1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Xuyên Không] Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí - Đạm Nguyệt Tân Lương

Thảo luận trong 'Ngôn Tình - Xuyên Không - Đô Thị' bắt đầu bởi Đại Mèo Ngốc, 23/11/18.

Lượt xem: 485

  1. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Ái Phi Tuyệt Sắc Của Vương Gia Thần Bí
    Tên tác giả: Đạm Nguyệt Tân Lương
    Người edit : khachquaduong, Juanna, boaspri
    Thể loại: Cổ đại
    Tình trạng sáng tác: Đã hoàn thành
    Nguồn: kites.vn

    Giới thiệu​
     
  2. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 1
    Mời đọc
    Đêm đã khuya, xung quanh yên tĩnh không tiếng động.

    Xa xa truyền đến tiếng chuông từ lầu chuông cổ, một chậm hai nhanh, trong đêm yên tĩnh truyền đi rất xa.

    Đã là canh ba .

    Cùng với tiếng chuông kia, phó chủ quản Trương Xa Đức của điện Thái Hòa hơi ngẩng đầu nhìn về nữ tử đang đứng trong điện, đưa lưng về phía hắn – váy hồng nhạt đơn giản, đôi vai mảnh dẻ, thắt lưng bằng tơ trắng, mái tóc đen mềm mại buông xuống, như viên ngọc không tỳ vết, mặc dù chỉ là bóng đáng nhưng cũng đủ làm rung động lòng người.

    Nghe được tiếng chuông, nữ tử chậm rãi quay lại, Trương Xa Đức cả kinh cúi đầu, vốn là không dám nhìn nhưng đã không kịp, dung nhan mỹ lệ kia đập vào mắt, chỉ một thoáng liền chỉ cảm thấy mất hồn, mặc dù đã tịnh thân, nhưng vẫn tránh không được cảm giác miệng lưỡi khô nóng.

    Thật là một dung nhan khuynh đảo chúng sinh!

    Dung nhan thanh lệ, đẹp như tiên nữ giáng trần làm cho người ta không dám nhìn gần. Hơn nữa đôi môi nhỏ bé hiện ra ý cười nhẹ nhàng, cả người toát ra khí chất thanh nhã, nụ cười dịu dàng nhưng lãnh đạm, nhưng nhìn chung tỏa ra khí chất thanh nhã cao quý, đôi mắt long lanh như nước nhất là khi cười, đúng là nói không nên lời, làm cho người ta hồn xiêu phách lạc.

    Trương Xa Đức lập tức cuối đầu, âm thầm kêu khổ.

    Nàng muốn tìm Hoàng Thượng, nhưng mà Hoàng Thượng cố ý tránh nàng, sáng sớm liền ngủ lại chỗ Vinh tần nương nương, còn dặn riêng không được quấy nhiễu. Chỉ để lại một nô tài như hắn, làm sao có thể ứng phó được vị quận chúa nổi tiếng thiên hạ này?

    Người đời đều biết, Tịch Nhan quận chúa tuyệt mỹ, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, nhưng mà lại có mấy người biết được, tính tình vị quận chúa này cũng là khó có thể nắm bắt được?

    Quả nhiên, Hoa Tịch Nhan từng bước một đến gần hắn, khóe miệng như trước là ý cười nhẹ nhàng, khi mở miệng, thanh âm cũng dịu dàng :“Nếu Trương công công tìm không thấy Hoàng Thượng, vậy để chính ta tìm vậy.”


    Trong phút chốc, Trương Xa Đức chỉ cảm thấy da đầu run lên, trên lưng bỗng dưng dâng lên cảm giác mát lạnh.

    “Đi lấy nước...... Người đâu, nhanh đi lấy nước tới điện Thái Hòa......”

    Chưa đến nửa nén hương, Trương Xa Đức trơ mắt nhìn điện Thái Hòa trước mắt mình bốc hỏa, rất nhanh lửa đã quét toàn bộ đại điện.

    Trong đêm khuya, cung đình bỗng chốc trở nên hoảng loạn.

    Tiếng la hoảng loạn vang vọng toàn bộ cung điện, Tịch Nhan lại dường như không có việc gì ngồi trong ngự hoa viên, đưa lưng về phía ngọn lửa lớn, một bên nhấm nháp trà bánh tinh xảo, một bên lẳng lặng chờ đợi.

    Cho đến khi âm thanh “Hoàng Thượng giá lâm” truyền đến, Trương Xa Đức nhất thời rơi lê, khóe miệng Tịch Nhan bỗng tràn ra một chút ý cười động lòng người.

    Bộ dạng Hoàng đế giống như vừa mới thức dậy, tức giận ngút trời, tóc mai có chút hỗn loạn. Sau khi cho mọi người lui ra, hắn nhìn về phía Tịch Nhan với ánh mắt vừa phẫn nộ, vừa bất đắc dĩ:“Tịch Nhan, ngươi lại hồ nháo gì nữa?”

    “Hoa Quân Bảo, ngươi có thể hạ chỉ đưa ta đi hòa thân, ta lại không thể thiêu một tòa cung điện của ngươi sao?” Tịch Nhan vẫn giữ nguyên nụ cười, thuận tay đưa cho hắn một khối phù dung tô hương vị cực ngon.

    Ngươi......” Hoàng đế trẻ tuổi nghe nàng mở miệng kêu thẳng nhũ danh của mình, trên mặt vừa tức giận lại vừa xấu hổ, rốt cục vẫn là lạnh lùng nói,“Đây là ý tứ Hoàng tổ mẫu, ngươi gả cũng phải gả, không muốn gả cũng phải gả.”

    Tịch Nhan thu hồi điểm tâm, chậm rãi đưa vào trong miệng chính mình, cười lạnh một tiếng: “Không phải nói quân vô hí ngôn sao? Thánh chỉ đã hạ rồi, ta làm sao dám không lấy chồng? Bất quá ......”

    Hoàng đế trong lòng chợt dâng lên dự cảm điềm xấu, ninh mi nói: “Bất quá cái gì?”

    Tịch Nhan vỗ tay nhẹ nhẹ, đứng dậy mỉm cười nhìn hắn:“Không có gì, phù dung tô quả thật rất ngon, ta có thể mang đi không?”

    “......”

    Nửa canh giờ sau, cung của Vinh tần được hoàng đế sủng ái nhất truyền đến tiếng la kinh hoàng mọi người --

    “Đi lấy nước, đi lấy nước......”
     
    Hàm Ngôn thích bài này.
  3. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 2
    Mời đọc
    Ba tháng sau, quận chúa Hoa Tịch Nhan của Tây Việt quốc nổi danh khắp thiên lên đường đi hòa thân đến Bắc Mạc quốc hùng mạnh.

    Đường xá xa xôi, thị vệ hộ tống tinh thần lên cao gấp trăm lần, ngược lại các cung nữ xuất giá đi cùng lại có sắc mặt rất khó coi.

    Tịch Nhan ngồi một mình trong xe ngựa thanh lịch, xa hoa, buồn chán đùa nghịch ngón tay của mình.

    Lên đường đã gần nửa tháng nhưng người nàng chờ vẫn chưa xuất hiện.

    Đêm đó, rốt cục đoàn người chậm rãi bước trên lãnh thổ Bắc Mạc.

    Tịch Nhan sớm nghe nói Bắc Mạc quốc thế lực cường thịnh, cũng không nghĩ đến nơi biên giời lại có thể nhìn thấy một khu vực phồn hoa thế này, nhịn không được có chút than thở trong lòng, trong lúc nhất thời lại hoài nghi ý đồ của Thái Hậu khi muốn nàng đến đây hòa thân.

    Đến dịch quán, Tịch Nhan vừa mới chợp mắt, tỳ nữ cận thân liền vội vàng lui ra, mặc dù nàng ta đã theo hầu bên người Tịch Nhan nhiều năm, nhưng vẫn không khắc chế được cảm giác e sợ chủ nhân.

    Đến nửa đêm, trong phòng đột nhiên có động tĩnh, dường như có tiếng vang từ bên cửa sổ truyền đến.

    Tịch Nhan tỉnh ngủ xoay người ngồi dậy, vừa đưa tay thân xuống gối, ánh nến trong phòng lại đột nhiên sáng lên, lòng của nàng chợt buông lỏng xuống, vén màn lên, nhíu mày nhìn về phía thân ảnh quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong phòng:



    “Nam Cung Ngự, huynh rốt cục cũng chịu xuất hiện ?”

    Nam tử một thân cẩm phục màu tím, bên hông đeo một khối mĩ ngọc, diện mạo hiên ngang, chiếc quạt trong tay hơi hơi giương lên, khóe miệng gợi lên ý cười tà mị tao nhã: “Như thế nào, sư muội sao nóng vội vậy?”

    Tịch Nhan chậm rãi đứng dậy, mỉm cười nói: “Nói như vậy, mặc dù sư huynh đến trễ, Tịch Nhan cũng nhất định an tâm chờ đợi .”

    Dứt lời, nàng đi đến bên cạnh bàn, châm chén trà đưa cho Nam Cung Ngự, nhưng ngay lúc Nam Cung Ngự vừa cười vừa đưa tay tiếp nhận, nàng lại bỗng dưng giương tay lên, chỉnh chén nước trà hắt lên khuôn mặt tuấn tú của Nam Cung Ngự.

    Nam Cung Ngự ngẩn ra, lập tức lấy ra khăn tay lau nước trên mặt, nhìn về phía Tịch Nhan, cười nhưng không cười nói: “Như thế nào, thật sự tức giận ta sao? Muội nếu thật sự là không muốn gả, vậy sư huynh mang ngươi đi lưu lạc thiên nhai thế nào? Từ nay về sau trên giang hồ chẳng phải lại có thêm một đôi phu thê ân ái?”

    Nghe vậy, Tịch Nhan buông mạnh cái chén trên tay xuống, vung về hướng hắn: “Con người này, sao huynh vẫn không thay đổi chút nào vậy?”

    Trong lòng Nam Cung Ngự biết rõ ràng nàng muốn cái gì, lấy tay sờ cằm: “Muội thật sao muốn đi? Bắc Mạc quốc thế lực cường thịnh, con nối dòng của hoàng đế lại đông, bên trong cung đình phong vân biến hoá kỳ lạ, tội gì muội phải ủy khuất chính mình gả đến đó?”

    “Là ý tứ Hoàng tổ mẫu.” Tịch Nhan thản nhiên nói, “Một mình ta ở Tây Càng, hưởng nhiều ân sủng như vậy, đây cũng là lúc nên trả ân cho lão nhân gia?”

    “Một mình? Lời này của sư muội thật sự làm cho kẻ làm sư huynh như tại hạ không còn chút mặt mũi nào.” Hắn chậm rãi kề sát mặt vào Tịch Nhan,“Chẳng lẽ sư huynh ta nhiều năm làm bạn như vậy, ở trong mắt sư muội không đáng giá được nhắc tới?

    Tịch Nhan không chút khách khí cười nhạt:“Sư huynh nhàn hạ chỉ sợ đều dùng để làm bạn với các cô nương không phải sao? Tịch Nhan lại sao dám tự xưng mình là người được sủng ái của sư huynh đây?”

    Dứt lời, nàng xoay người đi về giường, nói: “Ta mệt rồi, sư huynh để đồ lại đó là có thể đi.”

    Nhìn bóng dáng của nàng, khóe miệng Nam Cung Ngự gợi lên ý cười mị hoặc: “Như vậy vi huynh từ bây giờ sẽ hầu hạ bên người sư muội, bồi thường cho những năm gần đây sư muội bất mãn, như thế nào?”

    Trong màn, Tịch Nhan hừ lạnh một tiếng, xoay người ngủ.
     
    Hàm Ngôn thích bài này.
  4. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 3
    Mời đọc
    Nàng vốn tưởng rằng Nam Cung Ngự bất quá nói giỡn mà thôi, cũng không nghĩ đến bắt đầu ngày hôm sau, hắn lại thật sự đồng hành cùng nàng. Đương nhiên không phải là quang minh chính đại đi cùng đội ngũ đưa dâu, mà là cải trang thành thương nhân cùng đường, khi thì đến gần lúc thì cách xa theo đội ngũ.

    Nội tâm Tịch Nhan trống rỗng nhiều tháng qua, rốt cục có lại tràn đầy cảm giác kiên định.

    Từ khi mười tuổi, nàng trở thành môn hạ của phái Thanh Vân, dù sư phụ có y thuật cùng kiếm thuật rất cao minh nhưng đệ tử là nàng nửa điểm bản lãnh thật sự cũng không học được, thu hoạch duy nhất, chỉ sợ đó là cà lơ phất phơ, nhưng không ngờ nàng lại hợp ý sư huynh Nam Cung Ngự .

    Hai người cũng có thể được cho là thanh mai trúc mã, nhưng điều mà Tịch Nhan phản cảm nhất đó là hắn lang thang không kềm chế được, bởi vậy mỗi khi ở cùng một chỗ, phần lớn là đấu võ mồm với nhau.

    Tuy rằng như thế, Nam Cung Ngự cũng coi như là người thân cận và người đáng tín nhiệm duy nhất trên đời này của Tịch Nhan, bởi vậy có hắn đồng hành cùng nàng, trong lòng nàng thật sự rất ấm áp .

    Lại qua gần một tháng trôi qua, đoàn người rốt cục tới quốc đô Bắc Mạc.

    Đêm trước đó, Nam Cung Ngự cười ý vị thâm trường với Tịch Nhan nói câu “Cẩn thận”, Tịch Nhan cũng hơi hơi biết được hắn ám chỉ gì, cũng không nghĩ đến, vừa mới đến địa giới kinh thành, thì đã có chuyện phát sinh.

    Nguyên nhân là không biết từ chỗ nào lao ra một người bất ngờ nhảy bổ vào đội ngũ đưa dâu, làm cho đội ngũ đang chỉnh tề biến hỗn loạn.

    Mọi người đều sợ hãi, vì xa phu của Tịch Nhan cũng hoảng sợ bị té không nhẹ, ngay cả ngựa cũng bị dọa cho kinh sợ, lúc người lạ dừng ngựa lại thì xe ngựa của Tịch Nhan lại mất đi khống chế.

    “Phanh” một tiếng, Tịch Nhan bị đánh thật mạnh vào vách tường phía trên bên trong xe ngựa, cũng may bên trong xe ngựa đều là đồ trang trí mềm mại, mới không bị làm cho đau lắm.

    Nhưng phía ngoài, người chung quanh lại không một dám tiếp cận con ngựa như đang phát điện, nhiều người nóng lòng tiến lên muốn thử khắc chế con ngựa nhưng thất bại.

    Trong lúc này, một thiếu niên toàn thân hoa phục sắc xanh ngọc từ tửu lâu phía trên, nhanh nhẹn nhảy xuống, vừa khéo đứng trên lưng ngựa, một tay cầm dây cương, vừa thét to lên, ấy thế mà con ngựa kia ngoan ngoãn ngừng lại.

    Khóe miệng thiếu niên nở ra ý cười cười khẽ, nhìn về thoáng phía sau nam tử trong bộ quần áo thị vệ đối diện trên lưng ngựa, liền xoay người đi mở cửa xe ngựa.

    Nhưng vào lúc này, phía trước lại đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa đạt đạt, thiếu niên quay đầu, liền gặp mấy cỗ ngựa đứng trước chiếc xe ngựa, nam tử cầm đầu, một thân hoa phục, đôi mắt hoa đào dài nhỏ hơi hơi nheo lại, bộ dáng của hắn rất quen thuộc.

    “Lục ca......” Thiếu niên nghi hoặc thì thào, tựa hồ không ngờ người tới lại sẽ là hắn.

    Mà nam tử đối diện lại bình tĩnh giống như không thấy hắn, ý cười tà tứ hiện lên, nhìn về phía xe ngựa Tịch Nhan: “Thị vệ không cẩn thận va chạm xe ngựa quận chúa, tại hạ thỉnh quận chúa thứ lỗi.”

    Bên trong xe ngựa, Tịch Nhan vừa nghe thấy, liền biết lần này va chạm rõ ràng là cố ý.

    Nàng trong lòng cười lạnh, truyền ra thanh âm mềm mại, dịu dàng, dễ nghe cực kỳ: “Không biết là thị vệ nhà ai, có thể dạy dỗ tốt như vậy.”
     
    Hàm Ngôn thích bài này.
  5. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 4
    Mời đọc
    Thanh âm truyền ra nhưng không thấy người xuất hiện.

    Nam tử trên lưng ngựa run sợ một chút, lập tức cười lên: “Vậy ý tứ quận chúa ra sao, nên xử trí hắn như thế nào?”

    “Đây là người của quý phủ, tiểu nữ nào dám nói thêm cái gì.” Bên trong xe ngựa, Tịch Nhan cong khóe miệng cười lạnh.

    Nam tử trên lưng ngựa nheo lại ánh mắt tà tứ, nhìn về người lúc nãy va chạm xe ngựa Tịch Nhan, lạnh giọng phân phó nói:

    “Người đâu, kéo hắn ra, đánh tám mươi đại bản, tạ tội với quận chúa.” Đợi người đó bị kéo sang một bên, nam tử cất giọng,

    “Xe ngựa quận chúa hình như bị hư, không bằng lấy xe ngựa của ta đưa quận chúa đến dịch trạm trước, không biết ý quận chúa thế nào?”

    “Ngươi là ai?”

    Thanh âm Tịch Nhan vẫn thản nhiên như trước, nhưng trong giọng nói lại lộ rõ sự khinh thường.

    “Tại hạ là Hoàng Phủ Thanh Hoành, đứng hàng thứ sáu.”

    Quả nhiên là người trong hoàng tộc. Tịch Nhan trong lòng hiểu rõ, cân nhắc một chút, cười nhẹ nói: “Như thế làm phiền Lục gia .”

    Nghe vậy, hai mắt Hoàng Phủ Thanh Hoành ánh lên tia gian xảo, nhìn về phía thiếu niên vẫn ngồi trên lưng ngựa kia: “Nguyên lai Thập Nhị đệ ở đây, xin mời Thập Nhị đệ thỉnh quận chúa đi ra, thế nào?”

    Thiếu niên kia lúc nãy thấy hai người một hỏi một đáp, liền ôm cánh tay yên lặng xem trò hay, không nghĩ lúc này Hoàng Phủ Thanh Hoành lại đột nhiên gọi đến hắn nên giật mình nhớ tới mục đích tới nơi này, cũng là không giận mà cười nói: “Rất vui vì Lục ca cống hiến sức lực.”



    Cửa xe ngựa chậm rãi mở ra, thiếu niên hơi nghiêng người thăm dò bên trong, đang bình thường bỗng cảm thấy khí huyết cả người hướng mạnh lên tới đỉnh đầu, mất đi tri giác ngã quỵ xuống.

    Mọi người ở đây thấy thế đều bị kinh hãi, chỉ duy Hoàng Phủ Thanh Hoành, hai mắt sâu thẳm, như trước gắt gao nhìn chằm chằm xe ngựa Tịch Nhan, trầm giọng phân phó nói:“Đưa Thập Nhị gia hồi phủ.”

    Có thị nữ tới vén màn xe, đưa Tịch Nhan ra khỏi xe ngựa.

    Tịch Nhan chậm rãi xuất hiện trước mặt mọi người, bốn bề thế nhưng yên tĩnh không tiếng động, tất cả mọi người đều nín thở, cố vươn người nhìn xem mỹ nhân trong truyền thuyết.

    Nhưng mà, mỹ nhân trong truyền thuyết lại xuất hiện với khăn lụa che mặt, không thể thấy dung mạo chỉ có thể nhìn thấy dáng người yểu điệu của nàng.

    Bốn bề yên lặng bỗng dưng vang lên một trận tiếng thở dài.

    Tịch Nhan chậm rãi nâng lên mi mắt, nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Hoành, đôi mắt long lanh như làn nước mùa xuân, trong suốt rung động, đủ để làm người ta hồn siêu phách lạc.

    Đối diện ánh mắt của nàng, Hoàng Phủ Thanh Hoành bỗng giật mình, sau một lúc lâu mới làm động tác mời: “Thỉnh quận chúa.”

    Tịch Nhan cúi đầu nhìn xuống, nhẹ nhàng bước đi, lên xe ngựa Hoàng Phủ Thanh Hoành, toàn bộ đội ngũ đưa dâu chỉnh đốn lại, chậm rãi hướng tới dịch quán.

    “Kia quả nhiên là Lục hoàng tử?” Đám người bên đường cúi đầu nghị luận.

    “Trong kinh trừ bỏ vị Lục gia này, còn có ai có thể mang theo thiết kỵ chạy trên đường cái?”

    “Nhưng là vị Lục gia này, không phải nghe nói...... Yêu thích nam tử sao? Như thế nào đối với vị Tịch Nhan quận chúa này cũng có hứng thú?”

    “Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ai lại không siêu lòng? Huống hồ, hôm nay vị Lục gia nàyxuất hiện đầu tiên, ngươi làm sao biết trên tửu lầu hai bên đường có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn vị quận chúa này như hổ rình mồi? Trong hoàng tộc chỉ sợ lại có một phen tranh đấu !”

    ......

    Đợi cho trên đường rốt cục lại khôi phục yên tĩnh như trước, trong một tửu lâu bên cạnh, nam tử trong bộ tử sam khí độ bất phàm chậm rãi đi thong thả xuống, tuấn mỹ dị thường, nhưng mà đôi mắt lại lộ ra vẻ lạnh lùng, nhìn về phía đám người phía trước, vẻ mặt lạnh lùng.

    Một bên gã sai vặt dắt ngựa đến, khom người nói: “Cửu gia.”

    Nam tử như trước lạnh lùng xoay người lên ngựa, trầm giọng phân phó: “Đi phủ Thất gia.”
     
    Hàm Ngôn thích bài này.
  6. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 5
    Mời đọc
    Đêm đó, Tịch Nhan đến ngụ tại dịch quán đã được sắp xếp từ trước trong kinh thành.

    Theo lý ngày hôm sau nàng phải vào triều diện kiến hoàng đế Bắc Mạc, nhưng lúc chạng vạng, trong cung có người đến truyền lời nói Tịch Nhan quận chúa đi xe mệt nhọc, ngày mai miễn cho vào cung yết kiến, thỉnh nàng nghỉ ngơi cho khỏe.

    Trong lòng Tịch Nhan tuy có nghi ngờ, nhưng cũng hiểu được một chút, không nói lời nào tiếp chỉ sau đó đến nơi ở của mình.

    “Nào có quy củ như vậy, đến Bắc Mạc chúng ta lại không vào yết kiến, ngược lại muốn nàng nghỉ ngơi, quả nhiên là trân bảo quý giá trong thiên hạ?”

    “Ngươi không biết thôi, ta nghe nói là các nương nương nơi hậu cung hay ghen tuông, không dám cho Hoàng Thượng gặp vị thiên hạ đệ nhất mỹ nhân này, bởi vậy, mới miễn ngày mai vào cung yết kiến.”

    Trên đường Tịch Nhan trở về phòng, lơ đãng nghe được một đoạn đối thoại, khóe miệng hơi nhếch lên, đi thẳng trở lại phòng.

    Trong phòng bố trí thập phần tráng lệ, ngay cả khăn trải bàn cũng dùng tơ lụa Giang Nam tiến cống tốt nhất để làm, xa hoa vô cùng.

    Tịch Nhan than nhỏ một chút, ngồi xuống, chỉ cảm thấy toàn thân gân cốt đều là mệt nhọc, vừa muốn gọi người tiến vào hầu hạ nghỉ ngơi, lại chợt thấy một phong thơ trên bàn bên cạnh, bút tích phí trên rõ ràng là Nam Cung Ngự .

    Tin nhắn chỉ nói hiện nay Tịch Nhan ở tại dịch quán hoàng gia, thủ vệ nghiêm ngặt, hắn ra vào không tiện, bởi vậy nếu Tịch

    Nhan có việc thì tự mình đi tìm hắn. Chỗ ở của hắn là Bách Hoa Lâu.

    Bách Hoa Lâu. Tịch Nhan nhìn thấy tên này liền nhíu mày, biết hắn nhất định lại bắt đầu mấy chuyện xấu. Với bản lãnh của hắn, dù là hoàng cung đại nội, muốn ra vào có gì khó khăn? Lại một mực muốn nàng phải phiêu lưu ra ra vào vào, còn hắn ngồi yên chờ tại nơi yên hoa kia!



    ********************************

    Hôm sau, triều đình Bắc Mạc quốc đều chấn động!

    Mà nguyên nhân đều là bởi vì Tịch Nhan!

    Sáng sớm, trong triều đình, đầu tiên là Lục hoàng tử khải tấu, hy vọng có thể cưới hòa thân quận chúa Hoa Tịch Nhan làm chính phi. Hoàng đế xưa nay không vui vì Lục hoàng tử chỉ yêu thích nam nhân này, lúc này nghe hắn nói nguyện ý nạp phi, trong lòng không phải là không vui mừng.

    Nhưng mà kế tiếp, sự tình phát triển lại làm cho hoàng đế cùng chúng đại thần trong triều đều trở tay không kịp.

    Các hoàng tử Tứ, Ngũ, Bát, ThậpThập Nhất, Thập Nhị đồng thời cùng khải tấu, nhưng chuyện muốn khải tấu đều giống với Lục hoàng, đều là muốn cưới Tịch Nhan!

    Bảy hoàng tử đều có chung một nguyện vọng và tuyệt đối không nhường nhau, hoàng đế chưa từng tức giận đến như vậy, các con của mình không có chí tiến thủ, trầm mê sắc đẹp, đến cuối cùng còn rút kiếm, thiếu chút nữa chém đầu Bát hoàng tử cố chấp không chịu thoái lui.

    Tịch Nhan nghe nói chuyện này lúc nàng đang hóa thành nam trang, trên mặt vẽ một lớp nhọ nồi, ngồi ở trong trà lâu, nghe người trong trà lâu đang bàn tán chuyện xảy ra.

    “Cũng còn may, sau đó các vị hoàng tử đều thức thời, cuống quít nhận sai, mới không gây thành đại họa. Bất quá theo ta thấy, sự tình sẽ không chấm dứt như vậy.” Một người đang thao thao bất tuyệt dừng lại uống một ngụm trà, tự cho là đúng kết luận.

    Mọi người thế này mới phục hồi tinh thần lại, thổn thức không thôi.

    “Vị Tịch Nhan quận chúa coi như thực sự đẹp như vậy, trừ bỏ Thất gia cùng Cửu gia, hiện có năm vị hoàng tử ở độ tuổi nạp phi, thế nhưng tất cả đều muốn cưới được nàng.”

    “Thất gia tự thì không cần phải nói, nếu Cửu gia không phải trước đó vài ngày vừa mới cầu vạn tuế gia ban hôn, chỉ sợ hôm nay cũng khó miễn tham dự trong đó đi?”

    “Ai, đã sớm nghe nói vị quận chúa này ngay cả phụ thân chính mình cũng hấp dẫn, thậm chí bức tử mẫu thân chính mình, nay xem ra, cái tên ‘Họa thủy’ thật là danh phù kỳ thực a!”

    Nghe đến đó, Tịch Nhan cười lạnh đứng dậy, bỏ lại một thỏi bạc vụn, liền hướng tới Bách Hoa Lâu.
     
    Hàm Ngôn thích bài này.
  7. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 6
    Mời đọc
    Giờ phút này sắc trời đã hơi ảm đạm, đây là thời gian khách làng chơi tìm mua vui tấp nập ở Bách Hoa Lâu, bên trong là tiếng đàn hát dễ nghe, bên ngoài người xe nhộn nhịp.

    Ở một nơi phồn hoa náo nhiệt như vậy nhưng trong mắt Tịch Nhan lại chỉ có bốn chữ có thể hình dung “Chướng khí mù mịt”.

    Nàng đứng ở cửa một lúc lâu, có cô nương bước ra tiếp đón, nói những lời lẽ rất khó nghe làm Tịch Nhan rất khó chịu.

    Cũng may nàng có thói quen kiểm chế cảm xúc bản thân, cũng thoải mái tùy ý cô nương đó muốn nói gì thì nói, nàng chỉ nói thẳng mình muốn tìm Nam Cung Ngự công tử.

    Cô nương kia vừa nghe đến tên Nam Cung Ngự, đôi mắt nhất thời thời lóe sáng, nhanh chóng kéo Tịch Nhan lại: “Nguyên lai là bằng hữu của Nam Cung công tử, công tử đi theo ta.”

    Tịch Nhan lần đầu tiên rơi vào trường hợp này, bị nàng lôi kéo, nhịn không được âm thầm than thở.

    Bước lên lầu, vừa xoay người đã đối diện một công tử trong trang phục xa hoa.

    Nhưng thấy ánh mắt nam tử kia nguy hiểm lại lạnh lùng như băng, nhìn thẳng vào nàng, Tịch Nhan chỉ nở nụ cười đạm mạc, ánh mắt cũng lạnh lẽo không kém.

    Nàng nghe kia cô nương nhiệt tình tiếp đón: “A, Cửu gia, vừa mới đến sao lại đi rồi?”



    Tịch Nhan nghe được xưng hô kia, trong lòng không khỏi động, bất động thanh sắc đánh giá nam tử tuấn mỹ kia, trong đầu nhanh chóng tính toán .

    Nhưng thấy nam tử kia hờ hững bước qua, nét mặt vẫn bình tĩnh như trước, vội vàng đi xuống lầu.

    Cô gái thanh lâu kia vẫn nhìn theo bóng dáng hắn đi ra cửa, mới lưu luyến quay đầu đi, trong mắt rõ ràng còn vương vấn sự ái mộ không giấu diếm

    Đến phòng Nam Cung Ngự đang ở, vừa vào cửa đã tràn ngập mùi son phấn.

    Tịch Nhan nhịn không được che lại miệng mũi, vừa ngẩng đầu, phát hiện trên nhuyễn tháp trong phòng, Nam Cung Ngự vẫn ung dung ngồi đó, uống rượu dùng bữa, bộ dáng rất tiêu diêu tự tại!

    Thấy Tịch Nhan, hắn vẫn không ngạc nhiên, cũng không động lập tức, hồi lâu sau mới lưu luyến bảo nữ tử bên cạnh ra khỏi phòng, nghiêng thân mình trên nhuyễn tháp, ung dung nhìn Tịch Nhan, cười nói:“Tới nhanh như vậy sao?”

    Tịch Nhan vẫn che mũi, bước nhanh đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, lập tức trong phòng lập tức có ngọn gió lạnh đêm hè tràn vào, nhưng lại “Phốc” một tiếng dập tắt ngọn đèn trên bàn.

    Trong phòng nhất thời chỉ còn lại ánh trăng chiếu sáng, Tịch Nhan thấy hắn không có ý định thắp đèn lại, bước đến trước mặt hắn hỏi: “Dược đâu?”

    Trong ánh sáng mông lung, Tịch Nhan thấy không rõ vẻ mặt hắn, chỉ cảm thấy thanh âm hắn không hề trong trẻo giống như trước:“Tối nay sẽ tiến hành sao?”

    Tịch Nhan gật gật đầu, hắn lại đột nhiên cười nhạo một tiếng: “Nhan Nhan, hiện tại muội hối hận vẫn còn kịp.”

    Đã lâu rồi hắn mới gọi nàng như vậy, Tịch Nhan nhịn không được ngẩn ra, sau một lát mới nói: “Huynh có biết ta sẽ làm theo ý của tổ mẫu, người muốn ta đến nơi đây ta sẽ đến. Nhưng người cũng không nói muốn ta gả cho ai, cũng không nói chuyện gì khác nên ta có thể tự mình quyết định.”

    “Tốt lắm.” Nam Cung Ngự thản nhiên nói, sau đó nhét vào trong tay nàng một bình sứ hoa xanh nhỏ,“Đây là thứ muội muốn.”
     
    Hàm Ngôn thích bài này.
  8. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 7
    Mời đọc
    Đêm hôm đó, dịch quá trong kinh thành thình lình xảy ra đại hỏa, thổi quét toàn bộ tây sương.

    Thật ra thị vệ của dịch quán tới kịp lúc thế nhưng không biết là vì nguyên nhân gì mà ngọn lửa kia trong một thời gian ngắn lại lan ra và bốc cao, cho nên không một ai đi vào!

    Cuối cùng, ngọn lửa cũng suy yếu rồi tắt dần, tin dữ cũng truyền đến.

    Tịch Nhan quận chúa vừa mới từ Tây Càng đến Bắc Mạc hòa thân sau trận đại hỏa bị xa ngang đè trúng, tuy rằng vẫn chưa tạo thành vết thương trí mệnh, nhưng mà trên người có nhiều chỗ bị bỏng, dung nhan tuyệt sắc cũng gần như bị hủy.

    Tin tức mới vừa truyền ra, lập tức kinh động toàn bộ kinh thành, ngay cả hoàng đế cũng quan tâm tới.

    Đầu tiên là ngự y đã xem qua thương thế của Tịch Nhan bẩm tấu, thuật lại tình trạng của Tịch Nhan hiện tại, tất cả mọi người nhịn không được thở dài.

    Vẫn có một người không tắt hi vọng là Lục hoàng tử Hoàng Phủ Thanh Hoành.

    Sau khi kết thúc buổi lâm triều, hắn liền lập tức thỉnh chỉ hoàng đế, lấy cớ thay mặt hoàng đế thăm hỏi Tịch Nhan.

    Nửa canh giờ sau, hắn đã đến dịch quán, đi vào chỗ ở của Tịch Nhan, chỉ nghe bên trong có âm thanh lách cách không ngừng.

    “Đem tất cả gương soi quăng hết đi, các vật có thể phản quang đều quăng hết, ta biết các ngươi đều muốn cười nhạo ta, các ngươi cứ xem đi, xem cho đã đi…”

    Tiếp theo là một loạt âm thanh loảng xoảng lang canh, cùng với thanh âm của các tỳ nữ thỉnh tội cầu xin tha thứ.



    Thị vệ canh cửa cũng thật cẩn thận thông truyền:“Quận chúa, Lục gia phụng ý chỉ Hoàng Thượng, đến thăm hỏi quận chúa.”

    Bên trong im lặng một chút, sau đó truyền ra thanh âm của Tịch Nhan, cũng đã bình tĩnh đi rất nhiều:“Lục gia, mời vào.”

    Hoàng Phủ Thanh Hoành vào trong phòng, chỉ thấy dưới đất một đống hỗn độn, mười mấy thị nữ quỳ gối bên tường, lạnh run. Mà Tịch Nhan ngồi ở trên giường, tầng tầng lớp lớp màn che buông xuống, che dấu nàng rất cẩn thận.

    “Thanh Hoành phụng mệnh phụ hoàng đến thăm hỏi quận chúa, không biết thương thế quận chúa như thế nào?” Hoàng Phủ Thanh Hoành đi đến trước giường, hai mắt hoa đào thâm sâu vừa nói vừa nhìn trước màn che mắt.

    Trong giọng nói của Tịch Nhan chất chứa một tia ẩm ướt : “Đa tạ Lục gia.”

    Hoàng Phủ Thanh Hoành nghe được thanh âm kia, trong lòng đột nhiên mềm nhũn, đối với chuyện nàng bị hủy dung nhan đầy hoài nghi, chỉ nói: “Thỉnh quận chúa tha thứ cho Thanh hoành đường đột, Thanh Hoành muốn chính mắt thấy thương thế của quận chúa để hồi báo cho phụ hoàng.”

    Sau một lúc lâu trầm mặc, âm thanh trầm thấp của Tịch Nhan bỗng truyền đi ra: “...... Chỉ sợ làm kinh hách Lục gia......”

    “Quận chúa, sao lại nói vậy.” Hoàng Phủ Thanh Hoành nói xong, tự mình động thủ vén màn che, một tầng lại một tầng, cho đến khi chỉ còn tầng che cuối cùng, có thể thấy thấp thoáng thân ảnh Tịch Nhan, đột nhiên truyền đến một mùi hương khó ngửi.

    Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, vén mạnh bức màn che cuối cùng lên, cùng lúc đó, Tịch Nhan cũng quay đầu về phía hắn.

    Chỉ một thoáng, trên mặt Hoàng Phủ Thanh Hoành chỉ còn một màu xám xịt như tro!

    Sau một lát, thị vệ gác cửa dịch quán cửa chứng kiến ngày đó Lục hoàng tử tông cửa xông ra, mà sắc mặt hắn thoáng chốc tái nhợt rất đáng sợ!

    Hôm sau, hoàng đế trên triều xác nhận dung nhan Tịch Nhan bị hủy là sự thật. Các vị hoàng tử lúc trước bất luận là vì lý do gì muốn cưới Tịch Nhan lúc này không dám nói gì nữa.

    Trong tình cảnh này, nếu trước mặt hoàng đế mà nhắc đến vấn đề cầu thân, như vậy có vẻ quá mức dối trá.

    Không có một vị hoàng tử nào lại dám làm một chuyện khả nghi như vậy.
     
    Hàm Ngôn thích bài này.
  9. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 8
    Mời đọc
    Trong dịch quán, Tịch Nhan ngồi trước gương trang điểm, ngay cả bản thân cũng không dám nhìn dung mạo của mình, bèn cho gọi người mang khăn đen đến, một lần nữa đem che dấu khuôn mặt mình.

    Nhưng chỉ cần nhớ lại hôm qua Hoàng Phủ Thanh Hoành cố ý muốn vén màn che, sau khi vén mản , sắc mặt hắn biến đổi chỉ trong phút chốc, Tịch Nhan liền nhịn không được trong lòng cười lạnh.

    Lần này nàng không biết hòa thân quận chúa dung nhan bị hủy còn nơi nào để đi?

    Vừa nghĩ tới đây, nàng lại không khỏi nghĩ tới ngoại tổ mẫu -- Thái Hậu Tây Càng nhìn xa trông rộng. Bà là người cơ trí và quyết đoán nhất mà Tịch Nhan từng gặp, một người phụ nữ đa mưu túc trí, không biết hôm nay nàng đi bước này bà có đoán trước được hay không?

    Buổi chiều, trong cung có người đến tuyên đọc thánh chỉ. Hoàng đế ân điển cho cho Tịch Nhan an tâm tịnh dưỡng, mọi việc không cần quan tâm, hết thảy đều có hoàng đế vì nàng làm chủ.

    Nói cách khác, việc tứ hôn việc cũng tạm thời không bàn đến.

    Trong lòng Tịch Nhan thở phào nhẹ nhõm.

    Đêm đó, Nam Cung Ngự đến thăm nàng, vừa mới nhìn thấy nàng, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, sửng sốt một lúc lâu sau mới hoàn hồn, nhất thời dở khóc dở cười: “Muội...... Như thế nào lại đem mình thành bộ dáng như vậy?”

    “Không tốt sao?” Tịch Nhan thản nhiên liếc mắt nhìn hắn,“Huynh không nghe nói các vị hoàng tử cũng không dám nhắc lại việc cưới ta sao?”



    Nam Cung Ngự gật gật đầu, để tay trên bàn, cố nhịn xuống nhưng cuối cùng vẫn là “Xì” bật cười một tiếng: “Tốt lắm, vì ăn mừng muội hủy dung thành công, sư huynh cùng muội uống một chén. Chỉ là Nhan Nhan, muội tự biến mình thành bộ dạng như vậy, tính không lập gia đình sao?”

    “Không quan trọng.” Tịch Nhan thản nhiên phun ra ba chữ.

    Nam Cung Ngự giơ chén rượu lên, hai mắt gian xảo mị hoặc: “Không quan hệ, bất cứ khi nào muội quay đầu, sư huynh đều có thể cưới muội.”

    Tịch Nhan trả lời hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, không thèm chấp.

    Tiễn bước Nam Cung Ngự, Tịch Nhan ra lệnh tỳ nữ hầu nàng đi tắm, sau đó mới thả lỏng tâm tình, bình yên đi vào giấc mộng.

    Nhưng mà không ai nghĩ đến, giấc ngủ bình yên đó chỉ đến trong một đêm thôi --

    Giữa trưa hôm sau, bỗng nhiên có thánh chỉ truyền tới.

    Trực giác Tịch Nhan cho biết có điềm chẳng lành. Theo lý hôm qua, thánh chỉ đã xem như cấp cho nàng công đạo, hôm nay thế nào lại còn có thánh chỉ khác?

    “Mục Cầm, thân mình ta không thoải mái, ngươi đi thay ta tiếp chỉ.” Tịch Nhan nằm ở trên giường, trong lúc nhất thời không tìm được chủ ý khác, chỉ có thể tận lực kéo dài thời gian, cũng đồng thời tự trấn tĩnh bản thân.

    Nghe vậy, Mục Cầm liền đi ra tiếp chỉ, nhưng chỉ một lát liền quay trở lại, trong tay cung kính nâng thánh chỉ màu vàng, nâng lên trước mặt, ngữ khí bình thản trước sau như một: “Nô tỳ chúc mừng quận chúa, hoàng thượng hạ chỉ, tứ hôn quận chúa cho Thất hoàng tử.”

    “Thứ ” Tịch Nhan đang ngồi sau màn giường, bởi vì dùng sức nên để lại lỗ hổng to tướng trên tấm màn xanh nhạt

    Mục Cầm nghe tiếng ngẩng đầu lên, bắt gặp dung nhan Tịch Nhan lúc này trắng bệch rất đáng sợ, lại cúi đầu xuống.
     
    Hàm Ngôn thích bài này.
  10. 13,980
    10,331
    783
    Đại Mèo Ngốc

    Đại Mèo Ngốc
    Đệ nhất tầm thư tháng 12
    ⏤͟͟͞͞★ °ᕼôᑎ° Tᕼê° ᑕủᗩ° TᕼIếᑌ° GIᗩ° ꗄ➺
    Tịch Mịch Tận Xương

    Tham gia ngày:
    23/8/18
    Q.1 - Chương 9
    Mời đọc
    Vẫn cải nam trang như trước, Tịch Nhan lại một lần nữa đi vào trà lâu trước kia.

    Vừa vào đến cửa trà lâu, nghe được bên trong tiếng cười vang lên.

    “Lời này là thật sao? Thất hoàng tử thật sự muốn cưới Tịch Nhan quận chúa bị hủy dung sao?”

    “Chưa hết đâu! Nghe nói, do chính Thất hoàng tử tự mình thỉnh chỉ, Hoàng Thượng lập tức liền đáp ứng, lúc này chỉ sợ thánh chỉ đã đến tay quận chúa!”

    “Ha! Tuyệt phối a, tàn vương xứng xú phi, quả nhiên là tuyệt phối!”

    Tàn vương? Tịch Nhan cảm thấy hơi chấn động, nhấc chân đi vào bên trong, ngồi ở một góc khuất trong quán, tiếp tục nghiêng tai lắng nghe.

    “Ngươi nghĩ xem Thất hoàng tử cũng thật là, cho dù thân bị tàn phế, tốt xấu gì cũng là một vị hoàng tử, nếu thật sự muốn kết hôn, cô nương nào mà cưới không được chứ, lại đi cưới một nữ tử bị hủy dung nhan. Lúc dung mạo quận chúa còn hoàn hảo, cũng chưa từng thấy ngài ấy thỉnh cầu Hoàng Thượng tứ hôn?”

    “Theo ta thấy a, vị thất gia này thường ru rú trong nhà, hiếm khi lộ diện, chỉ sợ bản thân ngài ấy cũng có điều ám muội, cưới một xú phụ như vậy mới có thể an tâm!”

    “Ha ha ha --”


    Trong lúc nhất thời, trong trà lâu tiếng cười nổi lên bốn phía.

    Tịch Nhan chỉ cảm thấy chói tai, ném bạc lại, vội vàng ra khỏi nơi này.

    Vị Thất hoàng tử này thì ra là thân thể tàn phế? Không trách lần trước tại nơi này không một ai đề cập tới hắn.

    Mà hiện tai, nàng thật sự sắp gả cho vị Thất hoàng tử này?

    Tịch Nhan trầm tư một chút, lại đi đến Bách Hoa Lâu.

    Bởi vì lúc này là giữa trưa, bên trong Bách Hoa Lâu không náo nhiệt như đêm đêm trước.

    Trong lúc nhất thời Tịch Nhan có chút chần chờ, chưa kịp hồi phục tinh thần bỗng nhiên nghe thấy truyền đến một loạt tiếng vó ngựa dồn dập, vừa ngẩng đầu bỗng nhìn thấy một khuôn mặt nam tử trẻ tuổi giống như đã từng quen biết, trong lòng cả kinh, vội quay đầu đi, né tránh tầm mắt người đó.

    Người vừa tới đúng là người nàng đã từng gặp mặt một lần Thập Nhị hoàng tử, lúc này Tịch Nhan tất nhiên là sợ bị hắn nhận ra, vừa muốn tránh đi, không nghĩ vị Thập Nhị hoàng tử này đã xoay người xuống ngựa: “Này, ngươi đứng lại!”

    Tịch Nhan mới vừa đi hai bước, không ngờ bị hắn đập lên vai, nhất thời tức giận hất tay hắn ra, lạnh lùng nhìn về phía Thập Nhị hoàng tử.

    “Ngươi......” Hoàng Phủ Thanh Tuyên nhìn nàng,“Vị tiểu huynh đệ này trông rất quen mặt, ta gặp qua ngươi ở nơi nào vậy?”

    Đáng chết! Tịch Nhan cắn răng thầm nghĩ, tiếp theo liếc mắt thấy ánh mắt mê đắm miên man của hắn dường như vẫn chưa nhận ra nàng, nàng cảm thấy nhẹ nhỏm hẳn, lạnh lùng nói :“Công tử nhận sai người rồi?”

    Hoàng Phủ Thanh Tuyên nhìn thấy gương mặt trước mắt tuy rằng ngăm đen, nhưng vẫn không thể che dấu khuôn mặt tuấn mỹ động lòng người, bỗng lâm vào trạng thái mê đắm. Nhất thời chợt nhớ tới điều gì, chính là chuyện Hoàng Phủ Thanh Hoành từng ở nơi này sủng ái nam nhân. Hắn xưa nay đối loại chuyện này không có hảo cảm, bởi vậy chưa từng truy cứu sâu thêm, chỉ ý vị thâm trường “Nga” một tiếng, vui cười xoay người đi vào Bách Hoa Lâu.

    Tịch Nhan cau mày vỗ vỗ vai mình, đợi hắn đi vào một lúc lâu sau mới chậm rãi đi thong thả đi vào.
     
    Hàm Ngôn thích bài này.

Chia sẻ trang này