạ Thiên Kỳ, vẫn thử mở cửa xe trốn xuống, nhưng thử nhiều lần vẫn không cách nào mở cửa xe, mãi đến khi lão hoàn toàn buông bỏ chống cự, cầu ông nội cáo bà nội quay lại cậu khẩn hai người Hạ Thiên Kỳ:


    "Đại ca đại tỷ, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, nếu trước kia tôi có chọc tới các người ở đâu, xin các người không chấp tiểu nhân mà tha cho tôi, tôi không cầu cứu, tôi để cho các người xử lý."


    "Không hổ là mở tiệm làm ông chủ, đầu óc rất nhanh nhẹn, không tồi, tôi thích đánh loại người như ông."


    Lão chủ tiệm ra sức cừu làm lành, Hạ Thiên Kỳ lười nhìn đầu heo của lão, ra hiệu lão có lời gì thì nói với Triệu Tĩnh Thù phía sau.


    "Vị đại tỷ này..."


    "Ai là đại tỷ của ông?"


    Triệu Tĩnh Thù hung hăng trợn mắt nhìn lão chủ tiệm kia một cái, lão chủ tiệm bị dọa tới mức sợ rung cả người, vội vàng tự vả miệng mình một cái, xin lỗi nói:


    "Xin lỗi, xin lỗi, là miệng tôi nói bậy, tôi tự đánh tôi."


    Nếu không phải lão chủ tiệm này làm buôn bán thật sự quá buồn nôn, nói không chừng Hạ Thiên Kỳ cứ như vậy thả lão, dù sao ra vẻ đáng thương mà có thể giả vờ tới mức này cũng đúng là hiếm thấy.


    Nhưng biết làm sao, lão phạm vào kiêng kỵ, làm chuyện thất đức đã phạm vào ranh giới cuối cùng của Triệu Tĩnh Thù, cho nên toàn bộ sống chết của hắn đều do Triệu Tĩnh Thù quyết định, về phần mình dính vào, hoàn toàn là làm tay chân cho Triệu Tĩnh Thù, chỉ là hỗ trợ thuần túy mà thôi.


    "Ông không phải đáng đánh, mà là nên chết đi, quán thịt viên kia là dùng thịt gì làm?"


    Nghe vấn đề Triệu Tĩnh Thù hỏi, khóe miệng lão chủ tiệm nhịn không được co giật một cái, nhưng sau đó vội vàng trả lời:


    "Các người là muốn cách chế biến đúng không? Tôi cho các người, chỉ cần các người tha cho tôi, tôi cho các người cách chế biến, tôi dẫn theo các người cùng nhau kiếm tiền. Sau này mọi người đều là người một nhà, anh em tốt."
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  7. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 40: Thủ đoạn nham hiểm
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    "Đừng có mở miệng anh anh em em với tôi, ai là anh em với ông, tôi sẽ làm anh em với súc sinh sao?"


    Hạ Thiên Kỳ khó chịu lại cho lão chủ tiệm kia một cước, một cước này đá lão chủ tiệm thiếu chút nữa là đứt hơi lên đường, ôm bụng kêu rên ai u ai u không ngừng.


    Nghe trên người lão chủ tiệm này có mùi thịt viên người chết, nếu không phải hắn cố gắng khống chế lại, đã sớm cắn một cái nuốt hết vào bụng, hoàn toàn không cho Triệu Tĩnh Thù nói nhảm với hắn.


    "Chúng tôi không muốn cách chế biến, tôi hỏi ông, thịt viên kia là dùng thịt gì làm?"


    "Thịt dê bò, thịt heo đều có." Lão chủ tiệm vẫn cắn chết chuyện này.


    "Còn không nói thật?"


    Lúc này Hạ Thiên Kỳ còn muốn nâng tay lên, lại thấy lão chủ tiệm xuống nước cầu xin nói:


    "Tôi thật không có lừa các người, chính là thịt heo và thịt dê bò, không thì còn có thể có thịt gì? Sở dĩ thịt viên ăn ngon, là vì chúng tôi dùng vật việu tốt, có cách chế biến riêng."


    "Tĩnh Thù, không thì thế này, tôi đánh gãy một chân ông ta trước, sau đó cô sẽ trò chuyện đơn giản với ông ta, cô thấy thế nào?"


    Hạ Thiên Kỳ cố tình quay đầu hỏi Triệu Tĩnh Thù.


    "Tôi cảm thấy đề nghị này không tồi."


    "Vậy tôi đây không khách khí nữa."


    Hạ Thiên Kỳ cười lạnh nói xong, lại hung hăng tung một quyền đánh nát đầu gối của lão chủ tiệm trong ánh mắt hoảng sợ của ông ta.


    "Đ* m*... Hai đứa tụi bây có gan thì giết tao đi, không thì tao chắc chắn chặt tụi mày thành tám miếng!"


    Lão chủ tiệm đau tới mức mặt đầy mồ hôi lạnh, lúc này ngược lại cũng không ra vẻ đáng thương nữa, lớn tiếng mắng Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Thù.


    "Có khí phách, không tồi, có điều tôi thích đối phó với loại súc sinh có khí phách này như ông."


    Hạ Thiên Kỳ là loại người mày dám làm chuyện xấu, tao dám chỉnh chết mày điển hình, nên miệng của lão chủ tiệm càng cứng rắn, hắn lại càng có lý do của hắn để thu thập.


    Không có bất kỳ lời thừa thải nào, quay về phía lão chủ tiệm là thêm một quyền hạ xuống, kèm theo một tiếng vang xương cốt vỡ vụn, và tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm thịt của lão chủ tiệm, không khí trong xe nháy mắt trở nên tràn ngập tử khí.


    "Tới đây, ông tiếp tục mắng chúng tôi đi, có thế nào cũng đừng dừng, bây giờ tôi cũng đánh gãy hai cánh tay này của ông, sau đó ngắt đầu ông xuống, treo trên bảng hiệu của hắc điếm kia."


    "Tôi nói..."


    Lần này lão chủ tiệm kia thật sự bị Hạ Thiên Kỳ hành hạ cho sợ hãi, vì ông ta có thể cảm nhận được rõ ràng Hạ Thiên Kỳ chắc chắn không phải chỉ nói mà thôi, người này quả thực là một ác ma, nếu ông ta còn không nói thật, thật sự sẽ bị ngắt đầu xuống lúc còn sống sờ sờ.


    "Nói?"


    "Ừm... Tôi nói hết... Cầu các người bỏ qua cho tôi đi..."


    Lão chủ tiệm bắt đầu khóc lóc, thấy vậy hắn không nói gì nữa, ra hiệu Triệu Tĩnh Thù có thể tiếp tục hỏi.


    "Thịt viên trong tiệm ông là dùng thịt gì làm?"


    "Thịt người... Có điều không phải là thịt người sống, là thịt người chết, đều là tôi dùng tiền mua thi thể."


    "Ông vẫn còn là con người sao? Dùng thịt người làm thịt viên cho người khác ăn? Ông cũng không sợ sau này bặp báo ứng sao!"


    Triệu Tĩnh Thù càng nghe càng tức giận, cũng hận không thể đánh tới một quyền.


    "Tôi đã gặp phải báo ứng, nếu không cũng không bị các người đối xử như vậy."


    "Là ai dạy ông làm như vậy?"


    "Ngay từ đầu tôi cũng không muốn làm, tôi đây là bị ép buộc, tôi không thể làm gì!"


    "Tôi đang hỏi ông, ai dạy ông làm như vậy!"


    "Là người bên vợ của tôi, cụ thể tôi cũng không biết là ai dạy cho vợ tôi, sau đó vợ tôi nói dùng thịt người làm thức ăn đặc biệt ngon, đó là bí phương tổ truyền của nhà bà ấy.


    Ngay từ đầu tôi không muốn làm, cảm thấy quá thất đức, thế nhưng vợ tôi nói nếu tôi không kiếm được tiền, bà ấy sẽ ly hôn với tôi, còn nói tôi đã biết bí mật này, nếu không làm, người bên nhà bà ấy sẽ không bỏ qua cho tôi.


    Cho nên tôi không có cách nào khác!"


    "Tĩnh Thù, cô thấy thế nào?"


    Hạ Thiên Kỳ nghe vậy, đảo mắt một cái, hỏi Triệu Tĩnh Thù đầy hứng thú.


    Triệu Tĩnh Thù nghe ra ý tứ trong lời nói của Hạ Thiên Kỳ, suy nghĩ một chút lại cố tình nói:


    "Với ý tứ của ông là, chuyện này ông cũng không rõ tàng lắm, đều là chịu bị vợ ông giật dây đúng không?


    Cũng đừng nói chúng tôi không nói lý lẽ, chỉ cần tôi có thể xác định lời ông nói là sự thật, chúng tôi sẽ bỏ qua cho ông."


    "Lời tôi nói đều là thật, trời xanh có thể chứng giám..."


    "Ai có thể chứng minh? Vợ ông sao?"


    "Chỉ cần các người có thể bỏ qua cho tôi, bây giờ tôi lập tức đưa các người về nhà, tôi có thể đối chất trước mặt với bà ấy."


    Lão chủ tiệm bán đứng vợ lão đặc biệt thẳng thắn, Hạ Thiên Kỳ nghe xong mặt không biến sắc, chỉ lạnh lùng hỏi:


    "Địa chỉ nhà ông!"


    15 phút sau, Hạ Thiên Kỳ lái xe tới đường Phượng Dương, tiểu khu Thành Hoa Sơn Trang.


    Tiểu khu này trước kia Hạ Thiên Kỳ chưa từng nghe nói, nhưng nhìn cảnh tượng xung quanh và công trình đồng bộ, có lẽ giá căn hộ không thấp.


    "Xem ra tên lòng dạ nham hiểm ông là kiếm được không ít tiền mà."


    Hạ Thiên Kỳ kéo theo lão chủ tiệm như kéo chó chết đi vào tiểu khu Thành Hoa Sơn Trang, theo chỉ dẫn của lão chủ tiệm, bọn họ đi vào trong một tòa chung cư, sau đó đón thang máy đi tới tầng 15.


    Vì liên quan tới loại hình nhà giàu, nên một tầng chỉ có ba hộ, chỉ nhìn từ một điểm này, diện tích tuyệt đối không thấp hơn 150 met vuông.


    "Tôi không mang chìa khóa. Có điều vợ tôi có ở nhà, các người gõ cửa là được."


    "Ông sẽ không giở trò với tôi chứ?"


    "Tôi thành như vậy rồi, còn dám giở trò với các người sao? Tôi thật sự không lừa các người!"


    Hạ Thiên Kỳ liếc mắt một cái cảnh cáo lão chủ tiệm, sau đó trực tiếp gõ cửa phòng.


    Trong cửa vọng ra tiếng vang của bước chân, thế nhưng đợi một hồi cũng không thấy có người mở cửa, Hạ Thiên Kỳ nhỏ giọng nhắc nhỏ Triệu Tĩnh Thù một câu, Triệu Tĩnh Thù cũng cảm thấy không đúng, mắt lộ ra cẩn thận.


    Đang lúc hai người còn muốn hỏi lại lão chủ tiệm, cửa căn hộ bị đẩy ra từ bên trong, chỉ là cửa nhà vừa mới mở ra, lại nghe lão chủ tiệm kia hô lớn:


    "Từ Đông cứu mạng! Hai người kia muốn giết tôi!"


    Kèm theo tiếng liều mạng kêu cứu của lảo chủ tiệm, một bóng dáng nhảy ra khỏi cửa cực nhanh, sau đó tung một quyền đánh thẳng tới mặt Hạ Thiên Kỳ.


    Hạ Thiên Kỳ không tránh né, sau đó giơ cánh tay lên, một tay nắm lại nắm đấm đánh tới kia.


    "Thực lực không tệ lắm, tứ chi đều quỷ hóa tương đối, có điều, còn chưa đủ."


    Nói xong, trên mặt Hạ Thiên Kỳ lộ vẻ hung ác, trực tiếp bóp nát vụn nắm tay này, sau đó, một cánh tay thoáng chốc biến thành tay quỷ tráng kiện, trực tiếp đánh xuyên qua ngực người này.


    "Được, vốn tưởng là mày cấu kết với một tên nhãi nhép, không nghĩ tới là bốn, ba thằng trong kia đừng có núp nữa, mau cút ra đây!"


    Nhìn Hạ Thiên Kỳ làm như bóp chết con kiến, không tốn chút sức nào đã giết chết cứu tinh lão mong chờ, mặt lão chủ tiệm tức khắc không còn chút máu, cả người đều co quắp trên mặt đất, đã là cảm giác mình lần này thật sự chết chắc rồi.


    Hạ Thiên Kỳ không đợi người trong phòng đi ra, lúc này hắn lại thuấn di một cái đi cào trong nhà.


    Diện tích gian nhà rất lớn, chừng gần 300 met vuông, có rất nhiều phòng, bố trí rất xa hoa.


    Ba người đàn ông sắc mặt trắng bệch chia nhau đứng ở mỗi một góc gian nhà, hiển nhiên đã bị quỷ vực của Hạ Thiên Kỳ trói buộc thân thể.


    Lúc này Triệu Tĩnh Thù cũng kéo lão chủ tiệm đi vào, sau đó hung hăng ném người trên mặt đất, giọng có chút sắc bén hỏi:


    "Lúc này ông còn muốn chơi cái trò hề gì nữa?"
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  8. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 41: Giải quyết phiền phức
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    Lão chủ tiệm này không biết là bị dọa sợ run bắn lên, hay là bị thủ đoạn của Hạ Thiên Kỳ dọa sợ, thân thể gần như nằm rạp trên mặt đất, đầu không ngừng nhích về phía trước như con sâu.


    "Hỏi ông ta vô dụng, hỏi mấy người này một chút thì biết."


    Hạ Thiên Kỳ thả trói buộc cho ba người kia, lấy thực lực của hắn bây giờ trái lại cũng không sợ bọn họ chạy trốn ngay dưới mí mắt của mình, khi ba người phát hiện thân thể lần nữa khôi phục khả năng khống chế, cũng hoàn toàn từ bỏ suy nghĩ chạy trốn, liên tục xin Hạ Thiên Kỳ tha thứ nói:


    "Hiểu lầm, nhất định là có hiểu lầm, chúng tôi hoàn toàn không biết chuyện."


    "Minh Phủ thứ mấy?"


    Hạ Thiên Kỳ nhịn không được ngắt lời nói.


    "Đệ nhị Minh Phủ."


    Ba người thấy Hạ Thiên Kỳ biểu hiện không kiên nhẫn, lại không dám nói thêm cái gì, đành phải thành thật trả lời.


    "Đệ nhị Minh Phủ, rất xin lỗi, chúng ta không phải cùng một con đường, tôi là đệ nhất Minh Phủ.


    Viết vì sao tôi tìm được nơi này không?"


    Hạ Thiên Kỳ đảo mắt, cố tình ôm thân phận giả đi ra ngoài.


    "Không biết." Ba người cũng không giống đang nói dối, lắc đầu liên tục.


    "Các người quen người này không?"


    Hạ Thiên Kỳ đi tới bên cạnh lão chủ tiệm, nắm tóc kéo tới nơi, sau đó cảnh cáo ba nhân viên của đệ nhị Minh Phủ kia:


    "Dám gạt tôi, tôi lập tức chặt các người thành tám mảnh."


    "Không dám, không dám."


    Ba người bị Hạ Thiên Kỳ dọa sợ đến cực điểm, dù sao đều là nhân viên phổ thông không tới cấp quản lý, đừng nói là Hạ Thiên Kỳ, ngay cả một nhân viên quản lý tùy tiện tới đây, cũng có thể dọa ba người này sợ tới mức tè ra quần.


    "Người kia là anh rể của Từ Đông, trước kia đã gặp qua vài lần. Có điều Từ Đông đã chết, chính là người anh vừa mới giết chết kia."


    Ba người đều không phải đồ ngốc, cho dù ai cũng nhìn ra Hạ Thiên Kỳ là vì anh rể của Từ Đông nên mới tới tìm bọn họ, cho nên lúc này cũng vội vàng phủi sạch quan hệ.


    "Xác chết là ai cung cấp cho ông ta?"


    Đột nhiên hỏi một câu, sắc mặt ba người tức khắc căng thẳng, sau đó Hạ Thiên Kỳ lại cố tình nói:


    "Bạn tôi ăn nhầm thịt người, buồn nôn không chịu được, cho nên tôi chỉ nhắm vào người khiến bạn tôi buồn nôn, sẽ không đại khai sát giới. Bây giờ tôi cho các người một cơ hội, nói ngay tại chỗ, nói cho tôi biết thịt người là ai cung cấp cho ông ta, tôi sẽ bỏ qua cho những người khác."


    Trong mắt của ba người này, thực lực của Hạ Thiên Kỳ yếu nhất cũng là quản lý cấp cao, trên thực tế cấp cao nhất bọn họ từng gặp cũng chỉ là quản lý, nên mức độ đáng sợ với quản lý cấp cao rất rõ ràng, muốn giết bọn họ thật chính là chuyện động một ý niệm.


    Huống chi danh tiếng của đệ nhất Minh Phủ, bọn hắn đều không chỉ một lần nghe qua, người trong đó đều là ma đầu giết người không chớp mắt, đừng nói loại nhân vật tiểu tốt không leo lên đài nổi như bọn họ, ngay cả quản lý của bọn họ cũng không dám trêu chọc người của đệ nhất Minh Phủ.


    "Đều là ông ta và Từ Đông làm giao dịch, chúng tôi không tham gia. Trong nhà Từ Đông có một bí phương chế biến thịt người viên, là lấy thi thể còn tươi làm nguyên liệu, sau đó băm nhuyễn vo thành viên, sau khi luộc qua mùi vị sẽ đặc biệt ngon.


    Những thi thể tươi này đều là vừa mới chết chưa tới 7 ngày, bị nấu thẳng ăn sạch nên oán khí rất lớn, nên hắn cung cấp thi thể tươi cho anh rể của Từ Đông, sau đó bố trí tỏa hồn chú trong cửa tiệm của ông ta, tăng cường khống chế con rối người giấy của hắn.


    Những thứ này đều là bọn họ làm, không liên quan gì tới hai chúng tôi."


    Hai người trực tiếp chỉa mũi dùi ngay đầu người đàn ông đứng ở giữa bọn hắn kia, người đàn ông thấy mình bị bán thẳng ra, tức khắc mặt xám như tro, liều mạng giải thích với Hạ Thiên Kỳ:


    "Tôi không có, bọn họ đều đang nói bậy, đều là Từ Đông làm, không liên quan gì tới tôi."


    "Người tên Từ Đông kia chính là quỷ vật thể chất, ông cho hắn đi trộm thi thể, khó tránh có chút khó khăn."


    Những lời này của Hạ Thiên Kỳ hầu như không khác nào tuyên án tử hình cho tên đầu nhỏ này.


    Nghe vậy, người đàn ông này tức khắc co quắp ngồi dưới đất, sau một tràng van xin, gã lại nói với Hạ Thiên Kỳ tràn đầy oán độc:


    "Tôi là thao khống sư, tôi chắc chắn không bố trí trận pháp, trận pháp là hắn bố trí, phá điểm mấu chốt là hắn ra.


    Muốn tôi chết, tất cả các người đều phải chôn theo tôi!"


    "Đừng nghe hắn nói vớ vẩn, chúng tôi hoàn toàn không hiểu rõ tình hình, đều là hai người hắn và Từ Đông làm."


    Ba người bắt đầu chó cắn chó, xúc phạm bán đứng lẫn nhau.


    Hạ Thiên Kỳ quay đầu nhìn Triệu Tĩnh Thù nhìn thoáng qua Triệu Tĩnh Thù, thấy Triệu Tĩnh Thù cũng không có ý tứ bỏ qua cho bọn họ, Hạ Thiên Kỳ cũng không dài dòng nhiều như vậy nữa, nếu đã biết là chuyện gì xảy ra, chuyện này cũng có thể chấm dứt rồi.


    "Được rồi, tôi đã biết chuyện gì xảy ra."


    Hạ Thiên Kỳ mặt không thay đổi bước ra hai bước, tiếp theo đi tới trước người ba người, sau đó hai cái quỷ trảo vặn gãy cổ bọn họ.


    "Ông cũng chết đi cho tôi!"


    Lúc Hạ Thiên Kỳ ra tay, Triệu Tĩnh Thù cũng hung hăng tung một cước đạp gãy cổ của lão chủ tiệm kia, để lại năm thi thể trong gian phòng lớn như vậy.


    Ra khỏi khu chung cư, Hạ Thiên Kỳ có chút kỳ quái nhìn Triệu Tĩnh Thù hỏi:


    "Tĩnh Thù, chuyện ra tay giết người này có vẻ không phải là phong cách của cô mà?"


    "Tôi giết chỉ là người cặn bã thôi, người như vậy nếu không diệt trừ, không biết sẽ có bao nhiêu người chết trên tay bọn chúng.


    Từ rất lâu, chính nghĩa đều là dựa vào giết chóc để thực hiện."


    "Được rồi, chỉ cần cô không sao là được, có điều loại chuyện như vậy cũng không phải dựa vào sức lực của một người là có thể giải quyết, trong Minh Phủ có quá nhiều người vì tăng cường thực lực của mình, mà ra tay với những người bình thường không biết chút chuyện gì kia.


    Mặc dù tôi cũng nhìn không thuận mắt, thế nhưng đây chính là hoàn cảnh lớn là chúng ta sinh tồn lúc này, cho nên... Vẫn là đừng quá tích cực là được.


    Cô có thể hiểu ý tôi mà."


    "Ừm." Triệu Tĩnh Thù không nói gì nữa, sau đó hai người đi bộ quay về khu bên cạnh phố mỹ thực, mỗi người lái xe rời đi.


    Nhìn Triệu Tĩnh Thù chạy phía trước, một đường lao nhanh đi, ít nhiều gì Hạ Thiên Kỳ có chút hối hận về lời mình vừa nói ra kia.


    Mặc dù hắn là xuất phát từ ý tốt, thế nhưng dù sao Triệu Tĩnh Thù cũng là một cảnh sát, cô cũng từng nói, sở dĩ cô chọn làm cảnh sát, chính là hy vọng có thể dựa vào thực lực của chính mình, giảm bớt một phần tội ác trên đời này.


    Thế nhưng vừa rồi hắn nói cho Triệu Tĩnh Thù, loại chuyện này có thể xem nhẹ thì cứ xem nhẹ, nhất là chuyện không quá liên quan tới mình.


    Trong lòng mỗi người đều có một tín ngưỡng, tín ngưỡng của hắn là bảo vệ người thân bạn bè hắn xem trọng, tín ngưỡng của Lãnh Nguyệt là cưới cùng có một ngày sẽ diệt trừ hết toàn bộ quỷ vật, còn tín ngưỡng của Triệu Tĩnh Thù, chính là giảm bớt tội ác của thế giới này, tránh cho những người vô tội kia bị giết hại.


    Nếu đổi lại là người khác, nói với hắn bỏ đi suy nghĩ bảo vệ cha mẹ, bảo vệ bạn bè, chỉ cần toàn tâm toàn ý tăng cường thực lực là được, hắn không những rất không vui, nói không chừng còn đánh nhau.


    "Ai, cái miệng của mình thật đáng đánh mà."


    Hạ Thiên Kỳ tự mắng mình một câu, lúc này một chân cũng đạp thẳng lên chân ga, đuổi theo Triệu Tĩnh Thù chạy phía trước.


    Vì đã khuya lắm rồi, trên đường bình thường vô cùng chen chúc có vẻ rất thông thoáng, hai người anh đuổi tôi cản, dọc đường luôn phóng đi như bay, mãi đến khi xe Triệu Tĩnh Thù chậm rãi dừng lại.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  9. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 21: Không Chỗ Có Thể Trốn

    Chương 42: Bí mật của Mộc Tử Hi
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Lúc này Hạ Thiên Kỳ cũng dừng xe, hạ cửa kính xe xuống áy náy nói với Triệu Tĩnh Thù:


    "Thật xin lỗi Tĩnh Thù, tôi thu lại mấy lời tôi vừa nói với cô trước đó, chúng ta là bạn bè, lẽ ra tôi nên tôn trọng suy nghĩ của cô, chứ không nên một lòng muốn thay đổi, áp đặt suy nghĩ của tôi lên cô."


    "Anh nói không sai, Thiên Kỳ, đôi khi tôi suy nghĩ vô cùng ngây thơ. Có điều cảm ơn anh có thể đả thông tư tưởng cho tôi, tôi sẽ cố gắng trở nên mạnh mẽ, để cho đám cặn bã mất nhân tính kia giảm bớt một chút."


    Triệu tĩnh Thù tới nới đây, lần nữa lộ ra nụ cười dịu dàng, giống như chuyện không vui ngày hôm nay, đều hòa tan theo nụ cười của cô.


    Thấy Triệu Tĩnh Thù khôi phục lại, trong lòng Hạ Thiên Kỳ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, suy nghĩ một chút lại khích lệ nói:


    "Tĩnh Thù, năng lực Phụ ma sư của cô rất hiếm thấy, tất cả mọi người cảm thấy tiềm lực ở cô, tôi tin sau này cô nhất định sẽ trở nên mạnh mẽ."


    "Tôi đương nhiên sẽ trờ nên mạnh mẽ, không thì làm sao có thể đuổi kịp bước chân của anh và Lãnh Nguyệt, từ nhỏ tới lớn bất kể tôi làm gì đều chưa từng tụt lại phía sau, cho dù ở nơi này cũng vậy."


    Triệu Tĩnh Thù nói xong cùng Hạ Thiên Kỳ nhìn nhau cười cười, dường như đều thấy được sau này bản thân trở nên mạnh mẽ.


    "Thời gian không còn sớm, tôi đưa cô về."


    "Được."


    Đưa Triệu Tĩnh Thù tới ngoài tiểu khu, nhìn Triệu Tĩnh Thù lái xe vào trong, lúc này Hạ Thiên Kỳ mới quay đầu trở về đỉnh núi hoang chỗ ở của Ngô Địch.


    Dọc đường tâm tư của hắn ít nhiều gì cũng có chút không bình tĩnh, cảm thấy sau này hắn không những phải mạnh mẽ lên trên thực lực, trong lòng cũng phải trở nên mạnh mẽ.


    Nếu sau này hắn thuyết phục mấy người Triệu Tĩnh Thù gia nhập đội của hắn, hắn sẽ chịu trách nhiệm bọn họ, chịu trách nhiệm trưởng thành của bọn họ, càng phải chịu trách nhiệm cho tính mạng của bọn họ.


    Nếu không có trách nhiệm, không có ghi nhớ trong lòng, không có một thân sức mạnh, thì tới cuối cùng chắc chắc sẽ rơi vào tình cảnh một mình đơn độc.


    Hắn muốn trở nên mạnh mẽ là vì có thể còn sống trong hoàn cảnh tàn khốc của Minh Phủ, có thể bảo vệ tốt người nhà và bạn bè của hắn, nếu trong quá trình mất đi bọn họ, vậy thì cho dù sau này có trở nên mạnh mẽ trở lại cũng hoàn toàn vô nghĩa.


    ----


    Cùng lúc đó, trên ngọn núi phía sau ngoài chỗ ở của Ngô Địch.


    Ánh trăng sáng tỏ chiếu vào quần áo ướt đẫm mồ hôi của Lãnh Nguyệt, cả người anh ta lung lay lảo đảo trên một mảnh đất trống, trước mặt là bốn người giấy cầm búa lớn, cười gằn ác độc đánh tới anh ta.


    Lãnh Nguyệt không tránh né, trên tay bỗng có thêm bốn lá bùa, bị anh ta vung lên, ngoài miệng thấp giọng nói một chữ:


    "Vực!"


    Trong khoảnh khắc, bốn lá bùa trên không trung biến hóa cực nhanh, rơi xuống khắp bốn hướng, hình thành một khu vực vuông rộng 8 thước.


    Không gian trở nên có chút hư ảo, nhìn kỹ lại không khó phát hiện, ở ranh giới khu vực tứ phương có một tầng khí thật mỏng, từ đó phát ra ánh sáng bạc hư ảo như ẩn như hiện.


    "Định!"


    Một chữ "định" lần nữa vang lên, quanh quẩn lặp đi lặp lại trong núi hoang, nhìn lại bốn người giấy sắp đánh tới kia, trong nháy mắt thân hình dừng ngay tại chỗ, tức thì hóa thành một ngọn lửa, rồi bị nhuộm thành tro.


    Lãnh Nguyệt vô lực té trên mặt đất, trên mặt lại lộ ra một chút nụ cười, vì anh ta rốt cược cảm nhận được tồn tại của không gian, dựa vào thuật pháp dựng lên một pháp vực thuộc về bản thân anh ta.


    ----


    Mở radio trên xe lên, Hạ Thiên Kỳ tùy tiện bấm mấy cái, thay đổi nút xoay âm nhạc, mà trong lúc hắn đang suy nghĩ cứ như vậy một mạch lái xe quay về, điện đàm lại đột nhiên vang lên.


    Có chút nghi ngờ mở tin tức phía trên lên, Hạ Thiên Kỳ phát hiện là do Mộc Từ Hi gửi tới:


    "Thiên Kỳ, chúng ta tìm chỗ tâm sự chút đi."


    "Mộc Tử Hi này là nảy ra trò gì sao, lúc này mấy giờ rồi còn muốn tìm mình trò chuyện."


    Hạ Thiên Kỳ lẩm bẩm một câu ngoài miệng, nhưng suy nghĩ một chút vẫn là trả về một tin:


    "Bây giờ sao?"


    "Ừm, cậu vẫn còn ở chỗ Ngô Địch sao, tôi qua tìm cậu cũng được."


    "Bên này tôi đang trên đường đi, nếu không thì chúng ta tới Ngu Nhạc Thành gặp nhau đi, chỗ đó tương đối an toàn."


    Hạ Thiên Kỳ cũng không hỏi Mộc Tử Hi chuyện gì, có điều hắn có thể cảm giác được Mộc Tử Hi đang rất cấp bách, không thì cũng sẽ không tìm hắn lúc trễ như vậy.


    Dừng xe ở bải đậu xe thu phí đối diện đô thị giải trí, Hạ Thiên Kỳ lần nữa đi tới đô thị giải trí, vì lần trước từng tán gẫu với người phục vụ kia, cho nên sau khi đi vào hắn còn không quên lên tiếng chào hỏi:


    "Ở lại, bên trong có chỗ thuê phòng không?"


    "Có, đúng rồi, hôm nay ông chủ và Sát tiên sinh có ở đây."


    Người phục vụ biết Hạ Thiên Kỳ cảm thấy hứng thú với chuyện ông chủ bọn hắn, nên lúc này nhắc hắn một câu cực kỳ nhỏ tiếng.


    Hạ Thiên Kỳ đi dọc theo hành lang đi tới đầu cuối, lúc này mới phát hiện, đầu cuối bị ngăn cách, trước đó hắn còn không có cảm giác, thế nhưng từ lúc nắm giữ quỷ vực, mẫn cảm với tồn tại của không gian cũng nâng cao, lại không khó phát hiện phần cuối bên kia bị người dùng quỷ vực bọc lại.


    Mặc dù Hạ Thiên Kỳ hiếu kỳ với tình hình trong Ngu Nhạc Thành, nhưng sẽ không ngu ngốc muốn phá vỡ quỷ vực trước mặt, không thì hắn tuyệt đối tin tưởng, người ở bên trong sẽ cho hắn biết cảm giác xuống địa ngục trong một phút.


    Đi vào một phòng không người thuê gần đó, sau đó Hạ Thiên Kỳ lại gửi vị trí cho Mộc Tử Hi.


    Mộc Tử Hi tới cũng rất nhanh, hắn đợi không tới 5 phút, đã thấy Mộc Tử Hi mang theo bộ mặt biến thành màu đen đi vào.


    "Anh đây là cái vẻ mặt gì, sao lại khó coi như vậy."


    "Chúng ta nói ngắn gọn." Mộc Tử Hi không có ý muốn đùa giỡn với Hạ Thiên Kỳ, vẻ mặt rất nghiêm túc.


    Thấy Mộc Tử Hi như vậy, Hạ Thiên Kỳ cũng thôi cười cợt, cẩn thận nghe Mộc Tử Hi nói tiếp:


    "Cậu nên biết quản lý cấp cao của đệ tam Minh Phủ có ba người, Ngô Địch, Lương Nhược Vân, còn có một người đàn ông mang mặt nạ đen rất ít xuất hiện."


    "Ừm, tôi biết có ba người, thế nhưng người cuối cùng như không tồn tại, trên cơ bản hoàn toàn không có cảm giác tồn tại."


    Với quản lý cấp cao mang mặt nạ đen kia, Hạ Thiên Kỳ hầu như không có ấn tượng.


    "Người này chưa bao giờ quản chuyện của Minh Phủ, thực lực hẳn là không thua kém Lương Nhược Vân, Lương Nhược Vân không quản được hắn ta, hắn ta cũng không can thiệp cách Lương Nhược Vân quản lý Minh Phủ.


    Thân phận của người này vẫn luôn là bí ẩn, e là ngoài Lương Nhược Vân ra, trong Minh Phủ không một ai biết lai lịch của hắn ta.


    Mục đích của người này đến giờ tôi vẫn không rõ ràng lắm, nói thật với cậu đi Thiên Kỳ, cho nên ngay từ đầu tôi tiếp cận cậu, chính là chịu bị người này sai khiến. Hắn ta để cho tôi tiếp cận cậu, điều tra lá bài tẩy của cậu, bao gồm quan hệ mật thiết giữa tôi với Ngô Địch, nghe ngóng người của hai Minh Phủ khác, ít nhiều gì cũng là vì cá nhân tôi."


    Nghe Mộc Tử Hi nói tới đây, trong lòng Hạ Thiên Kỳ nhảy "thịch" một tiếng, vì hắn nhớ kỹ lúc mình vừa mới biết Mộc tử Hi, ngay cả quản lý cũng không phải, nhưng đã khiến người này để ý.


    "Vì sao anh phải nghe hắn?"


    Hạ Thiên Kỳ tin tưởng Mộc Tử Hi, vì bây giờ Mộc Tử Hi đã lấy được tín nhiệm của hắn, nếu Mộc Tử Hi âm thầm làm gì với hắn, nếu Mộc Tử Hi không nói, tự mình hoàn toàn không phát hiện ra, lại không biết suy nghĩ theo phương diện kia.


    "Hắn dùng một loại cổ độc khống chế tôi, 7 ngày là một chu kỳ, dùng đầu mối hắn mong muốn đổi lại thuốc, không thì tôi sẽ độc phát thân vong.


    Con người của tôi được nuông chiều từ nhỏ, không đặt thứ gì trong mắt, chỉ thấy cha mẹ nặng nhất, nhưng hắn sợ tôi không nghe lời nên đã theo dõi cha mẹ tôi, mấy ngày nay tôi càng lúc càng cảm thấy khủng hoảng trong lòng, sợ là cha mẹ tôi se gặp nguy hiểm.


    Mặc dù hắn hứa hẹn với tôi, chỉ cần tôi nghe lời làm việc, hắn cũng sẽ không làm gì cha mẹ tôi, thế nhưng ngay cả chuyện hắn có mục đích gì tôi cũng không biết, làm sao có thể tin tưởng hắn.


    Cho nên sau khi cân nhắc nhiều lần, tôi mới tới tìm cậu."


    "Vì sao anh không nói chuyện này cho Lương Nhược Vân và Ngô Địch?"
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  10. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 22: Tàn Khốc
    Dịch: Hàn Phong Vũ
    Design: Jasper aka Lillian
    Nguồn: truyencuatoi.com​


    ****​



    [​IMG]

    ****

    + Truyện được đăng tải và edit tại diễn đàn truyencuatoi.com. Mọi hình thức sao chép sang các trang khác phải giữ nguyên bản gốc không được chỉnh sửa, đồng thời ghi rõ NGUỒN và DỊCH GIẢ. Thân.
    + Diễn đàn sẽ dịch song song 2 phần để theo kịp tiến độ của tác giả, mời mọi người theo dõi phần 2 tại đây: [Linh dị] Ác Linh Quốc Gia II _ Trong nháy mắt cười cười
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này