1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Tản Văn] Xảo thuật ngôn từ - CHAOS

Thảo luận trong 'Duyệt Truyện Sáng Tác' bắt đầu bởi Mộ Dung Tư Hạ, 10/10/19.

Lượt xem: 61

  1. 8
    18
    3
    Mộ Dung Tư Hạ

    Mộ Dung Tư Hạ Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    18/9/18
    Title: Xảo thuật ngôn từ
    Author: Chaos
    Category: General
    Rating : [T]
    Status : On-going
    Disclaimer: Chaos và L đều thuộc quyền sở hữu của tác giả.
    Warning: Tuân thủ nội quy.
    Author's Note: Fiction thứ 3 của CxL.


    Link Thảo Luận


     
    Chỉnh sửa cuối: 17/10/19 lúc 21:59
    Andrea thích bài này.
  2. 8
    18
    3
    Mộ Dung Tư Hạ

    Mộ Dung Tư Hạ Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    18/9/18
    ĐỀ

    “Đời như Oreo.”

    Khi một thằng cù lần, phởn đời, đeo đuổi cái đẹp như chân lí, bỗng dưng thốt lên một câu đầy cay đắng như thế, L nghĩ là nó sắp chết thật.

    Osamu Dazai luôn tìm cách tự tử. L cho việc làm kì quặc này giống như cỗ máy mất một chiếc đinh ốc, nghĩ rằng nó phải đập nát toàn bộ bản thân đi thay vì tìm chiếc ốc đã mất.

    Hoặc một thứ gì đó thay thế có độ tương thích trên tám mươi phần trăm.

    Nhưng không, nó không được lập trình để hiểu thứ gì đó cao siêu như thay thế.

    Nó là phần tử lỗi, và nó phải bị hủy hoại.

    Với cỗ máy, đó là lỗi lập trình. Với con người, họ gọi là bệnh tâm lí. Với cỗ máy, họ xóa code, tái thiết lập hệ thống. Với con người, họ kinh qua vài thứ phức tạp như luật nhân quyền và đồng thuận của người cùng máu mủ, một hệ thống ngôn từ được sắp xếp vào một văn bản kín đặc, vô ý hoặc cố tình, đẩy họ vào một vùng cách ly.

    Không một ai lập trình lại họ.

    Bởi vì họ là con người.

    - Trong nhiều trường hợp họ được chữa khỏi, nhiều trường hợp khác thì không. Mày nghĩ sao hả L? Tại sao họ lại không cố gắng thiết lập lại suy nghĩ của người bệnh nhỉ?

    - Vì chúng ta không có nguyên mẫu. Con người không có nguyên mẫu.

    “Thế nào mới là con người đúng mực?”


    *


    Hành trình một nhà văn mất đi bản sắc, hay đỉnh cao của cách mạng công nghệ và lí luận thực tiễn.


     
    Chỉnh sửa cuối: 13/10/19 lúc 04:41
    Mặc Nhiên and Andrea like this.
  3. 2,935
    4,660
    333
    Khả Phương

    Khả Phương
    Viên Đá Nhỏ
    Sứ Giả Ánh Trăng
    Đệ tam dịch giả mùa II
    Mod box sáng tác

    Tham gia ngày:
    30/11/16
    Chào bạn @Mộ Dung Tư Hạ
    Đây là tản văn chỉ có một chương, vì vậy bạn đưa lên #1 dùm mình.
    Với lại, mỗi tản văn độ dài tối thiểu cũng phải được 300 từ. Bạn xem và thêm vào nhé.
    Sau gạch ngang cách khoảng.

    => Đọc qua tản văn này mình hơi bị bối rối, bạn có thể giải thích vì sao có cách viết này không?
     
  4. 8
    18
    3
    Mộ Dung Tư Hạ

    Mộ Dung Tư Hạ Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    18/9/18
    Đã sửa, cảm ơn cậu nhé!
    Ừm, tản văn nhiều hơn một chương có được tách không cậu...
    Chắc là vì cậu nghĩ là tản văn 1 chương nên bị bối rối chăng (?)
     
  5. 8
    18
    3
    Mộ Dung Tư Hạ

    Mộ Dung Tư Hạ Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    18/9/18

    Case I
    PONZI


    [​IMG]

    Điều gì khiến một người chấp nhận bỏ tiền ra mua một xấp giấy lộn tên gọi cổ phiếu, hoặc một thứ mơ hồ như quyền sở hữu một công ty?

    Mời đọc
    Đa số họ nghĩ rằng mình đang đầu tư để sinh lời, mình đang đi tìm hướng đi đúng đắn để không giữ tiền mặt trong người. Khi lạm phát tăng lên và giá trị những tờ giấy trao đổi quen thuộc dần đi xuống, người ta chọn cách làm mang tính dài hạn hơn. Nước nghèo có cách của nước nghèo, chẳng hạn như dựa vào tỉ lệ trao đổi tiền mặt - mua dollar, euro, dựa vào tỉ lệ khan hiếm - kiểu như mua vàng hay bất động sản. Hai mươi năm trước khi kinh tế còn khó khăn, các bậc cha mẹ đã biết rằng đừng bao giờ ném cho con mình một cục tiền và gọi đó là tài sản đúng nghĩa. Trái lại, họ tích lũy để xây nhà dựng cửa cho con, cho của hồi môn là vòng vàng, và cho một thứ thú vị hơn cả.

    Những mối quan hệ.

    - Tại sao lại là quan hệ, Chaos?

    Thằng nhỏ nằm xoài ra bàn, ngáp.

    - Bởi vì bản năng của chúng ta là tìm đồng loại.

    - Tử tế coi.

    - Ầy, những mối quan hệ. Lợi ích, thương hại, coi trọng, tất cả những thứ đó. Đời bố mẹ truyền sang đời con. Bố mẹ quen nhau, anh chị em quen nhau, con cái quen nhau. Một ngày nọ mày bị đau bụng, cả nhà mày không ai làm bác sĩ, mày chợt nhớ ra một người bạn của ba mày làm trong bệnh viện X. Ông đó có thể không trị đau bụng, nhưng lại biết người dưới quyền mình chuyên trị đau bụng. Mày có thể vượt một hàng dài người đau ốm để lo cho cái bụng mày, hoặc đến sau giờ làm nhờ chuẩn trị. Đau bụng trị xong rồi, nhưng quan hệ thì không hết.

    - Và tại sao ông ta lại giúp mày?

    - “Vì nể nhau mới giúp.” Ông ba mày dạy thế nào thì đúng là thế. Người trị đau bụng nể sếp lớn, ông sếp đó lại nể bố mày. Cái nể nó cũng như những cái dây buộc lợi ích vậy. Anh giúp tôi, tôi giúp anh. Sau này anh bác sĩ có thể thăng bậc tăng lương, ông sếp từ trưởng phòng đa khoa thành trưởng ban chỉ đạo, ba mày từ sếp nhỏ thành sếp to. Tất cả là nhờ tích lũy từ những thứ đơn giản vậy nè.

    Những mối quan hệ dẫn đến một thứ gì đó trừu tượng hơn, lòng tin tưởng.
    Tin tưởng: tin ở ai hoặc một cái gì đó một cách chắc chắn, có cơ sở.

    Tin tưởng rằng tôi giúp anh, anh giúp tôi. Mọi thứ đều có trao đổi đồng giá để bồi thường.

    Dù rằng thực tế mà nói, ai cũng cho nhiều hơn được. Về cơ bản, điều này giống như anh bỏ tiền ra mua một cái chợ, nhưng không phải người nào trong chợ cũng bán đồ anh muốn mua. Nhưng thứ anh thiếu trên đời này là thời gian, vì thế anh sẽ thà bao thầu một cái chợ, chứ không phải ngồi xuống tỉ mẩn lựa từng người bán hàng.

    Vậy ai được hưởng lợi?

    Theo lý thuyết, dòng chảy tiền tệ là thứ sinh lời duy nhất.

    Nhưng đáng tiếc, đầy rẫy kẻ hưởng lợi vẫn tồn tại ngoài kia đó thôi.


    *


    Trước anh Hoàng trong Táo Quân có một câu rất hay, “Giàu qua một đêm mà chẳng làm gì, chỉ có đi lừa đảo.”

    Lại quay về anh chàng bỏ tiền mua chợ. Lần này thay vì công cuộc đổi chác như thường nhật, anh dùng cái lưỡi dẻo quẹo tài tình của anh, thuyết phục người khác rằng anh có một thứ hàng hóa tên X xứng đáng để được trao đổi.

    Hàng hóa tên X có sức mạnh ghê gớm, không những dư sức trả tiền cho họ bất cứ lúc nào, mà mỗi tháng có thể sinh lời. Họ đưa sạp hàng cho anh, họ nhận hoa hồng mỗi tháng còn hơn cả tiền lời họ có khi bán hàng.

    Đừng ngạc nhiên khi chẳng ai biết X là gì.

    Lúc đầu, nhiều người hoài nghi anh là tên thần kinh. Có kẻ mỉa mai, kẻ khinh khỉnh, kẻ chẳng buồn quan tâm. Trong hoàn cảnh hết sức buồn đau đó, mấy gã hàng xóm tặc lưỡi, bảo với mọi người xung quanh, rằng thôi tao liều.

    Và mấy gã hàng xóm bỏ hết hàng hóa vào túi anh thần kinh, đổi lại một xấp giấy tên gọi quyền sở hữu.

    Đoán xem. Mấy gã đi theo anh thần kinh, tháng sau nhận lời. Lời to.

    Người ta bán tính bán nghi. Nhiều kẻ nghĩ chúng sắp ngã ngựa đến nơi.

    Tháng sau nữa, mấy gã vẫn có lời. Trong khi sạp hàng bên cạnh vẫn bé tí, mấy gã đã bắt đầu cất cái sạp to gấp đôi cái cũ.

    Người ta xì xào. Có kẻ thấy tiếc, kẻ vẫn lo ngại. Kẻ tiếc thì bắt đầu đổ tiền, kẻ hoài nghi thì bỏ chút ít đồ, tuy chẳng đáng bao nhiêu nhưng vẫn gọi là đồ. Mất thì mất, coi như bị chó cắn rách miếng áo vậy thôi.

    Tháng kế tiếp, mọi thứ dần thay đổi.

    Theo cụ Du mà nói thì, “Ngựa xe như nước, áo quần như nêm.”

    Mấy gã hàng xóm đã có sạp to bằng cái nhà. Người này người kia đến chật ních, cơ hồ như muốn tràn cả bờ đê mà vào. Mấy anh đổ tiền hăm hở cất nhà, khoe hết người này đến người kia, phải làm mấy tên hoài nghi hối hận đến xanh ruột.

    Trách mình sao ngu quá, họ tự nhủ với nhau, “phải lấy số lượng bù chất lượng.”

    Họ mượn của người này, xin của người kia, lấy lượng hàng gấp đôi gấp ba kẻ đi trước, chạy đến nhà anh thần kinh mà họ từng sỉ mắng không thương tiếc, lại hổ thẹn không thôi “Trăm sự cậy nhờ anh cả.”

    Anh lại khảng khái mà rằng, bà con đừng lo, tôi ra tay là chuyện đâu vào đấy.

    Thế là cả quan họ được nhờ.


    *

    Cái khung cảnh người ngựa linh đình kéo dài đến vài tháng sau. Đẹp thì đẹp lắm, người ta đã mơ thoát khỏi cảnh bần hàn, háo hức dựng nhà xây cửa. Mấy gã hàng xóm ăn may theo anh thần kinh bảo, đủ tiền rồi tao phải lên thành phố, ra nước ngoài, phải phát triển nhiều hơn chứ. Đu bám cái chỗ này biết bao giờ mới cất mặt lên được?

    Sau khi chầu làng một đám linh đình, cả đám cả họ cùng theo anh thần kinh rời đi.

    Hình ảnh các anh ngời ngời là thế, như rồng múa phượng bay, làm người ta không khỏi thổn thức.

    Anh đi rồi, trước khi đi không quên hứa hẹn đủ điều.

    Đáng tiếc, lại là đi biền biệt.

    Một tháng không lời, người ta tự nhủ anh chỉ là quên thôi. Lo mở hàng, lo kiếm lời, quên mất còn phải đi trả tiền. Cái sự quên khác với ăn quỵt. Quên là khi người ta tin tưởng nhau, ăn quỵt thì coi như tôi anh chả là gì sất.

    Hai tháng, rồi ba tháng.

    Đến tháng năm, người ta mới ngã ngửa ra đấy.

    Anh thần kinh mang hàng đi rồi. Mấy gã hàng xóm là do anh thuê. Tiền họ có mở nhà, là tiền anh bán hàng hóa của họ đi nơi khác.

    Họ sung sướng với khoản tiền nhỏ mọn trích từ tiền của chính họ, đến mức bán đi cả tính mạng mình cho anh thần kinh kia.

    Họ điên cuồng tìm anh ta, cũng điên cuồng tìm những gã hàng xóm đã làm họ trao ra thứ tin tưởng đáng giá kia.

    Nhưng họ biến mất rồi, biến mất như đã chết. Chẳng ai biết tìm họ ở đâu.

    Khung cảnh hùng tráng kia dần trở thành tan hoang. Người này nợ người kia ngập đầu, cố hỏi cố ép cũng chẳng có tiền đâu mà trả. Làm sao mà biết? Chính họ còn chẳng có nổi miếng xu sứt vác lên vai.

    Kẻ không chịu được sớm đã thành ma. Kẻ chịu được thì chạy vạy xin tiền, bán tống bán tháo thứ này thứ kia cũng chỉ được vài đồng bạc lẻ. Những căn nhà đồ sộ bỏ hoang, công trình dang dở như mộng mị tan thành mây khói.

    Kết thúc cho một bi kịch dở khóc dở cười.

    Anh không trả một đồng, anh đạt được lợi ích tối thiểu của tất cả mọi người: tiền. Đổi lại, mọi người sẽ biết anh là một kẻ lừa đảo. Hãy hy vọng khách hàng kế tiếp của anh không phải họ hàng xa, một người bạn, anh em, mối lái quen biết, bởi họ nhìn thấy anh là đời anh vỡ nợ.


    *


    - Tham thì thâm, áp dụng cho cả hai bên.

    L thản nhiên đóng sách, buông lời kết luận phũ phàng. Chaos ngồi bên cạnh mặt nhíu mày nhăn, hiển nhiên có bao nhiêu cảm xúc là tuột bấy nhiêu.

    - Mày có cần nhè đúng lúc tao thăng hoa để đi đâm chọc không? Tao cần viết truyện tình cảm, con thần kinh này. Mối quan hệ giả dối, sự tin tưởng chân thành, cái tôi trong vạn người! Thôi khỏi nói đâm chọc đi, mày chém chết tao rồi!

    - Thì nào giờ tao có nói lệch chủ đề đâu.

    - Mày tha hóa lắm, sống lại đi!

    - ...Các bạn đọc giả thân mến, đây chính là mô hình Ponzi* phiên bản miền quê chân chất. Thật tiện lợi và dễ hiểu để làm lợi nhuận phải không nào? Chúng mình hãy đến với khóa học đầu tiên, đầu tư vào các sản phẩm Am*** nhé. Thương hiệu khủng đến từ Hoa Kì, trải dài tới hơn một trăm quốc gia và các vùng lãnh thổ...

    - Cút ngay!!!



    CASE CLOSED.




    *Mô hình Ponzi là trò vay tiền của người này để trả nợ người khác. Kẻ đi vay đưa ra cam kết trả lợi tức cao cho người cho vay và quảng cáo với họ về những tấm gương đã từng nhận được lợi tức cao trước đây để hấp dẫn người cho vay. Người cho vay bị hấp dẫn bởi lợi tức cao lại thậm chí giới thiệu những người cho vay mới hơn. Bằng hình thức này, kẻ đi vay càng ngày càng vay được những khoản tiền lớn hơn từ nhiều người cho vay mới hơn. (Theo Wiki)
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/10/19 lúc 20:55
  6. 2,935
    4,660
    333
    Khả Phương

    Khả Phương
    Viên Đá Nhỏ
    Sứ Giả Ánh Trăng
    Đệ tam dịch giả mùa II
    Mod box sáng tác

    Tham gia ngày:
    30/11/16
    Vậy bạn tạo topic thảo luận và dẫn link vào #1 nhé. Vì bạn chọn tiền tố là Tản văn nên mình cứ tưởng đó chỉ có 1 chương.
    Khi nào duyệt mình sẽ xóa các comment này để tránh loãng topic.
     

Chia sẻ trang này