1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Ngôn Tình] Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh

Thảo luận trong 'Ngôn Tình - Xuyên Không - Đô Thị' bắt đầu bởi Luu, 7/6/17.

Lượt xem: 6,975

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Mẹ 17 tuổi: con trai thiên tài cha phúc hắc

    Tác giả: Trình Ninh Tĩnh
    Edit: boconganh1503 + huyền.uha + Oanh Love + nguoihaymo + võ linh
    Thể loại: Ngôn tình, hài hước
    Tình trạng: Đang ra
    Nguồn: DĐ Lê Quý Đôn


    [​IMG]

    Giới thiệu vắn tắt:
    Mời đọc
    Một đêm triền miên, cô bỏ trốn sang nước ngoài ngay khi trong bụng cô đã có thai đứa con của anh. Tám năm sau, cô về nước dẫn theo bên người một bé trai thiên tài siêu cấp đáng yêu, nhưng anh lại có vị hôn thê.

    Anh nói, "Giao đứa bé cho tôi, nếu không, hậu quả cô không gánh nổi đâu!"

    Cô nói :"Bổn tiểu thư xưa nay chay mặn điều ăn, nhưng ngặt nỗi tôi chưa bao giờ chịu ăn thiệt thòi, muốn đứa nhỏ vậy anh tự tìm người mà sinh đi!"

    Bảo bối tủm tỉm cười nói :"Muốn làm cha tôi, phải xem ông có đủ bản lãnh không rồi hãy nói..bằng không, ông chuẩn bị gánh chịu đại giới đi!"

    Hai cha con lần đầu gặp gỡ trên mạng... Bảo bối giả dạng nữ nhân nhằm mục đích hấp dẫn sự chú ý của cha mình: "Cầu xoa xoa, cầu sủng ái, cầu ôm hôn!"

    Cha bé bình tĩnh đáp: " Cầu báo ba vòng, tôi đối với đối tượng ở trên giường có chút lựa chọn!"
     
  2. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 1: Hôn lễ thế kỷ xa hoa

    Mời đọc
    Thành phố S.

    Trời trong nắng ấm, bầu trời xanh thẩm không một áng mây, tại thành phố S đang diễn ra hôn lễ của Đường Bạch Dạ, người được mệnh danh người đàn ông độc thân hoàng kim, và nữ diễn viên quốc tế nổi tiếng Lâm Tình.

    Thảm đỏ, hoa tươi, lễ đường được bày trí một cách xa hoa, đây cũng chính là hôn lễ biết bao nhiêu người mơ ước tới.

    Với sự góp mặt của những danh nhân nổi tiếng, hay những ngôi sao đương thời nổi bật nhất hiện nay, mọi người đều phô trương thanh thế của mình.

    Cô đâu mặc một bộ váy sarê cưới màu trắng, được nhà thiết kế nổi tiếng nhất thế giới Milan thiết kế, càng tôn lên vẻ đẹp như hoa như ngọc của cô, chỉ có thể dùng bốn từ ' khuynh quốc khuynh thành ' để miêu tả về cô ngay thời điểm này.

    Chú rễ mang đậm khí chất biếng nhác, dung mạo bức người, vừa hoa lệ lại thập phần yêu mị, vầng trán mang theo một cổ mị hoặc khiến người khác không thể bỏ qua, từng động tác giơ tay nhấc chân đều tỏa ra phong thái cao sang tao nhã, nhưng cố tình những động tác ấy lại càng khiến người xem không cách nào rời mắt.

    Cha sứ hỏi : "Chú rể Đường Bạch Dạ tiên sinh, anh có nguyện ý lấy Lâm Tình tiểu thư làm vợ, dù giàu sang hay nghèo khó, vẫn hứa vĩnh viễn không chia lìa hay không?"

    Đường Bạch Dạ môi mỏng gợi lên một chút, cười tà mị, nụ cười của anh vừa đa tình lại lộ ra vài phần vô tình.

    Hồi lâu vẫn không nghe thấy được đáp án.

    Mục Sư kinh ngạc, hỏi lại thêm một lần nữa, Lâm Tình kinh ngạc nhìn Đường Bạch Dạ, cô không hiểu, một Đường Bạch Dạ cưng chiều cô như thế, vậy anh vì cái gì phải do dự?

    Ngay khi mọi người kinh ngạc ngở ngàng thì Đường Bạch Dạ lên tiếng, "Tôi nguyện ý!"

    Lâm Tình khẽ thở ra tâm tình nặng nề thoáng buông lỏng, tất cả mọi người cũng đồng loạt thở ra một hơi.

    Cha sứ lại hỏi : " Cô dâu Lâm Tình tiểu thư, cô có nguyện ý gả cho Đường Bạch Dạ tiên sinh, dù giàu sang hay nghèo khó, vẫn hứa vĩnh viễn không chia lìa hay không?"

    Phanh một tiếng thật lớn, cánh cửa lớn của giáo đường bị người một cước đá văng.

    Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, khung cảnh càng thêm mộng ảo.

    Một bóng dáng nhỏ xinh xuất hiện trước cửa giáo đường, một đầu tóc dài được cột cao thành kiểu tóc đuôi ngựa, khuôn mặt được che chắn dưới chiếc mặt nạ màu vàng.

    Bộ quần áo dạ hành bó sát người, nhìn cô có chút ngổ ngược, mỏng manh yếu đuối.

    Nhìn cô giống như mới bước ra từ trong chiến trường khốc liệt.

    Hiện trường bỗng chốc rối loạn, mọi người tụm lại, ghé tai bàn luận.

    Ai vậy?

    Khóe môi cô giương lên một nụ cười lãnh khốc, đột nhiên, cổ tay cô vừa chuyển, một khẩu súng lục liền xuất hiện trên tay, thẳng tắp nhắm thẳng về phía cô đâu Lâm Tình.

    Nhắm chuẩn, bóp cò.

    Viên đạn giống như tên rời khỏi dây cung, xuyên thẳng vào tim cô dâu.

    Thủ pháp rất nhanh, sạch sẽ, lưu loát.

    Máu tươi từ ngực Lâm Tình không ngừng chảy ra, đẹp giống như những đóa hoa mạn đà la, loài hoa của tử vong.

    Hiện trường đại loạn, mọi người không ngừng thét chói tai.

    Tay phải cô khẽ đặt trên môi, đột nhiên mỉm cười, còn tặng kèm thêm cho Đường Bạch Dạ một nụ hôn gió, sau đó xoay người, lưu loát rời đi, không để lại một chút dấu vết.

    Đường Bạch Dạ tựa tiếu phi tiếu ôm lấy khóe môi mình, nụ cười càng quái lạ, nhưng đôi mắt lạnh băng, không nhiễm một chút ý cười.

    Đường Bạch Dạ thong thả bước chân ra khỏi giáo đường.

    Bộ comlpe màu trắng dính một chút máu tươi, giống như phần mộ màu trắng được điểm lên những đóa hoa màu đỏ bắt mắt.

    Anh là đứa con cưng của trời, gương mặt hoa lệ, đẹp đẻ vô song, hé ra dung mạo đẹp tựa như một bức tranh được một họa sỉ tài ba vẽ ra, thật mê người.

    Người ngoài không ai xa lạ với danh tiếng Đường đại thiếu gia.

    Thủ đoạn mạnh mẽ, quyết đoán, đẹp đẽ.

    Anh là một người đàn ông vừa có thể bưng rượu đỏ chậm rãi nhấm nháp, vừa không một chút lưu tình nào đuổi tận giết tuyệt đối phương.

    Lãnh khốc, thị huyết, đẹp đẻ, mị hoặc cùng gom vào chung một chổ.

    Hôm nay chính là hôn lễ của anh, đảo mắt liền biến thành tang lễ.

    Nhóm người bên giới truyền thông chen chúc tiếp cận anh để được phỏng vấn.

    "Đường đại thiếu gia, Lâm tiểu thư thật sự bị bắn chết sao?"

    "Đường đại thiếu gia, anh có thể cho chúng tôi được biết, ai là người đã giết Lâm tiểu thư hay không?"

    "Có phải là có kẻ muốn trả thù anh không, Đường đại thiếu gia, anh có biết chuyện này là do ai làm sao?"

    ... .....

    Bảo vệ một đường hộ tống, ngăn lại thế công mãnh liệt của giới truyền thông.

    Đột nhiên Đường Bạch Dạ dừng bước, những ống kính, máy ghi âm đều tập trung về phía anh, chờ nghe đáp án, dưới ánh mặt trời, Đường Bạch Dạ đẹp như một bức tượng điêu khắc đẹp đẽ, hoa lệ đến mức khiến người ta tự ti không dám nhìn thẳng vào anh.

    "Cút!" Chợt, Đường Bạch Dạ khẽ phun ra một tiếng.

    Một tiếng duy nhất, không lớn, cũng không có vẻ tức giận, lại giống như một cơn gió lạnh thổi qua, nhiệt độ xung quanh đột nhiên hạ xuống, mỗi người đều cảm thấy một trận ác hàn, giống như có một bàn tay vô hình đang siết chặt cổ họng, không thể hô hấp.
     
  3. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 2: Ái muộn hỗn loạn (1)

    Mời đọc
    Vệ sĩ vội vã đuổi ký giả đi, che chở Đường đại thiếu gia ngồi lên chiếc Lincoln chống đạn xa hoa, nghênh ngang rời đi.

    "Thiếu gia, lão gia điện thoại tới, muốn anh lập tức trở về nhà cũ, ông ấy rất tức giận." Trợ lý ở một bên nhắc nhở Đường Bạch Dạ.

    Đường Bạch Dạ cười lạnh, "Lão già nhất định cảm thấy kỳ quái, bởi vì người bị bắn chết không phải là tôi."

    Bầu không khí trở nên lạnh như băng.

    Trợ lý không dám nói tiếp.

    "Thiếu gia, việc này hết sức quỷ dị, tôi nhất định sẽ tra rõ."

    Trên xe, Đường Bạch Dạ nhìn về phía giáo đường, bàn tay nắm chặt, gần như muốn bóp nát xương cốt.

    Đường Bạch Dạ nói, "Tra cho tôi, rốt cuộc là ai làm ."

    Dám chọc anh, một ngày quan trọng như vậy lại dám cho anh một bất ngờ lớn, anh muốn cô ta chết không có đất chôn.

    Bất kể là ai.

    Anh sẽ làm cho cô ta biết, chọc tới người Đường Bạch Dạ, kết quả có bao nhiêu thảm thương.

    Quán bar Mint, là quán bar xa hoa nhất thành phố S.

    Âm nhạc rung trời, xa hoa trụy lạc.

    Trong sàn nhảy, vũ nữ với những điệu nhảy nóng bỏng, cực kỳ khiêu gợi.

    An Kỳ ngồi ở quầy bar uống rượu, một ly rồi lại một ly, Cao Lệ Lệ ngồi bên cạnh, không ngừng khuyên nhủ, "An Kỳ, đừng uống nữa."

    "Yên tâm, tớ không sao." An Kỳ phất tay một cái, ý bảo Cao Lệ Lệ im lặng.

    Cao Lệ Lệ bí ẩn nói, "Chúng ta đến đây để xem biểu diễn, nếu như cậu uống say, thì xem thế nào được?"

    Cái được gọi là biểu diễn, chính là nhìn nam nhân biểu diễn thoát y, ở đây vào lúc nửa đêm sẽ có tiết mục đó.

    An Kỳ cười rực rỡ, đôi mắt thuần khiết, tròng mắt phủ kín một tầng hơi nước, "Là cậu muốn xem, dù sao tớ cũng không mấy hứng thú."

    Cao Lệ Lệ nhận thấy cô có chút ngà ngà say, nhịn không được cười hỏi, "Cậu thực sự không có hứng thú?"

    "Đúng vậy! Không có một chút hứng thú nào hết."

    "Quên đi, tớ không nói với cậu nữa, tớ đi toilet, cậu ngồi đây chờ tớ, đừng đi loạn."

    "Biết."

    Cao Lệ Lệ đi toilet, An Kỳ lại uống thêm một ly nữa, đôi mắt sáng hơi nheo lại, mang theo một tia lười biếng, nhưng rất mê người.

    Một đạo tia sáng ở trong mắt chợt lóe lên, cô cười tươi như hoa.

    Quán bar thực sự rất náo nhiệt nha.

    Là một nơi phóng túng thật tốt.

    Cô lấy một ly rượu, lảo đảo lắc lư đứng lên đi về phía yên lặng.

    Chợt cô nghe thấy có âm thanh kỳ quái, có người kêu cứu mạng, An Kỳ cầm ly rượu, lén lút hướng âm thanh đó đi đến.

    Đó là một lô ghế bí mật (chỉ những nơi kín đáo cho những người làm…hihi)

    An Kỳ kinh ngạc khi thấy một đôi nam nữ đang ở tư thế rất ái muội, người phụ nữ thì quần áo sộc sệch, người đàn ông quần áo vẫn hoàn chỉnh.

    Hai người không coi ai ra gì, mặt người phụ nữ đỏ bừng, ánh mắt si mê, chìm đắm trong dục vọng.

    Người đàn ông có khuôn mặt quyến rũ như thiên thần, người phụ nữ ở phía sau đang lắc lư thân mình, ánh mắt trong trẻo, mị hoặc, không muốn ai quấy rầy một chút nào.

    Bọn họ cũng quá lớn mật đi.

    An Kỳ cảm thấy mặt người phụ nữ này có chút quen thuộc, người đàn ông đột nhiên thô bạo kéo tóc người phụ nữ, kéo đầu người phụ nữ lên cao.

    Cuối cùng cô cũng thấy rõ mặt người phụ nữ đó, không ngờ lại là siêu sao Lý Tú Lệ.

    Âm thanh rên rỉ của người phụ nữ này cũng quá cực phẩm đi.

    Đang sung sướng còn kêu cứu mạng.

    Nếu có người nào nghe được chạy đến cứu, chắc chắn sẽ có trò hay để xem.

    Cô ngồi chồm hổm xuống nghiên cứu một hồi, im lặng suy nghĩ, bọn họ ở tư thế thực sự là quá... Khó khăn, thế nào làm được?

    An Kỳ nhìn đến nghiện, đang nghiên cứu tư thế, đột nhiên một cái nhìn lạnh như băng quét tới, cô tình cờ thấy một đôi mắt tà mị làm cho người nhìn muốn trầm luân vào trong đó.

    Một đôi mắt của yêu tinh .

    Phi lễ chớ nhìn, cô tranh thủ rút lui.

    May mà ánh sáng quá mờ, chắc anh ta nhìn không thấy mặt của cô.

    Bọn họ thực sự quá cuồng nhiệt đi!
     
  4. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 3: Ái muội hỗn loạn (2)

    Mời đọc
    An Kì vừa muốn đứng lên, bi kịch xảy ra, hai chân của cô có chút tê, cô nguyền rủa một tiếng, không để ý tới nhã nhặn, lung lay lắc lắc rời khỏi lô ghế.

    Mới vừa đi ra không được hai bước, chợt cánh tay bị nắm lại, một đạo lực mạnh kéo lại, An Kì mang theo ly rượu ngã vào lòng người đàn ông phía sau.

    Nước hoa Dior nam lập tức tràn ngập ở khoang mũi, mang lại một sự quyến rũ chết người.

    Rượu trên tay cô đổ vào ngực người đàn ông.

    Rượu loang tới thắt lưng người đàn ông, An Kì thầm tưởng tượng, nếu tới đũng quần sẽ có hiệu quả gì?

    Nha nha, người đàn ông này vừa cùng phụ nữ đại chiến tám trăm hiệp, đảo mắt liền thu thập xong.

    Đây là trạng thái chiến đấu sau hoan ái?

    Quá có hiệu suất.

    "Nhìn đủ rồi đã muốn đi?" Tiếng nói của Đường Bạch Dạ lạnh như băng, hoa lệ mang theo một tia vô tình.

    Kỳ thực tôi còn chưa thấy đủ, không đi chẳng lẽ muốn chụp ảnh lưu niệm sao?

    An Kì không có ngẩng đầu, giả con gái say rượu nói, “Tôi không phải cố tình, tôi cũng không phải kí giả, hai người tiếp tục, hai người tiếp tục.”

    "Tôi không quấy rầy."

    Cô đã muốn đi, lại bị Đường Bạch Dạ nắm lấy cánh tay.

    An Kì giận, nha nha, tôi đã muốn đi, anh còn muốn thế nào?

    Chợt ngẩng đầu, hai người đều ngây ngẩn cả người.

    Em gái ngươi, oan gia ngõ hẹp cũng không phải hẹp như thế chứ.

    "Tình nhi?"

    Người này cùng Lâm Tình có khuôn mặt tương tự tám chín phần, đủ để cho Đường Dạ Bạch thần hồn điên đảo.

    Tại sao có thể có người giống như vậy?

    Nước hoa tràn vào khoang mũi, cũng là mùi nước hoa cô thích nhất.

    An Kì có điểm váng đầu, cô làm sao sẽ đụng phải Đường Bạch Dạ.

    Không may thôi.

    Sau khi Đường Bạch Dạ hết khiếp sợ, nguy hiểm nheo mắt lại.

    "Anh có thể buông tay không?" An Kì cười híp mắt ngẩng đầu nói.

    Đường Bạch Dạ có chút mê hoặc, nụ cười của cô thực sự rất đẹp.

    Tại sao có thể có nụ cười xinh đẹp như thế.

    Tươi đẹp như vậy, giống như mùa xuân trăm hoa nở rộ mỹ lệ.

    Tính tình Lâm Tình hướng nội, không thể có nụ cười sáng lạn như thế.

    Một cỗ nhiệt từ bụng dưới mọc lên, Đường Bạch Dạ kinh ngạc vì mình động tình, An Kì nguyền rủa một tiếng, tình thế hiển nhiên bất lợi cho cô, cô cấp tốc muốn rời khỏi.

    Nhưng mà, đừng nói là cô, hay Đường Bạch Dạ cũng không ngờ anh lại dùng tay đánh cho An Kì hôn mê.

    Trước khi An Kì rơi vào hôn mê đang suy nghĩ.

    Đi đêm nhiều, quả nhiên sẽ gặp quỷ.

    Màn đêm mới lên, cảnh đêm thành phố S như tranh vẽ.

    An Kì khi tỉnh lại, cô nằm trong một căn phòng nhìn ra cảnh biển.

    Cô xoa xoa gáy, nhưng đau xót, Đường Bạch Dạ thực sự là kì lạ, đang đêm đẹp đưa cô tới đây làm cái gì?

    Chẳng lẽ thực sự coi trọng vẻ đẹp của cô?

    Thật đúng là... Không hề uổng phí.

    Gian phòng không có mở đèn, Đường Bạch Dạ đứng ở cửa sổ, mặc một bộ Dior mới nhất của mùa xuân, càng tăng thêm vẻ đẹp tà mị bức người.

    Nhãn hiệu này thích hợp với những người đàn ông hơi gầy.

    Anh ta thành công diễn tả được vẻ đẹp trang nhã lịch sự cùng cao quí của nhãn hiệu Dior.

    Như một siêu mẫu trên tạp chí.

    Trên đời này tại sao có thể có người đàn ông câu hồn như thế?

    "Cô đã tỉnh?" Tiếng nói của Đường Bạch Dạ trong bóng đêm cũng nhiều hơn một phần đầu độc, trầm thấp, khàn khàn.

    Mơ hồ đan xen áp lực và phức tạp cô nghe không hiểu.

    "Anh muốn làm cái gì?"

    An Kì từ trên giường đứng lên, may là quần áo hoàn chỉnh, cô thở dài một hơi.

    Đường Bạch Dạ nhìn ra cô đang suy nghĩ gì, khóe môi gợi lên một nụ cười châm chọc.

    Nhìn An Kì ở trong mắt, mang theo một tia sắc bén.

    "Cô tên là gì?"

    "An Kì."
     
  5. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 4: Một đêm luân hãm chìm nổi (1)

    Mời đọc
    Đường Bạch Dạ cau mày, cái tên này rất hợp với cô, cô lớn lên cực kì giống Lâm Tình, nhưng không có thanh thuần như Lâm Tình.

    Đó là một loại thanh thuần như giọt sương trên hoa sen mỗi buổi sớm.

    Như vậy làm người ta muốn hứng lấy.

    "Nếu như anh không ngại, tôi về nhà trước." Gió chiều nào che chiều ấy là tác phong từ xưa tới an của An tiểu thư.

    Nửa đêm, cô nam quả nữ.

    Tình huống hiển nhiên gây bất lợi cho cô.

    Nếu bất lợi, nhất định phải rời khỏi.

    "Đứng lại!" Tiếng nói không to không nhỏ lạnh như băng, lại làm cho không khí xung quanh đóng băng.

    An Kì xoay người, Đường đại thiếu gia, anh có cần phải hung ác như vậy không?

    Chỉ là tôi muốn về nhà thôi mà.

    "Làm tình nhân của tôi!” Tiếng nói của Đường Bạch Dạ lạnh như băng lại không có tình, hết lần này tới lần khác lộ ra quyền lực mà người khác không thể cự tuyệt.

    An Kì nhất thời hóa đá.

    Thế giới này điên cuồng.

    Anh ta tại sao có thể như thế... Tự đề cao mình sao?

    Anh ta chậm rãi đến gần bên cạnh cô, nâng cằm cô lên, thái độ cao cao tại thượng như bậc đế vương đang cưng chiều cung nữ.

    Không ai bì nổi, cao không thể với tới.

    "Ra giá đi." Anh ta khinh miệt nói.

    Mint là một nơi xa hoa, quán bar mê loạn, loại phụ nữ có thể đến quán rượu này, nhất định không đàng hoàng.

    Dáng dấp thanh thuần.

    Cô chính là những người tùy ý có thể thấy được ven đường, quần jean giặt đến trắng bệch, nghĩ đến gia cảnh không tốt, loại phụ nữ này, dùng tiền là tốt nhất.

    Huống chi, anh Đường đại thiếu gia là tình nhân trong mộng của toàn bộ phụ nữ thành phố S.

    Cho nên, đại thiếu gia đã tín nhiệm, chỉ cần ra cái giá là có thể có được An tiểu thư.

    An Kì tươi cười nói: "Tiên sinh, tôi nhìn quần áo của anh, là biết anh không thiếu tiền!”

    Chết tiệt, trong thân thể tại sao có thể có một đoàn lửa đang thiêu đốt.

    An Kì ảo não phát hiện, cô lại có phản ứng sinh lý.

    Trời ạ, cô bị hạ thuốc.

    Ghê tởm, tên khốn kiếp kia muốn chết!

    Khi thì coi cô như cà chua rẻ tiền, cấp một khối tiền là có thể mua được?

    Đường Bạch Dạ nguy hiểm nheo mắt lại, ánh sáng óng ánh ngoài cửa sổ, có thể thấy được sông dài kéo dài qua khu phố thành phố S.

    Ánh mắt của anh nhìn ra sông dài, trong trẻo nhưng lạnh lùng, óng ánh.

    An Kì nghĩ thầm, đàn ông như vậy, kỳ thực thật muốn thua trong tay anh, cũng không oan a.

    "Tin tưởng tôi, nói ra giá, tôi tuyệt đối thỏa mãn cô!”

    "Tôi không có hứng thú với việc làm tình nhân, Đường tiên sinh."

    "Cô biết tôi là ai?" Đường Bạch Dạ nheo mắt lại, có chút ngoài ý muốn.

    "Anh luôn đứng đầu tạp chí, thay phụ nữ như thay áo, a, không, đổi phụ nữ nhanh như lật sách. Tôi thì không muốn biết anh, nhưng hai ngày nay anh luôn xuất hiện trên tạp chí, nói không biết, có phải là đang làm khó tôi hay sao?”

    Đường Bạch Dạ nghĩ thầm, anh nhìn lầm.

    Anh cho rằng An Kì thanh thuần, không nghĩ tới cô lại giảo hoạt như vậy.

    Anh khéo tay níu lại cánh tay của cô, cười, "Nếu đã biết tôi, vậy đây là lạt mềm buộc chặt?"

    "Anh thực sự là anh của tự kỉ.” Tự kỉ hơn cả tự kỉ.

    An Kì điềm đạm cười, tươi như hoa, chợt mở miệng, “Muốn lên giường với tôi, bằng bản lĩnh của anh!”

    Chợt một trận trời đất quay cuồng, An Kì chợt bị Đường Bạch Dạ ôm lấy, bóng đen ập xuống, nụ hôn cực nóng rơi xuống.

    Triền miên, cực nóng.

    Người đàn ông hôn như người của anh, cường thế, xúc phạm, không cho cự tuyệt.

    "Anh làm gì?" Cô thật vất vả ra khỏi sự kiềm chế của anh.

    "Là cô nói, bằng bản lĩnh của tôi, tôi muốn kiên trì chơi với cô một trò chơi.”

    Đường Bạch Dạ chế trụ tay cô ra sau, cúi đầu lại một lần nữa hôn môi của cô.
     
  6. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 5: Một đêm luân hãm chìm nổi (2)

    Mời đọc
    An Kì tức giận, cô nói bản lĩnh, điều không phải bản lĩnh này.

    Nhưng mà, Đường Bạch Dạ không cho phép cô cự tuyệt nữa, vây hãm An Kì, cắt tất cả đường đi của cô.

    Môi lưỡi của anh cuốn lấy lời lẽ ngọt ngào của cô, hôn càng thêm sâu, càng thêm triền miên.

    Luận về kỹ thuật, mười An Kì cũng không bằng một Đường Bạch Dạ.

    Cô ở dưới thân anh tê liệt thành một bãi xuân thủy, mặc anh dày vò.

    Bởi vì thuốc, An Kì cũng không có một điểm phản kháng, chỉ cảm thấy tất cả khí lực trong thân thể đều bị mất hết.

    Cô có một loại cảm giác bị vây hãm, đoán không được cảm giác.

    Rất đáng sợ.

    "Bản lĩnh làm sao?" Đường Bạch Dạ buông cô ra, ánh mắt sáng quắc, rơi vào trên môi cô bị hôn đỏ tươi.

    Khi An Kì ở dưới thân anh cười giống như yêu tinh, hơi nâng thân thể lên, ma sát tiểu đệ đệ không quá thành thật của Đường đại thiếu gia, cười với Đường đại thiếu gia, “Tôi xem, tôi so với anh càng có bản lĩnh.”

    Bản lĩnh không phải ở lời nói, mà là ở phản ứng của đối phương.

    Cô rất đẹp, đẹp hơn cả Lâm Tình.

    Đặc biệt là đôi mắt, như tràn ngập toàn ánh nắng tươi sáng của thế giới.

    Một cỗ khí nóng xông thẳng tới bụng dưới, hừng hực thiêu đốt.

    Một cái hôn có thể làm anh luống cuống như vậy, cô là người đầu tiên.

    Đường Bạch Dạ cười, người phụ nữ này triệt để gợi lên hứng thú của anh.

    Nói cô thanh thuần, cô lại rất lão luyện, giờ này khắc này cũng không có một điểm xấu hổ.

    Nói cô lão luyện, nhưng kĩ thuật hôn của cô rất ngây ngô, có lẽ là chưa bao giờ cùng người khác hôn môi.

    Thực sự là một điều bí ẩn.

    Chỉ là như thế nào, cô là người gợi lên hứng thú của anh.

    Tay thon dài, chậm rãi cởi cúc áo sơ mi của cô, động tác kia, chậm rì rì, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, ánh mắt vẫn rơi vào trên mặt của cô.

    Trên mặt An Kì có chút phiếm hồng.

    Người đàn ông này nhất định là yêu tinh đầu thai, lại gợi cảm như vậy.

    "Tại sao anh lại muốn tôi làm tình nhân của anh?”

    "Bởi vì gương mặt này."

    An Kì chợt cầm tay anh, đạo lực lại buông ra một ít, ngăn cản động tác của Đường Bạch Dạ.

    Hai đôi mắt không hề che giấu nhìn thẳng vào nhau.

    Trên mặt An Kì không có nụ cười tươi tắn nữa, mà là một loại bình tĩnh trong trẻo nhưng lạnh lùng, Đường Bạch Dạ nguy hiểm nheo mắt lại.

    Hai tầm mắt đụng nhau trong không trung, bắn ra vô số ánh lửa.

    Bầu không khí mập mờ, tiếp tục được kéo lên.

    Đường Bạch Dạ đột nhiên cúi người, điên cuồng mà hôn môi của cô, kịch liệt, cường ngạnh, hai tay, chỉ chốc lát cởi áo sơ mi của cô ra, vứt sang một bên.

    Anh không hề trêu đùa cô, xé nát khuôn mặt thân sĩ ưu nhã, lộ ra bản tính cuồng dã khêu gợi.

    Cướp đoạt và chinh phục mới là bản chất của đàn ông.

    Hôn theo khuôn mặt của cô đi xuống, hôn cuồng dã, hai tay ở nơi mềm mại của cô, hung hăng xoa nắn.

    Hô hấp của người đàn ông ngày càng dồn dập, An Kì nhận thấy được nguy hiểm, một loại nguy hiểm bị cướp đoạt.

    Cô không thể trốn.

    Dược tính khống chế tất cả tâm tư của cô, chỉ có thể chìm đắm trong kĩ sảo cao siêu của anh.

    "Vóc người không tệ." Đường Bạch Dạ không chút nào keo kiệt ca ngợi vóc người của cô, ngậm đỉnh hồng nhạt, nhẹ nhàng vân vê.

    Đạo lực của anh thậm chí làm cô đau.

    Giữa răng môi An Kì tràn ra một tiếng rên rỉ, càng cổ vũ người đàn ông làm xằng bậy ở trên người cô.

    Động tác của Đường Bạch Dạ nhất thời trở nên lỗ mãng.

    Đường đại thiếu gia vô số phụ nữ, cũng chỉ như là qua sông.

    Anh cường thế, cũng không bao giờ lấy lòng phụ nữ.

    Yêu đối với anh chính là kéo khóa kéo, tiến, ra, đây là toàn bộ quá trình.

    Thô bạo tiến nhập, đau đớn như xé rách trên gương mặt say mê của An Kì, móng tay của cô hung hăng đâm vào bờ vai của anh.

    Cô là xử nữ?
     
  7. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 6: Nữ hoàng buổi sớm mai

    Mời đọc
    Đường đại thiếu gia chợt sửng sốt, anh ngủ với vô số phụ nữ, nhưng lại có một nguyên tắc.

    Sẽ không chơi người còn xử nữ.

    An Kỳ từ trong ra ngoài biểu hiện đều xinh đẹp vô song, lại xuất hiện ở quán bar Mint, nghĩ thế nào cũng không nghĩ đến cô còn xử nữ.

    "Cô..."

    An Kỳ đau đến nghĩ muốn giết người, lòng Đường đại thiếu gia bỗng chốc lay động.

    A, cầm thú.

    Nhưng tên đã lên dây, không phát không được, Đường Bạch Dạ cũng không kịp thương hương tiếc ngọc, điên cuồng cướp đoạt mật ngọt của cô.

    Một đêm mê loạn, bể dục chìm nổi.

    Hai người chính là sức lực dồi dào, làm đủ bảy lần, cuối cùng hai người mệt mỏi, cùng nhau ôm ngủ thật say, Đường Bạch Dạ mệt mỏi một đầu ngón tay cũng không di chuyển nổi.

    Người phụ nữ này nhìn rất mảnh mai, nhưng thể lực thật tốt.

    Thoải mái!

    Lần đầu tiên anh cùng với một người phụ nữ làm thoải mái như thế, mùi hương của cô cũng thật tốt.

    Thật là một món ăn ngon.

    So sánh với trước kia, mặt dù anh đã trải qua không biết bao lần nhưng không có là nào sảng khoái như lần này.

    Năm giờ, đồng hồ sinh học của An Kỳ đã vang lên.

    Toàn thân đau đớn giống như bị xe ghiền nát, đặt biệt ở dưới hạ thân vì kịch liệt quá độ nên càng đau đớn hơn.

    An Kỳ nguyền rủa một tiếng, bỗng nhiên phát hiện cái đó của Đường Bạch Dạ vẫn chưa rời khỏi cơ thể cô.

    Đầu cô ầm một tiếng, chợt đẩy Đường Bạch Dạ ra, anh quá mệt mỏi, ngủ say, nên không có giật mình tỉnh giấc.

    Trên người không có nơi nào hoàn hỏa, xanh xanh tím tím, tất cả đều là vết hôn.

    Đường đại thiếu gia, anh thực sự là cầm thú mà.

    Đột nhiên, An Kỳ nhíu mày, Đường Bạch Dạ không dùng được áo mưa, bọn họ làm nhiều lần như vậy, cô nhíu mày, tính toán trong lòng.

    Vận khí của cô vẫn tốt lắm.

    Một đêm trúng thưởng xác suất quá thấp.

    An Kỳ tìm kiếm quần áo của mình mặc vào, quay đầu nhìn Đường Bạch Dạ.

    Chợt lộ ra một nụ cười quỷ dị.

    Năm giờ sáng, ánh sáng nơi chân trời, nhè nhẹ chiếu vào gương mặt cô, sắc mặt cô có chút mệt mỏi.

    Đường Bạch Dạ, Đường Bạch Dạ...

    Cô đột nhiên xoay người, đi vào thư phòng Đường Bạch Dạ.

    Ba mươi phút sau, An Kỳ từ trong thư phòng đi ra, đem mảnh giấy phóng tới trên tủ đầu giường, xoay người rời khỏi căn hộ cạnh biển.

    Sáu giờ trên bờ biển, bình minh đã lên cao.

    Gió mát như nước, An Kỳ buộc tóc lên cao, cô mặt một chiếc áo khoát dài màu đen, thắt lưng đen quấn quanh eo của mình, nhìn cô càng mảnh mai hơn.

    Một chiếc limousine chống đạn dừng ở cạnh biển, đứng bên cạnh chiếc xe là bốn người đàn ông mặt quần áo màu đen.

    Lãnh túc, sát khí nghiêm nghị.

    An Kỳ đến gần, từ trong xe một người đàn ông đẹp trai cao lớn bước ra.

    Gương mặt như điêu khắc, thâm thúy, anh tuấn, vóc người tỉ lệ có thể nói là hoàn mỹ.

    "Tối hôm qua, là anh hạ dược tôi phải không?" An Kỳ trầm giọng hỏi, bàn tay nắm chặt.

    "Hạ dược sao?" Người đàn ông mím môi, thập phần mờ mịt.

    An Kỳ đem USB đưa cho người đàn ông, ánh mắt băng lãnh như nước, nhưng mà nụ cười vẫn đẹp như hoa.

    Mặc kệ có phải là anh ta làm hay không, đã không còn quan trọng nữa.

    "Điều tôi hứa với anh, tôi đã làm được, hi vọng anh cũng giữ lời hứa của mình." Tiếng nói của An Kỳ ấm áp như mùa xuân, cùng với ánh mắt băng lãnh của cô một chút cũng không tương xứng.

    "Chuyện tôi hứa với em, tôi cũng chưa từng thất hứa?" Người đàn ông ôn hòa cười, phong độ nhẹ nhàng.

    Ánh mắt sủng nịch đến cực điểm, nhìn cô gái trước mắt anh như trân bảo.

    An Kỳ nhìn người đàn ông cô yêu mười năm trước mặt, trong lòng bi ai, thương tâm không thôi, chẳng ai hiểu được loại cảm giác này.

    Anh vĩnh viễn sẽ không biết, vì để lấy được phần tài liệu này, cô đã phải đánh đổi những gì.

    Cô cũng không có ý định nói cho anh biết.

    Tất cả đã kết thúc.

    "Tạm biệt!"
     
  8. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 7: Mang theo bảo Bối bỏ trốn

    Mời đọc
    Đột nhiên, bốn gã mặt đồ đen vây quanh An Kỳ.

    An Kỳ nheo mắt lại, "Anh có ý gì?"

    "Chờ anh xác nhận USB này là thật, thì em có thể rời đi." Người đàn ông vẫn phong độ nhẹ nhàng, chính nhân quân tử.

    An Kỳ chợt giận dữ, một tay đánh về phía người mặt đồ đen, nhanh nhẹn kéo vai hắn làm hắn ngã xuống, ba người còn lại cùng đi lên.

    Cô quét chân qua, ngón tay mở khóa đánh về phía trước, cô lộn dưới đất, bay lên một cước giải quyết ba người còn lại.

    Cuối cùng một tên định rút súng ra đã bị An Kỳ nhanh nhẹn cướp đi.

    Súng đã lên đạn, để ở đầu của hắn.

    Quá trình không được một phút đồng hồ, giải quyết mọi người.

    Nhanh nhẹn, khí phách.

    Như một chiến thần Tu La dục hỏa.

    An Kỳ chỉa súng lục vào người đàn ông đẹp trai, lạnh lùng nói, "Từ nhỏ đến lớn, chỉ có anh gạt tôi, tôi chưa gạt anh bao giờ?"

    Người đàn ông nhíu mày, An Kỳ ném khẩu súng trong tay, xoay người rời đi.

    "An Kỳ!" Người đàn ông gọi tên của cô, An Kỳ dừng bước, nhưng không có xoay người.

    Áo khoát dài màu đen bay nhẹ trong gió buổi sớm mai, cô tịch và lạnh lẽo.

    "An Kỳ, em thật muốn đi sao? Anh yêu em, vĩnh viễn yêu em, em có thể ở lại bên anh được không." Người đàn ông thâm tình chân thành nói.

    An Kỳ hơi nghiêng đầu, khóa môi cô giương lên một nụ cười lạnh.

    "Tình yêu của anh, không đáng một đồng."

    "Nhưng em yêu anh." Người đàn ông tự tin nói.

    An Kỳ chậm rãi nói, "Trước kia vì tôi quá nhỏ, yêu anh chỉ vì từ nhỏ tôi chỉ tiếp xúc với một mình anh."

    Nói xong, cô ung dung rời đi.

    Đường Bạch Dạ tỉnh lại, đã hơn bảy giờ sáng.

    Vô ý thức đưa tay ra muốn ôm cơ thể mềm mại đêm qua, chỉ tiếc chỉ còn lại khoảng không, cái gì cũng không có.

    Đường Bạch Dạ đợt nhiên bừng tỉnh, An Kỳ đã biến mất, người đã sớm không thấy.

    Nếu không phải ga giường hỗn loạn, trên giường còn có dấu lạc hồng chứng minh đêm qua cô ở đây thì anh còn tưởng đêm qua chỉ là mộng.

    Đầu giường một mảnh giấy hấp dẫn ánh mắt của anh, Đường Bạch Dạ đến lấy, mặt trên có ghi vài chữ nhỏ.

    Tôi là thiên giới.

    Anh rất nhanh vì chuyện này mà trả giá đắt.

    Đường Bạch Dạ chế nhạo An Kỳ không biết trời cao đất dày, di động vang lên, anh nhanh chóng nhận, tiếng nói của trợ lý tràn đầy lo lắng và bất lực, sắc mặt Đường Bạch Dạ càng tồi tệ hơn .

    Thông tin mật của công ty bị rò rỉ ra ngoài, có khả năng bị phá hủy chỉ trong chốc lát.

    Anh vừa nghe điện thoại, vừa vội vã mặc quần áo vào chạy đi công ty. Buổi tối, Đường Bạch Dạ lại nhận được một cú điện thoại, Đường môn Trung Đông bốn nhà xưởng bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, bị thế lực Mexico hắc bang người Hoa phân chia, Đường môn ở Trung Đông gần như tan rã...

    "Ngươi nói cái gì?" Sắc mặt Đường Bạch Dạ trong nháy mắt đại biến.

    Đường môn là tổ chức ngầm đứng sau tập đoàn Đường thị quốc tế, cơ hồ chiếm lĩnh các nguồn tài nguyên hàng đầu trong giới hắc đạo, là tổ chức lâu đời trong giới hắc đạo, vậy mà trong một đêm bị người phá hủy?

    Sao có thể?

    Đột nhiên, anh nghĩ đến những lời An Kỳ để lại.

    Ta là thiên giới, anh rất nhanh vì chuyện này mà trả giá đắt!

    An Kỳ, cô rốt cuộc là ai?

    Mặc kệ cô là ai, chân trời góc biển, tôi cũng sẽ tìm được cô, giết cô.

    Tôi muốn cô chết không có chỗ chôn!

    Thành phố S phi trường quốc tế.

    An Kỳ ngồi ở phòng chờ hoang hạng nhất, chờ đợi lên máy bay, tiện tay lấy tờ báo mới ra ngày hôm nay.

    Một tờ báo quân sự, một tờ báo kinh tế.

    Báo quân sự, toàn bộ khu Trung Đông khói thuốc súng nổi lên bốn phía, thế lực hắc bang Đường môn lớn nhất ở Trung Đông tan rã, các thế lực lớn đấu tranh tăng lên, khói thuốc súng nổi lên bốn phía.

    Đường môn tử thương vô số.

    Các thế lực mới nổi lên.

    Báo kinh tế tài chính, tập đoàn Đường thị quốc tế khủng hoảng tài chính, cổ phiếu hạ đến mức thấp nhất.

    Nhiều nhà máy phải đóng cửa.

    Tập đoàn Đường thị quốc tế đang đối mặt với nguy cơ phá sản.

    Tầng cao nhất của Tập đoàn Đường thị quốc tế một lần nữa xáo bài, Đường Dạ Bạch sắp mất đi quyền kinh doanh.

    Ngay lúc này tiếng truyền thanh vang lên,”Máy bay MU587 đến nước Mỹ còn 5 phút nữa cất cánh, xin quý khách lưu ý tập trung vào phòng chờ, chuẩn bị lên máy bay...”

    Một tiếp viên hàng không đi tới bên cạnh An Kỳ, ôn nhu dò hỏi, "An Kỳ tiểu thư, hành lý đã sắp xếp xong, cô có thể lên máy bay ."

    An Kỳ khép tờ báo lại, "Cảm ơn."

    Máy bay cất cánh, nhìn bầu trời xanh thẳm, lòng An Kỳ đau.

    Tạm biệt , tình yêu của tôi.

    Tạm biệt, quê hương của tôi.

    Tạm biệt, quá khứ của tôi.

    Đường Bạch Dạ, anh vĩnh viễn sẽ không biết tôi là ai, tôi hi vọng anh không hận tôi.
     
  9. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 8: Tám năm sau, mẹ tôi là nữ vương (1)

    Mời đọc
    Tám năm sau.

    Sân bay Thành phố S, người đến người đi.

    Bên trong phi trường, một bóng dáng mỹ lệ, cô đẹp một cách thuần túy, cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây màu vàng sáng, một đôi giày cao gót, tóc được cột cao thành hình kiểu tóc đuôi ngựa, thanh thuần nhưng cũng vô cùng quyến rũ.

    Dáng dấp cô trưởng thành hơn, thong dong cùng bình tỉnh.

    "Mẹ, có thể đi rồi." Lúc này bên cạnh cô truyền đến một âm thanh non nớt.

    Đó là một đứa trẻ khoảng bảy tám tuổi, mặc áo sơ mi kẻ sọc màu tím, một chiếc quần jean, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác màu vàng, rất có phong cách.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn, da trắng mịn màng, ngủ quan tinh xảo đáng yêu, còn nhỏ tuổi, nhưng đã đẹp như thiên thần.

    Đứa nhỏ lễ nghi vô cùng tốt, nhất cử nhất động dường như một quý ông, cao quý ưu nhã, nhìn ra được giáo dục vô cùng tốt.

    Phấn phấn nộn nộn như một bánh bao thủy tinh.

    Rất đáng yêu.

    So với các ngôi sao nhỏ tuổi quảng cáo sữa bột trên ti vi còn đẹp hơn.

    "Hạ bảo bối, thật ngoan, " Hạ Thần Hi ở trên mặt bé hung hăng hun một cái.

    Hạ bảo bối cười híp mắt hôn lại Hạ Thần Hi, trên đời này bé yêu nhất chính là mẹ mình, nên bé sẽ làm hết mình để mẹ được vui vẻ.

    Hai mẹ con ở trong sân bay nổi bật thu hút mọi ánh nhìn.

    Hạ Thần Hi mặc quần áo hợp thời trang, mang theo kính râm, đeo thêm túi xách hiệu Chanel.

    Phong cách cùng minh tinh giống nhau.

    Hạ bảo bối đeo một ba lô lớn, tay trái kéo một vali khổng lồ, tay phải mang theo một ba lô phụ nữ.

    Cái Vali thật lớn còn cao hơn so với bé.

    Không có tay nào là nhàn rỗi .

    Thật đúng là một đứa con ngoan mới nhỏ mà đã giúp được mẹ.

    Trái lại Hạ Thần Hi, cái gì cũng không mang.

    Hai mẹ con từ sân bay đi ra, vừa đi vừa nói chuyện, Hạ bảo bối đột nhiên hét lên.

    Lúc này, Hạ Thần Hi mới phát hiện, tất cả mọi người đều nhìn cô với ánh mắt giống như nhìn mẹ kế trong truyện công chúa Bạch Tuyết.

    "Hạ bảo bối, con hãm hại mẹ, mới về nước ngày đầu tiên đã làm nhiều người quan tâm mẹ như vậy, mẹ có chút thích ứng không tốt nha."

    Bọn họ nhìn ánh mắt của cô cũng quá hung dữ đi.

    Hận không thể đem Hạ bảo bối về chính mình nươi dưỡng.

    Hạ bảo bối mở to đôi mắt ủy khuất nói, phấn nộn nói, "Mẹ, mẹ tại sao lại nói oan cho bảo bối rồi?"

    "Bảo bối chịu mệt nhọc như thế, làm trâu làm ngựa, mẹ sao lại nói oan cho con được."

    Hạ bảo bối nhìn xung quanh, mọi người vẫn dùng ánh mắt chỉ trích nhìn Hạ Thần Hi, bé chợt nghĩ ra một ý tưởng.

    "Thật đáng yêu a."

    "Lão công, chúng ta cũng sinh đứa bé như vậy đi."

    "Thật tốt a..."

    Hạ Thần Hi nghe mọi người nói xấu hổ a a a a.

    Hạ bảo bối bình tĩnh nói, "Mẹ, bọn họ nhìn mẹ như vậy, là bởi vì bọn họ ghen tỵ với mẹ."

    "Tại sao?"

    Hạ bảo bối nói, "Bởi vì bọn họ không thể sinh ra được đứa trẻ có chỉ số thông minh cao, lại vô cùng hiếu thảo như con."

    Hạ Thần Hi, "..."

    Bảo bối, con có thể bớt tự mãn tý được không ha?

    Mẹ là đang khen con sao?

    Ngoài phi trường.

    Công ty WPL quốc tế đã phái xe tới đón mẹ con bé .

    Một chiếc Ferrari xe việt dã.

    Tới đón mẹ con bé là tổng giám đốc của công ty WPL, là một phụ nữ trông rất xinh đẹp, cô cũng là một nhà thiết kế.

    "Hạ tiểu thư, cuối cùng cũng lại gặp cô, xin chào." Tổng giám đốc nhiệt tình chào hỏi, còn đứng ra giới thiệu từng người.

    Người này tên là Trương Khả, là quản lý của bộ phận tiêu thụ, còn đây nhà thiết kế tên là Tiết Giai Vân.

    WPL là công ty thiết kế nổi tiếng trên thế giới, Hạ Thần Hi là một nhà thiết kế kiêm kỹ sư kết cấu
     
  10. 52
    61
    18
    Luu

    Luu Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    5/6/17
    Chương 9: Tám năm sau, mẹ tôi là nữ vương (2)

    Mời đọc
    Năm nay cô 25 tuổi, là sinh viên xuất sắc của trường đại học Princeton, năm 22 tuổi cô đã lấy được bằng kỹ sư tiến sĩ.

    Năm 24 tuổi thiết kế ra nhà hát Opera nổi tiếng thế giới, một đêm thành danh, trở thành vương bài nhà thiết kế của WPL .

    Năm nay được cử đến thành phố S.

    Mọi người thấy Hạ Thần Hi một thân thảnh thơi, nhưng bên cạnh tiểu bảo bối lại mang nhiều hành lý như vậy, mọi người có chút bất mãn.

    "Oa, đứa trẻ thật là đáng yêu, tại sao Hạ tiểu thư lại để bé mang nhiều hành lý như vậy?"

    "Đúng vậy, nó nhỏ như vậy, thế nào mang hết được ?"

    Hạ bảo bối cười đến ưu nhã như quý ông lịch lãm, thậm chí là nho nhã lễ độ .

    "Cháu mang được, chỉ cần có mẹ ở bên cháu, mẹ chính là nữ vương”.

    Nữ vương không cần động một đầu ngón tay.

    "Oa, cháu thật đáng yêu a." Trương Khả thiếu chút nữa muốn ôm Hạ bảo bối.

    Mấy người cười cười nói nói lên xe việt dã.

    Trần Binh hay nói, Tiết Giai Vân cũng tự tin hay nói, người cũng không tệ, mấy người đơn giản chỉ nói đến chuyện công việc.

    Thứ hai Hạ Thần Hi có thể bắt đầu đi làm được chưa ? Quá trình thích nghi công việc mới chắc cũng không gặp nhiều khó khăn lắm đâu.

    Hạ Thần Hi tỏ vẻ không có vấn đề.

    Trần Binh ân cần hỏi, "Cô có cần thêm chút thời gian thích nghi với thành phố S này không?"

    Hạ Thần Hi nói, "Không cần thiết, tôi cũng là người của thành phố S."

    "Thật sao?" Tiết Giai Vân ngạc nhiên nói, "Nghe nói cô học và làm việc ở Mỹ, tôi tưởng cô là người Mỹ gốc Hoa."

    "Tôi sống ở Mỹ, nhưng tôi được sinh ra ở đây."

    Rất ít người biết Hạ Thần Hi chưa kết hôn đã sinh con, nhìn đứa bé đã lớn như vậy, nhưng lại không nghĩ đến trong hồ sơ của Hạ Thần Hi viết vẫn chưa kết hôn.

    Cũng không ai nhắc đến cha đứa bé là ai.

    Xe đem bọn họ đưa đến thành phố S căn họ gần cảnh biển.

    Xung quanh là những dãy nhà cao, biệt thự độc lập với nhưng căn hộ cạnh biển

    Một con sông dài đem thành phố S ngăn thành hai bên đông tây, biệt thự hướng mặt ra biển.

    Hạ Thần Hi được hưởng đãi ngộ này, quả thực rất tốt.

    Nhà ở là công ty giải quyết, bằng không tiền thuê nhà trọ có cảnh biển mắc như vậy, cô có chút luyến tiếc a.

    Mẹ con bọn họ ở trên tầng mười lăm, một trăm hai mươi mét vuông, hai phòng ngủ, một thư phòng, còn có một phòng chứa đồ, hai phòng vệ sinh, một phòng khách lớn, một nhà bếp lớn.

    Đối với hai mẹ con ở thế là quá dư rồi.

    Phòng khách có ban công, hướng ra sông, buổi tối có thể nhìn cảnh biển

    Hạ Thần Hi cảm ơn sự giúp đỡ của mọi người, mấy người ngồi một hồi, lần lượt rời đi.

    Dưới lầu, Tiết Giai Vân nói, "Hạ tiểu thư thật trẻ, những người không biết còn cho rằng cô ấy mới mười tám tuổi."

    "Đúng vậy, sợ rằng rất khó có người tin, cô ấy có gương mặt rất thuần khiết."

    "Một điểm cũng nhìn không ra cô ấy lại là mẹ của đứa bé bảy tuổi."

    ...

    Trần Binh nói, "Hạ tiểu thư chưa kết hôn đã sinh con, trong công ty đừng nói ra, biết không?"

    "Biết, biết."

    ...

    Trên lầu.

    Hạ Thần Hi đem mình ngã trên ghế sô pha mềm mại, Hạ bảo bối bắt đầu sắp xếp dọn dẹp căn phòng.

    Như theo lời Hạ bảo bối nói, có bé bên cạnh, Hạ Thần Hi chính là nữ vương, cái gì cũng không cần làm.

    "Mẹ, quần áo của mẹ con đã treo lên giúp mẹ rồi, mẹ cần giặt gì , một hồi gọi điện thoại gọi người đến lấy."

    "Quần lót áo lót đặt ở tủ quần áo phía dưới ngăn thứ hai và thứ ba."

    "Tất chân đặt ở tủ quần áo ngăn đầu tiên, phụ kiện để bên hông ngăn đầu tiên luôn."

    " Tất cả trang sức để trên bàn trang điểm."

    "Đồ trang điểm con cũng phân ra từng loại, mẹ đừng dùng sai nha."

    ...
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này