1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Tâm Sự] Một Cây Bút

Thảo luận trong 'Góc Trái Tim' bắt đầu bởi Trọng_Mù_St, 21/5/16.

Lượt xem: 4,832

  1. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Một Cây Bút
    ---TMSt---

    Óc Sáng Tạo
    Những tưởng vết mực đổ dài trên giấy, ta tự cắn lòng hỏi: "Có thể xóa không?"

    Câu trả lời nằm ở mỗi người khi nhìn thấy, kẻ sẽ tức điên xé nát tờ giấy, kẻ vùi lại quăng đi,...

    Thay vì suy nghĩ cách xóa sổ tờ giấy, sao ta không tạo ra một ý tưởng khác khi vết mực chưa khô hẳn.
     
    Hạ Tuyết thích bài này.
  2. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Khói
    ---○---​

    Tôi nhã khói, người ta nhìn,
    Kẻ bảo người hư, kẻ rình xa lánh.
    Đâu ai biết được, trong khói mờ ảo ảnh.
    Mang chút nổi buồn và một chút nổi cô đơn.
    Nghĩ về đời tôi rút cạn hơi thở.
    Nhắm mắt lại, bên cạnh chẳng còn ai.
    Người say tình, kẻ say rượu ngày mai.
    Tôi say khói, ngọn lửa hồng cháy rực.
    Kệ ngày mai, cho tôi sống nốt hôm nay.
     
  3. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Vô Cảm
    ---●---​

    Ba năm chẳng phải dài,
    Nhưng lòng đau mãi mãi,
    Khắc sâu những ký ức,
    Nhớ hoài hình bóng ai.

    Kể từ đấy tôi không còn cảm xúc.
    Chẳng cười, chẳng khóc, chẳng bận tâm.
    Tôi sống tiếp vì ân sinh chưa kịp báo.
    Những khi đau ai chia bớt được phần nào?

    Kể từ đấy tôi không còn cảm xúc.
    Không nhìn, không nói, không còn đau.
    Quá khứ ấy bao nhiêu thôi là đủ.
    Nước mắt này nguyện chẳng rơi vì ai.
     
  4. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Ngu Ngốc
    ---☆---

    Nếu.
    Nếu biết trước tôi đã không làm.
    Mọi chuyện xuất phát từ lòng tham.
    Trên vai tên quỷ đưa dẫn lối.
    Lầm lỡ con đường mình chịu cam.

    Ước.
    Tôi ước thời gian sẽ quay lại.
    Để sửa sai lầm đã vấp phải.
    Tôi ước cho mình có điều ước.
    Để ước ngày mai chẳng sai lầm.

    Mong.
    Kẻ yếu hèn tất nương dựa từ mong.
    Tự nhận hèn tôi mong có được không?
    Tôi mong một thứ nhưng ông không toại.
    Ông không ban, những con người đồng loại.
     
    Hạ Tuyết thích bài này.
  5. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Một Cây Bút
    ---◇---​

    Cho và Nhận
    Đam mê không dành cho những kẻ lười biếng, thành công cũng vậy. Nhưng hai từ đam mê với tôi quá xa vời.

    Đời không cho ai cũng chẳng lấy của ai. Đời đối xử người này tốt vì hắn biết suy nghĩ. Đời tệ bạc với người kia vì hắn quá ngu si.
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/11/17
  6. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Thơ
    ---ST---

    Thơ là gì?
    Thơ là hình thức nghệ thuật dùng từ trong ngôn ngữ làm chất liệu, và sự chọn lọc từ cũng như tổ hợp của chúng được sắp xếp dưới hình thức lôgíc nhất định tạo nên hình ảnh hay gợi cảm âm thanh có tính thẩm mỹ cho người đọc, người nghe.

    Câu Thơ
    Từ thơ thường được đi kèm với từ câu để chỉ một câu thơ, hay với từ bài để chỉ một bài thơ. Một câu thơ là một hình thức câu cô đọng, truyền đạt một hoặc nhiều hình ảnh, có ý nghĩa cho người đọc, và hoàn chỉnh trong cấu trúc ngữ pháp. Một câu thơ có thể đứng nguyên một mình.

    Bài Thơ
    Một bài thơ là tổ hợp của các câu thơ. Tính cô đọng trong số lượng từ, tính tượng hình và dư âm thanh nhạc trong thơ biến nó thành một hình thức nghệ thuật độc đáo, tách biệt hẳn khỏi các hình thức nghệ thuật khác.

    ---

    Âm
    Âm (sound) do sự nhóm họp của một hoặc nhiều nguyên âm tạo nên. Những âm gần giống nhau, không kể các phụ âm đứng trước hay đứng sau hay sự tác động của các dấu gây sự trầm bổng của âm, tạo nên vần trong thơ. Chẳng hạn:
    Âm đơn:
    à, ca, cha, đá, , ta...
    Âm kép:
    biên, chiêm, chuyên, xuyên...
    Vần
    Vần (rhyme) là những chữ có cách phát âm giống nhau, hoặc gần giống nhau, được dùng để tạo âm điệu trong thơ. Đây là một quy luật để nối các câu trong bài thơ với nhau. Thường vần được dùng để nối câu gieo vào chữ cuối cùng của câu thơ. Có hai loại vần:
    • vần bình: những chữ không dấu hoặc dấu huyền — ba, bà
    • vần trắc: những chữ có dấu hỏi, ngã, sắc, nặng — bả, bã, bá, bạ
    • Vần giàu (hay còn gọi là Vần Chính): những chữ có cùng âm và thanh
      • Thanh bằng: Phương, sương, cường, trường
      • Thanh trắc: Thánh, cảnh, lãnh, ánh
    • Vần nghèo (hay còn gọi là Vần Thông): đồng thanh nhưng với âm tương tự
      • Thanh bằng: Minh, khanh, huỳnh, hoành
      • Thanh trắc: Mến, lẽn, quyện, hển
    Lầu Tần chiều nhạt vẻ thu
    Gối loan tuyết đóng, chăn giá đông.
    (Vần Chính)
    Người lên ngựa kẻ chia bào
    Rừng phong thu đã nhuộm màu quan san
    (Vần Thông)

    Người về chiếc bóng năm canh
    Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi
    (Không thuộc 2 vần trên)
    Gieo Vần
    Trong thơ Việt, có hai cách gieo vần:
    -Gieo vần ở giữa câu:
    Người về chiếc bóng năm canh
    Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi
    Vầng trăng ai xẻ làm đôi?
    Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường
    (Trích Truyện Kiều - Nguyễn Du)

    -Gieo vần ở cuối câu:
    Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm,
    Gieo Vần
    Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
    Không gì buồn bằng những buổi chiều êm,
    Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.
    Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
    Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
    Mây theo chim về dãy núi xa xanh
    Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.
    Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

    (Tương Tư Chiều - Xuân Diệu)
    -Một Số cách gieo khác:

    Vần chéo:

    Nắng hè đỏ hoa gạo
    Nước sông Thương trôi nhanh
    Trên đường đê bước rảo
    Gió nam giỡn lá cành

    (Tiếng Chim Tu Hú - Anh Thơ)

    Xa quá rồi em người mỗi ngả
    Bên này đất nước nhớ thương nhau
    Em đi áo mỏng buông hờn tủi
    Dòng lệ thơ ngây có dạt dào?
    (Đôi Bờ - Quang Dũng)

    Vần Ôm:
    Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
    (Áo lụa Hà Đông - Nguyên Sa)

    Vần Ba Tiếng:
    Đưa người ta không đưa qua sông
    Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
    Bóng chiều không thắm không vàng vọt
    Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
    (Tống Biệt Hành - Thâm Tâm)


    Điệu
    Điệu (rhythm), hay còn gọi là nhạc điệu, tạo nên do âm thanh của từ được chọn và nhịp điệu ngắt câu. Nhạc trong thơ được tạo nên bởi ba yếu tố: vần, tiết tấu và từ. Thơ lục bát, ca dao là một thể loại giàu nhạc tính.
    Âm Hưởng Của Vần
    (a)- Vần bằng thường gây cảm giác nhẹ nhàng, mềm mại.
    Âm Hưởng Của Vần
    Gió mơn man sợi nắng mành
    Sương còn đu ngọn lá xanh miệt mài
    Dương gian hé rạng hình hài
    Trời se sẽ lạnh, đất ngai ngái mùi

    (b) - Vần trắc thường gây cảm giác mạnh mẽ, động đậy, tỉnh thức.
    Gió mơn man sợi nắng mành
    Sương còn đu ngọn lá xanh miệt mài
    Dương gian hé rạng hình hài
    Trời se sẽ lạnh, đất ngai ngái mùi


    Tiết Tấu và Nhịp
    • Tiết tấu của câu: Tiết tấu là nói đến cái nhịp, cái điệu của câu thơ. dựa vào chỗ ngắt đoạn, tức chỗ chia câu thành từng vế, mỗi vế có nghĩa trọn vẹn. Đó là nhịp dài (--), khi ngâm người ta ngừng lại ngân nga lâu một chút. Ngoài ra, trong mỗi vế, khi ngâm tùy theo hứng, người ta cũng có thể ngừng lại ngân nga ngắn hơn ở những chỗ vế chia thành từng bộ phận, đó là nhịp ngắn (-).
    Dương gian (-) hé rạng (-) hình hài (--)
    Trời (-) se sẽ lạnh (-), đất ngai (--) ngái mùi(--)

    • Nhịp trong thơ: tạo nên do sự phân định của câu và của từ, tương tự khi viết cho dấu phẩy, khi đọc ngưng hơi.
    Nhịp (4/4) - (2/2/2/2)
    Em ngồi cành trúc (--) em tựa cành mai (--)
    Đông đào (-) tây liễu (-) biết ai (-) bạn cùng (--)

    Nhịp (2/2/2) - (2/2/2/2)
    Trời mưa (-) ướt bụi (-) ướt bờ (-)
    Ướt cây (-) ướt lá (--) ai ngờ (-) ướt em (--)

    Nhịp (2/4) - (2/2/2/2)
    Yêu mình (--) chẳng lấy được mình (--)
    Tựa mai (-) mai ngã (--) tựa đình (-) đình xiêu (--)

    Nhịp (2/4) - (4/4)
    Đố ai (-) quét sạch lá rừng (--)
    Để ta khuyên gió (--) gió đừng rung cây (--)

    Nhịp (2/4) - (2/4/2)
    Hỡi cô (-) tát nước bên đàng (--)
    Sao cô (-) múc ánh trăng vàng (--) đổ đi (--)

    Nhịp (4/2) - (2/4/2)
    Trách người quân tử (-) bạc tình (--)
    Chơi hoa (--) rồi lại bẻ cành (--) bán rao (--)

    Nhịp (3/2/2) - (4/3/2)
    Đạo vợ chồng (-) thăm thẳm (-) giếng sâu (--)
    Ngày sau cũng gặp (--) mất đi đâu (-) mà phiền (--)


    Nhạc Tính
    Theo ngữ học, mỗi từ đơn của ta thường là một âm tiết, khi phát lên nhẹ hay mạnh, trong hay đục là tùy theo vị trí phát âm của nó trong khẩu cung (kể từ môi đến cuống họng, kể cả độ mở của miệng). Một từ được phát lên tại vị trí nào trong khẩu cung là phải chịu ảnh hưởng của bốn yếu tố tạo nên nó: nguyên âm, phụ âm đầu, phụ âm cuối và thanh.


     
    Chỉnh sửa cuối: 14/9/17
  7. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Một Cây Bút
    ---TMSt---

    1. Cảm ơn thầy, cô. Những người đã kéo môn văn của mình lên 5.0
    2. Nó thật sự có ích cho cuộc sống hiện đại này?
    3. Ai quan tâm đến những điều đó? Những điều không tìm được miếng ăn? Những điều không làm nên tên tuổi?
    4. Xin lỗi!
    5. Đam mê - đam mê không xuất phát từ sở thích, nó xuất phát từ việc làm, làm nhiều, nhiều nữa. Dần thành thói quen, không làm không được.
    ---Hắc Nguyên---
     
  8. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Lạc
    ---♧---

    Bóng đêm đè nặng đôi vai gầy.
    Tiếng lòng thổn thức đâu ai thấy.
    Khói trắng đậm đặc tựa mây bay.
    Vị đắng cạn nồng ta chưa say.

    Khi say ai nói mình say,
    Kẻ cười, kẻ bảo, kẻ lay mình về.
    Đường về còn lắm nặng nề,
    Cận kề ngõ hẻm lê thê ướt sầu.

    Lòng còn trắc trở lắm sầu đau.
    Bên nhau mãi mãi lời thề qua mau.
    Chén tình đã cạn còn chi đâu.
    Sương tan che khuất nổi niềm đêm thâu.

    ---Hắc Nguyên---
     
  9. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Tuổi Thơ Dữ Dội
    ---TMSt---

    Những buổi chiều tan trường ấy
    Những bàn tay gói gọn thấy cay cay.
    Ba ơi con ước ba đấy
    Hãy nắm tay con dắt lấy đường về.
    Trường nhà một khoảng gần kề
    Mình con lẻ bước lê thê bóng hình.
    "Ba còn gánh vác gia đình
    Con ngoan cố gắng vững mình bước đi."
    Con thơ chưa hiểu việc gì
    Tan trường đứng ngóng chỉ vì ước mong.

    ---oOo---

    Sau nhà có hội chọi gà
    Kẻ la người hét ông già hoang mang.
    Chạy ra hô lớn công an
    Mỗi người một hướng tan hoang trường gà.

    ---oOo---

    Đêm đầu ngỏ có bãi tha ma
    Dẫn bầy nhỏ cùng xóm rên la
    Thắp đèn dầu, treo người nộm ra
    Dọa từng người dám bén mạng qua.

    ---oOo---

    Bác ba hàng xóm dựng đống rơm.
    Một đàn quỷ nhỏ lom khom mò vào.
    Mò vào thì có chẳng làm sao
    Châm dầu phóng hỏa nấu cơm thôi nào.
     
  10. 538
    2,601
    203
    Trọng_Mù_St

    Trọng_Mù_St
    Forever Alone

    Tham gia ngày:
    25/4/16
    Cô Đơn
    ---■---

    Cà phê đắng không phải vì vị đắng.
    Dẫu thêm đường vị đắng vẫn hoài nguyên.
    Người đời cười nhạo ta người điên.
    Họ đâu biết đời mỗi người một câu chuyện.
    Đau thắt.
    Đêm vẫn mình ta vờn với bóng.
    Ta yêu đêm tự bao giờ.
    Có hay không.
    Ta cầu mong ngày dài không nắng.
    Cướp đi người theo lối ta bao năm.
    ---Hắc Nguyên---
     

Chia sẻ trang này