1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Tập Truyện Ngắn] Câu chuyện kinh dị - Shin

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn - Tản Văn' bắt đầu bởi chungtolabengoan, 18/6/17.

Lượt xem: 532

  1. 16,250
    23,609
    1,033
    chungtolabengoan

    chungtolabengoan
    Ác Quỷ Ngủ Say
    ๖ۣۜJerry
    Vua Tốc Độ 2018
    Mod box convert

    Tham gia ngày:
    14/3/16
    Câu chuyện kinh dị

    Tác giả: Shin (chungtolabengoan)

    Thể loại: Kinh dị, truyện ngắn

    Độ dài: Truyện ngắn (chắc khoảng 10c)

    Nguồn: Truyện của tôi

    Credit: @Hwang Thien

    [Thảo Luận] - Tác phẩm của Shin (chungtolabengoan)

    [​IMG]

    Giới thiệu

    Là những câu truyện được viết theo ngôi kể "tôi", những nhân vật khác trong câu truyện sẽ được giấu tên và nói ẩn danh.​
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/4/18
    Hạ Tuyết and Khả Phương like this.
  2. 16,250
    23,609
    1,033
    chungtolabengoan

    chungtolabengoan
    Ác Quỷ Ngủ Say
    ๖ۣۜJerry
    Vua Tốc Độ 2018
    Mod box convert

    Tham gia ngày:
    14/3/16
    Chương 1: "Bác sắp thành zombie rồi"
    Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
    Độ dài chương: 2.065 từ

    [​IMG]

    [Thảo Luận] - Tác phẩm của Shin (chungtolabengoan)

    Mời đọc
    Hôm nay tôi được bác Lam – Mẹ thằng bạn nối khố mời đến nhà dùng bữa cơm. Ban đầu tôi đã khéo từ chối, nhưng càng làm như vậy càng khiến bác ấy buồn tủi. Bởi vì nhà bác ấy so với nhà tôi thua kém hơn rất nhiều, bác không có nhiều tiền nên không thể trang trải đủ mọi thứ cho hai thằng con trai, đến việc học cho các con bác còn không gánh nổi. Nhưng tôi thật không hiểu, đến bữa cơm hàng ngày bác còn thiếu lên thiếu xuống mà sao hôm nay lại mời tôi đến nhà ăn cơm. Tiền đâu ra? Mà có chút tiền, không lẽ bác ấy bắt hai thằng con nhịn? Nhưng nếu tôi từ chối thì nhất định bác ấy sẽ nghĩ tôi khinh nhà bác nghèo, thương hại ba mẹ con nhà bác. Hazz, thật là mệt.

    Tối đó tôi đến nhà bác đúng giờ hẹn, vừa bước vào cửa tôi chợt giật mình, cảnh tượng gì thế kia, thật sự tôi không hề coi thường bác nhưng… nhưng trên cái bàn ăn toàn “sơn hào hải vị”, đủ những thứ mà tôi chưa bao giờ nghĩ là mình có thể nếm thử. Mắt tôi trợn tròn nhìn bác Lam, sau đó vội vàng trở lại trạng thái ổn định. Tôi chào bác rồi đến bên bàn ngồi gần thằng bạn nối khố kia, hỏi nhỏ: “Nhà mày làm gì mà có nhiều ‘thứ’ vậy?”.

    “Tao cũng không biết, tự nhiên hôm nay bà đi ra ngoài rồi đem về cả đống thế này.” Vẻ mặt nó cũng khó hiểu như tôi vậy, nó đáp.

    “Thôi, cháu đã đến rồi thì dùng cơm luôn với mấy mẹ con bác. À, hôm nay bác cũng có chuyện cần nói với cháu.” Bác Lam cười cười, trong ánh mắt bác như có nét dịu dàng hơn thường ngày. Giờ tôi lại cảm thấy hơi lo lắng.

    Toàn bộ thời gian ăn tối chúng tôi chẳng nói với nhau câu gì, chỉ có tôi, thằng bạn nối khố và em trai nó vừa liếc mắt nhìn nhau, vừa cảm thấy khó chịu. Riêng chỉ bác Lam ngồi cặm cụi nhai từng miếng cơm, tôi để ý thấy bác nhai rất kĩ, như cảm nhận từng hương vị mà mình chưa bao giờ từng nếm, quả thực rất đúng.

    Xong bữa cơm hôm đó, tôi phụ bác rửa chén. Rồi hai bác cháu cùng nhau vào phòng riêng ngồi nói chuyện, thằng bạn nối khố của tôi cứ ngơ ngơ đứng bên ngoài, chắc là nó muốn nghe lỏm nhưng không thành đây mà.

    “Có chuyện rất quan trọng bác cần nói với cháu. Và rất mong cháu nghe cho kĩ và hiểu cho bác. Thực sự… thực sự bác cũng không muốn thế này đâu, nhưng… Nhưng” Chợt bác bật khóc, hai tay ôm mặt và khóc nức nở như một đứa trẻ, hình như bác đã quên mất thằng con trai rất muốn nghe lỏm của bác đang đứng bên ngoài. Tôi nhẹ nhàng kéo hai tay bác xuống thì giật nảy mình, hai mắt bác đỏ lỏm như “ma” vậy.

    “Bác, có chuyện gì bác cứ từ từ kể cho cháu nghe đi.” Tôi khó hiểu trả lời.

    “Thực ra… Thực ra, bác không còn sống được bao lâu nữa…” Bác nức nở, không nói nên lời.

    “Cái… Cái gì cơ ạ? Sao bác lại không sống…?” Hồi nhỏ bác thương tôi lắm, ngoài mẹ ra thì không còn ai thương tôi hơn ngoài bác. Bác sống rất chân thành, tình cảm, vậy mà sao lại phải ra đi sớm như vậy?.

    “Thật đấy, bác sắp thành zombie rồi. Người ta nói bác như vậy đấy.”.

    “…”.

    “Cháu ơi, đừng nói cho con trai bác nhé. Bác hứa, bác hứa sẽ lặng lẽ ra đi, sẽ không gây ảnh hưởng đến ai đâu. Xin cháu đấy.” Bác năn nỉ.

    “Cháu… cháu, xin lỗi...” Tôi hoảng sợ, không thể ngờ rằng người luôn bên cạnh mình lại bị lây nghiễm bởi căn bệnh ghê tởm này. Tôi rất sợ, thực sự đấy. Nếu như không nói ra, tôi chỉ sợ cả thế giới này sẽ có một thảm họa.

    “Tại sao chứ? Cháu ơi? Bác xin cháu…” Khuôn mặt bác lúc ấy càng khiến tôi sợ hơn, đôi mắt đỏ lòm, mái tóc rũ rượi, rụng dần từ lúc này không hay, miệng chảy dãi. Bây giờ tôi thấy bác như vật vô tri. Hai tay nắm chặt tay tôi còn không vững, run lẩy bẩy.

    Nhưng tôi lại động lòng. Thiết nghĩ, có lẽ bác đã đem hết số tiền mình có để chuẩn bị bữa cơm cuối cùng cho ba mẹ con. Cũng để cảm nhận hương vị của loài người lần cuối. Không cần hỏi lý do, tôi đồng ý.

    “Thôi được, cháu sẽ giúp bác. Nhưng bác phải hứa, tránh xa nơi này càng nhanh càng tốt. Tuyệt đối không được để nó lan truyền cho bất cứ người nào.” Tôi chín chắn, nói. Trong lòng vẫn chưa phân biệt được đúng sai.

    “Được, được, bác đồng ý.”

    Rời khỏi phòng bác Lam, tôi không thấy bóng dáng hai anh em nó đâu nữa. Tôi lặng lẽ ra ngoài cổng để về nhà, bỗng thằng bạn nối khố kéo tay tôi lại.

    “Ê! Thằng kia, bị mẹ tao dọa sợ quá bỏ chạy luôn à?” Nó nhởn nhở nói.

    “Sao mày biết?” Tôi giật mình, không lẽ nó đã nghe hết câu chuyện vừa nãy.

    “Nhìn cái bản mặt của mày lúc ra khỏi phòng mẹ tao cũng đã đủ nhận ra rồi.”.

    “…” Tôi vẫn chưa hết giật mình.

    “Mẹ tao đã nói gì với mày vậy?” Nó tò mò hỏi.

    “Mày hỏi làm gì? Thích nghe chuyện riêng tư của người khác lắm hả?”.

    “Đúng”.

    “Mày cho tao xem cái riêng tư của mày đi đã, tao sẽ kể cho nghe.” Tôi hí hửng, thú thực tôi cũng ưa tò mò không khác gì nó vậy.

    Chợt nó kéo tay tôi vào phòng, mở ngăn kéo tủ ra rồi lục bừa lên. Lát sau nó mang ra một quyển sổ nho nhỏ nhưng khá dày, ném lên đùi tôi.

    “Nhật ký của tao đấy.” Nó nói một cách thản nhiên.

    “Mày, mày cho tao xem nhật ký á?” Tôi thật không ngờ nó lại cho tôi coi nhật ký, từ trước đến nay chưa ai từng làm vậy với tôi cả.

    “Nhật ký hồi trẻ trâu ấy mà, xem đi, thú vị lắm đấy. Cơ mà xem xong phải kể tường tật chuyện ban nãy của mày nhá.”.

    Tôi đồng ý, dường như trí tò mò đã đánh tan lời hứa của tôi với bác Lam khi này, tôi vội mở cuốn nhật ký ra xem trong đó có gì đáng nghi không.

    “Mày có rủa tao trong cuốn nhật ký này không đấy?”.

    “Xem đi thì biết.”.

    Tôi mở đại một trang nào đó, bỗng thấy chữ Annabell, trí tò mò dâng cao. Tôi đọc ngấu nghiến.

    Nhật ký 16/6/2017

    Đây là những dòng nhật ký đầu tiên sau chuỗi ngày khủng khiếp nhất. Như mọi khi, tôi lên giường và ôm annabell ngủ. Mặc dù có vài lần xem phim kinh dị búp bê ma với thằng em họ, nhưng tôi chẳng hề thấy sợ. Ngược lại từ đó trở đi tôi có một sở thích quái gở là sưu tầm annabell. Hằng đêm tôi ôm chúng như những đứa con của mình, mọi người nghĩ tôi là tên điên và phát hoảng khi nhìn thấy annabell yêu dấu, nhưng tôi lại thấy annabell rất trong sáng, dịu dàng, khuôn mặt nó như hiện thân của bà tôi lúc còn sống vậy.

    Thú thực, annabell như bùa mê hoặc tôi, cứ nhắm mắt lại là tôi lại không thể mở ra, rồi chìm sâu vào giấc mộng ngay tức khắc, ngay sau đó chẳng biết đất trời ra sao nữa. Nhưng một điều khiến tôi phát sợ hàng đêm là những giấc mộng kinh dị tôi gặp phải, dường như annabell gọi mộng về, mộng này lại chẳng hề tốt dẹp, có lúc nó thoắt ẩn thoắt hiện như ám chỉ tôi điều gì, có lúc nó bộc bạch như muốn nguyền rủa tôi. Viết những dòng nhật ký này không phải viết xuông rồi để đó, tôi viết là để lại tường thuật một giấc mộng mà tôi cảm thấy đáng sợ nhất, một giấc mộng mà từ bé tới nay tôi không mong được gặp phải.

    Đó là buổi đêm trong ngôi nhà tưởng như đơn sơ, bình dị. Ghé qua cánh cửa sổ sau ánh đèn, có một bà mẹ đang ru con ngủ. Bà ngồi bên cạnh xoa đầu nó, vuốt vuốt mái tóc mềm mại trên trán nó. Sau cùng bà đặt một nụ hôn lên má nó rồi rời khỏi phòng. Âm thanh tinh tinh phát ra từ hộp nhạc ru nó chìm sâu vào giấc ngủ, dáng mặt nó hồn nhiên, tay ôm chặt con gấu bông màu xám. Giấc mơ thật bình yên, thanh thản. Nhưng không hề.

    Không biết có phải do tử thần đã chọn trước linh hồn nó. Nhưng sau giấc mộng này tôi đã cảm thấy may mắn hơn thằng bé này rất nhiều. Ít ra đó cũng là điều mà chẳng có đứa trẻ nào mong gặp phải.

    Bỗng có một luồng khói đen xám thoát ra từ dưới gầm bàn trong căn phòng thằng bé. Nó to dần, to dần rồi lan ra khắp phòng. Luống khói kết thành hình hài một con, không biết có phải là người hay không nhưng nó mang dáng vẻ rất kinh tởm, hình như tụi trẻ con hay gọi là ông ba bị. Ông ba bị tiến đến chân giường thằng bé, tiếng thở phì phò của ông ta làm thằng bé giật mình thức dậy. Ông ba bị không chần chừ nữa, trên tay ông cầm cái đầu của annabell, đôi mắt annabell khi ấy đỏ lòm. Ông đưa cái đầu gần lại gần khuôn mặt thằng bé như muốn thôi miên, thằng bé bỗng phát hoảng, nó thét lên ầm ĩ khiến cho người mẹ ở phòng bên giật mình. Bà lao nhanh qua phòng con trai, và một cảnh tượng chưa từng có trên thế gian ập vào mắt bà. Bà lôi đứa con ra khỏi phòng, cầm tay nó chạy vụt xuống cầu thang.

    Giấc mơ ảo ảo thực thực, tôi cứ ngỡ là nó sẽ kết thúc ngay tại lúc này. Luồng khói đen trong mơ bỗng nhỏ dần nhỏ dần rồi thu lại xuống gầm bàn thằng bé, ông ba bị cũng biến mất luôn. Bà mẹ còn chưa hết hoảng sợ, nắm chặt bàn tay con chạy ra khỏi phòng khách. Bà định mở cửa chính ra nhưng không biết nó đã bị khóa từ bao giờ. Bà vội vàng lục tìm chìa khóa trong ngăn tủ. Đúng lúc đó, khói đen lại xuất hiện, ông ba bị nhân thời cơ lôi linh hồn của thằng bé ra khỏi cái xác của nó, thằng bé cố kháng cự trong khi mẹ nó vẫn đang tìm chìa khóa. Nhưng rồi linh hồn của nó làm sao sánh bằng thân xác của một bóng ma. Ông ba bị lôi linh hồn của nó mất hút hoàn toàn trong đêm tối. Mẹ nó vừa tìm thấy chìa khóa, vội vàng mở cửa và lôi “xác” của nó ra ngoài.

    Giấc mơ kết thúc, tôi choàng tỉnh dậy và bật khóc.

    “Quả là đúng cho lời đồn “Ông ba bị cắp bóng trẻ con” mày nhỉ.” Tôi không chút sợ hãi, nói.

    “Ừ, hôm đó tao mơ xong cũng khiếp lắm.”.

    “Bộ mày khóc thật hả con?” Tôi bật cười.

    “Ừ”.

    “Không ngờ thằng ranh đô con như mày mà cũng có lúc khóc cơ đấy.”.

    “Mày nghĩ tao là người vô cảm chắc.” Vẻ mặt nó cáu kỉnh.

    “À, không.”.

    Hai thằng ngồi bàn tán đến tận nửa đêm. Tôi định về nhà ngủ nhưng đường xá tối quá nên ngủ lại nhà nó luôn.

    Thực ra tao còn có chuyện muốn nói với mày, nhưng thôi để sau đi, ngủ cái đã.

    Đúng lúc đó, bà mẹ trong phòng bắt đầu lên cơn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/6/18
  3. 16,250
    23,609
    1,033
    chungtolabengoan

    chungtolabengoan
    Ác Quỷ Ngủ Say
    ๖ۣۜJerry
    Vua Tốc Độ 2018
    Mod box convert

    Tham gia ngày:
    14/3/16
    Chương 2: Diễn biến bất ngờ
    Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
    Độ dài chương: 1.084 từ

    [Thảo Luận] - Tác phẩm của Shin (chungtolabengoan)

    Mời đọc
    Ngày hôm sau bác Lam biệt tích hẳn, tôi lo cho thằng bạn nối khố nên lập tức có mặt tại nhà nó, ngay sau khi nó gọi điện báo tin cho tôi.

    "Con mẹ nó, bà già lại biến đi đâu rồi!" Nó ngồi trên chiếc ghế ghỗ mà vò đầu bứt tóc chửi rủa một câu. Thật không như điều tôi lo lắng, những tưởng nó sẽ hoảng sợ rồi phát điên lên tìm kiếm, ai ngờ...

    "Mày nói cái gì? Mẹ mày bỏ đi mà mày vẫn còn như vậy sao?" Tôi nhăn mày khó chịu nói. Mặc dù biết tính cách nó thất thường nhưng nghĩ đến chuyện nó vô tâm với chính người mẹ của mình là tôi lại như muốn điên lên.

    "Mày thì biết gì mà nói." Nó hét lớn.

    "..." Tôi hơi sốc, còn điều gì mà tôi không biết ở cái gia đình này? Tôi cũng từng sống và lớn lên ở đây mà.

    Không khí trong căn nhà như ngừng trôi rất lâu, tôi ngồi đây, nó bên cạnh ôm cả khuôn mặt trong lòng bàn tay, hình như nó đang phát ra tiếng rên hay gì đó đại loại thế. Thật khó chịu khi không gian cứ như thế này, tôi thở dài một tiếng thật to, cố gắng phá tan đi bầu không khí tĩnh lặng rợn người...

    "Mày... mày nghe mẹ tao nói những gì rồi?" Nó thỏ thẻ nói như một đứa bé gái.

    "Mày nói gì... tao không hiểu?".

    "Hơ" Nó bỏ hai bàn tay đang ôm mặt ra rồi quay sang nhìn tôi nghi vấn. Tôi giật mình, khiếp quá, hai mắt nó đỏ như máu, mặt thì sưng vù lên, "Mày tưởng tao bị ngu à?" Nó nhếch miệng lên nói như đang khinh bỉ tôi.

    "...".

    "Mày với mẹ tao nói gì tao đều nghe hết rồi." Nó nói xong câu này tôi mới chợt giật mình , hai mắt tôi trợn tròn nhìn nó. Tôi thật dự không biết nói gì hơn.

    "Ít ra thì tao cũng biết trước mày. Bà già đó làm sao hay như thế nào mày không thể tưởng tượng nổi đâu.".

    "...".

    "Tao đã cố tình cho qua nhưng bà dám kể ra với mày. Đã thế còn bặt vô âm tín. Mày đúng là tin người mà.".

    Nó... nó đang nói cái quái gì vậy. Chẳng lẽ mình bị lừa? "Chuyện này là thế nào?".

    "Đúng là mày không để ý rồi. Zombie sao? Chẳng có con zombie nào sống sót quá một ngày trên cái hành tinh này đâu. Nếu có thì cũng sẽ bị ‘thịt’ ngay tức khắc. Thực ra, mẹ tao… bà bị điên, trước đây rất lâu cũng đã có tiền án.” Nó vừa nói vừa điều chỉnh lại tư thế ngồi, lưng dựa vào ghế.

    “Vụ án mạng xảy ra ngay trong một trang trại nằm vùng ngoại ô X. Hồi đó bà là một thành viên trong băng nhóm cướp, nhưng không biết vì lý do gì lại trở thành tội phạm giết người. Đến cuối cùng, bà giết hết tất cả những thành viên trong băng để đảm bảo sự tồn tại của chính mình.” Nó ngừng lại một lát nhưng suy nghĩ điều gì rồi lại kể tiếp.

    “… chẳng ai biết được bà giết chết bao nhiêu tính mạng ở trong cái trang trại đó đâu. Chắc do những kinh nghiệm có được khi ở trong băng. Sau đó bà sinh ra tao, bỏ mặc tao cho vào trại trẻ mồ côi. Mãi đến khi tao đủ mười tám họ mới kể lại là đã có một người đàn bà đưa tao vào đây. Chỉ có thông tin ít ỏi vậy nhưng chắc do ông trời theo chân nên tao đã điều tra và phát hiện được những việc bà đã làm.”.

    “Rồi sau đó…?” Tôi bị cuốn thẳng vào câu chuyện, tính tò mò lại lên ngôi.

    “Sau đó tao tìm và đến gặp bà… trong trại thương điên.” Lông mày nó từ từ khép chặt lại, khuôn mặt như căng ra.

    “Đợi một chút, không phải hồi nhỏ tao thường chơi với mày và được mẹ mày chăm sóc sao?” Tôi nghi ngờ những gì nó kể, một chi tiết đáng lẽ ra phải có nhưng lại biến mất không dấu vết.

    “Đúng. Tao chỉ ở trại trẻ đến khi có một gia đình đến nhận nuôi tao, đó là khi tao đủ tuổi đi học, và tao đã gặp và chơi thân với mày… Còn về người đã chăm sóc… Đó là mẹ nuôi, nhìn khuôn mặt hai người giống nhau mày nhỉ, tao cũng không thể ngờ, một sự trùng hợp đáng ra không… nên… có”.

    “…” tôi vẫn ngồi im nghe nó kể mà không thốt lên một lời nào.

    “Khi tao đủ mười tám, như đã nói, người ở trại trẻ mồ côi cho tao biết đến sự tồn tại của bà và tao đã đến tìm bà. Còn về gia đình nhận nuôi tao, tao có kể với họ và có ý muốn đưa mẹ về sống chung với gia đình. Quả thực, mẹ nuôi là một người tốt bụng nhất trên đời, bà đã không một lời từ chối mà còn đến để đưa bà về cùng với tao…” Nó lại ngừng chuyện, điều đó khiến tôi mất hứng.

    “Nhưng không may sau đó gia đình nhận nuôi tao xảy ra tranh chấp về cổ phần hay gì đó đại loại thế dẫn đến chia tay. Lúc này bố nuôi vì có địa vị cao trong xã hội nên đã giành hết số tài sản rồi cao chạy xa bay… tao cũng đã biết trước được điều này vì ngay từ lần đầu gặp nhau ông đã chẳng có chút thiện cảm nào với tao cả. Bỏ mặc tao với hai người mẹ, một người điên, một người không có tiền, lão ta thật hèn hạ mày nhỉ?” Nó kể mà mắt cứ đỏ hau, chắc cha này sắp khóc rồi.

    “…”.

    “Bớt đi một thằng già cuộc sống cũng chẳng được yên ổn. Bởi vì… Mẹ nuôi tao bị bóp chết… tất cả là lỗi của bà già… Tại bà già, bà đã cướp đi người tao yêu thương nhất…” Nói đến đây, nó khóc thật. Tôi cũng thấu hiểu phần nào nỗi xót xa cùng với nó.

    Tôi không muốn nghe thêm nữa, mặc dù vẫn còn rất nhiều nghi ngờ.
    Vài lời cuối chương
    Vài lời cuối chương: Hic, vừa viết vừa lạnh sau gáy ToT Hơi sợ, định viết rõ ra vụ án giết người kia , nhưng vì lý do quá sợ nên đã từ bỏ... để chương sau nhá "người ủng hộ truyện" <3
     
    Chỉnh sửa cuối: 23/6/18
  4. 16,250
    23,609
    1,033
    chungtolabengoan

    chungtolabengoan
    Ác Quỷ Ngủ Say
    ๖ۣۜJerry
    Vua Tốc Độ 2018
    Mod box convert

    Tham gia ngày:
    14/3/16
    Câu chuyện ngoài lề 1: Chiều sân ga
    Tác giả: Shin (chungtolabengoan)
    Độ dài chương: 1.173 từ
    Mời đọc
    Nắng chiều vàng rực chiếu trọn vùng phía Tây của sân ga. Mọi ngóc ngách, ô cửa sổ,... từng thứ một đều nhuốm vàng. Cô Ba cũng không phải ngoại lệ, ngay khi bước ra khỏi toa tàu điện ngầm, cả người cô cũng đã được nắng bao trọn. Nắng gắt như vậy không phải tốt, nó khiến cô Ba cảm thấy mệt mỏi ngay giữa chốn đông người. Mùi mồ hôi, mùi rác vứt la liệt, mùi thuốc lá, mùi ổ bánh mì của mấy bà bán hàng rong. Đau đầu, mệt mỏi. Cô cố gắng bước về phía hàng ghế ngồi trong sân ga, lưng dựa vào thành ghế, đầu ngả ra sau, tư thế này giúp cô thư giãn, mệt mỏi cũng tan biến phần nào.

    Những hình ảnh ấy mãi đến bây giờ vẫn chưa thoát khỏi đầu cô, dường như nó đã ám ảnh cô rồi.

    Mười bảy năm theo học tâm linh, mười năm làm thầy phù thủy với tăm tiếng "diệt ma như diệt cỏ". Trong mười năm ấy đã có biết bao oan hồn bị cô vây hãm và cướp mất cơ hội tái sinh, nó quá nhiều, nhiều đến mức có lẽ đây chính là thời cơ thích hợp để trả thù. Nhưng việc phong ấn linh hồn mà cô làm hoàn toàn do người khác chỉ đạo, cô chỉ là người làm công và nhận lương thôi.

    Nhắm mắt lại, cô suy nghĩ về vụ mà mình vừa làm chỉ cách đây hơn 1 tiếng, linh hồn đó chết đi và ôm theo mối hận suốt đời, bị cả làng cách li, đánh đập, tra tấn thậm chí hiếp dâm. Người phụ nữ đó đã bị tất cả đàn ông trong làng hiếp cho đến chết, chết cũng không được chôn mà bị vùi xuống biển cho cá xơi. Sau khi người phụ nữ đó chết, cả làng cháy, đàn bà trong làng ai có thai sảy hết, đàn ông trong làng mất hết tinh lực và không thể có con. Những người khác cũng phải gánh hậu quả tương tự, không gia đình nào có tiếng trẻ con khóc. Ngay cả trong lúc trừ tà cô Ba cũng phải mất đến kha khá sức lực và mồ hôi, khi con ma đấy cứ ra sức gào thét và đòi giết chết cả làng. Với sự giúp đỡ của cô cả làng đã thoát chết, nhưng vẫn không có thêm đứa trẻ nào chào đời. Cô thầm nghĩ không chết là may rồi.

    Buổi sáng cùng ngày, cô trừ tà cho một công ty thực phẩm trong vùng, làm ăn thất thoát, không có tiền mua nguyên liệu nên phải buôn lậu, mà lậu thì toàn thịt ôi cóc chết. Quá trình làm cũng ngập mùi hóa chất, đến lúc bán ra thị trường hàng chục người nhập viện, mười người chết oan.

    Đến trưa, cô còn chưa dùng bữa đã bị gọi đi và phong ấn hai oan hồn, một vợ một chồng, yêu nhau quá rồi chết, chết đi thì tung hoành làng xóm không cho ai yên ổn. Kết thúc ba buổi trừ tà, cô lên chuyến tàu để về nhà và hiện tại, cô vẫn đang ngồi trên ghế chờ trong sân ga...

    "Hơ...." Cô giật mình mở mắt vì bị cái gì đó đụng trúng, nhìn quanh thì vẫn là túi xách và hành lý của cô.... nhưng... trong sân ga hiện giờ không lấy một bóng người, trời thì đã tối đen như mực. Không lẽ... từ nãy tới giờ hoàn toàn là cô nằm mơ? Tĩnh lặng, thật tĩnh lặng, người soát vé, bảo vệ đi đâu hết cả, đến cả một chuyến tàu ngang qua cũng không có, mặc dù mọi ánh đèn trong sân ga vẫn bật sáng trưng.

    Sương xuống nhanh như mỗi phút một tầng.

    Thật không hiểu sao trời lại tối nhanh như vậy, cô lục lọi trong túi xách tìm điện thoại, nhưng không thấy. Nhìn chung quanh vẫn không thấy có ai, chợt có một ánh đèn cách chỗ cô ngồi 50 mét, cô hét lớn "Có ai không ạ?" Chắc là bảo vệ đi kiểm tra đường ray. Người cầm đèn vẫn ung dung tìm kiếm một thứ gì đó, không thèm trả lời hay quay sang nhìn cô. Lần này cô lại cảm thấy lạnh thấu xương, nhưng cô không run, vì đó đã là phần nào trong các buổi trừ tà mà cô thường làm.

    Cô cúi xuống định xách hành lý về phía người kia nhưng bỗng nhiên nó trở nên quá nặng, cô không thể mang theo thứ gì cả. Cô đành đứng lại đó và hét lớn lần nữa "Có ai không? Lại đây giúp tôi với." vẫn không có lời đáp.

    Thay vì đến gần người kia và hỏi cho ra lẽ cô đã chọn cách tìm điện thoại và gọi cho người thân. Cặm cụi tìm trong túi xách, vali mà không để ý tới sự hiện diện của người kia. Bỗng có tiếng giày đập đất vang lên "Cộp, cộp" Cô tò mò quay sang nhìn thì có vẻ như người kia đã tiến lại gần cô hơn ban nãy, chắc khoảng 30 mét. Nhưng cô vẫn không nhìn rõ ra đó là ai, vì trong sân ga hiện tại sương mù khá dày. Cô lại cúi xuống nhanh chóng tìm điện thoại, cô nghi ngờ đó không phải bảo vệ mà là trộm cắp đang cố ý bất ngờ tiếp cận cô. Tiếng giày lại vang lên. Cô quay sang nhìn thì khoảng cách càng thu hẹp dần, lúc này người kia chỉ đứng cách cô đúng 10 mét, nhưng cô mặc kệ, lại gần hơn nữa thì cô sẽ chạy lấy thân. Trong túi không thấy, trong vali cũng không, cô lại nhìn mặt đất chung quanh chỗ cô ngồi, không có, cúi xuống nhìn vào gầm ghế, nó ở đây, cô vội vàng cầm lấy điện thoại và bấm. Tiếng giày lại vang lên lần nữa, lần này nó to hơn, rõ hơn, nhưng không chỉ tiếng giày, mà cô còn cảm thấy ám khí. Điện thoại bỗng tuột ra khỏi tay vì cô quá vội vàng. Tim cô đập thình thịch. Cô nghĩ Không phải, không phải bây giờ. Cô không có đồ trừ tà ở đây!

    Ngẩng mặt lên nhìn thì người đó đã đứng ngay trước mặt cô, nhưng lại quay lưng về phía cô. Cô run sợ, không hiểu sao lúc này cô lại thốt ra: "Xin chào." Người kia lập tức quay mặt lại, ngũ quan bất thường, hai mắt trắng dã, con ngươi thu nhỏ lại bằng hạt đậu, miệng chắp vá bằng hàng chục thứ đinh, không có mũi, mặt nhão ra và chảy xệ. Trên tay không còn là đèn pin mà là một cây rìu sắt như cái mà Tử Thần nắm giữ. Cô mất hết ý thức. Cây rìu vung lên. Đầu cô chẻ làm đôi.

    Hết.
    Vài lời cuối chương
    Tác giả: Cho hỏi, mình viết chuyện các bạn có sợ không? (kịch tính cũng được)
     

Chia sẻ trang này