1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Đô Thị] Vĩnh Hằng Trấn Thủ Nhân - Hoang Truong

Thảo luận trong 'Ngôn Tình - Xuyên Không - Đô Thị' bắt đầu bởi Mặc Nhiên, 30/3/19.

Lượt xem: 310

  1. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Tên truyện: Vĩnh Hằng Trấn Thủ Nhân.
    Tác giả: Hoang Truong.
    Thể loại: Ngôn tình, xuyên không, đô thị, tiên hiệp, dị giới, huyền huyễn.
    Tình trạng: Còn tiếp.
    Nguồn: Truyện CV.
    Văn án:
     
    Last edited by a moderator: 15/4/19 lúc 14:28
  2. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 1: Trần ngọc lâm


    Mời đọc
    "Ngày xửa ngày xưa, vũ trụ hư vô mịt mờ, không tồn tại một thứ gì cả. Thậm chí, khởi nguồn và là căn nguyên của cả vũ trụ này, là sự tồn tại cũng không tồn tại. Vũ trụ này, lúc bấy giờ chỉ là một cái hồ chứa đầy sự hỗn mang và vô định. Bên trong nó tràn đầy sự hỗn loạn, không có một vật gì có thể ở bên trong nó.

    Chất chứa bên trong cái hồ này, chỉ có sự không tồn tại."

    " Một ngày, có một người xuất hiện, tạo dựng nên thế gian vạn vật, đó chính là Thần Sáng Thế."

    "Không phải Thiên Chúa ạ!?"

    Một giọng trẻ con cất lên hỏi. Đó là một đứa bé, ước chừng khoảng 9 tuổi, tuy nhiên trên mặt hắn cùng cả cơ thể hắn, thì lại chỉ bằng với một đứa bé 6 tuổi mà thôi. Hơn nữa, đứa bé này, có một điểm đặc sắc chính là màu tóc hắn phân ra thành hai màu rõ rêt. Nửa bên phải là màu trắng, nửa bên trái là màu đen.

    Tên đứa trẻ này là Trần Ngọc Lâm.

    Mộ Dung Nguyệt mỉm cười, ngẩng đầu khỏi 1 cuốn truyện cổ tích nói:

    " Không phải. Chúng ta đang kể về truyện Sự Tích Vạn Vật Thế Gian. Giờ thì, im lặng đi nhóc, để cho cô kể chuyện."

    Trần Ngọc Lâm nằm xuống, ngẩng đầu nhìn lên những tia sáng trong hình dạng những làn sương phun trào ra từ trong cuốn truyện, dần dần hóa thành hình dạng của một vị thần xinh đẹp đến vô cùng, đẹp đến độ, không thể phân ra được, là nam, hay rốt cuộc là nữ, là gái hay là trai, già hay trẻ.

    Thậm chí, còn không có rõ ràng đến cùng, đó là người, hay là thiên sứ thiên thần nữa.

    Có lẽ, đây chính là hình ảnh của thần linh.

    Mộ Dung Nguyệt kể tiếp, hai tay phất lên, những làn sương lại thay đổi....

    " Lúc đầu, trong vũ trụ không có gì cả. Rồi một ngày, một giọng nói uy nghiêm mà vĩ đại vang lên.

    Giọng nói đó nói:

    "Ta tồn tại."

    Ngài liền tồn tại. Lời nói của Ngài, là mệnh lệnh. Lời Ngài nói, vạn vật không dám không tuân theo. Ngài nói một câu, để cho vũ trụ tạo thành nguyên tố cơ bản nhất của vạn vật trong vũ trụ này. Đó, là sự tồn tại. Ngài đã tạo ra Sự Tồn Tại, bởi vì Ngài chính là Sáng Thế Thần.

    Kế đó, Ngài nói:

    " Cần có một cái gì đó, nâng đỡ vạn vật, là điểm tựa cho mọi thứ. Cho toàn bộ mọi vật ta sẽ sáng tạo ra một điểm đặt chân. Cho nên, hãy có mặt đất."

    Mặt đất liền xuất hiện dưới dạng một đại lục to đến vô cùng. Nhưng, ngay lúc đầu tiên mặt đất xuất hiện, nó tan vỡ ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ."

    Trần Ngọc Lâm ngẩng lên hỏi:

    " Tại sao mặt đất lại tan vỡ ạ!?"

    Mộ Dung Nguyệt trả lời, ngón tay phất phơ thành hình dáng một đại lục nhỏ đang từ từ tan vỡ:

    " Bởi vì, không có trọng lực. Đất đá liên kết với nhau nhờ vào trọng lực. Thuở ban sơ, trọng lực chưa tồn tại, cho nên đất đá không thể liên kết lại được, nên chúng vỡ ra thành muôn ngàn mảnh nhỏ hơn."

    Trần Ngọc Lâm gật đầu, Mộ Dung Nguyệt kể tiếp:

    " Thần Sáng Thế nhìn tác phẩm của mình tan vỡ vào trong không gian. Ngài giơ một ngón tay lên, nói tiếp:

    "Luật lệ. Nên có luật lệ, quy định cách vạn vật hành động."

    Từ lúc đó, vũ trụ chính thức bước vào giây đầu tiên của dòng thời gian bất tận. Bởi vì trước lúc đó còn chưa từng tồn tại thời gian.

    Cũng một khắc này, đất đá bị vỡ tan ra từ mảnh đại lục đầu tiên, bắt đầu co cụm lại dưới sức hút của trọng lực. Hàng tỉ năm trôi qua như một cái nháy mắt, chúng biến thành những hành tinh, những viên thiên thạch, những thứ mãi đi tìm kiếm mà không bao giờ tìm thấy, thứ mà ngày nay chúng ta gọi là sao chổi.

    Và, Sáng Thế tiếp tục tạo ra Nước. Nước hóa thành sông, hồ, ao biển. Nước biến thành mây bay trên bầu trời, nước biến thành hơi nước ở trong không khí, nước chảy trong lòng đất, nước hóa thành băng thành những hành tinh nước. Từ khoảnh khắc nước được tạo ra, nó đã định là vật liệu sống cho muôn chủng.

    Ngài lại tiếp tục tạo ra lửa, chiếu sáng đêm đen. Một khắc này, mặt trời bùng lên ngọn lửa cháy rực rỡ, mặt trăng phản chiếu cũng sáng lên ánh sáng lấp lánh màu bạc. Lửa thấm vào trong đất, hóa thành dung nham, hóa thành núi lửa, hóa thành địa hỏa.

    Rồi đến gió, cây và cỏ được tạo ra. Một chốc này, bỗng chốc toàn thế giới tràn ngập màu sắc, gió thổi, mây phun, cỏ cây hoa lá tốt tươi như thiên đàng chốn trần gian.

    Chỉ là, quá im lặng.

    Cho nên, Ngài tạo ra động vật. Đầu tiên là những sinh vật bơi lội trong làn nước, và đến những loài chạy trên mặt đất, và kế đó là những loài bay trên bầu trời.

    Và, Ngài sáng tạo ra loài người. Loài người yếu đuối, không có móng vuốt như loài muông thú, không có thể bay như loài chim trời, không thể phun lửa như loài rồng loài phượng, cũng không thể sống thọ trăm triệu năm như Ô Quy Huyền Vũ.

    Nhưng họ có trí khôn, chẳng mấy chốc những tòa nhà lầu nóc, cung điện đền đài của họ bao phủ, họ phi hành trên bầu trời, họ độn địa, họ ngụp lặn trong nước. Họ sáng tạo, sáng tạo và sáng tạo, họ đem đến cho thế giới này một màu sắc hoàn toàn mới mẻ.

    Ngắm nhìn thành quả của mình khắp toàn vũ trụ, Ngài buột miệng thì thầm:

    "Tốt."

    Nhưng...

    Cũng giống như Ngày và Đêm, Ngon và Dở. Nếu không có cái gọi là Ngày, thì cũng sẽ không có cái gọi là Đêm, không có đồ ăn ngon, thì cũng không có khái niệm đồ ăn dở. Để cho cái "Tốt" được tạo ra, cần phải có một thứ đối lập với nó được tạo thành."

    Mộ Dung Nguyệt nhìn Trần Ngọc Lâm, hỏi:

    " Cháu có biết đó là cái gì không!?"

    Trần Ngọc Lâm ngẫm nghĩ, cười:

    " Sự xấu xa!!!"

    Mộ Dung Nguyệt gật đầu:

    " Đúng vậy!!! Cùng lúc với cái "Tốt" được hình thành, cái "Ác" cũng đã xuất hiện.

    Một khắc này, thế gian tràn ngập hỗn loạn.

    Đê hèn, tham lam, lười biếng, phản bội, căm hận, thù hằn, cùng lúc xuất hiện trong tâm trí mỗi người, và, từ đó có kẻ ác, những kẻ mà thế giới không thể tha thứ được sinh ra đời.

    Nhưng, cũng có những người, tâm linh họ tràn ngập bởi sự vị tha, lòng bao dung, sự dũng cảm, bất khuất, chính nghĩa, tình cảm, họ, là những người sẽ trở thành những anh hùng sẵn sàng đứng lên chống lại những kẻ ác.

    Một lúc này, thế giới bị phân ra thành ba nửa. Một là những gì tà ác nhất, những kẻ sa đọa đến tận cùng không gì không dám làm. Nửa kia, là những người sẵn sàng đứng lên bảo vệ công lý, chống lại kẻ ác nhân, những anh hùng.

    Và cuối cùng, là những người kẹt ở giữa, không xấu, cũng chẳng ác.

    Sáng Thế nhìn vào thế gian này, lòng tràn đầy đau xót. Thế giới lúc bấy giờ, kẻ mạnh là vua, còn những kẻ yếu, có khi còn chẳng có nổi một lý do để mà tiếp tục sống. Không, họ chỉ đơn giản đang cố tồn tại. Cho nên, Sáng Thế cho họ một lý do.

    Một thứ gì đó, giống như những người kẹt ở giữa, vừa xấu xa đến tột cùng, lại vừa tốt đẹp đến tận cùng.

    Nó, vừa là con quỷ tà ác nhất trong số những cái "xấu xa". Nó thủ thỉ thầm thì những lời ngon tiếng ngọt, nó tạo ra những huyễn cảnh đánh lừa chúng sinh, nó tạo ra một tương lai đẹp đẽ cho những kẻ yếu ớt tiếp tục chịu đựng cuộc sống đáng nguyền rủa của họ.

    Cũng là nó, lại là vị thiên thần đẹp đẽ nhất thế gian. Nó khiến cho con người bước tới, nó dìu dắt con người, nó dựng dậy con người sau những lần họ gục ngã.

    Nó, là con quỷ và cũng là thiên thần cuối cùng trong số những cái "Tốt" và cái "Xấu" được tạo ra. Nó vừa tốt, cũng vừa xấu.

    Cho nên, nó phải được Sáng Thế thả ra một mình. Nó nằm đó, chờ đợi được thả ra ngoài, bởi vì nó biết thời khắc đó cuối cùng cũng sẽ tới.

    Sáng Thế nói:

    " Hãy có, cho cả những kẻ yếu, cùng những kẻ mạnh, cho cả kẻ ác, kẻ xấu, và những kẻ ở giữa. Hãy có Hi Vọng cho tất cả bọn họ."

    Hết chuyện.

    "

    Trần Ngọc Lâm hứng thú, nhìn Mộ Dung Nguyệt hỏi:

    " Vậy, những từ ngữ là nguồn gốc của thứ sức mạnh mà mỗi khi cô kể chuyện về những người có thể phi thiên độn địa, một đấm phá vỡ núi sông ư?! Cháu thích những câu chuyện đó lắm."

    Mộ Dung Nguyệt nhìn Trần Ngọc Lâm, hôn lên trán chúc hắn ngủ ngon, nói:

    " Không hẳn, còn có nhiều loại nữa. Nhưng những từ ngữ là những thứ mạnh mẽ nhất. Giờ thì ngủ đi nhóc. Và khi nhóc đến trường, nhớ đừng kể cho ai những câu chuyện mà cô kể cho cháu."

    Trần Ngọc Lâm choàng chăn lên cười:

    " Cháu biết rồi. Chúc cô ngủ ngon."

    Mộ Dung Nguyệt đứng dậy, đi ra cửa, ngoái đầu lại:

    " Ngủ ngon, nhóc con."

    Mộ Dung Nguyệt cầm cuốn sách, cuốn sách từ từ hóa thành bột đen. Nàng đi ra ngoài tựa vào thành lan can, nhìn xuyên qua chốn đô thị phồn hoa của năm 2047 phía dưới, nàng nhìn thấu qua đến một bãi nghĩa trang, nơi đó lẳng lặng nằm ba ngôi mộ.

    Nàng nhớ lại nửa năm về trước, lần đầu nàng gặp Trần Ngọc Lâm. Khi đó mẹ của hắn đang van cầu nàng hãy nhận nuôi đứa bé này trước khi bị biến thành bột vụn, đi theo cha của hắn. Mộ Dung Nguyệt thở dài lắc đầu:

    "Đứa bé khốn khổ!!!!"

    Trần Ngọc Lâm đang từ từ chìm vào giấc ngủ, chợt hắn mở to đôi mắt đỏ rực màu máu của mình, đôi mắt này nhìn thấu màn đêm, nhìn vào trên bức tường. Trên bức tường treo một cái đầu của một con cá sấu, dài khoảng 3 mét, nhồi bông.

    Lúc này, hắn thấy cái đầu con cá sấu đó đang há ra, ngáp dài một cái chẹp miệng vài lần rồi lại trở lại thành một cái đầu nhồi bông. Rồi Trần Ngọc Lâm cũng ngáp một cái, quay người vào tường chìm vào giấc ngủ. Hắn đã được cô Nguyệt nói rằng chuyện này là hoàn toàn bình thường.

    ~~~~~~

    "Oáppp...."

    Trần Ngọc Lâm ngáp dài một cái. Hình như là hắn lại ngủ quên mất lại ngủ quên trên xe buýt. Chuyện này thi thoảng cũng xảy ra. Không biết hắn có nói mơ gì không nữa.

    Nếu có, đó là siêu xấu hổ. Vụ này sẽ theo hắn suốt những năm cấp 3 mất.

    Hôm nay, cả lớp hắn đi tham quan một địa điểm khá nổi tiếng, rừng Cúc Phương. Tương đối đặc biệt là lần này là tham quan ba ngày, hai đêm. Đương nhiên là có giáo viên quản lý. Và khi nói giáo viên, có nghĩa là rất nhiều giáo viên. Ba ngày hai đêm mà lại. Không quản lý thì đám học sinh thể nào cũng có đứa đi hai về ba.

    Dụi dụi mắt, hắn nhìn quanh quẩn xung quanh. Lúc này mấy đứa ngồi cạnh hắn đang cười hì hì chia sẻ với nhau mấy bức ảnh chụp mà hắn dự đoán là ảnh hắn ngủ há hốc mồm nước dãi lòng thòng ra. Xem chừng lát nữa lại tốn một chút tiền để mời mấy đứa này dăm ba ly nước ngọt và hi vọng tụi nó xóa dùm mấy bức ảnh đi.

    Trần Ngọc Lâm nhìn ra cửa sổ, nghĩ lại về giấc mơ, cảm giác thật xa vời. Hắn không nhớ hắn từng được cô Nguyệt kể cho những câu chuyện đó, càng không nhớ cô nguyệt từng phun phì phì ra vài làn khói phát sáng trong khi kể chuyện, cũng như không nhớ được rằng ở nhà hắn có cái đầu nhồi bông của con cá sấu nào.

    Sự thực là, kí ức của hắn về hồi còn bé rất mơ hồ. Cách đây tầm chín mười năm gì đó, một vụ tai nạn xảy ra, và thế là hắn chỉ còn lại một mình. Trong lúc hắn còn đang mơ màng, điều trị cái gọi là sang chấn hậu chấn thương thì cô Nguyệt đến với giấy ủy thác và nhận nuôi hắn.

    Cũng có thể là do phải chịu tai nạn kiểu đó, thành ra Trần Ngọc Lâm trí nhớ về năm đó không được tốt cho lắm.
     
  3. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 2: Cắm trại


    Mời đọc
    Trần Ngọc Lâm chỉ hi vọng và cầu may sao cho chuyến tham quan này được an toàn.

    Nhưng, hỡi ôi, đó chỉ là chuyện hi vọng hão huyền. Hầu như chuyến tham quan nào hắn cũng gặp chuyện khóc dở mếu dở, cái mà hắn tin là một phép ví von tệ hại hơn dở khóc dở cười. Ví dụ như lần năm lớp 6, hắn thề rằng hắn không cố ý kích nổ một quả bom được chôn từ thời chiến bị vùi sâu trong lòng đất lúc đang tham dự chiến dịch trồng cây gây rừng. Đương nhiên chẳng ai quan tâm, cũng may cô Nguyệt nói hộ, thành ra mới không bị đuổi học. Và còn may không có người chết.

    Ơn phước.

    Còn nữa, hồi đi tham quan hậu trường của Nhà Hát, hắn vô tình chạm phải cái đòn bẩy nào đó ở trong một lối đi hẹp khiến cho cả dàn giáo trên đầu rơi cái rầm lên trên sân khấu. Một lần nữa, ơn trời không có người chết. Sau lần đó hắn bị đuổi học.

    Hắn được hiệu trưởng mô tả là... cái gì nhỉ?! Nghiệp chướng không hay ho có thể phá hủy tinh hoa của giáo dục?! Là tại hắn hay quậy quá à? Hay họ phát hiện hắn lén đem đồ ăn ngoài vào bán giá rẻ cho tụi học sinh làm thất thoát thu chi của căng tin?

    Trời ạ, hắn có làm gì đâu?! Tất cả những gì hắn từng làm là cho nổ một quả bom, thả một giàn giáo, khai hỏa một khẩu đại bác và phá tan một cái xe buýt và.... thôi được rồi, dù sao cũng là mấy lần đại để như vậy thôi.

    Suốt cả quãng đường đi, Trần Ngọc Lâm chịu đựng cảnh con nhỏ Lan Chi cùng mấy đứa khác liên tục show cái ảnh hắn há hốc mồm ra khi ngủ làm trò cười. Trần Ngọc Lâm thì không thấy vui, và hắn thề là hắn sẽ cho tụi kia hối hận vì đã để hắn nhìn thấy bọn nó chụp ảnh hắn làm trò cười.

    Đặc biệt là Lan Chi. Con bé kiểu kiểu cái loại người cực kỳ thích chọc cho mọi người điên tiết lên bằng đủ mọi cách, và thích đặt các loại biệt danh cho người khác. Cả lớp hầu như ai cũng ghét nó. Có điều con bé này thuộc loại con ông cháu cha, được nuông chiều từ nhỏ. Và mệt hơn là bà ngoại của nó thì là hiệu phó cái trường này, thành ra...

    Hôm nay, một giáo viên gọi là cô Phương đi theo cùng nhóm bọn hắn. Nhân tiện, trong lần tham quan này, lớp bọn hắn 30 người phân thành sáu nhóm. Mỗi nhóm có năm người. Lần này nhóm bọn hắn là do cô Phương dẫn đoàn, thầy Tuấn đoạn hậu.

    Cô Phương có hiểu biết vô cùng sâu sắc về những khu rừng nhiệt đới và cận nhiệt đới nói riêng và toàn bộ những thứ thuộc về bộ môn sinh vật học tự nhiên nói chung. Nghe nói cô chỉ dạy ở đây thêm hai năm rồi sẽ chính thức đăng kí làm thực tập sinh tại một công ty hoặc một phòng thí nghiệm sinh học nước ngoài.

    Lúc này, cô đang giảng dậy về cái gọi là "thảm thực vật tự nhiên". Trần Ngọc Lâm không có hứng thú lắm về thực vật cũng như những loài động vật không tẩm ướp gia vị và nướng chín hoặc chín tái. Đương nhiên thầy Tuấn thì không nghĩ vậy là hay ho cho lắm.

    Thầy Tuấn là giáo viên người miền Trung, cho nên thầy có chất giọng nghe hơi khó nghe. Nói về thầy Tuấn, thầy thích mặc một bộ vest sang trọng. Mặc dù Trần Ngọc Lâm không đánh giá cao ý tưởng mặc một bộ vest đến một khu rừng đầy đất đá lởm chởm và bùn dính đầy đất là một ý tưởng hay.

    Hiển nhiên thầy cũng có cùng ý nghĩ với hắn. Và điều đó làm thầy tức điên lên được. Dù sao, từ ngày vào lớp thầy đã quý Lan Chi (tại sao!? Nhưng mà con bé là cháu của bà hiệu phó, tất nhiên rồi) và coi hắn là một thằng vô lại.

    Về cơ bản, hôm nay trông thầy cứ như thể lúc nào cũng sẵn sàng lái chiếc Mercedes mới cóng của ổng tông thẳng vào người hắn, nghiến hắn nát bét và sẵn lòng lùi lại và nghiến thêm một lần nữa.

    Cho nên hôm nay hắn quyết định đứng xa thầy ra một chút. Trước nay mỗi lần ổng bất chợt để ý đến hắn, và chạm vào vai hắn với một nụ cười trìu mến, điều đó có nghĩa là chép phạt 300 lần một bài thơ nào đó dài 3 trang giấy và nộp vào sáng hôm sau.

    Trần Ngọc Lâm ngửi thấy trong không khí có một mùi kì quái. Dường như là một thứ mùi kết hợp giữa tỏi, và một loại cây nào đó cháy khét. Thông thường người bình thường sẽ không có thể ngửi thấy cái mùi này, nhưng Trần Ngọc Lâm là ngoại lệ. Không hiểu vì lý do gì mà mũi của hắn thính hơn mũi người thường hơn chục lần. Nhưng đổi lại là cảm quan khứu giác của hắn bị hỏng nặng. Ví dụ có một lần có bạn học cùng lớp bị chảy máu tay, bình thường hắn nên ngửi thấy mùi tanh thì hắn lại ngửi ra mùi bánh mì phết mật ong.

    Cái mùi cháy khét này, có thể là do cháy rừng. Nói thật nếu có cháy rừng hắn cũng không ngạc nhiên. Hôm nay Hà Nội ra đường dễ phải 45 độ ấy chứ, cái nhiệt độ này thì ai chả cáu kỉnh. Đặc biệt là hắn, hình như hắn chịu nắng nóng kém hơn mọi người. Chỉ thoáng chốc mà phần da tiếp xúc với ánh mặt trời của hắn đã trở nên đỏ lựng vì cháy nắng.

    Cô Phương cũng nhận thấy điều đó. Kết hợp với thời tiết nóng đến cả cô cũng thấy mệt mỏi thành ra cô quyết định cho cả lớp lui về nhà trọ. Nói về nhà trọ, không phải cái loại nhà trọ bình thường đâu, mà là loại nhà trọ ở giữa rừng, xây dựng theo lối kiến trúc gần giống nhà sàn ấy. Có lẽ là do nhà trọ này lợp bằng gỗ, hoặc có lẽ là do xây giữa rừng bên cạnh một cái hồ cho nên khu này rất thoáng mát, không có bị nóng gì cả. Đương nhiên cả bọn chỉ nghỉ trưa ở đây, ngủ qua đêm thật sự là ở mấy chỗ nhà nghỉ ven hồ cơ, gần đây ngoài trời nóng quá, với lại cũng ít người ra đây mùa này nên trường thuê được giá rẻ.

    Trần Ngọc Lâm vừa bước vào trong bóng râm cái, cảm thấy sảng khoái hẳn. Kể cũng lạ, hắn thuộc loại người hoạt bát, nhưng chỉ có thể hoạt bát ở trong bóng râm chứ đi ra ngoài nắng thì lập tức lại ỉu xìu xìu ngay.

    Bữa trưa nay, bọn hắn có món thịt nướng rừng. Đương nhiên thú là mua ngoài chợ chứ không thể săn được ở trong này. Run rủi có đứa nào vô tình xiên trúng mấy con thú trong Sách Đỏ đến lúc đó cười cũng chả kịp.

    Trần Ngọc Lâm ghét làm thịt sống. Khứu giác của hắn cái gì cũng tốt, có mỗi mùi máu là có vấn đề. Người khác ngửi thấy mùi máu thì thấy tanh, còn hắn ngửi thấy mùi máu thì không khác gì mùi bánh quy hoặc bánh ngọt mới làm. Cũng may hắn không bị phân công vào việc cắt tiết gà chọc tiết vịt mà hắn được phân đi kiếm củi.

    Vũ, thằng bạn thân của nó hỏi lúc cả hai thằng đi nhặt củi:

    " Thế giờ kiếm củi ở đây bây giờ!?"

    Trần Ngọc Lâm cười với nó:

    " Thì đương nhiên là chạy loanh quanh tìm kiếm củi rồi. Đâu thể chơi trội chặt cây như mấy ông tiều phu được chứ?!"

    "Mà, kể cả không kiếm được củi bằng cách đó. Cùng lắm thì ta trèo lên cây vặt vài cành cây trông có vẻ khô khô đem về."

    Trần Ngọc Lâm nghĩ bụng. Củi khô là tốt nhất, củi mà còn nhựa cây dễ bốc khói gây sặc khi đốt. Hắn cũng không muốn lúc đang nướng gà thịt lại bị hun cho đầy mặt. Thể lực hắn rất tốt, cây cao mười lăm hai mươi mét muốn trèo lên là chuyện dễ như trở bàn tay. Mà không chỉ thể lực, cả thính giác, thị giác của hắn đều tốt hơn người thường, duy có khứu giác là í ẹ thôi.

    Mà, thực ra, người nướng gà nướng vịt cũng không phải hắn, quan tâm làm gì?!

    Trần Ngọc Lâm vừa nhặt củi vừa suy nghĩ, thì đằng sau lưng hắn vang lên tiếng lạo xạo của cành cây gẫy. Thằng Vũ nó lượn đi ra xa, lúc này chắc chắn không thể về nhanh thế. Hơn nữa tiếng bước chân này nghe không giống cái giày thằng Vũ đi, nghĩ bụng Trần Ngọc Lâm quay lại thì thấy một bà cụ đeo một cái giỏ, bên trong cái giỏ đựng tào lao đủ thứ.

    "Ra là một bà cụ bán đồ lưu niệm." Trần Ngọc Lâm nghĩ thầm, có điều ngay sau đó hắn thấy có gì đó không ổn. Ở một nơi hoang vu như thế này, tại sao lại có một bà cụ bán mấy món lặt vặt!? Nếu đây là nơi kiểu bến xe hoặc ngoài đường thì hắn không lạ, nhưng ở giữa rừng ư?!

    Nói không ngoa nhé, Trần Ngọc Lâm đã từng va phải vài vụ dở mếu dở khóc liên quan tới mấy tay thần bí rồi. Một lần hắn đang chơi đá bóng ngoài đường với bảy người bạn, chợt hắn để ý hình như cả hai đội có quân số lệch nhau. Cụ thể là đột nhiên đội hắn nhiều ra một người. Nhưng lần đếm lại sau đó thì lại không thấy lệch ra ai nữa. Hắn hỏi loanh quanh tất cả đều nhớ về một người đá cùng nhưng lại không nhớ đặc điểm nhận dạng của gã đó.

    Còn lần khác nữa lúc hắn đi tập võ, có một gã ôn thần nào đó trùm kín người dù là giữa mùa hè nóng nắng chói chang. Lúc Trần Ngọc Lâm tò mò nhìn vào trong mũ trùm của gã suýt nữa tăng xông, bởi vì hắn thề thốt là bên trong đó là cái đầu của một con chó dòng Pit Bull. Con chó đó mỉm cười với hắn, sau đó giơ một ngón tay đầy cáu bẩn lên miệng suỵt một cái rồi nháy mắt. Kế đó con chó-người đó bỏ đi với tốc độ bàn thờ.

    Rồi cũng có lần hắn vô tình đụng phải một thằng bé, lúc chuẩn bị đỡ nó dậy thì hắn tá hỏa khi thấy thằng bé chỉ có độc một con mắt. Sau đó nó mỉm cười, chạy té khói và chui xuống một ống cống. Phải, ống cống đó. Lắm lúc hắn tự hỏi ở dưới ống cống có phải có cả một thành phố toàn những người đầu chó và người một mắt hay không.

    Trần Ngọc Lâm có cảm giác mình như Harry Potter của thế giới kinh dị vậy, luôn được những kẻ "Kì quái" ghé thăm.

    Cơ mà một bà lão bán đồ lặt vặt trong một khu rừng giữa trưa nắng?! Có gì kì lạ không nhỉ!?
     
  4. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 3: Nhắc nhở?


    Mời đọc
    Trần Ngọc Lâm nhìn chằm chằm bà lão, vừa lùi ra xa một khoảng cách thích hợp như e ngại bà lão sẽ đột nhiên hóa thành một con thằn lằn sấm lao vào hắn và xé xác hắn ra làm muôn mảnh. Mà hắn nghĩ đó là hợp lí, bạn nên cẩn thận với bất kì thằng nào con nào muốn tiếp cận bạn khi bạn ở trong rừng một mình. Lời khuyên trân thành đó.

    Trần Ngọc Lâm cảm thấy nên hỏi thăm xem, bà lão này là ai, hay là cái gì. Nói thật nhé, hắn có đủ kiến thức, kinh nghiệm cùng sự sợ hãi mấy con người bí hiểm thích trùm khăn qua đầu và mỉm cười khi thấy người khác sợ đến đau tim lắm rồi.

    Trần Ngọc Lâm tằng hắng hỏi bà lão này:

    " Ơ, xin chào. Cho hỏi bà làm gì ở đây vậy!?"

    Một câu hỏi hợp lý, và tuyệt đối không quá sỗ sàng. Trần Ngọc Lâm liếc sang bên trái và thấy thằng Vũ đang đi về phía hắn, cảm giác can đảm hơn một tí. Để rồi lúc quay lại, hắn tí thì tăng xông khi thấy bà lão đang ở ngay trước mặt mình dù một giây trước bà vẫn cách hắn mười mét. Trần Ngọc Lâm hít một hơi sâu, mỉm cười bình tĩnh lấy từ trong túi ra một tờ một trăm nghìn, dúi vào tay bà lão:

    " Bà ơi. Cháu tặng bà, bà đi mua bữa cơm ăn cho khỏe ạ." (Và giờ bà đi khỏi đây hộ ạ - Trần Ngọc Lâm tự nhủ)

    Bà lão nhìn nhìn tờ một trăm trên tay, rút từ đâu đó ra một cây gậy, gõ cái "cốp" vào đầu Trần Ngọc Lâm. Sau đó bà bắt đầu càm ràm:

    " Thằng nhóc ngu ngốc này. Một lời khuyên nhỏ đây nhóc. Đừng có mà ra ngoài ánh mặt trời. Nói thật nhé, ngươi không thích hợp với ánh mặt trời, ánh mặt trời khiến ngươi trở nên yếu đuối. Và trong mấy ngày này, hãy cẩn thận với những kẻ đi săn, ta có thể ngửi thấy mùi ý đồ của chúng với ngươi, con dơi bé nhỏ ạ.Và cuối cùng, hãy uống nhiều nước. Nước tốt cho sức khỏe. Mỗi người mỗi ngày cần trung bình 2 lít nước."

    Nếu Trần Ngọc Lâm có thể nói câu gì, đó chắc chắn sẽ phải là mấy câu thật thông minh như là... " Không cảm ơn. Tôi thích ánh mặt trời", hoặc "Bà là ai mà kêu tôi phải làm gì" hoặc thậm chí những câu như " HAH. Nhưng tôi uống đến ba lít nước mỗi ngày". Nhưng không! Bộ não thông minh của hắn cứ phải chọn mấy lúc như này để ngưng hoạt động, và hắn lúc đó chắc chắn đã nói mấy câu kiểu kiểu cái loại mà các thiên tài hay nói như là...

    "À... Ừm.. OK!?"

    Chà, nếu sau này hắn có nhìn lại, chắc chắn đó sẽ là một câu nói được lưu vào sử sách đời đời. Cái gì đó kiểu như "Mười câu nói thông minh nhất của Trần Ngọc Lâm"!? Nhưng mong đợi cái gì nhỉ!? Dù sao hắn còn không hiểu bà đang tính nói cái gì cho hắn nữa.

    "Ê này Lâm..."

    Trần Ngọc Lâm bị chú ý bởi bà lão, không nghe thấy thằng Vũ lại gần. Để rồi lúc quay sang hắn chẳng thấy bà lão đâu nữa. Trần Ngọc Lâm bắt đầu tìm dưới nền đất, chẳng biết hắn muốn tìm gì nữa? Một cái can 2 lít chứa đầy nước chăng!?

    Trần Ngọc Lâm quay sang thằng Vũ, thấy nó đang xách một đống củi khô to ít nhất gấp 3 lần số củi hắn tìm được. Thằng Vũ cười:

    " Mày tìm được ít thế?! Nhìn này, tao tìm được cả đống nhé."

    Hắn gật đầu. Một tay cầm đống củi của hắn, tay kia lấy đống củi thằng Vũ, hoán đổi chỗ hai đống củi cho nhau, kế đó Trần Ngọc Lâm chạy đi với tốc độ bàn thờ, nói vọng lại:

    " Cảm ơn."

    Thằng Vũ:

    -....................

    Làm người ai lại làm thế!?

    Trần Ngọc Lâm khệnh khạng xách đống củi mà hắn đã phải trải qua vô số cực khổ và nguy hiểm về.

    Trần Ngọc Lâm quẳng đống củi, chạy tớn vào trong nhà. Điều hòa là nhất, đặc biệt là trong cái khí trời 45 độ này, có khi không cần củi thịt cũng tự chín được. Mà nếu thế thật thì có khi hắn cũng đã là loại tái, bởi vì lúc này da hắn đang bỏng rát. Quỷ tha ma bắt cái lọ kem chống nắng đi, lúc cần hắn không bao giờ có thể tìm thấy cả. Còn bây giờ nó nằm chềnh ềnh ngay trước mặt.

    Nhân tiện, chỉ số Chống Nắng (SPF) của lọ kem này là 3 triệu. Có thật nó không phải là cái thứ hàng phế thải nào không đó!? Bôi nó lên da thì da bạn có lập tức bong ra không?!

    Trần Ngọc Lâm không biết, cũng không dám thử.

    Tận hưởng xong xuôi cái điều hòa mát rượi, Trần Ngọc Lâm đi ra khỏi phòng. Hắn nhìn thấy Vũ (đang càm ràm về một thằng ất ơ nào đó lấy bó củi của nó. Trần Ngọc Lâm ra vẻ không hay không biết không hiểu) và mấy đứa khác đang ngồi hun lửa.

    Không cần lo về cháy rừng, bọn hắn đốt lửa gần bờ hồ. Và trời nắng cũng thế, bọn hắn lập vài tấm bạt để che nắng và vận chuyển chừng hai mươi cái quạt ra ngoài trời cho nên cũng không nóng lắm.

    Trong lúc bọn kia ngồi hun lửa, Trần Ngọc Lâm để ý phần mặt trên của mấy con gà con vịt đã bắt đầu thay đổi màu sang màu hơi tai tái. Hắn bèn gọi:

    " Này. Mấy người đốt lửa nhanh lên không thì thịt chín trước khi có lửa đấy."

    Thằng Minh, một trong mấy thằng bạn khác của hắn nhìn Trần Ngọc Lâm, quăng cho hắn que diêm:

    " Mày thích thì mày tự đi mà thổi lửa. Củi mày kiếm ướt khó đốt thấy mồ."

    Trần Ngọc Lâm im lặng. Mặc dù tao đưa củi về nhưng đó là củi thằng Vũ kiếm mà. Cho nên hắn quyết định im lặng.

    Lúc này thì, cô Phương kêu lên:

    " Đốt được rồi."

    Trần Ngọc Lâm vỗ ngực nhìn Minh:

    " Ối chội ôi. Thấy chưa?! Tao chưa cần ra tay thì lửa cũng tự cháy kìa."

    Đứa nào đó ném que củi vô đầu Trần Ngọc Lâm. Hắn quay phắt lại kiếm xem là ai nhưng không kiếm ra. Còn cả lớp thì nín cười.

    Sau chút trò đùa của Trần Ngọc Lâm, cả lớp xắn tay vào nướng thịt. Hắn có thể tóm tắt cả buổi nướng thịt như sau:

    Thảm họa.

    Trần Ngọc Lâm ngắm nhìn trong tuyệt vọng cảnh tượng mà bất kỳ ai cũng liên tưởng đến Tận thế.

    Phừng. Lửa bắt vào thịt và khiến nó bốc cháy lên. Phừng. Lửa bắt vào que cời lửa, lửa bắt vào áo, lửa bắt vào quần, lửa bắt vào mọi nơi.

    Trần Ngọc Lâm chạy đi lấy cái bình cứu hỏa và xịt vào mấy bụi cây bốc cháy kẻo hôm sau lên báo "Nhóm thanh thiếu niên điên loạn đốt cháy cả rừng Cúc Phương". Sau đó là cảnh tượng kinh hoàng của những đứa trẻ chạy loanh quanh cố gắng dập lửa cháy trên lưng và những xiên thịt bốc cháy bay trên trời do mấy đứa bị dính lửa quăng lên khi hét toáng lên như con gái. Một xiên thịt còn bay lên trời và cắm như một ngọn lao vào chỗ mà Trần Ngọc Lâm vừa đi qua, khiến hắn đổ mồ hôi lạnh.

    Cuối cùng ba phần tư số thịt quay sống sót, để rồi chết đi trong miệng của những người còn lại. Cũng may là lúc mua thì do mặc cả khéo nên dư ra một đống, cũng đủ cho miệng ăn cả lớp, mặc dù Trần Ngọc Lâm vẫn hơi thòm thèm.

    Cuối ngày, cả đám ăn cơm hộp. Trần Ngọc Lâm vừa ngồi một mình trên bờ ngắm mặt trời lặn, vừa nghĩ rằng thế này cũng không quá tệ. Lúc này, một bạn gái đi tới, đặt tay lên vai hắn. Trần Ngọc Lâm lúc này đang mặc áo ba lỗ, cũng không quá thảm hại vì hắn có cơ bắp sáu múi đầy đặn nên hắn hoàn toàn tự tin về thân hình của mình.

    Nhưng lúc mà cô gái kia chạm người vai hắn, hắn cảm thấy một nỗi đau cháy bỏng cháy da cháy thịt như thể đang bị hàng chục mũi kim đâm phải vậy. Hắn rụt vai lại, nhìn vào người đằng sau, là Lan, một bạn học cùng lớp với hắn.

    Trần Ngọc Lâm nhìn tay Lan, chẳng có gì cả, chỉ có một chiếc nhẫn bạc. Nghĩ lại, lúc này lại không thấy đau nữa, lại thêm không có dấu vết gì cả, Trần Ngọc Lâm cũng đảo mắt coi như vụ này là ảo giác của hắn chứ cũng không nghĩ sâu xa gì. Trần Ngọc Lâm hỏi:

    " Có gì đấy Lan?"

    Lan mỉm cười:

    " Không có gì, thấy cậu ngồi một mình nên chạy ra trêu cho vui thôi."

    Kế đó nàng quay đầu, chạy biến vào trong nhà. Trần Ngọc Lâm khó hiểu, xử nốt phần cơm rồi cũng đi nhập bọn với đám bạn đang cầm đuốc và đinh ba bắt cá rượt đuổi nhau. Những công việc hàng ngày thông thường của những học sinh bình thường.
     
  5. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 4: Manticore


    Mời đọc
    Trần Ngọc Lâm cùng một đám khoảng chừng mười người ngồi quanh đống lửa. Lúc này, cả đám đang thi nhau kể truyện ma, vừa nướng bánh quy kẹp kẹo dẻo. Trần Ngọc Lâm vốn không tin rằng trên đời này có ma, thành ra hắn cũng chẳng sợ gì cả.

    Hắn đang cố nín cười khi nghe thằng Vũ kể truyện, có một vài chi tiết khá nực cười. Nhưng xét cho cùng thằng Vũ bây giờ đang cố gắng gây ấn tượng với Phương, con bạn cùng lớp, cho nên hắn không có bật cười thành tiếng.

    Có điều hắn lại nhớ về bà cụ hồi chiều. Bà cụ ấy nếu nói là ma thì hắn không nghĩ là ma, bởi vì thứ nhất là hắn không tin có ma. Thứ hai là cái lúc hắn bị bà cụ ấy đập cho một gậy hắn cảm thấy cái gậy đó rất.. thật, hoàn toàn không phải kiểu như linh hồn hay gì cả. Có điều nếu thế thì làm sao lý giải được tại sao bà cụ ấy đột nhiên biến mất.

    Trần Ngọc Lâm suy nghĩ mông lung, chợt hắn nhìn thấy phần bánh quy của hắn chợt biến mất hệt như cách bà lão biến mất. Quay sang bên cạnh thì ra là con bé Lan đang ngồi, nhai ngon lành phần bánh của hắn. Trần Ngọc Lâm thở dài, không biết là con bé lấy lúc nào nữa, hay là tại hắn mải suy nghĩ quá.

    Một bàn tay đặt lên vai hắn, Trần Ngọc Lâm quay lại thấy thầy Tuấn đang hiền từ nở nụ cười nhìn hắn. Trần Ngọc Lâm theo phản xạ nói:

    " Em có làm gì đâu thầy?!"

    Hắn vẫn còn nhớ, lần gần đây nhất hắn "được" thầy vỗ vai như này, sau đó hắn bị ổng cho phạt chép một trăm lần đơn xin lỗi vì thiếu bài tập về nhà. Mỗi lần thầy Tuấn vỗ vai hắn kèm theo nụ cười này, hắn lại bị thầy bắt phạt một cái gì đó vô cùng kinh khủng.

    Lần này là gì đây?! Rõ ràng hắn đã cố để hành xử vô cùng gương mẫu mà. Trần Ngọc Lâm nhớ lại một hồi, không lẽ thầy phát hiện hắn copy mấy cái video không lành mạnh ra đĩa CD rồi bán lại cho tụi nội trú!? Hoặc có khi thầy tìm được bằng chứng người trộn lung tung các chất Hóa Học lại với nhau rồi gây ra một vụ nổ trong phòng thí nghiệm là hắn!?

    Có thể lắm chứ, dù sao thì thầy Tuấn đối với cái thằng "ăn hại đái khai"(trích lời ổng) này thì thầy sẵn sàng làm bất cứ gì để moi ra lỗi.

    Thầy Tuấn quay người, ra hiệu "đi theo tôi" với hắn. Trần Ngọc Lâm thở dài đứng dậy lẽo đẽo theo sau. Đằng sau hắn, đám bạn cười cười sau lưng hắn. Cả lũ đều biết từ cái ngày thầy Tuấn vào dạy, thầy đã coi hắn như thằng vô lại. Có điều lực học của hắn rất tốt cho nên thông thường thầy không có mấy lý do để phạt cả, chỉ có vài lần hắn vô tình hoặc quên bài tập, hoặc quên học bài cũ nên mới bị có cớ mà phạt thôi.

    Nghiêm túc mà nói, ngoại trừ những lần "ăn hại đái khai" (trích lời thầy Tuấn, chuyện quan trọng nói 2 lần) thì hắn là một học sinh vô cùng gương mẫu.

    Trần Ngọc Lâm quay người trừng mắt nhìn bọn bạn kia, sau đó quay lại. Nhưng hắn sững người lại, bởi vì thầy Tuấn một giây trước còn đi ngay trước hắn, sau đó đã ngay lập tức cách hắn hai mươi mét. Hình bóng thầy lẩn trong màn đêm, quay đầu lại đợi hắn, trông nhiều một nét kì dị. Trần Ngọc Lâm khó hiểu, sao ổng đi nhanh dữ vậy?!

    Nhưng hắn nhìn quanh thấy mọi người không bày tỏ gì về cái "siêu tốc độ" của thầy, thì hắn lại nghĩ có lẽ là não hắn lại lâm vào một giai đoạn tắc nghẽn, hoặc ngủ quên gì đó.

    Hồi trước đi khám, bác sĩ nói hắn bị cái gọi là "sang chấn tâm lý hậu chấn thương", lúc đó hắn cũng không để ý lời bác sĩ lắm.

    Trần Ngọc Lâm thấy hơi kì. Cơ mà bụng bảo dạ không sao đâu, hắn bèn chạy theo thầy. Hắn nghĩ bụng cùng lắm thì là thầy phát hiện hắn siêng ăn lười làm, lấy củi do thằng Vũ nhặt nên bây giờ tiện có cớ phạt hắn đi nhặt củi.

    Rõ ràng hắn đoán sai bét.

    Thầy Tuấn đi được khoảng chừng hơn nửa cây thì dừng lại. Rừng đêm tối om, tiếng ve kêu râm ran tương đối khó chịu. Cũng may chỗ này cây cối lưa thưa thành ra côn trùng ít hơn một chút, nhưng thi thoảng vấn thấy vài con sên bò lổm nhổm trên cây. Trần Ngọc Lâm chịu chết không hiểu nổi tại sao thầy lại muốn dẫn hắn ra đây nữa.

    Thầy Tuấn nhìn quanh, chỗ này đã cách khá xa khu trại, từ đây đã chẳng thấy ánh lửa đâu nữa. Kế đó thầy Tuấn nhìn Trần Ngọc Lâm, gầm gừ:

    " Nhóc con, mày tạo đủ... rắc rối cho tao rồi đó."

    Trần Ngọc Lâm kinh ngạc. THông thường thầy Tuấn không bao giờ nói bằng cái giọng điệu này. Cơ mà ở trường có một câu nói: "Luật thứ nhất: Giáo viên luôn đúng. Nếu giáo viên sai, xem lại điều một." thành ra hắn gật gù mặc dù trong lòng chỉ muốn té lẹ khỏi đó:

    " Dạ vầng. Thầy dạy phải."

    Lúc này, chợt chuyện còn trở nên kì lạ hơn. Thầy Tuần gầm gè, không hiểu tại xung quanh hay gì mà Trần Ngọc Lâm còn cảm giác như thể tiếng gầm gừ đến từ xung quanh hắn. Chính xác hơn thì giống như là đang vọng lại vậy.

    Thầy Tuấn nói tiếp, vẫn tạo ra cái âm thanh ấy:

    " Tao khuyên mày nên từ bỏ đi, không cần phải cố chống cự làm gì cả. Giơ tay chịu trói thì còn đỡ được một chút đau khổ. Thế nào!?"

    Trần Ngọc Lâm không hiểu nổi ổng đang nói cái gì, hắn bèn nói:

    " Thưa thầy, em không hiểu thầy đang...."

    Thầy Tuấn lắc đầu:

    " Tao hết kiến nhẫn rồi. Mày bị ngu à?! Tao chỉ đóng giả thôi, tao có phải thầy mày quái đâu!? Tao thừa biết mày phải hiểu chứ!!"

    Trần Ngọc Lâm khó hiểu:

    " Thầy nói thầy không phải thầy giáo, như vậy thì thầy là phụ nữ?! Nói cách khác thì thầy thật ra là cô giáo?"

    Thầy Tuấn gầm lên một tiếng, sau đó....

    Sau đó, Trần Ngọc Lâm cảm giác hắn bị hoa mắt rồi. Cặp mắt của thầy Tuấn bắt đầu đỏ rực như cái lò lửa, hai bàn tay thầy dài ra, móng vuốt trở nên nhọn hoắt. Làn da thầy càng lúc càng trở thành một màu trắng đục, từ sau lưng thầy, một cái gì đó vung lên.

    Trần Ngọc Lâm kinh dị thì kinh dị, nhưng phản xạ vẫn cực ổn, nhờ ơn mấy năm đi đánh nhau thường xuyên của hắn. Hắn né cái "gì đó" vừa được ném về phía hắn, sau đó hắn nghe "phập" một tiếng.

    Hắn nhìn về phía cái mà "phập" vào gốc cây, chỉ thấy cái gì đó như thể một con dao. Trần Ngọc Lâm nuốt nước bọt nhìn thứ trước mặt, thân thể trông hơi giống một con chó, hoặc chó ngao Tây Tạng với một túm lông xùm ở cổ. Lông của lão màu đen xỉn, bốn chân trông như tay và chân người vậy, dù hai chi trước dài ngang hai chi sau, có thể nói đó là một kiểu lai giữa chân chó và tay người cũng không sai lắm. Hơn nữa lông mọc tràn ra cả ở chân, móng vuốt sắc nhọn.

    Đuôi gã, đúng vậy, đuôi thì giống như đuôi con bọ cạp với một túm gai ở cuối.

    Trần ngọc Lâm hỏi:

    "Cái gì vậy!? Giờ hóa ra ông là một con chó già với cái đầu người và đuôi là một sợi xích à!?"

    Thầy Tuấn gầm lên, lần này nghe "vô cùng" giống tiếng gầm của loài dã thú chứ không còn như người nữa:

    " Là sư tử. Và tao không phải chó già, tao là một Manticore."

    Trần Ngọc Lâm hít một hơi sâu. Hắn nhớ mình từng nghe qua cái tên này. Hắn nhớ lại cô Nguyệt từng kể về một loài quái vật ở Trung Đông, thân là thân sư tử, đầu người, thích ăn thịt người. Nhưng lúc đó hắn chỉ nghĩ đó là truyền thuyết. Vậy ra...

    Trần Ngọc Lâm nhìn chằm chằm vào Manticore, lẩm bẩm:

    " Quái vật!?"

    Kì lạ thay, tuy rằng đối diện với một kẻ như vậy, hắn lại không hề cảm thấy sợ hãi, mà chỉ cảm thẩy hưng phấn. Trần Ngọc Lâm liếm mép, chợt, đồng tử của hắn co lại thành một vệt thẳng đứng đỏ rực. Hai răng nanh của hắn mọc dài ra, móng tay hắn cũng trở nên sắc bén.

    Từ người hắn tỏa ra một thứ khí thế, tuy rằng không tà ác tanh mùi máu bằng con Manticore kia, nhưng lại lãnh ngạo và cao quý hơn bội phần.

    Manticore mỉm cười, gầm gừ:

    " Một con ma cà rồng như mày cũng dám nói tao là quái vật ư!? Cũng chỉ là mèo chê mèo dài lông thôi."

    Trần Ngọc Lâm bật cười, cất tiếng. Giọng nói của hắn lúc này mang âm điệu du dương, tràn đầy cuốn hút, vô cùng kì quái:

    " Chà. Ta đây là lần đầu gặp một kẻ giống như ta, nên hơi ngạc nhiên chút cũng là bình thường. Với cả, ta không giống ngươi, ta không ăn thịt người, cũng không uống máu người. Trên người ngươi ta ngửi thấy mùi máu nồng nặc."
     
  6. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 5: Chém manticore


    Mời đọc
    Con Manticore gầm gừ, hai bàn chân có móng vuốt bám trụ mặt đất. Cùng lúc này đuôi nó vung vẩy trên không trung, đầu chót đuôi chĩa thẳng vào người Trần Ngọc Lâm. Chỉ cần là người đánh nhau nhiều, hoặc chí ít là xem phim chưởng nhiều cũng biết nó chuẩn bị làm gì.

    Hàng loạt lưỡi dao ước chừng đến hơn hai mươi chiếc, mỗi chiếc dài khoảng hai mươi cen ti mét bay thẳng xé gió bây thẳng đến từng điểm yếu hại của hắn. Chẳng có tác dụng gì, hắn né được tất, chỉ việc nhảy tránh sang một bên với tốc độ nhanh siêu phàm của loài ma cà rồng. Đồng thời hắn tiện tay nhặt một cục đá căn vào giữa những mũi dao ném thẳng về hướng con Manticore.

    Thông thường, một người bình thường ném một hòn đá cùng lắm chỉ khiến cho xây xát, trong một vài trường hợp ném trúng đầu hoặc các bộ vị tương đương mới khiến cho có khả năng nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng, ma cà rồng là chủng loài nổi tiếng với sức mạnh kinh khủng của mình, một ma cà rồng thông thường hoàn toàn có thể nâng được một cái xe ô tô nặng vài tấn dễ như trở bàn tay. Hiển nhiên, Trần Ngọc Lâm cũng có thể làm được như thế.

    Lần cuối cùng hắn ném đá thử bằng sức mạnh của loài ma cà rồng, chỉ với một viên đá hắn ném khiến cho cái cửa một cái xe ô tô bị móp vào giống như thể bị tai nạn vậy.

    Trần Ngọc Lâm vung mạnh cánh tay, cục đá phát ra một tiếng vèo xé gió bay vút về phía con Manticore. Có điều là nó chẳng thể nào bằng được với mấy con dao của con Manticore kia, một con dao phi thẳng đến nhanh chóng chặt hòn đá làm đôi. Vết cắt sắc lẻm, nhìn mà ghê người. Trần Ngọc Lâm tưởng tượng nếu con dao đó mà bay qua đầu hắn thì sao, thôi, chẳng muốn nghĩ nữa.

    Trần Ngọc Lâm nhìn vào tảng đá bị chặt ra, ngay sau đó hắn nghiêng đầu né một con dao khác. Con dao này cắm phập vào thân cây ngay phía sau hắn. Trần Ngọc Lâm nhìn sang phía cạnh bên, con dao này màu đen, dài khoảng hai mươi cen ti mét. Toàn bộ bề mặt lưỡi dao bao phủ một chất nhầy dính mỏng mà Trần Ngọc Lâm dám cá không phải nhựa cây.

    Có độc!? Nói cách khác hắn chỉ cần bị dính một con thôi là đủ đi đứt rồi!?

    " Đúng là có độc. Nhưng đừng lo, chúng tao cần mày sống, cho nên nó sẽ chỉ khiến cho mày ngưng hoạt động một thời gian, Trần Ngọc Lâm à." - Con quái vật nói, cách nó nhấn trọng âm và giọng cao của nó làm biến đổi ngữ điệu chữ L trong tên hắn, thành một cái gì đó nghe như Trần Ngọc Jâm.

    Trần Ngọc Lâm nhìn quanh, thấy lúc này hắn đang ở một thế tương đối bất lợi. Con Manticore ở phía trên dốc, cao hơn hắn. Hơn nữa từ vị trí chỗ hắn tới con quái vật kia không có mấy vật cản, là hoàn cảnh hoàn toàn thuận lợi cho mấy tay xạ thủ kiểu này. Chỉ có điều đây là rừng, và rừng thì lúc nào cũng lắm cây.

    Trần Ngọc Lâm mỉm cười, sau đó, chân hắn hất văng một tảng đá khác lên trên. Tảng đá này to hơn cục đá trước nhiều, đủ để chí ít không bị con dao của con Manticore kia xé ra làm đôi trong một lượt bắn.

    Cùng lúc chân hắn hất văng tảng đá kia lên trên không, tay hắn giơ lên phát lực, đẩy mạnh tảng đá về phía con quái vật. Thêm vài lưỡi dao phóng ra, nhưng toàn bộ đều đâm trúng tảng đá và ghim thẳng qua nó. Trần Ngọc Lâm thậm chí còn thấy một lưỡi dao lòi ra mặt sau của tảng đá hơn mười phân, suýt nữa thì xuyên hẳn qua rồi.

    Nguyên bản ý định của hắn là ném tảng đá về trước để nó đỡ toàn bộ lưỡi dao, nhưng có vẻ lực phát ra từ cái đuôi của con quái vật mạnh hơn hắn nghĩ, tảng đá còn chưa bay được nửa đường đã dừng lại rơi xuống. Nói chính xác hơn, nó bị bắn văng ngược lại hướng Trần Ngọc Lâm.

    Không sai biệt lắm, Trần Ngọc Lâm hai đồng tử đỏ rực, lòng trắng cũng dần biến thành màu đỏ, hắn lấy một tốc độ khó có thể tin nổi chạy sang trái, vòng qua mấy thân cây, thẳng đến chỗ con Manticore.

    Chỗ này là rừng, và rừng thì cơ bản lắm cây. Trần Ngọc Lâm cũng không tin con Manticore kia có thể làm như trong phim bắn một lưỡi dao theo đường cong mà vẫn ghăm được vào đầu hắn, đặc biệt là khi có một đống vật cản ở giữa hai người. Nếu thế, con quái vật hẳn phải có khả năng phóng dao theo chiều chữ S.

    Con Manticore gầm gè, nhìn chằm chặp vào mấy cái lùm cây trong khi vẫn lắng tai nghe xung quanh. Chợt một lùm cây bên phải nó động, một vật thể lao ra ngoài. Con Manticore lập tức phóng một loạt lưỡi dao vào cái thứ vừa chui ra.

    Có điều ngay sau đó, nó nhận ngay ra sai lầm. Tuy rằng kích cỡ và quần áo thì giống như nhau, nhưng đó chẳng qua bởi vì đây là một khối gỗ được khoác lên cái áo ngoài của Trần Ngọc Lâm mà thôi.

    Cùng lúc nó nhận ra, con Manticore cảm nhận một cơn gió thốc từ bên trái hướng trên. Nó nhanh chóng quất đuôi về hướng đó, nhưng chưa kịp thì nó đã cảm nhận được một lực chấn động mạnh kinh khủng thẳng vào đầu, văng ra ngoài mấy mét.

    Trần Ngọc Lâm lững thững bước ra từ chỗ con Manticore vừa mới đứng, lúc này hắn đang để trần nửa thân trên, cơ bắp sáu múi cuồn cuộn, mặc dù không phải quá đô con nhưng lại cân đối dị thường. Dưới ánh trăng, nước da hắn ánh lên những nét lấp lánh kì dị, đặc trưng của loài ma cà rồng.

    Chiến thuật khá đơn giản, nhân lúc con Manticore đối phó với tảng đá kia, hắn nhanh nhẹn lẻn qua vào trong bụi rậm. Kế đó hắn mặc áo cho một cục gỗ rồi ném về hướng con Manticore. Cục gỗ này có vẻ như là do tiều phu chặt xong quăng ở đây, hoặc có thể cây đổ mục nát còn sót lại, tiện nghi hắn.

    Điều đó khiến cho việc này khá giống thuật thế thân Naruto.

    Kế đó, hắn trèo lên một cái cây gần đó và nhảy bật xuống. Tại sao hắn phải trèo lên? À bởi vì trèo lên hắn mới thấy con Manticore kia đang làm gì chứ? Cả bụi rậm bị che chắn làm sao thấy gì được.

    Trần Ngọc Lâm xoa mũi, lúc này đang chảy máu. Vừa nãy hắn bị cái đuôi của con Manticore quật trung, đừng nhìn con này có 4 cái chân khẳng khiu, nhưng đuôi nó quật đau vô cùng. Có lẽ một phần do đuôi nó được bao phủ bởi một lớp vỏ giáp xác giống như loài bọ cạp vậy?!

    Có điều, con này có vẻ hơi yếu. Hắn nghĩ rằng con Manticore đáng ra nên... khỏe hơn cơ.

    Chỉ thấy ngay sau đó, hắn trong một cái nháy mắt biến thành một cơn lốc, một nháy mắt sau đã xuất hiện ở cạnh bên con Manticore. Một tay hắn cầm một cục đá trông khá to, đập mạnh một cái lên cái đuôi của con quái vật, khiến cho nó hoàn toàn bị đè bẹp và hầu như đứt lìa ra. Ít nhất lưỡi dao cuối cùng bị gãy lìa của nó không còn tái tạo lại nữa.

    Con Manticore bắt đầu rên rỉ, trong khi đó cái đầu của nó đã bị lõm vào một cục đang từ từ rỉ ra một loại nước trong, mùi tanh tưởi mà Trần Ngọc Lâm đoán là dịch não của nó. Hắn quyết định tránh xa cái thứ này.

    Trần Ngọc Lâm xách cổ con Manticore kia lên, lắc lắc:

    " Ê, tỉnh, tỉnh!!"

    Con Manticore bị hắn lắc, mở mắt ra, mặc dù hơi thở của nó đã vô cùng đứt đoạn. Trần Ngọc Lâm hỏi:

    " Vừa nãy mày có nói là "Chúng tao muốn bắt sống mày", vậy nói mau, đồng bọn của mày là những ai!? Mấy người?! Giờ đang ở đâu?"

    Con Manticore nhìn Trần Ngọc Lâm, ánh mắt vô hồn. Trần Ngọc Lâm thấy thế, xoa đầu:

    " Hỏng. Vừa nãy đấm mạnh quá vỡ sọ con này à?!"

    Sau đó, hắn lắc đầu, nhìn bộ dáng này có lẽ chưa đến ba phút nó sẽ tắt thở. Kế đó hắn thả con Manticore xuống, giơ một chân lên đạp vỡ đầu nó. Con Manticore ngay sau khi bị đạp vỡ đầu, toàn thân đen lại, sau đó toàn bộ thân thể nó biến thành một vật chất vụn vụn mềm mềm như là than cốc, rồi hóa thành bụi bay vào trong gió. Trần Ngọc Lâm thấy thế huýt sáo:

    " Nghe nói những loài quái vật của nền văn minh Thần Thoại sau khi bị tiêu diệt sẽ hóa thành cát bụi. Hóa ra là thật à?!"

    Hắn chợt để ý một thứ, đen sì nhưng mà bóng loáng đang nằm ở dưới mặt đất ngay chỗ xác con Manticore vừa nằm chết ươn ra. Trần Ngọc Lâm nhặt lên, cầm thử, là một con dao mà con Manticore kia thường hay phóng ra. Mấy con dao kia lúc nãy hắn có để ý, cũng bị hóa thành bột vụn lúc con Manticore chết rồi. Nhưng con dao này không thế, hơn nữa mấy con dao kia dài khoảng từ 20cm đến 30 cm, còn con dao này dài tới sáu mươi phân. Nói là dao chi bằng nói là đoản kiếm thì tốt hơn.

    Trần Ngọc Lâm nhíu mày:

    " Cái của khỉ gì đây?!"

    Đột nhiên một giọng nói trầm ấm vang lên trong đầu hắn:

    [ Chà, đó là Chiến Lợi Phẩm của một người anh hùng. Một người anh hùng đã chiến thắng con quái vật, dù chỉ là một Manticore hạ cấp yếu nhược, không phải sao!? Trong thần thoại Hi Lạp, những người Anh Hùng luôn có những Chiến Lợi Phẩm tương xứng.]
     
  7. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 6: Hệ thống


    Mời đọc
    Giọng nói trong đầu Trần Ngọc Lâm nói tiếp, bằng một giọng khá nhàm chán:

    [ Chà, xin chào ngày mới?! Ta đoán thế?]

    Trần Ngọc Lâm cười nhạt, nói trong đầu:

    " Ngươi ngủ cả tuần nay, có biết cái gì đâu. Cho nên phải là chào tuần mới mới đúng, Hệ Thống à."

    Hệ Thống trong đầu hắn phát ra một âm thanh tương tự như tiếng thở dài:

    [ Có thể gọi ta là Toàn Năng được không!? Kí chủ à, ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Trên đời này có bao nhiêu Hệ Thống? Gọi thế giống như ta gọi kí chủ là Trần vậy!]

    Trần Ngọc Lâm thở dài:

    " Vậy thì Tiểu Năng được không!?"

    Hệ Thống:

    [ Ha ha?! Để thi thoảng Kí chủ "vô tình" gọi là Thiểu năng à!? Không cảm ơn. Cảm phiền gọi ta Toàn Năng là được rồi.]

    Trần Ngọc Lâm cười:

    " Cứ gọi là Hệ Thống đi. Hệ Thống, mau xét nghiệm cho ta cái này."

    Trong lúc Hệ Thống đang xét nghiệm, Trần Ngọc Lâm lôi trong hòm Item, một loại vật chứa đồ của Hệ Thống ra một cái bình uống. Một người bạn của hắn, Lê Thanh Hằng, khá giỏi pha chế thuốc đã làm cho hắn cái này, chủ yếu để giải độc (Cô ấy biết hắn bị dính độc rất nhiều, trung bình hai tuần một lần. Cảm ơn trời).

    Sao mà biết lúc hắn bị cái đuôi con Manticore đập vào, nó không có lưu lại dấu độc?

    Hệ Thống:

    [..................... ]

    [ Bắt đầu phân tích: Vật phẩm tên gọi "Lưỡi dao của Manticore", cấp bậc vật phẩm cấp E. Có hai cách sử dụng, thứ nhất có thể sử dụng tương tự như một thanh kiếm thông thường. Thứ hai có thể vận Linh lực vào và bắn về phía trước, vật phẩm nổ tung gây ra sát thương mạnh kèm theo mười mũi dao nhỏ bắn tung tóe. Mà, nói thật nhé Kí Chủ. Kí chủ nên tăng đẳng cấp của "Giám Định Thuật" đi. Đây là lần thứ 8 ta giám định hộ Kí chủ, kí chủ còn hai cơ hội thôi đấy.]

    "Rồi rồi.. Biết sao được, Giám Định của ta mới Level 2."

    Trần Ngọc Lâm nói. Trong mắt hắn Lưỡi Dao Manticore hiện ra một dòng chữ "Lưỡi Dao Manticore ". Chợt một dòng mới thêm vào, là tác dụng, sát thương cùng vài ba thông số cơ bản khác.

    Trần Ngọc Lâm gật gù, mỗi lần Giám Định một vật phẩm mà đã được Hệ Thống xét nghiệm hoàn tất sẽ bổ sung thông tin. Bù lại lượng kinh nghiệm của kĩ năng Giám Định của hắn sẽ tăng lên. Áng chừng xét nghiệm thêm 1 lần là đủ tăng lên Level 3.

    Trần Ngọc Lâm chép miệng, cất "Lưỡi dao của Manticore" vào trong hòm Item. Một vật phẩm cấp E, về cơ bản là thứ gần với giá trị của nát bét. Cấp F là đồ phế thải, thậm chí trong định nghĩa của một giới phàm nhân cũng là phế thải, không có tác dụng gì. Thông thường một con dao cùn sẽ định nghĩa là cấp F.

    Cấp E không khá hơn. Theo định nghĩa thì nó là những đồ vật "chém sắt như chém bùn", hoặc chất lượng tương đương với mấy thanh kiếm khá đắt, nhưng chung quy là đồ vật không có chứa chút Linh Lực. Cái thứ này tuy rằng có thể bắn ra, nhưng ngay sau đó nó sẽ báo hỏng. Trần Ngọc Lâm thà có một cái cưa máy còn hơn.

    Khác biệt giữa E và F là E có thể tiến hóa, tiếp nhận Linh lực cường hóa, còn F thì không thể. Cấp F một khi tiếp thu Linh lực sẽ ngay tức khắc báo hỏng.

    Từ cấp D trở lên mới là đồ vật dành cho tu sĩ. Tu sĩ ở đây không nhất định là Tu Chân giả, cũng có thể là Ma Pháp Sư, Anh Hùng Thần Thoại, hoặc thậm chí Quái Vật, Ma Thú, Sinh Vật Thần Thoại....

    Tổng cộng Hệ Thống phân chia hầu hết đẳng cắp mọi thứ ra thành F,E,D,C,B,A,S,SS,SSS,Ultra Maximum, trừ SS trở lên ra thì toàn bộ đều phân thêm 10 cấp nữa, tính theo hệ thống đánh số. Theo Hệ Thống giới thiệu, những vật đẳng cấp Ultra Maximum là những thứ ẩn chứa một Đạo hoàn chỉnh bên trong nó. Số lượng có thể đếm trên đầu ngón tay.

    Trần Ngọc Lâm hỏi:

    " Kệ đi. Cùng lắm ta mua thêm vài lần nữa, mỗi lần có 1 điểm Vận Mệnh bọ. Hệ Thống, mau thông báo xem nhiệm vụ lần này ta được cái gì rồi."

    Hệ Thống bắt đầu cằn nhằn về những kẻ lãng phí tiền bạc, nhưng vẫn thông báo:

    [ Nhiệm vụ: Tiêu diệt quái vật: - Nhiệm vụ Sơ cấp - Điểm thưởng - Vận Mệnh.

    Mô tả nhiệm vụ: Trong trường học có quái vật đang ẩn núp, mau mau tiêu diệt nó.

    Nhiệm vụ phụ tuyến:

    1. Không sử dụng bất kì một năng lực nào từ Hệ Thống hoặc sức mạnh Tu Chân giả. Điểm thưởng: 10% số điểm. Hoàn Thành.

    2. Không có thiệt hại về người hoặc tài sản, hoặc có người phát hiện: 10% số điểm. Hoàn Thành.

    3. Nhiệm Vụ Ẩn: Pha trò lúc giết chết quái vật (hoặc lúc sắp chết): 20% số điểm. Không Hoàn Thành.]

    Trần Ngọc Lâm không biết nên cười hay nên khó chịu. Hắn quyết định nên khó chịu:

    " Thôi nào. Nhiệm vụ gì mà lại yêu cầu pha trò lúc sắp chết cơ chứ?!"

    Hệ Thống:

    [ Làm ơn đi. Một người chiến binh chân chính luôn phải biết cách pha trò trong mọi tình huống dù cho đó có là ngay trước cái chết của anh ta, hoặc cô ta. Hãy coi cái chết nhẹ tựa một trò đùa.]

    Trần Ngọc Lâm cười khổ:

    " Ta cảm thấy khá hơn rồi đó. Giờ nói xem ta còn bao nhiêu điểm Vận Mệnh nào!?"

    Hệ Thống:

    [ Một ngàn tám trăm ba mươi điểm. Cộng thêm 120 điểm vừa mới đạt được, không cần lấy máy tính, kết quả là 1950 điểm. Không cần phải cảm ơn.]

    Trần Ngọc Lâm tính toán. Chẳng mua được gì nhiều, có lẽ vài "Thẻ Bài" chăng?!

    "Thẻ bài" là một thứ đặc trưng của riêng Hệ Thống. Công dụng thì khá đa năng nhưng chung quy chỉ dùng được duy nhất một lần, ngoại trừ những món có công dụng vĩnh viễn hoặc theo thời gian. Trần Ngọc Lâm từng sử dụng một thẻ bài gọi là "Giám Định" để xét nghiệm vài món. Ví dụ,mỗi một thẻ bài "Giám Định" cần 1 điểm Vận Mệnh.

    Đương nhiên, vài thẻ có giá trị kinh khủng hơn hẳn những thẻ còn lại. Trong Cửa hàng có bán một số thẻ bài tương đối nghịch thiên như.. "Người Chết Sống Lại", hoặc "Lập tức Tiêu Diệt". Mấy cái thẻ kiểu đó thường có giá từ 4 chữ số trở lên, và chỉ có tác dụng giới hạn.

    Về phần Hệ Thống xuất hiện như thế nào, hắn cũng không rõ ràng lắm. Một ngày cách đây hai tháng Hệ Thống đột nhiên xuất hiện và bắt đầu cái gọi là quá trình "Liên kết" với hắn. Theo như lời Hệ Thống thì hắn được lựa chọn làm Kí Chủ đời thứ 13.

    Trần Ngọc Lâm ghét số 13, đặc biệt khi nghe nói 12 đời Kí Chủ đầu tiên chết rất thảm. Hầu hết là chết mất xác.

    Trong hai tháng qua, hắn đã cùng với Hệ Thống hoàn thành một số Nhiệm Vụ. Các loại Nhiệm Vụ được liệt kê ra bao gồm Nhiệm vụ Chính Tuyến và Phụ Tuyến. Nhiệm Vụ Chính Tuyến thì chưa thấy đề cập, nhưng phụ tuyến thì đã ra được 3 cái.

    Có 3 loại phân loại Nhiệm vụ, Sơ cấp, Trung cấp và Cao Cấp. Ngoài ra còn có 2 loại nhiệm vụ khác, là nhiệm vụ phụ và nhiệm vụ ẩn. Hầu hết nhiệm vụ Trung và Cao Cấp sẽ có nhiệm vụ phụ và ẩn. Sơ Cấp thi thoảng sẽ có Nhiệm Vụ Ẩn.

    Ví dụ như nhiệm vụ trước có nhiệm vụ là không được sử dụng năng lực tu chân và cả năng lực của Hệ Thống. Đó là một nhiệm vụ phụ. Cũng may sức mạnh của ma cà rồng của hắn được tính là năng lực của riêng hắn, vì nó không liên quan gì tới Hệ Thống cả. Hắn đã sở hữu nó từ trước rồi. Đó thuần túy là năng lực thân thể, không phạm quy.

    Phân loại Nhiệm vụ tương đối đa dạng, nhưng chung quy ra được đề ra theo độ khó. Độ khó càng cao, tiền thưởng càng nhiều. Một số nhiệm vụ thậm chí cần đi tới vài thế giới khác, hoặc thế giới phó bản. Ở trong nhiệm vụ Phó Bản, sẽ không có trợ giúp của Hệ Thống, mọi việc đều phải do hắn tự chủ trì.

    Hệ Thống:

    [

    Chà, phần ưa thích của ta. Nhiệm vụ tiếp theo: Truy dẫn cội nguồn. Cái này là do ta đặt tên đấy, không cần phải khen, ta tự thấy hay.

    Mô tả nhiệm vụ: Con Manticore đã nói nó có liên quan đến một tổ chức, hoặc một nhóm nào đó.

    Hãy tìm hiểu và quyết định nên làm gì với nó.

    Thời gian: Vô hạn định.

    Phần thưởng: 700 điểm Vận Mệnh.

    Yêu Cầu đặc biệt: Quá trình hoàn thành nhiệm vụ của Kí Chủ sẽ được Hệ Thống đánh giá và kiểm kê. Dựa theo những tiêu chí đặc biệt Hệ Thống sẽ quyết định Kí Chủ được bao nhiêu Điểm Thưởng.

    Tiến độ hiện tại: 0 %.
     
  8. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 7: Hệ thống (2)


    Mời đọc
    Trần Ngọc Lâm nhìn quanh, không có ai, coi như vụ nãy giờ không bị phát hiện, chốc đi quét dọn hiện trường một chút là xong. Sau đó hắn lấy lại cái áo, hơi rách rưới một chút do bị chừng nửa tá dao nhọn đâm xuyên qua. Trần Ngọc Lâm niệm:

    " Khôi phục."

    Lập tức sau đó, cái áo của hắn toàn bộ hồi phục lại như trước. Thậm chí đất cát bụi bẩn cũng bị tẩy sạch đi.

    "Khôi Phục" là một kĩ năng mà hắn lấy được từ Hệ Thống. Kĩ Năng này cùng với "Giám Định" là hai kĩ năng được ban tặng trong gói quà Tân Thủ. Kĩ năng này có thể khôi phục nguyên trạng của mọi vật thể tùy theo ý thích. Từ sinh vật, thực vật cho đến đồ vật. Có điều để tác dụng được lên sinh vật sống cần một cấp độ cực kỳ cao, tạm thời hắn chưa thể đạt tới được.

    Nghe nói khi mà Khôi Phục lên cấp độ tối đa, tức là chừng cấp 5000, thì thậm chí có thể hồi sinh người chết. Nhưng tạm thời hiện tại thì hắn chỉ khôi phục nguyên trạng của mấy vật phẩm vô tri vô giác như quần áo thôi.

    Có điều Trần Ngọc Lâm cũng không cần đến kĩ năng này để hồi phục chính mình. Hắn đưa tay lên sờ sờ mũi, cái mũi bị gãy do bị cái đuôi con Manticore đập vào vừa nãy đã khôi phục. Không phải do kĩ năng "Khôi Phục" mà là nhờ huyết thống ma cà rồng của hắn.

    Lại nói về huyết mạch Ma Cà Rồng, Trần Ngọc Lâm vẫn cảm thấy kì quái. Còn nhớ hắn từng nói qua về vụ tai nạn mấy năm trước không? Theo như hắn phân tích có thể hắn có được loại huyết mạch này từ hồi đó, có điều là nó không hoàn toàn hiển thị ra thôi. Phải mãi đến khi hắn được Hệ Thống phụ gia, hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên mới kích hoạt huyết mạch được.

    Kế đó, hắn dùng một Thẻ Bài nâng cấp huyết mạch Ma Cà Rồng, từ chủng loài bình thường lên thành chủng Thuần Huyết. Cũng không hiểu tại sao hắn lại có thêm một danh hiệu "Quý Tộc: Tử Tước" nữa. Cơ mà cá nhân hắn chẳng thấy hắn giống một quý tộc gì hết.

    Trần Ngọc Lâm đi về lại khu trại sau khi thu dọn hiện trường. Không phức tạp lắm vì chỉ phái thu lại mấy con dao bị con Mantiro bắn ra. Gọi là dao nhưng thực ra nó là một loại dai độc bắn ra từ đuôi, nhưng hình dạng thì lại giống hệt như một con chọc tiết lợn.

    Lúc này cả đám đang bàn bạc xem nên tổ chức trò chơi gì cho buổi đêm. Trần Ngọc Lâm nghe loáng thoáng thấy mấy con giời đang có định tổ chức cái gọi là "Trò chơi can đảm". Đại khái hình như là cả lũ sẽ phân thành nhóm hai người và phải tìm đường đi đến một đích đến nào đó xuyên qua khu rừng. Cơ mà trò này bị gạt phắt đi bởi cô Phương vì 1, Không có đủ đèn pin và hai là không thể đi dạo trong rừng lúc tối trời được.

    Dù thế, hắn nghĩ là lý do chính đáng hơn là cô Phương rất sợ ma.

    Trần Ngọc Lâm không có hứng thú lắm. Đối với hắn mấy trò chơi can đảm kiểu này chơi cũng như không. Trong bóng đêm thị lực con người giảm mạnh, nhưng thị lực của ma cà rồng thậm chí còn tốt hơn cả vào ban ngày nữa. Thành ra rừng ban đêm với hắn cũng không khác gì ban ngày.

    Có chăng là ban đêm ở đây có một vài thứ quái dị gì đó thôi. Mặc dù hắn nhìn không rõ lắm nhưng chắc cùng lắm là yêu tinh linh quái gì đó. Như hồi chiều ở cái hồ này hắn loáng thoáng nhìn thấy cái gì đó nửa giống một bãi dầu nổi, nửa giống một đám tảo biển trồi trên mặt nước. Nhưng cái lúc đó cả lũ ngồi cạnh hắn chẳng ai nhìn thấy gì hết.

    Cô Phương nhìn Trần Ngọc Lâm hỏi:

    " Lâm. Em có thấy thầy Tuấn đâu không?!"

    Trần Ngọc Lâm lắc đầu:

    " Không. Thầy Tuấn kêu em đi loanh quanh nhặt thêm củi, sau đấy thầy đi đâu rồi. Em còn tưởng là thầy quay lại cơ, thầy không quay lại ạ!?"

    Để làm chứng, hắn đặt xuống một bó to củi. Thường hắn không thích nói dối, nhưng đây là trường hợp ngoại lệ. Chứ không lẽ nói: " Dạ em có thấy. Thầy bị em đập nát đầu xong thầy hóa thành than cốc bay vào trong không khí rồi. Đây, vật lưu niệm của thầy nè (giơ con dao ra)"?

    Nghe thế, người ta sẽ tống hắn vào trại chứ không phải vào tù đâu.

    Cô Phương gật đầu. Dù sao cũng đều là người lớn cả rồi, đi đâu một tí cũng là chuyện thường. Trần Ngọc Lâm cười cười chạy vào trong nhà tắm rửa. Nào giờ đánh nhau xong người hắn lấm lem hết cả, vô cùng khó chịu. Trần Ngọc Lâm cảm giác mấy ngày rồi hắn chưa tắm rửa vậy.

    Trần Ngọc Lâm đi ra khỏi nhà tắm, thoải mái hơn hẳn. Phòng tắm quả là một trong những phát minh vĩ đại nhất của con người, chỉ đứng sau điều hòa.

    Trong lúc hắn đang nằm hưởng thụ cái điều hòa, hắn nghe thấy tiếng gõ cửa. Nhìn đồng hồ cũng không khó để đoán ra sắp sửa tập trung, hắn dù không muốn nhưng vẫn đi ra mở cửa.

    Thằng Quân, một trong mấy đứa bạn của hắn dù không khá thân, nói:

    " Ê Lâm. Mau đi ra đi, sắp sửa đến phần đốt lửa trại rồi."

    Trần Ngọc Lâm thở dài, tắt hết điện đi. Đốt lửa trại về cơ bản là một hoạt động khi mà mỗi nhóm ngồi ở một đống lửa sau đó bắt đầu kể truyện ma. Đương nhiên vụ đó thì chán phèo, phần sau mới lý thú.

    Bọn hắn sẽ chơi một trò chơi đại loại kiểu trò đi tìm kho báu. Các thầy cô sẽ chôn kho báu quanh khu này, và cho từng nhóm một đi tìm. Đừng nhìn đây là trong rừng, nhưng không có thú dữ và quanh khu này cũng có nhiều nhóm kiểm lâm hoạt động. Chỉ cần không tự dựng phát rồ lên chạy vào trong mấy hang hốc thì cơ bản là không sao.

    Xong phần kể truyện ma, cô giáo Phương nhíu mày tìm một ai đó. Trần Ngọc Lâm đoán là tìm thầy Tuấn bởi vì thầy và cô Phương phụ trách nhóm của hắn. Lúc hắn đi ngang qua cô thấy cô đang lẩm bẩm "Chạy đi đâu rồi", "mất tích" và "cá kho tộ", mặc dù hắn khá chắc là mình nghe nhầm chữ cuối.

    Không lo lắm. Nếu thầy Tuấn bị báo là mất tích thì cứ việc nói là hắn không biết gì là xong. Dù sao cũng không ai có thể tìm được thi thể của ổng.

    Hệ Thống cười:

    [ Đó là một trong những ưu điểm vượt trội của những chủng loài quái vật của Nền Văn Minh Thần Thoại. Ồ, tại sao chứ?! Chúng ta không bao giờ phải lo lắng về việc thu dọn chiến trường, các chất độc tàn dư và ô nhiễm môi trường. Đúng là những con quái vật xanh.]

    Trần Ngọc Lâm gật gù:

    " Đa tạ, cảm ơn vì thông tin vô dụng."

    Hệ Thống hỏi, trong khi đó Trần Ngọc Lâm chờ kết quả phân nhóm:

    [ Kí Chủ đã có kế hoạch gì đối với nhiệm vụ lần này chưa? Có cần Hệ Thống cung cấp gợi ý không?]

    Trần Ngọc Lâm nhìn lộ tuyến đường đi do thằng nhóm trưởng bốc, cảm thấy vui vẻ. Đây là đường dài nhất và cũng khó khăn nhất. Như thường lệ, vận may của hắn vẫn nát bét như ngày nào.

    Sau khi nghe câu hỏi Hệ Thống, hắn gật gù:

    " Có vài ý tưởng. Ta không nghĩ là ta cần sự trợ giúp của ngươi đâu. Nói đi, nếu ta cần ngươi gợi ý thì ngươi sẽ hạ điểm thường xuống đúng không?"
     
  9. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 8: Golem bắt giữ


    Mời đọc
    Chơi cái trò tìm kho báu xong (cái trò này mệt phết đấy), cả lớp nhanh chóng chui vô giường ngủ. Và giường lần này là bốn người gộp thành một phòng, nam riêng nữ riêng.

    Khi nói nam riêng nữ riêng, tức là nam nữ mỗi bên sẽ ở riêng nhà chứ không đơn giản là phòng khác. Ngoài ra còn có một đống thầy cô trông coi, cho nên... rất khó để có thể lẻn qua khu con gái.

    Trần Ngọc Lâm đang há hốc mồm ra ngủ, nước dãi chảy lòng thòng thì chợt đầu hắn ong ong lên từng tiếng gọi:

    Trần Ngọc Lâm chép miệng, lầm bầm:

    " Năm phút nữa đi."

    Hệ Thống bật ra tiếng nghe giống tiếng cười:

    [Tốt lắm, trừ khi Kí Chủ muốn toàn bộ khu trại này và bốn mươi người trong đó chết gần hết. Ồ, việc đó sẽ tuyệt lắm thay. Lần gần nhất có người không lắng nghe lời ta...]

    Trần Ngọc Lâm vừa nghe câu đầu tiên đã tỉnh ngủ. Sau khi hắn nghe nửa câu thứ ba hắn lầm bầm tiếp lời:

    " Kí chủ số mười. Nửa hành tinh chết sạch, ta nói đúng chứ? Ngươi kể vụ này nửa tá lần rồi."

    Hệ Thống bật cười khô khốc. Trần Ngọc Lâm lau nước dãi, mặc quần áo chuẩn bị chiến đấu. Thực ra cũng chẳng khó lắm vì chỉ cần vào trong phụ lục trang bị và lựa chọn trang bị mấy bộ đồ mà hắn đã soạn trước là ổn.

    Chính xác mà nói, đồ đạc của hắn cũng không có nhiều. Tiếng là mang trên mình Hệ Thống trong hai tháng ròng nhưng số nhiệm vụ mà hắn thực hiện chỉ có vẻn vẹn ba cái. Đồng thời đánh quái cũng không rớt ra được cái gì, thi thoảng họa hoằn lắm mới ra được món như "Dao của Manticore" rớt hôm qua.

    Mà, nó rớt không phải do Hệ Thống, mà là bản thân xác chết con Manticore rơi ra.

    Hệ Thống:

    [ Mau lên nào. Chúng ta không nhiều thời gian lắm đâu. Chạy hẳn vào rừng ấy.]

    Trần Ngọc Lâm mở cửa, dòm ngó xung quanh thấy không có ai bèn chạy thẳng về phía rừng. Sau khi cảm thấy cách trại tương đối xa khoảng hơn ba trăm mét, hắn tựa vào một gốc cây, hỏi:

    " Này. Tại sao ta lại cần chạy đến đây thế hả? Trả lời cái coi nào?"

    Hệ Thống phát ra âm thanh nghe như tiếng huýt sáo đáp:

    [ Chà, nói thật à? Ta không biết ngươi gây sự với kẻ nào nhưng hình như hắn ta hết kiên nhẫn rồi.]

    Trần Ngọc Lâm nhớ tới con Manticore tối qua, bà lão hắn gặp hồi chiều đã gọi nó là "chó săn". Hắn hỏi:

    " Có nghĩa là mấy kẻ kia lại gửi thêm vài con quái vật hoặc người nữa à?"

    Hệ Thống bật phát ra âm thanh khá giống tiếng nhạo báng:

    [Không hẳn là người đâu. Nhìn sang bên trái đi. Mà thôi quên đi, muộn rồi.]

    Chẳng cần đợi đến cái lúc hắn quay sang trái, hắn thậm chí còn nghe thấy "thứ đó" trước khi nó hiện ra bằng một màn trình diễn hoành tá tràng như là tông xuyên qua một tá cây khiến cho chúng đổ như ngả rạ.

    "Thứ đó" là một bức tượng làm từ đồng đen. Nói cho chính xác thì bức tượng này trông giống người, có lẽ là một lực sĩ cơ bắp, ngoại trừ duy nhất là nó không có đầu. Ngoài ra dường như nó mọc ra thứ gọi là khuôn mặt ở phần ngực. Chỗ mà là hai ngực thì xuất hiện hai hố tròn trống rỗng chảy ra một thứ dịch khá giống dung nhum và bốc khói. Còn ở bụng thì mọc ra một cái miệng như miệng người, bên trong miệng nó cũng phun ra đầy dung nham.

    Nhìn là biết nó đang rất khó ở rồi.

    Hệ Thống giới thiệu:

    [Một bức tượng bằng đồng đen, mô phỏng một cá thể của một tộc người hiếm có. Những người này có mắt mũi ở ngực và miệng ở bụng, ngoài ra họ cũng cao lớn hơn con người một chút. Phải rồi, họ là tộc người Blemmyae, người không đầu.]

    Và, trong số vô số câu hỏi mà hắn có thể hỏi, Trần Ngọc Lâm quyết định hỏi câu thông minh nhất:

    " Ngươi đánh vần từ Blem.. gì đó như thế nào?"

    Hệ Thống:

    [Biết sao không? Quên nó đi, bức tượng kia chuẩn bị tấn công ngươi kìa.]

    Trần Ngọc Lâm nhìn về phía Bức Tượng. Chỉ thấy nó há to "miệng", trào một đống to dung nham, hoặc cũng có thể là đồng bị nung chảy ra ngoài. Trông có vẻ như nó muốn gào lên nhưng lại không có thanh quản vậy, dù thế vẫn có vài tiếng kêu nghe như tiếng gió hú vang lên từ trong miệng hắn.

    Kế đó, hắn tấn công Trần Ngọc Lâm. Cặp tay lực điền to con một cách quái dị vung lên giơ thẳng về phía Trần Ngọc Lâm trong khi bản thân bức tượng lao thẳng về phía trước. Có vẻ không phải bởi vì bức tượng này được đúc bằng đồng mà khả năng di chuyển của nó kém cạnh.

    Trần Ngọc Lâm rút ra từ trong hòm Item một món vật phẩm. Một thanh kiếm, lưỡi kiếm màu bạc lấp lánh dưới ánh trăng, mỏng, dài và hẹp, cán kiếm bọc một lớp da thuộc, có vẻ như da hổ.

    Cái này là vật phẩm mà hắn rút thăm được trong hòm đồ Món Quà Cho Tân Thủ. Một trong vài món, nhưng là món khá nhất, cấp bậc của nó là cấp C. Nguyệt Ngân Kiếm.

    Thật là kì quái, bởi vì thanh kiếm này vốn được làm từ Linh Ngân, một loại Tinh Hoa của bạc, nhưng lại được một con ma cà rồng trang bị. Trần Ngọc Lâm đoán là thường ma cà rồng sẽ bỏ qua thanh kiếm này mà không thèm quan tâm, bởi vì bạc là khắc tinh của ma cà rồng.

    Có điều có thể liên quan tới danh hiệu "Quý Tộc" của hắn, hắn không bị ảnh hưởng bởi đặc tính của thanh kiếm. Hoặc đơn giản hơn đó là thanh kiếm của hắn.

    Trần Ngọc Lâm nhìn bức tượng đồng, kích hoạt kĩ năng "Giám Định". Lập tức ngay sau đó trong mắt hắn, bên cạnh mấy bức tượng có xuất hiện một dòng chữ:

    " (Một dòng chữ tiếng Ai Cập tượng hình mà hắn không đọc nổi) - Phân loại: Golem cấp D.

    HP (Chỉ số Máu): 900.

    Strength (Sức Mạnh): 600.

    DEF (Phòng Thủ): 90.

    Agi (nhanh nhạy): 120

    Đặc tính: Mạnh về phòng ngự và khôi phục, yếu về tấn công, chiến đấu và tốc độ.

    "

    Trần Ngọc Lâm nhìn con Golem đang cày nát mặt đất tiến về phía hắn, hoàn toàn nghi ngờ về cái gọi là "Yếu về tấn công". Về cơ bản, con Golem lúc này không khác gì cái máy cày.

    Trần Ngọc Lâm lùi một bước, né khỏi một đòn đến từ con Golem, kế đó hắn vung thanh kiếm lên, chém một đường ngọt sớt xuyên qua bả vai trái của nó, xuyên thẳng qua bả vai phải. Liền kề kế tiếp không để con Golem có khả năng xoay người, hắn chém thẳng một cú từ trên xuống dưới, gần như chém con Golem thành hai nửa nếu không kể đến khoảng 1/4 phần thân phía sau không chém được.

    Trần Ngọc Lâm sau khi chém xong, sử dụng tốc độ kinh khủng của chủng loài ma cà rồng lui về phía sau. Trong khi đó con Golem đang run rẩy, nước đồng nung chảy phun ra, rơi xuống mặt đất. Kì quái là nước đồng nung chảy phát sáng nhưng rơi xuống đất lại không phun khói mà chỉ nằm đó như những.. ờ, cục nước phát sáng.

    Trần Ngọc Lâm nhìn về phía con Golem, nghi hoặc. Thế này mà nói là nó mạnh về phòng ngự? Có khi nào cái "Giám Định" của hắn chuyên môn giám định ngược? Nói là nó mạnh về phòng ngự và yếu về tấn công thì phải nghe ngược lại, nghĩa là mạnh về tấn công và yếu về phòng ngự?

    Chỉ là sau đó hắn nghĩ lại, cũng không hẳn. Thanh kiếm của hắn là cấp C, mặc dù là C-1, tức là thấp nhất. Nhưng con Golem kia chỉ là cấp D thôi, chém xuyên qua là bình thường. Nếu để hắn đấm một cú có khi không phá nổi cái gì mất.

    Chỉ là sau đó hắn mới thấy "Giám định" chính xác thế nào khi nói con Golem này mạnh về hồi phục. Tầm 3 giây sau khi bị Trần Ngọc Lâm chém, con Golem ngưng co giật, kế đó nước đồng nóng chảy lại chảy ngược về bên trong, đồng thời bằng mắt thường cũng thấy vết chém của hắn khép lại. Chừng mười giây sau đó con Golem lại sống tốt sống khỏe như cũ.

    Trần Ngọc Lâm cũng nhận ra, trong suốt khoảng thời gian đó, HP của nó không giảm một chút nào, nhưng chỉ số Agi thì ngược lại, sụt xuống còn bằng 0. Đồng thời ở trên đầu nó dưới cây máu hiện ra một cái Debuff - [Hiệu Ứng Khống Chế: Hồi Phục Bất Khả Động]

    Nghĩa là trong thời gian hồi phục, con Golem này không thể di chuyển.

    Hệ Thống cười khà khà:

    [ Ta chưa nói với Kí Chủ những thứ này là bất tử à?]

    Trần Ngọc Lâm đảo tròn mắt:

    " Cảm ơn vì lời nhắc nhở muộn màng."

    Hệ Thống nói bằng giọng châm biếm:

    [Không có gì. Ồ, có chuyện vui rồi đây.]

    "BRÙM BRÙM..."

    Nếu định nghĩa của Hệ Thống về chuyện vui là thêm nhiều người chơi, thì đúng rồi đó. Trần Ngọc Lâm nhận ra trong kinh dị khi mà hắn nghe thấy một tiếng xe ô tô đang nổ máy tiến về phía này.

    Cùng lúc hắn đang thắc mắc tại sao giữa rừng lại có xe ô tô, thì một bóng đèn pha lóe lên, một cái xe bán tải, loại có thùng xe kín to vật vã lao sầm sập vào người hắn. Trần Ngọc Lâm may mắn né được trong gang tấc.

    Trần Ngọc Lâm để ý cả cái xe tải này cũng một màu kim loại đen bóng loáng. Cái thùng xe mở ra, từ trong đó nhảy xuống một gã đô con y hệt như con Golem hắn vừa chém xong. Cùng lúc đó cửa xe hai bên cũng mở ra, và hai con y hệt nhảy xuống, mồm chúng phun ra những tiếng hú quái dị.

    Trần Ngọc Lâm cảm thấy sởn da gà. Một con quái vật lái xe? Quá quái dị, vừa quái vật vừa quái dị.

    Hệ Thống cười ha ha:

    [Thì ra là thế. Một phép thuật cổ xưa, triệu gọi và sáng tạo những Golem Bắt Giữ, chúng sẽ không ngừng lại cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.]

    Trần Ngọc Lâm nhíu mày hỏi:

    "Cái gì cơ?"

    Hệ Thống nói:

    [Những Người Vận Chuyển. Chúng đánh ngươi đến bất tỉnh, sau đó đem về cho chủ nhân của chúng. Chà, tên này hẳn là một gã nóng tính đây. Ta còn nhớ, chà, hồi xưa chúng ta sử dụng những bức tượng cát chuyên chở những quan tài, hoặc một cái kiệu bằng sắt bất khả mở. Có vẻ hiện nay thay vì cái hộp, hoặc mấy cái quan tài bọn chúng dùng....]

    "Một cái xe bán tải. Tại sao không?"

    Trần Ngọc Lâm tiếp lời:

    " Ta nghi ngờ những gã này có bằng lái xe. Thế chúng sẽ không dừng lại cho đến khi bắt được ta à?"

    Hệ Thống cười:

    [Đúng vậy, thậm chí kể cả khi ngươi đến bên kia bán cầu đi nữa. Đương nhiên trừ khi ngươi tìm được cách tiêu diệt bọn chúng.]

    Trần Ngọc Lâm lắc đầu. Hắn tưởng tượng đến cảnh hắn đến Mỹ trốn lũ này, còn đám Golem thì lái xe xuyên qua cả Châu Á lẫn Châu Âu và một cái đại dương.

    Hoặc tệ hơn, chúng sẽ mua vé máy bay để đuổi theo hắn và đăng ký vận chuyển cái xe bán tải bằng dịch vụ hàng không vận chuyển xuyên lục địa.
     
  10. 22,269
    29,753
    1,033
    Mặc Nhiên

    Mặc Nhiên Thành viên tâm huyết

    Tham gia ngày:
    28/7/16
    Chương 9: Hệ Thống cũng có Sinh Nhật?


    Mời đọc
    Trần Ngọc Lâm nhìn vào từng con Golem đang ở trước mặt hắn. Mỗi con dường như đều có một cái tên được viết bằng chữ tượng hình Ai Cập. Con đầu tiên bởi vì trong tên nó có một chữ tượng hình trông giống con gà, cho nên chúng ta hãy gọi nó là Gà Rán.

    Tương tự như vậy, chúng ta có Sừng Trâu, Dây Xích và Bánh Bông Lan.

    Hệ Thống càm ràm:

    [Đó không phải bánh bông lan, đó là ngôi nhà.]

    Trần Ngọc Lâm lắc đầu:

    " Ôi thôi nào. Giống nhau mà."

    Hệ Thống tiếp tục nói:

    [Giống cái đầu Kí Chủ ấy. Tên của nó là Mặt Nạ của Sự Đau Khổ không phải Gà Rán, và con kia...]

    "Không cảm ơn, ta sẽ gọi nó là Gà Rán."

    Trần Ngọc Lâm nói, đồng thời cũng thắc mắc, ai mà lại đi đặt tên con mình là Mặt Nạ Của Sự Đau Khổ chứ? Tưởng tượng lúc đặt tên con..Lâm thì sao nhỉ? Ồ không. Thế còn Minh, cũng không luôn. Vũ thì sao? À, nghĩ ra rồi. Mặt Nạ Của Sự Đau Khổ nghe hay đó.

    Nếu đó thật là tên hắn, Trần Ngọc Lâm không thắc mắc về phần "Sự Đau Khổ". Có lẽ hồi đi học hắn đã bị bắt nạt rất nhiều.

    Hắn né được hai cánh tay chộp lấy hắn. Những thứ này phối hộp có vẻ phi thường hiệu quả, nhưng Trần Ngọc Lâm nhanh chóng nhận ra yếu điểm của chúng.

    Chúng không có đầu. Được rồi, đó không hẳn là yếu điểm. Nhưng mà như để cho mọi việc tệ hơn, mắt chúng ở trước ngực, có nghĩa là để có thể nhìn lên trên, chúng cần phải ưỡn ngực ra. Và như thế thì với cái trọng lượng đồ sộ của phần thân trên, con nào con nấy nhanh chóng bị ngã vật ra đằng sau.

    Thành ra hiện tại, Trần Ngọc Lâm đang ẩn náu trong một đám lá cây cách mặt đất chừng hai mươi mét. Hắn không sợ đám này, ngược lại nếu đánh nhau một đấu một, hoặc thậm chí một đấu bốn đi chăng nữa hắn hoàn toàn có thể đánh lại bọn chúng. Đương nhiên một đấu bốn thì hơi khó tí.

    Vấn đề duy nhất là dù cho hắn có chém lũ này thành hai mảnh, thì chúng vẫn có thể ráp lại được. Nói cách khác lũ này không thể chết, và một trận chiến với một kẻ bất tử là trận chiến vô nghĩa nhất.

    Hệ Thống cười nhạt:

    [Kí Chủ về phương diện nào đó cũng có thể tính là một kẻ bất tử, và một trận chiến giữa những kẻ bất tử có thể kéo dài đến vô cùng của thời gian.]

    Trần Ngọc Lâm nhíu mày nhìn xuống dưới, bốn con (do không thể nhìn lên trên lâu được, và hình như thị lực cũng không tốt) bắt đầu tách ra tìm kiếm xung quanh. Mặc dù vậy hắn chắc kèo ngay khi 1 con có phát hiện gì cả 3 con kia sẽ bu lại ngay và luôn.

    Hắn nói thầm trong đầu:

    " Phải rồi. Trừ khi lũ đó dùng lại cái trò sóng âm vừa rồi, lúc đó ta sẽ đi đời."

    Trần Ngọc Lâm phát hiện, khi mà Gà Rán, Sừng Trâu, Dây Xích và Bánh Bông Lan tụ họp lại quây hắn vào giữa, chúng có thể dùng một loại sóng âm đặc thù ảnh hưởng đến hắn. Loại sóng này khiến hắn buồn ngủ, đau đầu, chóng mặt, buồn nôn và chân tay rã rời. Đồng thời có thể do vọng lại vào nhau, Trần Ngọc Lâm phải chịu đựng gấp 8 lần cái cảm giác lúc chỉ một con phát ra âm thanh đó.

    Đó còn chưa phải bất lợi duy nhất của hắn. Hắn có lực khôi phục mạnh, nhưng nó chỉ hoạt động với thương tích. Nói cách khác nếu là bẻ khớp, trật khớp thì hắn không thể nào mà khôi phục được. Còn lũ Golem kia á? Chúng cứ quẩy thôi.

    Cho nên hiện tại, hắn đang ở tình huống tương đối bất lợi.

    Trần Ngọc Lâm đang suy nghĩ, chợt hắn để ý thấy con Gà Rán đang từ từ đi về hướng hắn. Trần Ngọc Lâm híp mắt, hỏi:

    " Này, nếu ta không thể giết nó, vậy thì có thể vô hiệu hóa nó được không? Kiểu như băm nó ra thành mảnh vụn vậy?"

    Hệ Thống nhàm chán đáp:

    [Ồ, nghe hay đó. Thử đi.]

    Trần Ngọc Lâm nhảy xuống, thật kì dị khi mà tốc độ rơi của hắn vượt hẳn ra khỏi tốc độ rơi bình quân. Nhưng hắn đoán là do hắn có thể điều chỉnh tốc độ trong phạm vi cho phép, dù sao hắn cũng là một ma cà rồng.

    Trần Ngọc Lâm đáp xuống ngay sau lưng Gà Rán. Có thể do hắn tiếp đất rất nhẹ, hoặc cũng có thể do lỗ tai của lũ này nằm ở nách (Đúng vậy. Cả lỗ mũi nữa, có lẽ lũ này không bao giờ bị hôi nách, nếu không chúng đã tự tuyệt chủng trước khi phát minh ra lăn xả nách rồi.) cho nên khả năng nghe của chúng bị ảnh hưởng nặng.

    Dù sao, Trần Ngọc Lâm cũng vung kiếm lên và chém cho nó chừng 12 đường kiếm trước khi nó kịp nhận ra. Không phải là mấy chiêu kiếm uyên thâm gì cả, chỉ là những chiêu kiếm mà hồi trước hắn đi học đấu kiếm được dạy thôi. Có điều thế cũng khá đủ. Gà Rán vỡ vụn ra thành.. ơ, rất nhiều mảnh vụn Gà Rán. Trần Ngọc Lâm vung chân lên đá chúng ra chung quanh.

    [Đánh rất hay.]

    Hệ Thống phát ra âm thanh giống tiếng vỗ tay:

    [Chẳng được tích sự gì, hoàn toàn vô dụng. Nhưng đánh rất hay.]

    "Im mồm."

    Trần Ngọc Lâm nạt hệ thống. Hắn nhìn vào từng phần cơ thể của con Golem, những phần cơ thể này đang cố di chuyển, tự ghép vào. Hầu hết không thành công, nhưng lại có vài phần, cánh tay, chân cẳng, tự mình di chuyển được và tự ghép lại vào với những phần khác. Cứ đà này chẳng mấy chốc những mảnh này sẽ tự ghép lại được vào với nhau.

    Và kể cả khi mà hắn có vứt chúng ra, hắn đoán không cần quá vài ngày chúng sẽ tự ráp lại thôi.

    Hệ Thống ngáp dài:

    [Đoán hay lắm. Còn hai phút trước khi Gà Rán hồi phục.]

    Trần Ngọc Lâm ngụp đầu xuống né tránh một cú đấm. Thiếu mất một kẻ, bộ ba Bánh Bông Lan, Dây Xích và Sừng Trâu không còn đe dọa nổi hắn nữa. Trần Ngọc Lâm chỉ việc băm vằm chúng ra... cho đến khi chúng tích tụ lại thì lại băm vằm chúng ra nữa.

    Đó không phải một cách hay để đánh nhau. Kể cả khi hắn có thể có sức lực vô hạn, một sai lầm nhỏ là đủ cho hắn đi tong.

    Hệ Thống sau khi quan sát Trần Ngọc Lâm đánh nhau tầm mười phút, chợt kêu lên:

    [Ồ qua ngày mới rồi. Hôm nay là sinh nhật ta đó.]

    Trần Ngọc Lâm:

    -..................

    Im dùm cái coi. Người ta đang tập trung đánh nhau.

    Nhưng Hệ Thống cứ nhặng xị cả lên:

    [Hôm nay sinh nhật ta nè. Chúc mừng sinh nhật ta đi nào!]

    Đồng thời nó chiếu hình ảnh một cái bánh sinh nhật ra, choáng hết 1/2 tầm nhìn của Trần Ngọc Lâm.

    Nhân tiện, cái bánh này có độ hơn 3 tỉ ngọn nến.

    "Happy Birthday to you ~ Happy Birthday to you. Chúc mừng sinh nhật." - Trần Ngọc Lâm hát, trong khi vặt một cánh tay của Bánh Bông Lan, hay là Sừng Trâu ấy nhỉ?

    " Giờ thì im đi nào."

    Hệ Thống nài nỉ:

    [Ta có thể có một món quà không? Ngươi có tặng gì cho ta không?]

    Trần Ngọc Lâm chỉ vào con Golem Gà Rán, bây giờ đang gắn lại cánh tay:

    " Nếu ngươi chỉ ta cách tiêu diệt lũ này, ta sẽ tặng cả bốn cái xác cho ngươi."

    Hệ Thống bắt đầu tính toán:

    [Chà, không phải là một món quà tiêu biểu. Nhưng đã bao lâu ta không có quà sinh nhật? Và Đồng Đen Pháp Thuật, ồ, chúng là loại kim loại khá tốt mang theo độ cứng của kim cương và sức bền của sắt, cùng với Pháp Thuật trở bằng 0 trong vài điều kiện. Được thôi, ta nghĩ ta sẽ nhận.]

    Trần Ngọc Lâm thắc mắc, tay cầm kiếm chém qua bả vai con Dây Xích:

    " Pháp Thuật trở!?"

    Hệ Thống lè rè đáp:

    [Giống như điện trở, nhưng không phải điện mà là pháp thuật.]

    Trần Ngọc Lâm gật gù:

    " Phải rồi, sao không chứ? Thế nói ta cách tiêu diệt lũ này nào!!"
     

Chia sẻ trang này