[Đô Thị] Ác Linh Quốc Gia _ Trong nháy mắt cười cười

Thảo luận trong 'Truyện Hoàn Thành' bắt đầu bởi Hàn Gia Băng, 9/6/16.

Lượt xem: 144,091

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 24: Người bên gối
    Chương 34: Quỷ anh
    Dịch: Hàn Phong Vũ

    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    Hạ Thiên Kỳ bị nhốt trong song hướng trận mà Lãnh Nguyệt và Sở Mộng Kỳ bố trí, ước chừng bị phong bế cả ngày, mới được hai người thả ra.


    Sau khi ra ngoài, tinh thần của Hạ Thiên Kỳ rõ ràng mệt mỏi không ít, không nói được mấy câu đã ngất đi.


    Trong quá trình hôn mê, hắn lần nữa quay lại trong mảnh thế giới bóng tối kia, kết quả phát hiện người hắc ám kia lần nữa bị từng sợi xích trói chặt lại, ở bên cạnh, bé gái do quỷ anh biến thành kia cũng có nửa người bị quấn bên trong.


    Nhìn người hắc ám không ngừng vùng vẫy, và quỷ anh mặt không biểu tình ngồi đó, trong lòng Hạ Thiên Kỳ mờ mịt, không rõ ràng lắm vừa rồi rốt cuộc xảy ra chuyện gì.


    "Có ta ở đây canh chừng nó, tạm thời nó sẽ không thoát ra ngoài, thế nhưng sớm muộn gì ngươi vẫn phải đối mặt với nó."


    Bé gái nhìn Hạ Thiên Kỳ, đột nhiên lạnh lùng nói một câu.


    "Ngươi không phải bị ta dung hợp sao? Vì sao ngươi còn có thể tồn tại?"


    Hạ Thiên Kỳ có chút ngoài ý muốn, quỷ anh kia vậy mà có thể trao đổi với hắn, không khỏi hỏi một câu.


    "Bây giờ chúng ta là một người, nói chính xác thì ta là phân thân của ngươi, một khi ngươi xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ lập tức biến mất.


    Tính toán ban đầu của ta, là muốn cậy vào ngươi từ từ nâng cao sức mạnh, kết quả không nghĩ tới trong thân thể ngươi vậy mà tồn tại nhiều bí mật như vậy."


    Quỷ anh nói tới đây, có vẻ có chút im lặng.


    "Bí mật gì?"


    "Lực lượng phong ấn."


    "Ngươi chỉ nó sao?" Hạ Thiên Kỳ chỉ người hắc ám vùng vẫy trước mặt.


    "Nó chỉ là một phần trong đó."


    Nói tới đây, trong mắt quỷ anh đột nhiên toát ra chút sợ hãi:


    "Cơ thể của ngươi bị chia thành nhiều phần phong ấn lại."


    "Ngươi biết là ai làm không?"


    "Không biết, thế nhưng hắn từng xuất hiện, ngay trước đó không lâu, ta được thả tự do lấy tư cách một đường phong tỏa trong đó mà xuất hiện ở đây, cũng là hắn ra lệnh cho ta."


    Hạ Thiên Kỳ không biết "hắn" trong miệng quỷ anh rốt cuộc là ai, là ông nội hắn sao? Có thể cũng chỉ có ông nội hắn mới vì hắn làm nhiều như vậy, cũng có năng lực làm nhiều như vậy.


    Thế nhưng nếu ông nội hắn có thể tìm được quỷ anh, vậy tại sao lâu như vậy, vẫn còn không liên lạc với hắn chứ?


    Hâ Thiên Kỳ không nghĩ ra nguyên nhân trong này, suy nghĩ một chút lại nhìn quỷ anh hỏi:


    "Đây là nơi nào?"


    "Một thế giới tồn tại đặc thù."


    "Nội tâm của ta sao?"


    "Không! Nó là một thế giới thật sự tồn tại, có điều ta không cảm giác được khí tức của ngươi, nó hẳn không phải là của ngươi.


    Thế nhưng bây giờ lại thuộc về ngươi sử dụng, dùng đặt phong ấn sự tồn tại của ngươi.


    Ta nghĩ chắc là người ra lệnh cho ta tới nơi này, hắn có thể biết."


    Lời của quỷ anh lần nữa khiến trong lòng Hạ Thiên Kỳ lần nữa gợn sóng, nếu nó không lừa gạt mình, vậy sự tồn tại của mình cũng có chút phức tạp.


    Sau khi dung hợp quỷ anh, vì linh hồn của nó không tiếp nhận, nên linh hồn quỷ anh không bị cắn nuốt hết, mà tồn tại độc lập trong thân thể của hắn, biến thành một phân thân của hắn.


    Nhưng vì không biết chút nào về chuyện này, nên hắn cũng chưa từng nghĩ tới triệu hoán quỷ anh ra viện trợ hắn, mà là vẫn luôn dùng năng lực của quỷ anh.


    Thêm vào, ban đầu hắn cho nơi này chỉ là mộng cảnh của hắn, là nơi hắn nằm mơ thấy, nhưng sau đó hắn lại cảm thấy nơi này là thế giới nội tâm của hắn, vì nơi này phong bế người hắc ám muốn phát hủy tất cả mọi thứ kia.


    Vốn cho là mình đã đoán đúng, thế nhưng lúc này quỷ anh lại nói cho hắn biết, nơi này cơ bản là một thế giới chân thực. Là có người đặc biệt dựng lên để phong ấn người hắc ám, đồng thời thứ bị phong ấn còn vượt xa không chỉ một người hắc ám.


    Nếu hắn suy nghĩ theo logic này, đây chẳng phải là bây giờ giống như một thi thể bị xắt ra, mảnh vụn rải rác khắp nơi, mà bây giờ chỉ là một phần hoàn hảo trong số đó sao?


    Điều này thật sự khiến hắn khó mà lý giải, càng khiến hắn khó mà tiếp thu.


    Trước kia hắn chỉ mơ hồ có chút cảm giác có một bàn tay không thấy nhìn thấy đang âm thầm điều khiển vận mệnh của hắn.


    Thế nhưng bây giờ, hắn lại vô cùng chắc chắn, quả thực có một người đang lấy hắn làm quân cờ, mưu kế tỉ mỉ cái gì đó.


    Chỉ là người này là ai thì hắn con chưa xác định, hắn nghi ngờ là ông nội hắn làm ra tất cả mọi thứ.


    Nhưng hắn không nghĩ ra là vì sao.


    Xuất phát từ bảo vệ cho mình? Hay là hắn chưa bao giờ thực sự hiểu ông nội hắn?


    Lúc vừa mới bị cuốn vào Minh Phủ, hắn chỉ là muốn giữ được cái mạng nhỏ của mình, kiếm chút điểm vinh dự để cho mình mạnh mẽ lên.


    Nhưng theo đà dần quen thuộc đám người Lãnh Nguyệt, cùng trải qua một số nguy cơ và đau khổ, hắn có nhiều hơn một suy nghĩ phải trở nên mạnh mẽ, như vậy là có thể tránh khỏi tình huống như Nam Cung Vân xảy ra.


    Vế sau này hắn phát hiện ra khác thường trong nhà, biết bí mật trong nhà, hay vì sắp tới gần sát hạch quản lý cấp cao. hắn lần nữa cảm nhận được sâu sắc quan trọng của thực lực.


    Hắn thậm chí có nghĩ tới, vì thế vứt bỏ nguyên tắc, vì đó mà không tiếc bất cứ giá nào đi nâng cao thực lực của mình.


    Vì hắn cơ bản không có quá nhiều thời gian, để mình chậm rãi nâng cao.


    Tới sau khi Lương Nhược Vân rời đi, hắn thành người cầm quyền của đệ tam Minh Phủ, phát động chiến tranh Minh Phủ, đối kháng Trần Minh và Vương Vân Bằng xuống từ Minh Phủ đệ nhị vực.


    Vốn từ chỉ cầu con đường bảo vệ mạng sống, nhưng càng chạy càng lệch, vận mệnh của hắn bắt đầu quấn lấy nhiều người hơn.


    Nhưng lúc này, tất cả mọi thứ đây hết thảy lại quay lại quỹ đạo lúc ban đầu.


    Bí ẩn trong nhà, về tới bí ẩn của chính hắn. Nguy cơ của những người bạn, quay lại thành nguy cơ của chính hắn.


    Người hắc ám, nói trắng ra chính là một lực lượng giết chóc và hủy diệt có ý chí.


    Cổ lực lượng này thậm chí có thể để cho hắn có thực lực của quỷ vương đỉnh cao, thế nhưng tiếp nhận nó, thì đại biểu cho phải vứt bỏ ý chí của chính bản thân hắn.


    Ý chí của bản thân sẽ bị giết chóc và hủy diệt tách rời ra, biến thành một quái vật chỉ biết giết chóc.


    Thế nhưng nếu không có nó, sự hiện hữu của hắn chính là không hoàn chỉnh, vì sức mạnh ý chí này, hiển nhiên là thứ gì đó bị hắn lãng quên đi.


    Dĩ nhiên, chính hắn cũng hoàn toàn không có lựa chọn khác, vì người hắc ám không thể nào bị phong bế vĩnh viễn, theo hắn càng ngày càng tiếp cận quỷ vương, sớm muộn gì hai bên vẫn phải đối mặt.


    Huống chi, hắn cũng không muốn vẫn luôn bị một người không rõ mục đích nắm số mệnh trong tay, không cần biết người kia là ai.


    Cho dù thật sự chính là ông nội hắn, hắn cũng tuyệt đối không nghe theo.


    Phong ấn của mẹ hắn vẫn còn chưa giải được, cha hắn bên kia còn không rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, đệ nhị vực kéo rất nhiều hiện thực vào, cũng đang từ từ tăng nhanh nhịp bước.


    Hắn có quá nhiều lý do để không thể ngã xuống, cũng có quá nhiều sự sống cần hắn đấu tranh, cho nên không cần biết xảy ra chuyện gì, có đau khổ đi nữa, có dày vò hơn nữa, hắn cũng chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.


    Lần này không vì người nào khác, hắn chỉ muốn cho mình một câu trả lời, muốn tự tau bắt được từng người một đang ẩn núp sua lưng điều khiển vận mệnh của hắn.


    Muốn cho những bí ẩn chết tiệt luôn trói buộc hắn kia trồi lên từng cái một!


    Hắn chịu đủ cái cuộc sống chẳng hay biết gì, đi một bước nhìn một bước này rồi, hắn không nên bị người khống chế, hắn muốn nắm giữ cuộc sống của mình!


    "Kỳ thực ta có thể giúp ngươi cắn nuốt hết nó."


    Quỷ anh thấy Hạ Thiên Kỳ vẫn luôn cúi đầu không nói lời nào, lúc này nó đảo mắt, sâu thẳm nói.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  2. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 24: Người bên gối
    Chương 35: Rốt cuộc bình thường
    Dịch: Hàn Phong Vũ

    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    Hạ Thiên Kỳ ngẩng đầu nhìn quỷ anh, nếu không quen biết với nó, biết nó ăn người hung tàn tới mức nào, có lẽ hắn không chắc sẽ không bị khuôn mặt nhỏ nhắn vô hại khả ái kia lừa gạt, cảm thấy đây chỉ là một bé gái khả ái.


    "Ngươi có cách gì?"


    "Giao thân thể cho ta mượn, để ta có thể nuốt đủ nhiều người và quỷ, là ta có thể mạnh mẽ lên rất nhanh, đến lúc đó chúng ta liên thủ, nuốt trọn nó cũng không phải không có khả năng."


    "Nhưng không phải trước đó ngươi nói, phải ở chỗ này giám sát nó sao?"


    Hạ Thiên Kỳ hoàn toàn không tin quỷ anh này, con bé nhìn qua rõ ràng cũng như người hắc ám kia, toàn thân đều bị quấn đầy xích, rõ ràng bị trói ở đây.


    "Bây giờ ta chỉ còn lại linh hồn, miễn là ngươi đồng ý, ta có thể dùng thân xác của ngươi, cho ngươi trở nên càng mạnh hơn."


    Quỷ anh cũng không giải thích cái gì, mà là cam kết đầy hấp dẫn với Hạ Thiên Kỳ.


    "Ngươi vẫn là tỉnh lại đi, ta thấy ngươi thật sự chính là đứa nhỏ, nói dối mà ngay cả chút logic cũng không nói nổi.


    Nếu ta đoán không sai, lúc đó ngươi đi vào nơi này, mục đích chính là vì cắn nuốt hết nó, từ đó khiến cho mình hoàn toàn thoát khỏi ràng buộc của ta với ngươi.


    Kết quả tính toán không thành, mà ngay cả mình cũng trượt chân. Là thế này đi?"


    "Ta chính là vào giúp ngươi!" Quỷ anh cũng không thừa nhận phân tích của Hạ Thiên Kỳ.


    "Vấn đề không phải ngươi có thừa nhận hay không, trước kia ta vẫn cho là ngươi đã hoàn toàn bị ta dung hợp, nhưng lúc này mới biết ngươi vẫn còn có ý thưc, đồng thời còn chưa từ bỏ ý định muốn độc lập thoát ra.


    Đồng thời nhìn tình huống bây giờ của ngươi, rõ ràng còn mạnh mẽ hơn so với thời gian vừa mới bị ta dung hợp, xem ra cũng mò được không ít lợi ích trên người ta.


    Có điều bây giờ thôi, ngươi cứ đường hoàng sống ở nơi này, cùng hắn chờ bị ta chỉnh đốn đi!"


    "Thực lực của ngươi càng tiếp cận nó, lực lượng phong ấn sẽ càng thêm buông lỏng, ngươi không thể nào thắng được!"


    Quỷ anh thấy Hạ Thiên Kỳ trực tiếp lật mặt, biểu tình dữ tợn gầm thét lên.


    "Ta không giải quyết được, thì giết chết ngươi. Mấy người các ngươi đều đánh ý định lên ta, ta nói để lại chỗ này, có một người tính một người, ai cũng đừng hòng có kết quả tốt!


    Nếu ngươi đường hoàng nói thật với ra, có thể tới lúc đó ta còn có thể tha cho ngươi một cái mạng, bằng không, ngươi cứ chờ tan thành mây khói đi!"


    "Ngươi không thể làm như vậy!"


    Quỷ anh như bị mấy lời đe dọa của Hạ Thiên Kỳ hù dọa, đột nhiên thỏa hiệp kêu một tiếng.


    "Vì linh hồn của chúng ta mặc dù không dung hợp, thế nhưng bây giờ ngươi có một phần năng lực thuộc về ta, chúng ta là cùng một người.


    Ta thừa nhận ta muốn lần nữa lấy lại tự do, nhưng chỉ vậy thôi, ta cũng sẽ không hại ngươi, vì ngươi chết, ta cũng sẽ chết."


    "Ta không muốn nghe những thứ không bổ béo gì này, ngươi trả lời ta một vấn đề, cha ngươi là ai? Có phải cũng là người của Minh Phủ hay không?"


    "Hắn muốn giết ta, thế nhưng bị ta ăn hết."


    Lúc nói tới chuyện này, trên mặt của quỷ anh cũng lộ ra đau khổ mãnh liệt, sau đó rống lên chói tai nói:


    "Bọn họ chưa bao giờ xem ta là con người, bọn họ sợ ta, bọn họ vẫn cho ta là quái vật, đã như vậy, tại sao ta phải tiếp tục sống như nhân loại!


    Ký ức của ta tuy rất mơ hồ, thế nhưng có một chút chuyện ta vẫn nhớ, ta đến từ một thế giới khác, nơi đó không thuộc về hiện thực, cũng không thuộc về những khu vực khác, nơi đó là thế giới mà toàn bộ quỷ vật sinh tồn.


    Nơi đó mới là quê hương của ta và ngươi!"


    "Ngươi nói dối! Chính ngươi không tự kiềm chế được, đừng có đổ vấn đề lên đầu người khác.


    Bây giờ ta ăn không được thức ăn bình thường, thế nhưng ta ăn cà chua cũng ăn rất ngon."


    "Ngươi đừng có ngây thơ!" Quỷ anh hoàn toàn không nghe Hạ Thiên Kỳ nói gì nữa, phản bác:


    "Ta nhớ rất rõ ràng, bọn chúng vốn là trẻ con bị ta ăn thịt, ta chỉ ra ngoài từ bụng bọn họ mà thôi!


    Ngươi nhất định cũng là như vậy! Chúng ta tối đa chỉ là biến dị trong quỷ vật mà thôi."


    "A, là vậy sao? Thế nhưng ta không tin. Được rồi, ngươi cứ ở trong này đường hoàng đợi đi, chờ ta trâu bò hơn, rồi quay lại thu thập ngươi."


    Hạ Thiên Kỳ nói xong cũng không để ý tới quỷ anh kia la hét cái gì nữa, trực tiếp đi về phía phương xa.


    Hắn không rõ lắm những lời quỷ anh nói trước đó kia có mấy phần thật mấy phần giả, có điều hắn định sẽ quan sát một lần cái thế giới bị bóng tối bao thủ này.


    Đi thẳng dọc theo một mặt, Hạ Thiên Kỳ đi gần 2 tiếng, cũng không đi tới đầu cuối, càng không thấy được nơi này còn có thứ gì khác.


    Hắn thử thuấn di, nhưng lại phát hiện bất kỳ năng lực nào cũng không dùng được ở nơi này.


    Tới cuối cùng, hắn đột nhiên phát hiện, bản thân cơ bản cũng không biết làm sao đi ra ngoài.


    Cứ như vậy, hắn bắt đầu làm như lúc rời đi trước đó, bắt đầu đi về nơi có ánh sáng tồn tại, kết quả lần đi này hắn mất đi khái niệm về thời gian, đi không biết bao lâu, hắn rốt cuộc mới thấy một chỗ sáng rực rỡ, cả người mệt mỏi đi vào.


    Tới khi tỉnh lại, Hạ Thiên Kỳ phát hiện mình đang nằm trên giường, mặc trên người một bộ đồ ngủ, toàn thân yếu ớt không có tới một chút hơi sức, miệng khô lưỡi khô muốn chết.


    Lãnh Nguyệt và Sở Mộng Kỳ không có trong phòng, cũng không biết đi đâu.


    Hắn xuống giường không còn chút sức lực nào, kết quả phát hiện trên bàn trà bày một rổ táo đỏ, hắn thuận tay cầm lên, tức khắc phát hiện mùi vị trái cái có chút quái lạ.


    Có hơi chua, lại có chút ngọt, hoàn toàn khác với bình thường hắn ăn.


    Ngược lại giống như hắn khôi phục lại vị giác lúc hắn không dung hợp quỷ anh trước đó.


    Hắn vừa cạp táo, vừa chạy tới phòng bếp, thế nhưng trong phòng bếp không có gì, hắn dạo qua một vòng lại quay về phòng khách, buộc lòng phải gặm táo hết trái này tới trái khác.


    Không bao lâu, lại thấy Sở Mộng Kỳ xách theo một bọc đồ ăn vặt lớn đi vào, thấy Hạ Thiên Kỳ tỉnh dậy, tức khắc vui ra mặt nói:


    "Thối vô lại vừa tỉnh dậy đã gặm táo, tinh thân đủ tốt nhờ, cảm giác thế nào?"


    "Cảm giác còn có thể ăn, đúng rồi, còn có gì ăn không? Ý tôi nói ngoài táo ra."


    "Ông muốn làm gì sao? Không phải ông chỉ có thể ăn táo sao?"


    "Hình như tôi khôi phục bình thường, cô tìm cho tôi ít đồ, cho tôi thử một chút."


    "Tôi đây có chút đồ ăn vặt, có thịt bò ông ăn không?"


    "Mua bò khô ngực to hả?"


    "Rốt cuộc ông có ăn hay không!"


    "Ăn. Ném qua cho tôi một bịch."


    Sở Mộng Kỳ ném qua một bịch thịt bò, Hạ Thiên Kỳ mở ra, lấy từng mảnh một đặt trong miệng, quả nhiên, không còn cảm thấy buồn nôn nữa.


    "Ha ha, ta rốt cuộc khôi phục bình thường, không bao giờ chỉ gặm táo nữa!"


    Đợi sau khi ăn hết cả bịch thịt bò khô, Hạ Thiên Kỳ tức khắc hưng phấn tới mức huơ tay múa chân, hắn không biết vị giác khôi phục, có phải có liên quan tới quỷ anh bị vây khốn hay không, có thể trước kia hắn cảm thấy thức ăn bình thường quá ghê tồm, khát vọng thịt người và máu tươi chính là quỷ anh kia cố tình quấy nhiễu hắn.


    Nhưng mặc kệ thế nào, bây giờ hắn rốt cuộc lần nữa trở nên như người bình thường, có thể đại khai sát giới với đủ loại thức ăn ngon.


    Còn như mấy thứ cà chua và táo gì gì đó, hắn đột nhiên ngẫm lại một chút đã thấy buồn nôn, sau này là đánh chết cũng không ăn nữa.


    Một tay cướp lấy túi nilon nhét đầy đồ ăn vặt của Sở Mộng Kỳ, Hạ Thiên Kỳ trực tiếp xé túi ra, ăn không khách khí, Sở Mộng Kỳ thấy Hạ Thiên Kỳ có thể ăn thứ gì, ngược lại cũng vui vẻ cho hắn, chỉ là ngoài miệng vẫn không khách khí nói:


    "Ăn nữa, ăn nhanh một chút, tốt nhất nghẹn chết ông luôn đi. Ngay cả đồ ăn vặt của tôi cũng cướp, ông còn có thể cầm thú hơn được nữa không!"
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  3. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 24: Người bên gối
    Chương 36: Chuyện buồn

    Dịch: Hàn Phong Vũ​

    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Hạ Thiên Kỳ cơ bản không để ý tới câu nguyền rủa của Sở Mộng Kỳ, tiếp tục buông ra hứng thú tiêu diệt hết số đồ ăn vặt trong túi nilon.


    Mãi đến khi ăn sạch một túi đầy ắp, hắn mới dừng lại mà có chút nghiện, đốt một điếu thuốc, vẻ mặt thỏa mãn hút.


    "Sao không thấy Lãnh thần, hắn đi đâu?"


    "Hắn còn có thể đi đâu, ra sau núi hành xác."


    Sở Mộng Kỳ thở dài có chút bất đắc dĩ, sau đó tựa như con thỏ nhỏ, nhảy một cái chạy tới, sau đó ngồi bên cạnh Hạ Thiên Kỳ, tò mò nhìn hắn hỏi:


    "Mấy ngày qua ông không quay về, rốt cuộc là trải qua những gì? Sao ông có thể biến thành quỷ vương chứ?"


    "Tôi cũng không biết là chuyện gì xảy ra, tự dưng trâu bò hơn một cách không giải thích được."


    "Ông ít nói bậy đi, lúc đó thiếu chút nữa là ông hù chết chúng tôi, ông còn nhớ tình huống lúc đó không?"


    Sở Mộng Kỳ thấy Hạ Thiên Kỳ nói chung tung, có chút bất mãn bĩu môi.


    "Tôi chỉ nhớ rõ Lãnh thần xuất hiện, cái khác tôi không có chút ấn tượng nào."


    Hạ Thiên Kỳ nói thật, lúc đó hắn phải thật vất vả khôi phục ý thức, lại thấy Lãnh Nguyệt đứng ở bên cửa phòng, hắn cảm thấy sự đáng sợ của người hắc ám kia, cho nên mới có một tràng nhắc nhở lúc đó.


    "Sư huynh của tôi không cho tôi nói, có điều tôi cảm thấy nhất định phải nói cho ông biết.


    Lúc đó ông muốn giết chết người bạn tốt của ông, không những vật, còn muốn giết sạch người của thành phố Phùng Viễn.


    Nếu không phải ông kịp thời khôi phục lại, sợ là chúng tôi đều bị ông giết rồi."


    Nghe được lời của Sở Mộng Kỳ, vẻ mặt vốn có chút cợt nhã của Hạ thiên Kỳ tức khắc trở nên âm u. Hắn hoàn toàn không nhớ rõ mình từng động tay với Lãnh Nguyệt, hắn cũng hoàn toàn không nhớ được sau khi người hắc ám hoàn toàn áp chế lý trí của hắn, nó dùng thân thể của mình làm gì.


    Hạ Thiên Kỳ không nói lời nào, Sở Mộng Kỳ cũng không quan tâm, tiếp tục nói:


    "Loại trạng thái này của ông bây giờ thật sự quá mức nguy hiểm.


    Quan trọng là ông hoàn toàn không biết lúc nào sẽ rơi vào cái loại tình trạng khi đó, cũng hoàn toàn không cách nào khống chế cái tình trạng đó, nói như vậy, tình cảnh của tôi và sư huynh cũng rất nguy hiểm.


    Ông nói một khi tình trạng của ông bất thường, hai chúng tôi bây giờ là người gần gũi với ông nhất, nhất định phải bảo vệ ông, phải nghĩ cách cứu ông.


    Cho dù không cứu được, lấy tính khí của sư huynh tôi, hắn có thể buông bỏ ông bỏ chạy sao? Chắc chắn sẽ không.


    Nếu hắn không chạy, tôi có thể trơ mắt nhìn ông và hắn cùng chết sao, chắc chắn cũng sẽ không.


    Cho nên mặc kệ ông có bằng lòng hay không, ông cũng phải nhanh chóng giải quyết vấn đề tự thân đi, lúc đó khi quỷ vương tàn chi bị phong ấn trong cơ thể sư huynh tôi, tôi thành ngày ngày phập phồng lo sợ thay hắn, rất sợ một ngày kia quỷ vương sẽ sống lại.


    Kết quả hắn không sao, ông đây lại bắt đầu.


    Ai, hai người các người không bao giờ khiến người ta hết lo.


    Hai tên thần kinh."


    Bị Sở Mộng Kỳ phun cho một tràng, Hạ Thiên Kỳ cũng không nói gì, vì Sở Mộng Kỳ nói không sai, sự thật chính là như vậy. Nếu lần tới người hắc ám kia thoát ra, vậy thì không những một mình hắn xúi quẩy, Lãnh Nguyệt và Sở Mộng Kỳ cũng phải đi theo đồng thời chôn cùng.


    Lúc đó hắn đồng ý kéo Lãnh Nguyệt còn có Sở Mộng Kỳ vào trong tập thể, hai bên giúp đỡ nhau chỉ là một mặt, nhiều hơn chính là hắn muốn dùng hết khả năng tự thân để bảo vệ bọn họ.


    Nếu hắn không làm được bảo vệ, ngược lại thành một mối uy hiếp đáng sợ nhất, vậy thì cái tập thể này còn cần gì phải tồn tại chứ?


    Hạ Thiên Kỳ trầm mặc không nói, Sở Mộng Kỳ cảm thấy có thể là lời của cô khá nặng, lại lên mặt cụ non vỗ vỗ vai Hạ thiên Kỳ, lại thay đổi sắc mặt an ủi nói:


    "Tôi biết ông cũng không muốn, thế nhưng nếu vấn đề đã xuất hiện, chúng ta nhất định phải nghĩ cách giải quyết, ông cứ kéo dài mãi như vậy chắc chắn không được.


    Hơn nữa, bình thường ông cũng rất tốt mà, thì lần này đột nhiên lên cơn, có lẽ chắc chắn có nguyên nhân nào đó.


    Miễn là tìm được nguyên nhân, sau đó cố gắng tránh khỏi, vấn đề tự nhiên được giải quyết dễ dàng.


    Nên ông cũng không cần quá khó khăn."


    "Cô vẫn thật rất biết an ủi."


    Hạ Thiên Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Sở Mộng Kỳ đang không ngừng vỗ vỗ bả vai hắn, cười khổ nói:


    "Nguyên nhân chính là thực lực của tôi đang không ngừng tăng lên.


    Cái này tôi vẫn rất muốn tránh, thế nhưng tôi có thể tránh được mãi sao?


    Trước đó giết Trần Minh và Vương Vân Bằng của Minh Phủ đệ nhị vực, khó nói sẽ không bị truy nã, cho dù không có truy nã, nếu không có sức mạnh tuyệt đối, thì làm sao đặt chân ở đệ nhị vực?


    Thực lực là điều kiện cần có trước tất cả, hoàn toàn không cách nào coi thường."


    "Ai, ông nói cũng rất có lý."


    Sở Mộng Kỳ thở dài, cũng không biết nên nói thế nào cho phải, hai người dán vai trầm mặc một hồi, lại thấy Lãnh Nguyệt mặt không thay đổi đi vào.


    Thấy Hạ Thiên Kỳ đã tỉnh, Lãnh Nguyệt lại nói một câu hiếm thấy:


    "Anh tỉnh rồi."


    "Đúng vậy, nếu không tỉnh thì tôi chết đói. Lần này thật sự rất xin lỗi, nếu không phải tôi tự dưng gây chuyện, cũng sẽ không..."


    "Không sao." Lãnh Nguyệt ngắt lời Hạ Thiên Kỳ, cố tình đổi chủ đề nói:


    "Nghỉ ngơi thêm vài ngày, sau đó chúng ta đi tới địa điểm kế tiếp đi."


    "Không thành vấn đề."


    Bọn họ đã dưỡng sức ở thành phố Phùng Viễn trong thời gian hơn một tháng, đích thật là cũng nên tới địa điểm kế tiếp.


    Dựa theo cách nói của Mộc Tử Hi, từ hiện thực tới đệ nhị vực, trong đó sẽ trải qua khoảng hai tới ba lần sự kiện, sau đó sẽ hoàn toàn bước lên lãnh thổ của đệ nhị vực.


    Trước đó bọn họ đã lần lượt giải quyết hai sự kiện, nói cách khác, chờ an ổn vượt qua sự kiện lần này, bọn họ mới coi như chân chính đi vào phạm vi của đệ nhị vực.


    Với đệ nhị vực, Hạ Thiên Kỳ vừa có mong đợi, cũng có chút bất an.


    Mong đợi là vì đi vào đệ nhị vực, lại cách đệ tam vực không xa.


    Người hắn muốn gặp nhất lúc này chính là ông nội, vì chỉ có gặp ông nội hắn, vấn đề của mẹ hắn, vấn đề của hắn, và đủ loại bí ẩn của Minh Phủ, có lẽ cũng sẽ bị tiết lộ.


    Nên đi vào đệ nhị vực, với hắn mà nói là chuyện có ý nghĩa quan trọng.


    Còn bất an, không gì ngoài chính là ngọa hổ tàng long ở đệ nhị vực, trước đó hắn nghe về Minh Phủ đệ nhị vực, cộng thêm Lương Nhược Vân từng nói qua với hắn, cố gắng không nên qua lại với Minh Phủ đệ nhị vực.


    Nói không chừng sẽ nửa bước cũng khó đi.


    May mà đám người Ngô Địch, Lương Nhược Vân, Mộc Tử Hi lúc này hẳn là đều ở đệ nhị vực, nếu có thể tìm được bọn họ, ngược lại cũng có thể để mắt tới nhau.


    Thế nhưng có thể tìm được hay không còn là chuyện chưa biết được, hắn cũng không thể hoàn toàn trông cậy vào người ta.


    Huống chi Mộc Tử Hi bây giờ là người của gã mặt nạ, người này hình như là địch không phải bạn, vẫn luôn âm trầm, còn không biết lần sau bọn họ gặp mặt sẽ thế nào.


    Nhưng nên tới sớm muộn gì cũng sẽ tới, hắn cũng không thể vì bất an mà không đi đối mặt.


    May mà thực lực của hắn bây giờ đã rất gần cấp giám đốc, mà cấp giám đốc cũng là chỗ đặt chân cơ bản ở đệ nhị vực.


    Lúc đó Lương Nhược Vân có cấp giám đốc, thậm chí mạnh hơn cũng không phải không có khả năng, mà như đám người Mặt Sẹo, Thạch Quỳnh, cũng đều là sau khi thực lực đạt tới cấp giám đốc mới chọn vứt bỏ thân phận người cầm quyền trong hiện thực, quyết tâm đi tới đệ nhị vực.


    Ngoài ra, sau khi đạt tới cấp giám đốc, còn phải trải qua một lần sát hạch giám đốc.


    Lúc đó hắn cảm thấy cấp giám đốc cách hắn còn quá xa, nên cũng không đi hỏi Lương Nhược Vân chuyện liên quan tới sát hạch giám đốc.


    Không biết có biến thái như sát hạch quản lý cấp cao hay không.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  4. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 24: Người bên gối
    Chương 37: Mở đầu kéo ra
    Dịch: Hàn Phong Vũ

    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    Mặc dù hắn vừa mới trải qua một lần, suýt nữa bị ý chí của người hắc ám phá hủy, biến thành một con quỷ vật chỉ biết giết người.


    Thế nhưng xem trên thời gian ngắn, người hắc ám cũng sẽ không thể phá vỡ ràng buộc thoát ra, vì nó và con quỷ anh kia đều tạm thời bị trói buộc trong thế giới tràn đầy bóng tối kia.


    Sở dĩ lần trước hắn biến thành như vậy, hắn cũng tìm được nguyên nhân đại khái.


    Mà nguyên nhân là gần đây hắn cắn nuốt, nuốt chửng quỷ vật có hơi nhiều, mặc dù hấp thu hết quỷ khí của bọn chúng, cũng tước đoạt một số năng lực. Thế nhưng trong cơ thể tồn đọng rất nhiều ý chí bạo ngược của bọn chúng.


    Những ý chí này càng để lâu mệt mỏi càng nhiều lại thêm gần đây hắn vẫn luôn chiến đấu, máu tươi dính đầy tay, nên lâu ngày, một vài thứ trong cơ thể bị tỉnh lại.


    Sau này, miễn là hắn có thể kiềm chế chính mình, cố gắng tránh khỏi giết người hoặc nuốt chửng, cắn nuốt hết quỷ vật, kịp thời dùng huyết sát quỷ binh hấp thu hết một phần ý chí còn sót lại trong cơ thể, có lẽ sẽ không có vấn đề gì.


    Nếu có một ngày thực lực của hắn thật sự có thể đạt tới đỉnh cao quỷ vương, như vậy thì coi như người hắc ám kia có vùng vẫy thoát ra, hắn cũng có lòng tin có thể áp chế nó.


    Chớ nói chi trong quá trình này, hắn còn có thể gặp ông nội hắn, nếu có thể gặp được sớm một chút, cũng không khó hóa giải cái vấn đề khó khăn này.


    8 giờ tối, trong một quán lẩu hải sản đánh bắt khá nói tiếng ở thành phố Phùng Viễn.


    "Thời gian dài bao lâu... Thật sự... Tôi nghe mùi thơm thịt này thật rất muốn khóc."


    Nhìn cái lẩu không ngừng bốc khói tản ra mùi thơm, Hạ Thiên Kỳ cảm khái một câu biểu tình kích động.


    "Có điều ông vẫn nên ăn ít một chút đi, nếu không sẽ bị trướng bụng chết rất khó coi."


    Sở Mộng Kỳ nhìn Hạ Thiên Kỳ hai mắt đẫm lệ, tay cầm đũa không ngừng rân rẩy, cô pha trò một câu rồi không khỏi cười khanh khách.


    Lãnh Nguyệt thì mặc kệ hai người nói nhiều này, không khách khí gắp từng miếng từng miếng thịt trong nồi lẩu ra.


    Chờ Hạ Thiên Kỳ cảm khái xong, đưa tay vớt trong nồi lẩu, trong nồi chỉ còn sót lại mấy cọng rau.


    "Lãnh thần, anh có còn chút đạo đức nào hay không, tôi đã tám trăm năm rồi chưa được ăn thịt, anh còn cướp của tôi!"


    Lãnh Nguyệt không quan tâm, vẫn chậm rãi nhai nuốt.


    Thấy Lãnh Nguyệt thản nhiên ngồi ăn, Hạ Thiên Kỳ cũng không dài dòng nữa, vội vã thả vài cuộn thịt cừu cuộn vào trong nồi.


    Sở Mộng Kỳ biết Hạ Thiên Kỳ muốn ăn thịt, vì vậy cũng giở trò xấu chém giết thịt chín trong nồi, Hạ Thiên Kỳ tự nhiên sẽ không nhìn thịt trong nồi bị người khác vớt đi, hai người đánh đũa với nhau, chốc lát đã rùm beng lên.


    Đã một đoạn thời gian rất dài hai người không cãi nhau, vì vậy trận đấu khẩu này làm hai người đều rất thoải mái, dù sao có Lãnh Nguyệt tự nhiên tâm tình đè nén này ở đây, từ sau khi hai người bọn họ đi vào nơi này, bầu không khí vẫn luốn rất áp lực.


    Ăn xong một bữa lẩu, Hạ Thiên Kỳ ăn hết ước chừng mười dĩa thịt, còn chưa tính tới một số hải sản, và một số thuốc viên các loại.


    Chờ lúc bọn họ đi ra, Hạ Thiên Kỳ đi không được mấy bước đã có một loại cảm giác muốn nôn, cái này cũng khiến Sở Mộng Kỳ cười ngặt nghẽo, đứng sát bên cạnh chọc tức.


    Lần nữa khôi phục vị giác của người bình thường, với Hạ Thiên Kỳ mà nói ý nghĩa của chuyện này tuyệt đối không chỉ có thể đỡ thèm mà thôi, mà là khiến hắn giảm đi nghi ngờ về chuyện bản thân là quỷ vật trong lòng hắn.


    Không ai hy vọng mình là ngoại tộc, cũng không ai sẽ bằng lòng làm thứ kỳ quặc kia, nên Hạ Thiên Kỳ mới có thể biểu hiện rất vui vẻ.


    Vốn là ăn bữa này, bọn họ là muốn thảo luận dự định kế tiếp, nhưng là vì chỉ lo ăn, nên cuối cùng lại quên mất chuyện này.


    Mãi tới khi đến chỗ đón xe, lúc này mới lần nữa nói tới.


    Chuyện ba người phải thương lượng chỉ có một, hoặc là nói chuyện cần suy tính trước mắt cũng chỉ có một, đó chính là vấn đề Sở Mộng Kỳ có muốn tham gia sự kiện tiếp theo hay không.


    Theo phần thưởng 30 điểm vinh dự mà Hạ Thiên Kỳ và Lãnh Nguyệt lấy được trong sự kiện lần trước cho cô, cô cũng đã chính thức bước vào hàng ngũ cấp ác quỷ.


    Thế nhưng cái này cũng không đại biểu cho, trong sự kiện kế tiếp cô sẽ không gặp phải nguy hiểm.


    Trong lòng Hạ Thiên Kỳ có ý nghĩ của hắn, thế nhưng chuyện này hắn vẫn muốn nghe ý kiến của sở Mộng Kỳ và Lãnh Nguyệt một chút.


    "Tôi cũng muốn đi! Dựa vào cái gì không dẫn tôi theo!"


    Sở Mộng Kỳ có chút bất mãn nhìn Lãnh nguyệt, vì ý tứ của Lãnh Nguyệt, chính là để cho Sở Mộng Kỳ ở lại thành phố Phùng Viễn, dù sao sau khi đi vào cảnh tượng kế tiếp còn phải đối mặt với kỳ đóng băng năng lực, anh ta sợ Sở Mộng Kỳ sẽ xảy ra chuyện.


    Thế nhưng Sở Mộng Kỳ hiển nhiên không đồng ý quyết định của Lãnh Nguyệt, quay về phía Hạ Thiên Kỳ kháng nghị ầm ĩ:


    "Tôi đã vào cấp ác quỷ, tôi có thể giúp các người, hơn nữa, tôi cũng cần rèn luyện trong sự kiện thật sự, để cho mình trở nên mạnh mẽ hơn.


    Các người nhất định phải dẫn tôi theo, vì mặc kệ nói thế nào, tôi cũng là một thành viên trong tập thể."


    "Cô nói sao cô thân đang ở trong phúc mà không biết phúc chứ, sư huynh cô rõ ràng lo lắng cho cô, sợ cô gặp chuyện không may."


    Kỳ thực Hạ Thiên Kỳ cũng muốn dẫn Sở Mộng Kỳ theo, dù sao năng lực thuấn di của Sở Mộng Kỳ so với hắn còn xuất sắc hơn, hơn nữa cũng có chiến lực rất mạnh, chính là thực sự khủng khiếp, năng lực thiên phú của cô cũng có thể giúp bọn họ.


    Huống chi Sở Mộng Kỳ vì thể chất đặc biệt, nếu cô không có năng lực thiên phú, thì vẫn có thể thi triển chú thuật cấm kỵ.


    Tuy nói là vừa mới gia nhập cấp ác quỷ, nhưng thực lực thật sự hiển nhiên là cao hơn một chút.


    "Ông là đội trưởng của đội ngũ, chúng ta công ra công, tư ra tư. Trừ phi các người có thể bảo vệ tôi cả đời, các người dám nói có thể sao?"


    "Không dám, trừ phi cô làm cô vợ nhỏ của tôi."


    Hạ Thiên Kỳ cưới xấu xa quay về phía Sở Mộng Kỳ nói.


    "Ông cút đi ngay, dù thế nào tôi cũng phải tham gia." Ngữ khí Sở Mộng Kỳ cương quyết.


    "Vậy cứ quyết định như vậy." Hạ Thiên Kỳ bày tỏ thái độ trước tiên, sau đó khuyên nhủ Lãnh Nguyệt:


    "Trước kia sư muội của anh chưa gặp được anh, có thể còn trâu bò hơn anh nhiều, cũng không thấy người ta xảy ra chuyện gì, anh làm sư huynh dù sao bảo bọc quá cũng không thể được đâu."


    "Tùy các người đi."


    Lãnh Nguyệt không biết có phải trong lòng không dễ chịu hay không, lạnh lùng bỏ lại một câu nói, lập tức về trong phòng nghỉ ngơi.


    "Yeah!"


    Nhìn lại Sở Mộng Kỳ thì dựng lên một động tác tay thắng lợi, một bộ mặt tiểu nhân đắc ý, không ngừng lắc mông, hưng phấn không thôi.


    "Đừng có đắc ý, tôi thấy gần đây cô trổ mã không tồi, ngay cả mông cũng bắt đầu nhô lên rồi."


    Hạ Thiên Kỳ đốt một điếu thuốc, có chút buồn cười nói với Sở Mộng Kỳ.


    "Ai cần ông lo, thối vô lại!"


    "Ai u, bị cô phát hiện, làm sao cô biết hàng ngày tôi lợi dụng quỷ vực nhìn cô tắm?"


    "Ông... Ông mỗi ngày nhìn lén tôi tắm rửa?"


    "Đúng vậy, không thấy rõ ràng không thấy."


    "Đồ lưu manh ông! Tôi phải giết ông!"


    "Đừng làm rộn... Tôi nói đùa thôi... Tôi thật không có nhìn..."


    Nghe trong phòng khách, Hạ Thiên Kỳ và Sở Mộng Kỳ đùa giỡn ỏm tỏi, Lãnh Nguyệt có chút cáu kỉnh kéo chăn phủ lên đầu.


    Nhưng cho dù như vậy, có chút không hiểu sao hai người kia cứ thích cãi nhau như vậy. sao lại có nhiều lời muốn nói như vậy.


    Trong lòng anh ta âm thầm quyết định, ngày mai sẽ thúc giục Hạ Thiên Kỳ đi vào cảnh kế tiếp, dù sao anh ta không muốn cứ tiếp tục ầm ĩ thế này.


    ...


    Thành phố Cảnh Thu, sương đêm tràn ngập, mưa phùn nhè nhẹ đổ xuống.


    Mà dưới chân núi Cảnh Thu, trên một mảnh đất trống cây cối vây quanh, đột nhiên có một căn biệt thự vô cùng uy nghiêm đáng sợ đột nhiên bị ánh chớp chiếu rọi.


    Cùng lúc đó, một tập thể chừng hơn mười người, thì đang cố gắng băng qua tầng tầng cách trở, chậm rãi đi tới vị trí chỗ biệt thự kia.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  5. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 25: Mật Thất Tuyệt Vọng
    Dịch: Hàn Phong Vũ, Mạc Hân Di, Hoshi Shiori ​
    Design: Jasper aka Lillian​
    Nguồn: truyencuatoi.com​


    ****

    [​IMG]
    ****

    + Truyện được đăng tải và edit tại diễn đàn truyencuatoi.com. Mọi hình thức sao chép sang các trang khác phải giữ nguyên bản gốc không được chỉnh sửa, đồng thời ghi rõ NGUỒN và DỊCH GIẢ. Thân.
    + Diễn đàn sẽ dịch song song 2 phần để theo kịp tiến độ của tác giả, mời mọi người theo dõi phần 2 tại đây: [Linh dị] Ác Linh Quốc Gia II _ Trong nháy mắt cười cười
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  6. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 25: Mật Thất Tuyệt Vọng
    Chương 1: Biệt thự Thu Cảnh

    Dịch: Mạc Hân Di | Biên: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    "Tôi nói này các vị, còn bao lâu mới tới nơi, trời thì đầy mây mưa, khiến cho chân tôi dẫm đầy bùn đất rồi, buồn nôn muốn chết!"

    Vương Mai Mai vừa cầm điện thoại rọi xuống đường đi vừa oán trách người đi phía trước một câu.

    "Lưu Phong, không nghe Mai Mai nói buồn nôn sao. Cơ hội của ông đến rồi kìa! Còn không mau tới cõng người ta đi."

    "Đúng vậy, không phải trước đó các cậu nói chuyện hợp nhau nhất trong đám sao? Còn nói như về phương diện kia mình, đặc biệt lợi hại mà việc đơn giản vậy lại như con lật đật."

    Hai chàng trai khoảng hơn 20 tuổi, sau khi nghe Vương Mai Mai phàn nàn, chẳng những không an ủi mà quay qua trêu chọc chàng trai đen gầy bị rớt lại phía sau.

    Chàng trai đen gầy tên Lưu Phong, từ đầu đến cuối cứ cúi đầu đi mà không nói chuyện, mãi cho đến khi nghe hai người đi phía trước trêu chọc, hắn mới ngẩng đầu, có chút ngượng ngùng trả lời một câu:

    "Đừng lộn xộn nữa, kỳ thật giày của tôi cũng ướt rồi, căn biệt thự mà các người nói là ở đâu vậy?"

    Lưu Phong nói xong còn quay đầu nhìn thoáng qua Vương Mai Mai với ánh mắt phức tạp.

    "Bệnh hoạn! Có phải có bệnh hết hay không. Đùa giỡn kiểu gì mà khai hết, không biết ở đây có con gái sao!"

    Vương Mai Mai trừng Lưu Phong một chút, sau đó lớn giọng mắng hai người vừa mới trêu chọc cô một hồi.

    "Chỉ đùa một chút thôi, chẳng phải trước đó hai người nói chuyện hợp nhau nhất trong đám đó sao, cái này thì có gì đâu."

    Khâu Soái vuốt mái tóc bị nước mưa tưới ướt của mình, có chút không quan tâm mà hừ lạnh một tiếng.

    "Mau đi thôi, trời đã tối rồi, chúng ta tranh thủ thời gian, đến sớm nghỉ ngơi sớm. Nếu biết nơi này xa như vậy lại khó đi thì đã không tới rồi."

    Thấy Khâu Soái và Vương Mai Mai đều có chút không thích, hai cô gái đồng hành khác, đều đứng bên cạnh giảng hòa.

    Lần này tới đây, bọn họ tổng cộng có 12 người, trong đó 7 nam, 5 nữ.

    Mà trước đó, bọn họ đều chưa từng gặp mặt nhau, sở dĩ quen biết nhau đều là do gần đây trò chuyện nhóm với nhau, bình thường không có chuyện gì làm sẽ tán gẫu linh tinh, tâm sự chuyện tào lao trong nhóm.

    Dần dần bọn họ đều trở nên thân thiết, thế là bắt đầu có người đề nghị muốn tổ chức một bữa offline gặp mặt.

    Dù sao tất cả mọi người cũng sống chung một thành phố, muốn họp mặt gặp cũng không khó, vừa vặn hai bên cũng tò mò về nhau, người mà bọn họ trò chuyện hàng ngày rốt cuộc có dáng vẻ thế nào.

    Thế là cái đề nghị tổ chức buổi offline nhận được sự hưởng ứng của đại đa số người, chỉ có hai người không có biểu hiện tích cực gì với cái này.

    Ngoài hai người vừa mới trêu chọc Lưu Phong là Khâu Soái và Nhậm Phi, còn một cô gái mập khác tên là Mễ Tiếu Tiếu.

    Nhưng hết lần này tới lần khác, trong đám người lại cứ cảm thấy hứng thú với hai người này.

    Vì trong đám có người là một kẻ cơ hội, hàng ngày giỏi đưa chuyện, nói xấu người khác, còn người kia tự nhận mình là đại mỹ nữ chân dài, giọng nói ngọt ngào.

    Cho nên lời từ chối của hai người kia, tự nhiên khiến những người khác tự nhiên cảm thấy không vui. Vốn dĩ buổi offline đã định vào đầu tháng nhưng bị kéo tới cuối tháng mới chính thức thực hiện.

    Trong quá trình này, gần như mỗi ngày đều có người đi trò chuyện riêng với Lưu Phong và Mễ Tiếu Tiếu, lúc này mới miễn cưỡng lôi kéo bọn họ tới nơi.

    Kết quả sau khi mọi người nhìn thấy hình dáng của Lưu Phong và Mễ Tiếu Tiếu thì tất cả đều thất vọng, nhất là bọn người Khâu Soái, vẫn muốn tìm cơ hội “hắc hắc” đám người Mễ Tiếu Tiếu, nhưng tất cả đều tức đến phun ra máu.

    Có điều con người ấy mà, dù sao cũng chỉ là một loại động vật dối trá, rõ ràng trong lòng nghĩ là, lấy dnah nghĩa tụ tập offline, đề tùy ý "Hắc hắc" người nào đó.

    Thế nhưng khi hiện thực và tưởng tượng xuất hiện chênh lệch cực lớn, vẫn còn làm ra vẻ, đây chỉ là buổi tụ tập offline giữa bạn bè chúng ta, cũng không thèm để ý cuối cùng dáng vẻ bạn ra sao, có tiền hay không.

    Cho nên sau khi tất cả mọi người đến đông đủ, mấy người tương đối hướng ngoại kia còn tính là khuấy động bầu không khí sinh động hẳn lên, cũng không hề làm bọn họ quá mức xấu hổ.

    Bọn họ đang đi tới nơi tụ tập, là thành phố Thu Cảnh là nơi mà người khác vừa nghe qua đã sợ mất mật.

    Lúc đầu núi Thu Cảnh là kiêng kị của dân bản xứ, tuyệt không có mấy người không có việc gì sẽ không chạy đến đây.

    Vì những tin đồn xoay quanh nơi này có rất nhiều, ví dụ như như núi Thu Cảnh từng bị nguyền rủa, bất kỳ ai đi vào nơi này, về sau đều không có ngoại lệ là sẽ chết đi.

    Ngọn núi kia nghe đồn chính là ranh giới giữa hai thế giới âm dương.

    Nói chung truyền thuyết kinh khủng liên quan tới núi Thu Cảnh có thể nói là đủ loại, nói như thế nào cũng đều có.

    Mà trên núi Thu Cảnh vẫn tồn tại một tòa biệt thự không biết được xây dựng từ lúc nào, càng không biết có ai ở trong đó hay không.

    Biệt thự này được đề cập nhiều nhất trong các loại truyền thuyết kinh khủng về núi Thu Cảnh.

    Bởi vì phàm là người nào mất tích trong thành phố Thu Cảnh, đều sẽ bị tìm được ngoài cửa lớn ngôi biệt thự kia.

    Rất nhiều người nói, núi Thu Cảnh cũng không đáng sợ lắm. Đáng sợ nhất chính là căn biệt thự kia, hễ người nào đi vào trong đó đều sẽ chết. Đồng thời lời nguyền này sẽ tồn tại mãi mãi, ai cũng không ngoại lệ.

    Trên mạng cũng có rất nhiều ghi chép có chút chân thực liên quan tới căn biệt thự Thu Cảnh này, đều là một người nào đó một chút hiếu kỳ gặp phải quỷ đủ loại.

    Có người nói nơi đó vốn dĩ không có quỷ, cũng có người nói nơi đó thật sự có quỷ.

    Đều là lấy từ tiểu thuyết hoặc là các tản văn, video thì không có. Nên cũng không ai biết, những ghi chép tại chỗ lan truyền trên mạng kia có thật hay không.

    Lúc tập trung lại, nói cho cùng là một đám người đi ham vui.

    Bọn họ vốn dĩ cũng không muốn tới cái nơi âm u này.

    Nhưng không biết làm sao, những kế hoạch khác đều bị bác bỏ.

    Có người đề cập đi quán bar.

    Nhưng kết quả lại có người nhảy ra phản đối, nói không uống rượu.

    Có người đề nghị đi KTV ca hát, kết quả có người nói từ chưa bao giờ ca hát.

    Còn có người đưa ý kiến đi xem phim, kết quả đều nhất trí cảm thấy không có ý nghĩa.

    Dù sao chính là ngay cả có người đưa ra rất nhiều kế hoạch, nhưng luôn có người cảm thấy nhàm chán, hoặc là không thích hợp mà bác bỏ.

    Cuối cùng, cũng không biết ai nói ra một câu, nếu không thể dứt khoát vậy thì đến biệt thự Thu Cảnh thám hiểm vừa kích thích vừa mới lạ.

    Đương nhiên, vẫn có một số người nhát gan, cũng không đồng ý lắm, nói biệt thự Thu Cảnh quá tà môn, mặt khác núi Thu Cảnh quá xa, lỡ đâu xảy ra chuyện gì thì làm sao.

    Nhưng vì lúc trước đề nghị nhiều lần đều bị bác bỏ nên nhóm của Vương Tư Khải đứng ra quyết định, cũng không muốn thế này thêm nữa mà dứt khoát bỏ phiếu, thiểu số phục tùng đa số.

    Bằng không cứ ở đó cái này không được, cái kia cũng không tốt, bọn họ chẳng những không offline gặp gỡ được, mà ngay cả quan hệ bạn bè của cả nhóm, rất có khả năng hoàn toàn tan vỡ.

    Khác nhau lớn nhất giữa bạn trên mạng và bạn ngoài đời, là vốn dĩ họ không tin tưởng nhau chút nào.

    Nếu nói tình nghĩa, hoàn toàn đều là hình thành lên tôi cho, bạn cảm thấy loại cảm giác nước đôi cái nào cũng được.

    Có thể làm bạn trên mạng nhiều năm, cũng vì một vài lời nói không hợp thì không bao giờ liên lạc nữa.

    Người thật sự có thể làm bạn qua mạng, không phải không có, chỉ là quá ít.

    Như bọn người Khâu Soái, bình thường trong đám có thể nói đùa các loại, bẩn hay không bẩn đều khai ra hết, mọi người đều không thấy cố kỵ gì, nhưng đến khi vừa thấy mặt, người thì biến thành câm điếc, người thì trở thành quý phu nhân lạnh nhạt cao cao tại thượng, người thì thành ngụy quân tử.

    Dù sao biểu hiện trong nhóm, ít nhiều gì đều không giống nhau.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  7. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 25: Mật Thất Tuyệt Vọng
    Chương 2: Nhóm bạn

    Dịch: Mạc Hân Di | Biên: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    Lấy Vương Mai Mai mà nói, bình thường trong đám thì chính là ngự tỷ* chính cống, mỗi ngày chỉ có cô tổ lái tới lui nhiều nhất.

    *Ngự tỷ được hiểu đó là những người con gái tài sắc vẹn toàn, giỏi mọi lĩnh vực.

    Mà vừa mới nãy, ngay cả một câu đùa giỡn của người khác cũng không muốn nghe.

    Không biết lúc bình thường tổ lái không xong, hay vì Lưu Phong thua kém quá lớn với trí tưởng tượng của cô đến mức vốn dĩ không muốn để ý.

    Trong đám, ngoài Mễ Tiếu Tiếu và Vương Mai Mai ra thì còn có ba cô gái khoảng hai mươi tuổi khác.

    Dáng dấp không đẹp mắt lắm, cũng chỉ bình thường, nhưng trang điểm một chút thì còn nhìn được.

    Hai nữ sinh vừa mới làm hòa cho Khâu Soái và Vương Mai Mai tên là Trương Linh Minh và Lưu Duyệt, con cô gái có hình xăm trên tay tên là Hồ Na.

    Trên đường đi, mấy cô gái này gần như không nói chuyện với nhau, cho dù trong lòng đám con trai kia có ý xấu, nhưng đều cảnh giả giả vờ là quân tử, cho nên cũng không thấy có người mở lời trêu đùa.

    Ngoại trừ Lưu Phong có chút không ăn ý nên đi ở phía sau ra, dường như tất cả con trai đều đi đầu ở đằng trước.

    Mưa phùn rả rích, tia chớp nhá lấp lóe nhưng không có tiếng sấm.

    Đường núi đầy cỏ hoang và vũng bùn, bị những màu sắc u ám không ngừng ánh lên, trong núi yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng nước mưa rơi trên phiến lá, phát ra tiếng vang nhẹ nhàng.

    Sau lưng bảy người con trai đều vác một cái túi du lịch rất lớn đựng các loại đồ ăn, đồ uống và rượu.

    Còn các cô gái thì chỉ mang theo một cái túi xách, dáng vẻ yếu đuối bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

    Mọi người yên lặng đi gần mười phút, đường núi vốn chật hẹp mới dần trở nên trống trải.

    Đám rừng che phủ tầm mắt kia giống như bị người nào đó cố ý nhổ lên, đừng từ xa nhìn lại, chỉ có thể nương theo ánh chớp xẹt lên chứng kiến một ngôi biệt thự đứng cách đó không xa.

    Bên ngoài biệt thự không biết là dùng gỗ lim hay sơn một lớp dầu đỏ, nhìn qua cứ như là bị tắm trong máu tươi, tươi đẹp yêu dị, không hợp với cảnh sắc một màu xanh biếc xung quanh.

    "Nhìn thấy không? Đó chính là biệt thự Thu Cảnh!"

    Trèo đèo lội suối lâu như vậy, ai cũng cảm thấy mệt mỏi, muốn lập tức chạy đến cái giường mà nằm xuống. Nên sau khi thấy được điểm đích đang ở trước mắt thì yên tĩnh trước đó tức khắc bị quét sạch.

    "Rốt cuộc cũng tới mẹ nó rồi, nếu còn không tối thì tôi đây phải tìm một cái hốc cây chui vào, quần áo ẩm không chịu được rồi."

    Trương Khắc Khắc chà chà hai tay đầy nước mưa lên quần, sau đó lấy một điều thuốc đặt lên miệng.

    "Trời mưa còn hút thuốc, đầu óc ông không có vấn đề chứ?"

    Vương Mai Mai rất ghét mùi thuốc lá, cho nên mới cố ý nói Trương Khắc Khắc một câu.

    Có thể nói, Trương Khắc Khắc có dáng dấp xấu nhất trong mọi người, chẳng những làn da phát vàng không nói, trên mặt còn đầy sẹo mụn, đeo một cặp mắt kính gọng xanh lá, không cười còn tốt, cười một cái thì khiến cho người ta một loại cảm giác không có chút thiện cảm nào.

    Bình thường trong đám, nhân duyên của hắn cũng tệ như vậy, tất cả cũng vì tính thích khoe khoang và ra vẻ hiểu biết của hắn.

    Còn từng nói chuyện riêng với Vương Mai Mai một đoạn thời gian rất dài khiến cô cảm thấy rất phiền.

    Cho nên trong lòng Vương Mai Mai chẳng có chút cảm tình gì với Trương Khắc Khắc này, hoặc là nói dùng ghê tỏm hình dung mới thích hợp hơn một chút.

    "Ai nói cô biết trời mưa không thể hút thuốc, tôi càng muốn thử một chút."

    Trương Khắc Khắc không để ý tới Vương Mai Mai, lấy ra cái bật lửa đốt điếu thuốc lên, sau đó hít mạnh một hơi qauy đầu về phía Vương Mai Mai cách đó vài bước phun ra một ngụm khói.

    "Biến thái!"

    "Tôi chọc cô thôi, hút điếu thuốc là biến thái? Bình thường lúc trò chuyện trên nhóm, không phải tính cách cô rất tốt, rất dịu dàng sao! Đồ giả dối!"

    Trong lời nói của Trương Khắc Khắc có gai, Vương Mai Mai tức không chịu nổi, nếu không phải cô sợ không dám về một mình thì đã sớm về nhà rồi.

    "Mọi người đừng như vậy, chúng ta đều là bạn bè trong nhóm, bình thường rất tốt mà. Khó lắm mới có lần gặp mặt này. Kết quả vừa thấy mặt thì ăn miếng trả miếng, vậy cuộc gặp gỡ này có ý nghĩa gì chứ."

    Ngô Tử Hào là trưởng nhóm, tuổi tác cũng lớn nhất trong nhóm, khoảng ba mươi tuổi, là một ông chủ bán vật liệu xây dựng.

    Trước khi bọn họ tới nơi này, chính là Ngô Tử Hào mời bọn họ đi ăn ở quán cơm ngon nhất thành phố Thu Cảnh, xong cuôi vẫn là hắn sắp xếp xe đưa bọn họ tới chân núi.

    Bình thường hắn không nói đùa trong nhóm, phần lớn là nói chuyện tâm tình về nhiều thứ khác nhau với bạn bè trong nhóm.

    Hắn rất có uy tín trong nhóm, lần tụ hội này nếu không phải hắn mở miệng nói tham gia, sợ là có đến hơn phân nửa người sẽ không đi.

    "Anh Hào nói thì quả thực không sai, chúng ta đi ra ngoài chơi, nên quá tích cực cũng không tốt."

    Trương Khắc Khắc cười cười, còn Vương Mai Mai thì không để ý đến ánh mắt của hắn, cúi đầu im lặng.

    "Bình thường tôi rất ít đi lại thế này, mặc dù núi Thu Cảnh này không cao nhưng đi một đoạn đường như vậy quả thực cũng khiến tôi cảm thấy mệt không hề nhẹ.

    Phía trước chính là nơi muốn đến, các cô gái sợ quỷ kia phải nấp kỹ, đừng có một hồi nhìn thấy quỷ thì vừa khóc vừa gào đấy."

    Ngô Tử Hào cười ha hả nói một câu, Khâu Soái nghe xong cũng phụ họa nói:

    "Có quỷ mới có ý nghĩa, bằng không trèo đèo lội suối tới đây một chuyến, nếu ngay cả quỷ cũng không thấy, chẳng phải rất thất bại sao?

    Tuy nhiên nếu có quỷ, tốt nhất là nữ quỷ, tôi cũng muốn trêu ghẹo thứ, nói không chừng có thể diễn ra một cảnh trong thiến nữ u hồn* thì sao."

    *Thiến nữ u hồn: Một bộ phim điện ảnh Hồng Kông công chiếu vào năm 1987.

    "Không ngại anh đâu, nếu thấy nữ quỷ thật, hai chúng ta cùng nhau thì sao?"

    Nhậm Phi cười tà ác nhìn Khâu Soái, sau khi gặp mặt hai người bọn họ rất ăn ý, bình thường cũng trêu chọc lẫn nhau, bị bạn nhóm cười kêu là "bạn hồ lô".

    "Hai người các anh thật sự đủ rồi đấy, không hỗ là bạn bè cùng chí hướng."

    "Tôi thấy hai người bọn họ đều có một chân."

    Nghe Hồ Na trêu chọc, Trương Linh Minh và Lưu Duyệt cũng bật cười theo, không khí vốn dĩ ngột ngạt, đột nhiên thoải mái hơn rất nhiều.

    Ngô Tử Hào rất thích thấy thấy bầu không khí vui vẻ, nên cũng không trì hoãn nữa mà bước nhanh về phía trước nói:

    "Tiệc đồ nướng phong phú đang vẫy gọi chúng ta, xông lên nào các anh chị em! Người tới trước sẽ được ưu tiên chọn phòng!"

    Bị Ngô Tử Hào lôi kéo như vậy, tất cả mọi người hăng hái đi theo, bước nhanh đi tới biệt thự Thu Cảnh.

    Biệt thự Thu Cảnh là một biệt thự mang theo sân vườn, quanh sân bị một bức tường cao gần 3 mét vây lại.

    Các bức tường đều được quét vôi màu đỏ, đồng thời phía trên còn có rất nhiều lưới điện, chỉ có một cánh cửa sắt ra vào.

    Cửa sắt cũng không khóa, đám người tới nơi đẩy cửa đi thẳng vào, ở giữa sân trong còn có một chiếc xe bỏ phế.

    Trừ cái đó ra thì chỉ còn một cái nhà gỗ nhỏ, nhìn vật dụng bên trong chắc là phòng điện kiêm cả nhà kho nhỏ chứa đồ.

    "Ai lại xây tường biệt thự cao như vậy, giống như sợ ai đó có thể leo ra vậy."

    Tiêu Cường sờ sờ vách tường bị nước mưa dội qua có hơi lạnh lẽo, bề mặt nhẵn bóng, chính là chỗ có muốn leo lên cũng không leo được.

    "Đây chính là quý biệt thự, chuyên dọa người, không chừng bên trong có một con quỷ."

    Vương Tường Vũ nói đến đây, đột nhiên mở to hai mắt, sau đó chỉ vào Trương Linh Minh đột nhiên hét to:

    "Đó là cái gì! Có một con quỷ sau lưng cô kìa!"

    "A!"

    Trương Linh Minh bị tiếng kêu đột ngột của Vương Tường Vũ dọa cho giật nảy mình, lập tức ôm lấy Hồ Na bên cạnh không ngừng hét lên.

    "Ha ha, nhìn xem cô bị dọa đến mức nào kìa."

    Vương Tường Vũ thấy Trương Linh Minh bị hù dọa, lập tức cười đắc ý.

    "Được rồi mà, đừng dọa người ta sợ nữa, mọi người cố gắng đừng đùa giỡn như vậy, dĩ nhiên, giữa đàn ông với nhau thì cứ tùy ý."

    Ngô Tử Hào an ủi một câu, cả đám nhanh chóng đi vào trong biệt thự.

    Quá trình bên trong, Vương Mai Mai là người đi sau cùng, luôn cảm thấy sau lưng giống như có người, lại mơ hồ nghe được tiếng bước chân.

    Cô liên tục quay đầu nhìn, cảm thấy có thể là do mình nghĩ nhiều quá rồi. Dù sao đêm hôm khuya khoắt, trên núi chắc cũng chỉ có bọn họ thôi mới đúng.

    Nếu không nữa thì… Chỉ có khả năng là quỷ thôi.

    Nghĩ tới đây, Vương Mai Mai tranh thủ thời gian đi nhanh xen vào giữa đám người.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  8. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 25: Mật Thất Tuyệt Vọng
    Chương 3: Phát điện

    Dịch: Mạc Hân Di | Biên: Hàn Phong Vũ
    Nguồn: truyencuatoi.com​

    Mời đọc
    "Vừa rồi tôi nghe bên ngoài hình như có tiếng gì đó."

    Vương Mai Mai vừa chui vào đã có chút sợ hãi nói một câu.

    "Tôi cũng nghe được nghe, hình như là tiếng quỷ kêu, thật đáng sợ!"

    Nhậm Phi giả bộ sợ hãi, sau đó cố ý quay sang hỏi Khâu Soái:

    "Quỷ gọi thế nào á nhở. Là "ngô gào" hay là "hú ú ú ú"?"

    "Hú ú ú ú là tiếng sói tru, chắc là a a a a… Mới đúng."

    "Hai người các anh thật sự là đủ rồi đấy, Mai Mai đừng để ý đến bọn họ, vừa rồi cô nghe được có thể chỉ là tiếng gió thổi thôi."

    Hồ Na thấy Nhậm Phi và Khâu Soái không có ý tốt muốn hù dọa Vương Mai Mai, cô trừng mắt nhìn hai người họ một hồi, rồi đi tới bên cạnh Vương Mai Mai.

    "Hai tên khốn kiếp này, tôi lười chấp nhặt bọn họ."

    Vương Mai Mai hừ lạnh một tiếng quay đầu cảm ơn Hồ Na:

    "Trước đó tôi vẫn luôn không nói, so với tưởng tượng của tôi cô còn trắng hơn nhiều, tôi vẫn cho là da của cậu khá đen."

    "Được rồi, tôi sẽ không nói với cô, tôi bôi mấy lớp BB cream, mặc dù có chút tốn kém."

    Đi vào biệt thự Thu Cảnh, cửa chính nối liền một dãy hành lang khép kín dài chừng hai mươi mét.

    Hai bên hành lang treo rất nhiều tranh phụ nữ vẽ bằng màu nước.

    Người phụ nữ rất lớn tuổi, tuy ăn mặc lộng lẫy, thế nhưng nếp nhăn trên mặt khiến dáng vẻ bà ta rất tầm thường, thậm chí nói có chút xấu xí.

    "Bà già này là ai?"

    Trương Linh Minh hiếu kỳ dùng di động chiếu vào một trong những bức tranh đó.

    Lần này người phụ nữ trong bức chân dung không trang điểm, trang phục đơn giản, tóc hoa râm, không biết do cất giữ thời gian quá dài, hay từng dính nước, mà các nếp nhăn trên mặt mới có chút không rõ ràng.

    Nhưng có chút kỳ quái là con mắt của bà ta, cặp mắt kia như có chút híp lại nhưng nhìn lại có vẻ rất thật.

    "Còn phải hỏi sao, chắc chắn là bà chủ của biệt thự này, bằng không bộ dạng xấu như vậy, lại không còn trẻ, làm sao có thể treo nhiều chân dung ở đây như vậy."

    Vương Tường Vũ ngưng cợt nhã, nhìn theo ánh mắt của Trương Linh Minh nhìn về phía bức tranh kia, sau đó lẩm bẩm:

    "Tranh này nhìn sao cũng làm cho người ta sợ hãi, giống như có một bà lão ác độc trốn đằng sau chân dung đang ngó chừng chúng ta vậy."

    Sau khi nói xong chút phát hiện của mình, Vương Tường Vũ vỗ vỗ vai Trương Linh Minh đang ngây người nói:

    "Thứ dọa người như vậy không có gì đẹp mắt cả, mau theo sát mọi người đi, nghe nói biệt thự này rất lớn, đừng để một hồi lại bị lạc.

    Rừng núi hoang vắng, tất cả điện thoại đều không có tín hiệu, một khi bị lạc, dù không có quỷ cũng bị dọa chết đấy."

    "Vậy chúng ta đi nhanh lên đi, giờ tôi thật sự rất sợ, biệt thự này không có điện sao? Thật sự là dọa chết người mà."

    "Thấy phía trên có đèn điện, chắc là có điện, chỉ là không biết bây giờ còn có hay không."

    Vương Tường Vũ và Trương Linh Minh vừa đi vừa nói, rất nhanh đã theo sau bọn người Ngô Tử Hào.

    Bọn người Ngô Tử Hào đương nhiên không hiểu rõ bên trong căn biệt thự này, cộng thêm bên trong rất tối nên cứ đi lòng vòng rất nhiều lần.

    Mãi cho đến khi hiểu hết mỗi khu vực căn biệt thự này, bọn họ mới dừng lại.

    "Căn biệt thự này không giống mấy tin đồn kia.

    Nơi này đã không có rác lại không có quá nhiều bụi, chắc chắn là có người đến quét dọn không thường xuyên."

    Từ Hải Minh đi qua đi lại dọc theo phòng khách rộng lớn, trong lúc đó, hắn sờ lên lên một cái ghế sopha kiểu cũ bày chính giữa phòng khách phát hiện phía trên gần như không có bụi. Đồng thời hắn cũng lấy điện thoại cẩn thận chiếu xuống dưới chân, cũng không có thấy dấu chân hay bụi bẩn nào.

    "Không sai, nơi này quả thực có dáng vẻ rất hoang vu."

    Mấy người Ngô Tử Hào nghe xong đều vô cùng đồng ý với quan điểm của Từ Hải Minh.

    "Nhưng nơi này không có điện."

    Mễ Tiếu Tiếu vừa đi vừa nhấn công tắc điện nhưng không thấy đèn sáng lên.

    "Loại biệt thự xây trên núi này bình thường đều có máy phát điện, cần phải tới chỗ máy phát điện khởi động.

    Trong kia có căn phòng nhỏ, có thể có máy phát điện, chỉ cần mở máy phát điện lên để nó làm việc, biệt thự này sẽ có điện để dùng."

    Trương Khắc Khắc chỉ chỉ phía dưới, nói vô cùng tự tin.

    "Ừm, một hồi nữa có thể xuống đó xem một chút, tối đen như mực như vậy, chúng ta ở đây cũng chơi không nổi."

    Ngô Tử Hào nói xong, Vương Tường Vũ lại có chút lo lắng hỏi:

    "Nhưng nếu như biệt thự này có người ở, chúng ta cứ bước vào như vậy, sợ là không tốt lắm đâu."

    "Nơi này mặc dù sạch sẽ nhưng cũng không giống có người ở, chắc chỉ là tới quét dọn định kỳ thôi.

    Không cần lo lắng quá nhiều, cứ coi như có người ở đây, cùng lắm thì chúng ta cho tiền hắn, chúng ta nhiều người như vậy, tôi không tin ai dám đuổi chúng ta đi.

    Thêm nữa, cửa bên ngoài cũng không khóa, cũng không có dán lời cảnh cáo nào."

    Khâu Soái không muốn để ý những điều này, dù sao bọn họ cũng dầm mưa đi lâu như vậy, nếu vì nơi này có người ở, bọn hắn đành rời đi thì không phải quá nhàm rồi sao.

    "Chúng ta nhập gia tùy tục, vốn cho rằng nơi này cần chúng ta quét dọn một lần nhưng giờ xem ra bớt được phiền phức rồi.

    Tuy nhiên chúng ta cũng nên chuẩn bị túi rác, một hồi nữa đừng ném bậy, lúc đến ra sao, lúc về cũng phải y như vậy, đừng để sau này gặp phiền toái gì."

    "Yên tâm đi trưởng nhóm, tất cả không phải là con nít, ai cũng có ý thức bảo vệ môi trường mà.

    Tranh thủ thời gian cử một nhóm xuống lầu xem, để biệt thự này sáng lên mới là vương đạo."

    Trương Khắc Khắc xem thường nói rồi sau đó thúc giục Ngô Tử Hào.

    "Các cô gái thì ở lại đây, để lại thêm hai nam, những người khác đi theo tôi xuống dưới."

    "Báo cáo trưởng nhóm, tôi tự nguyện ở lại làm kỵ sĩ."

    "Tôi cũng rất muốn."

    Trương Khắc Khắc và Vương Tường Vũ bỉ ổi giơ tay lên, muốn ở lại với các cô gái.

    Nhưng các cô gái đều không đồng ý, cuối cùng vẫn là để Lưu Phong và Từ Hải Minh ở lại, những người khác thì đi xuống dưới.

    "Ông nhắm trúng ai?"

    Đi dọc theo hành lang ra ngoài, Khâu Soái đột nhiên đập vai Nhậm Phi một cái, nhỏ giọng hỏi.

    "Không nhắm ai cả, ông nên biết bây giờ là sói nhiều nhưng thịt lại ít, hơn nữa chất lượng còn không tốt. Tôi tạm thời không có bất kỳ ý muốn gì, càng không tìm được mục tiêu.

    Bình thường chẳng phải anh trò chuyện rất tốt với Hồ Na sao, khuôn mặt của cô ta cũng không tệ. Tuy nhiên trên tay có hình xăm, đoán chừng cũng chẳng phải là người tốt lành gì."

    "Đừng có nghĩ xấu về con gái có hình xăm như vậy, người ta chỉ đơn giản thấy đẹp mắt thôi, ông cho trên người có hình xăm thì đều là loại gái buông thả hay sao!"

    Tự cô ta có một tiệm làm móng ở trung tâm thương mại, trên lầu còn có một cửa hàng áo lông, là người có tiền, ông nghĩ sao?"

    "Có tiền như vậy sao, nhưng nhìn cô ta tuổi cũng không lớn lắm, chắc là làm xong rồi rửa tay gác kiếm chứ gì."

    Khâu Soái vẫn không buông tha, theo bản năng cho Hồ Na không phải người tốt lành gì.

    "Ông chính là không ăn được bồ đào nên nói bồ đào chua chứ gì, nếu như cậu nghĩ thì thế giới này không có người tốt rồi.

    Tôi không có ý định chơi cái gì mà tình một đêm với cô ta, mà sự thật là muốn thông qua lần gặp mặt này thử phát triển lâu dài xem sao.

    Gần đây mẹ tôi như phát điên, ngày nào cũng bắt tôi đi xem mắt để tìm người kết hôn, chi bằng thử một chút với Hồ Na cũng được."
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  9. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 25: Mật Thất Tuyệt Vọng
    Chương 4: Cửa lớn bị khóa chặt

    Dịch: Mạc Hân Di | Biên: Hàn Phong Vũ​

    Nguồn: truyencuatoi.com

    Mời đọc
    "Ông đúng là ra vẻ, còn chơi trò tình ái trên mạng. Vậy tôi cũng mong ông có thể thành công thu hút cô ta.

    Tôi vậy được rồi, bình thường đã phải tốn nhiều sức lực mới có cơm ăn, chơi đùa còn được, chứ bạn gái thì tôi không nuôi nổi đâu."

    Khâu Soái vốn dĩ không có nghề nghiệp gì đứng đắn cả. Hắn thuộc loại người làm được vài buổi là từ chức nghỉ mấy tháng, trên tay có mấy tấm thẻ tín dụng dùng tới dùng lui.

    Vương Tường Vũ đi sau lưng nghe Khâu Soái và Nhậm Phi lải nhải, mục tiêu hắn chọn khác Nhậm Phi, hắn vẫn tương đối thích Trương Linh Minh hơn.

    Vì hắn phát hiện Trương Linh Minh là một mỹ nữ bị cất giấu.

    Sở dĩ nói vậy vì hắn phát hiện sau khi Trương Linh Minh tháo cái cặp mắt kính che hơn nửa gương mặt kia xuống, làm tóc lại cho đẹp, thì tuyệt đối thuộc về gái đẹp kiểu con gái rượu.

    Đồng thời nói chuyện cũng nhẹ nhàng rất hợp với khẩu vị của hắn.

    Cũng không khác gì Nhậm Phi, mục đích của hắn cũng thế, có thể ngủ chung ở chỗ này thì ngủ, nếu không thành thì có thể phát triển lâu dài.

    Còn về hai người Trương Khắc Khắc và Ngô Tử Hào đang cất suy nghĩ gì hắn cũng không biết, tuy nhiên Trương Khắc Khắc tuyệt không thể có sự uy hiếp gì đến hắn. Dáng người xấu chưa tính, miệng còn thúi như vậy, chắc sẽ không có người để ý hắn ta.

    Ngô Tử Hào lại khác, mặc dù lớn tuổi nhất trong bọn họ nhưng nhìn lại một chút thì cũng không thấy già, đồng thời rất có cảm giác chững chạc, đoán chừng sẽ là món ăn của nhiều cô gái.

    Dù sao thì, được hoan nghênh nhất hiện tại chính là loại như Ngô Tử Hào, là ông chú nhan sắc và khí chất đầy đủ.

    Đang nghĩ ngợi mình có thể gặp phải đối thủ cạnh tranh hay không, trong lòng Vương Tường Vũ đột nhiên sinh ra một loại cảm giác cổ quái. Hắn vô thức nhìn qua bên cạnh, kết quả thấy được bức họa mà hắn và Trương Linh Minh đã nhìn qua trước đó.

    Lại nhìn thấy một lần nữa, cái khuôn mặt mờ ảo kia, chỉ có đôi mắt của bà lão là hoàn toàn giống thật.

    Chỉ là giờ hắn lại cảm thấy bà lão trong tranh có chút thay đổi so với lúc nhìn thấy cách đây không lâu, đang lúc hắn dừng lại muốn nhìn kỹ một chút thì nghe hai người Ngô Tử Hào và Trương Khắc Khắc thúc giục hắn, Nhậm Phi và Khâu Soái sau lưng:

    "Ba người các người lề mề cái gì vậy còn không mau đuổi theo."

    "Ừm, biết rồi."

    Nghe Ngô Tử Hào thúc giục, Vương Tường Vũ cũng không còn xem xét kỹ càng bức họa kia nữa mà cùng hai người Khâu Soái nhanh chóng tăng tốc tiến lên phía trước.

    Còn ở bên đây, những người ở lại đều bắt đầu cảm thấy nhàm chán mà bắt đầu tham quan phòng khách.

    Biệt thự tất cả có hai tầng, trước mắt bọn họ đang ở tầng thứ nhất, tầng thứ nhất chủ yếu là hành lang, phòng khách, nhà hàng, phòng bếp, phòng vệ sinh.

    Còn trên lầu thì toàn bộ đều là phòng ngủ, phòng rất nhiều, khoảng hơn mười phòng, đồng thời mỗi phòng đều có diện tích không nhỏ.

    Lưu Phong ngồi trên ghế sa lon, không hiếu kỳ về nơi này như những người khác. Hắn lấy trong túi ra một điếu thuốc, vừa định đốt lên thì đã nghe Vương Mai Mai cố ý ho khan một tiếng.

    Lưu Phong thuận theo âm thanh nhìn lại, thấy Vương Mai Mai không vui nhìn mình, hắn cười cười rồi cất điếu thuốc đi.

    "Thật ngại quá."

    "Không sao, ông không hút là được, vừa nãy chỉ là cuống họng tôi có chút không thoải mái."

    Thái độ của Lưu Phong khiến sắc mặt của Vương Mai Mai cũng hòa hoãn lại. Cô đi tới chỗ Lưu Phong, sau đó tò mò hỏi:

    "Ông là người cởi mở nhất trong đám sao mặt ông lại buồn bực như thế."

    "Tôi có chút khó chịu, có điều quen rồi sẽ khá hơn một chút."

    Nói đến đây, Lưu Phong trầm ngâm một hồi, đột nhiên nói:

    "Chắc bộ dạng của tôi làm cô rất thất vọng rồi."

    "À không có, tôi cảm thấy ông rất tốt, đương nhiên, chắc chắn có chút khác biệt so với tưởng tượng của tôi.

    Tôi nghĩ ông chắc chắn cũng giống vậy, cảm thấy tôi không giống trong tưởng tượng của ông đúng không."

    "Không, tôi cảm thấy cô rất tốt, cũng không khác lắm so với tưởng tượng của tôi."

    Lưu Phong nhìn qua là một người thành thật, nói chuyện tự nhiên khiến Vương Mai Mai cảm thấy rất chân thật, thậm chí còn có chút tiếc nuối.

    Mễ Tiếu Tiếu và Từ Hải Minh lại có chút chung chí hướng, vì hai người đều đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài.

    "Cô đang nhìn gì?"

    Từ Hải Minh quay đầu, phát hiện Mễ Tiếu Tiếu cũng đứng sát vách cửa sổ giống hắn.

    "Còn anh đang nhìn gì?"

    Mễ Tiếu Tiếu hỏi ngược lại.

    "Đang nhìn bức tường ngoài kia, không biết vì sao luôn có cảm giác như bị giam vào ngục vậy. Còn cô."

    "Tôi không nhìn những bức tường kia, nhưng tôi cũng có cảm giác giống anh. Tôi cảm thấy biệt thự này rất đáng sợ, đồng thời lúc tôi vừa mới đứng ngay cửa sổ, dường như tôi thấy giống như có khuôn mặt khác đang nhìn tôi."

    Mễ Tiếu Tiếu có chút nói xong có chút đáng sợ, Từ Hải Minh gượng cười nói:

    "Thật hay giả vậy."

    "Chắc là giả nhưng dù vậy thì trong lòng tôi thật sự rất sợ. Tốt nhất là có điện nhanh lên một chút."

    "Cô làm gì?" Từ Hải Minh đột nhiên hứng thú với Mễ Tiếu Tiếu.

    "Làm công."

    "Tôi cũng là làm công, thế nhưng làm thuê cũng chia rất nhiều loại, trên thực tế mỗi người đều là làm thuê. Công chức làm công, công nhân làm công cho ông chủ, hợp tác thương mại làm công cho ngân hàng, ngân hàng thuê người làm công.

    Tất cả mọi người đều là người làm công chỉ là ngành nghề không giống mà thôi."

    Từ Hải Minh chững chạc nói, Mễ Tiếu Tiếu thì bật cười khì khì:

    "Anh đúng là nghiêm chỉnh nói bậy, tôi là bác sĩ tại bệnh viện phụ sản nhân dân, nếu anh có cần thì có thể tới tìm tôi."

    "Tôi cảm thấy tôi tạm thời không cần tới." Từ Hải Minh cười lắc đầu, đúng lúc này, ánh mắt của hắn đột nhiên động một cái, nhìn thấy một khuôn mặt đang từ từ hiện ra trên bức tường rào đỏ kia.

    Hắn không chắc chắn, đưa tay vuốt đi lớp hơi nước trên cửa sổ, thế nhưng lúc nhìn lại, thì không phát hiện có gì khác thường.

    Ngoài sân, mấy người Ngô Tử Hào cũng đã mở cửa căn phòng nhỏ kia xong, bên trong chất đủ thứ hư hỏng, nhưng đúng là có một cái máy phát điện.

    Máy phát điện còn dùng được hơn nữa kết nối cũng rất tốt, chỉ cần bật nó lên là được.

    Trương Khắc Khắc tương đối am hiểu về thứ này, mà trong kho cũng có dầu, không tốn bao nhiêu công sức, máy phát điện lập tức vận chuyển "ù ù".

    "Kéo cái cần điện áp kia lên là sẽ có điện ngay thôi."

    Trương Khắc Khắc chỉ huy Khâu Soái, ra hiệu Khâu Soái đẩy cần điện áp sau lưng lên, lại thấy đèn điện trên lầu chớp hai cái cực nhanh, sau đó sáng lên.

    "Hoàn hảo!"

    Vương Tường Vũ hưng phấn vỗ tay một cái, rồi không muốn chờ đợi hơn nữa mà muốn trở về làm quen với Trương Linh Minh ngay lập tức.

    Ngô Tử Hào xem xét mấy thứ chồng lên nhau trong kho, sau đó hỏi:

    "Các người có ngửi được không, hình như trong này có mùi thối."

    "Không chừng là xác chết, dù sao trong lời đồn, những người trong thành phố bị mất tích đều sẽ được tìm thấy ở đây."

    "Vậy xem ra khứu giác của tôi có vấn đề rồi."

    Ngô Tử Hào vốn không tin những tin đồn ma quỷ, thế là nhún vai, đi thẳng ra ngoài.

    Sau lưng, bọn người Vương Tường Vũ cũng đóng cửa căn phòng nhỏ lại, bước nhanh về phía biệt thự.

    Thế nhưng, cho dù ai trong bọn họ cũng không phát hiện, cánh cổng sắt mà lúc bọn họ đi vào không một ai đóng lại kia, không biết từ lúc nào đã bị người khóa lại không chút tiếng động.

    Trong biệt thự có ánh sáng, trong tia sáng lại có chút tối nhưng vẫn mạnh hơn so với dùng nến nhiều.

    Dáng vẻ của mỗi người đều bị kéo dài vô tận trong hoàn cảnh mờ tối này, nhìn qua, thật giống như trong biệt thự này còn có rất nhiều người vốn không nên tồn tại.

    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
  10. 38,013
    13,960
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    Đầu óc có bệnh
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    ๑۩۞۩๑Ác Linh Quốc Gia๑۩۞۩๑
    ๖ۣۜQuyển 25: Mật Thất Tuyệt Vọng
    Chương 5: Trò chơi

    Dịch: Hàn Phong Vũ​

    Nguồn: truyencuatoi.com
    Mời đọc
    Mấy người Ngô Tử Hào lần nữa quay lại trong phòng khách biệt thự, mặc dù mặc dù có mở miện lên, nhưng ánh sáng vẫn không quá sáng, nhưng vẫn có thể thấy rõ ràng hai bên cũng không quá khó nhìn như trước đó.


    "Đến đây đi các đồng chí, mau lấy hết mấy thứ đem theo ra đây."


    Khâu Soái hô lớn một tiếng thu xếp, mấy người Trương Linh Minh ở lại đáp lời nói:


    "Chuẩn bị xong hết rồi, không biết bây giờ chúng ta làm gì trước? Là ăn chút đồ lót dạ, hay là chơi trước?"


    "Vừa chơi vừa uống đi, cho khỏi trễ nãi.


    Chúng ta nhiều người như vậy, chơi game phạt uống rượu, thế nào?"


    Trương Khắc Khax81 đón đầu đề, nhìn về phía mọi người cười nói.


    "Ai chịu trách nhiệm mang rượu tới? Có đủ uống không vậy, trong vùng rừng núi hoang vắng này cũng không có chỗ nào để mua."


    Vương Tường Vũ tự cảm thấy tửu lượng mình không tồi, bọn họ nhiều người như vậy, đồ mọi người mang theo cũng chỉ có bấy nhiêu đó, hắn còn rất lo lắng không kịp làm gì đã uống sạch rượu.


    Từ sớm trước khi bọn họ tới đây đã phân công rõ ràng, nữ thì không cần mang theo thứ gì, nam chia đều xuống, có mang theo thịt, có mang rượu tới, còn có mang theo một ít đồ ăn vặt và đồ dùng để giải trí.


    Mặc dù biệt thư che gió che mưa, thế nhưng bọn họ dựa theo điều kiện cắm trại dạ ngoại để chuẩn bị, thậm chí còn có người mang theo túi ngủ.


    "Tôi mang rượu, sáu chai rượu trắng, ba chai vang đỏ."


    Lúc này Ngô Tử Hào cũng đáp lại một tiếng, chỉ chỉ cái túi hắn đeo trên lưng.


    "Tôi cũng mang rượu theo, trong đó có ba chai rượu trắng, còn có 5 chai vang đỏ."


    Nhậm Phi đi tới, mở túi của mình ra, tiếp theo bắt đầu lấy từng chai rượu bên trong ra.


    Ngoài Ngô Tử Hào và Nhậm Phi ra, trong balo của Trương Khắc Khắc cũng có xếp hai chai rượu trắng, như vậy tổng cộng lại có 11 chai rượu trắng, 8 trai rượu vang đỏ, ngược lại cũng đủ thỏa mãn bọn họ.


    Có điều nếu thật sự mở ra uống, cũng có thể chống hết một buổi tối, nei61 ngày mai còn muốn ở lại một ngày đêm nữa, số rượu này còn chưa đủ.


    "Sao lại mang nhiều rượu như vậy, không có bia sao?"


    Xem bộ dáng Trương Linh Minh là không thích uống rượu vang đỏ và rượu trắng, có hơi cau mày hỏi.


    "Bia quá nhiềm diện tích, hơn nữa uống cũng không ngon như vang đỏ."


    Nhậm Phi nhìn về phía Trương Linh Minh cười cười, sau đó trêu chọc nói:


    "Yên tâm đi, bọn này sẽ không rót quá đà cho nữ sinh các người, tương đối là được."


    "Nhất định phải uống sao? Tôi không thể uống, hơn nữa tửu lượng cũng không tốt."


    Vương Mai Mai thấy nhiều rượu như vậy, gương mặt cũng có chút không tình nguyện, ai cũng không ngốc, đều biết ai uống nhiều rồi, nói không chừng sẽ bị đám con trai này chiếm lợi.


    Dĩ nhiên, nếu đã có thể ra ngoài, đã nói lên chính là muốn điên cuồng một lần, trong những người này không một người nào có người yêu, ngược lại cũng không phải loại người quá mức bảo thủ.


    Chủ yếu chính là chơi hò dô ta một chút, xem hai bên có thể tới bến cùng nhau hay không.


    "Nếu cô uống không được, tôi sẽ uống thay cô."


    Tiếng của Lưu Phing đột nhiên vàng lên bên cạnh, Vương Mai Mai nghe xong còn muốn nói gì, kết quả đám người Khâu Soái lại ồn ào nói:


    "Thấy không, còn có ai kia tình nguyện làm anh hùng cứu mỹ nhân, đây là người có phân lượng.


    Lưu Phong lúng túng cười một tiếng cũng không nói gì, mọi người xếp hết rượu và một số thức ăn nấu chín các loại lên bàn dài trong phòng ăn.


    Bàn dài chừng sáu bảy thước, toàn bộ thức ăn và rượu đặt lên trên, cũng chỉ chiếm một góc nhỏ.


    Mười hai người ngồi cạnh bản, cũng không cảm thấy quá chen chúc, chỉ là đèn phía trên, không biết bị hỏng hay điện áp không đủ, lúc nào cũng không ngừng chớp nháy.


    Cứ một hồi chớp một hồi tắt liên tục.


    "Cái đèn này lúc thì sáng lúc thì không sáng, khó tránh có chút quá dọa người đi."


    Lục Duyệt cố tình dời ghế dựa của mình tới cạnh Trương Linh Minh, vì dọc đường tới nơi này hai người thường xuyên nói chuyện phiếm, cho nên coi như tương đối quen thuộc.


    "Tôi vẫn cảm thấy rất có cảm giác, chơi nhất định rất kích thích."


    Mỗi người đều an ổn ngồi xuống, sau đó hai bên đòi bàn về vấn đề kế tiếp chơi trò gì.


    "Là chơi trò chơi giết người, hay ai là nội ứng?"


    Khâu Soái vừa lên tiếng cũng chỉ đưa ra hai lựa chọn này, xem chứng hai trò này cũng là hắn tương đối thích.


    "Giơ tay biểu quyết đi, đồng ý chơi trò chơi giết người thì giơ tay?"


    Nhưng lúc này, Trương Khắc Khắc lại đột nhiên gạt đi:


    "Không phải chơi mấy thứ đồ trên mặt bàn này sao?"


    "Kia có thứ gì để chơi?" Khâu Soái có chút khó chịu hỏi.


    "Tôi còn chưa nói trò này không vui, chẳng qua là cảm thấy loại trò chơi này ở đâu cũng có thể chơi, chúng ta có chút lãng phí hoàn cảnh tốt như vậy."


    "Ông rốt cuộc muốn nói gì, mau nhanh lên một chút."


    Nhậm Phi và Vương Tường Vũ đều không thể nào thuận mắt Trương Khắc Khắc, lúc này không nhịn được thúc giục một câu.


    "Chúng ta chơi bịt mắt bắt dê, thế nào? Biệt thự lớn như vậy, chơi bịt mắt bắt dê chắc chắn vừa có không khí, vừa có ý nghĩa."


    "Không chơi." Lưu Duyệt là người đầu tiên đưa ra ý kiến phản đối:


    "Quá dọa người, tôi không dám chơi."


    "Tôi cũng không dám chơi, nơi này cực kỳ lớn, thế nhưng phải đi trốn ở đâu chứ."


    Trương Minh Linh cũng lắc đầu một cái, không cảm thấy đề nghị này của Trương Khắc Khắc hay ho bao nhiêu.


    "Cái này có gì dọa người, chúng ta nhiều ngươi như vậy, vui đùa một chút tốt bao nhiêu."


    Trương Khắc Khắc vẫn chưa từ bỏ ý định, mãi tới khi Ngô Tử Hào đột nhiên đề nghị một câu nói:


    "Cái này chờ một lát xem đi, bây giờ còn chưa tới 0 giờ, chúng ta còn cả một đêm này, có rất nhiều thời gian để thử cái khác, không nên quá nóng lòng.


    Tôi cảm thấy, chúng ta vẫn nên chơi ai là nội ứng đi, trước đó đều chuẩn bị bản nội ứng, nếu chơi trò chơi giết người, còn phải làm ra một thẩm phán, có chút phiền phức."


    Nghe Ngô Tử Hào mở miệng, những người khác cũng không tiếp tục ý kiến nữa, coi như đồng ý, vì như những gì Ngô Tử Hào nói, còn cả một đêm dài, cũng không nên nóng lòng một hồi.


    Chờ chơi đã trò này, ngay cả khi mình không đề cập, cũng sẽ có người khác gợi ý.


    "Vậy được, thế thì chơi ai là nội ứng được rồi. Lấy bản nội ứng tới, xé ra hết đi, sau đó chúng ta cùng rút."


    Bản nội ứng là do Vương Tường vũ mua trên mạng, mỗi một tờ đều là một vòng, giống như thẻ, có thể kéo xuống, sau đó cho mỗi người đi rút.


    Vương Tường Vũ lấy bản nội ứng ra, Khâu Soái lại nghi ngờ hỏi:


    "Trước khi ông mua bản nội ứng chắc chắn có xem, như vậy không công bằng."


    "Tôi không nhìn, vừa mua về đã nhét vào túi, không tin tự các người tìn đi, ngay cả bao bọc ngoài còn chưa xé."


    Vương Tường Vũ cầm bản nội ứng trong tay quơ quơ về phía mọi người, mãi tới khi thấy lớp bao phía trên còn kín, Khâu Soái mới lúng túng cười cười, không chất vấn thêm gì nữa.


    "Có điều trước khi chơi, chúng ta phải nói cho rõ ràng, phải có trừng phạt. Nếu không sẽ không có ý nghĩa gì.


    Chuyện trừng phạt này, chúng ta cũng phải quyết định ra."


    "Trừng phạt thì uống rượu là được rồi, đương nhiên cũng có thể lựa chọn.


    Có thể chọn uống rượu, hoặc là chọn một người đi ra sân ở lại 5 phút."


    "Có thể đổi lại cách phạt không, đây cũng quá biến thái." Vương Mai Mai căn bản không có gan một mình đi vào sân, chỉ là phải đi qua dãy hành lang chính giữa thôi, cũng đủ dọa cô ta sợ tới khóc.


    Vậy thì nhảy thoát y vũ, dù sao cũng chỉ có ba lựa chọn này, nếu không thì cũng chả có ý nghĩa."


    Cuối cùng mười hai người vừa thương lượng xong, vẫn là chọn hoặc uống rượu, hoặc một mình mình đi ra sân ở lại 5 phút.


    Đương nhiên cũng có thể chọn đi vào một căn phòng ngủ nào đó trên lầu.


    Mà nếu uống rượu, nữ uống vang đỏ, một lần uống khoảng một phần mười, nam uống rượu trắng, 7 ngụm một chai.


    Mặc dù cũng có ý kiến phản đối, thế nhưng thiểu số phục tùng đa số, cũng chỉ có thể như vậy.
    ๑۩۞۩๑—»*~ ๖ۣۜCám ơn bạn đã theo dõi~*«—๑۩۞۩๑
    Link thảo luận - góp ý: [Ác Linh Quốc Gia]
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này