[Góp Ý] Các bài review của Diên Vĩ

Thảo luận trong 'Team Review' bắt đầu bởi Quần Đùi Hoa, 17/8/20.

Lượt xem: 372

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. 827
    6,373
    283
    Quần Đùi Hoa

    Quần Đùi Hoa
    Chúa hề chìm đắm trong deadlines
    Dân Pay Của Tòa Soạn
    Vũy cá voi đội quần đùi hoa

    Tham gia ngày:
    20/3/16
    Để em chỉnh lại chút ạ. :3 Cảm ơn anh.
     
  2. 827
    6,373
    283
    Quần Đùi Hoa

    Quần Đùi Hoa
    Chúa hề chìm đắm trong deadlines
    Dân Pay Của Tòa Soạn
    Vũy cá voi đội quần đùi hoa

    Tham gia ngày:
    20/3/16
    @Hàn Phong Vũ em có sửa lại một chút, anh xem giùm em với nha.
    Lỡ - Hoàng Khiết
    “Thượng đế thật khoan dung với tôi, sau mỗi lần bỏ lỡ, người đều cho tôi thêm một cơ hội nữa, nhưng người cũng mệt mỏi rồi khi tất thảy chúng đều bị tôi năm lần bảy lượt không trân trọng.”

    Trong cuộc đời nhỏ bé của mình, ai rồi cũng sẽ có những lần lỡ dở, bỏ quên điều gì đấy. Có người sẽ sửa chữa được lỗi lầm của mình, nhưng cũng có người sẽ chẳng bao giờ chắp vá lại được. Và ở đâu đó, có lẽ một số người đã từng được trao cho cơ hội để bù đắp lại những bỏ quên, lại bởi không biết nắm giữ mà mãi mãi tiếc nuối. “Lỡ” (Hoàng Khiết) chắc hẳn là món quà mà thượng đế ban tặng cho những tâm hồn như thế.

    ***

    “Vô tư, Nhiên bỏ quên lời từ biệt.”

    Ở những năm tháng tuổi thơ, chúng ta luôn có những người bạn kề vai sát cánh. Dẫu ngắn dẫu dài, trong lòng mỗi người luôn cất chứa những kỉ niệm đẹp đẽ nhất. Thế nhưng rất nhiều tình bạn đã phai nhòa, rơi vào quên lãng khi chuyển trường. Những đứa trẻ sang một môi trường mới, có thêm nhiều bạn bè và cả những niềm vui mới. Điều ấy đã khiến một cô gái bé nhỏ quên mất phải nói lời chia tay, nói câu tạm biệt với Hòa – người bạn thân thiết thuở ấu thơ. Một người không nói không rằng, cứ thế mà đi, để lại người kia ngóng trông đợi chờ. Giống như những áng mây bên trời, cứ lẳng lặng lững lờ trôi mà chẳng lưu luyến bất kì một khoảng không nào.

    “Chậm chạp, Nhiên lỡ mất tiếng xin chào.”

    Đã rất nhiều lần trên đường phố tấp nập, ta bất chợt gặp lại người quen cũ nhưng vì lo ngại và e dè mà vô tình bước qua đời nhau như những người xa lạ. Khi đứng trước bất kì một vấn đề gì, con người ta thường hay trăn trở về chuyện được mất, những cảm xúc sẽ phải đối mặt như lo sợ, ngại ngùng mà chẳng dám thẳng thắn đối mặt. Nhiên khi nhận ra Hòa của bốn năm sau cũng như vậy, dè chừng và lo lắng. Đáng lẽ hai con người sau những năm xa cách đã có thể gặp gỡ và nói chuyện với nhau lần nữa, nhưng chính vì những nghĩ suy từ một phía đã khiến cho cơ hội bị dập tắt. Sự chậm chạp của Nhiên đã khiến cô không thể nói câu xin chào với người bạn cũ và một lần nữa để mối quan hệ của hai người trở về những ngăn kéo đã phủ bụi trong kí ức. Chuyến xe buýt định mệnh ấy, Nhiên đã bỏ lỡ mất rồi…

    “Năm đó, khi vẫn mải miết tìm hiểu lòng mình, Nhiên lỡ mất một câu trả lời.”

    Nếu như chạy chậm chỉ một phút thôi cũng sẽ bỏ lỡ chuyến xe buýt thì chậm một phút trong tình cảm cũng có thể khiến ta bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời. Trong suốt những năm tháng thanh xuân, Hòa và Nhiên đã dành cho nhau những tình cảm đẹp đẽ nhất nhưng không thể nói thành tiếng. Và khi chưa hiểu rõ tình yêu cất chứa trong lòng, vì một nhịp trượt mà Nhiên đã đánh mất Hòa. Câu trả lời không kịp thốt lên ấy đã chìm vào trong quá khứ cùng với chàng trai năm nào.

    ***

    “Lỡ” của Hoàng Khiết là một truyện ngắn cảm động viết về mối tình khi cả hai nhân vật chính còn khoác áo trắng học sinh. Một câu chuyện nhẹ nhàng, không có những bước ngoặt rõ rệt khiến câu chuyện trở nên li kì mà thay vào đó là những câu từ tạo nên những thước phim tua chậm về hai nhân vật. Đặc trưng trong văn phong của Hoàng Khiết là lối hành văn theo trình tự thời gian tháng năm nhưng đối lập với chúng lại là sự lộn xộn những lần bỏ lỡ. Trong những cuộc nói chuyện, tuần tự sẽ là chào hỏi – đáp lời – tạm biệt, thế nhưng tác giả đã thiết kế câu chuyện theo thứ tự hoàn toàn khác: từ biệt – xin chào – trả lời. Sự độc đáo trong việc sắp xếp của anh phù hợp với từng chi tiết và tạo nên điểm nhấn cho tác phẩm.

    Điểm trừ của câu chuyện có lẽ là tình tiết diễn ra quá nhanh và tâm lí, tình cảm của nhân vật chưa được khai thác kĩ. Mạch truyện nhanh khiến người đọc chưa thể định hình về từng giai đoạn. Và tình cảm của hai nhân vật chính trở nên khá nhạt nhòa khi tác giả chỉ lướt qua mà không phân tích về tâm lí, tình cảm của cả hai. Xuyên suốt câu chuyện, Hoàng Khiết dường như chỉ lấy góc nhìn của Nhiên để kể lại toàn bộ mà bỏ quên Hòa trong khi câu trích dẫn mở đầu truyện đang muốn nói về cả hai.

    ***

    Chậm xe buýt có thể trễ việc học, việc làm; vuột mất cơ hội có thể bỏ qua sự sửa chữa nhưng lỡ tình cảm có thể sẽ lỡ mất nhau, lỡ mất cả đời. Và sau câu chuyện của Nhiên, liệu ta có nên tự đặt câu hỏi cho bản thân rằng đã từng để lỡ những gì?

    “Trong cuộc đời này, có bốn thứ không bao giờ lấy lại được:
    Một là lời đã nói ra.
    Hai là mũi tên đã bắn đi.
    Ba là khoảng thời gian đã trôi qua.
    Và... cuối cùng, đau lòng nhất là những người đã từng bỏ lỡ.”


    -trích “Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời” (Kim Su Min)
     
  3. 37,463
    11,148
    783
    Karl Schmidt

    Karl Schmidt
    »๖Mỹ ɧầɥ Ʋươɳǥ«
    ✩Yêu Khí Xung Thiên✩
    Administrator

    Tham gia ngày:
    22/1/16
    @Diên Vĩ
    Ổn rồi nhé, em có thể đăng.

    Và sau 3 bài thì...

    Những bài sau, em thử thay đổi cách review xem, ý anh là đừng để những bài review của em chỉ có 'một màu', có thể thay đổi một chút, về trực quan, đầu tư một chút sẽ hấp dẫn người đọc hơn, về câu văn, cố gắng làm cho nó uyển chuyển hơn, về bố cục, thay vì trình bày từng đoạn dài cho từng phần, hãy thử diễn đạt kiểu ngắn - gọn - súc tích, nhưng vẫn đầy đủ những phần một bài review cần có.

    Vậy thôi, tối an.
     
  4. 827
    6,373
    283
    Quần Đùi Hoa

    Quần Đùi Hoa
    Chúa hề chìm đắm trong deadlines
    Dân Pay Của Tòa Soạn
    Vũy cá voi đội quần đùi hoa

    Tham gia ngày:
    20/3/16
    Cảm ơn anh nhiều ạ, em sẽ rút kinh nghiệm ở những bài tới. ^^
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này