1. Dismiss Notice
  2. Dismiss Notice
  3. Dismiss Notice
  4. Dismiss Notice
  5. Dismiss Notice
  6. Dismiss Notice
  7. Dismiss Notice
  8. Dismiss Notice
  9. Dismiss Notice
  10. Chúc mừng truyện dịch hoàn tháng 8 _ 8Uno dịch: [Tiểu thuyết phương tây] Cha Tôi Là Rồng _ Ruth Stiles Gannett
    Dismiss Notice
  11. Dismiss Notice

[Ngôn Tình] Yêu Cậu Học Sinh Cá Biệt - Còi

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi Tường Vy, 19/8/18.

Lượt xem: 120

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. 15,125
    15,766
    783
    Tường Vy

    Tường Vy
    ꧁༺SÓI☆HẮC☆ÁM༻꧂
    °•~♡ Cô Dâu ☆ Của Quỷ ♡~•°
    Trọn Đời Bên Nhau

    Tham gia ngày:
    19/6/18
    Yêu Cậu Học Sinh Cá Biệt

    Tác giả: Còi
    Nguồn: gacsach
    Thể loại: Truyện huyền huyễn, Truyện teen
    Tình trạng: Đang cập nhật
     
    Thiên Thanh thích bài này.
  2. 15,125
    15,766
    783
    Tường Vy

    Tường Vy
    ꧁༺SÓI☆HẮC☆ÁM༻꧂
    °•~♡ Cô Dâu ☆ Của Quỷ ♡~•°
    Trọn Đời Bên Nhau

    Tham gia ngày:
    19/6/18
    CHƯƠNG 1
    Mời đọc
    Nó tên là Lương Bảo An. Cái tên này là do ông nội Lương Bảo Lâm của nó đặt.

    “Bảo” trong từ bảo bối.

    “An” trong từ bình an.

    Ông nó bảo, tên nó có nghĩa là bảo bối đem bình an đến cho dòng họ Lương. Nghe có vẻ quan trọng quá chừng. Mà cũng đúng, ông bà nội nó có ba người con, bố Long ở giữa, trên còn một bác trai tên Quốc, dưới là chú Hưng. Bác Quốc lại có hai anh con trai là Duy và Minh, chú Hưng cũng có một quý tử là Kỳ. Thành ra cả nhà chỉ có mỗi nó là gái, “quý” cũng phải.

    Ở bên nội đã là của quý, về bên ngoại nó còn là của “hiếm” nữa cơ. Ông bà ngoại chỉ có mỗi mẹ Thục. Mẹ Thục lại chỉ có mỗi cô con gái “thông minh, xinh đẹp, hiền dịu, nết na” là nó. Vì thế, nghiễm nhiên nó trở thành… cháu một và cũng nghiễm nhiên bao nhiêu quan tâm, yêu thương của cả nhà nó đều hưởng hết. Thế mới oách chứ lị!

    Được cưng chiều như công chúa, lại thêm khoản gia đình hai bên nội ngoại đều khá giả, người ngoài ai ai cũng xuýt xoa khen số Bảo An sướng.

    Bảo An nhà ta trước giờ đi đâu cũng có xe ôm riêng hộ tống. Đó là Bảo Kỳ. Em họ kiêm osin cao cấp mà đích thân ông nội “tuyển” cho cô cháu gái. Sau khi xem xét kỹ lưỡng từng ứng cử viên, ông đã rút ra kết luận:

    -Ứng cử viên thứ nhất: Lương Bảo Duy. Duy lớn hơn Bảo An năm tuổi, cao to, trắng trẻo, không hôi, học lực tốt, hạnh kiểm tốt, yêu thương và chiều chuộng em gái, khả năng bảo vệ em gái ngoài xã hội tốt. Khổ nỗi… Duy đã có người yêu, không thể lúc nào cũng đi theo “hầu hạ” Bảo An được. Đã vậy hắn còn là cháu đích tôn, chuyện yêu đương, rồi cưới xin, rồi sinh con nối dõi tông đường là hết sức quan trọng. Lỡ ra vì đi theo em gái mà không có thời gian bên bạn gái, rồi chia tay, rồi hắn ế, rồi… Không được, không được, tuyệt đối không được. Loại!

    – Ứng cử viên thứ hai: Lương Bảo Minh – em trai Bảo Duy. Tên này mắc cái bệnh lành quá hóa ngơ. Ông nội đã từng chứng kiến cảnh Bảo An hùng dũng như ông lúc trẻ, quát nạt mấy thằng trong xóm để bảo vệ ông anh họ hơn mình ba tuổi. Chẹp chẹp. Loại!

    – Ứng cử viên thứ ba: Lương Bảo Kỳ. Tên này bằng tuổi Bảo An lại học cùng lớp nên rất tiện đưa đón. An với Kỳ tính tình cũng rất hợp nhau, đôi lúc có cãi vã nhưng Bảo Kỳ thân là con trai nên luôn nhường nhịn cô chị họ. Bảo Kỳ thì học lực không dốt, hạnh kiểm không tốt, có mồm nhưng không biết dùng, chỉ biết dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề. Nhưng không sao, thế càng tốt, có nó đi cùng, ra ngoài không ai dám bắt nạt cháu gái của ông. Duyệt!

    Vậy là Bảo Kỳ chính thức trở thành xe ôm cho cô chị họ. Kỳ làm xe ôm riêng cho An đến năm lớp mười thì thôi việc. Lý do là vì lúc này Bảo An muốn mua xe đạp điện để tự đi học. Cả nhà nghe xong, trừ ông ngoại ra, thì ai cũng phản đối với lí do đi lại ngoài đường nguy hiểm. Xin xỏ mãi không được, Bảo An đang chuẩn bị tuyệt vọng thì ông ngoại đứng lên mở hầu bao, mua xe cho nó. Khỏi phải nói, nó sung sướng muốn chết!

    Nhưng vấn đề là Bảo An đã quen ngồi sau yên xe của “xe ôm” rồi nên không biết đi xe. Mấy ngày đầu tiên đi học, nó hết hôn gốc cây lại sang âu yếm anh cột điện. Đâm vào bà bán vé số trên vỉa hè rồi còn tông thẳng vào ông tổ trưởng tổ dân phố. Ông ý tức lắm, tìm đến tận nhà phản ánh. Bảo An bị thu xe. Nó không phục, quyết tâm lấy lại chìa khóa xe. Nó năn nỉ ỉ ôi đến gãy cả lưỡi cũng không được, dùng lý lẽ nói rằng nó đã lớn rồi, phải có chút tự lập để thuyết phục cũng không ăn thua. Đấu tranh qua đấu tranh lại, cuối cùng Bảo An phải viết bản cam kết để được lấy lại chìa khóa xe. Lần này nó đi xe có tiến bộ hơn, nhưng mà phải là người có tinh thần thép mới dám ngồi sau xe nó lái. Và Lệ Băng là một trong số đó.

    Hôm nay, Bảo An và Lệ Băng hẹn nhau đi mua son sau giờ học. Tan học, nó phi xe đến trường Lệ Băng ngay. Hai trường cách nhau hơi xa, đường buổi trưa lại đông và đầy khói bụi, đã vậy đến nơi thì nhận được tin nhắn của Lệ Băng nói nó đứng đợi vì đang phải họp cán bộ lớp, Bảo An không thể không bực mình! Hết đứng lên lại ngồi xuống, Bảo An ở trong quán đối diện cổng trường Trung học Phổ thông Bình Minh uống hết ba cốc trà sữa, ăn hết năm xiên thịt vẫn không thấy Lệ Băng ra. Thật là tức muốn chết! Bảo An là chúa lề mề nhưng bản thân lại ghét phải chờ đợi. Bình thường Bảo An chỉ có thể kiên nhẫn chờ người khác tối đa là mười phút, vậy mà hôm nay, ngồi tới ba mươi phút rồi mà nó vẫn kiên quyết đợi, có linh cảm như nếu về sẽ để lỡ một thứ gì đó rất quan trọng. Sáng nay, Trúc Linh thầy bói – cô bạn thân của nó đã “phán” hôm nay là ngày nó sẽ gặp được người làm cho cái trái tim sang chảnh của nó lần đầu biết rung động. Không lẽ, lại là thế thật. Nhưng mà đây là lần thứ n Trúc Linh phán thế rồi, mấy lần trước toàn phán một đằng kết quả một nẻo không à. Mà thôi kệ, bây giờ Bảo An còn phải chuẩn bị bài diễn thuyết để tí nữa chửi Lệ Băng đây.

    Ba mươi hai phút mười lăm giây. Đúng ba mươi hai phút mười lămgiây sau thì Nguyễn Lệ Băng – lớp trưởng quái đản của cái lớp học quái gở – hớt hả chạy ra. Vừa thấy Lệ Băng, nàng ta đã xổ ra cả một tràng những ấm ức:


    “Đồ con ốc sên, nhà mày sản xuất cao su à? Giữa trưa nắng mà mày bắt bạn mày đứng hứng bụi đợi mày thế này à? Bụng thì đói, cổ thì khát, mắt thì hoa hết cả rồi đây này? Đồ độc ác, vô lương tâm, vì chức quyền mà bỏ bạn.”

    “Được rồi, được rồi. Là lỗi của em, chị Bảo An bớt giận, tức giận là mau già, tí nữa mua son đánh lên không xinh đâu. Chút nữa em sẽ đãi chị ăn mì lạnh Hàn Quốc cho hạ hỏa được chưa?” Lệ Băng cười hòa. Gớm, nhìn cái đống la liệt trên bàn là cô thừa biết Bảo An cũng đã no say lắm rồi. Nhưng thôi, dù sao cũng sinh trước nó hẳn một tuần nên cô nhường.

    “Tao thèm cái bát mì của mày chắc? Nhưng nể tình bạn bè mười mấy năm trời nên tao mới nhận mà cho qua đấy, biết chưa?” Bảo An vênh mặt hống hách.

    “Biết rồi, biết rồi. Đi luôn thôi.”

    Đang chuẩn bị nhấn ga phóng xe đi thì…

    “Lệ Băng, Nguyễn Lệ Băng. Mày đứng lại đấy cho tao.”

    Có tiếng một tên con trai hét to. Cái gì nữa vậy? Đã muộn rồi lại còn…Kệ! Bảo An không thể nhẫn nại ở đây thêm một giây nào cả! Nhưng xem ra không đứng lại không được rồi. Vì Lệ Băng đã nhanh chân nhảy xuống xe, rút chìa khóa xe ra, rồi dõng dạc nói:

    “Đợi lớp trưởng gương mẫu này một chút nữa nha.”

    Bực mình! Thật là bực mình chết mất! Đã ra muộn thì chớ, giờ nó lại còn định vì trai mà kệ bụng của bạn sao? Đang định quay lại chửi rủa con bạn thêm một trận nữa thì Bảo An cứng họng vì… lời phán của Trúc Linh đã ứng nghiệm.

    “Lệ Băng, trả lại tiền nộp phạt cho tao đi.”

    “Không được. Có gan phạm lỗi thì phải có tiền nộp phạt chứ. Tiền đã cho vào quỹ làm sao mà trả lại được.”

    “Chỉ lần này thôi. Mày biết là dạo này tao đang nghèo mà.”

    “Không là không.”



    Đoàng!

    Sét đánh ngang tai.

    Đứng trước mặt Bảo An bây giờ là một tên con trai mặc áo đồng phục Trung học Phổ thông Bình Minh. Cậu ta không phải là đẹp trai như những nam chính trong tiểu thuyết sến sẩm khiến ai nhìn thấy cũng phải mê mệt, nhưng lại có cái gì đó rất thu hút ánh nhìn của tiểu thư Lương Bảo An. Xem nào. Cậu ta khá cao, nhìn không trắng trẻo như những công tử mà Bảo An quen, làn da hơi ngăm đen nổi bật trong chiếc áo đồng phục trắng. Đôi lông mày khá rậm và đôi mắt dài, sâu hút hồn. Cậu ta sở hữu chiếc mũi khá cao và đôi môi kiêu kỳ. Hic hic, đã vậy cậu ta còn không thèm cài mấy cái cúc áo phía trên, thật là…làm cho Bảo An cứ chăm chú nhìn mãi không thôi. Bao nhiêu tức giận dành cho Lệ Băng có lẽ đã biến mất hết rồi, nàng ta cũng chả quan tâm xem hai cái người kia đang nói gì. Cứ vô duyên nhìn chằm chằm vào cái cậu con trai kia thôi. Cho tới khi…

    “Không trả thì thôi. Tao chả cần.”

    “Nếu ai cũng như ông thì loạn à?”

    “Loạn cái mông. Đúng là, tên làm sao người chiêm bao làm vậy.”

    “Này… ông… ông.” Lệ Băng ấm ức, miệng há ra rồi mà lời không thể thốt ra.

    Xin xỏ Lệ Băng không được, cậu ta quay sang giận cá chém thớt, “nhỏ nhẹ” nói với Bảo An rằng:

    “Còn cái con này nữa. Nhìn cái gì mà nhìn? Con gái con lứa. Vô duyên.”

    “…”

    Nói đoạn cậu ta bỏ đi luôn. Để lại đằng sau lưng một Lệ Băng đang khổ sở vì cậu bạn khó trị của lớp và một Bảo An vẫn còn đang thơ thẩn, ngơ ngẩn. Sợ Bảo An đã giận, nay còn giận thêm, Lệ Băng vội nói luôn:

    “Nó là học sinh cá biệt ở lớp tao đấy. Theo như quy định của lớp tao thì học sinh vi phạm lỗi ngoài bị xử lý theo quy định chung của trường, sẽ phải nộp phạt thêm vào quỹ lớp, tiền ý để đến cuối năm liên hoan. Tuần này riêng mình nó đã nộp đến hơn một trăm nghìn rồi. Mà thôi, kệ nó đi. Mình đi luôn ha, muộn rồi.”

    “Nó tên là gì?” Đáp lại Lệ Băng, là một câu hỏi có một sự không liên quan nhẹ từ phía Bảo An.

    “Lê Hoài Phong. Mày hỏi làm gì?”

    Lê Hoài Phong. Cái tên nghe cũng hay đấy chứ. Một ý nghĩ xoẹt qua đầu Bảo An, mắt nó sáng lên, búng tay cái tách rồi nói với con bạn rằng:

    “Băng này, hôm nay mày muốn ăn gì cứ nói, tao mời. Đổi lại… mày cho tao số và Facebook của bạn ý đi.”

    “Hơ…hở?”

    Không phải chứ? Bạn tôi – tiểu thư gia giáo Lương Bảo An lại thích cái tên bất trị kia ư? Lại còn gọi “bạn ý” nữa chứ, thật là chưa ăn mà mắc đi cầu quá nha. Lệ Băng há hốc mồm kinh ngạc, không nói nên lời.

    Một giây.

    Hai giây.

    Ba giây.

    “Được không?” Đợi mãi không thấy Băng trả lời, nó mất kiên nhẫn quát.

    “Ơ… ừ… được…”

    “Có thế chứ. Đi thôi.” Bảo An cười khoái chí.

    Sau mười lăm năm sang chảnh, từ chối vài lời tỏ tình của vài công tử, cuối cùng hôm nay Bảo An đã trúng tiếng sét ái tình. Trúc Linh hôm nay lần đầu tiên “phán” đúng sau bao nhiêu năm hành nghề.

    Linh ơi Linh, mày chính là thần Cupid của tao đấy, hehe. À, không phải. Hôm nay gặp được Hoài Phong là vì Lệ Băng nhờ đến trường đón nó. Lệ Băng nhờ đến trường đón nó là vì mình có xe. Mình có xe, công lớn là nhờ ông ngoại. Vậy ông ngoại mới chính là thần tình yêu của cháu. Hehe.

     
  3. 15,125
    15,766
    783
    Tường Vy

    Tường Vy
    ꧁༺SÓI☆HẮC☆ÁM༻꧂
    °•~♡ Cô Dâu ☆ Của Quỷ ♡~•°
    Trọn Đời Bên Nhau

    Tham gia ngày:
    19/6/18
    CHƯƠNG 2

    Mời đọc
    Cậu họ Lê, tên là Hoài Phong.

    Đó là một cái tên đẹp. Nó nói rằng chủ nhân của nó là một con người có nhiều hoài bão và ước mơ, một con người mạnh mẽ, kiên cường trải qua nhiều phong ba, gian khổ.

    Hoài bão thì cậu chưa có, nhưng phong ba thì cậu có đầy một rổ.

    Cậu là kết quả của một cuộc hôn nhân không tình yêu. Mẹ cậu là trẻ mồ côi, được một bà lão phúc hậu, tên Tám, sống một mình ở gần nhà cậu nhận về làm giúp việc. Hồi trẻ, mẹ cậu là một thiếu nữ duyên dáng, xinh đẹp lại hiền lành, nết na, nhiều chàng trai đem lòng yêu cái nhan sắc ấy. Nhưng vì bà là trẻ mồ côi, không môn đăng hộ đối, nên không ai ngỏ lời muốn cưới làm vợ. Lúc bấy giờ, bố cậu là con trai cả của nhà, ngoại hình bảnh bao, tuấn tú, có ăn có học đàng hoàng, lại thêm tính trăng hoa, khéo ăn nói nên mấy cô gái trong xóm lúc ấy, cô nào cũng mê như điếu đổ! Mẹ cậu cũng vậy!

    Mẹ cậu mười chín tuổi.

    Bố cậu hai mươi ba.

    Một buổi tối nọ, bố cậu sang nhà bà Tám mượn đồ. Ngày hôm ấy, bà Tám bận việc phải đến nhà người bà con ở xa, lúc bố cậu đến chỉ có mình mẹ cậu ở nhà. Trai xinh, gái đẹp, đêm tối lại chỉ có hai người ở nhà, nên không may xảy ra câu chuyện “ăn cơm trước kẻng”. Bố cậu lúc đó chỉ là nhất thời nông nổi, nên khi nghe mẹ cậu nói có thai thì nhất quyết chối bỏ. Mẹ cậu đau khổ và lo sợ trăm bề. Ở cái thời ấy, con gái không chồng mà có con thì bị mọi người khinh thường vô cùng. Rồi họ sẽ đuổi mẹ cậu đi nơi khác, thân cô thế cô, lại đang mang bầu, làm sao mà sống?!

    Bà nội cậu biết chuyện thì đùng đùng tức giận, nhưng một mực muốn tổ chức đám cưới. Mẹ cậu vui mừng khôn xiết, nguyện cả đời tận tâm chăm sóc, hầu hạ bà. Lúc trước bà thương mẹ cậu lắm, nhưng từ khi biết chuyện, dù đồng ý nhận làm dâu con, bà lại tỏ vẻ ghét mẹ cậu ra mặt. Mẹ cậu không vì vậy mà oán trách bà, ngược lại còn cảm thấy mang ơn bà. Bố cậu lấy mẹ cậu, cũng là do bà cậu bắt ép. Cuộc hôn nhân từ bấy tới nay không hề có tình yêu, họa chăng chỉ là tình yêu đơn phương từ phía mẹ cậu.

    Có lẽ vì vậy, mà Hoài Phong dù là cháu đích tôn nhưng lại luôn phải chịu sự phân biệt đối xử từ phía bà nội và sự hờ hững từ phía người bố. Bà cậu luôn khó chịu, khắt khe, thậm chí là cay nghiệt với cậu. Không phải là tính bà thế, bà vẫn luôn cười trìu mến với hai đứa cháu ngoại của bà và thậm chí là với Hoài An – đứa em gái ruột của cậu, chỉ là vì bà ghét cậu, nên nụ cười ấy mãi mãi cậu không có được.

    Từ nhỏ, Hoài Phong đã phải ra ngoài chợ bán hàng cùng mẹ, về nhà phụ mẹ cơm cơm nước nước. Ngày bé cậu là một đứa trẻ ngoan, luôn làm đủ mọi việc để được bà yêu quý như hai đứa em họ, nhưng mọi nỗ lực của cậu đều thất bại. Bà luôn thế. Luôn nhìn cậu bằng ánh mắt hờ hững mỗi khi cậu cố gắng làm vừa lòng bà, luôn dùng những lời nặng nề để mắng cậu mỗi khi cậu làm sai điều gì đó. Dần dần, Hoài Phong nản. Cậu thôi không cố gắng nữa, cậu chán phải làm một đứa trẻ ngoan. Hoài Phong bắt đầu bỏ bê việc học, cãi lại lời bà, đàn đúm với lũ học sinh hư. Độ hư của cậu tỷ lệ thuận với thời gian và sự căm ghét từ phía người bà. Bây giờ cậu đã là thủ lĩnh trong cuốn sổ đen của nhà trường. Là “khách quen” nộp phạt cho mấy đứa cán bộ lớp. Hôm nay cũng thế, cậu đã phải rút ra tờ tiền tiêu vặt cuối cùng mẹ đưa rồi. Hết tiền cũng được, tháng này không chơi bời cũng được, nhưng Hoài An vừa đoạt giải nhất trong một cuộc thi hát, cậu muốn mua quà cho nó. Cả sáng nay năn nỉ con lớp trưởng không được, lại còn bị một đứa con gái giương cái mặt ngô nghê ra mà nhìn, thật không gì bực mình hơn. Cậu ghét những đứa có gương mặt ngây thơ, trong suy nghĩ của cậu, tất cả những đứa đó chỉ cố tỏ vẻ giả nai mà thôi.

    Buổi tối.

    Bảy giờ.

    Mở Facebook, Hoài Phong nhận được lời mời kết bạn từ một người có nick “An An”. Hoài Phong có trí nhớ tốt, cộng thêm việc sáng nay bị gây ấn tượng mạnh bởi độ vô duyên của chủ nhân Facebook này nên cậu vẫn nhớ ra nó là ai.

    Cùng lúc ấy, tại một căn phòng rộng rộng trong một ngôi nhà to to, Bảo An đang sung sướng khi nhận được thông báo Hoài Phong đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của mình. Đang cười toe toét, nó bỗng xụ mặt xuống.

    “Đồng ý thì sao chứ? Bây giờ biết nhắn gì cho bạn ý đây?”

    Chả nhẽ lại nhắn là:

    “Hi! Tớ là Lương Bảo An, bạn của Lệ Băng. Trưa nay tớ gặp cậu ở cổng trường ý. Nhớ không? Cậu cho tớ làm quen được không?”

    Không được! Tuyệt đối không được! Sao toàn câu hỏi “Yes/No” thế này? Nhỡ cậu trả lời là không thì sao?

    Hay là:

    “Tớ là Lương Bảo An, học sinh lớp Mười Anh trường Trung học Phổ thông Khắc Ân. Số chứng minh thư của tớ là… Sở thích của tớ là… Sở ghét là… Sở trường là… Sở đoảng là… Rất vui được làm quen với cậu.”

    Hơ! Nhắn gì mà cứ như là đơn xin việc vậy trời. Không có lấy một câu hỏi nào. Nhỡ cậu đọc rồi không trả lời lại thì sao?

    Thật là khó nghĩ quá mà! Thôi thì “có thực mới vực được đạo”. Nó quyết định ra An An Cake ăn bánh thay cho bữa tối rồi đợi mẹ về luôn.

    An An Cake lúc đầu là cửa hàng bánh nhỏ do bố Bảo An mở ra để chuẩn bị cho sự chào đời của tiểu công chúa. Bố Bảo An lúc trước là cố vấn kinh doanh cho một công ty lớn, nên chỉ sau hai năm khai trương, cửa hàng phất lên nhanh chóng. Hôm đấy trời mưa tầm tã, cũng là ngày sinh nhật Bảo An tròn hai tuổi, bố nó sau chuyến công tác dài thì vội vã lái xe về tặng quà sinh nhật cho cô con gái nhỏ. Nào ngờ tai nạn ập xuống, một cây cổ thụ bên đường bất ngờ đổ trúng chiếc ô tô của bố nó. Khi mọi người đưa được thi thể bố nó ra, họ thấy bên cạnh ông là con gấu bông to, màu trắng, mặc chiếc váy tím có thêu hai chữ An An. Sau cái chết của người chồng, bà Thục suy sụp hoàn toàn, có lần tìm đến cái chết để đi theo chồng. Nhưng khi nghe tiếng khóc của con gái bé bỏng, bà như sực tỉnh. Bà quyết định sống và yêu con thay cả phần của chồng. Bà Thục vốn là giảng viên kinh tế của một trường đại học có tiếng, nên bà đã làm tiếp công việc quản lý và phát triển cửa hàng thay chồng rất tốt. Bây giờ, An An Cake đã trở thành một thương hiệu bánh uy tín, có chi nhánh ở nhiều nơi trên đất nước. Sự phát triển của cửa hàng tỷ lệ thuận với sự bận rộn của người mẹ tảo tần. Bảo An cũng vì thế mà ít có thời gian bên mẹ.

    Chín giờ ba mươi phút tối.

    Cửa hàng đóng cửa, mẹ lái xe đưa nó về nhà. Trên xe, mẹ tranh thủ hỏi han chuyện một ngày của cô con gái. Hai mẹ con dù ít có thời gian cho nhau, nhưng tình cảm và độ hiểu nhau thì không phải cặp mẹ con gái nào cũng có.

    Bảo An leo lên giường, mở máy tính, thấy có tin nhắn của Hoài Phong thì ngạc nhiên và vui mừng lắm.

    “Bạn của Băng à?”

    Hoài Phong vẫn nhớ nó. Điều này làm cho Bảo An vô thức mỉm cười híp cả mắt. Định nhắn lại gì đó thật dài, nhưng cuối cùng không biết nói gì, nó đành trả lời mỗi một chữ “ừ.”.

    “Sao biết nick t?”

    “Tờ” là “tôi”, là “tớ” hay là… “tao”?

    Mà sao cậu hỏi câu khó thế, nó biết trả lời như thế nào đây? Khai thật là vì nó trúng tình yêu sét đánh với cậu nên phải mời Lệ Băng bữa trưa nay để lấy địa chỉ nhà, số điện thoại và Facebook của cậu à? Thực ra thì nó còn định hỏi nhiều nữa cơ, nhưng Lệ Băng nói:

    “Có mỗi bát mì lạnh với cốc Coca mà hỏi lắm thế?”

    Bảo An mở ví ra, nhưng hết tiền đành tự an ủi:

    “Thôi chả cần. Tao tự tìm hiểu mới thú vị chứ.”

    Nhưng khai thật ra như vậy thì thật là mất mặt quá. Nó đành suy nghĩ để bịa ra một câu trả lời khác. Suy nghĩ, suy nghĩ mãi, cuối cùng nó lăn ra ngủ lúc nào không hay. Để lại Hoài Phong ngồi nhìn màn hình điện thoại với dòng chữ “Đã xem” thì có chút khó chịu, nghĩ Bảo An chảnh cún. Từ trước tới giờ cậu ghét những ai bơ câu hỏi của cậu. Khổ thân Bảo An, có chảnh chọe gì đâu, chỉ tại nghĩ nhiều quá chưa kịp trả lời thôi mà.

    Sáng hôm sau, Bảo An kể toàn bộ câu chuyện hay ho này cho Trúc Linh. – thầy bói nghiệp dư kiêm cố vấn tình yêu kiêm bạn thân và trong tương lai có thể trở thành vợ của Bảo Kỳ tức em dâu của nó. Nghe xong cô vỗ đùi Bảo An cái đét, rồi kêu lên:

    “Thấy chưa? Tao đã bảo mà, cứ chê ‘thầy’ cơ.”

    “Giờ tin rồi nè. Mày giúp tao chứ?” Bảo An mắt chớp chớp, giọng ngọt hơn mía.

    “Thấy gớm quá! Mày cứ làm theo cách tao làm với thằng em họ của mày là được.”

    Cái cách mà Trúc Linh nói chính xác là cách “mưa dầm thấm lâu”. An và Kỳ luôn học chung lớp với nhau từ năm lớp một cho tới tận bây giờ. Đến năm lớp tám, lớp hai chị em học có hai cô bạn mới chuyển vào. Một là Nguyễn Lệ Băng, một là Đào Trúc Linh. Hai chị em họ Lương tốt bụng, thấy bạn mới thì giúp đỡ nhiệt tình. Dần dần, bốn đứa chơi thân với nhau tới độ không tách ra được. Từ ngày đầu tiên vào lớp, Trúc Linh đã thích Bảo Kỳ rồi, ngày nào cũng lẽo đẽo đi theo, hỏi thăm quan tâm đủ kiểu. Được ba tháng thì Bảo Kỳ “thấm”. Rồi hai anh chị yêu nhau, tình cảm của bốn đứa càng thêm khăng khít. Đúng là trong cái vui cũng có cái buồn. Hai anh chị yêu nhau, ngày nào cũng tíu tít với nhau, cười cười nói nói, vui vui vẻ vẻ, chỉ khổ cho hai con người độc thân nhưng không vui vẻ ở phía sau, ngày nào cũng bị tra tấn cả tai lẫn mắt. Bốn người học chung đến năm lớp mười thì Lệ Băng không đủ điều kiện để vào Trung học Phổ thông Khắc Ân. Lệ Băng đi rồi, còn lại Bảo An ngày ngày phải xem phim sến sẩm đến ngán ngẩm. Quay trở lại câu chuyện chính của đôi bạn trẻ, Bảo An suy nghĩ một hồi, thì liếc mắt sang hỏi Trúc Linh:

    “Mày có chắc là thành công không đó?”

    “Chắc.” Trúc Linh gật đầu cái rụp.

    “Được.”

    Nói đoạn, hai đứa rủ nhau xuống căn-tin. Bảo An nói muốn trả công cho Trúc Linh. Chẹp, chẹp! Xem ra chiến dịch cưa cẩm còn chưa bắt đầu mà Bảo An đã tốn kém khoản tình phí quá rồi!

    Lê Hoài Phong. Cậu đợi đấy. Bảo An đến đây!
    ——————-
    Cmt cho mình nha ^^
     
  4. 15,125
    15,766
    783
    Tường Vy

    Tường Vy
    ꧁༺SÓI☆HẮC☆ÁM༻꧂
    °•~♡ Cô Dâu ☆ Của Quỷ ♡~•°
    Trọn Đời Bên Nhau

    Tham gia ngày:
    19/6/18
    CHƯƠNG 3

    Mời đọc
    “Cố lên! Chúc ngày đầu ra trận thành công rực rỡ!” Trúc Linh đặt hai tay lên vai Bảo An cổ vũ.

    “Thua trận cũng đừng có khóc. Về nhà, em giới thiệu cho mấy thằng học sinh hư khác, tha hồ tán, ha ha…” Bảo Kỳ đứng bên cạnh nói bồi thêm, đoạn ngửa mặt lên trời cười ha hả.

    “Ngậm mồm vào, cúi đầu xuống, cẩn thận chim nó ị cho phát vào mồm bây giờ. Đồ Kỳ mồm thối.” Bảo An đầu bốc khói, nói đểu cậu em họ.

    Trúc Linh cũng không quên véo một phát vào eo cậu người yêu vô duyên. Bảo Kỳ kêu “áu” lên một tiếng, tay xoa xoa eo, liếc xéo cô người yêu và bà chị họ.

    “Tôi nhất định sẽ thắng trận trở về. Hai người ở nhà đợi tin vui của tôi nha. À, chuẩn bị bụng ăn mừng nữa nha, ha ha. Đi đây, tạm biệt.” Nói đoạn Bảo An phóng xe đi mất.

    Hôm nay con sâu ngủ Lương Bảo An dậy từ năm rưỡi sáng để chuẩn bị cho ngày đầu thực hiện chiến dịch cưa cẩm cậu học sinh hư Hoài Phong. Nói chuẩn bị thì có vẻ to tát, chứ thực chất là do nó hồi hộp quá, tự dưng tỉnh dậy thôi. Hôm nay Bảo An vẫn như mọi ngày bình thường khác. Vẫn bộ đồng phục ấy. Vẫn mái tóc đen tuyền, mềm mại, xõa ngang vai ấy. Vẫn gương mặt mộc ấy. Bảo An không trang điểm, một phần là vì nhà trường không cho phép điều này, một phần là vì nó luôn tự tin vào gương mặt phính phính mang nét đẹp trẻ thơ của mình, và quan trọng nhất là vì nó… không biết trang điểm. Có điều, hôm nay, Bảo An chọn son tỉ mỉ và lâu hơn mọi ngày một chút. Nó mang cả đống son đến lớp nhờ Trúc Linh tư vấn. Cuối cùng, hai đứa quyết định chọn thỏi son màu cam mọng nước ngọt ngào, kết hợp với làn da trắng hồng vốn có, càng tăng thêm vẻ đẹp thuần khiết của Bảo An.

    Trường Bảo An tan học sớm hơn trường Hoài Phong ba mươi phút, nên khi Bảo An đến thì học sinh trong trường mới bắt đầu kết thúc buổi học.

    Hoài Phong cả ngày hôm nay ngồi trong lớp khổ sở vì cái bụng đau. Số là sáng nay, Hoài Phong trót dại, ăn ủng hộ mấy đĩa bún đậu mắm tôm cho một quán mới mở của gia đình thằng bạn. Lúc mới bước vào, thấy cái quán có vẻ không được sạch sẽ cho lắm, cậu cũng hơi rùng mình. Nhưng lại nể thằng bạn. Hoài Phong tặc lưỡi một cái rồi cũng chọn cho mình một bàn. Mà ăn cũng ngon, thành ra cậu ăn một lúc tới ba đĩa liền, chả quan tâm có sạch sẽ, vệ sinh không nữa. Hậu quả là suốt buổi học, cậu phải đóng đô ở nhà vệ sinh, kết hôn với “cô nàng” bồn cầu da trắng. Cuối buổi học, bụng cậu vẫn đau không thôi. Đến khi học sinh trong trường về gần hết, cậu mới li dị được với “cô vợ” của mình.

    Vừa ôm cái bụng đau ra đến cổng trường, Hoài Phong đã thấy ở bên đường đối diện cổng trường, Bảo An đang ngồi vắt vẻo trên cái xe, tay cầm cốc trà sữa, miệng hút chùn chụt.

    “Con gái kiểu gì vậy?” Hoài Phong lắc đầu ngao ngán, thầm nghĩ.

    Bảo An nhìn thấy người trong mộng thì mắt sáng lên, vứt bay cốc trà sữa xuống đường, phóng xe ra chỗ Hoài Phong. Cậu vẫn đi, và nó vẫn lái xe chậm chậm đi theo sau cậu.

    “Chào cậu. Tớ tên là Lương Bảo An, học sinh lớp Mười Anh trường Trung học Phổ thông Khắc Ân. Hôm nay tớ đến đây để…” Bảo An nở nụ cười tươi nhất có thể bắt chuyện với Hoài Phong, nào ngờ chưa nói xong câu thì bị cậu ta ngắt lời bằng một câu hỏi không liên quan.

    “Trung học Phổ thông Khắc Ân không dạy mày phải vứt rác đúng nơi quy định à?”

    “Hả?” Bảo An há hốc mồm ngơ ngác, “học sinh cá biệt cũng văn hóa quá ha.” Nó lẩm bẩm.

    “Nói cái gì đấy?” Hoài Phong liếc mắt nhìn nó.

    “Đâu có đâu. Cậu giữ hộ tớ cái xe, tớ chạy ra nhặt cái cốc ha.”

    Hoài Phong bất đắc dĩ trở thành bảo vệ tạm thời cho nó. Khổ, bụng đau, chỉ muốn đi nhanh về nhà, thế nào mà ra đến cổng trường lại gặp cái của nợ này.

    Từ phía đằng kia, Bảo An mặt mày hớn hở chạy lại.

    “Tớ tìm mãi chả thấy cái thùng rác nào cả, thôi chút nữa về nhà rồi vứt sau vậy.”

    “…”

    “Cậu đang về nhà à?”

    Hoài Phong vẫn bước về phía trước với gương mặt không cảm xúc.

    “Cậu có muốn quá giang không?”

    “…”

    “Cậu đau bụng hả? Sao cứ ôm bụng mãi vậy?”

    “…”

    “Này, sao cậu không nói gì thế?”

    Hoài Phong tay ôm bụng, mặt nhăn nhó, lững thững đi về phía trước.

    Bảo An lái xe chậm chậm, đi bên cạnh, liên tục hỏi.

    Chợt!

    Hoài Phong đứng khựng lại. Cậu nhăn mặt tỏ vẻ đau đớn tột cùng. Tay siết chặt bụng. Đùa! Đang đi giữa đường mà bị ông Tào Tháo ghé thăm thật không gì khổ bằng.

    “Cậu làm sao đấy?” Bảo An vẫn léo nhéo bên cạnh.

    Sắp không chịu nổi nữa rồi. Về thẳng nhà hay quay lại trường giải quyết đây? Khổ nỗi cậu đang ở giữa đoạn đường từ nhà tới trường, thôi thì về thẳng nhà luôn.

    “Ê…ê.” Bảo An huơ huơ tay trước mặt cậu.

    Giờ có vắt chân lên cổ chạy cũng không kịp. Mà cậu làm gì còn đủ sức mà chạy. Thôi thì đi nhờ xe nó cũng có sao đâu, nó tự nguyện mà. Cái tay đang huơ huơ của Bảo An bị Hoài Phong tóm lấy.

    “Cho đi nhờ xe về nhà đi.”

    Hành động va chạm ấy khiến Bảo An bất ngờ đỏ mặt, không nghĩ được gì, chỉ biết “hở” một tiếng.

    “Sao? Có cho đi nhờ không? Lúc nãy mày mời mà.”

    “À… ừ. Cậu lên đi.”

    Quả thật “bố đánh không đau bằng ngồi sau con gái”. Người ngồi sau thì cứ cúi gằm mặt xuống vì xấu hổ, một tay ôm bụng, tay còn lại đưa lên che mặt. Đùa chứ, nếu có ai quen biết nhìn thấy thì thanh danh của cậu coi như đi tong.

    Người ngồi sau thì thế. Người ngồi trước thì hớn hớn, hở hở, đi nhanh nhất có thể để giúp mỹ nam vượt qua cơn nguy kịch.

    Hoài Phong bụng đau, thực sự chỉ muốn chui luôn vào nhà vệ sinh. Thế mà tay lái lụa Bảo An thỉnh thoảng lại phanh gấp một cái, chút chút lại đi trúng cái ổ gà, làm cho Hoài Phong ngồi sau giật mình thon thót, mồ hôi đầm đìa, suýt chút nữa thì không kìm chế nổi.

    “Này, mày có biết đi xe không đấy? Xuống đi, tao đèo cho nhanh.”

    “Tớ có kinh nghiệm đi xe hơn một học kỳ rồi đấy. Cậu cứ yên tâm. Với lại cậu đang đau bụng, cứ ngồi sau mà nghỉ ngơi.”

    “Yên tâm thế quái nào được? Đi thêm một đoạn nữa, chắc mày cho tao yên nghỉ luôn chứ nghỉ ngơi cái nông nỗi gì.”

    “Xí!”

    Bảo An không thèm đôi co nữa, tiếp tục sứ mệnh giúp người cao cả của mình.

    Chợt!

    Hoài Phong hơi ngẩng đầu lên. Hình như cậu chưa nói cho nó biết địa chỉ nhà mà. Nó đang đưa cậu đi đâu đây? Đang định nói địa chỉ cho Bảo An, cậu bỗng nhận ra con đường này hình như quen quen. Đúng là cái quán cơm “Toàn Bụi” của chồng Toàn, vợ Bụi bên đường đây mà. Đi thêm một đoạn nữa, cậu nhận ra cái con chó con ngày nào cũng bị chủ xích ở gốc cây sủa inh oi lên đây này. Thêm một đoạn nữa, Hoài Phong nhận ra cái thằng bé đang cởi truồng đứng trước cửa một nhà nào đó, khóc toáng lên. Thằng bé ấy học lớp bốn, ngày đầu tiên là học sinh cấp III, buổi trưa, đi học về trên con đường này, cậu thấy thằng bé ấy. Hỏi ra thì mới biết nó bị mẹ phạt vì trốn học đi chơi điện tử. Một tuần ít nhất một lần cậu nhìn thấy cảnh này. Hoài Phong cũng hay bùng học đi chơi lắm, nếu bị bà nội áp dụng hình thức phạt này thì chắc… Nghĩ thôi đã thấy rùng mình rồi.

    Bảo An rẽ vào một con ngõ, trên bờ tường hai bên vẽ đầy những hình vẽ loằng ngoằng và mấy dòng chữ nguệch ngoạc: “Anh Phong đẹp trai”, “Em rất thích anh Phong”,… Đây là tác phẩm của mấy đứa trẻ con trong xóm mà. Đến lúc chiếc xe đỗ trước một cái cổng nhỏ bằng gỗ, có giàn hoa giấy bao phủ lên, thì Hoài Phong không còn nghi ngờ gì nữa. Đoạn đường lúc nãy là đường về nhà cậu. Và ngôi nhà này chính là nhà cậu.

    “Đến nơi an toàn rồi nhé.” Bảo An vênh mặt hãnh diện.

    Hoài Phong nhìn nó bằng ánh mắt dò xét.

    “Sao mày biết nhà tao?”

    Hơ! Thì nó phải đổi cả một bữa trưa thịnh soạn cho Lệ Băng để lấy thông tin quý báu này mà. Bảo An mặt nghệt ra, ấp úng trả lời.

    “À thì… tớ… tớ đoán ý mà.”

    Xong! Câu trả lời ngu nhất năm. Nói xong mặt Bảo An đỏ bừng lên vì xấu hổ, chỉ muốn biến thành chuột chũi rồi đào cái hố để chui xuống, ở luôn trong đó, không bao giờ lên nữa.

    “Đoán?” Hoài Phong nhìn nó với ánh mắt kì dị.

    “…”

    “Mày là thánh à? Haha…”

    Hoài Phong càng ngửa cổ lên mà cười, Bảo An càng cúi gằm mặt xuống mà ngại. Chợt nhớ ra nhiệm vụ quan trọng lúc này, Hoài Phong ôm bụng chạy thẳng vào nhà, vừa chạy vừa hét to.

    “Cám ơn. Tao sẽ báo đáp mày sau.”

    Bảo An đứng một mình trước cảnh cổng đẹp xinh tựa như trong cổ tích, không ngừng đưa tay giựt giựt tóc, nhảy tưng tưng lên vì xấu hổ!

    Chiều tối.

    Bảo An chán nản ngồi trong phòng khách nhà ông bà nội, chân gác lên bàn, một tay bưng tô Bibimbap mẹ Bảo Kỳ làm, tay còn lại uể oải đút từng thìa cơm vào mồm. Đúng lúc này, Bảo Kỳ và cô người yêu bé nhỏ bước vào, đi theo sau là Lệ Băng. Vừa vào nhà, Bảo Kỳ đã to mồm:

    “Thế nào? Đi ăn mừng luôn chứ hả chị An xinh đẹp?”

    Bảo An không nói gì, chỉ cười khẩy một cái, lại chú tâm vào tô cơm.

    “Kiểu này là thất bại rồi.” Trúc Linh nói với cái giọng của một kẻ từng trải.

    “Lúc trưa gặp ở cổng trường thấy tự tin lắm mà.” Lệ Băng bồi thêm một câu.

    “Tôi biết mà, chị chỉ được cái to mồm thôi. Còn chửi tôi mồm thối nữa chứ.”

    Xem kìa, xem kìa. Ba cái con người vô duyên kia cứ ngồi cười hô hố, ha há, trêu chọc cái con người bại trận.

    “Thôi đi, hu hu…”

    Bảo An không kìm chế được nữa, òa khóc tức tưởi. Đem kể toàn bộ câu chuyện cho đám chiến hữu nghe, tưởng được an ủi, động viên, ai ngờ đứa nào đứa nấy nghe xong thì bò lăn ra cười.

    “Chị làm xấu mặt học sinh Khắc Ân quá đấy.” Bảo Kỳ vẫn không ngừng châm chọc.

    “Thôi, ngày đầu tiên như thế cũng không gọi là thất bại được.” Trúc Linh bây giờ mới nói được một câu tử tế, cơ mà cái miệng vẫn cười khúc khích.

    Bảo An mặt mếu mếu, đầu gật gật.

    Ngày đầu ra trận xem như không thành công lắm. À mà khoan, hình như mình còn chưa nói cho cậu ý một điều. Cái điều mà cả đêm qua mình mong ngóng đến sáng để nói cho cậu biết. Hic hic, thế này thì ngày đầu thất bại thảm hại rồi!
    —————-
    m.n để lại cmt đóng góp cho mình đi nha :3
     
  5. 15,125
    15,766
    783
    Tường Vy

    Tường Vy
    ꧁༺SÓI☆HẮC☆ÁM༻꧂
    °•~♡ Cô Dâu ☆ Của Quỷ ♡~•°
    Trọn Đời Bên Nhau

    Tham gia ngày:
    19/6/18
    CHƯƠNG 4

    Mời đọc
    Sau một đêm khóc hết nước mắt vì xấu hổ, trưa hôm nay, người ta lại thấy Bảo An gương mặt tràn đầy tự tin, đứng trước cổng trường Trung học Phổ thông Bình Minh, tiếp tục thực hiện kế hoạch.

    Hôm nay Hoài Phong không đau bụng, trống trường vừa điểm là cậu hòa cùng đám học sinh ra khỏi trường luôn. Giữa bao nhiêu học sinh, ai nấy đều mặc bộ đồng phục như nhau, Bảo An vẫn có thể xác định được “con mồi” của mình. Đúng là tiếng gọi của tình yêu có khác!

    Bảo An hí hửng cưỡi con chiến mã đến trước mặt Hoài Phong. Cậu nói với một giọng điệu không thể chán nản hơn:

    “Lại là mày à?”

    “Tớ đến đón cậu mà. Hì hì.”

    “Không khiến.”

    Nói đoạn, Hoài Phong đút tay túi quần, đủng đỉnh đi tiếp. Bảo An gương mặt thoáng chút thất vọng, nhưng lại nhanh chóng phi xe lên chặn trước mặt Hoài Phong.

    “Cậu hứa là sẽ trả ơn tớ mà.”

    “Vậy bây giờ mày muốn gì?” Hoài Phong nói với giọng đều đều.

    “Tớ muốn… cậu thực hiện mọi yêu cầu của tớ vô điều kiện và vô thời hạn.”

    “Mày mơ à? Chỉ là cho đi nhờ xe thôi mà.”

    Hoài Phong hét to làm cho con bé trước mặt giật mình đến co rúm cả người. Bảo An cũng không vừa, nó vênh mặt lên hét:

    “Vậy được! Để tớ hét lên cho mọi người biết hôm qua suýt nữa thì phải ấy ở gốc cây nhá.”

    Một vài học sinh nghe thấy tiếng “vàng oanh” của nó thì cũng quay lại nhìn, chỉ chỉ trỏ trỏ:

    “Hình như là Hoài Phong mà.” Học sinh số một.

    “Ờ đúng rồi. Mà con kia nó nói anh ý ‘ấy’ ở gốc cây là sao?” Học sinh số hai.

    “Hay là nó bị ảo tưởng, nghĩ cái cây là đứa nào đấy, rồi…” Một nam sinh với gương mặt hết sức biểu cảm bình luận.

    “…”

    Ở cái trường này, có ai mà không biết tới cậu. Độ “nổi tiếng” của cậu còn phủ sóng khắp mấy trường gần đó nữa. Học sinh ngoan, học sinh hư ai cũng từng nghe danh cậu. Hoài Phong là thủ lĩnh của “Lượn” – một “băng đảng” nổi tiếng trong thế giới của những đứa học sinh cá biệt. Ở cái thế giới ấy, có nhiều người nể cậu, cũng có nhiều người thù cậu. Nhưng dù là nể hay thù thì cái chuyện đáng xấu hổ kia không thể để cho ai biết được.

    Đám học sinh bu lại ngày càng nhiều, lời bình luận về từ “ấy” của Bảo An càng lúc càng tăng. Hoài Phong bắt đầu nóng mặt, cậu nhìn con lùn trước mặt bằng ánh mắt hằn lên tia đỏ, bàn tay nắm chặt khiến gân xanh gân đỏ nổi lên hết, hàm răng nghiến lại đầy tức giận. Bảo An thấy vậy cũng hơi tái, nhưng vẫn ương bướng:

    “Sao? Cậu… đồng ý chứ?”

    Hoài Phong cố kìm chế, hít một hơi thật sâu, rồi thở hắt ra, điềm tĩnh nói:

    “Được. Giữ mồm giữ miệng là được.”

    “Okay. Điều đầu tiên tớ muốn là cậu cho phép tớ đến đây đón cậu mỗi ngày.”

    Bảo An cười híp cả mắt.

    “Nhưng tao không ngồi xe mày đâu. Mày chỉ được phép đi theo bên cạnh thôi.”

    “Ơ…”

    Bảo An định phản bác lại, nhưng nhìn thấy đôi mắt đang trừng trừng nhìn thẳng mặt mình thì cũng ngậm ngùi đồng ý. Thế là trên con đường ngập tràn tiếng ve kêu, bằng lăng nở tím hai bên đường, người ta thấy một cậu con trai đủng đỉnh, tay đút túi quần đi phía trước, một đứa con gái lái xe chậm chậm, lẽo đẽo theo sau. Nhìn cậu con trai kia sang chảnh quá chừng!

    Được sự đồng ý của Hoài Phong, ngày ngày Bảo An chăm chỉ ngược nắng, ngược gió, ngược đường đến đón bạn… con trai. Vì nắm được thóp Hoài Phong, nên Bảo An càng lúc càng lấn tới, đòi hỏi vô tội vạ.

    Chuyện kể là, hôm đấy Hoài Phong đang điếc hết cả tai vì tiếng Bảo An léo nhéo đằng sau, bỗng dưng im bặt. Cậu quay lại thì thấy nó đứng nhìn chằm chằm vào quán “sữa chua bà già” bên đường. Cậu gọi nó, nó quay lại nhìn cậu với ánh mắt cún con.

    “Cậu mua cho tớ đi.”

    “Sao tao phải mua cho mày? Con nhà giàu mà phải đi xin ăn cái thằng nghèo kiết như tao à?”

    “Nhưng hôm nay tớ quên ví.”

    “Vậy quên ăn luôn đi.”

    Bảo An định lấy chuyện cũ uy hiếp, nhưng rồi nó nghĩ ra cách khác. Nó cúi gằm mặt xuống, nói giọng tủi tủi:

    “Cho bốn điểm A,B,C,D lần lượt thẳng hàng. Nhà tớ là điểm A, trường tớ là điểm B, trường cậu là điểm C, nhà cậu là điểm D. Tớ sẵn sàng hy sinh tiền điện, bỏ công bỏ sức, đi ngược cả đoạn đường dài đến đón cậu mà giờ đến mấy cốc sữa chua cậu cũng không mua cho tớ được à?”

    “Ai bắt mày đến? Biến về đi.”

    Định nói mấy câu phũ phàng nhưng nhìn thấy con dở kia đang rơm rớm nước mắt, cậu lại dịu giọng xuống:

    “Rồi rồi, ngồi xuống. Mệt!”

    Bảo An hí hửng ngồi xuống, ăn lấy ăn để. Hoài Phong ngồi cạnh đó bất chợt phì cười.

    Lại một hôm khác, Hoài Phong vừa ra khỏi cổng trường thì thấy Bảo An đứng ở bên đường, không thấy xe. Hoài Phong tiến lại, chưa kịp hỏi, thì nàng ta đã òa lên khóc.

    “Lúc sáng đi học tớ bị tông xe, giờ cái xe đang ở hàng sửa xe rồi.”

    “Mày có bị thương ở đâu không? Rồi mày đi bộ đến đây à? Xe hỏng rồi thì đi về đi, đến đây làm gì nữa?”

    Hoài Phong tuôn ra cả một tràng. Dù cậu quát rất to, nhưng giọng điệu lại có chút lo lắng. Thế mà con ngốc kia còn hồn nhiên trả lời:

    “Tớ muốn đi gặp cậu mà. Vui chứ? Tớ đi xe ôm đến đây, có điên đâu mà đi bộ.”

    Lời nói vừa thốt ra, Hoài Phong đùng đùng tức giận, gạt người Bảo An sang một bên, cắm đầu cắm cổ đi về phía trước. Đi được một đoạn xa, ngoảnh đầu lại, thấy cái dáng người lùn lùn kia vẫn đứng yên vị chỗ cũ, gương mặt mếu máo nhìn cậu. Hoài Phong lại cắm cổ cắm đầu đi ngược lại.

    “Sao?”

    “Chân tớ đau, không đi được. Cậu cõng tớ về được không?”

    Hoài Phong cúi xuống nhìn cái chân đang bị băng của Bảo An, trong lòng có chút xót. Nhưng mà bảo cậu cõng nó á? Đừng hòng.

    “Gọi xe mà về. Tao có rảnh đâu mà cõng mày về? Nhà mày gần lắm đấy? Tự đến được thì cũng tự về được.”

    “Vậy cậu về đi. Tớ ở đây đến khi nào chân hết đau thì tớ sẽ tự về.”

    Con dở kia đang dọa cậu đấy à? Được thôi, thích thì cứ đứng đấy đi, cậu không quan tâm. Hoài Phong “hừ” một tiếng thì bỏ đi. Thế nào mà đi được một đoạn lại quay lại, cúi người xuống nói:

    “Lên đi.”

    Bảo An đang cúi gằm mặt xuống, ngẩng lên đã thấy cái lưng Hoài Phong thù lù trước mặt, lòng sung sướng vô cùng. Hai tay ôm chầm lấy cổ Hoài Phong, lấy hết sức bình sinh nhảy một phát lên lưng cậu. Hoài Phong hơi loạng choạng, quát:

    “Chân đau mà nhảy khỏe gớm?”

    “À thì… á… á… đau muốn chết.”

    Bảo An kêu gào thảm thiết. Hoài Phong thở dài một cái, rồi bắt đầu “làm phước” cho Bảo An quá giang.

    Bảo An tì cằm lên bờ vai rộng của Hoài Phong, nhắm mắt tận hưởng cảm giác hạnh phúc. Bờ vai rộng, tấm lưng vững chắc của Hoài Phong khiến cho Bảo An cảm thấy an toàn và bình yên, giống như lúc nó ôm món quà cuối cùng mà bố nó tặng. Bảo An cứ cười khì khì, thỉnh thoảng hát mấy câu. Hoài Phong mặt nhễ nhại mồ hôi, đã bị hành xác, lại bị tra tấn lỗ tai. Bực mình quá, cậu gắt:

    “Im hộ cái.”

    “Tớ xin lỗi. Cậu mệt lắm không?”

    “Mệt.”

    Bảo An lúc này mới để ý gương mặt đầm đìa mồ hôi của Hoài Phong. Hà Nội những ngày tháng năm thì nóng và oi bức vô cùng, lại phải cõng thêm con heo 40 kilogam và hai cái cặp sách, thì quả là hành hình. Nghĩ cũng tội. Nhận ra trò đùa có vẻ hơi quá, Bảo An xuống giọng:

    “Vậy để tớ xuống đi.”

    “Thôi ngồi im đi. Mà đến đoạn kia thì đi như thế nào nữa?”

    Bảo An từ đó im bặt, thỉnh thoảng mới lên tiếng chỉ đường cho Hoài Phong. Sau hơn bốn mươi lăm phút đi bộ, cuối cùng Hoài Phong cũng “hộ tống” Bảo An về nhà an toàn. Bảo An cảm ơn cậu, rồi lấy chìa khóa mở cổng vào nhà. Hoài Phong nhìn ngồi nhà hai tầng to đùng màu trắng với thiết kế theo phong cách châu Âu, lại nhìn cái dáng người nhỏ nhỏ đang tra chìa vào ổ khóa.

    “Mày ở nhà một mình à?”

    “Ừ. Mẹ tớ tối mới về cơ.”

    “Trưa mày ăn gì? Tự nấu à?”

    “Tớ có biết nấu nướng quái gì đâu. Bình thường trưa tớ toàn lang thang ngoài đường, thấy quán nào hay hay thì vào ăn thôi. Hoặc có hôm thì đến nhà ông bà. Nhưng mà trưa nay thì chắc…”

    Bảo An ngước lên nhìn Hoài Phong với ánh mắt thăm dò. Hoài Phong cũng nhìn lại nó.

    “Nhìn gì mà nhìn?”

    “Cậu có thể đi mua đồ ăn về cho tớ không?” Nó trưng ra cái khuôn mặt đáng thương, nói với cái giọng tội nghiệp nhất có thể.

    Hoài Phong suy nghĩ một lúc, nhưng rồi cũng đồng ý. Một lúc sau cậu quay về, bước qua cánh cổng trắng, cậu nhận ra vườn nhà Bảo An rất rộng với thảm cỏ xanh mướt bao phủ quanh tòa nhà. Bảo An đang ngồi ở bộ bàn ghế gỗ phía bên trái ngôi nhà, thấy cậu thì tíu tít gọi. Hoài Phong tiến lại gần, đặt lên bàn mấy cái túi. Bảo An háo hức mở ra, nó reo lên:

    “Oa, cậu mua nhiều đồ thế?”

    “Ừ. Ăn đi. Tao về đây.”

    “Cậu không ở lại ăn cùng tớ à? Nhiều đồ thế làm sao tớ ăn hết? Bỏ đi thì phí lắm. Với lại… với lại… ăn một mình cũng chán lắm.”

    Hoài Phong nghe xong, nghĩ lại cũng thấy hợp lý. Cậu bỏ cả đống tiền ra để mua chỗ này, chẳng lẽ lại không ăn. Hơn nữa nhìn cái mặt nó cũng tội. Cậu ngồi xuống, tự nhiên rút một cái bánh mỳ que ra, vừa ăn vừa nói:

    “Ăn đi. Nhìn gì nữa?”

    Bảo An thấy Hoài Phong ngồi xuống ăn, trong lòng vui sướng muốn chết, cười không thấy Tổ quốc.

    Ngồi ăn ở ngoài vườn, gió thổi hiu hiu, mát rượi cả người, Hoài Phong lại nhớ tới cái võng mắc ở vườn nhà mình, nằm ở đó cũng mát lắm. Trong vườn, bà nội cậu trồng rất nhiều loại cây, nhưng toàn cây rau với cây ăn quả. Bà bảo làm thế để tiết kiệm tiền đi chợ. Vườn nhà Bảo An cũng có nhiều cây, nhưng lại toàn cây cảnh quý, đắt tiền. Ở nhà cậu, vườn không chỉ là nơi trồng cây mà còn là cái bãi rác, ở một góc vườn chất đầy những mảnh gỗ gãy, bàn ghế cũ, tủ cũ,… Còn vườn nhà Bảo An thì thơ mộng hơn, có thảm cỏ xanh, có hòn non bộ, có cả cái xích đu trắng xinh xinh. Hoài Phong bật cười với có so sánh khập khiễng của mình. So sánh cái vườn “nông dân” với khu vườn “thành phố”.

    Ăn xong, Hoài Phong ngỏ ý muốn giúp Bảo An đi lên phòng, nhưng nó nhất quyết từ chối với lý do con gái phải biết giữ mình, giữ gìn thanh danh. Buổi trưa, nhà không có ai, nếu nó cho cậu vào nhà, nhỡ có ai nhìn thấy thì thật là mất hình tượng “thục nữ” của nó quá.

    Bóng Hoài Phong vừa khuất, Bảo An vội chạy tót vào nhà, leo lên giường, cởi bỏ lớp băng trắng cuốn quanh chân. Nó ôm bụng cười ngặt nghẽo! Ôm lấy con gấu bông, nó thủ thỉ:

    “Với kinh nghiệm của một người đàn ông, bố nói xem, bạn ý quan tâm tới con như vậy, có phải là bạn ý đã có tí thích rồi không? Khì khì, mà bố thấy con diễn giỏi chứ? Hay là con thi vào Đại học Sân khấu Điện ảnh nhỉ? Hê hê…”

    Nó cứ thao thao bất tuyệt nói chuyện với “bố”, rồi lăn ra ngủ lúc nào không hay.

    ***

    Ngoại truyện: Bảo An, xe buýt và… gã “chồng hờ”

    Xe hỏng! Cô sinh viên Bảo An không còn lựa chọn nào khác là phải đi xe buýt đến trường. Mấy ngày gần đây, báo chí đưa tin rầm rộ về những vụ dàn cảnh nhận làm người thân, trấn lột trên xe buýt khiến Bảo An không khỏi hoang mang.

    Để đề phòng mình bị rơi vào tầm ngắm, có nguy cơ trở thành “vợ” của mấy anh, mấy chú, mấy bác, mấy ông lừa đảo, Bảo An phải ngụy trang hết sức cẩn thận. Nó mặc áo chống nắng, đội mũ trùm kín đầu, đeo cả khẩu trang nữa. Nhìn nó lúc này trông… rất khả nghi. Giống hệt mấy tên móc túi.

    Khi Bảo An đến điểm dừng xe buýt, chỉ có một bạn nam đang ngồi trên hàng ghế đợi. Cậu ta mặc bộ đồng phục thể dục của ngôi trường đại học mà Bảo An đang học, sau lưng là chiếc balo xẹp lép, mũ lưỡi trai kết hợp với cái khẩu trang che hết khuôn mặt. Cậu con trai cúi gằm mặt xuống, có lẽ đang ngủ. Nhìn không có vẻ gì là lừa đảo cả. Bảo An yên tâm ngồi xuống bên cạnh. Cùng lúc ấy, có một gã đàn ông đi tới. Hắn ta tầm hai bảy, hai tám tuổi, dáng người que củi, làn da đen kết hợp bộ đồ đen từ chân lên đến đầu, nhìn không thời trang chút nào! Hắn ta không làm gì cả, không lân la hỏi chuyện, chỉ đứng đợi xe thôi.

    Xe buýt đến, Bảo An lên xe, hai người kia cũng lên cùng. Trên xe chỉ còn hai ghế trống. Một chiếc đơn và một chiếc ở hàng ghế cuối cùng của xe. Cậu bạn cùng trường Bảo An đi thẳng xuống cuối xe. Bảo An sau khi mua vé xong, cũng ngồi xuống chiếc ghế còn lại. Gã đàn ông kia thì đứng cạnh ghế của Bảo An.

    Quả thật người tính không bằng trời tính, Bảo An bất thình lình hắt xì ba cái liên tiếp, nước bọt văng đầy chiếc khẩu trang đang đeo. Thật là kinh khủng! Không chịu được ẩm ướt, Bảo An đành cởi nó ra. Trong lòng không khỏi bất an, run sợ. Và sự lo lắng của Bảo An cuối cùng cũng được “đền đáp”. Gã đàn ông vừa lúc ấy cũng ngồi xổm xuống, bắt chuyện nho nhỏ với Bảo An:

    “Hi, em đáng yêu quá. Cho anh làm quen nhé!”

    Hic hic, có biến rồi. Hắn ta đang chuẩn bị dàn cảnh ư?

    Bảo An không nói gì, chỉ cười mỉm.

    “Em tên là gì? Nhà ở đâu?”

    Á à, bà biết rồi nhé, kịch bản này bà thuộc lòng luôn rồi.

    Bảo An vẫn không nói gì, lại tiếp tục cười mỉm.

    “Kiêu thế! Vậy cho anh biết tuổi được không?”

    Tất nhiên là không rồi, biết để mày vu cho là vợ mày à?

    Bảo An vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm thay cho câu trả lời.

    Hỏi mấy câu nữa mà Bảo Anh vẫn kiêu không trả lời.

    Cuối cùng, hắn ta quát um lên, gây sự chú ý của cả xe, đúng như Bảo An dự đoán.

    “Con lăng loạt này nhé, bây giờ mày có tình nhân bên ngoài nên không coi lời tao nói ra gì đúng không? Đồ vợ hư hỏng.”

    Biết ngay mà, nhưng Bảo An đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nên là…

    “Are you talking to me?”

    Nó ngước đôi mắt không thể ngơ ngác hơn lên nhìn vào gã “chồng” trước mặt.

    Mặt hắn thoáng chút ngạc nhiên, những vẫn tiếp tục “diễn”.

    “Á à, cả nhà tao tích góp tiền cho mày đi xuất khẩu lao động, để bây giờ mày nói chuyện với tao thế này à? Hả?”

    Công nhận hắn diễn chuyên nghiệp thật, Bảo An dù lúc trước đã chuẩn bị rất kỹ càng, bây giờ vẫn không tránh khỏi mất bình tĩnh. Nói vói giọng run run:

    “I am… sorry, but I can’t speak Vietnamese. And… I don’t… understand what… what you are talking about. Can you speak English? Or… Korean? I am from Korea.”

    “Mày… mày…”

    Gã “chồng” miệng mấp máy không nói thành lời.

    “This is the first time I have come to Vietnam. I just have come here for two days. I don’t have any friend and relative in this country. I think you get wrong person.”

    Bảo An vẫn tiếp tục nói một tràng tiếng Anh đã được chuẩn bị sẵn. Gương mặt dù không cố cũng lộ rõ sự hoảng sợ. Như thế càng tốt, càng thật!

    Mặt gã “chồng” vẫn nghệt ra.

    Cả xe lúc này cũng chú ý quan sát gương mặt của nó. Nhìn cũng khá… “Hàn Quốc”. Chuyện, hôm nay trước khi đi học, nó đã phải nhờ chị hàng xóm trang điểm để “Hàn Quốc hóa” ngoại hình mà.

    Trên xe bắt đầu có tiếng xì xào.

    “Bạn ý nói bạn ý là người Hàn Quốc.” Một bạn nam “phiên dịch” cho cả xe.

    “Nhìn cũng giống giống. Hình như là người Hàn thật, mày nhỉ? Nhìn phong cách giống mấy cô diễn viên ý.” Một bạn nữ đam mê điện ảnh Hàn Quốc lên tiếng. Cô bạn bên cạnh gật gù tán thành.

    Rồi một nam thanh niên đứng lên, bảo vệ cô gái người Hàn, cũng như giữ gìn hình ảnh đẹp về đất nước trong mắt bạn bè quốc tế. Nam thanh niên ưỡn ngực nói:

    “Cô ý nói anh nhầm người rồi. Tôi đề nghị anh giữ trật tự và cư xử văn minh.”

    “Đúng rồi. Xấu như anh mà đòi có vợ xinh như kia được.” Một người khác xen vào, nói giọng khinh bỉ. Nói xong, không quên tặng cho gã đàn ông một cái nguýt thật kêu.

    “Thôi, ông xuống xe hộ cái. Ồn ào quá.” Bác lái xe lúc này đã vào cuộc.

    Khi ấy xe cũng vừa tới điểm đỗ, gã đàn ông cũng luống cuống, vội vã xuống xe.

    “Chắc là lừa đảo đấy mà.”

    “Bọn này bây giờ ghê thật.”

    “…”

    Mọi người vẫn bàn tán không ngớt.

    Xe tiếp tục lăn bánh. Bảo An cám ơn tất cả mọi người trên xe rồi ngồi phịch xuống ghế, thở phào. Thật là hú hồn. Khi nãy nó hoảng quá, nói cứ ấp úng, lộn xộn hết cả thảy. Chả biết có đúng ngữ pháp không nữa. Nhưng thôi, mọi người đều tin và nó đã thoát nạn là tốt rồi. Mà công nhận, nó diễn cũng giỏi thật! Chắc chuẩn bị lấn xân vào showbiz quá!

    Đi thêm mấy điểm nữa thì đến trường Bảo An. Nó cúi đầu cảm ơn và tạm biệt mọi người rồi mới xuống xe, bạn nam cùng trường lúc nãy cũng xuống theo. Vừa xuống xe, cậu ta kéo vai Bảo An lại, hỏi thăm:

    “Tiểu thư Lương Bảo An không sao chứ?”

    Bảo An vẫn ngơ ngác, chưa xác định được vật thể đang đứng trước mặt mình.

    Cậu ý cởi mũ, tháo cả khẩu trang ra, rồi cười tươi, lộ ra cái răng khểnh.

    “Ô, Tuệ Minh? Sao hôm nay anh cũng đi xe buýt à?”

    “Ừ. Anh biết xe em hỏng, nên cố ý đi cùng để bảo vệ mà.”

    “Vậy mà lúc nãy anh chẳng giúp em.”

    Bảo An xì mặt tỏ vẻ giận dỗi kết hợp chán nản.

    “Anh đang định ra tay bảo vệ thì em đã tự vệ rồi. Thấy không có gì nguy hiểm nên anh để em tự lập luôn” Tuệ Minh phân bua.

    “Hì. Mà anh thấy em giỏi không?” Bảo An cười tít mắt.

    “Ừ, nghĩ được cách hay đấy.” Tuệ Minh tay ra dấu hiệu “like” khen ngợi Bảo An.

    “Là Hoài Phong bày cho em đấy.”

    Bảo An luôn thế. Nó luôn sáng mắt và hãnh diện khi nhắc tới Hoài Phong. Và điều đó khiến cho Tuệ Minh cảm thấy khó chịu. Lần này cũng vậy. Nụ cười trên môi anh lập tức tắt ngỏm.

    “Khá khen cho Hoài Phong. Dù ở xa mà cậu ta vẫn bảo vệ được em, xem ra anh không có cơ hội làm điều đó rồi.”

    “…”

    “Còn đang định nếu có dịp bảo vệ em khỏi những chuyện như lúc nãy, thì sẽ bắt em phải…”

    “Anh Tuệ Minh, cho dù hôm nay anh có cứu em một mạng, thì em cũng không bao giờ đáp lại tình cảm của anh đâu.”

    Bảo An phũ phàng cắt ngang.

    “Có nhất thiết phải phũ thế không An?” Tuệ Minh cười khổ.

    “Nhất thiết. Vì anh luôn cố tình không hiểu.” Đôi mắt Bảo An hiện rõ sự cương quyết và dứt khoát, nó trả lời.

    “Hiểu gì? Anh chỉ định xin em một bữa ăn tối thôi mà.”

    “Hể?!”

    Nhìn thấy cái mặt thộn thộn của Bảo An, Tuệ Minh ngửa mặt cười ha hả.

    Anh cười mà trong lòng thấy… đau.

    ——————

    Dạo này đọc mấy tin về mấy vụ dàn cảnh lừa đảo trên xe buýt sợ dã man :)) đang định bỏ học thì thằng bạn nghĩ ra cách này, thấy hay hay mà còn gợi cảm hứng cho truyện nữa chứ :))
     
  6. 52
    131
    33
    Huỳnh Duyên

    Huỳnh Duyên Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    15/7/18
    CHƯƠNG 5

    Mời đọc
    Quán Gỗ, năm giờ chiều.

    Tại một bàn nhỏ ở trong góc, diễn viên triển vọng Bảo An đang ngồi trả lời phỏng vấn với hai phóng viên nghiệp dư Trúc Linh và Bảo Kỳ.

    Bảo Kỳ hắng giọng một cái, rồi lấy quyển tạp chí gần đó, cuốn tròn lại, đưa lên trước mặt Bảo An, hỏi:

    “Chào cô An, cô có thể kể lại toàn bộ ‘kịch bản’ cho tôi cũng như khán giả nghe được không ạ?”

    “Ở cuối ‘kịch bản’, nam chính có đồng ý cõng nữ chính, và nữ chính đã gặp những khó khăn gì để thuyết phục nam chính cõng mình, xin chị hãy cho biết ạ?”

    Trúc Linh không giấu nổi sự tò mò, đưa cốc trà sữa đang uống dở lên trước mặt Bảo An, phỏng vấn.

    “Khán giả” – không ai khác – chính là Lệ Băng vẫn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, miệng liên tục hỏi:

    “Gì vậy?”

    Bảo An tiện mồm, hút một hơi trà sữa thật dài, rồi dõng dạc trả lời từng câu hỏi. Nghe xong, “khán giả” chỉ thẳng mặt “diễn viên” hét lên một cách quá khích:


    “Mày hết trò rồi à? Giữa trưa nắng lại bắt Phong cõng mày? Thật không thể tin nổi là cậu ta có thể đồng ý.”

    Thật là kỳ lạ! Từ trước tới giờ, Lệ Băng vốn là người điềm tĩnh, ít nói và khá lạnh lùng. Trước mọi vấn đề, dù có “shock” đến đâu, Lệ Băng vẫn luôn là người giữ được bình tĩnh nhất trong bốn đứa. Hành động quá khích như thế này, An, Linh, Kỳ lần đầu được chứng kiến. Và vì là lần đầu nên đứa nào cũng “choáng”, nhất thời chưa biết làm gì, ngoài việc trố mắt ra nhìn.

    Nhận thấy có phần hơi quá khích, Lệ Băng xuống giọng giải thích:

    “Ý tao là… sắp thi học kỳ II rồi, mày tập trung học đi, đừng phí thời gian vào mấy việc này nữa.”

    “Ờ ờ… tao biết rồi.”

    Bảo An và Trúc Linh vẫn chưa hết shock. Duy chỉ có Bảo Kỳ là đã “hồi phục”, cậu nói giọng nửa thật nửa đùa:

    “Liên quan? Hay là bà thích Phong?”

    Lời nói thốt ra, mặt Bảo An hoảng loạn, hoang mang thấy rõ.

    Bảo Kỳ vẫn nhìn thẳng vào mắt Lệ Băng.

    Lệ Băng không trốn tránh cái nhìn của cậu, trả lời rất rõ ràng và dứt khoát:

    “Không có.”

    Bảo An thở phào nhẹ nhõm. Cậu em họ của nó thì thở hắt ra, nói:

    ” Chán. Cứ tưởng sắp được xem phim tình cảm tay ba rồi cơ.”

    Quả thật, “cái mồm làm hại cái thân”, Bảo Kỳ vừa dứt lời, lập tức bị đánh hội đồng. Sau vài phút nín lặng vì căng thẳng, góc bàn ấy lại ồn ào như ban đầu.

    —————–

    Trường Trung học Phổ thông Bình Minh, giờ ra chơi.

    Lệ Băng đi thẳng từ chỗ mình ngồi xuống chiếc bàn cuối lớp – nơi có cậu học sinh đang gục mặt xuống bàn ngủ. Cô cất tiếng gọi:

    “Hoài Phong. Lê Hoài Phong.”

    Cậu ta vẫn say giấc nồng, Lệ Băng đành phải “đụng chạm thân thể”, lấy tay lay lay người Hoài Phong. Hoài Phong từ từ ngẩng đầu dậy, cái mặt nhăn nhó vì bị đánh thức, nói giọng ngái ngủ.

    “Có chuyện gì?”

    “Hôm qua ông cõng Bảo An?”

    Ôi, cái đồ phiền phức này! Gọi cậu dậy chỉ để hỏi cái câu này thôi sao? Thật là quá đáng! Lệ Băng có biết tối qua Hoài Phong bận đến mức nào không? Cả buổi tối phải đi lượn lờ cùng đám bạn, đến khuya mới về, đã vậy còn bận “cầy game” tới tận sáng. Nguyên cả đêm không chợp mắt tí nào, vậy mà giờ bị dựng dậy chỉ vì một câu hỏi vớ vẩn.

    “Ừ. Sao?”

    “Tại sao ông phải làm thế? Lưng của ông…”

    “Lưng của tao, tao muốn cõng ai thì kệ tao. Nhiều chuyện.”

    Nói đoạn, Hoài Phong gạt cô lớp trưởng sang một bên, đi thẳng ra khỏi lớp. Hoài Phong đáng chết! Lệ Băng đã lo lắng cho cái lưng của cậu biết nhường nào, cậu liệu có hiểu? Chẳng phải vừa mới hôm kia, cậu bị bọn thằng Tú lớp bên dùng gậy đánh lén vào lưng sao. Lực đánh mạnh, lưng cậu bị bầm tím cả một khoảng rộng. Cả sáng hôm qua vẫn đau, còn phải xuống phòng y tế xin thuốc giảm đau và băng dán nữa. Bảo An vô tư với cậu, cậu lại lo lắng cho nó. Cô quan tâm tới cậu, cậu lại hững hờ, dửng dưng. Lệ Băng không phục, trong lòng có chút khó chịu!

    Hoài Phong từ khi ra khỏi lớp thì có ý trốn học luôn, cơ mà lại để quên cặp ở lớp nên tiết cuối đành quay lại. Hoài Phong trong lòng cũng có chút muốn gặp Bảo An. Lệ Băng thấy cậu quay lại, thì cứ chốc chốc lại ngó xuống dưới, nhưng lần nào quay người lại cũng đập vào mắt cảnh cậu đang… ngủ.

    Tính đến hôm nay là tròn hai tuần Bảo An ngày ngày đến “hộ tống” cậu về. Hoài Phong cũng đã dần quen với cái tiếng lanh lảnh của Bảo An. Trong mắt cậu, Bảo An là một cô bé lạc quan yêu đời, cái miệng nói cười không ngớt. Cậu thực sự không nghĩ sẽ có ngày Bảo An như hôm nay, như lúc này đây. Lặng lẽ đi bên cậu, lúc lúc lại thở dài thườn thượt. Đi trên đoạn đường đông đúc xe cộ, ồn ào đủ các loại âm thanh mà cậu thấy không khí ngột ngạt quá. Hoài Phong lên tiếng:

    “Hôm nay nhìn chán đời thế?”

    “Hoài Phong, cậu có bạn gái chưa?” Bảo An ngước đôi mắt trong veo, không ngần ngại hỏi thẳng Hoài Phong.

    “Sao? Mày sợ bị đánh ghen à?” Hoài Phong bật cười.

    “Tớ chẳng sợ ai cả. Nói đi, có rồi hay chưa?”

    “Chưa.”

    Bảo An reo lên sung sướng. Nào ngờ…

    “Sao mày không hỏi xem tao có bạn trai chưa đi?”

    “Hả?”

    Nụ cười toe trên môi Bảo An bị Hoài Phong dội cho gáo nước lạnh, liền tắt ngúm.

    “Mày cứ cắm đầu cắm cổ cưa cẩm tao mà không điều tra xem liệu tao có phải là con trai thật không à?”

    Gương mặt Bảo An từ ngạc nhiên chuyển sang hoang mang rồi lo sợ. Và bây giờ thì nó òa khóc giữa đường. Khóc một cách ngon lành.

    “Hu hu, không biết đâu. Cậu nhất định phải là con trai thật. Tớ lỡ yêu cậu mất rồi…”

    Trông kìa, trông kìa! Con gái gì mà không biết ngại. Ai đời lại thổ lộ tình cảm một cách thẳng tưng và công khai thế chứ. Không được ai yêu đã khổ, bị yêu như thế này còn cực gấp trăm ngàn lần. Nó cứ khóc tu tu, Hoài Phong thành ra biến thành tội đồ trong mắt người đi đường. Chân tay cậu cứ luống cuống, ấp a ấp úng dỗ dành:

    “Ê… này, nín. Mày có nín không?”

    “Cậu sẽ mãi mãi không thuộc về tớ, tớ đau lòng muốn chết đi được…”

    “Tao đùa thôi, tao là con trai mà. Nín chưa?”

    Bảo An khóc cười thất thường, nghe xong câu này của Hoài Phong, lập tức lại toe toét rạng ngời như ông Mặt Trời. Thời tiết cũng phải ngả mũ chào thua!

    Trước khi vào nhà, Hoài Phong hỏi:

    “Tóm lại là hôm nay có chuyện gì mà nhìn mày như cái bánh đa nhúng nước thế?”

    “Tự dưng thích buồn thì tớ buồn thôi.”

    Đáp lại sự quan tâm của Hoài Phong, Bảo An dửng dưng một cách khiến người khác phát cáu lên được. Cậu lừ mắt một cái rồi đi thẳng vào nhà.

    Bảo An ra đến đầu ngõ thì Hoài Phong hớt hả đuổi theo, giữ tay lái của Bảo An. Cậu vừa thở dốc vừa nói:

    “Quên mất, chân mày sao rồi?”

    “Tớ hết đau rồi. Cậu quan tâm tớ thế này làm tớ sung sướng muốn chết.” Bảo An cười típ cả mắt, gương mặt lộ rõ vẻ hạnh phúc.

    “Đừng nghĩ là tao quan tâm. Chỉ là thấy có trách nhiệm vì dù sao mày cũng đến ‘đón’ tao thôi.”

    Hoài Phong thật là biết cách làm người khác tụt hứng quá mà! Bảo An xị mặt ra, buông lời từ biệt:

    “Tớ về đây.”

    Cái mặt Bảo An lúc giận dỗi luôn là liều thuốc kích thích Hoài Phong cười. Và cái tính tếu táo tưởng như chìm nghỉm bên trong con người lạnh lùng, lầm lì bỗng dưng trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu hét với theo cái bóng đang lao ra khỏi ngõ:

    “Về nhà thì nhắn tin cho tao biết nhá.”

    “Đừng có mơ.”

    Bảo An cũng la toáng lên. Khổ thân chú cún đang ngủ ngon lành dưới gốc cây, bàng hoàng tỉnh giấc.

    Bình thường cười nhiều quá, đến lúc suy tư buồn phiền chẳng ai tin. Đó chính là thảm cảnh của Bảo An lúc này đây. Dù bên ngoài tưng tửng nhưng thực chất trong thâm tâm nó ngổn ngang những lo sợ. Nó lo sợ một ngày Lệ Băng sẽ nói rằng cô yêu Hoài Phong. Lúc đó biết phải làm sao đây?! Lệ Băng là bạn thân của nó, nó không thể mất tình bạn này được. Còn Hoài Phong, ai cũng nghĩ rằng, Bảo An thích Hoài Phong đơn giản chỉ vì cậu khác biệt so với những tên con trai mà nó đã gặp trước đó. Rằng thì là vì vẻ lạnh lùng, thái độ hờ hững và cái tính bất cần của Hoài Phong thu hút Bảo An. Họ nghĩ Bảo An chỉ là nhất thời rung động. Nhưng tự bản thân Bảo An hiểu rằng, cái “mầm tình” trong tim nó mỗi ngày mỗi lớn lên.

    “Bố ơi, con phải làm sao đây?” Bảo An gục mặt vào con gấu bông trắng, từ khóe mắt trào ra một giọt nước.
    —————-
    Cho xin ít comment coi! :3
     
  7. 52
    131
    33
    Huỳnh Duyên

    Huỳnh Duyên Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    15/7/18
    CHƯƠNG 6

    Mời đọc
    Chương 6

    Kỳ thi học kỳ II vừa kết thúc, chỉ hơn một tuần nữa là tới lễ Bế giảng. Mọi tiết học đều được thay thế bằng giờ tự quản. Học sinh đến lớp bây giờ là để ăn, để chơi, để bày trò quậy phá, thành ra ai nấy đều hăm hở đến trường, khác hẳn những ngày trước đó.

    Chơi mãi cũng chán! Không gian lớp học nhỏ bé không đủ để hai chị em họ Lương tung hoành. Vả lại, Trúc Linh hôm nay nghỉ học. Bảo Kỳ không có ai để trêu ghẹo, Bảo An cũng chẳng biết thủ thì cùng ai. Trong hoàn cảnh này, bùng học có lẽ là một ý tưởng không tồi.

    Đối với những học sinh muốn trốn học thì khoảng sân sau nhà gửi xe quả là một địa điểm lý tưởng để thực hiện ý đồ đó. Đứng trước bức tường cao chót vót, Bảo An cúi xuống nhìn đôi chân ngắn củn của mình, khóe miệng khẽ giật giật. Bảo Kỳ thấu được nỗi khổ của cô chị họ, bèn an ủi theo một phong cách rất riêng.

    “Chị Bảo An, nhìn này.”

    Nói đoạn, cậu lùi về phía sau lấy đà và… nhảy. Bảo An chớp mắt một cái đã thấy Bảo Kỳ ngồi vắt vẻo trên bức tường. Lại chớp mắt cái nữa đã không thấy cậu ta đâu, chỉ nghe tiếng gọi từ phía bên kia vách.

    “Nếu chị không nhảy qua được thì mau đi bằng cái cổng ở phía dưới chân chị.”

    Bảo An lúc này mới chú ý tới cái “cổng” mà Bảo Kỳ nói. Đó chính xác là một cái lỗ khá to, đủ để một người có thể chui qua, bên trên còn có dòng chữ “Cổng dành cho những kẻ chân ngắn”. Cái “cổng” này là tâm huyết của mấy anh chị khóa trên, sau nhiều lần hội nghị bàn tròn bàn vuông, cuối cùng quyết định xây ra cái lối đi ấy. Bảo An nhìn cái “cổng” gương mặt méo mó trông đến tội, trong đầu không ngừng oán trách bản thân lúc trước đã không chăm chỉ uống sữa. Tiếng Bảo Kỳ bên ngoài vẫn giục, Bảo An không còn cách nào khác, đành lúi cúi chui qua. Ra được bên ngoài rồi, miệng nó vẫn tiếp tục lẩm bẩm:

    “Thật là mắc nhục quá đi à!”


    “Nghe nói ăn lẩu kem là rửa được nhục đấy, muốn thử chứ?”

    “Có có có.” Nghe đến món khoái khẩu, Bảo An mắt sáng trưng, gật đầu như bổ củi.

    “Vậy đi, em mới biết một quán hay cực!”

    Hai chị em tung tăng tung tẩy đi trên đường, đến một đoạn vắng vẻ thì được chứng kiến một cảnh rất là hay mắt. Một tên con trai béo ú, bên cạnh là đứa con gái với dáng người cò hương, cả hai mặc đồng phục trường Trung học Phổ thông Triệu Kim – ngôi trường dành cho những cậu ấm cô chiêu với cái đầu rỗng tuếch – và đang ra sức bắt nạt cặp đôi trước mặt. Tên con trai lên tiếng đầy hách dịch:

    “Bạn gái mày xinh đấy. Tao thích. Từ bây giờ nó là của tao. Rõ chưa?”

    “Cậu nhìn cũng được đấy. Nhường con bé kia cho anh trai tớ, rồi tớ sẽ cho cậu làm bạn trai tớ.” Đứa con gái bên cạnh lên tiếng.

    “Tha cho chúng tôi, làm ơn tha cho chúng tôi…” Cặp đôi kia khóc lóc van xin.

    Ồ, thì ra là hai anh em nhà kia có sở thích kỳ cục. Họ thích cướp người yêu của người khác?! Bảo Kỳ thấy nhức mắt, bèn ném hòn sỏi nhỏ thẳng vào cái mặt ngấn mỡ của cậu kia. Hắn ôm mặt, gầm lên tức tối:

    “Ai? Ai to gan dám chọi đá vào mặt tao?”

    “Là tao đấy.”

    Bảo Kỳ từ đằng xa đi tới, nhếch môi cười thách thức. Bảo An đi phía sau gương mặt vênh váo không kém.

    “Hai người là ai?”

    “Nếu các ngươi thành tâm muốn biết. Thì chúng tôi xin sẵn lòng trả lời. Để đề phòng thế giới bị phá hoại, để bảo vệ nền hòa bình thế giới. Chúng tôi, đại diện cho những nhân vật phản diện, đầy khả ái và ngây ngất lòng người. Lương Bảo Kỳ, Lương Bảo An. Chúng tôi là đội hỏa tiễn bảo vệ dải ngân hà. Một tương lai tươi sáng đang chờ đợi chúng tôi. Chuyện là thế đấy!”

    Hai chị em họ Lương vừa uốn uốn éo éo, vừa đọc cả tràng dài giới thiệu bản thân. Anh em nhà kia há hốc mồm, đứng như trời trồng. Cặp đôi xấu số nhân cơ hội, thì lẻn đi mất.

    “Mày có biết tao là ai không? Tao là Mạnh Mập.” Sau vài phút im lặng, tên béo cất tiếng, tự hỏi tự trả lời.

    “Còn tao là Hương Cò, em gái của anh ý.”

    Chà chà! Cái tên cũng hợp với chủ nhân của nó quá chứ!

    “Hôm nay hai đứa chúng mày tới số rồi.” Mạnh Mập đe dọa.

    “Để xem.” Bảo Kỳ đáp trả.

    Và thế là trận chiến bắt đầu. Tên béo chậm chạp “ăn no” một rổ những đạp, đấm, đá của Bảo Kỳ. Trong khi hai bạn nam hăng hái chiến đấu, hai bạn nữ cũng say sưa đấu “võ mồm”.

    “Bảo Kỳ đánh tan mỡ bụng của tên béo đó đi.”

    “Anh trai, cướp bạn nam đó về cho em.”

    “Đúng rồi, đánh vào bụng ý. Bảo Kỳ vô địch.”

    “Anh trai, cố lên đi. Em muốn có bạn nam đó.”

    “…”

    “Không đánh nữa, tao xin thua.”

    Mạnh Mập giơ tay xin hàng. Nắm đấm trên tay Bảo Kỳ khựng lại giữa không trung, rồi buông thõng xuống.

    “Vậy không đánh nữa. Tao cũng mỏi tay rồi.”

    Dứt lời, Bảo Kỳ lạnh lùng đứng dậy, bỏ đi. Bảo An trước khi đi còn lè lưỡi lêu lêu hai anh em nhà nọ. Nó không ngờ rằng, chính hai cái người với sở thích kỳ lạ ấy lại chính là một phần xúc tác, gắn kết mối quan hệ giữa nó và Hoài Phong!

    ——————–

    Bây giờ Bảo An, Bảo Kỳ đã yên vị trong quán.

    Bảo An bỏ một viên kem vào miệng, sung sướng nhắm mắt tận hưởng.

    “Thấy hết nhục chưa?” Bảo Kỳ miệng đầy những thỏi kem, lúng búng nói.

    “Úi xời, hết rồi. Thế này thì nhục thêm mấy lần nữa cũng được.”

    “Ngồi đây, em đi lấy thêm kem.”

    Bảo Kỳ ga lăng đứng dậy. Bảo An gật gù, ngồi chăm chỉ nhúng những thỏi kem đầy màu sắc vào nồi sô cô la nóng, thi thoảng lại reo lên mãn nguyện. Nó cứ ngồi trong phòng điều hòa mát lạnh, thả hồn vào thế giới đầy màu sắc và mùi vị ngọt ngào của những thỏi kem mà không biết rằng ở đâu đó đang có người nóng mặt chờ nó.

    ——————-

    Hoài Phong ngồi ở quán nước vỉa hè bên đường, mắt không ngừng hướng về phía cổng trường. Lạ thật! Mọi khi cậu ra tới cổng trường là đã thấy Bảo An túc trực bên chiếc xe đợi cậu. Hôm nay cậu ngồi đợi gần nửa tiếng mà vẫn không thấy bóng dáng nó đâu. Bảo An đi xe rất kém, nhỡ lại xảy ra chuyện gì… Hoài Phong mấy lần rút điện thoại ra định gọi cho Bảo An, nhưng lần nào cũng tiu nghỉu cất điện thoại vào. Cậu đâu có số của Bảo An! Bảo An đáng chết, dám cho cậu leo cây thế này. Thù này nhất định phải trả. Hoài Phong đứng dậy, ôm bụng tức đi về.

    “Hắt xì…”

    Bảo An khịt khịt mũi. Quái thật, đây là cái hắt xì thứ mấy chục của nó rồi. Không lẽ là do ăn nhiều kem quá?! Nghĩ vậy, Bảo An ợ một cái, rồi đứng dậy, kéo Bảo Kỳ đi ăn phở cho nóng người.

     
  8. 52
    131
    33
    Huỳnh Duyên

    Huỳnh Duyên Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    15/7/18
    CHƯƠNG 7

    Mời đọc
    Bảo An…”

    Bảo An ngồi trên ghế đá, nghe thấy tiếng gọi thì quay đầu lại. Thấy Hoài Phong đang hớt hải chạy đến, trên gương mặt lộ rõ vẻ lo âu, Bảo An mỉm cười lấy duyên, vẫy vẫy cái tay.

    “Em ở đây.”

    “Bảo An, em có sao không? Có đau ở đâu không? Trưa hôm qua tự dưng biến mất, anh sợ em gặp tai nạn.”

    Hoài Phong vừa chạy tới nơi liền vội vàng hỏi, mặc cho việc hô hấp đang gặp khó khăn vì chạy đường dài.

    “Em có sao đâu. Cũng không bị tai nạn gì hết. Chỉ là trưa qua em mải đi ăn với Bảo Kỳ nên quên đón anh thôi.”

    Đáp lại nỗi lo của Hoài Phong, Bảo An hồn nhiên trả lời, đoạn cuối còn khúc khích cười. Hoài Phong nghe xong bèn đùng đùng tức giận, đứng phắt dậy, tay chỉ thẳng mặt Bảo An mà nói lời đoạn tình.

    “Hừ, cô là vì đồ ăn mà quên tôi ư? Được, chúng ta từ nay xem như chấm dứt.”

    Đoạn cậu dứt khoát quay lưng, bước đi trong tiếng khóc nức nở của Bảo An.


    “Hoài Phong, em xin lỗi, em biết lỗi rồi, Hoài Phong…”

    “Hoài Phong ơi…”

    Từ lúc bước vào lớp, Bảo An chỉ im lặng gục mặt xuống bàn, ngồi ngủ ngoan ngoãn, giờ bất chợt hét lên thì không khỏi gây chú ý. Ba mươi mấy con người đang hò hét, nhảy nhót bèn dừng mọi hoạt động lại, hướng ánh nhìn về phía Bảo An. Cô bạn Trúc Linh đang ngồi tô son bên cạnh, giật mình cái thót, son môi nguệch cả ra ngoài, quay sang nói lời trách móc.

    “Bị ma nhập hả? Tự dưng hét lên cái gì vậy?”

    Bảo An mặt tái nhợt, mồ hôi chảy càng lúc càng nhiều, miểng lắp bắp mấy tiếng không thành câu.

    “Linh ơi… Phải làm sao đây? Tao phải làm sao đây?”

    Trúc Linh nghiêng đầu khó hiểu. Bảo An mếu máo kể lại sự tình trong tiếng khóc nấc. Trúc Linh nghe xong chỉ biết chẹp miệng ngao ngán!

    “An, đi chậm thôi.”

    Trúc Linh hét với theo bóng cái xe đang vun vút phóng đi. An mặc kệ tất thảy, Linh đứng đấy giậm chân bất lực. Bảo Kỳ đứng bên cạnh, lí nhí nói.

    “Thôi, về đi. Đói quá rồi đây này!”

    Hoài Phong vừa ra khỏi cổng trường đã thấy Bảo An đứng bên kia đường, cái mặt nhăn nhó ra điều tội lỗi. Cậu còn giận lắm, không thèm nhìn Bảo An lấy một cái, đi thẳng. Bị ăn một quả bơ to đùng, Bảo An vội vàng, luống cuống kéo tay Hoài Phong lại, rối rít nói.

    “Hoài Phong, hôm qua tớ quên mất không đón cậu. Để cậu phải chờ, tớ xin lỗi.”

    “Tao không rảnh để ngồi đợi mày.”

    “Cậu giận tớ lắm hả?”

    “Tao không có thói quen giận người dưng.”

    Người dưng ư? Ôi ôi, vậy là Hoài Phong giận thật rồi. Bảo An cứ nhăn mặt khổ sở, chẳng hay Hoài Phong đã cất bước đi tự lúc nào. Đến khi nhận ra, định phóng xe theo thì bị bàn tay ai đó giữ lại.

    “Ê, nhớ tao không?”

    Bảo An quay người lại theo cái giật mạnh khi nãy, trước mắt nó không phải là… Hương Cò sao? Bạn ý trợn mắt lên nhìn thật khiếp sợ. Đi cùng bạn ý hôm nay còn có ba bạn nữ nữa, nhìn bạn nào cũng đanh đá! Bảo An một phút giật mình, hoảng loạn. Không có Bảo Kỳ bên cạnh, nó chết chắc rồi, thôi thì đành sử dụng chiêu thức “nịnh nọt kế”.

    “Ơ, cậu là bạn nữ tên Hương, dáng người thon thon, đẹp đẹp đúng không?”

    “Tao đuổi theo mày từ trường Khắc Ân sang tận đây không phải để nghe mày nói ngọt vài câu. Hôm qua đánh võ mồm giỏi lắm cơ mà.”

    Kế hoạch thất bại hoàn toàn. Nịnh không được mà chạy cũng không xong, lại thấy Hoài Phong mới đi được một đoạn không xa, Bảo An lấy hết sức mình, hét một tiếng vang trời.

    “Hoài Phong ơi, Hoài Phong cứu!”

    “Giọng cũng tốt quá chứ! Để xem, người hùng của mày có nghe thấy mà tới không.”

    Hoài Phong khi cất bước ra đi, trong đầy chắc rằng Bảo An sẽ cuống cà kê lên mà đuổi theo xin lỗi. Vậy mà đi được đoạn khá xa rồi, vẫn chẳng thấy bóng dáng nó đâu, lại còn nghe tiếng nó văng vẳng. Hoài Phong chưa kịp quay đầu xác minh giọng nói kia, thì một bạn nam cùng trường phóng xe đạp lên thông báo.

    “Hoài Phong, ‘xe ôm’ của cậu sắp no đòn rồi kìa.”

    Hoài Phong nổi tiếng, nghiễm nhiên “xe ôm” của cậu tiếng tăm cũng vang đi ít nhiều.

    “Người hùng” nghe tin báo thì giật mình, quay thoắt người lại, vội vàng lách qua đám đông đang bu lại một chỗ kia để cứu “mỹ nhân”. Thật may, cậu đến kịp lúc. Bảo An vẫn chưa bị sao cả, chỉ là mặt đang tái mét vì bị mấy đứa kia quát tháo, dọa nạt thôi. Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, Hoài Phong đã thót tim lao vào, túm gọn cái bàn tay đang giơ cao chuẩn bị giáng xuống mặt Bảo An. Cậu gằn giọng.

    “Làm cái gì đấy?”

    Bảo An hai mắt đang nhắm tịt, sẵn sàng tinh thần chịu đòn, nghe tiếng “người thương” bèn ti hí mở mắt. Thấy hình ảnh oai dũng của Hoài Phong thì mừng quýnh, giọng run run súc động.

    “Hoài Phong…”

    “Thì ra đây là Hoài Phong à? Nếu không muốn bị đánh thì tránh ra đi.”

    Hoài Phong không trả lời, chỉ ra hiệu cho Bảo An lên xe, rồi nhấn ga chuẩn bị phóng đi. Hội kia thấy vậy, thì chặn đầu xe lại, không nói không rằng xông vào cấu xé. Hoài Phong hy sinh thân mình, che cho cái con người đang rúm ró núp sau lưng cậu. Hội kia không làm gì được Bảo An, thì cứ nhằm Hoài Phong mà cào, mà cấu, miệng không ngừng chửi rủa.

    “Mày tránh ra ngay. Chị em đứa kia hôm qua gây sự với bọn này, hôm nay tao phải trả nợ cho nó.”

    “Định làm người hùng à? Cút ra, đây là đời thực, không phải phim.”

    Hoài Phong không đánh lại. Cậu không đánh con gái. Chỉ cắn môi đứng im mà chặn, không cho bọn nó chạm tới Bảo An. Mấy cái móng tay sắc nhọn cào cấu cánh tay, bả vai và cả mặt cậu nữa. Hoài Phong giận lắm, nhưng không làm gì được, chỉ chửi tục mấy câu, chống đỡ một chút. Có lúc bực quá, cậu cũng xô ngã một đứa nọ. Hội kia mà là con trai, thì đã dễ cho cậu. Bảo An đằng sau sợ đến tái tê mặt mày, miệng gào hét inh ỏi cả một đoạn đường.

    “Bọn mày cút đi chưa? Nếu không thì là con gái tao cũng đánh đấy!”

    “Giỏi thì nhảy vào mà đánh này.”

    Lệ Băng vừa họp cán bộ lớp xong, ra khỏi cổng trường đã thấy cảnh náo loạn. Gọi vội một bạn bên cạnh lại hỏi chuyện mới rõ là Hoài Phong đang đứng chịu đòn. Bây giờ là giờ nghỉ trưa, mấy bác bảo vệ đã đi nghỉ từ lâu. Đắn đo một lúc, Lệ Băng quyết định vào trường cầu cứu sự giúp đỡ của Ban giám hiệu. Dù cô biết, chỉ cần cô đi vào báo cáo là Hoài Phong có thể bị mời phụ huynh ngay lập tức.

    Tiếng Hoài Phong giận dữ, tiếng Bảo An khóc thét, tiếng hội Hương Cò chua ngoa và cả tiếng bàn tán của mấy kẻ hóng chuyện ngay lập tức bị áp đảo bởi giọng nói uy nghiêm.

    “Tất cả dừng lại.”

    Thầy Tổng phụ trách trường Trung học Phổ thông Bình Minh xuất hiện như vị cứu tinh cho cả Bảo An lẫn Hoài Phong.

    Đám đông được giải tán, mấy nhân vật chính giờ đã yên vị trong phòng Hội đồng.

    Sau một hồi giải quyết, giáo viên chủ nhiệm lớp Hoài Phong cất tiếng dịu dàng pha lẫn chút buồn phiền.

    “Cô đã gửi báo cáo sang trường Triệu Kim và Khắc Ân rồi, Bảo An và hội bạn kia sẽ chịu kỷ luật của trường. Còn Hoài Phong… ngày mai mời phụ huynh đến gặp cô.”

    Cô nhìn Hoài Phong có phần trách móc, Hoài Phong trả lời với cái giọng bất cần, đúng chất một học sinh cá biệt.

    “Vâng.”

    Ra khỏi trường, Hoài Phong lững thững đi phía trước, Bảo An cúi gằm mặt đi phía sau, sau cùng là Lệ Băng với gương mặt lẫn lộn cảm xúc.

    “Hoài Phong…”

    Bảo An lên tiếng, lập tức bị dập tắt bởi vẻ gắt gỏng của Hoài Phong.

    “Im ngay. Mày rất phiền phức. Từ giờ tránh xa tao ra.”

    Nói xong thì ôm nguyên bộ mặt hầm hầm đi thẳng.

    Bảo An ú ớ chưa kịp nói câu gì thì điện thoại đổ chuông.

    “Alo… Dạ?… Bảo Kỳ sao ạ?… Bệnh viện nào ạ?… Vâng… vâng, cháu đến ngay ạ.”

    Nghe xong cuộc điện thoại, Bảo An như người mất hồn, ngồi thụp xuống nền gạch. Lệ Băng vội vã chạy lại.

    “An. Có chuyện gì? Bảo Kỳ sao lại ở viện?”

    Hoài Phong đang đi cũng dừng lại. Quay lại phía Bảo An. Cậu thực sự không hiểu nổi vì sao cậu luôn tự nguyện dính vào những rắc rối của nó. Chuyện vừa xong cũng vậy. Cậu cảm thấy… mình có trách nhiệm.

    Bảo An run rẩy kể rõ sự việc. Sau cùng, vẫn là Lệ Băng bình tĩnh nhất.

    “Bây giờ phiền Phong lái xe đưa nó đến bệnh viện, chứ nó thế này không tự lái xe được. Tôi sẽ đi xe ôm vào sau.”

    “Sao mày không lấy xe nó mà đưa nó vào luôn.”

    “À, tôi không biết đi xe.”

    Cặp bạn này cũng hợp nhau quá chứ! Một đứa thì không biết đi, đứa còn lại thì đi như muốn gặp Tử thần.

    Hoài Phong lại phải làm người tốt lần nữa, ngồi lên chiếc xe đầy nữ tính chở cái của nợ kia vào viện.

    Vừa vào phòng bệnh, Bảo An đã thấy chú Hưng và ông nội ở đấy, mặt ai cũng tám phần lo hai phần giận. Bảo An biết điều, lí nhí hối lỗi.

    “Ông, chú, con xin lỗi…”

    Ông vội lao tới, ngắm nghía kỹ cô cháu gái, nói giọng sốt sắng.

    “Bảo An, có sao không con? Có đau ở đâu không? Đi, đi ra đây ông đưa đi kiểm tra.”

    Bảo An còn chưa kịp hiểu những gì ông nói, thì chú Hưng đã lên tiếng.

    “Chú xin lỗi An nhé, tại thằng con trời đánh kia mà làm liên lụy sang cả cháu.” Chú vừa nói vừa trừng mắt về phía cậu con trai đang bó bột chân trên giường bệnh.

    À, thì ra là Bảo Kỳ sau khi ra khỏi cổng trường đã bị tên Mạnh Mập phóng xe lao tới, đâm sầm vào cậu. Bảo Kỳ ngã mạnh xuống nền đường, chân trái bị gãy. Trúc Linh hốt hoảng đưa cậu vào y tế trường, rồi gọi cho gia đình tới. Chú Hưng và ông vừa tới trường, lại nhận được tin từ cô giáo chủ nhiệm chuyện của Bảo An vừa xong. Bảo Kỳ sợ chị họ bị la mắng, thì nhận hết tội về mình. Nói là cậu gây sự đánh người, rồi chúng nó mới tìm đến Bảo An để trả thù.

    Chú Hưng đưa ông về nghỉ. Trong phòng chỉ còn lại mấy đứa trẻ.

    “Đau lắm không?”

    Cô chị hướng ánh mắt quan tâm hỏi cậu em. Cậu em phụng phịu gật gù như đứa trẻ.

    “Chỉ sợ hôm nay chưa cho chị được một trận, mai mốt nó lại tìm đến nữa thôi.” Bảo Kỳ nói giọng lo lắng.

    “Vậy giờ phải làm sao? Ông đau như thế này chắc nghỉ luôn tới hôm Bế giảng mất.”

    Bảo An và Trúc Linh gật đầu chung suy nghĩ với Lệ Băng.

    “Còn một cách.”

    Bảo Kỳ chĩa đôi mắt tinh quái về phía Hoài Phong đang im lặng đứng tựa lưng vào tường nãy giờ.

    “Hoài Phong, từ giờ ông đến trường hộ tống Bảo An giúp tôi.”

    Lời nói thốt ra, bốn con người còn lại giật mình cái thót.

    _______

    Cho xin ít comment coi! :3
     
  9. 52
    131
    33
    Huỳnh Duyên

    Huỳnh Duyên Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    15/7/18
    CHƯƠNG 8

    Mời đọc
    Chương 8

    “Lại là mặt số.”

    “An ơi, mày tung đồng xu này đến lần thứ mấy chục rồi đấy. Lần nào cũng là mặt số, vậy chắc Hoài Phong của mày không đến đâu.”

    Bảo An chán nản thở dài thườn thượt. Không phải tại chú Hưng xuất hiện không đúng lúc, thì giờ cháu gái của chú đâu có khổ sở thế này! Số là trưa hôm qua, trong lúc cả phòng đang nín thở đợi câu trả lời của Hoài Phong thì bất chợt… chú Hưng đến. Trước mặt phụ huynh, có ăn gan hùm, bọn nhỏ cũng không dám hó hé gì tới chuyện yêu đương, đưa đón. Để chú biết xem, chú giao hết cho cậu Lam lái xe, ngày ngày đưa đi đón về luôn. Rồi chú tống hết cả lũ vào ô tô, đưa trả về nơi sản xuất. Con chiến mã của Bảo An thì được buộc lên nóc xe. “Sảy cha còn chú”, phận làm chú, tuyệt nhiên không thể để đứa cháu gái phơi mặt ngoài đường giữa lúc ban trưa nắng gắt như thế này được. Tối về, Bảo An cũng nhắn tin hỏi, nhưng Hoài Phong chỉ trả lời vỏn vẹn mấy chữ “Mai rồi biết.”

    Trống đánh một cái là Bảo An chạy vụt ra ngoài cổng trường, ngó hết bên nọ lại nghiêng bên kia nhưng chẳng thấy cậu ý đâu. Vậy là Hoài Phong không đến sao?! Bảo An thất thểu lên xe, đi ngang quán hoa quả dầm bên đường thì nghe tiếng gọi.

    “Ê, Bảo An.”

    Nghe giọng quen quen, Bảo An quay phắt người sang thì thấy đúng là Hoài Phong đang ngồi trong quán, miệng nhai nhồm nhoàm. Bảo An hí hửng chạy đến, tự tiện lấy ghế ngồi, vô duyên bỏ liền mấy miếng xoài vào mồm, lại lúng búng nói.

    “Ô, cậu đến à? Mà trường cậu tan muộn hơn, lấy xe đâu mà phi tới nhanh thế?”

    “Tao phải trốn hẳn một tiết để đi bộ đến đây đấy. Cảm động chưa?”


    “Cảm động quá, quá cảm động.”

    “Cảm động rồi thì trả tiền đi rồi về.”

    “Hể?!”

    “Cho bốn điểm A, B, C, D lần lượt thẳng hàng. Nhà mày là điểm A, trường mày là điểm B, trường tao là điểm C, nhà tao là điểm D. Tao sẵn sàng bỏ cả sự nghiệp học hành, đi bộ cả đoạn đường dài trong cái không khí nóng bức thế này để đón mày. Thế mà có mấy cốc xoài dầm mày cũng không mời tao được à? Mày sống lỗi quá vậy!”

    Bảo An chẳng cãi lại được nữa, đành móc tiền ra trả. Ức! Ăn có vài miếng mà phải trả tiền gần chục cốc. Con trai con lứa, nhỏ mọn! Cơ mà… Bảo An thích!

    Những lần sau đó, tan học là Bảo An ngoan ngoãn đứng ở cổng trường đợi chàng học xong thì đến đón. Bảo An quyết định đi học bằng xe của bộ, ngỏ ý nhường xe cho Hoài Phong dễ bề đi lại. Nhưng mà Hoài Phong chê, không thèm lấy. Cậu quen biết rộng, lại được lòng nhiều người. Thiếu gì người cho cậu quá giang đến trường Bảo An.

    Ngày mai là Bế giảng, hôm nay lớp Bảo An tổ chức tiệc tùng, ăn uống tưng bừng. Vừa ăn vừa hát hò, nhảy múa. Rôm rả cả một dãy phòng. Cậu Đức lớp trưởng còn vác hẳn một cái xoong đen xì, bám đầy nhọ. Rất ra dáng lớp trưởng, cậu đứng lên bục giảng, trịnh trọng thông báo.

    “Bài đây rồi, xoong cũng đây rồi. Chơi thôi!”

    Lời lớp trưởng vừa buông, mấy chục cái miệng được đà hú hét inh oi cả lên. Tất tần tật quây lại thành một vòng tròn, bắt đầu chơi tấn. Có bốn người chơi, hễ ai thua thì bị bôi nhọ lên mặt, đồng thời phải ra ngoài cho người khác vào thay. Bảo An cứ ra ra vào vào, thua lên thua xuống, chẳng mấy mà mặt đen thui. Lớp Bảo An quả là rất đoàn kết nha, ham chơi nhưng không quên bạn bè. Trúc Linh lấy điện thoại, thực hiện cuộc gọi camera với cậu bạn trai đang bó bột nằm ở nhà. Bảo Kỳ vừa bắt máy, đã thấy đập vào màn hình mấy chục gương mặt nhom nhem. Cậu nằm trên giường, cười đến ngã lộn xuống đất. Đồng đội ở lớp thì không ngừng “an ủi”.

    “Chán nhỉ, khổ thân lão Kỳ phải nằm ở nhà.”

    “Khổ gì, lão ấy nằm ở nhà ăn không ngồi rồi chứ có làm gì đâu. Khổ là khổ bọn mình đây này. Phải ăn, phải hát, phải nhảy, phải chơi, phải hò, phải hét,… Bao nhiêu cái ‘phải’, mệt hết cả người.”

    “Ờ, đúng rồi. Mệt quá cơ.”

    Bảo Kỳ đến phải “bó” nốt cái chân kia với lũ bạn quỷ sứ này mất. Lại nghĩ tội nghiệp cô chị họ, không biết chơi nhưng lại hay đú đởn, bây giờ thì đen nguyên cái mặt rồi. Kể mà có cậu ở đấy thì mặt hội kia không còn chỗ để bôi, khéo phải quệt cả nhọ vào răng mới đủ chỗ.

    Bảo An và hội bạn mải mê cờ bạc quên béng luôn giờ về. Đến khi cái Phương hét lên “12 giờ” thì cả lớp mới sực tỉnh, nhốn nháo thu dọn bãi chiến trường đi về. Bảo An đành làm kẻ vô trách nhiệm, bỏ lại lũ bạn cùng cái lớp tan hoang, luống cuống chạy ra ngoài cổng. Vừa chạy miệng vừa lẩm bẩm hy vọng cậu ấy chưa đi mất.

    Phù, may quá, cậu ý vẫn đứng bên kia đường. Nom cái mặt đỏ phừng phừng thế kia là biết cục tức dâng lên đến tận đỉnh đầu rồi. Bảo An bẽn lẽn lại gần cậu, nhăn nhở nhe răng ra cười.

    “Hì, xin lỗi nha. Tớ mải chơi quá, ra muộn.”

    Hoài Phong định bụng là sẽ mắng cho một trận, rồi nhân cơ hội giận dỗi luôn, không đi đón nữa. Ấy vậy mà nhìn thấy cái mặt của Bảo An thì không kìm nổi mình, phá lên cười nắc nẻ.

    “Hôm nay mày make-up theo phong cách dị hợm nào đấy? Ối dồi ôi…”

    Bị trêu nhưng Bảo An không thấy bực, lại thấy nhẹ nhõm hơn. Thế vẫn hơn là Hoài Phong nổi đóa!

    “Hề hề, xinh chứ?”

    “Xinh. Xinh quá cơ.”

    Hoài Phong vừa cười, vừa lau nước mắt. Thật, không sao nhịn được.

    “Này, mai Bế giảng. Cậu đến trường tớ sớm sớm chút nha. Đến chụp ảnh với tớ.”

    “Mày chụp trường mày. Tao cũng phải chụp với trường tao chứ.”

    “Ờ, vậy thôi.”

    Lời đề nghị ngay lập tức bị từ chối, Bảo An không biết làm gì hơn, đành lủi thủi vào nhà.

    *****

    Ngày Bế giảng, bạn nào bạn nấy vui vẻ, háo hức. Chỉ mỗi Bảo An là có chút bứt rứt, khó chịu. Vì là Bế giảng nên phải mặc áo dài, đồng nghĩa với việc phải đi giày cao gót – khắc tinh của Bảo An. Thứ giày gì mà đi vào đau chân muốn chết. Đã vậy lại còn chòng chành khó đi. Nói chung là chán!

    Nhưng nỗi niềm nhỏ xíu ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi hàng ngàn cuộc vui to đùng trước mặt. Sau lễ Bế giảng, học sinh được tự do chụp ảnh, chơi súng nước. Bảo An bấy giờ vứt bay đôi cao gót, xắn ống quần, buộc vạt áo, sẵn sàng nhập cuộc. Cả sân trường náo loạn, người cầm bóng ném, kẻ cầm súng bắn, nước văng tứ tung khắp cả. Lớp Bảo An là hiếu chiến nhất, chuẩn bị mấy xô đầy nước và bóng, hội con trai cầm súng bắn thẳng mặt tất cả những người chúng gặp, không kể là bạn cùng lớp hay thành viên lớp đối thủ. Mấy anh chị lớp 12 còn đầu tư hẳn mấy túi bột màu, đứng trên tầng ba, cứ thế thả xuống phía dưới. Bột màu và nước kết hợp, thành thử người đứa nào cũng lấm lem hết thảy.

    Hoài Phong sau khi dự lễ xong, cũng nấn ná ở lại chụp ảnh cùng mọi người một lúc. Học sinh trường Bình Minh sau buổi lễ, thì giải tán hết cả. Từng tốp bạn kéo nhau ra ngoài trường, thực hiện những kế hoạch đã định sẵn. Hoài Phong thì rủ hội bạn sang bên trường Bảo An ăn uống, sẵn tiện rước “của nợ” về luôn. Xung quanh trường Bảo An đầy rẫy những hàng quán, nơi đây được học sinh khắp vùng gọi là “thế giới đồ ăn vặt”. Hoài Phong và đám chiến hữu quyết định vào “Xập xệ quán” ăn ốc. Dù tên quán nghe tồi tàn thế thôi, chứ bên trong hết sức tiện nghi. Khi Hoài Phong và đám bạn kéo vào ăn thì bên trường Khắc Ân vẫn đang chìm mình trong trận chiến nước. Hơn một tiếng đồng hồ sau thì học sinh trong trường bắt đầu ra về. Hoài Phong chăm chú quan sát, nhưng lại chẳng thấy Bảo An đâu. Gọi điện cũng không thấy nghe máy. Đến khi sân trường sạch hẳn bóng người, thì cậu không đợi được nữa, tiến thẳng sang trường bên ấy hỏi lớp Mười Anh. Được bác bảo vệ chỉ chỗ, Hoài Phong đi liền một mạch tới lớp Bảo An. Vào trong lớp thì thấy con bé vẫn đang ngồi thừ mặt ra. Cậu cất tiếng gọi.

    “Cả trường về hết rồi mà mày còn ngồi đây làm gì? Không phải nhớ, năm sau lại học cơ mà.”

    Bảo An hướng ánh mắt đăm chiêu về phía cửa lớp – nơi có cậu con trai đang đứng dựa lưng. Nó nói với giọng nghiêm túc nhất có thể.

    “Hoài Phong này, tớ có chuyện muốn nói.”

    “Ờ. Thế sao không ra ngoài rồi nói. Tao không vào tìm thì mày cũng thôi nói luôn hả?”

    “Cậu có biết tại sao ngày nào tớ cũng tới trường đón cậu không?”

    Hoài Phong biết rõ chứ, nhưng cái tính thích trêu ngươi trong cậu lại bùng phát rồi.

    “À, tại mày rảnh quá mà.”

    “Không phải, tại tớ… Thực ra hôm đấy tớ đã định nói rồi, nhưng cậu lại chặn họng tớ. Mấy ngày sau đó thì cứ lu bu mãi, đến bây giờ vẫn chưa nói ra được.”

    “Thì nói luôn đi. Nhanh, tao còn về. Đói quá rồi.”

    Bảo An hít một hơi thật sâu, điềm tĩnh nói.

    “Vì tớ thích cậu. Tớ muốn cưa đổ cậu.”

    “Ờ, tao biết rồi. Giờ về được chưa?”

    Lại hít một hơi nữa, Bảo An nói với giọng thận trọng.

    “Cậu có thích tớ không?”

    “Haizz, thích… tao thích chơi với mày.”

    “Cậu… cậu làm… người yêu… tớ… được không?”

    Biết mà, cậu đã cố giục nó về cũng vì muốn tránh câu hỏi này. Vậy mà tránh không được.

    “Không.”

    Hoài Phong dứt khoát trả lời. Bảo An lặng thinh, cố gượng cười. Không khí trong phòng vốn đã chùng, nay thì chìm hẳn luôn.

    ________

    Lời khẩn cầu tha thiết từ phía tác giả. :3

    Nếu các bạn đọc đến đây rồi thì có thể cmt góp ý cho mình được không? Sẵn tiện thì vote luôn hộ với nha. ^^
     
  10. 52
    131
    33
    Huỳnh Duyên

    Huỳnh Duyên Thành viên sôi nổi

    Tham gia ngày:
    15/7/18
    CHƯƠNG 9

    Mời đọc
    Yêu cậu học sinh cá biệt

    Chương 9

    Sân trường Trung học Phổ thông Khắc Ân ngập trong cái nắng gắt của buổi ban trưa. Không gian tĩnh lặng bao trùm lên khắp ngôi trường – nơi mà mấy phút trước diễn ra trận chiến nước quyết liệt của đám học sinh quỷ sứ.

    Ở một phòng học nọ cuối dãy, cậu con trai vẫn đứng tựa lưng vào cửa, không nói câu gì. Cô bạn ngồi trong phòng hết ngẩng mặt cười ngượng, lại cúi mặt lặng thinh. Bầu không khí ngột ngạt ấy không biết sẽ kéo dài tới khi nào nếu như cái tiếng vui tai kia không vang lên.

    “Ọc… ọc…”

    Không sớm, không muộn, cái dạ dày của Bảo An thật biết lựa thời gian mà lên tiếng. Bảo An mặt đỏ phừng phừng vì ngại trong khi Hoài Phong se sẽ phì cười. Ngước lên nhìn đồng hồ đã ngót nghét mười hai giờ trưa, Hoài Phong cố nhịn để tiếng cười không phát ra ngoài, nói giọng bình thường.

    “Thôi, muộn rồi, không ngồi đấy nữa. Đứng dậy mau, tao đưa mày về. Cái bụng của mày…”

    Ngại quá hóa tức, Bảo An đứng phắt dậy cắt ngang lời Hoài Phong.

    “Không cần. Tớ tự về được. Từ mai cậu không phải đến trường đón tớ nữa. Tớ sẽ tập quên cậu. Xớ!”


    Nói xong thì ngúng nguẩy đi thẳng. Bỏ lại Hoài Phong vẫn đứng như trời trồng nơi cửa lớp, mặt nghệt ra vì shock. Bảo An hôm nay to gan thật, dám quát cả cậu cơ mà. Là nó ngơ thật hay cố tình chọc tức cậu vậy? Mai là nghỉ hè rồi, cậu đến đây làm gì nữa? Lại còn cái gì mà “tập quên” cơ? Mấy lời đậm chất phim như vậy mà nó cũng nói ra được. Hoài Phong sau khi “tiêu hóa” hết câu nói của Bảo An thì bực mình lắm. Nhưng cái người kia về rồi, cậu chẳng biết trút giận vào đâu, đành đạp cửa một cái, xong thì cũng đi thẳng.

    *****

    Bảo An lê từng bước nặng nhọc trên con đường phủ đầy bụi ô tô, xe máy. Bảo An không nghĩ rằng lần tỏ tình đầu tiên của nó lại diễn ra thảm hại đến vậy. Trong những phim Bảo An đã xem, thường sau khi trải qua những chuyện buồn đau thế này, nữ chính sẽ vừa đi vừa khóc trong làn mưa dày đặc, vắng bóng người qua lại. Thật là buồn một cách lãng mạn! Còn ở ngoài này, Bảo An mồ hôi mồ kê nhễ nhại, không ô không mũ bước đi dưới tiết trời nắng chang chang. Đã vậy, mọi người chung quanh ai cũng nói cười vui vẻ. Thật là rầu chết đi được!

    Mọi ngày có Hoài Phong đi cùng, nhoắng cái đã về đến nhà. Hôm nay đi một mình, đoạn đường sao như dài gấp đôi. Bảo An vừa đi vừa nghĩ, đầu óc mơ màng, đến khi vấp phải hòn đá, ngã sõng soài ra đường thì mới sực tỉnh, phát hiện mình đã đi quá nhà một đoạn khá xa. Lồm cồm đứng dậy, Bảo An quyết trả thù hòn đá đáng ghét ấy.

    “Cút đi!”

    Bảo An lấy hết sức mình đá viu hòn đá đi xa, miệng không quên chào nó một câu.

    Đen đủi nối tiếp đen đủi. Hòn đá sau khi bị Bảo An đá văng đi thì an tọa ngay vào đầu một chú chó Alaskan lông xám trắng đang đứng trước cổng một nhà nào đó. Bị tấn công vô cớ, chú ta điên lắm, gầm gừ nhìn về phía cái người đang run lẩy bẩy kia. Bảo An mặt méo xẹo, nuốt nước miếng ừng ực, trong đầu chỉ hình thành một chữ “chạy”.

    Chú ta tiến một bước. Bảo An cũng lùi một bước. Thêm vài bước như thế nữa, chú ta xồ lên, chạy hết sức lực lại chỗ Bảo An. Nó thấy thế thì cũng cắm đầu cắm cổ mà chạy. Vừa chạy vừa la oai oái.

    “Tao xin lỗi. Tao thực không cố ý mà.”

    “Gâu… gâu…”

    “Ối chó ơi, tao đã xin lỗi rồi thì mày cũng tha cho tao đi chứ.”

    “Gấu… gấu…”

    “Mày mà đuổi theo nữa, tao cho mày vào nồi đấy.”

    “Grừ… gừ…”

    “Vào thật đấy, không đùa… á!”

    Tà áo dài đang thướt tha, tung tăng theo từng bước chạy của Bảo An nay đã bị chú chó kia ngoạm được một phần.

    Con phố đang buổi ban trưa yên ắng, vắng bóng người qua lại bỗng dưng thé lên tiếng cãi vã giữa người và chó. Chó thì vừa gầm gừ vừa giằng xé tấm vải trắng. Người thì nước mắt nước mũi quyện với mồ hôi, tay ra sức túm tà áo dài, miệng hoạt động hết công suất.

    “Nhả ra, nhả ra ngay.”

    “Gừ… gừ…”

    “Đồ con chó xấu tính. Chủ mày không dạy mày về lòng vị tha à?”

    “Gâu… gâu…”

    “Cứu cháu, có ai cứu cháu với…”

    Khu này lạ thật, Bảo An khản cả họng la hét nãy giờ mà tuyệt nhiên không thấy một ai xuất hiện. Chẳng nhẽ cả phố đi vắng à? Hay là lãng tai tập thể nên không nghe thấy? Nếu vậy thì hôm nay chết thật rồi. Bảo An lúc này chỉ hy vọng một điều duy nhất, rằng con chó kia không bị dại!

    “An! Dừng lại!”

    Tiếng nói đầy uy lực ấy vừa dứt, chú chó lập tức nhả cái vạt áo đang ngấu nghiến nhai dở ra, cúp đuôi chạy mất hút. Là ai? Là ai đã xuất hiện kịp lúc đến vậy? Nhưng sao lại gọi tên nó, sao lại yêu cầu nó dừng lại? Nó là người bị hại, là nạn nhân bị tấn công cơ mà. Đang miên man trong mớ suy nghĩ hỗn lộn, giọng nói ban nãy lại vang lên:

    “Em có sao không?”

    Bảo An từ từ hướng đôi mắt về phía người đó. Là một tên con trai. Lạ hoắc.

    “Anh quen em ạ?”

    “Không. Anh có quen đâu.”

    Kỳ vậy! Không quen sao biết tên? Bảo An hỏi giọng dè chừng.

    “Sao anh biết tên em?”

    Người đó tỏ vẻ ngạc nhiên lắm.

    “Tên em?”

    “Vâng. Anh vừa gọi tên em mà.”

    Người đó hơi cười, cúi đầu lấy tay khẽ bóp trán rồi ngẩng lên nói:

    “Anh… vừa gọi tên con chó của anh mà. Em với nó trùng tên nhau rồi.”

    “Dạ?!”

    Người đó đưa tay lên đầu gãi nhè nhẹ, ánh mắt hết lấm lét nhìn Bảo An đang đơ mặt rồi lại cúi xuống nhìn chú chó đang dựa dựa đầu vào chân mình.

    Hơ, lấy tên người để đặt cho chó sao? Chú chó kia tên là… An hả? Không phải chứ!
    “Em ơi, em…”

    Người đó thấy Bảo An cứ thẫn thờ phóng đôi mắt vô hồn vào khoảng không phía trước, khóe môi khẽ giật giật thì hơi hoảng, vừa gọi vừa lắc vai Bảo An. Chú chó kia hiểu ý chủ, cũng sủa lên mấy tiếng như để đánh thức cô gái trước mặt khỏi cơn mộng mị.

    “Gâu… gâu.”

    Cái đầu đang xoay vòng vòng sau cú shock “trùng tên” của Bảo An lập tức bừng tỉnh bởi bao thứ âm thanh dội thẳng vào đó. Cơ mặt Bảo An bỗng dưng co rúm hết lại, tỏ vẻ khó chịu lắm.

    “Anh hết tên để đặt rồi à? Sao lại lấy tên người để gọi chó chứ? Vô duyên!”

    Bảo An hậm hực quay lưng bỏ đi. Chân dậm xuống đất từng bước bạch bạch.

    “Ơ khoan đã em ơi.”

    Lại gì nữa? Định hỏi xem họ của Bảo An có trùng với chú chó kia không à?

    “Dạ? Chuyện gì nữa ạ?”

    “Em không định cảm ơn anh à? Anh vừa giúp em mà.”

    Bảo An lại một lần nữa rơi vào trạng thái đơ! Nhưng lần này Bảo An tự tỉnh được, không cần nhờ đến những tác nhân bên ngoài. Tay chống nạnh, Bảo An nói:

    “Anh nhìn xem, nếu không phải tại nó thì cái áo dài của em đâu có te tua thế này? Là chó của anh tấn công em, mà giờ còn bắt em cảm ơn à? Em chưa bắt đền anh là may rồi đấy. Hừ!”

    Bảo An xả hết một tràng bức xúc rồi cất bước đi thẳng, đầu không ngoảnh lại.

    Người đó và chú chó vẫn yên vị chỗ cũ, gương mặt tái mét vì bị quát nạt. Người đó nhìn xuống chú chó, giọng run run hỏi:

    “Rốt cuộc thì vì sao mày lại tấn công người ta chứ? Vì mày mà tao suýt phải bồi thường cho người ta này.”

    “Gâu… gâu… gấu… gừ… gừ… ẳng.”

    Bị chủ hỏi cung, chú ta cũng thành khẩn khai báo. Chú ta cứ thế kể lể sự tình bằng thứ tiếng đặc trưng của giống loài. Còn chủ nghe có hiểu hay không, lại phụ thuộc vào độ tâm lý của chủ.

    *****

    Bảo An đứng trước gương mà không nhận ra chính mình nữa. Cái mặt thì đen thui sau một buổi dầm nắng, đầu tóc rối bù, áo quần tả tơi vì phải chiến đấu khổ sở với chú chó có tên giống mình. Còn nữa, nhờ cú vồ ếch đẹp mắt ban nãy mà tay chân nó giờ bị trầy bị xước. Quả là một ngày xui xẻo!

    Và để tránh rước thêm đen đủi vào người, sau khi tắm rửa sạch sẽ, ăn uống no nê, Bảo An quyết định leo thẳng lên giường, thủ thỉ với bố một lúc rồi lăn ra ngủ khì. Tách biệt mình với thế giới bên ngoài.

    *****

    Sau khi thẳng chân đá Bảo An một cái, tâm trạng Hoài Phong cũng chẳng mấy tốt đẹp. Nguyên do là vì suốt từ chiều tới giờ – tức mười hai giờ đêm – Hoài Phong liên tục bị đám bạn của Bảo An chỉ trích. Trúc Linh, Bảo Kỳ và cả Lệ Băng nữa, bọn họ cứ thay phiên mà gọi điện, làm phiền hai cái lỗ tai cậu. Mở màn, Trúc Linh the thé “rót” đầy mật vào tai Hoài Phong.

    “Này, cậu kiệm lời thật đấy. Đã từ chối nó thẳng thừng và phũ phàng như thế mà mấy câu an ủi cũng không nói được à? Hoặc không, thì cũng giải thích cho nó lý do tại sao chứ? Lại còn trêu chọc nó nữa à? Cậu thật quá đáng!”

    Nhận lời hay không, đó là quyền của cậu mà. Bảo An không trách, thì cô bạn kia lấy quyền gì mà hạch sách cậu như vậy. Đúng là rảnh thật!

    Tai Hoài Phong chưa kịp nghỉ ngơi lại tiếp tục bị tấn công bởi Bảo Kỳ.

    “Ông yên tâm, không phải lo lắng hay thấy áy náy gì đâu. Bảo An bị đá như thế cùng lắm là buồn hai ba hôm rồi quên ngay ý mà. Ông đừng suy nghĩ nhiều quá mà mệt người.”

    Ngoài việc bị làm phiền kiểu này thì tâm tư Hoài Phong vô cùng thoải mái.

    Rồi lại cả Lệ Băng nữa, cô lớp trưởng này thật dư thừa thời gian và tiền bạc. Cứ chốc chốc lại gọi cho cậu chỉ để nói đúng một chuyện.

    “Ông không nhận lời thật chứ? Mà tại sao lại không nhận lời? Nhỡ cái An cứ cố bám theo ông thì ông có thay đổi suy nghĩ không?…”

    Hoài Phong không chịu được nữa bèn tắt nguồn rồi lia cái điện thoại đáng thương vào tuốt sâu trong gầm giường! Không biết Bảo An đã tâm sự gì với hội kia mà giờ chúng hành cậu ghê quá. Tiếp điện thoại chúng nó mà tai cậu nóng rát cả lên. Nếu ngày nào mà cũng vậy, chắc cậu đến phải vào viện kiểm tra lại độ nhạy của thính giác mất.

    Nằm trên giường, Hoài Phong vò đầu bứt tai, chân tay giãy giụa, than trời oán đất tại sao lại để một đứa phiền phức như Bảo An ngang nhiên nhảy thẳng vào cuộc đời cậu!
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này