1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Ngôn Tình] Đến Cuối Cùng, Chúng Ta Có Thể Ở Bên Nhau? - JungYoohyee

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi Mạc Hân Di, 30/7/18.

Lượt xem: 41

  1. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Đến Cuối Cùng, Chúng Ta Có Thể Ở Bên Nhau?


    Tác Giả: JungYoohyee
    Thể loại: ngôn tình hiện đại, teen
    Nguồn: Wattpad
    Tình Trạng: Full
    Giới thiệu:


     
    Mặc Nhiên thích bài này.
  2. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh

    Mời đọc
    - Haizzz..Mình lạc rồi!!! Phải chăng đây là lần đầu tiên trong đời Hạ Thiên Ý mình đi lạc sau sự việc 14 năm trước?! Đường đường là một nhà thám hiểm đã khám phá năm châu bốn bể,mà giờ đây lại đi lạc ở nơi hoang sơ, rừng rú này?! - giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đầy oán trách của Thiên Ý vang lên. Cô rất tự hào về bản thân mình nha! Từ năm 15 tuổi đã rời xa gia đình để tự lập. Gia đình cô gồm một chuỗi các cửa hàng trang sức nổi tiếng thế giới-Pearly đó! Cầm - kì - thi - họa cô đều thông thạo, kể cả võ thuật và dùng súng cũng không làm khó được cô a! Cô đã liên tiếp 3 năm giành giải huy chương bạc môn bắn súng ở giải đấu thế giới! Nhắc tới bắn súng thì không ai không biết tiếng tăm của cô! Mọi người đều nói cô là cô gái đặc biệt nhất mà họ từng gặp gỡ. Đúng! Cô là động vật cấp cao đó! Muốn yểu điệu, thục nữ hay là mạnh mẽ, quyết đoán đều có hết! Bản đồ 5 châu 4 biển, cô đều thuộc nằm lòng! Giờ nói lạc, chẳng phải là tạt xô nước lạnh vào mặt cô sao?! Không được a! Nếu như sống ở đây thì...cũng được nhưng...chưa đến lúc đâu! Cô còn phải tìm soái ca cho đời mình nữa nha, với cả cô còn chưa tận hưởng hết tuổi thanh xuân của mình! Không thể để thế được! Cô phải bằng mọi giá tìm được đường ra! Cô còn phải đi chúc mình sinh nhật mẹ mình vào tháng tới nữa và còn...v.v...


    Đang băn khoăn với một loạt suy nghĩ thì chợt nghe thấy có động tĩnh ở đằng kia, cô vội đi về hướng đó để xem có ai có thể giúp mình không thì..."đùng" một tiếng khiến cô giật thót tim nhưng vẫn nhanh nhẹn né đường súng điêu luyện đó! Câu hỏi đặt ra đầu tiên trong đầu cô là...đây là kỹ thuật gì mà sao cô chưa từng gặp qua?! Bắt đầu thú dzị rồi đó! (Yoo: cạn nước bọt để nói về vấn đề này! *thở dài*).


    Rồi chợt, cô thấy một người đàn ông chạy đến đưa lưng về phía cô, mặt hướng về một đám người cực đông, trông như đang che chắn cho cô. "Ê ê, đây không cần được bảo vệ! "- cô nghĩ. Nhưng dòng suy nghĩ của cô bị chắn ngang bởi một tiếng nổ long trời lở đất. Giờ thì cô và người đàn ông vừa nãy đang nắm tay nhau chạy đi. Cho tới bây giờ, hàng loạt câu hỏi được đặt ra trong đầu cô. Hắn là ai!? Tại sao lại cứu cô?! Tại sao hắn bị đám người kia rượt đuổi?!...v.v...


    Hắn dẫn cô đến một nơi khuất đám người kia, hẳn là phía trước một Con suối. Lần này, khi vừa dừng lại, cô lập tức ném cái ánh mắt dò xét về phía hắn. Thấy biểu hiện của cô, hắn cởi khăn bịt mặt ra...cô bắt đầu hoang mang!!! Ôi mẹ ơi!!! Đẹp trai quá!!! Hảo soái a! Nhưng...trông lạnh lùng quá! Đôi mắt nhìn rất buồn! Hắn cũng bắt đầu dò xét cô. Giờ thì...2 mắt chạm nhau! Đây là tình huống gì?! Face to face?!
     
  3. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 2: Cùng đi

    Mời đọc
    - Nh...nhìn...c...cái gì mà nhìn?!!! - ấy ấy. Gương mặt trắng trẻo, xinh đẹp của Hạ Thiên Ý cô sắp bị người ta nhìn đến đỏ như quả cà chua rồi a! Vậy mà cái con người kia chính là một chút cũng không rời mắt khỏi cô đó! Làm cô ngượng chết đi được!!!


    - Cô tên gì? - giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự lạnh lùng, có thể nói như là mang theo cả khối băng, lấy sự lạnh lẽo đó phả vào mặt cô a!


    - Hạ... Thiên Ý! - cô trả lời trong sự nghi hoặc. Hiện giờ trong đầu cô có rất nhiều câu hỏi được đặt ra!!! Hắn hỏi làm gì?! Hắn mê cô rồi à?! Tại sao vừa nãy hắn lại cứu cô?!....v.v... Quả nhiên! Hắn chính là đã bị cô mê hoặc!!! (Yoo be like: Tự luyến!!! Ý said: chụy mày đẹp chụy mày có quyền Yoo feel: *Ý lột guốc chọi Yoo*)


    Ấy ấy!!! Anh nhìn ra suy nghĩ của cô rồi nha! Nhưng mà...cảm giác của anh bây giờ khi nhìn cô...rất lạ... Bao nhiêu tiểu thư đài các đến những mỹ nữ hay người mẫu xinh đẹp nhất anh đều đã từng gặp qua a! Chỉ duy có cô là làm anh...rộn ràng thế này!!! Tim đập chậm hẳn một nhịp! Chả nhẽ...anh bị bệnh tim hay...thôi quên đi! Sao có thể chứ! Họ là gặp nhau lần đầu tiên! Hẳn là lần đầu tiên?! Anh thấy trong cô có cái gì đó rất quen thuộc với anh nhưng...anh không thể nhớ ra...


    - Tôi là Đỗ Nhất Phàm. Sao cô lại ở nơi hoang sơ rừng rú này? - anh hỏi cho có lệ thôi chứ giờ này mà cô còn ở đây thì hẳn là đã lạc.


    - Tôi lạc rồi! - đấy, anh bảo có sai đâu?!


    - Vậy thì về nhà tôi đi. Trong khu rừng này. Ban đêm ở đây rất nguy hiểm!


    - Nhưng chúng ta là gặp nhau lần đầu. Anh có thể tùy tiện dắt một cô gái về nhà sao?!


    - Ban đêm trong khu rừng này có nhiều nhất là thú dữ và cọp, còn có cướp như đám người ban nãy. Nếu không muốn chết thì đi theo tôi. Đó là lựa chọn tốt nhất cho cô bây giờ. - vừa dứt lời, anh quay gót bước đi, và biết chắc rằng cô sẽ chạy lon ton theo sau mình nên bất giác mỉm cười. Cười?! Cười sao?! Anh chợt nhớ, đã bao nhiêu năm rồi anh mới cười được một nụ cười thế này?! Cô gái này đúng là đặc biệt!
     
  4. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 3: Về nhà

    Mời đọc
    - OMG!!! Thật không thể tin được giữ nơi hoang sơ, hẻo lánh thế này mà lại có một ngôi nhà kiểu cổ điển đẹp thế này a!!! Rốt cuộc...anh là ai hả?!!! -phản ứng hoảng hốt của Thiên Ý khi thấy ngôi nhà của Nhất Phàm khiến anh bật cười.


    - Tôi là tôi chứ là ai?! Nhưng cô có cần phải phản ứng đến thế không?! Trông thật buồn cười!!!


    - Gì chứ!!! - cô bây giờ có thể nói là rất dễ thương nha! Mỏ chu lên giận dỗi, còn có cả đôi gò má ửng hồng vì ngượng đó!


    - A hèm! Vật dụng của ngôi nhà này, tất cả đều được làm bằng tre, nhìn thì rất đơn sơ nhưng các vật dụng ấy đã được các nghệ nhân điêu khắc một cách tỉ mỉ. Cấu trúc của ngôi nhà này cũng vô cùng độc đáo đó! - khuôn mặt anh bây giờ chính là rất tự hào a! Ngôi nhà này đã được chính tay ông nội thiết kế tặng anh nha, vì ông biết anh thích du ngoạn và thám hiểm các khu rừng nên đã đặc biệt thiết kế cho anh!


    Hai mắt của Thiên Ý lúc này sáng lên long lanh. Woahhh...ngôi nhà này đặc biệt vậy sao?! Anh ta đúng là...con nhà giàu mà! Nhưng...đến cuối cùng, cô vẫn phán một câu khiến anh suýt nữa là té xỉu!!!


    - Anh giàu thế hèn gì bị bọn người hồi nãy cướp bóc! Mà nhắc mới nhớ, cướp mà cũng chuyên nghiệp phết! Đem cả bom nữa cơ! - cô nói với vẻ mặt ngây thơ nhất!!!! .(Phàm be like: )


    Khóe miệng anh giật giật, hờ hờ! Cô nhóc này tin lời anh nói sao?! Ngây thơ! Đúng là ngây thơ!


    Ọc ọc ọc...cái tiếng kêu phát ra từ bụng của Thiên Ý! Khiến cô ngượng chín mặt! Cô đói rồi! Có thể không đói sao?! Lạc cả nửa ngày trời mà không có gì vào bụng thì có thể không đói?! Anh thấy ý niệm trong mắt cô rồi! Thấy tất! Đúng là...đôi mắt là cửa sổ tâm hồn mà!!!


    - Đến đây! - anh ngoắc tay gọi cô lại, vỗ vỗ tay xuống khoảng trống cạnh mình. Cô lon ton chạy đến bên cạnh, đặt mông ngồi xuống. Anh đứng dậy, đi ra phía sau nhà, lấy 2 hộp mì ly ra ngoài, dùng bình thủy gần đó đổ nước sôi vào trong sau khi cho gia vị vào ly mì. Cầm 2 ly mì bốc khói nghi ngút đi đến chỗ cô, đưa cô một ly. Cô ăn lấy ăn để mà không màng "hình tượng"! (Ý said: Hình tượng là gì?! Có ăn được không?!) Chưa đầy 1 phút, cô đã ăn sạch phần mì của mình. Và...bắt đầu nhìn chằm chằm vào ly mì của anh. Anh hiểu mà! Liền đưa cả phần của mình cho cô.


    Người ta nói "Căng da bụng trùng da mắt" quả là không sai mà! Vừa ăn xong, cô liền nằm xuống mắt nhắm nghiền!!! Gì chứ, trong lòng anh bây giờ rất hỗn loạn a! Cô chính là muốn thử sự đảm đang của anh?! Lòng nghĩ vậy mà nào dám nói ra!!! Anh đành nuốt nước mắt vào trong mà dọn dẹp. Quay trở lại thì...cô đã ngủ từ lúc nào rồi!


    Anh mở cửa sổ ra để gió lùa vào rồi bắt đầu nhìn cô. Cô...thật đẹp nha! Từ trước tới giờ, anh chính là chưa từng khen bất kì cô gái nào nhưng...cô thì khác! Ngũ quan tuyệt hảo, làn da trắng hồng, suối tóc dài, đen, mượt...v.v.. Không từ ngữ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp của cô! Vẻ đẹp trong sáng, hiền lành, trông rất nhân từ ( Yoo: Anh đừng tin mặt chị ý, cái mặt không nói lên gì hết, sau này về chung một nhà đi rồi biết chị ý NHÂN TỪ, HIỀN LÀNH thế nào anh nhé!)


    Khung cảnh bây giờ chính là rất đẹp a! Một nam nhân ngũ quan hoàn hảo đang dùng tay quạt cho nữ nhân tuyệt sắc ngủ. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi vào làm tóc của nữ nhân ấy bay bay...khiến khung cảnh càng thêm xinh đẹp...
     
  5. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 4: Trở về

    Mời đọc
    Sáng sớm tinh mơ, những hạt sương mai lóng lánh như thủy tinh vẫn còn đọng trên lá. Trời vẫn còn vương chút ma mị, hơi âm u của bầu trời đêm.


    Trong ngôi nhà tre, có đôi nam thanh nữ tú vẫn còn say giấc nồng trên chiếc giường tre ấm áp. Mọi thứ thật yên bình. Nữ nhân kia chóp chép miệng mấy cái thì hai hàng mi dài, cong vút động đậy,cô tỉnh dậy.


    Vẫn còn muốn nướng thêm một chút, cô xoay người sang bên phải thì bắt gặp khuôn mặt tuấn tú của nam nhân kia. Gương mặt thoát tục nhưng lại vô cùng lạnh lùng, khí chất. Chẳng biết từ khi nào mà cô đã đắm chìm vào cái vẻ đẹp "chết người" của anh, cho đến khi đôi mắt lạnh lùng của anh mở ra, mang theo thanh âm lạnh lẽo: "Nhìn gì thế?! ". Thanh âm ấy khiến cô giật mình, vội quay ngược lại, vờ như không có gì. Hành động của cô vô thức khiến anh bật cười. Ngốc thật!!!


    - Ch...chào...buổi sáng!


    - Ừm. Chào buổi sáng! Thiên Ý! - Thiên Ý...Thiên Ý.... Anh...vừa gọi tên cô?! Cảm giác này...lạ quá! Sao lại...có thể ngọt ngào và dễ chịu như vậy?! Giọng nói này...khác hẳn với khuôn mặt lạnh lùng của anh. Hay là...chỉ có cô mới cảm thấy vậy?!


    - Về thôi.


    Về?! Về đâu?! Anh ta nói gì mà khó hiểu thế?!


    - Về?!


    - Ừm. Về thành phố. Chẳng lẽ cô muốn ở đây?!


    Cô bây giờ chính là...giận đến đỏ mặt, tím tai rồi a! Cái con người kia có thể đưa cô về thành phố mà cả ngày hôm qua chính là 1 câu cũng không nói với cô! Làm cô cứ tưởng...


    Hèn chi cô cứ thắc mắc, anh ta giàu như thế, sao lại phải sống nơi rừng rú này?! Hay là...do cô quá ngốc rồi?! Còn ngủ chung với người ta như đúng rồi nữa chứ?! Phải chăng là anh ta đã cho cô cảm giác an toàn mà trước giờ cô chưa từng có?! Hay...cô suy nghĩ nhiều quá rồi?! Haizzz...


    Nghĩ rồi, cô cứ phồng má bánh bao lên giận dỗi, mang theo sát khí ra ngoài gặp anh.


    Gì đây?! Tiểu cô nương này sao vậy?! Anh đã chọc tức nàng gì sao?! Thật khó hiểu a!!!
     
  6. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 5: Come back home

    Mời đọc
    Trên đường, chiếc Mercedes G650 Landaulet đang lướt trên con đường nhựa nơi thành phố xa hoa. Cô, chính là cuối cùng cũng đã được về nhà, lòng sướng lên vô cùng nhưng...mặt vẫn không chút biểu cảm do giận cái người kia có phương pháp trở về mà không nói với cô. Suốt chặng đường, chẳng ai nói với ai gì cả. À mà thật ra...anh muốn nói nhưng thấy cô như vậy nên không dám nói! (Yoo: Ù Man! Từ khi nào mà anh đã như vậy?!).


    - Cô...làm sao vậy?! - giọng nói của anh vang lên, phá tan bầu không khí yên ắng.


    - Không có gì. - giọng cô lạnh hẳn đi. Cô thật sự rất giận đó!


    - Ờ. Vậy thôi! - cô đã nói vậy rồi thì anh chỉ biết lặng câm thôi chứ biết sao giờ?!


    - Ờm! - cô đáp lại. Gọn gàng, vắn tắt, không quên cho chút lạnh lẽo vào trong câu nói của chính mình.


    Thế là chiếc xe vẫn vi vu theo gió trong sự im lặng của đôi bên.


    Lát sau, cô hướng dẫn anh đến địa chỉ nhà mình nhưng trong lời nói của cô vẫn chứa cái gì đó giận dỗi... Cô muốn về nhà ngay để được ôm những con người mà cô cứ ngỡ là sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa...


    __________ Nhà cô _________


    Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà cô. Cô bước xuống xe, bấm chuông. Một người phụ nữ trung niên chạy ra ngoài mở cửa.


    - Tiểu thư, cô về rồi! - giọng nói của người phụ nữ ấy có cái gì đó vừa thân thiện vừa ấm áp gọi Thiên Ý.


    - Dì Trương! Thiên Ý về rồi! - cô rưng rưng hai hàng nước mắt ôm lấy đi Trương.


    - Ông chủ, bà chủ, cậu chủ ơi! Tiểu thư về rồi!


    Lập tức từ trong nhà, 4,5 người chạy ra, trong đó có mẹ, có ba, em trai của Thiên Ý cùng với 2 cô giúp việc cũng cùng đi ra. Họ ôm nhau, những cái ôm thắm thiết. Nhưng...chẳng ai để ý gì tới cái con người ngoài kia làm mặt anh đen lại. Anh ho khan mấy tiếng, dồn sự tập trung về phía mình. Bây giờ mọi người đều nhìn anh. Bất chợt...anh chẳng biết làm gì nữa!!!
     
  7. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 6: Gặp mặt

    Mời đọc
    Khôi phục lại dáng vẻ soái ca thường ngày. Giọng anh trầm ấm, lạnh lẽo nhưng vô cùng lễ phép vang lên:


    - Ch...cháu là Nhất Phàm ạ! Hân hạnh được gặp 2 bác. - mặc dù ngày thường anh rất lạnh lùng, nhưng duy chỉ có cô là khiến anh không thể tàn nhẫn và đáng sợ vậy được. Với cả đây là nói chuyện với người lớn nên phải lễ phép tí!!! (Yoo said: Gớm!!! Phàm: Kệ ta!)


    - Cô xin lỗi cháu, vì lâu rồi Thiên Ý mới về lại nhà, 2 hôm trước nó bảo đi khám phá rừng gì ấy, rồi hôm nay đột nhiên chạy tới nhà mà không nói gì hết nên 2 bác có phần vui mừng quên không để ý đến cháu! - giọng nói của mẹ Thiên Ý rất ngọt ngào nha! Người phụ nữ này chính là rất đẹp đó! Một vẻ đẹp vô cùng đằm thắm. Còn cả ba cô a! Ông nhìn rất mạng mẽ, cao to, vô cùng hảo soái! Chưa kể đến cậu em trai trông mới 5,6 tuổi mà trông đã rất khí chất, ra dáng nam nhi chững chạc rồi. Chị em cô đúng là thừa hưởng nhan sắc từ bố mẹ nha!


    - Dạ không sao đâu ạ! Gia đình gặp nhau, với là chuyện bình thường, thôi cháu xin phép về trước ạ! - anh ôn nhu đáp lại mẹ cô.


    Chiếc Mercedes lướt đi, phút chốc đã biến mất trên đường.


    Gia đình cô cũng đi vào nhà, ai cũng cười tươi rói, hẳn là họ đã lâu không gặp nhau rồi.


    - Thiên Ý à. Chắc con cũng mệt rồi, lên phòng nghỉ đi con. Với lại...sẵn dịp về nhà rồi, hay là...ở đây vài ngày với bố mẹ, ha! - mẹ cô hỏi.


    - Vâng! Sao cũng được ạ! - cô vui vẻ trả lời. Cô chính là đã đi lâu quá rồi nên muốn ngắm lại ngôi nhà này 1 chút. Chẳng có gì thay đổi cả, vẫn là cái cảm giác quen thuộc và ấm áp ấy. Cô đi lên phòng của mình. Dù đã không ở đây một thời gian khá dài, nhưng căn phòng này vẫn là vô cùng sạch sẽ nha. Mọi thứ vẫn ngăn nắp như lúc cô còn ở đây. Cô lao xuống chiếc giường thân yêu. Nằm ngủ cho đến lúc chiều chập tối.


    Lại nói về anh. Khi đang vút bay trên đường thì chợt nhớ ra...còn chưa xin số điện thoại của cô, thân thế gia đình cô thế nào...v.v... Liền thở dài. Anh lấy điện thoại ra, gọi điện cho ai đó. Chất giọng lạnh lẽo đặc trưng của anh vang lên:


    - Alô


    - Dạ...dạ...a...anh gọi em có việc gì không ạ?!


    - Chỉ là muốn nhờ chú một số chuyện. Có được không?! - giọng nói của anh có thể nói là vô cùng lạnh lẽo, thanh âm như thể vô cùng đáng sợ. Khác hẳn lúc nói chuyện với cô.


    - Dạ...dạ...được chứ ạ! C...có chuyện gì anh cứ nói, em sẽ giúp anh hết mình ạ!


    - Tốt. Vậy thì mau tìm tất cả thông tin của người tên Hạ Thiên Ý ngay cho tôi. Cho chú 3 phút để gửi tài liệu qua mail của tôi. Không thì...chú tự biết lấy.


    - V...vâng!


    __________3 phút sau_________


    "Tíng tong..."


    - Đúng hẹn phết. - anh nở một nụ cười ma mị, đẹp một cách thoát tục...
     
  8. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 7: Thiệp mời

    Mời đọc
    Đôi mắt mơ màng của Hạ Thiên Ý dần mở ra, cô bừng tỉnh. Ngáp ngắn ngáp dài bước xuống nhà. Ba mẹ cùng em trai cô đang coi phim kinh dị trong quang cảnh...đèn trong nhà tắt hết, chỉ chừa lại vài bóng, những cơn gió lùa vào khiến chiếc rèm cửa từng đợt tung bay,khung cảnh xung quanh chính là rất đáng sợ a... Khóe môi cô giật giật. Hờ hờ... Chắc họ muốn thêm phần kịch tính đây mà! Ba người vẫn mải miết xem phim, chẳng ai để ý gì đến cô cả...ấy ấy, cô là lâu lâu mới trở về mà họ nỡ đối xử với cô vậy sao?!!!


    "Tíng tong...", chuông cửa nhà cô vang lên kéo thoát khỏi suy nghĩ của chính mình.


    - Thiên Ý. Ra mở cửa đi con. - Ối! Thì ra họ vẫn nhận thấy sự hiện diện của cô?! Chẳng qua là không thèm ngó ngàng gì à?! Đã thế thì cô dỗi luôn cho họ biết!!!


    Cô im lặng bước ra mở cửa.


    - Xin chào tiểu thư! Tôi đến đây để đưa thiệp mời cho ngài Hạ Nhật Minh, kính mời ông đến dự sinh nhật của con trai phu nhân chúng tôi. - giọng nói của một cô gái xinh đẹp, trông trạc tuổi cô vang lên.


    - Cảm ơn cô. - cô đưa tay nhận tấm thiệp rồi bước vào nhà.


    ••••••••••••••••••••••••••••••••••••


    - Papa. Có người mời papa dự tiệc. - cô lười Biếng nói.


    - Đưa papa xem. - vừa nói, ông vừa lấy tấm thiệp đỏ rực từ tay Thiên Ý. Chăm chú đọc. Sau khi nhìn một lượt cả tấm thiệp, ông nở một nụ cười.


    - Phu nhân Nguyệt Nghi mời chúng ta đến dự sinh nhật con trai bà ấy.


    - Là vị phụ nhân của ông Hồ Phúc Kiến, chủ công ty trang sức Lillian đứng nhất toàn cầu à?!


    - Chính là bà ấy.


    - Vậy thì nhất định phải dự rồi.


    - Bà nói phải! - ba Thiên Ý gật đầu.


    - Dự tiệc ạ?! Con có thể cùng đi không vậy?! Con ở nhà chính là đã chán lắm rồi! Nha papa


    - Thiên Ý hai mắt sáng rực, xem ra cô rất hào hứng a!


    - Thôi được rồi, muốn đi thì đi cùng papa. - ông nhìn đứa con gái đáng yêu này thì chính là không kiềm được lòng nha. Lâu lâu cũng phải để cô ra ngoài cho khuây khỏa, ở nhà nhiều cũng không tốt. Với cả...ông còn có kế hoạch giới thiệu cô với bên ngoài, xem có ai có thể " rước" cô về hay không! Ông chính là quá mệt mỏi với đứa con gái quậy phá này rồi đó! Ông nở một nụ cười gian tà nhìn cô! Cô trố mắt nhìn. Bộ có chuyện gì à?!!! Tại sao papa lại nhìn cô như thế??!! Thật khó hiểu a!
     
  9. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 8: Dự tiệc

    Mời đọc
    Đã sắp đến giờ dự tiệc, cô đang ngồi trên chiếc Mercedes cùng papa của mình. Chiếc xe đang chạy như bay đến nơi diễn ra bữa tiệc. Hôm nay cô đẹp lắm nha, lâu lâu mới được ra ngoài chơi nên cô đặc biệt mặc đẹp. Cô khoác một bộ trang phục vô cùng mỹ miều, có thêu những bông hoa màu xanh vô cùng tinh tế, "y phục" của cô hơi nghiêng về cổ trang 1 tí nhưng trông vô cùng trang nhã, đặc biệt, cô còn có một miếng vải che mặt cùng màu với trang phục, tạo cảm giác hiền bí vô cùng.


    Quan trọng hơn, hôm nay, cô còn trang điểm nhẹ một chút, nhưng cái 1 chút ấy cũng đủ làm cô tỏa sáng nhất đêm tiệc ấy.


    "Kéttttt...", chiếc xe dừng lại trước một nhà hàng 5 sao vô cùng sang trọng.


    Cô cùng ba của mình bước xuống thảm đỏ, lập tức bị hàng trăm camera từ các phóng viên lia tới, phỏng vấn đủ điều. Hạ Nhật Minh nắm chặt tay con gái, dẫn cô bước vào trong.


    Vào bên trong, cô ngạc nhiên đến mức đóng băng... Chỉ là tổ chức tiệc sinh nhật thôi mà, có cần phải sang trọng và xa hoa vậy không?! Cô bây giờ là đứng trong cung điện sao?! Cô chỉ đơn giản là đi dự tiệc thôi mà! Có cần làm cô phải sốc vậy không?! Ba cô thì vẫn nắm chặt tay cô, kéo cô vào một chiếc bàn toàn là trai xinh, gái đẹp, đặt cô ngồi xuống rồi đến một chiếc bàn khác ngồi xuống cùng một đám người trông trạc tuổi ông, nói chuyện rôm rả.


    Cô nhìn xung quanh. Cô...chính là chẳng quen ai ở đây cả!!! Papa đặt cô ở nơi này thì cô biết phải làm gì đây hả?!!!
     
  10. 4,374
    8,936
    533
    Mạc Hân Di

    Mạc Hân Di
    ๖ۣۜVệ ๖ۣۜThần ๖ۣۜCủa ๖ۣۜSói ❉ ๖ۣۜMao ๖ۣۜTử
    Mod box dịch

    Tham gia ngày:
    30/5/16
    Chương 9: Sao anh...

    Mời đọc
    Đang loay hoay một hồi vì không quen ai ở đây thì Thiên Ý thấy có 1 cô gái vô cùng xinh đẹp tiến đến phía cô, giơ tay ra như định bắt tay cô.


    - Chào cậu! Tớ tên là Tiểu Đào.Có vẻ như cậu không quen ai ở đây thì phải! Cậu trông rất xinh đẹp. Chúng ta có thể làm quen không, vì tớ cũng chẳng quen ai ở đây! - Thiên Ý giơ tay ra nắm lấy tay Tiểu Đào, mặt hớn hở đáp:


    - Được chứ, được chứ! Tớ không quen ai ở đây, có cậu cùng trò chuyện thì tốt biết mấy! À mà...tớ tên là Thiên Ý.


    - Thiên Ý...tên đẹp lắm! Tớ 20 tuổi, cậu thì sao?


    - 20?! Vậy thì quá trùng hợp rồi! Mình cũng 20 tuổi nha!


    - Thế thì tốt quá rồi.


    Thế là hai nàng bắt đầu nói chuyện với nhau. Có vẻ như họ rất hợp với nhau nha. Nói đủ thứ trên trời, dưới đất...


    ______ A Few Moments Later ______


    - Xin chào tất cả các vị quý nhân có mặt ở đây. Cảm ơn các vị đã dành chút thời gian đến đây dự bữa tiệc sinh nhật này. Cảm ơn, cảm ơn!!! -vị MC điển trai này vô cùng đẹp trai a~ Giọng nói lại vô cùng nam tính. Vừa xuất hiện là phải khiến người ta chú ý ngay bởi vẻ ngoài hào nhoáng của bản thân.


    - Nào! Bây giờ chúng ta cùng chào đón nhân vật chính của ngày hôm nay!


    MC vừa dứt lời, từ trong, một thanh niên mặc âu phục bước ra, dáng đi vô cùng lạnh lùng, mỗi bước chân tựa như vô cùng lạnh lẽo.


    Anh ta vừa lộ mặt, Thiên Ý lập tức vô cùng sửng sốt. Là anh ta?! HỒ NHẤT PHÀM?! Bây giờ cô chính là hoảng hốt đến mức mồm chữ O mắt cũng chữ O rồi!!!!


    - Xin chào. Tôi là Hồ Nhất Phàm - anh vừa bước ra, dưới khán đài, tất cả các vị tiểu thư xinh đẹp ở đây đều hai mắt phát sáng mà nhìn anh!!! Sức hút quá vi diệu rồi nha


    ~Anh đảo mắt một hồi, dừng lại ở chỗ cô, nhếch môi cười nhẹ. Bắt gặp ánh nhìn của anh, cô cũng dùng ánh mắt của mình đáp trả.


    Sau màn giới thiệu ngắn gọn và đầy xúc tích, anh lui vào trong, lát sau lại đi ra ngoài, tiến đến chỗ cô. Ây da! Muốn đến được chỗ cô hơi khó à nha! Bây giờ anh chính là đã bị đám phụ nữ này vây quanh đó. Gương mặt vẫn không chút biểu cảm mà băng qua các vị cô nương ấy. Ba bước tiến đến chỗ cô ngồi.


    Hai người nhìn nhau, rõ ràng là có rất nhiều điều muốn nói mà lại không biết là nên bắt đầu từ đâu. Từ đó, hàng ngàn, hàng vạn câu hỏi được đặt ra nhưng...suy nghĩ mãi mà không có lời giải đáp...
     

Chia sẻ trang này