[Review] Chỉ là thoáng qua - Nhật Tà

Thảo luận trong 'Review Sách' bắt đầu bởi Glorially, 21/9/20.

Lượt xem: 197

  1. 579
    2,516
    203
    Glorially

    Glorially
    Lười Nhất Tòa Soạn
    Ăn Bám Team Review

    Tham gia ngày:
    13/4/19
    Chỉ là thoáng qua

    Thông tin
    Author: Nhật Tà
    Thể loại: Romance, SE
    Rating: K+
    Length: One - shot
    Link truyện: Chỉ là thoáng qua - Nhật Tà

    Lưu ý: Bài viết có thể tiết lộ một phần hoặc toàn bộ cốt truyện. Hãy cân nhắc trước khi đọc.
    Mọi ý kiến chỉ là xuất phát từ cá nhân.


    *

    Bao lâu thì quên người yêu cũ?

    Một năm có đủ? Hay chỉ vài ba tháng?

    Đây chắc hẳn là một câu hỏi mà không ít người trong số chúng ta đã từng muốn đi tìm câu trả lời. Nhưng chẳng cần trải qua, chúng ta cũng đều biết rằng đối với mỗi người, mỗi hoàn cảnh, câu trả lời lại rất khác nhau. Cứ nghĩ sẽ không thể quên, rốt cuộc kí ức đã mờ nhạt từ lúc nào không hay. Cứ nghĩ phải nhanh chóng bỏ lại quá khứ để đi tìm hạnh phúc mới, nhưng có khi lại day dứt cả đời.

    @Nhật Tà đã khai thác vấn đề này trong truyện ngắn “Chỉ là thoáng qua”. Cả câu chuyện như những trang nhật kí về tháng ngày sau khi chia tay người cũ của cô gái Hiên Ân, kể về nỗi nhớ năm năm dài đằng đẵng như chẳng muốn dứt, tự mình chìm đắm trong quá khứ không muốn buông bỏ của cô.


    Mình thích giọng văn của Tà, cách kể chuyện, sắp xếp từ ngữ và lồng cảm xúc rất chân thật, từng câu chữ viết ra như lời tâm sự xuất phát từ bản thân, như rút ra từ những trải nghiệm đau thương của chính tác giả. Chỉ tiếc rằng những tác phẩm truyện ngắn - tản văn của Tà trước giờ có rất nhiều nội dung mang hướng tiêu cực, sợ rằng đọc xong chính mình lại bị ám ảnh nên mình không đọc được nhiều. Bởi vậy, khi vô tình biết đến câu chuyện tình cảm này, mình đã lập tức đọc thử.

    Mình thật sự thấu hiểu được nhân vật Hiên Ân. Vì mình cũng từng có một thời như vậy, cũng từng nghĩ đã bên nhau quá lâu, giờ sao có thể dễ dàng rời bỏ được? Quá khứ không thể thay đổi, lại cứ vì những kỉ niệm đã trôi quá xa mà hối tiếc. Để rồi phải mất rất nhiều thời gian mới hiểu được rằng, không phải là còn yêu, chỉ là đang tiếc quãng thời gian bên nhau mà thôi.

    Bạn có từng trải qua một mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng lại không thể tiếp tục bên nhau, vẫn còn chút gì vương vấn về nó không? Nếu có, hãy thử đọc “Chỉ là thoáng qua”, thử thấu hiểu cô gái ấy, biết đâu lại có một cách nhìn khác về câu chuyện ngày ấy của mình. Còn không, thì đây sẽ là một gợi ý nếu bạn muốn biết nỗi nhớ sau chia tay day dứt đến thế nào.

    Những lời tâm sự chỉ giữ kín trong lòng của Hiên Ân cũng giống như nỗi lòng của chính bản thân mình, hoặc giọng văn của Tà đã khiến cho mình tưởng tượng như vậy. Nỗi nhớ ấy như một sự ám ảnh, mang đầy những hối tiếc, những hi vọng, mong vẫn còn một chút gì đó để níu kéo, để quay lại quá khứ.

    Nhưng người ta thường nói: Sau khi chia tay, thứ chúng ta nhớ không phải là người cũ mà là kỉ niệm cũ. Hiên Ân cũng vậy, và chắc chắn là chỉ có vậy. Cô thật ra đã quên anh từ lâu, nhưng vẫn cố giữ kỉ niệm cũ không muốn buông bỏ, không muốn thay đổi một thói quen đã hình thành suốt ba năm.

    “Nhiều lúc tôi vẫn nghĩ đến nụ cười của "người ấy", những vòng tay, hơi ấm, nụ hôn nhẹ lên mí mắt hay những lời yêu thương khó phai.”


    “Chỉ là thoáng qua” tưởng như chỉ mang nỗi nhớ ám ảnh xuyên suốt câu chuyện, nhưng khi đọc đến cái kết, mình cảm thấy nhẹ nhõm thay cho nhân vật. Hiên Ân đã biết buông bỏ quá khứ, nhìn về tương lai, nhìn ra xung quanh. Hình ảnh cô bắt được bó hoa cưới chính là hình ảnh của một khởi đầu mới. Trong ánh mắt của người con trai luôn dõi theo cô, đó cũng là hi vọng mới.

    Rồi hạnh phúc sẽ lại đến.
     
    Zest and theairpaper like this.

Chia sẻ trang này