1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Truyện Ngắn] Câu chuyện của cá và nước - Tam Cấp Niên

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn - Đoản Văn - Thơ' bắt đầu bởi Bạch Lam, 11/7/18.

Lượt xem: 21

  1. 156
    1,540
    148
    Bạch Lam

    Bạch Lam Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    15/6/18
    Câu chuyện của cá và nước
    Tác giả: Tam Cấp Niên
    Dịch: miakatama05 ( Tiệm bánh miakatama05 )
    Thể loại: Đam mỹ, 1 vs 1, ôn nhu công, hấp tấp thụ, chút võng du, HE.
    Số chương: Tổng cộng năm chương
    Couple: Vương Uông Dương x Vu Ngữ Lời dẫn Cá ra khỏi nước, thì sẽ là gì? Đáp, là cá chết khát chứ gì nữa. Vậy muốn hết khát thì phải làm sao? Đáp, trở về chốn cũ, đại dương mênh mông. Không phải là chuyện về động vật đâu nhé.
    (P.S: Tên của bạn thụ là Uông Dương, cũng có nghĩa là mênh mông bát ngát.)

     
  2. 156
    1,540
    148
    Bạch Lam

    Bạch Lam Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    15/6/18
    ☆Chương 1☆
    Mời đọc
    Vương Uông Dương buồn bực, rất buồn bực. Toàn bộ lí do vì sao cậu buồn bực, đều xuất phát từ việc cậu phải đối diện với chàng trai luôn cười híp mắt khi nhìn cậu này. Rõ ràng là bị thương rồi, tại sao lại vẫn đáng đánh như vậy chứ. Tại sao bản thân lại nghe lời giải thích của anh, tại sao lại lặng lẽ thừa nhận lời nói loạn xạ của anh, tại sao lại yêu anh tha thiết đến vậy, tại sao… lại giúp anh bán chính bản thân mình đi? Đều tại nó, không sai, đều tại giọng nói của người này, thật sự rất quyến rũ lòng người, từ quá khứ, đến hiện tại, đều làm người khác không cách nào lừa gạt, không có cách nào, từ chối chủ nhân của nó. Quen biết, hiểu rõ, dây dưa với người này… hết thảy tất cả, đều là do một người kiên trì tạo ra duyên phận này… —— “Này này, tui cũng đâu phải là trai ế, mấy người có cần sôi nổi như vậy không!” Vương Uông Dương không vừa lòng kêu lên, đáng tiếc, ba nam hai nữ trước mặt, hiển nhiên là không định bỏ qua cho cậu rồi. “Em xem người này thế nào?” “Đội trưởng đội bóng rổ? Không tốt không tốt, cả ngày chỉ biết chơi bóng rổ, làm gì có thời gian cùng anh tư đi chơi, pass (bỏ qua).” “Vậy người này thì sao? Người này cũng được lắm chứ.” “Ừ, khoa Toán, sinh viên ưu tú, nhưng gã này sao sao ấy, so với anh tư thì hoàn toàn là hai cấp bậc khác nhau! Tụi mình đúng là đang gấp, nhưng cũng không thể thấy loại bắp cải củ cải này rồi tùy tiện chọn được, pass.” “Vậy người này nhìn chung cũng được nè. Cao một mét tám mươi lăm, bằng tuổi chúng ta, lại còn là giám đốc nữa.” “Ừ, không tệ không tệ.” “Ừ, tướng tá đủ cao, lại còn có nguồn tài chính riêng nữa.” “Còn là một du học sinh về nước với trình độ học vấn cao, có văn hóa, có kiến thức!” “Nhất định sẽ chăm sóc người khác rất tốt.” “Ha ha, cuối tuần này không sợ anh tư vườn không nhà trống rồi.” “Này này! Mấy người tốt xấu gì cũng phải hỏi ý kiến của đương sự là tui chứ!” Vương Uông Dương là một nam sinh, năm người ngồi trước mặt cậu, lần lượt là ba người chung phòng với Vương Uông Dương, và hai người còn lại chính là ‘người nhà’ của hai chàng trong số ba chàng trai trên. Người lẻ ra kia, chính là anh cả, mà buổi họp mặt hôm nay, mục đích chính, là để bảo vệ anh cả. Không sai, chính là bảo vệ trinh tiết của anh cả, giải thoát anh cả khỏi tay của Vương Uông Dương. Tại sao lại nói như vậy ư —— bởi vì Vương Uông Dương là đồng tính. “Tụi tui chính là muốn tốt cho ông đó, ông nghĩ thử đi, bình thường tui và anh hai1 đi chơi với vợ rồi, ông đáng thương bao nhiêu, đơn cành lẻ chiếc.” “Làm gì có, không phải vẫn còn anh cả ở lại với tui sao.” Nói xong, Vương Uông Dương ấm ấm ức ức liếc anh cả. Anh cả lúc này lông tơ dựng ngược, xích gần vào anh ba hơn. “Kháo2, mấy người đừng có chống đối tôi như vậy, con thỏ không ăn cỏ gần hang mà.” “Đáng tiếc ông không phải là con thỏ.” Bạn gái của anh hai, vẻ mặt Tôn Miểu Miểu nhàn nhã nói, “Có thể dùng sự tiến hóa của nhân loại để chứng minh, cỏ gần hang, thông thường thì rất là ngon.” “Hơn nữa, đàn ông của người khác, cũng rất ngon đó.” Bạn gái của anh ba, Triệu Khả vừa nắm lấy bạn trai nhà mình, vừa phụ họa theo. Anh cả vừa nãy xích gần lại gần anh ba, chỉ có thể vô tội dịch xa qua một bên. Không sai, Vương Uông Dương công khai3 rồi, đương nhiên không phải là bản thân cậu không quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt, mà vì hai cô gái Tôn Miểu Miểu và Triệu Khả là loại người thường thấy nhất và nhiệt huyết nhất —— hủ nữ! Hai cô nàng chăm chú soi mói, điều tra tỉ mỉ, giương đông kích tây, minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương4, ngũ mã phanh thây, tra tấn bức cung,… haizz! Tóm lại, sau một loạt các biện pháp trên, thiên hướng tình dục của bạn Vương Uông Dương đã bị bại lộ một cách vô tội vạ! Sau sự rút lui của những phấn khích, quan sát, se duyên kết chỉ, và các kiểu YY5 nhiệt tình ban đầu, Triệu Khả và Tôn Miểu Miểu mới phát hiện ra nguy cơ. Đối với những đại thần hoặc không phải đại thần trong những câu chuyện kinh điển hoặc bại não thì phụ nữ đều là vật hy sinh! Mà xung quanh đồng tính, bất kể là do bẩm sinh hay là do nuôi dưỡng mà thành, luôn xuất hiện theo một nhóm đồng tính. Vì vậy, sau trận chiến bảo vệ hôn nhân và tình yêu, hai cô gái mở thêm một cuộc chiến hoàn toàn mới —— cuộc chiến bảo vệ trinh tiết, vắn tắt là, họp mặt nhau ở quán cơm ăn thử tại A Đại Đông Đại Tường… (Tuy nhiên bốn quý ông còn lại tỏ ra không để ý đến những liên hệ tất nhiên ngẫu nhiên trực tiếp gián tiếp các loại của hai cô nàng, nhưng vì sự ‘tôn sùng’ đối với hai cô nương đây, bọn họ quyết định giữ im lặng.) Vì vậy, sau khi Tôn Miểu Miểu và Triệu Khả cướp lấy vị trí của bốn cậu nam sinh, xuất hiện và cầm theo hai tập văn kiện. “Nè, Tiểu Dương Dương, đừng nghĩ bọn tui phí sức phí lực như vậy, thật sự chỉ là vì bảo vệ chồng yêu của bọn tui thôi, bọn tui còn cảm thấy bản thân ông cô đơn quá, tìm một người bầu bạn tốt hơn.” “Vậy sao mấy người không giới thiệu cho anh cả, ổng hẳn là dễ tiêu thụ hơn tui đó.” “No, no, chuyện đó không giống nhau. Vợ của anh cả, phương diện tuyển chọn rất rộng, có thể là toàn bộ các cô gái trên đất nước Trung Quốc này, ổng có thể tự tìm, nếu bản thân không có chủ kiến, thì vẫn còn bạn bè, gia đình có thể góp ý cho ổng, còn ông thì không giống vậy, xung quanh ông đâu có đồng loại nào đâu, hơn nữa ngoài bọn tui ra, còn có ai có thể góp ý cho ông về chuyện bạn trai của ông chứ?” Vương Uông Dương im bặt, không thể không thừa nhận, tuy rằng cậu tuyệt đối không tin mục đích của năm người này là muốn giúp mình ‘hết độc thân’, thế nhưng, lời Triệu Khả nói, thật sự là đúng. Năm đó Vương Uông Dương là sinh viên năm nhất, thì biết thiên hướng tình dục của bản thân. Thời thiếu niên bốc đồng, thích một người trong đội bóng rổ, cũng chính là đội trưởng, phát sinh rất nhiều dục vọng không thể nói bằng lời. Bắt đầu từ lúc đó, Vương Uông Dương liền rút khỏi đội bóng rổ, còn vì chuyện này mà cãi nhau một trận lớn với vị đội trưởng đó, kể từ đó cũng không còn liên lạc với nhau nữa. Ba mẹ lúc đầu có đến khuyên can, sau cùng Vương Uông Dương trong lúc tức giận đã nói toạc ra sự thật, kể từ đó hoàn toàn bị bạn bè cô lập… Đương nhiên, bây giờ Vương Uông Dương đã gần là năm cuối, ba mẹ từ cưỡng ép đến ngầm thừa nhận đến tiếp nhận, nhưng muốn ba mẹ giống như đám người này, góp ý cho bản thân cậu, sắp xếp gặp mặt, thì đúng là không thể. Chuyện đã đến nước này, Vương Uông Dương cũng không khó chịu nữa, tùy tiện lật một trang của văn kiện. “Quyết định là người này đi.” Thái tử gia đã chỉ điểm, chuyện này, cứ quyết định vậy đi. “Ớ, ông chắn chắn là người này chứ? “Rõ ràng tui cảm thấy tên giám đốc kia được hơn.” “Chi bằng anh tư ông xem xét lại thử?” “Lải nhải dong dài làm gì nữa? Đi làm quen cũng là tui, tui nói người nào thì là người đó, nhanh chóng gọi món đi!” Vương Uông Dương luôn để mắt đến người phục vụ mà từ lúc vừa tiến vào cửa thì đã nhìn chằm chằm bọn họ, cậu dám chắc rằng, cho đến khi cậu nói ra hai chữ ‘gọi món’ này, sắc mặt của người phục vụ liền tốt lên trông thấy. Ăn cơm xong, năm người liền chia nhau ra, nói chính xác hơn là anh hai anh ba dẫn các nàng đi chơi, cậu và anh cả quay về kí túc xá. “Nè, đây là nick QQ6 của người kia, hai người nói chuyện trước đi, làm quen với nhau trước sau đó cảm thấy được, thì đi gặp mặt, chúc ông thành công nhá!” “Được rồi, tui biết chừng mực mà, hôn nay cảm ơn nhé!” “Bọn tui ai ai cũng đang chờ uống rượu mừng của ông đó nha.” “Vậy thì ông lo chuẩn bị tiền mừng đi!” Một đoàn người tách ra làm hai, đường ai nấy đi. “Làm cách này được không” Tôn Miểu Miểu nhìn Triệu Khả. “Có gì đâu, tụi mình cũng giúp ổng đó thôi?” “Nhưng…” “Aiya, bà cũng không phải là mẹ ổng, đừng có tỏ vẻ giống như đau buồn khi gả con gái đi như thế chứ!” Về đến kí túc xá, đơn giản là tắm rửa sạch sẽ xong, Vương Uông Dương và anh cả liền trở thành trạng thái trạch nam7, mỗi người chơi máy tính riêng của mình, cửa lớn không ra cửa trong không bước, ngừng hết tất cả mọi hoạt động khác ngoại trừ đi vệ sinh, đôi bên không nói gì với nhau. Làm xong nhiệm vụ của môn phái, lại cùng bang hội sắp xếp lại đồng đội rồi thoát khỏi vài phó bản, Vương Uông Dương chuẩn bị đi khai thác mỏ để bán, thì đột nhiên nhíu mày, nhân vật nữ luôn bám lấy cậu giờ lại xuất hiện trong tầm mắt cậu rồi. Có trời mới biết cô ta đáng ghét như thế nào, nhưng cũng không thể nói bản thân chỉ thích đàn ông trước mặt một người không quen biết, lại càng không thể bịa ra những chuyện như đây là nick nhân yêu8 còn ngoài đời bản thân là một cô gái mà mọi người đều có kết thân thành chị em tốt, hơn nữa tệ một cái là, nhân vật nữ đó chính là người của công chúng, còn có một đám người theo đuổi, không thể đắc tội được. Vì vậy, bây giờ Vương Uông Dương chỉ có thể dùng kế có trình độ cao nhất trong ba mươi sáu kế —— chạy là thượng sách. Thoát khỏi trò chơi rồi, tâm trạng buồn chán đi lướt web, rốt cuộc, vào lúc bản thân ‘vô tình’ nhìn lướt qua tờ giấy đó lần thứ năm, thì mới đóng trang web lại, đeo tai nghe vào mở nhạc, sau đó, di chuyển con trỏ đến biểu tượng của QQ trên màn hình, nhấp đúp. Tuyệt đối không phải vì muốn biết đối phương là người như thế nào, chỉ là vì lâu quá không lên, nên đến khu trồng trọt thu thập rau củ mà thôi. Sau khi Vương Uông Dương nhìn thấy nông trại của mình chỉ còn cấp bốn và một bãi đất trống hơ trống hoác, cậu bỏ cuộc luôn, được rồi, cậu nên thêm nick người kia vào, nhưng chẳng lẽ không phải người khác giới thiệu bạn trai cho cậu sao, bản thân nên tìm hiểu kĩ hơn một chút chứ, nếu như không tốt, thì đi kiếm hai cô gái kia trả hàng! An ủi bản thân xong, Vương Uông Dương vui vẻ mở ô tìm bạn tốt, nhưng một chút cũng không biết rằng lúc bản thân nhập hàng số đó vào căn bản không có nhìn tờ giấy kia… Hở? Cá ra khỏi nước? Thật là một cái tên kì lạ, nhấn xem thêm. Hở? Lại còn phải kiểm chứng? Chậc… Triệu Khả chẳng có nói qua với mình là cần phải nhập ám hiệu nào đó, quên đi, mười ngón tay của Vương Uông Dương hoạt động, trong cái khung nhỏ xuất hiện vài chữ ‘Cá ra khỏi nước, không bị chết khát à?’, nhấn xác nhận. Nội dung kiểm chứng đã được gửi đi chờ đối phương xác nhận. Ừhm, trong thời gian ngắn này thì nên làm gì đây? Nhìn thời gian, mười một giờ, không biết đối phương ngủ chưa nữa, hôm nay tùy tiện chọn một người, ngay cả cái tên của người đó cũng không biết, lại không tiện hỏi hai cô nàng kia, tập văn kiện có chứa tư liệu của khách hàng nên không thể bị tiết lộ ra ngoài càng không thể cầm đi được. Quên đi, đi bước nào tính bước đó, lúc này đây, nhân vật nữ bám theo cậu kia chắn cũng đã đi ngủ rồi, thế là Vương Uông Dương cẩn thận đăng nhập, rất tốt, tên nhân vật đó trong danh sách thành viên của bang hội quả nhiên là màu xám, chỉnh sửa túi đồ một chút, rồi đi đào khoáng. Đợi đến sau khi Vương Uông Dương đào khoáng xong, đúc khoáng thành những khối, từ cỡ lớn đến cỡ nhỏ, bày bán được gần một nửa —— cái công cụ QQ chết tiệt đó vẫn không có động tĩnh gì! Ông đây đăng đợi ngươi đó, cho ngươi cơ hội để thể hiện bản thân, ngươi lại không biết trân trọng! Hừ, ông đây không đợi nữa! Vương Uông Dương cứ nghĩ người kia nhất định sẽ canh chừng máy tính mong ngóng được mình thêm bạn, hơn nữa sẽ xác nhận ngay lập tức, theo lý mà nói thì đương nhiên là cậu sẽ rất tức giận. Nhưng, cậu dường như quên mất, những người mà Triệu Khả và Tôn Miểu Miểu thu thập được, nhất định không thể là chuyện có thể làm trong thời gian ngắn ngủi được, vì thế, người ta không thể nào canh chừng máy vi tính mà mong ngóng cậu được. Nhưng, ai có thể yêu cầu một người đang tức giận dùng lí trí để xem xét lại vấn đề được? Đặc biệt là lúc người đó lại là Vương Uông Dương. Cá ra khỏi nước? Hừ, cho ngươi chết khát! Ngươi không chết khát thì ta sẽ cho ngươi chết mệt! Sau khi cố ý tạo một nhân vật phụ, đặt tên là ‘Cá chết khát’, kéo nhân vật đó đến khu yêu quái cho bọn nó đánh đến chết đi sống lại, Vương Uông Dương cảm thấy vẫn chưa đủ, uống ừng ực một ly nước lớn, thì mới cảm thấy dễ chịu hơn chút, nhưng không còn cảm giác muốn lên mạng nữa. Sau đó, anh cả không hiểu gì nhìn cái người lúc bình thường tuyệt đối sẽ không ngủ trước một giờ đêm là Vương Uông Dương, lại vứt con chuột và tai nghe đi, trèo lên giường trên, đi ngủ. Để nhân vật ‘Cá chết khát’ cô đơn ngồi ở bên dịch trạm9, bày đồ ra bán. Không biết có phải là vì oán giận sâu quá không mà vừa tờ mờ sáng là Vương Uông Dương đã tỉnh lại, nhưng không phải vì khát mà tỉnh, mà là vì bí mà tỉnh, sớm biết như vậy thì đã không uống nhiều nước… Sau khi mơ màng rời khỏi giường, Vương Uông Dương nhìn thấy khoáng thạch của ‘Cá chết khát’ đã bán sạch hết rồi, lúc trước vì sao lại không biết món này bán chạy như vậy? Nhìn lại nhật kí giao dịch, thì chỉ có một người mua. Phải biết rằng, loại khoáng thạch này là hàng cao cấp, tuy không dễ có được, nhưng chỉ cần là người chơi thì ai mà chẳng có thể luyện nó. Nhưng cũng có vài người quá lười để cày lại những phó bản đã chơi, có nhiều người toàn dùng phần lớn thời gian để đi đánh quái lên cấp, vì thế mới có những người đi cày phó bản cũ kiếm vật liệu như Vương Uông Dương. Nhưng chỉ một lần mà mua với số lượng lớn như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy. Hơn nữa, người mua đó, chính là ‘Biển rộng mênh mông’. Cái người tên ‘Biển rộng mênh mông’ này là cùng bang hội với mình, bình thường chẳng giao lưu gì mấy, vào bang lúc đánh trận năm mới đó. Lần đầu tiên chú ý người đó, chính là vì cái tên nhân vật nọ rất giống bản thân, cảm thấy rất có duyên. Sau đó, cảm thấy là tính cách của người này bản thân rất thích. Không nói nhiều, nhưng mỗi câu đều có ý nghĩa, thậm chí còn giống với một người lãnh đạo hơn cả bang chủ, tính ra thì đứng đầu về kĩ năng đánh phó bản ấy chứ. Hơn nữa, luôn có thể giúp đỡ người khác kịp thời khi họ cần, lại là người khiêm tốn trong lúc giúp đỡ thì không nhận lời khen ngợi của người khác. Mỗi lần bản thân gặp khó khăn đều đến giúp. Đáng tiếc nhân vật lại là nữ, nếu không… Nghĩ như vậy, đột nhiên cảm thấy bản thân không nên thu tiền của người ta. Quên đi, buồi tối gặp rồi nói sau. 1: Anh hai ở đây nghĩa là anh đứng thứ hai, chứ không giống như Việt Nam mình (anh hai = anh cả). 2: Kháo là từ dùng để chửi, như [bad word] trong tiếng anh. 3: Công khai thiên hướng tình dục hay gọi ngắn là công khai (tiếng anh: coming out, nghĩa đen: đi ra ngoài) chỉ việc một người đồng tính, song tính hoặc hoán tính tự nguyện tiết lộ thiên hướng tình dục và/hoặc bản dạng giới của mình. 4: Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương có nghĩa là ngoài sáng giả vờ làm thế này để che giấu việc chính làm ẩn mật trong tối, chọn cách tấn công không ai nghĩ tới. 5: YY nghĩa là ý dâm, hoang tưởng, tự sướng. 6: QQ là công cụ chat của Trung Quốc, giống như yahoo messenger. 7: Trạch nam là chỉ những người đàn ông chỉ thích ru rú trong nhà ôm lấy vi tính. 8: Nhân yêu trên game online hay dùng để chỉ một số người chơi chọn giới tính cho nhân vật khác với giới tính thực tế của mình. 9: Dịch trạm là trạm truyền công văn thời xưa[/SPOIL thêm: Câu chuyện
     
  3. 156
    1,540
    148
    Bạch Lam

    Bạch Lam Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    15/6/18
    ☆Chương 2☆
    Mời đọc
    Đến buổi tối, hai kẻ có vợ vui vẻ cùng nhau về nhà, tự nhiên, quan tâm đến Vương Uông Dương không ít. Không nhắc đến thì thôi, nhắc đến rồi Vương Uông Dương lại nổi giận, sắc mặt cũng không sáng sủa nữa. “Ồ ồ, xem ra không thuận lợi mấy à, thế nào thế nào, đối phương không nhìn trúng ông à, hay là ông không nhìn trúng đối phương? Không phải chứ, người ta điều kiện tốt như vậy mà.” “Ý ông là điều kiện của tui không tốt?” “Làm gì có, anh tư của chúng ta là đẹp nhất thế gian này, những người tầm thường không xứng với ông.” “Hơ hơ, tui cảm thấy ông cũng không tệ.” “Hả, hả? Đừng vậy chứ, anh tư, tui có vợ rồi, cái gọi là vợ của bạn không thể bắt nạt, ấy, không đúng, là…” “Được rồi được rồi, cho ông chút ánh mặt trời thôi ông vẫn rất xán lạn mà.” “Hì hì, tui không có nói là tâm trạng ông không vui nhé.” “Khụ khụ, khụ khụ.” “Nè! Ai ho khan đó!” Bạn Vương bắt đầu và tiếp tục tìm bắt lỗi. “Ai ho khan! Chưa thấy qua Tiểu Dương Dương không vui à?” Anh hại tự nhiên lại bắt đầu nịnh nọt. “Tui không có ho!” Anh cả lập tức thanh minh bản thân. Sau đó, ánh mắt của mọi người đều hướng về phía anh ba vừa đi ra từ nhà vệ sinh. “Gì vậy?” Anh ba không hiểu vì sao lại bị nhìn chằm chằm, không chịu lép vế mà trừng mắt lại. “Tui cảm thấy… âm thanh này… dường như là âm thanh của QQ lúc xác nhậc tin tức.” Sau đó, ánh mắt của mọi người, lại từ trên người anh ba, dời đến chiếc vi tính đang mở duy nhất, lại dời đến chủ nhân của chiếc vi tính —— chính là cái người vừa nãy ầm ĩ nhất là Vương Uông Dương… “Aiya aiya tui đi vệ sinh tí.” “Tui muốn cày phó bản, anh ba mau mở vi tính!” “Hả? Ờ.” Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ không phải là thời cơ tốt nhất để hỏi han. “Khụ!” Ho khan để giấu đi sự lúng túng, Vương Uông Dương hệ thống tin tức có hình chiếc loa, đúng là con cá kia! Hừ! Giờ mới nhớ đến tôi sao? Không được không được, bản thân sao lại giống như cô vợ đang giận thế này. Mở danh sách bạn tốt ra, quả nhiên nơi đó có cái con cá chết khát kia… ‘Tíc tíc tíc tíc’ Hành động rồi! Ánh sáng chớp nháy ý là có tin nhắn. Vương Uông Dương bình tĩnh lại, vừa nãy tim đập nhanh hơn tuyệt đối không phải là vì hào hứng, mà là vì tức giận, đúng, tức giận. Cẩn thận mở ra… “Kháo!” Bạn Vương thiếu chút nữa là lật bàn. Nắm chặt lấy con chuột, xem con chuột đó thành con cá kia, không ngờ, không ngờ, câu đầu tiên giữa hai người họ lại là! Bạn! Là! Ai?!!! Vương Uông Dương nhìn chăm chú vào màn hình, không biết tôi là ai mà anh cũng dám kết? Không sợ tôi là hacker là lừa gạt là gái làng chơi sao? — Anh! Đoán! Đi! — Đoán không ra thì mới hỏi cậu chứ. “Kháo!” Lại không nhịn được xúc động muốn lật bàn, Vương Uông Dương đánh bàn phím đến kêu lách cách. — Không biết tôi là ai mà anh còn dám kết ư? — Tin nhắn kiểm chứng của cậu rất thú vị, tôi cứ tưởng cậu là bạn học cũ. — Hả? Vậy mà anh còn hỏi tôi là ai? — Bời vì tôi cảm thấy, tôi không có bạn học nào ‘dễ thương’ như vậy, nhưng lại không nghĩ ra đáp án, nên chỉ có thể hỏi cậu. “Kháo!” Anh mới đáng yêu, cả nhà anh đều đáng yêu! Trong lòng Vương Uông Dương không tránh khỏi oán thầm, không lẽ muốn tôi nói rằng tôi tìm anh để xem mặt sao? Ngay lúc Vương Uông Dương đang cảm thấy rối rắm, thì con cá kia mở miệng. — A, tôi biết cậu là ai rồi. — Ồ? Vậy anh nói nghe xem thử. — Cậu là cái người tìm tôi để làm quen đúng không? “Kháo!” Ba người bạn cùng phòng còn lại đã qua quen với tính cách động kinh bất chợt của Vương Uông Dương, vì thế vẫn cắm đầu cắm cổ chơi như cũ. Cái tên này, không, cái con cá này, tuyệt đối là cố ý! Gì mà ‘cái người tìm tôi để làm quen’ cơ chứ? Rõ ràng anh mới là cái người đi kiếm người xem mắt, tuy ý nghĩa cũng không khác mấy, nhưng chủ ngữ không giống, nhưng mà sai một li đi một dặm, đây hoàn toàn là sự chênh lệch giữa chủ động và bị động, giữa được chào đón và hàng bán ế đó! Bạn Vương hít vài hơi thật sâu, mới kiềm chế không đập nát bàn phím. Sau sự kiện năm nhất đó, Vương Uông Dương chưa bao giờ nghĩ là sẽ đánh một người. — Hờ hờ, sao anh biết? — Vừa nãy Tiểu Triệu gọi điện cho tôi. Tiểu Triệu, Triệu Khả? Không nói thì quên mất tên đầu sỏ gây tội này. Nắm lấy di động, Vương Uông Dương đem toàn bộ sự bực tức lúc này xả hết lên nút bấm của di động. — Người mà bà giới thiệu cho tôi đang cố ý bới lông tìm vết đấy hả? — Hả? Sao lại thế? — Hờ hờ, người bình thường không thể nói ra những lời như vậy. — Aiya, anh ta là người rất tốt đó. Ông nên từ từ tìm hiểu đi, đừng có suốt ngày hấp tấp như vậy. — Nếu tui hấp tấp thì sẽ không ngồi đây nhắn tin cho bà! — Aizz, tốt xấu gì ông sẽ từ từ biết thôi, tại ông không tin con mắt của tui mà đi tin con mắt của ông chứ bộ. Không sai, câu nói này của Triệu Khả chặn hết những lời mà Vương Uông Dương định nói, người là do cậu chọn mà… Tuy không chọn cho đàng hoàng, nhưng cũng là lựa chọn của bản thân, nếu như lúc này nói không tốt, chẳng phải là đang tự vả vào miệng mình à? Thở dài não nề quay lại trước màn hình vi tính, nhìn thấy khung chat đó lại nổi giận. Nhưng từ trước đến giờ rầu rĩ không phải là tác phong của Vương Uông Dương, nhanh chóng nhấn nút tắt, đi chơi game. Thành phố huyên náo, người chơi đến rồi lại đi, tâm trạng của Vương Uông Dương nhẹ nhõm đi không còn buồn bực như nãy nữa. Ba bước cần làm: nhiệm vụ, phó bản, đào khoáng. Đáng tiếc, hôm nay làm đến bước thứ hai thì nhân vật nữ kia đến rồi… Đều tại con cá kia, làm chậm trễ thời gian của mình, lần này thì hay rồi! Kênh bang hội: Cô thỏ tinh nghịch: Anh Thiên Bá, gần đây sao anh không để ý tới em vậy hả. Đến rồi! Bị cướp cơ hội mất rồi! Thiên Bá (Vương Uông Dương): Đâu có đâu, gần đây hơi bận thôi. Cô thỏ tinh nghịch: Nhưng rõ ràng hôm qua em thấy anh, đáng tiếc lại chưa kịp đến nói chuyện, anh đã out rồi. Thiên Bá: Ấy, đó là do mạng trường không ổn định. Mấy người khác trong bang hội ôm theo đủ loại tâm trạng để xem đoạn đối thoại này, có người đố kị ghen tuông và căm hận, có người cho rằng không liên quan đến mình nên đủng đỉnh tắt đi, có người cười trên nỗi đau của người khác mà mong ngóng được xem kịch hay, có người quan tâm lại không tiện chen ngang, còn có người không hiểu chuyện, bất chấp tất cả chen vào —— ví dụ như kẻ dưới đây… Biển rộng mênh mông: Chào cả nhà. Quả cầu tròn tròn: Ôi ôi, Nước ơi rốt cuộc em cũng lên! Người ta nhớ em muốn chết! Tôi không phải là chuột: Cầu ơi em có cần phải bỏ anh không? Ma vương: Chú à chú sắp biến thành quái thục thử1 rồi kìa. Biển rộng mênh mông: Ai đó nên tòng phu cho tới cùng đi. Quả cầu tròn tròn: Ấy… Cô thỏ tinh nghịch: Chào chị Biển rộng mênh mông. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Hơ, Thỏ à gặp ai cô cũng kêu chị kêu anh hết, làm như cứ như đúng rồi ấy. Cô thỏ tinh nghịch: Chị ơi chị sao vậy? Có phải là giận rồi không? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Cô đừng gọi tôi bằng chị, ai lớn ai nhỏ vẫn chưa biết mà, tôi cũng chẳng dám làm chị của cô, có trời mới biết cô có bao nhiêu anh bao nhiêu chị rồi. Trời biết tại sao: Tôi cũng không biết nữa, tại sao chỉ có tôi mới biết? Tại sao Thiên sứ lại nghĩ là tôi biết vậy? Không thể không nói, Trời biết tại sao, đóng vai trò trong việc ngừng luôn cái chủ đề này. Kênh riêng: Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Thiên Sứ, bớt nói một câu đi. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Ồ, anh trai của người nào đó không vui à? Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Đừng làm loạn, người khác không biết không lẽ bà cũng không biết? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Là bởi vì biết ông thích đàn ông, nên mới không hiểu tại sao ông lại chăm lo cho nhỏ đó như vậy. Thôi, đi, đi đánh quái đi, hôm nay nhất định phải phải lấy được cái vòng cổ đó! Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Ok. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Được rồi, lát nữa tui kéo thêm Biển rộng mênh mông vào luôn. Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Biển rộng mênh mông? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Ừ, đúng đó, nói cho ông biết một chuyện, tên kia là nam đó. Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Là nam? Tên kia là nam? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Sao? Không lẽ ông thích người ta rồi? Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Làm gì có… Tui chỉ cảm thấy anh ta lợi hại thôi. Nhưng, tuy rằng ngày nay nhân yêu không ít, nhưng, tại sao anh ta lại nói với bà anh ta là nam thế? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Làm sao tui biết được! Nói chung chúng ta nên giữ bí mật đi. Chuyển chủ đề thành công, tâm trạng rối ren của Vương Uông Dương cũng bình tĩnh lại, bây giờ bản thân tốt xấu gì cũng có đối tượng hẹn hò rồi, không thể bắt cá hai tay được. Bỏ qua điểm cười thầm kia, Vương Uông Dương lại chú ý vào màn hình. Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Nhưng tui muốn nói, tui đã biết rồi. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: À, tui có nói chưa nhỉ? Đê ngăn chặn việc bí mật bị lộ… tui chỉ có thể giết người diệt khẩu thôi… Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: … Lát nữa tui nhất định chuyên tâm giết quái, hai tai không nghe chuyện bên ngoài đâu, chỉ chú ý vào cái vòng cổ Truy Hồn kia. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Ngoan. Kênh tổ đội: Nhớ em mỗi ngày: Hôm nay bang chủ không đến à? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Ừ, ổng nói sau mười một giờ mới lên, nhưng tui rủ Biển rộng mênh mông đến, cô ấy cũng là thích khách. Trời biết tại sao: Tại sao bang chủ không đến? Tại sao Thiên sứ lại biết? Tại sao quan hệ giữa Thiên sứ và Biển rộng lại tốt như vậy? Những người khác: … Thiên Bá: Đúng rồi, Biển rộng, gần đây cô có cần khoáng cao cấp không? Biển rộng mênh mông: Không có, sao vậy? Thiên Bá: Hôm qua tôi thấy cô mua hết khoáng thạch của nick nhân vật phụ của tôi, nếu cô cần thì cứ nói với tôi, giúp đỡ không cần tiền. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Không sai, không cần khách sáo với thằng đó, lấy của nó một ngàn viên đi! Thiên Bá: … Bà làm như tui là núi khoáng không bằng… Biển rộng mênh mông: Cá chết khát là anh? Thiên Bá: Ừ. Nhớ em mỗi ngày: Phụt! Cái tên này! Trời biết tại sao: Tại sao Thiên Bá lại là Cá chết khát? Tại sao cá lại bị chết khát? Tại sao tôi lại không hiểu hai người đang nói gì vậy? Những người khác: Chúng tôi cũng không hiểu hai người đang nói gì! Biển rộng mênh mông: Quái đến rồi. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Hôm nay nhất định phải kiếm được vòng cổ! Anh em, lên! Nhưng, hy vọng của Thiên sự lại bị phá vỡ, bởi vì… Kênh bang hội: Cô thỏ tinh nghịch: Anh Thiên Bá, anh Thiên Bá nhanh đến cứu em! Vương Uông Dương vừa đánh lui được một đợt quái, chỉ nhìn thấy kênh bang hội hiện ra câu này, lúc này nhíu mày, quyết định lờ đi. Kênh tổ đội: Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Ôi, em gái nhà cậu kêu cậu kìa, anh. Thiên. Bá. Thiên Bá: Thiên sứ… Nhớ em mỗi ngày: Chẳng lẽ Thiên Bá là người đầu tiên trong gia tộc chữ Thiên2 của chúng ta lấy vợ ư? Trời biết tại sao: Tại sao Thiên Bá lại là người đầu tiên? Tại sao Thiên Bá nhất định phải lấy người kia? Tại sao không phải là gả cho người kia? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Trời, biết tuốt ơi rốt cuộc ông cũng nói được một câu ra hồn! Thiên Bá: Thiên sứ! Biết tuốt! Hai người! Biển rộng mênh mông: Tuy rất không muốn cắt ngang mọi người, nhưng, quái kìa. Sau đó, mọi người lại bắt đầu màn giết chóc thứ hai. Cô thỏ tinh nghịch vẫn ở kênh bang hội cầu cứu như cũ, hơn nữa đối tượng rất rõ, mục đích cũng rất rõ, nhưng Thiên Bá bây giờ chẳng có thời gian để quan tâm mà cũng chẳng muốn trả lời lại. Người bình thường hẳn là hiểu chuyện gì đang xảy ra, đáng tiếc, luôn có phần tử thích đổ thêm dầu vào lửa, bản thân không có được thì ghen tị. Kênh bang hội: Quả Vũ: Thiên Bá, cậu không thấy lời cầu cứu của Thỏ nhỏ hả? Sao không dám nói gì thế? Quả cầu tròn tròn: Làm ơn đi, cô ấy cầu cứu nãy giờ hơn mười phút rồi, đã chết rồi cũng đầu thai luôn rồi. Quả Vũ: Mày có ý gì, dám nói Thỏ nhỏ lừa gạt hả? Tôi không phải là chuột: Thằng nhóc này, khả năng đọc hiểu của mày có vấn đề à, hay là do khả năng đọc hiểu của tao có vấn đề nhỉ? Sao tao lại cảm thấy hai chuyện này chẳng liên quan gì với nhau? Quả Vũ: Kháo, mày… #$%!%@%!@ Bên kia ầm ĩ trong bang hội, Vương Uông Dương chỉ có thể nhíu mày, vì Boss xuất hiện rồi, ngay cả kênh đồng đội và kênh riêng bản thân còn không nhìn kịp, lúc này mà phân tâm, tuyệt đối phải đặt những thứ khác ra khỏi đầu hết. Chỉ có thể đợi lát nữa chơi xong rồi giải quyết. ‘Tíc tíc tíc tíc’ Khốn kiếp, đang lúc này mà QQ lại kêu cái mông, hơn nữa cửa sổ lại còn tự động hiện lên? Ai cài đặt kiểu này vậy??!! Hên là Boss chỉ còn một cây máu, vì thế không bị sự ngừng tay nừa chừng của Thiên Bá làm hỏng nhiệm vụ. Vương Uông Dương nhìn khung chat, là con cá kia, nhưng đây là ý gì vậy? — Cậu thích phụ nữ? Xém chút nữa là quên mất nhân vật này, nhưng… đây là câu hỏi gì vậy! Nếu như ông đây thích phụ nữ thì có cần đi làm quen với ngươi không? — Không thích, anh thích à? — Không, nếu như tôi thích phụ nữ thì đã không làm quen với cậu. Kháo, hiểu lòng bản thân mà lại không hiểu người khác ư? Nhưng bây giờ Vương Uông Dương không có thời gian nói lí với anh, vì Thiên sứ cũng tham gia vào cuộc đấu mồm trong bang hội rồi, nhân vật chính là mình không thể không ra mặt được. Vương Uông Dương vừa sắp xếp từ ngữ cho đàng hoàng, đang đánh chữ, thì Biển rộng mênh mông kia lên tiếng. 1: Quái thục thử chỉ những người đàn ông trung niên biến thái thích con gái dưới vị thành niên. Trong tiếng trung, thục thử phát âm gần giống với chú (thúc thúc). 2: Gia tộc chữ Thiên (天字家族) ở đây là chỉ ba người Thiên Bá (天霸), Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ (天使的身材魔鬼的脸) và Nhớ em mỗi ngày (天天想你).
    Xem thêm: Câu chuyện của cá và nước - Tam Cấp Niên
     
  4. 156
    1,540
    148
    Bạch Lam

    Bạch Lam Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    15/6/18
    ☆Chương 3☆
    Mời đọc
    Biển rộng mênh mông: Chúng tôi đang cày phó bản. Quả Vũ: Tôi biết chứ, từng người các người chẳng phải đang cày phó bản sao? Sâu bướm trời thu: Kháo, mấy người bọn họ túm tụm với nhau cả ngày, chẳng biết đang chơi cái gì. Cày phó bản thì không thể nói chuyện được à? Ai mà chưa cày qua! Biển rộng mênh mông: Tôi cảm thấy không cần thiết phải nói. Nhớ em mỗi ngày: Biển rộng mênh mông bạn đừng dùng tiếng người nói chuyện với bọn họ, bọn họ nghe không hiểu đâu. Cô thỏ tinh nghịch: Mọi người đừng cãi nhau nữa, đều tại em không tốt, em không nên làm phiền anh Thiên Bá. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Kháo, cô làm ơn đừng có gọi anh này anh nọ nữa được không? Ai là anh của cô? Quả Vũ: Xí, mỗi ngày lúc được kêu là anh thì không phản bác gì, thời điểm quan trọng thì lại không đến giúp, giả bộ cái rắm! Sâu bướm trời thu: Đúng đó, thật là làm người khác ghê tởm, em mình bị bắt nạt cũng không biết cứu. Biển rộng mênh mông: Vừa nãy là tôi lên nick của cậu ấy, tôi không phải anh của cô ta, vì thế có cần đi cứu không? Câu này vừa ra, Vương Uông Dương ngây người, mọi người cũng ngây người. Nhưng có ngây người thì cũng phải giúp người nhà mình phản bác lại. Nhớ em mỗi ngày: Đúng đó, Thiên Bá không có ở đó thì cứu thế quái nào được. Mấy người nói thì hay lắm, sao không tự đi cứu đi? Sâu bướm trời thu: Người ta tìm anh Thiên Bá, chúng tôi sao dám cướp đi nhiệm vụ cao quý của ai đó. Quả Vũ: Được kêu là anh thì phải có trách nhiệm, em mình gặp nạn thì phải đến cứu, không đến cứu rồi còn ở đó đánh rắm nữa. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Mẹ mày Quả Vũ mày mới đánh rắm đó, hèn gì chúng ta chẳng bao giờ kết bạn được. Cô thỏ tinh nghịch: Tại sao chị lại lên bằng nick của anh Thiên Bá? Câu hỏi của Cô thỏ tinh nghịch hỏi trúng nghi ngờ của mọi người. Mí mắt của Vương Uông Dương đột nhiên hơi giật giật, sao lại có dự cảm không lành vậy? Quả nhiên, câu tiếp theo, thay đổi triệt để định mệnh của Vương Uông Dương. Biển rộng mênh mông: Vì tôi là vợ của Thiên Bá. … Đây là lần đầu tiên Kênh bang hội yên tĩnh nhất trong lịch sử. Vợ? Chuyện lúc nào vậy? Tại sao cậu là đương sự mà cũng không biết có chuyện này? Vương Uông Dương buồn bực phát hiện, vừa nãy bản thân không kịp chen lời nói vào là một quyết định sai lầm, bởi vì, bây giờ càng không thể chen lời vào. Kênh riêng: Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Thiên sứ, chuyện gì đang xảy ra vậy? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Tui cũng muốn biết lắm chứ! Bạn nói với Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Không phải là bà thông đồng với anh ta hả? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ nói với bạn: Tui còn tưởng là hai người yêu nhau sâu đậm rồi thông đồng với nhau đó! Kênh bang hội: Cô thỏ tinh nghịch: Chị Biển rộng mênh mông nói gì vậy, sao chị là trở thành vợ của anh Thiên Bá rồi? Kết hôn chưa? Sao em lại không biết vậy. Anh Thiên Bá, lời chị ấy nói có thật không? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Ồ, Thiên Bá có chuyện gì thì đều phải cho cô biết à? Cô là mẹ cậu ấy chắc? Sâu bướm trời thu: Không thể nói như vậy được, chúng ta cùng một bang hội, đáng lẽ kết hôn thì phải nên nói một tiếng chứ. Nhớ em mỗi ngày: Những từ ngữ này từ miệng bạn nói ra sao lại kì lạ vậy? Vừa nãy lúc cãi nhau thì sao không nói chúng ta là một bang hội đi. Kênh riêng: Bạn nói với Biển rộng mênh mông: Chuyện gì vậy? Biển rộng mênh mông nói với bạn: Cậu có muốn thoát khỏi Cô thỏ tinh nghịch không? Bạn nói với Biển rộng mênh mông: Muốn thì muốn, nhưng mà… Biển rộng mênh mông nói với bạn: Tôi là nam. Bạn nói với Biển rộng mênh mông: Tôi biết. Biển rộng mênh mông nói với bạn: Tôi biết cậu thích đàn ông. Bạn nói với Biển rộng mênh mông: Ớ… đừng nói giỡn chứ. Biển rộng mênh mông nói với bạn: Thiên sứ nói với tôi, đây là bí mật đổi lại. Bạn nói với Biển rộng mênh mông: Ơ… Ừ. (Hai người các người trao đổi bí mật thì cần gì phải dùng bí mật của tôi ra để đổi vậy!) Biển rộng mênh mông nói với bạn: Vì vậy… Bạn nói với Biển rộng mênh mông: Vì vậy? Biển rộng mênh mông nói với bạn: Chúng ta có thể thử. Chúng ta có thể thử, chúng ta có thể thử… đây là, tỏ tình?! Bạn nói với Biển rộng mênh mông: … Biển rộng mênh mông nói với bạn: Sau cuộc đối thoại này, thừa nhận trong bang hội trước, thoát khỏi Thỏ, hay là cậu thích cô ta? Không phải tôi đã nói lúc trước rồi sao! Vương Uông Dương oán thầm. Bạn nói với Biển rộng mênh mông: Đương nhiên là không thích rồi! Biển rộng mênh mông nói với bạn: Vậy thì được, xuống mạng trước, rồi lên lại. Kênh bang hội: Biển rộng mênh mông: Tôi đã gọi điện thoại cho chồng tôi rồi, anh ấy sẽ về ngay, để anh ta nói rõ cho các bạn. Chồng!!! Điện thoại!!! Đây là ngoài đời thực luôn đấy! Sấm chớp trên bình địa đó, lúc này trong bang hội bùng nổ, tiếp theo là những kiểu tin nhắn riêng tư các loại. Vương Uông Dương đau đầu nhìn lời nói của Biển rộng mênh mông, giờ đây, đâm lao thì phải theo lao thôi. Nhấn nút out, sau đó lại lên lại. Thật muốn cảm thán, có trời mới biết bản thân bị trúng gió gì rồi! Kênh bang hội: Thiên Bá: Tôi về rồi đây, chuyện vừa nãy tôi đều biết hết rồi. Biển rộng mênh mông: Chồng ơi, bọn họ không tin em là vợ của chồng. Cô thỏ tinh nghịch: Anh Thiên Bá ơi có thật không? Thiên Bá: … Ừ. Cô thỏ tinh nghịch: Anh Thiên Bá anh không có nói cho em biết. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Người ta là tình nhân, cần gì phải nói cho cô? Biển rộng mênh mông: Thỏ, chồng nhà tôi theo đuổi cô à? Cô thỏ tinh nghịch: … Ấy, dâu có… nhưng… Biển rộng mênh mông: Vậy không cho cô biết là chuyện bình thường. Cô thỏ tinh nghịch: … Ơ… Quả Vũ: Thỏ đừng buồn, tên này không đáng. Sâu bướm trời thu: Đúng đó, cái bang lục đục nội bộ này, đừng nên ở lại nữa. Ông trời thưởng cho người siêng năng: Ồ ồ, chuyện gì vậy? Vừa nãy dường như tôi nghe thấy bang hội của chúng ta có lục đục, muốn ra khỏi bang à? Sao mà tôi vừa mới lên thì lại có tin tức kinh khủng này rồi? Nhớ em mỗi ngày: Bang chủ, anh đến rồi. Thiên Bá: Bang chủ. Biển rộng mênh mông: Bang chủ. Ông trời thưởng cho người siêng năng: Ồ ồ, Biển rộng mênh mông, nghe nói em với Thiên Bá bí mật sống chung phải không? Biển rộng mênh mông: Dạ. Thiên Bá: Gì mà bí mật sống chung… Biển rộng đừng có bình tĩnh trả lời như vậy… Ông trời thưởng cho người siêng năng: Ồ ồ, vậy bang chủ đây cũng hài lòng, Thiên Bá cũng cưới được vợ rồi. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Hừ, lo cho anh trước đi bang chủ, anh xem cái bang lục đục nội bộ chẳng ai thèm ở nữa này. Cô thỏ tinh nghịch: Không phải em, em rất thích bang hội này của chúng ta. Quả cầu tròn tròn: Thiên sứ có nói là cô không? Còn nữa, chúng ta của cô ở đây là ai, bọn tôi không chịu nổi đâu, cô với đám anh chị của cô đi hết đi. Tôi không phải là chuột: Cầu, em nói như vậy là không đúng rồi, em không thể vì người khác não tàn mà khai trừ người ta. Cần phải có tinh thần thương yêu đồng đội chứ. Ma vương: Đánh là thương mắng là yêu. Ông trời thưởng cho người siêng năng: Ờ, mọi người nên đùm bọc lẫn nhau, vì cái gọi là… Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Im miệng! Trời biết tại sao: Tại sao bang chủ lại về ngay lúc này? Tại sao bang chủ không hỏi đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại bắt đầu như vậy? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: … Ông cũng im miệng đi! Quả Vũ: Tôi không thể ở lại cái bang này nữa, tất cả đều do họ Thiên mấy người làm loạn lên, căn bản đâu cho chúng tôi một chỗ đứng. ‘Quả Vũ bất đồng quan điểm với bang hội này, đã ra khỏi bang.’ Sâu bướm trời thu: Đúng đó, cái bang lục đục nội bộ này, nơi nào cũng có, ông đây không ở nữa. ‘Sâu bướm trời thu bất đồng quan điểm với bang hội này, đã ra khỏi bang.’ ‘Cô thỏ tinh nghịch bất đồng quan điểm với bang hội này, đã ra khỏi bang.’ Quả cầu tròn tròn: Trời, tôi có nhìn nhầm không, cô ta cũng ra khỏi bang luôn hả? Ma vương: Vừa nãy cô ta còn nói chúng ta nữa chứ, thật là, tâm tư phụ nữ, như cây kim dưới đáy biển. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Chủ động ra khỏi nhóm à? Ông trời thưởng cho người siêng năng: Không, anh đá ra đó, ba người họ không phải là một nhóm à? Nhớ em mỗi ngày: Ôi! Bang chủ của em, cuối cùng anh cũng ra oai được một lần! Anh đã dẹp loạn cho mọi người trong bang! Ông trời thưởng cho người siêng năng: Anh đã cảm thấy cô ta sớm muộn gì cũng ra, tự mình ra không bằng để anh đá một phát, vì anh luôn muốn sử dụng thử chức năng này. Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: … Em biết rồi. Biển rộng mênh mông: Xin lỗi, đều là lỗi của em. Thiên Bá: Không, là lỗi của em. Trời biết tại sao: Tại sao hai người các bạn muốn xin lỗi? Tạu sao bọn họ lại ra khỏi bang? Tại sao bang chủ vẫn chưa trả lời câu hỏi của em? Nhớ em mỗi ngày: Ông trời ơi! Kéo cái tên này về đi! Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Không quan tâm chuyện của hai người nữa, ở đây tui với bang chủ xử lí là được rồi, hai người đi mà làm rõ mọi chuyện của mình đi! Ông trời thưởng cho người siêng năng: Ồ ồ? Sao anh lại cảm thấy ở đây vẫn có một bí mật to lớn nhỉ? Thân hình thiên sứ khuôn mặt ác quỷ: Nguyên Phương, anh biết sự thật mà… Biển rộng mênh mông: Ừ, vậy chúng tôi đi trước. Chúng tôi, là đi với tôi á? Vương Uông Dương có chút kích động, chút gấp gáp. Cái người Biển rộng mênh mông này… vừa nói là ý gì? Vương Uông Dương cảm thấy tim đập nhanh hơn, sao lại tự nhiên nóng lên thế này? Ngay lúc Vương Uông Dương đang bối rối đợi Biển rộng mênh mông chuẩn bị nói cái gì rồi trả lời làm sao rồi thực hiện như thế nào, cậu phát hiện… ảnh đại điện đó, xám đi… “… Kháo!” Buồn bực tắt trò chơi, làm bản thân còn có một tia mong đợi hụt nữa chứ. Xí! Ông đây không có mong đợi! Không có! ‘Tíc tíc tíc tíc’ Tên nào không có mắt vậy! Vương Uông Dương dời chuột đến biểu tượng đang phát sáng, ‘Cá ra khỏi nước’? Mở ra… — Chúng ta giải quyết chuyện của chúng ta đã, tắt trò chơi đi. — Trò chơi gì? — Không phải Thiên sứ để chúng ta giải quyết chuyện của chúng ta à? Hay là cậu quên mất câu hỏi vừa nãy tôi hỏi rồi? — … Thiên sứ… trò chơi… chẳng lẽ… — Ừ, cậu đoán đúng rồi. Tôi đã đoán gì đâu mà đúng!!! Vương Uông Dương tức đến nhảy dựng lên. — Anh là Biển rộng mênh mông. — Ừ, cũng không đến nỗi ngốc. — … Ngươi giỡn ông à! — Đâu có đâu. — Anh còn nói không có, anh sớm biết tôi là ai rồi, vậy mà lúc kết bạn với tôi còn hỏi tôi là ai. — Lúc đó tôi thật sự không biết cậu là ai. — Xạo… sao anh biết tôi là Thiên Bá? — Cậu tự nói đó thôi. — Hả? Tôi nói hồi nào? — Không phải cậu thừa nhận cậu là ‘Cá chết khát’ à? — Chỉ có vậy thôi mà cũng biết là tôi? — Ha ha, cá ra khỏi nước, thì không phải là cá chết khát à? Đây chính là tin nhắn kiểm chứng của cậu đó thôi. Suy luận một chút, chỉ cần động não một tí là ra ngay ấy mà, thật ra trong lòng tôi cũng muốn thử vận may mình mà đi hỏi cậu, không ngờ suy luận của tôi chuẩn không cần chỉnh. — … Anh lợi hại lắm… — Tôi giải thích nhiều như vậy, chỉ là muốn nói với cậu, từng câu mà tôi đã nói, đều là nghiêm túc. — Là ý gì? — Ừhm, tôi nói tôi không có giỡn với cậu là sự thật, tôi nói tôi không thích phụ nữ là sự thật, tôi nói lúc bắt đầu tôi không biết cậu là ai là sự thật, tôi nói… chúng ta thử đi, cũng là sự thật… “… Kháo!” Bạn Vương, hai tai có hơi đỏ lên, “Hôm nay sao mà nóng thế!” — Cậu thấy tôi có thể không? — Có thể gì? — Đủ điều kiện không? — Điều kiện gì? — Quen với cậu. — … Ừhm… — Vậy chúng ta gặp mặt đi. — Ừ…
    Xem thêm: Câu chuyện của cá và nước - Tam Cấp Niên
     
  5. 156
    1,540
    148
    Bạch Lam

    Bạch Lam Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    15/6/18
    Chương 4
    Mời đọc
    Nắng chiếu gay gắt, bạn Vương Uông Dương, đứng ở công viên người đến người đi, chết tiệt thật, gì mà mặc đồ trắng chứ, toàn cái công viên này đều mặc áo T-shirt trắng hết kìa! Làm sao nhận ra nhau đây!

    Nhưng, Biển rộng mênh mông chính là Cá ra khỏi nước, chính là người đàn ông mà Triệu Khả và Tôn Miểu Miểu giới thiệu cho mình, không thể không cảm thán, thế giới này nhỏ thật, nhưng, điều này không phải chứng minh rõ là bọn cậu có duyên sao?

    “Cái đó, xin hỏi, cậu có phải là cậu Vương không?” Một giọng nói rụt rè vang lên từ phía sau, Vương Uông Dương hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười tự tin duyên dáng nhất, xoay người lại một cách hoàn mỹ, sao đó —— muốn bỏ chạy.

    Đứng trước mặt cậu, là một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi trắng, trán đầy mồ hôi, trong tay còn cầm một chiếc cặp đựng văn kiện, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là —— cái bụng bự có thể so sánh với bà bầu bảy tháng kia là thế nào!!!

    Vương Uông Dương lần đầu tiên trong lịch sử cảm thấy hận duyên phận của mình.

    Cắn răng đi theo người đàn ông trung niên đó vào nhà hàng, không khí mát lạnh làm cho đầu óc Vương Uông Dương có chút tỉnh táo lại. Không có gì hết, xem mặt đâu nhất định phải thành công đâu.

    Nhưng trong lòng vẫn có chút không vui, tính cách của Biển rộng mênh mông, bản thân rõ rằng rất thích, hôm qua lúc người ta gọi mình là chồng, bản thân lại còn động lòng nữa, nhưng một chút động lòng đó, sau khi nhìn thấy người đàn ông trước mắt thì hoàn toàn bị dập tắt. Tuy rằng đừng bao giờ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, nhưng hy vọng càng to thất vọng càng lớn đó, vì thế mới có cách nói kiến quang tử1 này!

    Vương Uông Dương ăn lấy uống để, người đàn ông thì ba hoa chích chòe, không khí khá là hài hòa.

    “Cái đó, cậu Vương, nói cũng nhiều rồi, tin rằng cậu đã có một vài hiểu biết rồi, vậy, cậu xem xem những điều khoản trong hợp đồng này thế nào?”

    Hợp đồng? Điểu khoản? Chẳng lẽ người này định kết hôn với mình? Không thể được!

    Vương Uông Dương dán mắt vào bản hợp đồng đó, càng nhìn càng mờ mịt.

    “Đây là gì?”

    “À, đây là hợp đồng sản phẩm của công ty chúng tôi, nếu như cậu Vương cảm thấy có chỗ nào không được, chúng ta có thể thảo luận.”

    “Không phải, tôi không phải hỏi đây là hợp đồng gì, tôi hỏi tại sao lại đưa tôi thứ này?”

    “Cậu Vương lại nói đùa rồi, tuần trước chúng ta đã hẹn rõ là hôm nay gặp mặt rồi, không phải là để thảo luận các điều kiện trong bản hợp đồng sao?”

    “Ông nói tuần trước?” Vương Uông Dương chắn chắn rằng tuần trước bản thân vẫn không biết Biển rộng mênh mông là đối tượng xem mắt, chẳng lẽ…

    “Ông có phải là Biển rộng mênh mông không?” Vương Uông Dương cẩn thận hỏi, sợ rằng những phỏng đoán của bản thân là đúng thì sẽ bùng nổ.

    “Biển rộng mênh mông? Đó là gì vậy?”

    Phù, Vương Uông Dương đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.

    Người đàn ông trước mặt dường như hiểu ra được điều gì đó. “Cậu không phải là cậu Vương?”

    “Không, tôi họ Vương.” Người đàn ông trước mặt vừa muốn thở phào nhẹ nhõm, thì Vương Uông Dương lại nói, “Nhưng tôi không phải cái cậu Vương muốn kí hợp đồng gì đó kia, hôm nay tôi đến là để xem mặt.”

    “Chậc…”

    “Ừhm, cảm ơn bứa thết đãi của anh, nhưng tôi cảm thấy, tôi phải đi.” Vương Uông Dương nói xong, chạy như bay đi trước khi người đàn ông đó tỉnh táo lại, đùa chứ, chạy chậm lại bắt mình trả tiền cơm thì làm thế nào.

    Nhưng, sự trì hoãn này, đã làm quá thời gian hẹn với Biển rộng mênh mông, hôm qua lại kích động quá, quên mất cần phải xin số điện thoại, aizz… hỏng kế hoạch, chỉ có thể về kí túc xá trước, đổi ngày hẹn.

    Buổi tối lên QQ, nói hết mọi chuyện cho Biển rộng mênh mông, Biển rộng mênh mông tỏ ra quan tâm, sau đó trao đổi số điện thoại, Biển rộng mênh mông nói công ty anh thứ sáu có tổ chức một trận đấu bóng rổ, Vương Uông Dương hỏi người ngoài có thể tham gia không, Biển rộng mênh mông lập tức nói được.

    “A, lại quên hỏi tên của anh ta. Aizz, thôi, dù sao cũng biết Biển rộng mênh mông với Cá chết khát mà.” Không biết thân hình thật sự của Biển rộng mênh mông như thế nào nữa? Chơi bóng rổ thì hẳn là sẽ không quá mập hoặc quá ốm, người phải cao nữa, thành viên chủ lực chắc, sao đó lúc dẫn bóng thì… Vương Uông Dương đột nhiên ngừng lại, bởi vì cậu lại vô tình nghĩ dáng vẻ của Biển rộng mênh mông thành của vị đội trưởng đội bóng rổ hồi năm nhất kia.

    “Kháo, ông đây quả nhiên rất hận hắn, hại ông hai năm không chơi bóng rổ.” Vương Uông Dương chưa kịp bồi hồi được lâu, thì đã tắm rửa đi ngủ rồi.

    Cuối cùng cũng đến ngày đó, Vương Uông Dương phát hiện bản thân còn hồi hộp hơn lần trước. Đứng trước cửa sân bóng rổ đi qua đi lại, rất lâu mà vẫn chưa đi vào. Sau đó cậu nghĩ một chút, cậu không quen Biển rộng mênh mông, Biển rộng mênh mông theo tự nhiên thì cũng sẽ không quen cậu, vậy cậu sợ cái gì, nhiều người lạ mặt đến thế mà.

    Sau đó, Vương Uông Dương ra vẻ bình tĩnh đẩy cửa đi vào… sau đó, trợn tròn mắt…

    Dễ nhận thây rằng cậu quên mất, đây là trận đấu bóng rổ nội bộ của công ty người ta, những người tham gia đều là người nội bộ hết, theo lý thì sẽ quen nhau, hơn nữa, cậu phát hiện ánh mắt của mình hướng về bóng dáng của cô gái quen thuộc.

    “Vương Uông Dương!”

    “Triệu Khả…”

    “Sao ông lại ở đây?”

    “Sao bà lại ở đây?”

    Hai người trăm miệng một lời nói.

    “Đây là nơi luyện tập của tui.”

    “Ồ.”

    “Ồ gì mà ồ, ông đến đây làm gì?”

    “Tui…”

    “Vương Uông Dương, đã lâu không gặp.”

    “Hả?” Vương Uông Dương nghe thấy một giọng nói quen thuộc, cả người khẽ run, chầm chậm quay người lại, quả nhiên là anh ta —— rực rỡ muôn trùng ôm trái bóng, đứng ở giữa sân, tựa như lúc trước…

    “Vu Ngữ…”

    “Từ sau khi năm nhất… chúng ta không gặp nhau nữa.”

    “Ờ… Nghe nói cậu xuất ngoại…”

    “Ừ, năm nay mới về.”

    “Vu tổng! Nhanh đến khởi động!”

    “Cậu đi đi…”

    “Ừ…” Vu Ngữ ôm lấy trái bóng bước hai bước, sau đó quay đầu lại, “Cậu…”

    “Tôi sao?” Cậu một chút cũng không phát hiện ra tốc độ quay người của mình nhanh biết bao.

    “Không có gì, lát nữa có muốn chơi hai ván không?”

    “Có được không? Tôi…”

    “Đương nhiên, tôi rất nhớ những ngày cùng nhau chơi bóng rổ lúc trước, chúng ta luôn cùng nhau không phải sao? Chỉ cần chúng ta cùng nhau, thì không có gì là không thể, không phải sao?” Giọng nói của Vu Ngữ đã không còn là chất giọng trẻ trung của người con trai hồi đó nữa, trầm ổn mà mê hoặc Vương Uông Dương.

    Lúc trước đã như vậy rồi, mê hoặc bản thân vào đội bóng rổ, mê hoặc bản thân hợp tác với anh ta, mê hoặc bản thân… điên cuồng thích anh ta, sau đó, lại tàn nhẫn phá vỡ ảo mộng của bản thân.

    Nhìn thấy Vu Ngữ chìa tay ra, Vương Uông Dương rõ ràng quên mất bản thân đang ở đâu, muốn tránh anh là điều đầu tiên, Vương Uông Dương bước về phía trước.

    Chỉ cần bọn họ cùng nhau, thì không có gì là không thể ư? Đáng tiếc, chúng ta không bao giờ có thể ở bên nhau, đúng không…

    “Cẩn thận!”

    Vương Uông Dương không chú ý đến bản thân đã đứng trên bậc thang rồi, quên mất phải bước tiếp, sững sờ ngã xuống, Vu Ngữ nhanh tay lẹ mắt, chạy lên phía trước đỡ Vương Uông Dương. Vương Uông Dương theo tự nhiên ngã vào ***g ngực của anh.

    “Ngốc, đang nghĩ gì thế?”

    Chết tiệt, lại là giọng nói này! Ông không muốn nghe!
    Đẩy Vu Ngữ ra, “Tôi, tôi đi thay áo.” Nói rồi, mặt ửng đỏ bỏ đi.

    Triệu Khả nhìn theo bóng lưng của Vương Uông Dương, quay đầu tặng cho Vu Ngữ một nụ cười đầy ẩn ý, mà Vu Ngữ cũng ngầm hiểu nhưng không nói gì cười trả lại.

    “Chết tiệt, mặt đỏ cái rắm! Sao vừa nãy thần trí lại bay hết vậy nè?” Vương Uông Dương vừa thay quần áo, vừa buồn chán suy nghĩ. “A! Quên tìm Biển rộng mênh mông mất rồi! Chết tiệt.” Nhanh chóng lấy điện thoại ra, gọi cho Biển rộng mênh mông, đây cũng là lần đầu tiên hai người gọi điện thoại cho nhau.

    Điện thoại reo rất lâu, mà vẫn không có người bắt, ngược lại điện thoại trong tủ kế bên cũng reo lên, nhưng cũng chẳng có người đến bắt, hơ hơ… không phải chứ.

    Cậu khó tin được mà nhìn qua tủ kế bên, ma xui quỷ khiến lại bấm gọi lần nữa, quả nhiên lại reo rồi! Là trùng hợp hay là… lại gọi, lại reo, lại gọi, lại reo… cơ bản là có thể xác định rồi.

    Vương Uông Dương chìa tay ra, nắm lấy cửa tủ, kéo một cái… “Ha ha, quả nhiên là bị khóa rồi.”

    “Rình xem đồ riêng tư của người khác là không tốt đâu.” Giọng nói trêu đùa vang lên.

    Lại đến rồi, Vương Uông Dương tức giận quay đầu, thật sự nhìn thấy Vu Ngữ nhàn hạ dựa vào cửa, nhìn mình.

    “Tôi không có rình, tôi thấy điện thoại bên trong reo hoài không dừng, muốn giúp nó thôi.”

    “Ồ? Reo không dừng à… chẳng lẽ không phải là vì cậu cứ gọi ư?”

    “Gì mà cứ gọi chứ, không hiểu lời của anh…”

    “Nghe không hiểu à.” Vu Ngữ nhìn Vương Uông Dương một hồi, sau đó thở dài một hơi, đi qua. Vương Uông Dương cũng vừa lướt qua người anh, đi đến cửa.

    ‘Cạch’, sau lưng truyền đến tiếng mở khóa tủ.

    Vương Uông Dương quay đầu, không thể tin nhìn Vu Ngữ mở cái tủ vừa nãy, lấy điện thoại ra, sau đó dựa vào tủ, nhìn mình. Chỉ là, ánh mắt lần này, nghiêm túc hơn nhiều.

    “Anh…” Vương Uông Dương muốn nói, nhưng vừa lên tiếng, đột nhiên phát hiện giọng nói của bản thân đã chua xót biết bao. Không muốn thừa nhận, không muốn thừa nhận mọi chuyện rõ ràng. Vì, không biết nên vui, hay là nên giận.

    Tiếng chuông vừa nãy luôn reo lên kia, là lúc năm nhất bản thân đã dùng qua, lúc mình và Vu Ngữ đi tham quan phòng thu âm đã thu lại bài hát đó. Lúc nãy vừa cố gắng thuyết phục bản thân chỉ là trùng hợp, vừa thầm mong đợi kì tích không thể xảy ra kia.

    Nhưng, cử động của Vu Ngữ, hoàn toàn ném Vương Uông Dương quay trở lại hiện thực tàn khốc.

    Chả trách, Tôn Miểu Miểu và Triệu Khả đột nhiên giới thiệu bạn trai cho mình, chả trách, đầu năm trong bang hội lại đột nhiên xuất hiện một Biển rộng mênh mông, chả trách, ‘Cá ra khỏi nước’ nói chuyện với mình tự nhiên như vậy, chả trách, hôm nay Triệu Khả lại ở đây, Vu Ngữ cũng ở đây…

    Thì ra, tất cả mọi thử, đều chẳng phải là duyên phận gì như bản thân vẫn nghĩ, đều là do người đó đứng sau lưng giật dây. Vậy còn bản thân thì sao? Coi bản thân là gì? Một thằng hề à, trong mắt người này, bản thân rốt cuộc là cái gì!

    Muốn lớn tiếng mở miệng chất vấn, nhưng Vương Uông Dương phát hiện, ngay cả tầm nhìn của mình cũng dần mờ đi.

    “Aizz…” Vu Ngữ thán một hơi, đóng tủ lại, bước lên phía trước.

    Ngừng lại, ngừng lại, tôi vẫn còn muốn hỏi anh! Anh xem tôi là gì, tôi nên dùng thân phận gì để chất vấn anh?

    Sau lưng truyền đến tiếng đóng cửa, cuối cùng Vương Uông Dương cũng không chịu được nữa, hai tay ôm mặt. Thầm mến, vui mừng, động tâm của bản thân, đều trờ thành cái gì…

    “Tôi nên làm gì với em mới tốt đây?” Một đôi tay từ đằng sau vươn ra, quàng tại eo của Vương Uông Dương. Vu Ngữ dán vào bên tai của Vương Uông Dương, thì thầm, “Nên làm gì với em đây?” Hóa ra giọng nói cũng run rẩy, chua xót như vậy.

    “Anh là đồ khốn kiếp!” Giống như là tìm được sự táo bạo, Vương Uông Dương cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói của mình. “Anh lừa tôi!”

    “Anh không có.”

    “Anh có, anh có lừa!” Vương Uông Dương vùng vẫy không yên, nhưng chỉ đổi lại được cái ôm càng chặt hơn của Vu Ngữ.

    “Đừng động đậy! Ngoan nghe anh nói, anh nói rồi, từng câu từng chữ của anh, đều là thật.”

    Vu Ngữ hít một hơi thật sâu, có trời mới biết lúc này anh hồi hộp biết bao, kích động biết bao. Nhiều năm qua, nhiều năm qua như vậy, trong tim luôn nhớ một người mà bây giờ đang ở trước mắt anh, đang trong vòng tay của anh!

    “Anh chưa bao giờ lừa em, là em luôn luôn tránh anh.”

    “Anh nói anh không biết tôi là ai.”

    “Lúc đó thật sự không biết, sau đó, Triệu Khả gọi điện cho anh, anh mới biết.”

    “Hừ! Hai người thông đồng với nhau.”

    “Ừ, điểm này anh thừa nhận là đúng.”

    “Anh!”

    “Nếu như không làm như vậy, em lại giống như hồi năm nhất, trốn khỏi anh, không phải sao?”

    Vương Uông Dương kinh ngạc quay đầu, ngẩng lên nhìn Vu Ngữ, có chút khó tin, “Anh, anh nói gì…”

    Vu Ngữ nhè nhẹ kéo lấy tay Vương Uông Dương, nghiêm túc nhìn cậu. “Dương Dương, hãy nghe lấy, mỗi câu anh nói, đều mong em nghiêm túc nghe lấy, trước tiên đừng hỏi gì hết.”

    “… Ừ.”

    “Từ lúc nhỏ anh đã không có hứng thú với phụ nữ, luôn luôn chơi chung với các bọn con trai, nhưng chưa bao giờ nghiêm túc. Cho đến lúc năm nhất gặp được em, anh đã nghe thấy tiếng lòng nói với mình, đại khái là chính là người đó. Sau đó anh tiếp cận em, up hiếp dụ dỗ, kéo em vào đội bóng rổ, chỉ muốn giữ em lại bên anh. Anh dần dần có thể cảm thấy, tình cảm của em đối với anh cải thiện lên, anh rất vui, anh cảm thấy tất cả mọi việc anh làm đều rất đáng, anh càng đối xử tốt với em hơn, anh ngả bài với ba mẹ anh, vì anh muốn cùng sống với em dưới ánh mặt trời.” Vu Ngữ dường như nhớ lại đoạn thời gian kia, trên mặt hiện lên sự ấm áp mà Vương Uông Dương chưa hề thấy qua.

    Vương Uông Dương bước lên trước một bước, hai người càng gần nhau hơn.

    “Nhưng trong thời gian bế tắc giữa anh và ba mẹ, em lại tránh khỏi anh thật xa. Không chơi bóng rổ với anh, không ăn cơm với anh, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng là khinh thường nhìn anh… ” Nếu như nói vẻ mặt vừa nãy của Vu Ngữ là bầu trời quang đãng, vậy thì bây giờ chính là mây đen dày đặc, rất đau khổ.

    “Tôi!” Vương Uông Dương muốn giải thích, nhưng lại không lên tiếng được. Chỉ có thể chìa tay ra, nhẹ nhàng vuốt lấy đầu mi đang nhíu lại của Vu Ngữ. Hai tay Vu Ngữ ôm lấy mặt Vương Uông Dương, chầm chậm lại gần, trán cụng trán.

    “Sau đó anh cố ý đến làm phiền em, cãi nhau với em, thậm chí còn động tay, có trời mới biết lúc đó anh nhìn thấy đầu em chảy máu, đã muốn ôm em vào lòng biết bao.”

    Vu Ngữ ngừng lại một chút, nhè nhẹ hôn lên tráng Vương Uông Dương, nơi đó chính là nơi lúc đầu đã chảy máu, bây giờ phải nhìn kĩ thì mới thấy một vết sẹo nhỏ. Nhưng anh lại nhớ vị trí của nơi đó rất rõ ràng. Vương Uông Dương cảm thấy tầm nhìn của bản thân lại mờ đi, chẳng lẽ bị cận thị rồi?

    “Sau đó, anh biết, mọi chuyện đã như vậy, anh chỉ đẩy em ngày càng xa anh, biết là sẽ trở thành hai người xa lạ. Anh đồng ý điều kiện của ba mẹ, chỉ cần anh xuất ngoại, bọn họ sẽ không để ý đến thiên hướng *** của anh.”

    Vu Ngữ ôm Vương Uông Dương vào lòng, để đầu cậu tựa lên vai mình, hai trái tim cận kề nhau, có thể cảm nhận được nhịp tim và hô hấp của nhau.

    “Anh đã nghĩ, anh không thể ở bên em được nữa, anh đã nghĩ, anh không thể nhìn thấy em được nữa. Anh đã nghĩ rằng có thể quên em, vì anh nên quên em đi. Nhưng một năm, hai năm, rồi lại ba năm… anh dần dần phát hiện ra, mỗi ngày nhớ em, đã trở thành thói quen, lúc ngủ cũng như vậy, dường như là bẩm sinh rồi, một thói quen không thể thiếu. Mà sau khi anh ngẫu nhiên gặp Triệu Khả, lúc anh biết cô ấy có quen em, biết hết mọi thứ về em… anh biết, anh nên quay về, nên quay về tìm em.”

    “Đừng nói nữa, đừng nói nữa… anh là đồ khốn kiếp…” Giọng nói của Vương Uông Dương nghẹn ngào.

    Vu Ngữ mỉm cười khi cảm thấy được bả vai mình ươn ướt, nhè nhẹ vuốt tóc Vương Uông Dương, cảm nhận được sự tồn tại chân thật của đối phương.

    “Bây giờ anh quay về rồi, nhưng anh không biết phải đối mặt với em như thế nào, anh không biết em nghĩ thế nào, không biết tình cảm của em ra sao, việc học hành, bạn bè, người thân, anh đều không biết… Nhưng, anh thật may mắn, Triệu Khả đến làm việc ở công ty anh, qua lời kể của cô ấy, anh dần dần bổ sung đầy đủ hình ảnh của em trong tâm trí anh. Buổi sáng thích ăn bánh bao thịt bò và đậu nành không đường, chỉ chơi bóng rổ vào buổi chiều, thích lớp toán nâng cao không thích lớp tiếng Anh, và… thích đàn ông…”

    “Mấy người tính toán hết với tôi, tôi nói chứ hai cô gái kia sao tự dưng lại tốt bụng như vậy được!” Vương Uông Dương phản kháng, nhưng, không có ý định buông vòng tay đang ôm Vu Ngữ ra.

    Thế nhưng Vu Ngữ là một tên xấu xa, không thể nào bỏ qua Vương Uông Dương dễ dàng như vậy. Kéo cậu từ trong lòng ra, nhìn đôi mắt hơi sưng đỏ của cậu, giống như muốn tan chảy trái tim bên trong ra.

    “Chúng ta đã làm chậm trễ rất nhiều thời gian, trên thế giới này vốn dĩ chẳng có duyên phận, những cái gọi là duyên phận đó, đều là kết quả của những cố gắng của chúng ta. Anh luôn cố gắng tạo ra duyên phận giữa hai chúng ta, em có đồng ý, tiếp nhận nó không?” Anh hỏi một cách cẩn thận, Vương Uông Dương làm sao có thể nói không được?

    Nhưng…

    “Vu tổng! Vu tổng! Sắp bắt đầu rồi! Anh chạy đi đâu vậy?”

    Luôn luôn có những kẻ phá bĩnh, không thể trách tôi được…

    1: Kiến quang tử là gặp mặt lần đầu rồi không liên lạc nữa, thường là do đối tượng quá xấu.
     
  6. 156
    1,540
    148
    Bạch Lam

    Bạch Lam Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    15/6/18
    Chương 5
    Mời đọc
    “Bộ phận Tài Hội1 bộ phận Tài Hội là nhanh nhất!”

    “Bày mưa tính kế thì bộ phận Kế Hoạch tôi là nhất!” Trên sân đấu đã ầm ĩ lên.

    Hai người đi theo cậu nhân viên nhỏ luôn mồm kêu ‘Vu tổng’ kia, về lại sân bóng. Cậu kia cũng rất buồn bực, bởi mỗi lần mình kêu Vu tổng đều toàn là nhằm vào lúc thời cơ không thích hợp, nhưng không có ai nói cho cậu biết không đúng chỗ nào!

    Vừa về, Vu Ngữ và Vương Uông Dương liền bị bầu không khí sôi động ở đấy ảnh hưởng. Tính hiếu chiến và năng động trong cơ thể tăng lên. Sân bóng rổ không quá to, có một phần ba chỗ có người ngồi, giơ băng rôn đỏ trong tay lên, hó hét, gào rú, truyền tay nhau chai nước… làm hai người có cảm giác như đang quay về thời cấp ba.

    “Này, quen với anh đi!” Vu Ngữ nhằm lúc hai bên đã chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ, đột nhiên hướng về phía Vương Uông Dương nói.

    Trời ơi, cái tên ngốc này đang trong trận đấu mà làm cái gì vậy!!! Mọi người trong sân đấu đều hết hồn.

    “Đồ ngốc này, đừng tán tỉnh ở đây!!!”

    “Ồ, thì ra là không được à?” Vu Ngữ cười như một con hồ ly ăn vụng, có điểm nào giống như cá chết khát đâu?

    “… Trận đấu kết thúc, thì thương lượng tiếp… bây giờ, đấu cho tốt cho tôi cái tên khốn này!” Người nào đó thẹn quá hóa giận, cả mặt đỏ ửng lên nhìn mọi người xung quanh, mọi người xung quanh cũng nhìn cậu.

    “Ồ, cũng được. Vậy, sau trận đấu hãy quen với anh nhé.”

    “Ớ…”

    “Nếu như chúng ta thắng, thì em sẽ đồng ý phải không, được, chúng ta nhất định sẽ thắng!”

    “Này! Tôi đã đồng ý đâu?”

    “Các bạn, vì hạnh phúc của tôi, hãy cố gắng chiến thắng.”

    “…”

    Chẳng lẽ mục đích ban đầu không phải là vì bộ phận Kế Hoạch à? Mục đích của trận bóng rổ này vĩ đại như vậy sao? Quan tâm đến chuyện đại sự cả đời của Vu tổng?

    “Ồ, cậu, cần phải cố gắng đó.” Vu Ngữ gằn từng từ với cậu nhân viên nhỏ vừa nãy kêu Vu tổng kia.

    … Boss à, đây là uy hiếp, uy hiếp trắng trợn đó.

    Trận đấu bắt đầu ——

    “Này, như vậy có được không?” Vương Uông Dương cả mặt lo lắng nhìn Vu Ngữ, “Tôi biết bọn họ có thể xem chuyện này là trò đùa…”

    “Đây không phải là trò đùa.” Triệu Khả cả mặt vô tư nói.

    “Hả?”

    “Ông nghĩ, vì sao tôi lại cố ý chọn công ty nào không?”

    “Không phải vì bà với Vu Ngữ là bạn học thời tiểu học à?”

    “Lúc tui vào công ty thực tập thì vẫn chưa có cậu ta.”

    “Chẳng lẽ là vì lương cao?”

    “Ngốc quá! Ở đâu có gay, ở đó có tui! Người yêu cũ của ông đó, lúc đang tuyển dụng, đã thẳng thắng nói ra thiên hướng *** của mình, còn nói nếu như để ý đến chuyện này, có thể không tuyển. Kết quả, toàn công ty đều biết, sau đó anh ta cũng được tuyển dụng. có người kể lại Chủ tịch hội đồng quản trị của tổng bộ ở Mỹ của công ty này cũng thích đàn ông, hơn nữa, trong một thời gian ngắn là một năm mà đã trở thành quản lý của bộ phận Kế Hoạch, đủ để chứng minh thực lực của Vu Ngữ. Từ từ cũng chẳng có ai chú ý đến thiên hướng *** của anh ta nữa. Vì thế, tốt nhất ông nên nghiêm túc đi, bởi vì toàn công ty bọn tui ai cũng nghiêm túc hết á.”

    “…”

    “Nhưng, đối tượng xem mắt ngày đó, là do tui chọn bừa, sao có thể chọn trúng anh ta được, chẳng lẽ thật sự có duyên?”

    Triệu Khả khinh bỉ liếc cậu một cái, “Tui sớm biết thế nào ông cũng sẽ chọn đại, vì thế, không quan tâm ngày đó ông chọn ai, cũng chỉ có một nick QQ thôi. Cũng có thể nói, đối tượng xem mắt thật sự, ngay từ lúc bắt đầu chỉ có duy nhất một người.”

    “… Bà, trình độ giúp người ngoài hại bạn thân của bà sao đến mức này rồi! Bán tui đi như vậy đó hả!”

    “A!” Đột nhiên mọi người hét lên kinh hoảng.

    Vương Uông Dương lập tức chuyển lực chú ý đến sân, tất cả đội viên đều ngừng lại, vây lại thành một vòng tròn, có người bị thương rồi, là Vu Ngữ!

    “Vu Ngữ!” Vương Uông Dương chạy đến.

    “Anh không sao, tiếp tục trận đấu đi.”

    “Nhưng…” Nhân viên y tế khó xử nhìn anh.

    “Yên tâm, tôi không sao.”

    “Vu Ngữ! Sao rồi?” Vẻ mặt Vương Uông Dương lo lắng.

    “Không sao, vết thương nhỏ thôi, vết thương lúc trước còn nghiêm trọng hơn cái này nhiều!”

    “Nói đùa à, như vậy mà kêu nhỏ! Ra khỏi sân chữa trị đi!”

    “Không muốn!”

    “Tại, tại sao…” Tên khốn này!

    “Đã biết còn hỏi, vì anh muốn thắng.”
    “Lí do thì anh nói qua rồi… anh thích em.” Dẫn bóng.

    “Anh thích em.” Vượt qua người khác.

    “Anh thích em.” Úp rổ.

    Sau đó, ngã ra…

    “Khốn khiếp, anh đi chữa trị ngay cho tôi!”

    “… Được…”

    “Thay người!” Vương Uông Dương mặc đồng phục đội của Vu Ngữ, một lần nữa vào sân, giống như cảm giác lâu ngày không chơi, rất kích động. Cảm giác y như lúc hai người giành chiến thắng trong trận đấu năm đó!

    Tiếng còi vang lên, trận đấu kết thúc. 78 – 70, thắng rồi!

    Nhưng, sự kích động của mọi người vốn chẳng vì trận đấu kết thúc mà tắt hẳn, mọi người đều mong chờ một màn kịch hay khác.

    Cậu thanh niên trán đầy mồ hôi, ôm lấy trái bóng chậm rãi đi đến chỗ người bị thương nào đó đang ngồi ở vị trí thay thế. Người bị thương nào đó không đúng lên, mà ngẩng đầu lên, cười híp mắt nhìn cậu thanh niên trước mắt.

    Vương Uông Dương buồn bực, rất buồn bực. Toàn bộ lí do vì sao cậu buồn bực, đều xuất phát từ việc cậu phải đối diện với chàng trai luôn cười híp mắt khi nhìn cậu này. Rõ ràng là bị thương rồi, tại sao lại vẫn đáng đánh như vậy chứ.

    Tại sao bản thân lại nghe lời giải thích của anh, tại sao lại lặng lẽ thừa nhận lời nói loạn xạ của anh, tại sao lại yêu anh tha thiết đến vậy, tại sao… lại giúp anh bán chính bản thân mình đi?

    Đều tại nó, không sai, đều tại giọng nói của người này, thật sự rất quyến rũ lòng người, từ quá khứ, đến hiện tại, đều làm người khác không cách nào lừa gạt, không có cách nào, từ chối chủ nhân của nó.

    “Này, thắng rồi.”

    “Ừ.”

    “Là tôi thắng.” Người nào đó muốn chơi xấu.

    “No no, là hai chúng ta thắng mới đúng, vì thế vẫn tính là anh thắng. Chẳng lẽ em muốn ăn quỵt à?” Một câu nói thẳng!

    “Hơ… thắng rồi… là quen nhau đúng không?”

    “Dùng đám cưới làm điều kiện tiên quyết nhé.”

    “… Thật ra anh biết nhất định sẽ thắng, đúng không?”

    “Ừhm,” Người bị thương nào đó chầm chậm đứng lên, chân trái vừa nãy còn khập khiễng sau một lúc đã cử động được, đến gần người nào đó, “Bởi vì, chỉ cần chúng ta ở bên nhau…”

    “Thì không có chuyện gì là không thể…”

    ————

    Một buổi tối nào đó ——

    “Này, tại sao anh lại lấy tên Biển rộng mênh mông vậy? vì để hấp dẫn sự chủ ý của em à?”

    “Ừ, đó là đương nhiên rồi.” Sờ sờ cắn cắn.

    “Vậy còn Cá chết khát thì sao?”

    “Cá chết khát?”

    “Ừ… hình như là Cá ra khỏi nước thì phải?”

    “Thì ra em không nhớ tên trên mạng của anh, làm anh mất công tạo ra một cái tên có ý nghĩa sâu xa như vậy.” Tiếp tục sờ sờ cắn cắn.

    “Ý nghĩa sâu xa? Ở chỗ nào?”

    “Cá ra khỏi nước rồi, thì sẽ là gì.”

    “Sẽ bị chết khát chứ gì nữa.”

    “Vì vậy, Vu Ngữ rời xa Uông Dương, cũng sẽ chết khát…”

    “Bớt, bớt mấy lời buồn nôn đó đi, em không đồng ý…”

    “Thật à?” Mê hoặc bắt đầu…

    “Không… đồng ý…”

    “Vậy em nhẫn tâm để anh chết khát ư?”

    “Ư… làm, làm một lần thôi đấy…”

    “Được!” Tiến thêm một bước sờ sớ cắn cắn…

    Đêm thật dài, cá thật khát, Uông Dương… thật bao la…

    1: Tài hội là bộ phận Tài Vụ – Kế Toán.

    -Hết-

    [​IMG]

    Ai mới là người khởi nguồn võ học cho giang hồ kiếm hiệp Kim Dung?
    1M views
    Entertainment
     
    chungtolabengoan thích bài này.

Chia sẻ trang này