1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Ngôn Tình] Nam thần ở phòng bên cạnh - Mèo Tứ Nhi

Thảo luận trong 'Ngôn Tình - Xuyên Không - Đô Thị' bắt đầu bởi Yui, 3/7/17.

Lượt xem: 2,756

  1. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

    Tác giả: Mèo Tứ Nhi

    Editor: Nhóm editor DDLQD

    Beta-er: Xẩm Xẩm, Nhạc Lam

    Thể loại: Hiện đại, hài hước, phúc hắc

    Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn

    Số chương: raw 361 chương chưa hoàn


    Văn án:
     
    Chỉnh sửa cuối: 6/7/17
    Tùy Nhã and L´enfant du Ciel like this.
  2. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 1: Bắt đầu oán thù

    Chương 1
    Editor: Xẩm Xẩm

    Lúc Tô Song Song bị cảnh sát mang đi, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là, nếu như lúc mở cửa ra không ngẩng đầu lên thì tốt rồi, chỉ tiếc rằng bây giờ đã quá muộn. Trên đời này không bán loại thuốc hối hận.

    Tô Song Song quay đầu lại cố gắng trừng mắt một cách hung tợn nhất liếc nhìn người đang đứng trước cửa phòng bên cạnh, nét mặt tên đầu sỏ của mọi chuyện vừa xảy ra không có lấy một chút biểu cảm. Cô chỉ có thể oán giận rống lên một câu: "Tốt nhất anh đừng chuyển nhà đi. Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho anh!"

    Trong lòng cô vô cùng bi phẫn nghĩ: "Anh ta tuy rằng bề ngoài có phần đẹp trai, nhưng trong tiết trời cuối thu rồi còn khỏa thân, chỉ quấn mỗi một chiếc khăn tắm, còn không biết xấu hổ cố tình để lộ ra cơ bụng tám múi, vừa thấy đã biết không phải là người tốt đẹp gì."

    Người con trai đứng ở cửa nghe tiếng động liền nhìn thoáng qua Tô Song Song, trong mắt mang theo vẻ lạnh nhạt, tỏ vẻ như nhìn một kẻ ngốc, hơi nghi hoặc nói: "Là cô tùy ý xông vào nhà tôi, tại sao tôi phải chuyển nhà?"

    Tô Song Song nhất thời cảm thấy máu như nghẹn ở lồng ngực, thật khó khăn mới không nôn ra, cô thật muốn lớn tiếng kêu một câu: "Oan uổng!"

    Chuyện xảy ra khiến Tô Song Song phải kìm nén đến phát khóc, hai mươi năm qua cô đều sống cuộc sống an phận, không ngờ lại tự dưng dính phải tên mặt lạnh bên trong nguy hiểm ngầm này.

    Nửa tiếng trước, cô vốn dĩ theo thói quen cứ thế cắm cúi đi về phía cửa phòng mình, đột nhiên cảm thấy ngứa ngứa mũi, liền hắt xì một cái, khóe mắt vô tình liếc đến cửa phòng kế bên đang để mở, nhìn thấy chìa khóa vẫn còn cắm bên ngoài.

    Tô Song Song nhẹ nhàng vuốt vuốt cái mũi của mình, ngó nghiêng xung quanh, muốn trực tiếp mở cửa đi vào nhà, ngay lúc cái chìa khóa cắm vào cửa, cô đột nhiên phản ứng, cô có hàng xóm!

    Trong lòng nảy sinh ý nghĩ khiến cô ngay lập tức bật người đứng lên: cách vách đưa đến một hàng xóm mới, cô nên qua chào hỏi để hai bên cảm nhận được không khí ấm áp như ở nhà, không thể để người với người bị ngăn cách quanh năm bởi một bức tường không có sinh khí.

    Tô Song Song vừa nghĩ đến nửa năm nay phòng cách vách đều không có người, biết đâu người vừa chuyển đến là một em gái đáng yêu, liền hưng phấn đẩy cửa đi vào, quên cả gõ cửa.

    Cô mới đi vào, chợt nghe thấy bên trong có tiếng đẩy cửa, liền biết là có người đi ra, trong lòng vui vẻ, nhiệt tình lên tiếng chào hỏi trước: "Người mới đến, xin ....AAAAAAA!"

    Mới nói một nửa, còn chưa kịp biểu lộ sự nhiệt tình với hàng xóm mới, cảnh tượng trước mắt quá mức kích thích khiến cô thét ra một tiếng chói tai, theo bản năng giơ hai tay lên che mắt mình. Ngay sau đó, năm ngón tay lại tách ra, hé lộ dần cảnh xuân, nhịn không được muốn nhìn một chút.

    Cảnh tượng này quả thực rất rất kích thích, một anh chàng đẹp trai từ trong phòng tắm đi ra, cả người chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, cơ bụng tám múi rắn chắc cứ thế lộ ra.

    Người con trai đi từ trong phòng tắm ra thấy Tô Song Song đứng ở cửa, môi mỏng khẽ nhếch lên, lông mày anh tuấn khẽ động, đôi mắt đào hoa cũng lộ ra một chút phiền toái.

    Người con trai đưa tay vuốt mớ tóc dài tán loạn trước trán, toàn thân bày ra một bộ dáng đầy mị hoặc, mấy giọt nước chậm rãi trượt xuống phía dưới.

    Tô Song Song chỉ cảm thấy cả người nóng bừng lên, cô đưa một bàn tay dời xuống dưới, vừa sờ lại rũ mắt xuống nhìn, một tiếng thét chói tai vang vọng khắp nhà trọ, cô thế mà lại háo sắc đi chảy máu mũi.

    Cô chỉ thấy anh chàng đẹp trai kia dùng cặp mắt lạnh lùng liếc nhìn mình một cái, một bàn tay không nhanh không chậm chính xác cầm lấy điện thoại riêng, một bàn tay khác thong thả bấm từng chữ số: 110.

    Ngay sau đó, Tô Song Song có mặt tại sở cảnh sát chờ thẩm vấn.

    Cô đem hết lời lẽ giải thích rằng mình bị oan, đợi đến khi xem lại băng ghi hình từ camera của khu nhà trọ, sự trong sạch của cô mới được chứng minh. Lúc cô về đến nhà đã là mười hai giờ hơn.

    Tô Song Song đứng ở hành lang, nhìn phòng bên cạnh đang đóng chặt cửa, vừa hít vào một hơi thật sâu, ngay sau đó vọt tới trước cửa, dùng phương thức trực tiếp nhất cả hai tay hai chân đập cửa....

    Qua vài phút, cửa phòng bên cạnh mới mở ra, vì bất ngờ mà không kịp đề phòng, một cánh tay vung ra, trực tiếp đập vào một bên mặt của người đàn ông.

    Không khí xung quanh đột nhiên im lặng, người đàn ông vừa đi ra không nghĩ tới sẽ bị tập kích như thế này, vẫn duy trì tư thế vừa bị đánh, mãi vẫn không có phản ứng. Tô Song Song cảm nhận rõ bản thân đang run rẩy, sợ đến ngây người, tay vẫn để giữa không trung chưa kịp thu hồi lại.

    "Tôi .... Tôi .... Cái kia ....." Tô Song Song lúc đầu còn nổi giận đùng đùng, thế nhưng bây giờ nhìn nghiêng nửa bên mặt của người đàn ông trước mắt, cô vô cùng lo lắng mãi không nói nên lời.

    "Nếu cô là vì thu hút sự chú ý của tôi, tốt lắm, cô thành công rồi!" Người đàn ông đối diện đột nhiên quay sang, trong mắt tràn đầy vẻ không kiên nhẫn.

    Anh dùng một bàn tay lau vết máu ở miệng, đồng thời tay kia giữ chặt cánh tay Tô Song Song, động tác vô cùng mạnh mẽ kéo cô vào trong lồng ngực của mình.

    Anh không nghĩ tới mình chính là thiếu gia của tập đoàn Tần thị, đã trốn tới nơi địa phương nhỏ bé này còn có phụ nữ bám theo đến tận cửa, thật sự là phiền!

    Tô Song Song bị anh ôm vào ngực trong nháy mắt, cảm giác chẳng khác nào bị đập vào tảng đá bình thường, đau đến nhíu mày, theo bản năng ngẩng lên nhìn anh. Ở khoảng cách gần thế này, cô nhìn rõ được khuôn mặt anh tuy đầy tức giận nhưng vẫn rất hấp dẫn, nghĩ rằng không biết có phải bản thân đang nằm mơ hay không.

    Anh cúi đầu trừng mắt nhìn người phụ nữ trong ngực mình, đôi mắt mang theo giận dữ chuyển thành không kiên nhẫn, hơi dùng sức siết chặt cánh tay Tô Song Song, lạnh lùng nhìn cô: "Cần bao nhiêu tiền thì cô có thể biến mất khỏi tầm mắt tôi?"

    Vấn đề này quả nhiên đã động chạm đến lòng tự trọng của Tô Song Song, cho dù não có chậm phản ứng thế nào cũng không thể không hiểu.

    Cô dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra, có lẽ do dùng sức quá lớn, cả hai người đều bị đẩy lui về phía sau vài bước.

    "Anh! Anh! Anh đúng là bệnh thần kinh!" Cả cuộc đời cô chính là lần đầu tiên gặp phải một người không biết phân rõ phải trái như thế, tức giận nửa ngày mới mắng ra một câu.

    Anh mới đầu có chút giật mình, nhưng ngay lập tức khôi phục lại bộ dáng thường ngày, anh đi từng bước về phía trước, dọa Tô Song Song sợ hãi cứ thế lui dần về phía sau, đề phòng nhìn anh.

    Tần Mặc lười biếng dựa người vào khung cửa, cũng không hề có động tác nào khác, không chút để ý giương mắt nhìn cô, mười phần đều không kiên nhẫn mở miệng: "Nói lại, vậy cô muốn điều gì?"

    !!!!!!!!!! Anh đúng là làm cô không thể chịu đựng thêm được nữa, đối mặt với người đàn ông mặt dày không biết xấu hổ thế này, Tô Song Song không thể nhịn được.

    Cô nhanh chóng chạy về phía phòng mình, dùng tốc độ nhanh nhất mở cửa đi vào, ngay sau đó bưng một chậu nước lạnh xông ra ngoài, một lời cũng không nói, trực tiếp hất lên người anh.

    Tiết trời cuối thu, cho dù là đang ở trong nhà, nhưng một chậu nước lạnh này dội xuống cũng làm cho Tần Mặc cảm thấy cái lạnh thấu tâm gan. Tô Song Song một tay cầm cái chậu không, một tay xoa xoa thắt lưng, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của anh, quần áo ướt sũng dán chặt vào người, trong lòng càng sảng khoái.

    Cô cười, đuôi mắt cong cong, thoạt nhìn cả người đều toát lên dáng vẻ khiến cho người khác yêu thích, nhưng trong lời nói lại có chút khiêu khích: "Tự kỷ là bệnh nặng, phải chữa trị ngay lập tức. Hôm nay bản tiểu thư sẽ chữa trị miễn phí cho anh!"

    [Hết chương 1]
     
    Tùy Nhã thích bài này.
  3. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 2
    Chương 2
    Editor: xẩm xẩm

    Mắt anh khẽ nheo lại, phiền toái vẫn che giấu ở đáy mắt nãy giờ vì bị dội nước lạnh mà không ngần ngại để lộ ra, trong lòng anh lại nổi lên chút nghi hoặc, người phụ nữ này như thế nào đều quấn quýt lấy hắn mà gây sự.

    Anh cảm thấy cô nhất định là người của mấy đối thủ trong kinh doanh phái đến để tra tấn anh, hơn nữa cô hiện tại đã đạt được mục đích, thành công chọc giận anh.

    Tô Song Song đầy kiêu ngạo đi qua, liếc liếc mắt chiêm ngưỡng người đàn ông trước mặt, anh mặc một bộ quần áo ngủ màu trắng,dính sát vào cơ thể cường tráng. Anh vừa mới lúc trước còn giống như tiểu bạch thỏ dễ bị người khác khi dễ thì bây giờ lại biến thành một người đàn ông cao lớn, rắn rỏi, nhìn là biết chỉ một cái phất tay cũng làm cô phải đau đớn.

    Song Song liền nuốt nước miếng một cái, người đàn ông như vậy càng thêm gợi cảm trước mắt phụ nữ, cô phải cảnh giác không được để thân thể hấp dẫn kia mê hoặc mình được.

    Ngay khi ngẩng đầu lên chống lại ánh mắt anh, cô liền bắt gặp vẻ rét lạnh không kiên nhẫn của anh, anh thậm chí đang rất tức giận. Cô thực sự là không có chút tiền đồ nào mới thế đã hoảng sợ đến run người.

    Tô Song Song ngay lập tức bật người lại đem chậu nước ôm vào trong ngực, bày ra một bộ dáng anh dám lại đây, tôi liền cùng anh liều mạng.

    "Này ... Đây đều là do anh gieo gió gặp bão!" Tô Song Song hét lên, sau đó như thỏ con nhanh chân chạy như điên về phòng, mạnh mẽ đóng cửa lại.

    Cô gắt gao dựa người vào cửa, trong ngực vẫn còn ôm chậu nước, nghĩ đến ánh mắt của người kia thật sự rất dọa người giống như muốn đem mình ăn tươi nuốt sống.

    Vừa mới thở phào tưởng rằng mình vừa tránh được một kiếp nạn, lại không nghĩ đến người đàn ông kia chỉ có vẻ ngoài đẹp trai mà thôi, lòng dạ đúng là vô cùng hẹp hòi. Đến gần rạng sáng, cô lại một lần nữa bị mang đến cục cảnh sát, trải qua đêm đầu tiên ngủ tại phòng giam của cục cảnh sát trong suốt hai mươi năm qua.

    Tô Song Song ngồi chồm hổm trên mặt đất, tay đưa qua đưa lại vẽ vòng tròn, đôi mắt đỏ hồng nhịn không được cục tức này: "Tên cầm thú này! Thù này nhất định phải báo!"

    "Tô Song Song, em... Chị thật sự không biết nên nói gì với em nữa! Bình thường em thông minh lắm mà?'' Chiến Hâm cũng chính là chị họ của Tô Song Song, vẻ mặt đầy giận dữ vừa đi vừa quở trách cô.

    Nhìn trang phục của Chiến Hâm có thể nhìn ra cô là đại diện của mẫu phụ nữ xinh đẹp, thành công. Bộ váy công sở bó sát làm tôn lên dáng người thon thả đầy quyến rũ, tóc ngắn mềm mại cộng thêm một cặp kính gọng vàng hoàn mỹ.

    Chiến Hâm vốn là quản lý của Tập đoàn truyền thông Âu Dương. Từ khi mẹ của Tô Song Song qua đời hai năm trước, Chiến Hâm luôn hết lòng chăm sóc cô.

    Tô Song Song vân vê những nếp nhăn trên áo, gãi gãi đầu, giương đôi mắt thật cẩn thận nhìn người chị hơn mình đến mười tuổi, nghĩ lại cả đêm qua đi gây họa, càng nghĩ càng thấy chột dạ.

    "Rốt cuộc sao lại thế này?Nói!" Chiến Hâm thấy Song Song không lên tiếng, đột nhiên dừng bước, mạnh mẽ quay đầu lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép đầy vẻ tức giận nhìn cô.

    "Này ... Thật ra chính là em vô tình đang gõ cửa phòng bên cạnh, không ngờ anh ta đột nhiên mở cửa nên lỡ tay cho anh ta một cái tát. Chuyện tất cả đều là hiểu lầm thôi!" Song Song trong lòng tính toán sẽ cùng tên cầm thú kia giải quyết riêng, tất nhiên sẽ không nói ra sự thật.

    "Thật sao?" Chiến Hâm hơi hơi nheo mắt, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu nội tâm cô: "Nếu em nói dối, chị sẽ cho em biết tay!'' Lời vừa nói ra dày đặc hàm ý cảnh cáo.

    Tô Song Song dè dặt nuốt nước miếng một cái, cẩn thận áp chế lại sự bất an trong lòng, giơ tay lên thề đầy vẻ chính nghĩa: "Thật mà chị! Còn thật hơn cả việc em không phải là đàn ông mà là phụ nữ!''

    Chiến Hâm bị hành động của cô chọc cười, thở dài một cái, dịu dàng vươn tay chỉnh lại đầu tóc rối bời của Song Song lại không nhịn được lo lắng dặn dò: "Nếu như có người làm khó em, nhất định phải nói cho chị biết, chị sẽ không để ai bắt nạt em!"

    Song Song rất cảm kích người chị này, vậy mà ngay sau đó bàn tay của Chiến Hâm lại vò mạnh tóc cô, mọi xúc động trong nháy mắt đều tan biến, đầu óc ngay lập tức choáng váng khiến cho cô khóc không ra nước mắt.

    Chiến Hâm liếc mắt một cái cúi đầu nhìn Song Song, đẩy lại gọng kính, giọng đầy uy hiếp nói: "Nhớ kỹ đây! Có chuyện gì đừng có gạt tôi!''

    "Em nhớ kỹ rồi!" Song Song vuốt lại đầu tóc của mình, cúi đầu đầy vẻ ngoan ngoãn, trong lòng lại đang tính toán tìm cách nào thần không biết quỷ không hay trả thù tên cầm thú kia.

    Chiến Hâm thấy Song Song nghe lời thì trong lòng liền yên tâm, cúi đầu nhìn đồng hồ xác định đã đến thời gian đi dự cuộc họp, vội dặn dò cô một câu: " Lát nữa chị còn có một cuộc họp, em trở về tắm rửa một cái đi, nếu thực sự có người bắt nạt em, phải nói cho chị biết đấy!"

    Chiến Hâm đợi Song Song gật đầu đáp ứng mới yên tâm xoay người, giẫm trên đôi giày cao gót mười phân Michael, tự tin sải bước lên xe, nhanh chóng rời đi.

    Song Song vừa thấy Chiến Hâm đi rồi, vội vàng đi về nhà, đến khi đứng trước cửa phòng lại trở nên lưỡng lự. Tên cầm thú ở bên cạnh không biết nói lý này, hơi một tý là báo cảnh sát. Cô ngồi chồm hổm trên mặt đất, gãi gãi đầu, đang muốn đứng dậy thì đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa. Cô vừa muốn chạy trốn liền thấy bóng ma u ám kia xuất hiện trước mặt mình.

    Mấy phút trước, Song Song còn đang hứng trí bừng bừng tính toán trả thù anh, trong nháy mắt, nhiệt huyết kia như bị ném vào nước lạnh, lại còn là nước sắp đóng băng được rồi, cô liền cúi đầu giả chết.

    "Chắn đường". Thanh âm khàn khàn trầm thấp vừa vang lên này, Tô Song Song vô cùng quen thuộc, cô nhắm mắt, rụt cổ lại, tiếp tục giả chết.

    Tần Mặc cúi đầu nhìn người phụ nữ đang ngồi trước cửa phòng mình, lông mày nhăn lại thành một đường, anh nhấc chân đẩy cô qua một bên.

    Tô Song Song nhất thời bất động, tuy rằng hiện tại bộ dáng của cô hiện tại rất thê thảm nhưng anh ta cũng không thể miệt thị cô như thế. Trên người cô không có tổn thất gì nhưng cũng không thể để anh dùng chân đẩy người cô như thế.

    "Đứng lại"

    Tô Song Song khẽ quát một tiếng, người đàn ông kia nghe thấy liền quay đầu, đưa ánh nhìn đầy bất mãn đổ về phía cô. Cô đứng bật dậy, hành động này quá đột ngột làm cô bị mất thăng bằng liền đổ người về phía trước, đầu đập vào cằm của anh.

    "A" Anh kêu lên đầy đau đớn, nhanh chóng lùi lại vài bước, tay xoa xoa cằm. Anh chớp mắt, mày nhăn lại thành một đường, cúi đầu xuống trừng mắt nhìn Tô Song Song đang xoa đầu, nghiến răng nói: "Ngốc, rốt cuộc thì cô muốn làm gì đây?"

    Tô Song Song cảm giác đại não như bị chấn động, nhẫn nại kìm nén tức giận, ngẩng đầu đối diện với anh, vừa hét lên: "Ngốc cái đầu nhà anh, bản tiểu thư đi không đổi tên, ngồi không đổi họ! Tô Song Song, anh mà còn gọi loạn, tôi cắn chết anh, cầm thú!"

    Tô Song Song nói nhanh quá nên không rõ, anh lại vừa bị va đập nên có chút choáng váng, thế nào nghe từ cuối cô nói "cầm thú" lại thành "Tần Mặc", vẻ mặt trở nên sắc bén trong nháy mắt.

    Anh rời tay đang xoa xoa cằm, lạnh lùng liếc nhìn cô, trong mắt mang theo đầy đủ tức giận, cô thế mà lại biết tên của anh, còn nói dối là không có mục đích gì để tiếp cận anh?

    Anh cất giọng lạnh lùng: " Cô rõ ràng biết tên của tôi còn dám nói là tiếp cận tôi mà không có mục đích gì sao?"

    Tô Song Song nghe vậy trong nháy mắt liền ngẩn người, ngẫm lại lời mình vừa nói, cô khi nào thì nhắc đến tên của anh chứ? ...
     
    Tùy Nhã thích bài này.
  4. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 3

    Chương 3
    Cô rất nhanh liền hiểu ra vấn đề, Tô Song Song trợn trừng hai mắt, bất chấp cơn đau đầu đang hành hạ, giơ ngón tay chỉ về phía anh, ra sức nhịn cười dò xét hỏi: "Chẳng lẽ anh thực sự tên là cầm thú?"

    "??????????" Hiện tại anh mới nhận ra vừa rồi là cô mắng anh là cầm thú, cô hoàn toàn không biết tên anh, khuôn mặt lại càng nhăn nhó.

    Tô Song Song nhìn dáng vẻ chết đứng không nói được lời nào của Tần Mặc, càng không nhịn được buồn cười, liền ôm bụng cười dữ dội, vừa cười vừa nói: "Tên anh thật sự là cầm thú sao?"

    Tần Mặc giơ tay khẽ vuốt trán, từ khi sinh ra đến giờ, trừ người anh họ và bạn bè của anh bên ngoài, chưa có người nào dám châm biếm và cười nhạo anh như cô gái trước mắt này. Tần Mặc thực sự không có cách nào đối phó lại.

    Ngay lúc này, anh lại bị một người phụ nữ bề ngoài đầy vẻ lôi thôi, thoạt nhìn chắc chỉ số thông minh cũng có vấn đề châm biếm, cười nhạo một cách vui vẻ như vậy, thật là tức muốn chết!

    "Tô Song Song?" Tần Mặc đột nhiên phát hiện ra điều gì, vẻ mặt dần thư thái trở lại, sau đó cúi đầu nhìn cô gái đang chật vật vì buồn cười: "Tên này rất thích hợp với cô."

    Tô Song Song hoàn toàn không nghĩ tới tên cầm thú này vừa bị cô chế nhạo xong lại quay ra khen tên của cô, ngay lập tức dừng cười, vẻ mặt khó hiểu nhìn anh, nghĩ thầm không biết có phải anh bị kích thích quá hay không, liệu cô có nên tốt bụng gọi 120 cho hắn?

    Người đàn ông lên tiếng giải thích: ''Hai cái nhị, rất phù hợp với hành vi và tính cách trong con người cô, trước sau đều là nhị." (nhị = ngốc)

    Nghe thế, cô liền hít một hơi thật sâu, chớp chớp cặp mắt to, giận dữ nhìn lại anh, Tô Song Song ra sức đè nén tâm tình kích động, ưỡn ngực, thẳng lưng, khẽ nhếch môi đầy trào phúng: "Dù NGỐC cũng tốt hơn là cầm thú!"

    Tần Mặc ngay lập tức nhíu mày, đau đớn ở cằm đã giảm đi nhiều, môi mỏng hé mở: "Tôi tên là Tần Mặc, không phải là cầm thú. Tôi tự hỏi cô ngoài hành vi NGU NGỐC của mình, phải chăng chỉ số thông minh của cô cũng có vấn đề?"

    Tô Song Song quả thật rất ngưỡng mộ tên cầm thú trước mắt này, hiếm khi cô mới gặp được một người quá mức kiêu ngạo như thế, vội vàng chống hai tay lên eo, thẳng lưng ngẩng mặt đối diện anh. Chỉ tiếc là dù cô ngẩng thế nào, cũng không thay đổi được sự chênh lệch chiều cao của hai người. Cô vỗ vỗ bụi trên người, trừng mắt nhìn anh, bất đắc dĩ muốn giải thích một chút về chuyện hôm trước:

    "Hôm qua là do tôi nhìn thấy chìa khóa anh cắm ngoài cửa nên mới tốt bụng đi vào đưa lại chìa khóa cho anh, nhưng anh lại lấy oán báo ân, đưa tôi vào đồn cảnh sát. Mau xin lỗi tôi đi, tôi sẽ tha thứ cho anh!"

    Tần Mặc nhìn cô, lạnh nhạt mở miệng: "Nếu là một người hoàn toàn bình thường, nhất định khi trả lại chìa khóa sẽ gõ cửa thông báo trước, đằng này cô lại cứ thế xông vào. Hành động chả giống ai này của cô chứng tỏ cô chính là người dị thường. Hay nói cách khác, cô chính là ăn trộm. Chỉ căn cứ vào hai điểm này thôi, tôi đã có đầy đủ lý do để báo cảnh sát, cho nên vì sao tôi phải xin lỗi cô?"

    "!" Đúng là mỗi cầu đều làm cô tức chết, Tô Song Song cứng miệng, cắn cắn môi, trong đầu phân tích lại lời nói của anh, cảm thấy lời nói của anh chỗ nào cũng đều có lý, cô thật không có cách nào phản bác, cô đúng là sơ suất đã không gõ cửa trước khi vào. Thế nhưng tên cầm thú này, chỉ vì sai sót cỏn con như thế, lại không mảy may suy nghĩ gì, lập tức đưa mình cho cảnh sát, cô thật không cam lòng, dù anh không biết thương hoa tiếc ngọc, ít nhất cũng nên nhắc nhở cô trước chứ.

    Tô Song Song cảm thấy cô và người đàn ông này cho dù nói tiếp cũng không có hiệu quả, không cần ở đây lãng phí thời gian với anh, liền trực tiếp xoay người đi về phòng.

    Vừa đóng cửa lại, cô lại day dứt không yên: chẳng lẽ cứ thế bỏ qua cho anh, cô sẽ tức đến chết mất.

    Chỉ là ngày hôm qua phải ngồi cả đêm trong sở cảnh sát, giờ cô đã mệt mỏi rã rời. Cô dụi dụi mắt, mặc dù không muốn quên, nhưng cuộc sống đâu thể dừng lại, cô nên nghỉ ngơi thật tốt để còn đối phó với anh.

    Tô Song Song vẫn luôn tìm cơ hội để báo thù nhưng vẫn chưa có, không nghĩ tới chiều tối ngày hôm đó, trời thương người tốt liền cho cô một cơ hội hiếm có để trả thù.

    Lúc chiều tỉnh dậy, cô liền ra ngoài mua đồ ăn, an ủi tinh thần suy sụp đáng thương của mình. Thật không ngờ mới ra khỏi thang máy, cô liền trông thấy anh một thân tây trang bảnh bao, dáng vẻ hết sức nghiêm túc, hình như đang có ý định đi đâu đó.

    Tô Song Song không ngừng chớp mắt, đây đúng là cơ hội tuyệt vời để cô trả mối thâm thù với anh, không chút nghĩ ngợi, ngay lập tức bám theo anh.

    Cô phải bắt taxi đi theo anh, thật là đau lòng, cô không nghĩ tới anh lại lại đi đến nơi xa như thế, tiền ăn cả tuần của cô đều dùng để trả tiền taxi rồi.

    chỉ vừa phân tâm than thở một chút, vừa tỉnh lại thì liền không thấy anh đâu, Tô Song Song vội vàng quay đầu tìm kiếm xung quanh, vừa quay đầu lại liền trông thấy anh, nhẹ nhõm thở dài một hơi, len lén đi theo.

    Tần Mặc đứng bên cánh cửa xoay của một nhà hàng xa hoa, đột nhiên quay đầu lại làm Song Song giật mình, liền trốn sau cột điện cách đó không xa, đang nơm nớp lo sợ thì có người vỗ mạnh lên vai cô.

    Tô Song Song sợ đến mức tim muốn nhảy ra ngoài, nhanh nhẹn lấy tay che miệng mới không kịp phát ra tiếng thét. Ngay lúc cô ổn định lại tinh thần quay đầu lại thì trông thấy một bác gái bên cạnh quầy báo, nghi hoặc nhìn cô: "Cháu gái, cháu đang lén lút làm gì thế?"

    " Cháu ...Cháu... Bác gái, bán cháu 3 tờ báo ạ!" Cô nhanh trí rút ra mấy đồng tiền lẻ đưa cho bác gái, bác gái vừa thấy thế, ngay lập tức vui vẻ lấy báo đưa cho cô: "Bác vừa nhìn liền biết ngay cháu là người tốt mà. Cháu là cảnh sát sao, đang phá án bắt kẻ xấu đúng không? Yên tâm, bác sẽ không nói với ai đâu!"

    Tô Song Song vội vàng vuốt cằm, lấy ngón tay đưa lên miệng làm bộ dạng không được lên tiếng, sau đó đè thấp âm thanh nói: " Đúng vậy, bác gái, cháu đang muốn bắt kẻ xấu, bác thấy người đàn ông kia không, hắn là kẻ lừa đảo chuyên đi làm hại con gái nhà lành đấy!"

    Bác gái vừa nghe lại nhìn theo hướng cô chỉ, tấm tắc lắc đầu: "Mấy kẻ lừa đảo bây giờ đều đẹp mã như thế sao, cháu nhìn kìa, không phải là hắn lại đang lừa một cô gái tốt nữa chứ?"

    Tô Song Song nghe thấy, liền quay đầu lại nhìn, hai mắt sáng lên, nhất thời không kìm chế nổi buồn cười.

    Thì ra Tần Mặc đúng là đi hẹn hò, ngay lập tức một kế hoạch nảy ra trong đầu cô, anh không để cô sống tốt, anh cũng đừng nghĩ cô sẽ để anh được thoải mái ...

    [Hết chương 3]
     
  5. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 4
    Chương 4
    Editor: xẩm xẩm

    Tần Mặc sóng vai cùng mỹ nữ đi vào một nhà hàng vô cùng xa hoa. Mỹ nữ kia thân hình bốc lửa đầy quyến rũ, to chỗ cần to, bé chỗ cần bé, dù cho Song Song chỉ thấy được bóng lưng cũng đầy cảm giác ngưỡng mộ. Cô chạy về phía nhà hàng với tinh thần chính nghĩa cao ngất, chỉ tiếc vừa mới tới cửa đã bị bảo vệ cản lại. Tô Song Song ngơ ngác không hiểu, vội ngẩng đầu chớp chớp đôi mắt to dò hỏi.

    Bảo vệ duy trì vẻ mặt lạnh lùng, một tay cản Tô Song Song, ánh mắt quét lên người cô từ trên xuống dưới sau đó lại đưa mắt nhìn về phía bảng hiệu lấp lánh chói mắt của nhà hàng. Tô Song Song theo tầm mắt nhìn đến thì thấy có mấy chữ tiếng Anh, cô nhíu mày suy nghĩ cuối cùng tìm được đáp án: Quần áo không phù hợp, miễn vào.

    Cô vội vàng cúi đầu nhìn lại bản thân mình, mở miệng hỏi lại bảo vệ: Quần áo của tôi đều sạch sẽ mà!".

    Bảo vệ vừa nghe lời này hình như không còn kiên nhẫn giải thích, dùng giọng nói tiêu chuẩn đọc lại bảng hiệu một lần, sau lại dùng tiếng Trung Quốc tiêu chuẩn nghiêm túc nói: "Không phải quần áo không sạch sẽ mà là không phù hợp.''

    Tô Song Song cảm giác mặt mình nóng lên, ngay lập tức bày ra một dáng vẻ ủy khuất, đáng thương nhìn người bảo vệ: ''Anh đang đi dạo phố, đột nhiên nhìn thấy bạn gái đi vào nhà hàng cùng với một người đàn ông khác, anh còn có thể trở về nhà thay quần áo sao?''

    Tô Song Song vừa nói vừa đưa ngón tay chỉ về hướng Tần Mặc, bảo vệ nhìn theo cũng chỉ thấy bóng lưng của anh, lại nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh đang dán chặt vào người anh, nở nụ cười đầy mị hoặc, ai nhìn vào mà không thấy gian tình chứ. Bảo vệ trong lòng khinh bỉ đôi nam nữ này, Tô Song Song chỉ vừa thấy nét thay đổi trên mặt bảo vệ thì ngay lập tức trưng ra vẻ mặt muốn khóc, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ ủy khuất, đôi mắt to nhuộm đầy hơi nước. Bảo vệ nhìn thấy một màn này cảm thấy như mình đang làm chuyện ác, giật giật khóe miệng, nhưng ngay giây phút anh lúng túng không biết nên an ủi cô thế nào thì Song Song đã nhanh nhẹn lách người đi vào.

    Bảo vệ sợ đến trừng lớn hai mắt, vội vội vàng vàng chạy theo, không ngờ cô đã chạy được đến chỗ Tần Mặc ôm lấy cánh tay anh, khóe mắt rưng rưng: "Tần Mặc, không ngờ anh lại là kẻ vô tình bội nghĩa?''

    ''?" Tần Mặc nghe được lập tức cúi đầu nhìn cánh tay đang bị cô ôm chặt, kẽ nhíu mày, lạnh nhạt nhìn cô, Tô Song Song bị ánh mắt đầy vẻ không kiên nhẫn của anh nhìn thì có chút chột dạ, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, khẽ hít sâu nghĩ thầm: "có can đảm tất sẽ thành công", tinh thần lại hăng hái tràn đầy khí thế như trước.

    Cô nuốt nước miếng, nhìn thẳng về phía người phụ nữ nóng bỏng vẫn còn chưa hết kinh ngạc kia, giây phút này Song Song thực sự kinh ngạc không kém gì cô ta. Cô gái này nhìn đằng trước thật sự rất xinh đẹp, bộ ngực cao vút ẩn sau lớp váy kia vừa gợi cảm lại đầy vẻ kiều mỵ, mỹ nhân vóc dáng cao gầy lại đi thêm đôi giày cao gót, so với Song Song cao hơn hẳn một cái đầu. Song Song đột nhiên liếc nhìn Tần Mặc, người đàn ông này tính cách cao ngạo bại hoại vậy mà lại hẹn hò với mỹ nữ này, người phụ nữ trước mặt cô phải chịu ủy khuất rồi. Song Song cảm thấy mình nên làm người tốt cứu giúp cô gái xinh đẹp này, áy náy ban đầu hoàn toàn bị vứt bỏ, cô buông cánh tay Trầm Mặc, chuyển qua gắt gao ôm lấy lưng hắn, ngay lập tức liền khóc nức nở: "Anh đã thề cả đời đều ở bên em, tại sao bây giờ lại bội tình bạc nghĩa đi theo cô gái này, anh đã quên mất trong bụng em còn đang mang thai con của anh sao!"

    Tần Mặc vừa nghe thấy, khóe miệng liền co quắp một chút, cúi đầu nhìn Song Song đang ôm lấy anh khóc, nước mũi đều nhỏ vào áo anh, lông mày không chịu được nhíu lại càng sâu. Anh chỉ muốn đẩy cô ra ngay lập tức nhưng Song Song lại sớm nhìn ra được ý định của anh, càng ôm chặt lấy thắt lưng anh không rời.

    Tô Song Song cứ như vậy bát nháo một trận, mọi người đang dùng cơm trong đại sảnh đều hướng tầm mắt về phía bọn họ, Tần Mặc vội vàng xoay người mấy vòng, Song Song cũng xoay theo anh, bám chặt anh không rời, cứ thế khóc, tựa như Tần Mặc chính là Trần Thế Mỹ* hiện tại.

    *Trần Thế Mỹ: ở đây ý nói Song Song coi Tần mặc như kẻ bội tình phản bội vợ con để đi theo vinh hoa phú quý.

    Mỹ nữ bên cạnh nhìn Tô Song Song, lại vô thức lấy tay xoắn xoắn lọn tóc dài của mình, nhìn bóng lưng của Tần Mặc, rốt cuộc cũng mở miệng, thanh âm mềm mại, âm cuối cùng phát ra như khiến người nghe thêm phần tê dại: ''Tần thiếu, đây là ... của anh''

    Lời chỉ nói được một nửa, trong mắt cô ta lại nổi lên một tầng nghi hoặc, ánh mắt bất bình lại đầy ghét bỏ quét một vòng qua người Tô Song Song rồi mới miễn cưỡng nhả ra vài chữ còn lại, vẫn cố tình dè dặt một chút: "Bạn gái?''

    Thật ra từ lúc cô ta mở miệng, Tô Song Song một bên vừa khóc lóc, một bên vừa nhìn về phía ả, nhất thời cảm thấy không vui khi bắt gặp vẻ ghét bỏ trong mắt cô ta. Chẳng hiểu sao trong thâm tâm cô nổi lên cảm giác cô ta cùng tên cầm thú này thật sự là một đôi trời sinh, lời nói đều độc ác, tự tin một cách thái quá đến mức đáng ghét, đúng là không biết xấu hổ!

    Tô Song Song mạnh mẽ hít vào một hơi, sau đó hừ một tiếng, hất cằm quát: "Cái gì mà là bạn gái! Tôi là vị hôn thê của anh ấy! Vị hôn thê, hiểu không? Trong bụng tôi còn mang thai con của anh ấy!"

    Tô Song Song vừa nói vừa ưỡn cao bụng, hai tay vẫn như cũ ôm chặt lấy thắt lưng Tần Mặc.

    --- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---
     
    Tùy Nhã thích bài này.
  6. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 5
    Chương 5
    Bị Song Song ôm chặt lấy, thân thể Tần Mặc khẽ run rẩy, anh cúi đầu nhìn cô đang khóc lóc thảm thương, đôi mắt nôn nóng ban đầu đột nhiên có điểm sáng.

    Những lời Tô Song Song vừa nói thành công khiến mỹ nữ đứng đối diện không thể nhịn thêm được nữa, cánh tay giơ lên đỡ lấy trán, đồng thời lùi về phía sau vài bước, ánh mắt đầy ủy khuất dâng lên một tầng hơi nước: "Tần thiếu, những lời cô ta nói là thật sao?''

    Tô Song Song quyết tâm phá đám đến cùng, cô gắt gao ôm chặt lấy thắt lưng của Tần Mặc, chỉ sợ anh mở miệng phản bác, ngay lập tức đoạt lấy lời nói: "Thật! So với việc tôi không phải là nam mà là nữ còn thật hơn!''

    Tô Song Song vừa khóc lóc vừa tìm cách đối phó, cố tình nói ra những từ ngữ cực kỳ ám muội. Mỹ nữ kia dường như không nghe rõ, sắc mặt tự nhiên lộ ra vài phần kinh ngạc, đưa ngón tay mảnh khảnh chỉ vào Tô Song Song, cau mày nói: " Cô là ... đàn ông?"

    Ngay giây tiếp theo, cô ta ngẩng mặt nhìn Tần Mặc, khuôn mặt đầy vẻ không cam lòng: "Tần thiếu, chẳng lẽ tin đồn anh không thích phụ nữ là thật sao?''

    Tần Mặc thật là đau đầu với hai người phụ nữ trước mắt, suy nghĩ một chút, dĩ nhiên không hề chối bỏ mà lại ung dung gật đầu. Tô Song Song mở lớn hai mắt, vô cùng kinh hãi với tin tức này, suýt chút nữa thì buông lỏng cánh tay đang ôm lấy anh.

    Mỹ nữ nhìn Tần Mặc gật đầu thì thực sự không chịu được nữa, lùi lại phía sau mấy bước liền, cả người dựa vào chiếc bàn bên cạnh mới có thể đứng vững.

    Cô ta đưa ánh mắt u ám đã khó khăn lắm mới cầm cự được nước mắt nói: "Tần thiếu, em có chỗ nào chưa tốt. Anh cứ nói đi, em sẽ cố gắng sửa lại."

    Nghe cô ta nói vậy, Tô Song Song cũng muốn động viên cô ta một chút, nhưng Tần Mặc lại cau mày, hoàn toàn không quan tâm đến cô ta. Anh thực sự cảm thấy nơi này thật là ầm ĩ, mấy người đang ngồi dùng cơm ở xung quanh đều kích động đến mức đứng cả lên, còn có tiếng ai đó đè thấp giọng đầy nghi hoặc: ''Tần Thiếu?''

    Tần Mặc lập tức bắt lấy cánh tay của Tô Song Song đang bám lấy người mình, dùng sức một cái, đem cô kéo xuống, Tô Song Song đã sớm cảm thấy mục tiêu của mình đạt được rồi, lại vì khóc lâu mà giờ đầu choáng mắt hoa, hai chân mềm nhũn tê mỏi, trong thâm tâm âm thầm tính toán tìm cơ hội thích hợp rút lui, như vậy có thể chứng kiến Tần Mặc gặp họa rồi.

    Tần Mặc vừa tránh khỏi người cô, Song Song ngay lập tức định giả bộ bước lùi vài bước rồi sau đó làm bộ đáng thương nhanh chóng rút đi. Thế nhưng Tần Mặc không để cho cô có một cơ hội nhỏ nhoi nào, liền bắt được cánh tay cô, trực tiếp kéo cô về phía cửa ra.

    Tô Song Song không hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ta sao lại để mặc cô gái kia mà kéo mình bỏ đi làm gì, trong lòng bất chợt lo sợ anh vì ngượng quá hóa giận nên muốn trả thù cô, nhớ lại mấy lần trước đại chiến với Tề Mặc, lại nghĩ đến tính cách cầm thú của anh, hẳn là rất có thể sẽ như vậy mà.

    Cô càng nghĩ càng thấy lo lắng, không nhịn được ra sức giãy giụa, nhưng không lại được với sức lực của Tần Mặc, vẫn là bộ dáng lười biếng như thế, anh thản nhiên giữ lấy cánh tay cô, không cần dùng quá nhiều sức lực đã khiến cô không thể thoát ra.

    ''Tần thiếu, anh không thể như vậy ..." Mỹ nữ kia dường như vô cùng bất đắc dĩ, thấy Tần Mặc kéo Tô Song Song ra ngoài, cũng trực tiếp đi theo. Cô ta do dự một chút mới kéo nhẹ cánh tay anh, Tần Mặc dừng bước, quay đầu lại liếc mắt nhìn chỗ tay áo vừa bị kéo, trong mắt tràn đầy vẻ không kiên nhẫn.

    Cô gái kia đối diện với ánh mắt của Tần Mặc ngay lập tức co người lại, giây tiếp theo không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt ủy khuất nhìn anh, nước mắt cứ thế giàn giụa chảy ra.

    Tô Song Song trong lòng hoàn toàn bội phục cô ta, cảm xúc của cô ta thay đổi còn nhanh hơn chong chóng, chỉ là Song Song cảm thấy cô ta có chút quen mắt nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra đã thấy ở đâu.

    "Cô thấy rồi đấy, cô ấy là ..." Tần Mặc dừng một chút, dường như đang suy nghĩ để tìm từ diễn đạt cho đúng. Tô Song Song nhìn bộ dáng của mỹ nữ kia, biết mình đùa hơi quá, muốn giải thích một chút thì đúng lúc này, Tần Mặc lại mở miệng: "Vị hôn thê ... của tôi. Nên cô hiểu rồi đấy."

    Mỹ nữ nghe Tần Mặc nói vậy, nước mắt quả thực không kìm được nữa, rất không cam lòng nhìn về phía Tô Song Song. Tần Mặc thế mà trên mặt chẳng có cảm xúc gì, nếu không quen biết anh, Tô Song Song còn tưởng cơ mặt của anh bị tê liệt rồi. Không nấn ná quá lâu, Tần Mặc trực tiếp quay đầu kéo Tô Song Song rời đi, chỉ để lại một câu: "Đừng để ông tôi biết tôi ở đây."

    Nói xong, bất chấp mỹ nữ kia khóc thương tâm thế nào, anh cứ thế bước đi chỉ để lại bóng lưng lạnh lùng. Tô Song Song không đành lòng, đột nhiên thay đổi suy nghĩ, tên cầm thú này lúc đầu chắc chắn là muốn tìm cớ đá cô gái kia, cô vốn muốn chạy đến quấy rối, thế nào lại thành giúp anh ta. Tô Song Song đúng là không thể chấp nhận được sự thật này.

    Cô vừa muốn giãy giụa, Tần Mặc liền lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, đầy vẻ không kiên nhẫn nói: "Nếu như cô lại muốn đến đồn cảnh sát uống trà, cứ việc quay đầu lại."

    Tô Song Song rất muốn hét lớn lên: "Đến cái đầu nhà anh!", nhưng sau khi suy nghĩ một hồi, rất không có tiền đồ lại cúi đầu, ngoan ngoãn để mặc anh kéo ra ngoài. Đáng buồn nhất là lúc đi qua cửa, bảo vệ còn giơ ngón tay cái về phía cô, vẻ mặt đầy thán phục, tâm trạng cô càng tăng thêm bi phẫn.

    Cô ban đầu là muốn quấy rối, tại sao kết quả lại thành cô đã giúp tên cầm thú này chứ?

    Tô Song Song không phản kháng, bị Tần Mặc đẩy vào xe, nghĩ nên giãy dụa một chút để ngồi ghế sau, nhưng còn chưa kịp làm gì, đã bị Tần Mặc nhìn thấu, ánh mắt uy hiếp liếc qua, lạnh lùng tỏ ý cảnh cáo.

    Tô Song Song nhất thời hoảng sợ, ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ, còn biết tự giác cài dây an toàn lại. Tần Mặc ngồi vào ghế lái rồi khởi động xe rời đi, Tô Song Song bất an nhìn thoáng qua Tần Mặc nãy giờ luôn im lặng trầm tĩnh, sắc mặt không có biểu hiện gì, trong lòng càng thêm lo lắng.

    "Cái kia ... Nếu tôi nói vừa rồi mình nhận lầm người, anh có tin không? Tôi cũng có một người bạn tên là Tần Mặc, nhìn qua khá giống anh ..." Tô Song Song cảm thấy mình nói dối chẳng chuyên nghiệp chút nào nhưng trong lòng vẫn ôm một chút hi vọng, biết đâu anh ta lại tin lời cô nói.

    "Ha" Không nghĩ tới Tần Mặc thật sự lên tiếng, Tô Song Song ngay lập tức trung ra vẻ mặt vui sướng quay đầu nhìn anh, trong mắt lộ ra xúc động khó kìm nén.

    "Cô mang thai con của tôi?" Tần Mặc nói tiếp, thiếu chút nữa làm cô nghẹn chết, Tô Song Song cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, tận lực lắc đầu:

    "Sao có thể ... Là tôi nhất thời nói nhầm"

    Từ khi chạm trán đến giờ, tính cả lần này anh và cô mới giao chiến được ba lần, tay còn chưa được nắm qua, làm sao có con được chứ.

    [Hết chương 5]
     
    Tùy Nhã thích bài này.
  7. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 6

    Chương 6
    Editor: xamxam

    Nguồn: diễn đàn Lê Quý Đôn

    "Cô là vị hôn thê của tôi?'' Tần Mặc lạnh lùng mở miệng, Tô Song Song cảm thấy sự trầm mặc của anh lúc này thật đáng sợ, như sắp có giông bão xảy đến, nghĩ lại dùng sức lắc đầu.

    "Thật ra tôi thấy đề nghị này cũng không tệ."

    Tần Mặc không chút để ý đến Tô Song Song nói, cô lại tưởng mình nghe không rõ, mở to đôi mắt nhìn anh. Cô cảm thấy cuộc nói chuyện này như là anh nói gà, cô nói vịt, tại sao càng nghe càng không hiểu.

    "Gì?" Tâm trạng cô bây giờ rất kích động, mắt vẫn cố mở thật to, dường như hiện tại đây chính là phương thức duy nhất để cô bộc lộ sự khiếp sợ trong lòng ra bên ngoài.

    Cô gãi gãi lỗ tai của mình, cô nghĩ mình đã nghe lầm rồi, nhưng ngay lúc này Tần Mặc đột nhiên dừng xe ở bên đường, quay đầu sang nhìn cô, trong mắt đượm vẻ lạnh lùng:

    "Cô đã muốn làm vị hôn thê của tôi, tôi cũng có thể đồng ý."

    "..." Tô Song Song cảm thấy có điểm gì đó bất thường, cô liền đưa tay lên sờ trán mình, không có sao mà, xem ra không phải do cô bị ốm đến mức xuất hiện ảo giác. Ngay sau đó, cô chuyển hướng chụp mạnh tay lên trán của Tần Mặc, dù chưa cảm nhận được rõ ràng đã bị anh gạt tay ra, nhưng cũng rất bình thường.

    "Không nóng? Vậy tại sao anh lại mê sảng gì thế?"

    Tô Song Song nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tần Mặc, cho rằng tên cầm thú này nhất định là đã bị cô kích thích quá độ rồi, chắc chắn tinh thần đang xảy ra vấn đề, trong mắt nhanh chóng hiện vẻ thương cảm.

    Cô suy nghĩ một chút, lựa lời an ủi anh: "Anh đừng tự gây áp lực cho mình quá, yên tâm đi, tôi từ trước đến giờ vẫn luôn tốt bụng sẽ tha thứ cho hành vi tối qua của anh. Sau này tôi cũng sẽ không tìm đến anh để gây phiền toái nữa, nếu anh muốn, tôi còn có thể đi tìm bạn gái anh để giải thích hộ anh."

    Tô Song Song dứt lời cũng tự thấy bản thân mình thật sự quá cao thượng. Trong mắt Tần Mặc dần hiện ra vẻ không kiên nhẫn, anh từ trước đến giờ chưa bao giờ muốn nói nhiều, liền đi thẳng vào vấn đề: "Ông tôi bị bệnh, muốn tôi kết hôn, cô đã phá hỏng hôn sự của tôi, hẳn cũng nên bồi thường lại chứ!"

    "!" Tô Song Song ngàn lần, vạn lần đều không nghĩ tới Tần Mặc lại vô sỉ như vậy. Rõ ràng là cô tốt bụng giúp anh ta thoát khỏi người phụ nữ kia, thế nào lại thành cô là người phá hỏng hôn sự của anh ta?

    "Tôi thèm vào! Anh có thể mặt dày hơn nữa không?"

    Tô Song Song tự ý thức được bản thân vẫn còn đang đi nhờ xe của người ta, hết sức đè nén tâm trạng của mình lại, lời nói đã rất cố gắng uyển chuyển hơn một chút. Thế nhưng tên cầm thú này quả thực đã khiến cô đạt đến mức giới hạn rồi, Tần Mặc này thực sự quá bất thường. Nếu không tại sao anh ta luôn để người khác gọi mình là Tần thiếu, không phải Tần thiếu nghe rất giống cầm thú sao, con người này để chỉ số thông minh đi đâu hết rồi.

    Tần Mặc khẽ nhíu mày, giống như không hiểu Tô Song Song đang nói gì, vừa mở miệng đã đầy sự kích động:

    “Tôi thỏa mãn nguyện vọng của cô, cô giúp tôi ứng phó ông nội, đối với cô hay tôi đều có lợi . . .”

    “Tôi khi nào thì nói trở thành vị hôn thê của anh là nguyện vọng của tôi ?”

    Tô Song Song kịp thời cắt đứt lời anh, mở to mắt, càng ngày càng không hiểu cách suy nghĩ của Tần Mặc.

    “Vậy tại sao trước mặt Thẩm Nhu cô nói muốn?”

    Tần Mặc không hiểu Tô Song Song, vừa mới rồi rõ ràng chính người con gái này còn ôm lấy anh khóc đến thảm thương, ra vẻ không phải là anh thì sẽ không lấy chồng nữa.

    Anh cau mày lại: “Như vậy có thể đảm bảo lợi ích cho cả tôi và cô.”

    “. . .”

    Tô Song Song bây giờ nhìn Tần Mặc tựa như nhìn một tên dị biệt, cô rốt cuộc cũng rõ ràng tại sao mình không hiểu lời nói của Tần Mặc.

    Tần Mặc chắc chắn là tên tự kỷ quá mức, cô khẽ giật giật khóe miệng, vì để chứng minh suy đoán của chính mình, hỏi một câu: “Tiểu cầm thú, anh có bạn gái bao giờ chưa?”

    Tần Mặc lại tiếp tục cau mày, lạnh lùng liếc nhìn Tô Song Song: “Tôi nói một lần cuối cùng, tên tôi là Tần Mặc.”

    Tô Song Song ngay lập tức nhận thấy sự nguy hiểm trong lời nói của anh mang, nhất thời nhận ra bản thân đã quên mất tình hình hiện tại, vội vàng điều chỉnh tư thế ngồi nghiêm chỉnh, gật gật đầu:

    “Đúng! Đúng! Tần Mặc! Tôi cần nói thẳng, tôi không muốn làm vị hôn thê của anh!”

    Tần Mặc quay đầu sang nhìn thẳng vào Tô Song Song, môi mỏng khẽ mím lại. Anh nhìn cô giống như nhìn một món đồ cổ đang trong lúc thê thảm nhất, anh muốn dự định đem nó mang về cùng thực hiện lợi ích to lớn. Kết quả, món đồ cổ này mở miệng, nó tình nguyện bị hủy diệt cũng không cùng anh về nhà.

    Tô Song Song nói lại một lần nữa: “Chính xác là như vậy! So với tôi không phải nam mà là nữ còn thật hơn!”

    Nói xong lại sợ Tần Mặc không tin, tưởng rằng cô nói dối, còn giơ tay lên thề thốt. Lúc này Tần Mặc không nhìn cô, chỉ lạnh lùng ra lệnh: “Xuống xe.”

    “?” Tô Song Song không theo kịp tâm tình của Tần Mặc, liền ngẩn người ra. Anh chậm rãi nhắc lại một lần nữa:

    “Cô đã không phải vị hôn thê của tôi, vậy cô và tôi không có bất cứ quan hệ nào. Xuống xe.”

    Xe anh không chở người lạ! Tô Song Song bị Tần Mặc làm cho sửng sốt, cực kỳ phẫn nộ, anh nghĩ chỉ một mình cao ngạo được thôi sao.

    Cô hung hăng trừng mắt nhìn Tần Mặc một cái, than thở một câu: “Thảo nào anh không thể có được bạn gái! Cả đời anh cũng đừng nghĩ tìm được bạn gái!”

    Tô Song Song xuống xe, còn không quên sập mạnh cửa xe, đứng bên đường, nhìn chiếc xe màu đen sang trọng chạy qua trước mặt mình.

    Chiếc xe rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt của cô, tâm tình ngay lập tức trở nên khó chịu, liền cúi đầu lục lọi túi áo, dự định gọi xe về nhà.

    Nhưng khi thấy trong ví tiền chỉ có vài đồng lẻ thì mới nhớ tới việc mình vừa mới đem tất cả tiền để thuê xe đuổi theo Tần Mặc, ngay cả vài hào thừa còn lại cũng bị ép mua báo.

    Đừng nói gọi taxi , cho dù là xe bus cô cũng không trả nổi!

    Tô Song Song ngẩng đầu nhìn bốn phía, nhất thời khóc không ra nước mắt. Nơi này cách nhà rất xa, đi bộ cũng phải mất hai tiếng.

    Cô không cam lòng giật giật túi áo nhưng căn bản là không có ra thêm đồng nào. Tô Song Song mờ mịt đứng tại chỗ, tức giận nghĩ: Cái này đúng là tự gây họa thì không thể sống!

    Tô Song Song vẫn đứng nguyên tại chỗ chờ đợi, hi vọng Tần Mặc có thể còn chút phong độ đàn ông, sẽ nhanh chóng quay xe về, sau đó ngay lúc cô vừa ngẩng đầu, ra hiệu bảo mình lên xe.

    Nhưng cô đã đứng đây chờ được mười phút, vẫn chưa thấy Tần Mặc, mà ngay cả một chiếc xe màu đen cũng không có.

    Tô Song Song đành phải đi bộ, mỗi bước đi đều cố tình giậm mạnh chân để phát tiết buồn bực: tiểu cầm thú, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh!

    Kể cả thế, Tô Song Song vẫn ủ rũ cúi đầu, miệt mài đi bộ về nhà mình, trong thâm tâm đau khổ đến mức khóc không ra nước mắt.
     
    Tùy Nhã thích bài này.
  8. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 7

    Chương 7
    Editor: xamxam

    Nguồn: diễn đàn Lê Quý Đôn

    Tô Song Song thực sự đã mệt mỏi rã rời, cuối cùng cũng lết được về tới nhà, cô rất xúc động chỉ thiếu chút nữa là nước mắt đầy mặt.

    Cô bây giờ vô cùng u oán, mắt nhìn chằm chằm về cánh cửa sổ ở phía trên. Đúng, chính là cửa sổ phòng Tần Mặc, bên trong đang bật đèn sáng trưng.

    Tô Song Song đúng là uất ức đến nỗi khóc không ra nước mắt, đã bảy giờ, cô đã đi bộ suốt hai giờ dư tám phút.

    Đối với người rất lười như cô mà nói, chỉ tính riêng lần đi bộ này liền bằng tất cả thời gian cô đi bộ trong một năm. Oán thù của Tô Song Song trong nháy mắt lan tỏa khắp người!

    Cô kéo lê đôi chân mỏi nhừ bước vào thang máy, chỉ trực ngã xuống bất cứ lúc nào, cũng may cuối cùng cũng với được hai tay chống lên cửa thang máy.

    Mới đứng vững được vài giây, thang máy đã tới nơi, cửa đột nhiên mở ra, cô liền không phản ứng kịp, cứ thế lao ra ngoài, thân thể tiếp xúc gần gũi với mặt đất. Tô Song Song ở trong lòng ngàn lần, vạn lần nguyền rủa: Tên cầm thú! Anh ta không chết cô quyết không dừng tay!

    Tô Song Song vừa thấy cửa phòng Tần Mặc, chỉ hận ngay lập tức nhấc chân chạy qua tính sổ, trút hết cơn giận trong lòng nãy giờ. Nhưng cuối cùng, chân cô trong nháy mắt lại dừng lại ở giữa không trung.

    Cô nghĩ tới một sở thích đáng ghét của Tần Mặc, chính là báo cảnh sát, anh chính là yêu cảnh sát đến phát điên rồi!

    Cô ủ rũ thu chân lại, phẫn hận quơ quơ nắm tay nhỏ bé, sau đó quay đầu mở cửa phòng mình. Vừa thấy chiếc giường thân yêu của mình, Tô Song Song đột nhiên muốn khóc òa lên .

    Cô vội vàng lao qua, mặc kệ mồ hôi đầm đìa trên người, trực tiếp nhào người tới chiếc giường mềm mại, nhưng còn chưa được nghỉ ngơi giây phút nào đã nghe thấy tiếng điện thoại đặt ở đầu giường vang lên.

    Vừa nghe thấy tiếng chuông được cài đặc biệt này, trong lòng cô liền run rẩy, theo bản năng nhìn lướt qua đồng hồ treo trên tường, bảy giờ mười lăm phút!

    Cô vội vàng bật dậy, nhanh chóng cầm lấy chiếc điện thoại, ngay lập tưc ấn nút trả lời. Đầu dây bên kia nhất quyết không cho cô giải thích một câu nào, đã bắt đầu tuôn chữ ra xối xả.

    Âm thanh trong điện thoại vô cùng lớn khiến thân thể Tô Song Song khẽ run, nhưng vẫn không dám đem điện thoại cầm quá xa.

    “Tô Song Song! Bản thảo của cô đâu? Có muốn làm nữa hay không? Có muốn nổi tiếng không? Muốn thành đại thần hay không?”

    Tô Song Song vô thức rụt cổ, vô cùng khiếp sợ, chờ người bên kia rống xong, cô mới dè dặt trả lời một câu: “Vâng. . .”

    Người bên kia điện thoại chắc cũng cảm giác Tô Song Song rất biết điều, ho nhẹ một tiếng, tận lực giảm bớt hung dữ: “Bản thảo tới đâu rồi?”

    Tô Song Song vừa nghe liền giật mình, đang cẩn thận suy nghĩ tìm từ ngữ để đáp lại: “Tô Mộ đại thần. . .”

    Vừa nghe giọng điệu của Tô Song Song, giọng nói của người trong điện thoại chợt đề cao lên tám độ, bắt đầu trách cứ cô.

    “Tô Song Song, cô có biết bây giờ cô đang là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm không? Cô hiểu bồi dưỡng trọng điểm là như thế nào không? Người sáng lập trang web chúng ta, vị đại thần trong lòng cô, đang muốn xem xét tác phẩm của cô, cô biết chưa?”

    Tô Mộ nói đến đây, liền dừng lại một chút, ngay sau đó lại tiếp tục quở trách: “Cô tại sao vẫn còn lười như vậy? Rốt cuộc cô có muốn thành đại thần hay không? Muốn được gả cho trai đẹp nhà giàu hay không?”

    “Tô mộ đại thần, em lập tức làm ngay bây giờ! Cho dù sắp chết cũng phải làm xong! Trước mười hai giờ em sẽ gửi cho chị!”

    Tô Song Song quỳ ở trên giường, ấm ức khóc không ra nước mắt.

    “Được, tôi chờ cô.”

    Tô Mộ hừ lạnh một tiếng, sau đó cúp điện thoại. Tô Song Song nhìn màn hình điện thoại vừa bị tắt ngúm, liền nhanh chóng cầm ra xa khỏi cái lỗ tai như sắp bị điếc của mình, vừa muốn nằm xuống giường nghỉ ngơi một chút, chuông điện thoại lại lần nữa vang lên.

    Cô vừa nghe tiếng chuông, lại chật vật đứng lên. Đầu dây bên kia lại bắt đầu nâng cao giọng:

    “Cô có phải vừa nằm xuống không? Mau ngồi dậy! Nếu không tôi đến tận nhà cô!”

    Tô Song Song cắn môi, dè dặt nói: “Không có, em vừa mới mở máy tính mà!”

    “aaaaaaaaaaaaaaaa!”

    Trong điện thoại truyền đến tiếng la hét vô cùng dữ dội sau đó điện thoại liền bị ngắt.

    Tô Song Song cố tình xoa bóp mặt mình thật mạnh, vuốt cái bụng đang sôi lên, cố hết sức đứng dậy, lại có chút cảm thấy may mắn, tuần này cô rất chăm chỉ, đã gần hoàn thành bản thảo từ sớm, bây giờ chỉ cần làm nốt phần hậu kỳ cuối cùng là xong.

    Trong lúc này, Tần Mặc đang ngồi trên ghế sa lon đang xem báo cáo mới nhất của công ty, vô cùng chăm chú, đột nhiên chuông điện thoại vang lên, anh nhìn lướt qua màn hình di động, sau đó mới nhận.

    “Tiểu Tần Thiếu!”

    Tần Mặc trực tiếp cúp điện thoại.

    Không tới một phút sau chuông điện thoại lại vang lên, anh đưa mắt nhìn rồi mới tiếp điện thoại. Bây giờ đầu bên kia điện thoại tỏ thái độ vô cùng đứng đắn và nghiêm túc, thể hiện rõ thái độ làm việc chuyên nghiệp.

    “Tần tổng, có một đối tượng cần được bồi dưỡng trọng điểm, hy vọng ngài có chút ý kiến, tôi đã gửi tài liệu vào hộp thư của ngài!”

    “Được.”

    Tần Mặc đáp lại, đang định cúp điện thoại, đầu bên kia lại bắt đầu nói tiếp: “Tiểu Tần thiếu, ông nội thật sự bị bệnh, cậu không trở về xem thế nào sao?”

    Tần lão gia đang giả bệnh để ép buộc Tần Mặc mang cháu dâu trở về ra mắt ông. Tần Mặc chỉ vừa nghĩ tới việc sẽ bị ông ca cẩm từ sáng đến tối, đã cảm thấy khó chịu, nếu không thì đã không tới thuê cái phòng trọ nhỏ bé này.

    Thế nhưng Tần Mặc vẫn có chút do dự, sau đó mở miệng:

    “Cho dù tôi có trở về cũng không giúp ích được gì cho bệnh của ông ấy.” Anh dừng một chút, lại bổ sung: “Sau này đừng gọi là Tiểu Tần Thiếu nữa.”

    Bạch Tiêu ở đầu dây bên kia ngay lập tức tỏ ra sửng sốt. Trước giờ anh đã luôn gọi như vậy, Tần Mặc cũng không nói gì, hôm nay đã có chuyện gì xảy ra khiến Tần Mặc thay đổi, anh nghi hoặc hỏi: “Tại sao vậy?”

    Tần Mặc lại rơi vào trầm mặc, chỉ vừa nghe thấy mấy chữ kia, anh liền cảm giác như bị gọi là tiểu cầm thú, trực tiếp cúp điện thoại.

    “Đừng ngắt điện thoại! Tiểu Tần Tần.”

    Bạch Tiêu ngay lập tức đổi giọng, cái tên này khiến Tần Mặc phải nhíu mày, nhưng cũng không muốn nhiều lời sửa lại.

    “Thẩm Nhu lớn lên rất xinh đẹp, thân hình nóng bỏng, gia thế cũng rất xứng đôi với cậu, cô ta thích cậu, ông nội cũng thích cô ta. Nếu có thể cậu hãy cùng cô ta qua lại trước, sau khi ông nội không thúc ép nữa, nếu thấy vẫn không thích thì chia tay?”

    Bạch Tiêu nói đâu ra đấy, phân tích rõ ràng, Tần Mặc vẫn im lặng như trước, anh cũng từng nghĩ tới, nhưng đã bị Tô Song Song làm hỏng.

    “Cô ta không được.”

    Chỉ bốn chữ đơn giản đã khiến Bạch Tiêu khó nắm bắt được suy nghĩ của anh, thấy Tần Mặc không nói lời nào, đột nhiên trêu chọc nói: “Tiểu Tần Tần, cậu thích cách gọi này sao?”

    Anh vẫn muốn tiếp tục hỏi, kết quả là đầu bên kia đã nhanh chóng cúp điện thoại. Bên này Bạch Tiêu nghe thấy tiếng cúp điện thoại liền cảm thấy vô cùng đau đầu.

    Bạch Tiêu vừa là anh họ đồng thời là bạn của Tần Mặc, mỗi lần ông nội cãi nhau với Tần Mặc, đều là do anh kiên nhẫn đi khuyên nhủ Tần Mặc. Nếu anh không bị ông nội thúc ép tới phát điên, nhất định sẽ không thèm đi khuyên nhủ cái tên mặt lạnh tê liệt đó, cuối cùng chỉ tự làm mình khó xử.

    Bạch Tiêu đã cẩn thận dò hỏi anh từ nãy tới giờ cũng hỏi không ra điều gì, liền chán nản ném điện thoại sang một bên, tâm trạng vô cùng kích động vò vò tóc.

    Tần Mặc sau khi cúp điện thoại xong vừa đặt báo cáo xuống, liền mở hộp thư ra, khi nhìn thấy tên tác giả cùng với ảnh hồ sơ đính kèm, anh ngay lập tức nhíu mày.

    Tác giả: Tô Song Song

    Giới tính: Nữ

    Sở thích: Nam
     
    Tùy Nhã thích bài này.
  9. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 8

    Chương 8
    Editor: xamxam

    Tần Mặc hơi nhíu mày, nhưng vẫn kéo chuột xuống xem nội dung phía dưới, chăm chú nhìn thông tin của Tô Song Song, tác giả tiềm năng chuyên viết truyện tranh về đề tài tình yêu huyền huyễn.

    Tô Song Song hoàn tất hậu kỳ của hai mươi trang truyện, lại gửi cho biên tập xét duyệt xong, liền nhẹ nhàng thở ra, sau đó bắt đầu vào xem bình luận của người đọc truyện như thường lệ

    Cô vừa mở trang web ra, liền thấy có rất nhiều người lên bình luận, vội vã nhìn lướt qua, tâm trạng liền tốt hẳn lên, cô thích nhất chính là xem những bình luận tán dương truyện của mình.

    Kéo đến một dòng bình luận, đột nhiên phấn khởi trên mặt trong nháy mắt tụt dốc. Tô Song Song không ngại người khác góp ý, cô thậm chí còn vui vẻ tiếp nhận và cảm ơn.

    Nhưng cái bình luận với ngôn ngữ sắc bén và từ ngữ đầy vẻ bắt bẻ này, rõ ràng là muốn gây rối, phá hoại những nét đẹp trong truyện tranh của cô!

    Cô nhanh chóng nhìn lướt qua nickname, là Mặc Tần. Đôi mắt như nửa vầng trăng bất giác mở to đầy kinh hãi: lẽ nào là tên cầm thú kia??!!

    Nhưng cũng không đúng cho lắm, kiến thức của anh sao có thể rộng lớn đến như vậy. Tô Song Song nghĩ vậy, liền nhanh chóng khôi phục tinh thần học hỏi, xốc lại tâm trạng chăm chú phân tích bình luận này.

    Câu trước đúng là đã chỉ ra cho cô rất nhiều lỗi sai, nhưng câu nói sau cùncuarar người đó lại khiến Tô Song Song cảm giác mình bị người quen công kích !

    Phía trên viết: Mặc dù là truyện tranh, nhưng nhân vật mang tình cảm quá cũ rích, quá mức sơ sài. Đặc biệt là hành động của đôi nam nữ chính có vẻ rất gượng gạo. Tác giả chắc là chưa bao giờ yêu hoặc là chưa bao giờ có bạn trai.

    Đúng thế! Anh ta nghiễm nhiên khẳng định chứ không phải là hỏi lại cô, chứng tỏ anh ta đang cố tình công kích cô!

    Tô Song Song nhìn những bình luận phía dưới, liền hiểu rõ ràng ý đồ của người đó. Những bình luận bên dưới cũng hùa theo bình luận của anh ta, hỏi han Tô Song Song thật sự chưa từng có bạn trai hay không?

    Tô Song Song nheo mắt lại, hôm nay đã gặp xui xẻo với tên cầm thú kia rồi, mối hận của cô còn chưa trả, đã vậy còn bị cái tên ngụy cầm thú này tiếp tục đả kích, nếu cô vẫn chịu đựng, thì thật sự sẽ có lúc nổ tung mất.

    Tô Song Song trực tiếp lên mạng tạo tài khoản, bắt đầu quay lại công kích tên Mặc Tần này. Nhìn những độc giả trung thành ủng hộ mình, tâm tình của cô tốt lên trông thấy.

    Cô đứng dậy vừa muốn đi pha một cốc yến mạch để uống, chúc mừng thắng lợi vẻ vang của mình, bỗng phụt một cái, cả phòng trong nháy mắt rơi vào tăm tối.

    Tô Song Song sợ hãi, vội vội vàng vàng quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Bên ngoài bầu trời cũng đen kịt, xem ra cả khu nhà trọ của cô đều mất điện .

    Cô thở gấp, sau đó không kịp nghĩ ngợi gì cả, liền chạy ra ngoài cửa phòng. Đẩy mạnh cửa đi ra, nhìn cả một hành lang dài tĩnh lặng, cô chậm rãi thở ra một hơi, một mạch chạy đến nơi có ánh sáng từ bên ngoài hắt vào.

    Cô rất sợ bóng tối!

    Từ cáingày bóng đêm u ám tận mắt nhìn thấy cha mẹ chết không nhắm mắt nằm trong vũng máu, cô đã có ác cảm với bóng tối! Cho nên lúc đi ngủ cô cũng để đèn sáng đầu giường.

    Tô Song Song tựa vào tường, nhìn bốn phía đều tối đen không chút ánh sáng, thân thể lại bắt đầu run rẩy.

    Ngay lúc cô cảm thấy tuyệt vọng như ập đến thì cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở ra, ngay sau đó ánh sáng đập vào cô đến chói mắt.

    Tô Song Song giống như thiêu thân, không cần suy nghĩ đứng bật dậy, dùng tốc độ chạy nước rút phóng tới. Đúng lúc cô cách nguồn sáng càng ngày càng gần, đột nhiên cổ tay bị người ta thô lỗ kéo lại.

    Không còn ánh sáng, Tô Song Song phản ứng chậm hơn hẳn, cô rụt rè quay đầu lại liền nhìn thấy một bóng ma.

    Vừa như muốn thét lên, bóng ma nhanh chóng nhận ra ý đồ của Tô Song Song, đưa tay che miệng cô lại.

    Thanh âm trầm ổn không kiên nhẫn có chút quen thuộc truyền đến:

    “Cô muốn làm gì thế?”

    Tô Song Song vừa nghe thấy giọng nói của Tần Mặc, bất chợt có cảm giác muốn khóc. Đừng nói là Tần Mặc là người mà cô ghét nhất, cho dù chỉ là một con vật xấu xí cũng có làm cho cô cảm giác được thế giới xung quanh rất bình yên.

    Tần Mặc thấy Tô Song Song nhận ra mình thì buông bàn tay che miệng cô ra, ghét bỏ chùi tay lên áo cô sau đó cũng buông lỏng cổ tay cô ra.

    Tô Song Song lấy lại tự do, liền vội vàng chạy đến bên cạnh chiếc đèn bàn tích điện của anh, vô cùng ngoan ngoãn lặng lẽ ngồi dưới nguồn sáng.

    Tần Mặc nhìn lướt qua bên ngoài, thấy hành lang tối tăm yên tĩnh, đoán rằng mạch điện khu nhà trọ xảy ra vấn đề, liền tựa người vào cửa, nhìn Tô Song Song đang ngồi dưới ánh sáng của chiếc đèn bàn, hỏi một câu: “Cô sợ tối?”

    Tô Song Song sợ Tần Mặc đuổi mình đi, liền vội vàng gật đầu, sau đó ngẩng đầu bày ra một vẻ vô cùng đáng thương nhìn anh tựa như một chú mèo nhỏ đáng yêu.

    Tần Mặc bày ra bộ dáng thản nhiên, làm như mọi chuyện đều không liên quan đến mình, Tô Song Song biết thừa nhất định là anh chẳng quan tâm đến chuyện của cô.

    Cô tỏ vẻ chết không biết xấu hổ, trợn mắt nói: “Muốn tôi ra ngoài, chỉ có hai cách. Một là đưa đèn bàn cho tôi mượn, hai là tôi sẽ gõ cửa phòng anh cả đêm!”

    Tần Mặc suy nghĩ một chút, sau đó xoay người đóng cửa lại, đi vào nhà rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cái bàn, tiếp tục cúi đầu nhìn vào văn kiện,hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của Tô Song Song.

    Tô Song Song thấy anh không đuổi cô đi nữa, thực sự rất cảm kích, liền ngoan ngoãn ngồi dựa vào cái bàn.

    “Cô cuối cùng cũng có điểm giống với phụ nữ bình thường.”

    Tần Mặc vừa đóng dấu lên văn kiện vừa chậm rãi nói ra những lời này, ngữ điệu trầm thấp, dễ nghe.

    Lời nói của Tần Mặc chẳng có chút xíu ca ngợi mình nhưng Tô Song Song lại cảm giác có gì đó là lạ như va chạm vào đáy lòng cô ngứa ngáy, cảm giác không tên kia bị cô cứ thế bỏ qua vì cô không muốn phải suy nghĩ nhiều.

    Cô mới vừa muốn hòa hoãn một chút quan hệ của hai người, muốn nói lời cám ơn, nhưng lại nghe thấy câu tiếp theo của Tần Mặc vang lên: “Tuy nhiên hiện tại thấy cô thật quá thê thảm.”

    Âm thanh rất dễ nghe, nội dung lại rất đáng ghét!

    “. . .”

    Tô Song Song cẩn thận suy nghĩ cũng ngẫm ra được thì ra cô cũng có giác quan thứ sáu, giác quan này dùng để phát hiện ác ý trong lời nói của Tần Mặc đối với cô.

    Tuy nhiên, cô rất biết tuân thủ nguyên tắc dưới mái hiên nhà người ta thì phải tỏ ra biết điều, im lặng ôm gối, chờ có điện trở lại.

    “Điện thoại di động không có đèn pin sao?”

    Tần Mặc đột nhiên mở miệng, tỏ vẻ nghi hoặc, như là không thể lý giải được hành vi ngu ngốc này của Tô Song Song .

    Tô Song Song vừa nghe thấy đã vô cùng ngạc nhiên mở to hai mắt, sao trước đó mình không hề nghĩ đến điện thoại. Đúng là đầu óc cô hôm nay đã bị hành hạ đến mức cạn kiệt.

    Tất nhiên, cô sẽ không đi thú nhận sai lầm ngu ngốc như thế với Tần Mặc, dựa theo tính cách tự cao tự đại của anh ta, nếu cô mà nói là không nghĩ đến anh thể nào cũng lại cho rằng cô muốn tìm cách trêu chọc anh nên mới chạy vào trong phòng anh.

    “Cái kia. . . thật ngại quá. Đúng lúc, điện thoại di động của tôi hết pin.”
     
    Tùy Nhã thích bài này.
  10. 2,511
    8,971
    453
    Yui

    Yui
    ⊹⊱✿Silver Bullet✿⊰⊹

    Tham gia ngày:
    20/11/16
    Chương 9
    Chương 9
    Editor: xẩm xẩm

    Nguồn: diễn đàn Lê Quý Đôn

    Tần Mặc đang đánh máy thì ngừng lại một chút, Tô Song Song co rút thân thể, tự động bỏ qua ánh mắt nghi ngờ của Tần Mặc ở bên cạnh.

    Tần Mặc nhìn Tô Song Song như vậy, không nhịn được liền cảm thán:

    “Nhìn cô bây giờ giống như một con mèo vậy.”

    “…”

    Tô Song Song cảm giác cõi lòng băng gìá như đang vỡ ra từng mảnh một.

    Cô âm thầm than thở : Anh cho rằng cô muốn ngồi xuống cạnh anh à? Chẳng qua cô đang sợ đến mức chân mềm nhũn, không thể đứng dậy nổi, mới tựa người vào cái bàn nghỉ ngơi một chút để anh có cơ hội trêu chọc cô mà thôi?

    Đột nhiên một đôi tay to duỗi ra bên cạnh khiến cho Tô Song Song giật mình, những ngón tay thon dài nắm lấy cánh tay nhỏ nhắn của Tô Song Song, ngay sau đó dùng lực bế cô từ dưới đất lên một cách dễ dàng.

    Tô Song Song hoàn toàn không kịp phản ứng, nhìn chằm chằm bàn tay của anh với những khớp xương rõ ràng, xung quanh là một tầng ánh sáng ấm áp bao lấy người Tần Mặc .

    Tuy nhiên, tỏng lòng cô thì mạnh mẽ phủ nhận: chắc chắn không phải anh thấy cô ngồi trên đất quá lạnh nên lòng tốt mới trỗi dậy, chắc chắn là thế.

    Tô Song Song bị Tần Mặc ném thẳng lên giường thì sợ đến mức run rẩy, lập tức co rúm ở cuối giường, trợn mắt đầy vẻ cảnh giác: “Anh muốn làm gì?”

    Tần Mặc đứng ngược sáng nhìn Tô Song Song, làm cho người ta thấy không rõ vẻ mặt của anh.

    Tô Song Song nhất thời càng thêm sợ hãi, đã không còn vẻ ngoan ngoãn lúc ban đầu, vừa mở miệng liền run rẩy: “Anh … anh muốn làm gì?”

    “Có mùi mồ hôi, làm phiền tôi.”

    Tần Mặc nói xong liền xoay người, trở lại trên ghế, đưa lưng về phía cô, hoàn toàn không thèm liếc cô thêm một cái.

    Tô Song Song xấu hổ giật giật khóe miệng, tự cảm thấy suy nghĩ vừa rồi của mình thật xấu hổ, nhưng cô cũng không muốn xin lỗi anh.

    Tô Song Song đứng dậy, đưa mũi ngửi quần áo của mình, cô đi bộ suốt hai tiếng đồng hồ, về một cái lại bị biên tập thúc giục gửi bài, còn chưa kịp ăn gì thì đã mất điện chứ đừng nói là tắm rửa.

    Vừa nghĩ tới kẻ chủ mưu hại cô ra nông nỗi này chính là Tần Mặc, sự áy náy vừa nãy liền tan biến hết.

    Sau khi trở về, còn chưa được nghỉ ngơi một giây phút nào, cô đã bị biên tập thúc giục, ngay cả cơm còn chưa có hạt nào vào bụng thì làm sao có thời gian đi tắm rửa chứ, bụng cô còn đang réo lên liên hồi đây. Tô Song Song vô cùng xấu hổ, nhanh chóng điều chỉnh lại tư thế ngồi cho nghiêm chỉnh, đoán rằng Tần Mặc sẽ quay đầu lại cho cô một cái nhìn khinh bỉ vì mấy tiếng ục ục cô vừa phát ra.

    Thế nhưng Tần Mặc vẫn ngồi im như trước, tay anh hơi động đậy rồi ném một túi đồ về phía cô, Tô Song Song còn sợ đến mức giật mình tránh sang một bên làm chiếc túi rơi xuống giường. Cô cẩn thận vươn tay xem xét, ngay lập tức sáng mắt lên, bên trong có một chiếc bánh ngọt.

    Cô hướng ánh mắt về bóng lưng trầm mặc kia của anh với vẻ cảm kích, Tần Mặc cũng không đáng ghét nhiều lắm, có thể bình thường hơi kiêu ngạo một chút nhưng thật ra vẫn là người tốt.

    "Tốt nhất cô đừng phát ra tiếng động không thì đi ra ngoài đi."

    Âm thanh lạnh lùng của Tần Mặc lại lần nữa vang lên thành công dập tắt hoàn toàn ấn tượng vừa mới khởi sắc về con người anh của Tô Song Song, chẳng còn lại chút gì.

    Tô Song Song bĩu môi, cố nhịn xuống tâm tình, tự nhủ đang ở trong nhà anh, ăn đồ ăn của anh thì phải biết điều một chút, cô cẩn thận xé lớp giấy phủ bên ngoài, cắn một miếng, khó ăn muốn chết.

    Đây mà là đồ ăn cho người ăn sao, chẳng có mùi vị gì hết, mới đầu còn nghĩ là Tần Mặc chuẩn bị bánh ngọt chứ, ai ngờ chỉ là chút lương khô, thế nhưng Tô Song Song đói đến mức bụng dán vào lưng, mấy miếng đã ăn hết sạch, còn thèm thuồng vươn đầu lưỡi liếm liếm môi.

    Cô đang định hỏi Tần Mặc còn nữa không thì đột nhiên cả phòng bật sáng, Tô Song Song không kịp thích ứng với ánh sáng, nhắm nghiền mắt lại.

    "Cô có thể về phòng mình được rồi."

    Tô Song Song còn chưa thích ứng kịp đã nghe thấy âm thanh lạnh lùng của Tần Mặc, sau đó là tiếng mở cửa. Cô vuốt vuốt đôi mắt đau nhức, mở mắt ra liền nhìn thấy Tần Mặc đứng ở cửa ra vẻ muốn tiễn khách.

    Tô Song Song nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, nghĩ cô muốn ở lại chỗ này lắm sao, theo bản năng liền đứng bật dậy, tầm mắt lại vô tình quét một lượt xung quanh phòng, hơi ngẩn ra một chút.

    Lần trước đi vào, tất cả sự chú ý đều đặt lên người Tần Mặc nên không để ý tới căn phòng của anh, phòng không có gì cả trừ một cái giường, một cái tủ quần áo, một cái bàn và chiếc ghế đi kèm đều là màu đen.

    Cô tò mò nhìn thoáng qua phòng bếp, trừ một cái bình đun nước và vài chiếc cốc uống nước, thì cái gì cũng không có, và tất nhiên cũng đều là một màu đen.

    Cô hướng ánh mắt nghi hoặc về phía Tần Mặc, chỉ thấy trong mắt anh đầy vẻ không kiên nhẫn, ngay lập tức bi phẫn nhận ra hoàn cảnh hiện tại của mình, cô đang bị chủ nhà đuổi đi mà.

    Tô Song Song tỏ vẻ kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, hơi ngửa đầu ra sau, cô còn đang thấy khinh thường chỗ này đấy, sau đó ưỡn ngực đi ra ngoài.

    Cô vừa mới ra khỏi cửa, phía sau liền đóng cửa “rầm” một tiếng, Tần Mặc quả thật vô cùng nóng ruột muốn đuổi cô ra ngoài.

    Tô Song Song sau khi về phòng, đóng cửa xong còn quơ quơ nắm đấm đầy bất mãn về phía cái cửa, cô cũng biết tức giận nhé! Cho dù anh ta có cao ngạo thế nào chăng nữa, tốt xấu gì cũng phải biết thương hoa tiếc ngọc một chút chứ.

    Sáng sớm hôm sau, Tô Song Song đi ra ngoài mua đồ ăn sáng. Vừa mở cửa cô liền nhìn thấy một cái túi nilon đen thật to đặt trước cửa phòng Tần Mặc, nhìn bên trong có tấm vải màu đen.

    Nếu như nhớ không lầm, đây chính là khăn trải giường của Tần Mặc. Tô Song Song ngay lập tức cảm thấy uất ức đến tận cổ mà không có chỗ để phát ra ngoài.

    Cái đầu nhà anh! Không phải ngày hôm qua cô chỉ ngồi lên giường anh một chút thôi sao? Mặc dù trên người cô có ít mùi mồ hôi, nhưng chỉ cần mang đi giặt sạch thì được rồi, có cần phải vứt luôn đi như thế không?

    Tô Song Song đã sống hai mươi năm qua, lần đầu tiên có cảm giác bị người khác ghét bỏ như vậy, trong lòng không nhịn được dâng lên chút ủy khuất. Mặc dù nhìn cô bề ngoài có vẻ mạnh mẽ, nhưng thực chất nội tâm bên trong vẫn rất mềm yếu.

    Cô đá cái túi màu đen một cái, vừa nghĩ tới gương mặt u ám như chiếc quan tài của Tần Mặc, cảm thấy con người này chẳng những kì quái, khả năng chọc giận người khác cũng rất cao.

    Tô Song Song suy nghĩ một chút, liền ngồi xổm xuống, sau đó xốc cái túi đen lên, chìa khóa cửa liền rơi xuống dưới. Khóe miệng cô giãn ra một nụ cười đầy châm biếm, sau đó tiện tay vứt lại chiếc chìa khóa vào trong cái túi đen.

    Cô cũng không phải muốn chỉnh Tần Mặc nhiều lắm, chỉ là bản thân cảm thấy cần phải cho anh một bài học nho nhỏ. Khi cô lao công nhặt được chiếc chìa khóa trong túi, nhất định sẽ giao cho bảo vệ.

    Tần Mặc cùng lắm chỉ gặp tình cảnh khốn đốn một chút, coi như anh ta tự chuốc lấy vì thái độ tự đại ngạo mạn của mình đi. Tô Song Song càng nghĩ càng thấy vui vẻ, ăn bánh bao cũng không nhịn được vô cùng thích thú lại cười nhiều hơn, cảm thấy bánh bao hôm nay rất ngon, không nhịn được ăn thêm một chiếc
     
    Tùy Nhã thích bài này.

Chia sẻ trang này